Cũng chỉ là những cái lắp bắp - Dân Làm Báo

Cũng chỉ là những cái lắp bắp

Phạm Thanh Nghiên (Danlambao) - Suốt tháng 8/2017, Trung cộng đã tiến hành hàng loạt cuộc tập trận đổ bộ gần cửa khẩu Việt Nam (xin xem bài viết "Trung Quốc đâu chỉ tập trận ở sát biển Việt Nam" của nhạc sĩ Tuấn Khanh), Nhà nước CHXHCN VN im thin thít. À, chắc là tại "nó đã xâm phạm lãnh thổ mình đâu, đã sang đến đất mình đâu mà mình nói", có thể các "đồng chí lãnh đạo đảng ta" nghĩ thế.

Cho đến khi "nó", tức thằng Trung cộng (chứ chẳng phải cái "nước lạ" chết tiệt nào) ra thông báo chính thức sẽ tiến hành diễn tập quân sự tại khu vực ngoài cửa vịnh Bắc Bộ từ 28/8 đến 4/9/2017 thì người phát ngôn bộ ngoại giao nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam mới lắp bắp vài câu, thể hiện sự quan ngại rồi... tịt. Mà cũng phải chờ đến 31/8, tức là sau khi Trung cộng đã tập trận rầm rầm tại khu vực rộng lớn trên biển cách Đà Nẵng chỉ 75 hải lý 3 ngày trời thì Hằng lưỡi gỗ mới được lệnh ú ớ lên vài câu như thế. 

Như thế người ta gọi là nói cho có lệ, nói để giải quyết khâu oai. Và quan trọng hơn, để lừa phỉnh hơn 90 triệu người dân Việt mà trong ấy đảng biết tỏng là có đứa nó chả tin đâu. Nhưng phải làm thế cho nó đúng quy trình. 

Với lại, vài đứa trong hàng chục triệu đứa dân có biết tỏng sự thật, thì cũng chả giải quyết được vấn đề gì. Cái chính là lừa được số đông và làm mát lòng rười rượi bố Tàu. 

Đấy, cái hay, cái giỏi, cái thiên tài của đảng ta là ở những cái chỗ như thế. Chứ nào đâu chỉ giỏi trong thời chiến, du kích ta dùng tay không vật ngã máy bay địch. Nhở?

Cái sự lắp bắp của đảng ta trước đàn anh "nước lạ" nói mãi cũng nhàm. Ta tìm cái khác. À đây, rất hợp với không khí với cái ngày được gọi là "quốc khánh 2/9" nhá. Ố ồ, chợt nghĩ sao không nói toẹt (mẹ nó) ra là ngày "đảng khánh" nhỉ, bày đặt rồi nhận vơ là "quốc khánh" Quốc cái con khỉ. Làm gì có đất nước nào, dân tộc nào vui khi bị đày đọa trong đói nghèo khốn khó, trong khổ đau, tù đày, chết chóc và lạc hậu suốt mấy chục năm ròng. Và chưa biết bao giờ mới kết thúc.

Trở lại với cái lắp bắp trong ngày "đảng khánh" tôi vừa nghĩ đến, là tuyên bố của ông Giáo sư Tương Lai. Ông chọn đúng ngày hôm nay, ngày mà đối với ông nó vô cùng ý nghĩa để tuyên bố "chấm dứt mọi quan hệ với đảng của Nguyễn Phú Trọng đang thao túng". Tôi tự cho phép mình được suy diễn một tí. Chắc là ông Giáo sư chọn thời điểm này để ra tuyên bố cá nhân, tuyên bố chính trị với ý nghĩ việc ông làm sẽ như một cú đá vào lịch sử, một quả vả trời giáng vào giữa mặt ông Trọng và đồng bọn của ông. Ừ, thế cũng không sao, đấu tranh là phải thế, phải biết lựa thời điểm, chọn thời cơ. Tuy nhiên cú vả ấy có làm Trọng nổ đom đóm mắt không, có làm lịch sử rùng mình không thì chưa biết chắc. Nhưng nó làm tôi - một con bé từng làm nghề quét rác - không kìm được nụ cười nhạt và tiếng thở dài ngao ngán trước suy nghĩ này của ông Giáo sư nổi tiếng. 

Thôi thì cứ cho là ông có quyền hoài niệm về một thời tuổi trẻ đầy máu lửa, nhiệt huyết, cái thời đi theo ông Hồ Chí Minh ấy. Thời ấy, không riêng gì ông mà nhiều lớp thanh niên Việt Nam, cả trí thức và nhiều thành phần xã hội theo ông Hồ, theo đảng cộng sản với lòng yêu nước thực sự. Họ cống hiến, hy sinh để rồi góp phần tạo nên một đất nước với diện mạo như chúng ta đang thấy hôm nay. Vì thế mà sau này mới có những con người thuộc thế hệ hôm qua phải cay đắng thốt lên rằng "trong những điều vĩ đại, cuộc lừa này là vĩ đại vô song". 

Đấy là cơn bừng tỉnh của những người biết trăn trở về vận nước, của những người còn lương tri đã vượt qua cơn mộng mị và thẳng thắn nhìn lại chính mình. 

Ông giáo sư Tương Lai chấm dứt quan hệ với đảng Cộng sản "của ông Trọng" để tiếp tục chiến đấu với tư cách một đảng viên đảng Lao Động Việt Nam như ngày tuyên thệ đứng vào đảng "của ông Hồ". Hiểu một cách đơn giản nhất, ông Tương Lai cho rằng đảng của ông Hồ tốt, đảng của ông Trọng xấu nên ông phải trung thành với Hồ, từ bỏ và thoát ly khỏi Trọng. Ông Tương Lai không nhớ sao, không nhớ cải cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm, xét lại chống đảng, công hàm 1958 và vô vàn tội ác khác do ông Hồ gây ra cho dân tộc này hay sao?

Chẳng có đảng nào là đảng "của ông Hồ" hay "của ông Trọng" đâu ông Tương Lai ạ. Nó đích thị chỉ là một, tên gọi của nó là đảng cộng sản Việt Nam, thủ phạm gây ra mọi tội ác với nhân dân Việt Nam trong suốt mấy chục năm kể từ ngày ra đời 3-2-1930 đến nay. Hồ, Duẩn, Linh, Mười, Mạnh, Trọng... chỉ là những kẻ luân phiên nhau cầm đầu cái đảng ấy để làm khổ người dân VN thôi ông ạ.

Qua tuyên bố này của ông, tôi nghĩ đến những người có suy nghĩ tương tự như ông. Họ luôn cho rằng đảng cs xưa thì tốt, nay thì xấu. Hoặc đảng luôn đúng, chỉ có một số kẻ làm sai, làm bậy. Rằng tôi chỉ phấn đấu làm sao để đất nước tiến lên, có dân chủ chứ không chống đảng, tôi muốn đảng tốt lên như ngày xưa. Đại loại thế.

Tôi thì nghĩ ngắn gọn thế này: Muốn có dân chủ thì dứt khoát không dan díu với độc tài.

Cái suy nghĩ của ông và của một số người cùng quan điểm nêu trên, theo tôi thể hiện hai điểm sau:

Thứ nhất: Do nhận thức chưa đầy đủ, vẫn còn nét ngây thơ chính trị. Viết đến đây phải mở cái ngoặc đơn suy tư rằng, với một ông giáo sư có tiếng như ông Tương Lai, một con người già trải nghiệm như thế mà nhận thức chỉ đến vầy là khó tin.

Thứ hai: Biết hết, nhận thức được mọi nguyên nhân, mọi chuyện đang phơi bày trên đất nước này nhưng nghĩ một đằng phát biểu một nẻo để nịnh chế độ. Để vừa được tiếng là dám đấu tranh, dũng cảm phê phán chuyện tiêu cực nhưng ta đây cũng rất khách quan và công bằng, cái gì đảng tốt ta vẫn khen, xấu ta mới chê. Đấu tranh kiểu ấy chắc chắn là khôn ngoan, là nhận được sự tôn trọng và nhất là sự nhẹ tay của các anh công an nếu phải đương đầu với đàn áp. Và quan trọng hơn là khỏi phải ngồi tù. Khôn ngoan hơn khối đứa cứ thò mặt ra là bị đánh, bị xúc phạm, chửi bới, và bị bắt, bị tù.

Nếu rơi vào trường hợp thứ nhất, chắc chắn còn hy vọng một ngày nào đó người ta sẽ nhận ra. Nhưng ở trường hợp thứ hai thì ôi thôi không còn gì để nói. Tiếc rằng, nhiều người vẫn đang cổ vũ cho quan điểm này.

Ai cũng có quyền bày tỏ quan điểm và đáng được tôn trọng, kể cả bày tỏ sự yêu mến, tin tưởng đảng cộng sản. Nhưng yêu nó, tin nó khi biết chắc nó là nguyên nhân của mọi nguyên nhân đưa đất nước đến thảm họa ngày hôm nay, thì thứ tình yêu và niềm tin ấy chỉ là sự méo mó, xộc xệch, bệnh hoạn nếu không nói là có tội với dân tộc.

2/9/2017



Bình Luận

Articles in English

Thời Sự

Video

 
http://danlambaovn.blogspot.com/search?max-results=50
Copyright © 2014 Dân Làm Báo