Dân Làm Báo - Đồng chí xếp sòng chuyện trong bếp của đảng ta - Trần Văn Tuấn tuyên bố: “Đến năm 2020, tiền lương của cán bộ, công chức được cải cách cơ bản, bảo đảm được cuộc sống của cán bộ, công chức và gia đình ở mức trung bình khá trong xã hội”.
Đồng chí không thèm nói thêm từ giờ đến đó công chức ta sống ra mần răng, chuyện thường tình dưới huyện ai cũng biết, nói làm gì!. Đồng chí ta chỉ sơ sài kiểu “Công tác cải cách tiền lương triển khai còn chậm, tiền lương chưa thực sự là động lực thúc đẩy cán bộ, công chức thực thi công vụ”. Nhưng đọc kỹ thì cũng biết đồng chí ấy muốn nhắn nhủ anh em ta từ giờ cho tới 2020 động lực thúc đẩy cán bộ vẫn là chuyện ấy ấy.
Trong phần kết thúc hội nghị phá hoại hành chính nước nhà, dượng Ba cũng đăng đàn phán rằng thì là: "trong mười năm qua, diện mạo của nền hành chính nước ta đã có những thay đổi theo hướng tích cực, và chính những thay đổi đó đã góp phần quan trọng vào những thành tựu trong phát triển kinh tế – xã hội của đất nước.".
Chà, diện mạo thay đổi, thành tựu phát triển... mà mãi đến gần 10 niên nữa thì cán bộ ta mới hết sống bằng lương... lậu. Vì thế-cho-nên... dượng Ba lại theo rặt khuôn... vì-thế-cho-nên sau mỗi câu tự ca tự sướng: "Tuy nhiên... một số mục tiêu, kết quả chương trình cải cách mười năm đã không đạt. Chức năng, nhiệm vụ của một số cơ quan hành chính vẫn còn chồng chéo, thủ tục hành chính mặc dù đã được chú trọng cải cách, đơn giản hoá nhưng nhìn chung vẫn phức tạp, chưa tạo được thuận lợi cho người dân, doanh nghiệp".
Tình hình thiệt là... tiếng kêu ca, phàn nàn của người dân, doanh nghiệp về cơ quan hành chính, về thái độ của cán bộ, công chức, về chất lượng, thời gian giải quyết công việc… vẫn còn khá phổ biến. Sự hài lòng của xã hội về hoạt động phục vụ của cơ quan hành chính nhà nước vẫn còn ở mức độ thấp.
Câu này không phải Dân Làm Báo nói à nghe. Dượng Ba phán đó!.
*
Năm 2020, công chức sống được bằng lương?
SGTT.VN - “Đến năm 2020, tiền lương của cán bộ, công chức được cải cách cơ bản, bảo đảm được cuộc sống của cán bộ, công chức và gia đình ở mức trung bình khá trong xã hội”. Đó là nhận định của bộ trưởng bộ Nội vụ Trần Văn Tuấn tại hội nghị trực tuyến tổng kết thực hiện chương trình tổng thể cải cách hành chính nhà nước giai đoạn 2001 – 2010 và chương trình cải cách hành chính nhà nước giai đoạn 2011 – 2020 giữa Chính phủ với 63 tỉnh, thành phố ngày 5.4. Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng chủ trì hội nghị này.
Ông Tuấn nói rằng, theo chương trình tổng thể cải cách hành chính nhà nước giai đoạn 2001 – 2010, đến năm 2005, tiền lương của cán bộ, công chức được cải cách cơ bản, trở thành động lực của nền công vụ, bảo đảm cuộc sống của cán bộ, công chức và gia đình. Còn hiện nay, ông Tuấn giải thích: “Công tác cải cách tiền lương triển khai còn chậm, tiền lương chưa thực sự là động lực thúc đẩy cán bộ, công chức thực thi công vụ”. Ngoài ra, chương trình tổng thể cải cách hành chính nhà nước giai đoạn 2001 – 2010 cũng đề ra mục tiêu là đến năm 2010, đội ngũ cán bộ công chức có số lượng, cơ cấu hợp lý, chuyên nghiệp, hiện đại.
Phát biểu kết luận hội nghị, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng cho biết, trong mười năm qua, diện mạo của nền hành chính nước ta đã có những thay đổi theo hướng tích cực, và chính những thay đổi đó đã góp phần quan trọng vào những thành tựu trong phát triển kinh tế – xã hội của đất nước.
Tuy nhiên, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng nhìn nhận, một số mục tiêu, kết quả chương trình cải cách mười năm đã không đạt. Chức năng, nhiệm vụ của một số cơ quan hành chính vẫn còn chồng chéo, thủ tục hành chính mặc dù đã được chú trọng cải cách, đơn giản hoá nhưng nhìn chung vẫn phức tạp, chưa tạo được thuận lợi cho người dân, doanh nghiệp.
“Tiếng kêu ca, phàn nàn của người dân, doanh nghiệp về cơ quan hành chính, về thái độ của cán bộ, công chức, về chất lượng, thời gian giải quyết công việc… vẫn còn khá phổ biến. Sự hài lòng của xã hội về hoạt động phục vụ của cơ quan hành chính nhà nước vẫn còn ở mức độ thấp. Cần nhận thức rõ vấn đề này để sớm có biện pháp khắc phục”, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhấn mạnh.
Đoàn Quý
http://sgtt.vn/Thoi-su/142802/Nam-2020-cong-chuc-song-duoc-bang-luong.html
Giật mình món khai vị hàng… tạ gạo
Trả lờiXóa“Nhà hàng chúng tôi có hơn 300 món ăn, nhưng những món đặc biệt như bào ngư, súp vi cá thì anh chị nên đặt trước khoảng 3 – 4 ngày thì chúng tôi mới chuẩn bị chu đáo được. Khách đến nhà hàng hầu như toàn là khách quen và tối nào cũng đặt kín bàn, anh chị nên đặt trước một vài ngày”. Lời mời chào nhẹ nhàng của cô nhân viên khi chúng tôi vừa bước chân vào nhà hàng Long Đình.
Liếc qua menu của nhà hàng thì quả thực, những món đắt nhất là món khai vị, súp tổ yến gạch cua 48 USD, tổ yến tiềm hạnh nhân 33 USD, súp vây cá tổ yến thượng hạng hồng xíu 72USD, súp bào ngư Nam Phi sốt dầu hào 96 USD… nhưng đó lại là những món ăn thường xuyên có trong các thực đơn của khách đến nhà hàng Long Đình. Ở đây, các món ăn đầu được niêm yết theo giá USD. “Nhà hàng của người Trung Quốc, nhưng thực khách lại chủ yếu là người Việt, toàn người sang trọng chị ạ”.
Còn ở nhà hàng San Hô, một nhà hàng có lối kiến trúc thời Pháp, sang trọng và nhẹ nhàng, nằm trên con đường lý tưởng, Lý Thường Kiệt thì thực đơn cũng không kém phần “long trọng”. Tuy nhiên, giá ở đây đều niêm yết bằng Việt Nam đồng, một bát súp vi cá hồng xíu cua gạch đặc biệt 1.500.000 đồng, súp yến vi cá 1.000.000 đồng, súp vi cá bào ngư Úc, 1.000.000 đồng. Ngoài ra, nhà hàng này còn có những món hàng “độc” được nhập khẩu từ các nước như ốc vòi voi nhập từ Canada 1.900.000 đồng một kg, bào ngư Mexico một hộp khoảng 8 lạng cho 4 người ăn, giá ngót nghét 5.000.000 đồng.
Không khó khăn gì khi chúng tôi có được những thực đơn đặc biệt của hai nhà hàng này, giá thường vào khoảng 88 USD một người, đó là theo suất ăn. Khi được nhờ tư vấn cho một menu 6 người ăn, chỉ sau 5 phút, tôi đã có ngay một thực đơn toàn những món hảo hạng, súp vi cá hồng xíu, bào ngư Mexico tươi, tôm hùm, măng tây và cháo đầu tôm, với mức giá… 24 triệu đồng, chưa VAT và đồ uống. Bởi, với những nhà hàng sang trọng này, thì đồ uống là một hạng mục khá nặng ký trong các thực đơn, giá của các loại rượu ở đây thường cao gấp 5 – 6 lần ở ngoài, rẻ nhất cũng phải đến 5 – 7 triệu. còn loại đắt nhất là rượu Mỹ, thì giá cũng phải từ 21 đến 24 triệu đồng. Vị chi, một bữa ăn tròm trèm cũng phải đến vài ngàn đô… Các nhà hàng này thì khách có thể mang rượu đến. Nhưng phí ở rượu cũng khá “chát”: Một chai rượu nhẹ, thường là 15 USD, còn rượu nặng thì phải 20 USD.
Chị nhân viên của nhà hàng San Hô bảo: “Mỗi tối, nhà hàng thường có khoảng 100 khách, chủ yếu tập trung vào các ngày làm việc, chứ thứ 7, chủ nhật thì vắng hơn. Và hầu hết những khách đến đây là vì công việc, việc công nhiều hơn việc tư. Tôi làm ở đây nhiều năm rồi, tôi biết, các sếp thường tiếp khách bằng tiền chùa, phải là tiền chùa thì người ta mới có thể vung vãi như thế, chứ ở đây làm gì có gia đình nào đến ăn đâu”.
Tiếp
Trả lờiXóaMón đặc sản bán chạy nhất của nhà hàng này là tôm hùm và bào ngư. Tôm hùm thì phải là thứ vớt lên từ biển Nha Trang, nặng hàng kg, giá 3.200.000/kg, cũng có loại tôm này ở nhà hàng Long Đinh giá 195 USD/kg. Trong khi đó giá tôm hùm tại các nhà hàng hải sản ở Hà Nội, như một nhà hàng ở Trần Khát Chân, chỉ 1.800.000/kg. Thế nhưng, hầu hết khách đã đặt chân vào những nhà hàng này, họ đều không bận tâm đến giá cả. Mỗi ngày nhà hàng San Hô tiêu thụ một lượng tôm hùm khủng, từ 45 đến 50kg. Hầu như tôm hùm đều có tên trong thực đơn của khác đến đây. Ngoài ra, các món thuộc hàng “hảo hạng”, năm châu bốn bể cũng được du nhập về các nhà hàng sang trọng này, để đáp ứng của những “thượng đế” đặc biệt. Bào ngư Mexico, ốc vòi voi nhập từ Canada, là những món bán chạy ở hầu hết các nhà hàng. Trong khi cơn bão giá đang khoét thủng từng hầu bao của các gia đình, thì những nhà hàng này, vẫn đều đặn đón khách vào mỗi tối, mà nếu không đặt trước, còn không có chỗ. “Bão giá không ảnh hưởng gì đâu chị ạ, khách chúng tôi toàn là khách VIP, bão ở đâu cứ bão, chứ ở đây, thấy chả sao. Có lẽ tiền chùa nên chẳng mấy ai đắn đo”. Ôi, xót xa thay tiền chùa.
Và những bữa tiệc vàng…
Lần đầu tiên trong vai nhân viên đi đặt đồ ăn cho sếp, tôi được bước chân vào phòng “vàng” của nhà hàng Long Đình. Vốn nức tiếng trong giới ăn chơi Hà Thành bởi sự sang trọng, huyền bí của nó, nhưng tôi vẫn không hết ngạc nhiên như tận mắt nhìn và sơ vào “hiện vật”. Gian phòng khoảng chừng 15m2, được phủ bằng một màu vàng, trang trí êm đềm trướng rủ màn che, như một cung điện thu nhỏ. Chính giữa phòng là chiếc đèn chùm tỏa ánh sáng dìu dịu, đủ khiền những thượng khách khi bước chân vào gian phòng này, có cảm giác mình được “làm vua”. Tôi giật mình khi chạm tay vào từng chiếc thìa và đĩa ở đây, tất cả đều được mạ vàng 24k. Tuy nhiên, không phải ai cũng có thể đặt chỗ trong gian “phòng vàng” này. Một bữa ăn trên 1.000 USD chưa kể VAT, đó là điều kiện đầu tiên cho những vị khách muốn sở hữu gian phòng này và thưởng thức cảm giác được làm vua hay hoàng hậu. Tôi cũng không hiểu, trong không gian đặc quánh vàng đó, những thực khách của chúng ta sẽ được ân sủng bằng những cảm giác đặc biệt đến mức nào, khi phải chi cho mỗi bữa ăn vài… tấn gạo. “Phòng vàng” thường phải đặt trước. Ở đây, có chỗ cho khoảng 10 người, tuy nhiên, nhà hàng vẫn phục vụ theo yêu cầu của quý vị nếu lượng khách ít hơn, và tư vấn các món ăn cho hợp lý, tuy nhiên, hóa đơn thành toán ở phòng vàng sẽ không dưới 1.000”.
Tiếp
Trả lờiXóaBão giá, chỉ kiệt quệ những người nghèo, chứ với người thu nhập cao chả suy suyển gì. Nhà hàng chuyên phở bò Kobe (Nhật) ở khách sạn Vườn Thủ đô vẫn tấp nập vào ra, dù mỗi bát phở ở đây đều tăng giá, vị chi là 650 ngàn đến 850 ngàn một tô phở ăn sáng. Chưa thời nào mà các món ăn hảo hạng chỉ dành cho vua chúa thời xưa, giờ lại phổ biến đến như vậy. Các nhà hàng ở Hà Nội trong cuộc chạy đua, dành món độc như là một chiêu để thu hút khách. Bởi có một bộ phận, họ chỉ ưa những món ăn độc, kẻ thì coi đó, như là cách để khẳng định “thương hiệu” của mình thuộc hàng VIP, đại gia, kẻ thì coi như một thú tiêu dao cho những đồng tiền kiếm quá dễ dàng mà không biết trút vào đâu. Còn kẻ thì xài tiền chùa cho những cuộc tiếp khách thả cửa…
Không chỉ vung tiền vào những bữa tiệc ngàn đô, dân lắm tiền Hà Thành còn không tiếc vung tiền vào đồ hiệu. Mấy salon sang trọng trên phố Lý Thái Tổ vẫn tấp nập kẻ vào người ra. Hầu hết đều là người trẻ và không ngại rút ví trả tiền cho một món hàng mà mình đã OK. Trong các cửa hàng này, một đôi rẻ nhất cũng có giá từ 21 đến 34 triệu đồng. Lần đầu tiên tôi được chạm vào một chiếc túi bằng da cá sấu, hàng độc, giá 245 triệu đồng, mà vẫn không cảm nhận được sự khác biệt của nó với những món hàng bình thường khác, hay cả đôi giày, lên tới 21 triệu đồng. Anh bạn đi cùng tôi tếu táo: “trông chả khác hàng Trung Quốc là mấy”. Nhưng cô bán hàng thì đon đả: “Hàng của bọn em toàn hàng độc, chỉ có một đôi, hay một chiếc duy nhất thế mới làm nên đẳng cấp chị ạ, dân chơi sành lắm, không chấp nhận đụng hàng đâu. Nếu anh chị đắn đo, ngày mai ngày kia là có món hàng mới thay thế liền à”.
Dẫu biết mọi sự so sánh đều khập khiễng, nhưng sao tôi vẫn thấy xót xa, khi nghĩ đến những bữa ăn nghèo của sinh viên trong thời bão giá, đến những người nông dân lầm lũi quanh năm với đồng ruộng, cả đời không kịp ngẩng đầu lên, đang liêu xiêu chống chọi với bão… và bữa ăn chỉ còn lại cơm, muối trắng và mấy cọng rau…
Đây là bài viết được đăng trên báo đảng, nhà nước: báo Cảnh sát toàn cầu.Hề hề, nhân dân cứ kêu ca đói khổ vì bão giá nhưng các nhà hàng sang trọng của các lãnh đạo, đại gia vẫn sống quá tốt.