Lê Thường Xuân (Tuổi Trẻ) - Khi đọc mẩu tin Lầu Tứ Phương Vô Sự thành quán cà phê trên báo Tuổi Trẻ (ngày 22-5) cùng với việc thấy những băngrôn quảng cáo của quán cà phê này trên đường, tôi thật sự bất ngờ.
Xưa nay quần thể di tích Đại Nội mặc nhiên được công nhận là nơi tôn nghiêm trong đời sống tinh thần của người dân cố đô. Họ đã từng lên tiếng phản ứng về tình trạng du khách ăn mặc thiếu nghiêm túc khi đi vào tham quan khu vực này. Tình hình nhếch nhác của những hộ dân cư trong khu vực này cũng đã khiến chính quyền thành phố bận tâm và đầu tư bao nhiêu là tiền của để tôn tạo, đưa lại sự nghiêm cẩn và đẹp đẽ cho Đại Nội.
- ầu Tứ Phương Vô Sự thành quán cà phê - Ảnh tư liệu
Không phải ngày một ngày hai quần thể di tích Đại Nội mới trở lại với vẻ đẹp vốn có của nó như khi xưa. Đó là cả một sự đồng lòng của các cấp chính quyền và người dân. Có thể nói người dân cố đô tự hào với khách phương xa cũng nhờ vẻ đẹp uy nghiêm mà xinh xắn của quần thể di tích này.
Giá trị của di tích tồn tại trong đời sống tinh thần không phải ngày một ngày hai mà có. Đó là cốt cách, là nét ứng xử lâu ngày tạo nên một văn hóa riêng của Huế. Khách nơi khác đến để cảm nhận cái khác riêng biệt “chẳng nơi nào có được” như một “đặc sản” riêng của đất đế đô.
Thế nên trong bài báo viết về việc biến lầu Tứ Phương Vô Sự thành quán cà phê “để cho di tích có đời sống của nó” như lời ông giám đốc Trung tâm Bảo tồn di tích cố đô Huế nghe ra không thuyết phục. Theo như lời giải thích của ông, lầu Tứ Phương Vô Sự sẽ trở thành nơi gắn bó thiết thân với du khách hơn qua kế hoạch trưng bày luân phiên các chuyên đề về di tích, xây dựng một tủ sách di tích, trưng bày những ấn phẩm của Huế… Nhưng có nhất thiết phải thông qua một quán cà phê để giới thiệu với du khách những điều đó không, trong khi đã có một bảo tàng cổ vật nằm trong quần thể di tích đảm nhận vai trò đó?
Mặt khác, cũng theo lời ông giám đốc, quán cà phê này chỉ giới hạn trong khuôn viên Đại Nội, khách bên ngoài không vào quán qua đường này. Vậy thì những băngrôn quảng cáo trên đường phố về việc khai trương của chủ quán không lẽ chỉ nhắm vào đối tượng du khách? Và khách bên ngoài nếu không vào cửa này (cửa Hòa Bình) thì phải mua vé đi qua cửa Ngọ Môn để vào uống cà phê?
Còn nữa, bảo rằng chủ quán đã cam kết không xâm hại kiến trúc thì ngay cả sự bài trí trong lầu cũng đã làm ngược với sự cam kết đó. Nơi đã từng là vọng canh, đã từng là nơi hóng gió, đã từng là nơi học tập của các hoàng nam, hoàng nữ giờ đầy bàn ghế cho du khách uống cà phê. Nói không xâm hại nghĩa là sao?
Chúng ta chia sẻ sự trăn trở của những người làm quản lý di tích khi “di tích không có sinh khí, không có cuộc sống khiến du khách rất buồn phiền”. Nhưng hãy trăn trở thật sự đi, để làm cách nào đó đưa di tích về với đời sống cùng người dân, cùng hồn phách cố đô chứ không phải biến thành một nơi diêm dúa và lao xao rồi bảo rằng nó đang sống.
LÊ THƯỜNG XUÂN
>>Lầu Tứ Phương Vô Sự thành quán cà phê: mở quán để phát huy giá trị di tích?
"quần thể di tích Đại Nội" là gì, nghĩ mãi không ra. Bạn đọc ai hiểu xin giải nghĩa giùm, cám ơn.
Trả lờiXóagia tai cua me mot bay lai cang ...
Trả lờiXóaChúng kiếm ăn các chương trình hảo tâm phục dựng di tích chưa đủ nên kiếm thêm ít đó mà , Khổ thân cho những ai đóng góp cho phục dựng công trình. Người Pháp, Người Nhật không biết đổ bao nhiêu tiền cho CS , rồi thấy cảnh này đố ai còn lòng hảo tâm giúp đở, Đúng là ăn một miếng bỏ cả mâm.
Trả lờiXóaNguoi con VI DA
thôi đi các ông ơi! người ta đã bán cả rừng, biển, giang sơn gấm vóc và cả con người rồi xá gì cái lầu di tích.
Trả lờiXóaNhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóaquần thể di tích đại nội là bao gồm tòa Hoàng thành và Tử Cấm thành Huế, gồm nhiều di tích quan trọng như điện Thái Hòa, Thế Miếu, Tả vu Hữu vu, cung Trường Sinh, cung Diên Thọ...Quần thể này vốn gồm nhiều cung điện, lầu, đài, cửa,... nhưng do trải qua thời gian từ khi Pháp xâm chiếm, đặc biệt là khoảng 1945 - 1975 khi mà các vị Việt Minh "đáng yêu" ở Huế hạ lệnh "tiêu thổ kháng chiến" bằng cách phá hủy các cung điện quan trọng bậc nhất như điện Cần Chánh, điện Càn Thành, điện Kiến Trung hay trong cuộc tết Mậu Thân 1968, nên quần thể này bị phá hoại nghiêm trọng, nhất là khu Tử Cấm thành, tráng lệ thế mà nay thì trơ trọi không còn gì. Bây giờ, ta đang có dự án phục dựng điện Cần Chánh với số tiền khổng lồ. Đúng là kiếm củi ba năm, thiêu một giờ.
Trả lờiXóa...Bán cà phê (?), vậy sao vào tham quan. Chúng nó đã biến di sản thành tài sản riêng mất rồi. Không thể tưởng tượng được.
Trả lờiXóagia tai cua me mot bay lai cang ...
Trả lờiXóa