Hoàng Ngọc Diệp - Như những lần trước đây, ở những nơi chốn, diễn đàn khác, bố sẽ tâm sự và gửi gắm tới các con những gì bố ưu tư và đau buồn! Bố đưa lên diễn đàn này không những để các con đọc mà còn để các bạn trẻ khác của bố và của các con cũng chia sẻ. Nhân, con giúp bố dịch cho chị Amy của con nhé!
Một câu chuyện nhỏ về lòng trắc ẩn.
Vào các năm cuối thập niên 1990 và đầu thập niên 2000, bố có dịp cùng đi hoặc tổ chức đưa các phái đoàn cấp lãnh đạo nhà nước thăm và làm việc ở các nước trong khu vực. Có lần đến Hong Kong cùng một số vị bên Bộ Lao Động và Bộ Kế Hoạch Đầu Tư, bố cố tình sắp xếp để sáng Chủ Nhật, ngày cuối của chuyến đi, đưa họ đi ăn sáng; để đến nhà hàng, mọi người phải đi bộ qua hai công viên nhỏ từ khách sạn.
Khi đi ngang qua hai công viên này, phái đoàn thấy lạ vì sao có quá nhiều phụ nữ da ngâm đen, như họ đến từ Việt Nam hay Philippines, đang tụ tập tại đó với nhau. Phái đoàn dừng lại chụp hình với những người này, hỏi ra thì quả là họ đến từ Philippines để làm người ở đợ (còn gọi một cách nhẹ nhàng là người giúp việc nhà) cho các gia đình tại Hong Kong.
Trong khi ăn sáng, bố kể cho phái đoàn biết hoàn cảnh của những người đi làm người giúp việc nhà này, bố cho biết họ may mắn hơn những phụ nữ Việt Nam đi làm người ở đợ tại các nước khác, vì Hong Kong, qua gần một thế kỷ dưới sự quản lý của Anh Quốc, đã xây dựng được hệ thống theo dõi và quản lý những người giúp việc tại Hong Kong; tất nhiên vẫn xảy ra một số vụ hành hạ và xâm phạm tình dục, nhưng ít hơn rất nhiều so với các nước khác như Hàn Quốc hay Đài Loan. Bố còn cho họ biết, qua nghiên cứu của Hiệp Hội Bảo Vệ Phụ Nữ Thế Giới, thì hầu hết những phụ nữ này sẽ không thể tìm được một gia đình hạnh phúc nếu họ đi ra khỏi nước và trở về khi còn trẻ, và gia đình sẽ đổ vỡ chia ly, hoặc không thể lập gia đình nếu họ đi và về khi ở tuổi trên 30.
Sau đó bố hỏi họ một loạt câu hỏi như “Tại sao chúng ta xuất khẩu những người đi ở đợ mà báo chí ca ngợi các kỷ lục xuất khẩu lao động?, “Quý vị có sẵn sàng đưa chị em gái hay con gái của mình đi làm người giúp việc nhà tại Đài Loan không”, “Nhà nước và quý vị có thấy việc xuất khẩu phụ nữ Việt Nam đi ở đợ là một sự hổ thẹn của đất nước không?” v.v… mọi người đều tỏ ra rất buồn; vài người thì giận dữ với bố vì cho rằng bố không biết gì về hoàn cảnh đất nước và đã xúc phạm họ! Tất nhiên, bữa ăn sáng không còn vui, rồi mọi người ra về trong im lặng.
Mười mấy năm qua, số người đi xuất khẩu lao động theo diện này vẫn cứ tiếp tục, mặc dù những bài báo nói về chuyện này đã giảm, nhưng vẫn chưa có một kế hoạch gì để bảo vệ cho họ; mặc dù như vậy, bố vẫn hằng mong nhà nước sớm xây dựng được các kế hoạch đào tạo và tìm công việc làm cho họ tại chính đất nước Việt Nam mình.
Cho đến nay bố vẫn cứ lo lắng, băn khoăn, thỉnh thoảng mất ngủ về những số phận này! Bố tin chắc trong mấy trăm ngàn người đang đi ở đợ, hay lao động chân tay cấp thấp nhất, ở nước ngoài, phải có những người bà con của bố và của các con trong số này!
Với bố, đây là một trong vô vàn điều trắc ẩn cần phải có trong mỗi công dân Việt Nam, từ cấp lãnh đạo cao nhất xuống tới ngay những người có số phận đen tối này! Các con có lòng trắc ẩn cho những số phận này hay những số phận khác còn đáng thương hơn nữa đang sống ngay tại đất nước mình không? Có đủ lòng trắc ẩn để chuyển nó thành năng lực để nhắc nhở, thúc đẩy các con phát triển và dấn thân mỗi ngày không? Các con phải luôn nhắc nhở bản thân mình nhé!
Một câu chuyện về sự hổ thẹn
Tại các thành phố lớn trên khắp nước, giờ đây, nơi nào cũng nhiều nhà lầu, nhiều chung cư trung bình hay cao cấp; hầu hết các công chức nhà nước từ cấp trưởng phòng trở lên, nhất là các cấp phó giám đốc sở trở lên, đều có nhà riêng, cho con đi du học nước ngoài, có vài cái nhà hay miếng đất thêm để làm của cho con. Trên đường phố thì đầy xe hơi các loại, trong đó có khá nhiều xe vô cùng đắt tiền, nhất là ở Hà Nội, Sài Gòn, và vài thành phố lớn khác. Có luôn cả những chiếc xe mà chính các bạn nước ngoài của bố phải ngạc nhiên là người Việt Nam mình làm sao mua nổi, vì ngay cả chính họ, những doanh nhân triệu phú USD, cũng chưa dám nghĩ tới!
Mỗi ngày chi tiêu của rất nhiều “thiếu gia”, “trung gia” hay “đại gia” thường lên đến vài chục triệu đồng, nhưng hình như họ không phải làm gì vất vả hay nặng nhọc hết!
Quả thật đời sống của người dân nói chung ở chừng mức nào đó rất phát triển, nhất là so với thập niên 1980s hay đầu thập niên 1990s. Còn đời sống của các vị lãnh đạo cấp quốc gia thì khỏi phải bàn! Bố đã gặp nhiều trường hợp kinh lắm. Cái cách họ cho con đi học, cách mua sắm nhà cửa, xe hơi để phục vụ cho các con của họ ở nước ngoài, thì các gia đình trung lưu, và ngay cả thượng lưu từ các nước khác cũng gửi con đi du học cùng trường không thể nào sánh nổi!
Mặt khác, nhìn chung xã hội Việt Nam mình thì những người nghèo lại còn quá nhiều! Sự cách biệt giữa những gia đình giàu có, chức quyền và đại đa số người dân còn lại càng ngày càng xa! Chỉ cần một trong những chiếc xe hơi của một gia đình giàu có là dư sức để cho cả một đại gia đình nghèo đang sống trong cùng thành phố có thể có nhà ở và con cái được đi học cả đời! Các con có bao giờ thắc mắc về điều này không? Các con có nhìn thấy sự vô tâm hay vô tình và bất bình đẳng của tầng lớp cao, tầng lớp lãnh đạo, đối với đa số nhân dân không?
Điều làm cho bố hổ thẹn nhất, phẫn nộ nhất, đó là chuyện xảy ra cách đây vài ngày!
Khi có những dấu hiệu thế giới sẽ đưa Việt Nam mình ra khỏi danh sách các nước nghèo, thì ngay lập tức lãnh đạo nhà nước, ông Thủ tướng, đã phát biểu, giải thích với thế giới rằng “Việt Nam vẫn còn là nước nghèo”,[*] nhằm để thế giới tiếp tục giữ nước mình trong danh sách các nước nghèo.
Lý do là vì họ muốn vẫn tiếp tục được nhận viện trợ!
Hình như họ cho rằng Việt Nam mình làm ăn mày thế giới là chuyện tốt chăng? Trời ạ, hay còn tệ hơn nữa, có khi họ cho việc cố gắng thuyết phục thế giới để Việt Nam mình nằm trong danh sách các nước ăn mày là một công lao lớn của họ đối với đất nước?
Các con hãy cùng bố thử đánh giá đất nước mình vào thời điểm 2011 này nhé:
Việt Nam đã thống nhất hơn 36 năm, không còn phân tranh, chia rẽ, nội chiến hay bị xâm lược nữa nhé, ngoại trừ một cuộc chiến nhỏ ngắn ngày với Trung Quốc (cái đất nước láng giềng mà ngày nay người ta còn gọi một cách giễu cợt, để cười ra nước mắt, là Nước Lạ) vào năm 1979, nhưng cuộc chiến đó cũng đã 32 năm rồi. Như thế không thể lấy mãi lý do vì chiến tranh mà nước mình nghèo đói, phải không nào?
Việt Nam hiện là một trong vài nước xuất khẩu nông thuỷ sản dẫn đầu thế giới. Việt Nam còn có các nguồn tài nguyên quan trọng khác đang được khai thác. Như vậy, trên nguyên tắc Việt Nam không thể đói và nghèo được!
Ai cũng biết chúng ta có rất nhiều người tài giỏi trong gần 90 triệu người Việt ở trong nước và ở nước ngoài, từ chiến lược gia cho EU, các khoa học gia trong gần như mọi lĩnh vực làm việc tại các trung tâm khoa học thế giới, các nhà quản trị, kinh tế, giáo sư đại học, bác sĩ, luật sư… v.v…, nhiều vô số kể. Như vậy, trên nguyên tắc, không thể bảo Việt Nam không có nguồn nhân lực nòng cốt để tiếp tục nằm trong tình trạng lạc hậu và quản lý quốc gia yếu kém nữa.
Như vậy tại sao Việt Nam mình vẫn còn lạc hậu, vẫn còn có thể — theo lời ông Thủ tướng — được chứng minh là nghèo đói?
Vì tham nhũng chăng?
Đúng!
Nhưng gốc của tham nhũng từ đâu ra?
Do trời sinh, do người dân thiếu lòng tự trọng và tham lam, hay do tính đặc quyền từ một lối “cơ cấu” và “cơ chế” bởi guồng máy quyền lực?
Đừng đổ cho ông Trời nhé! Cũng đừng đổ cho nhân dân, vì người dân của hầu hết mọi quốc gia đều rất đơn giản, họ chỉ làm theo những gì guồng máy lãnh đạo làm và chính quyền cho phép hay lỏng lẻo trong quản lý mà thôi!
Thế thì còn lại là vấn đề “cơ cấu” và “cơ chế” của guồng máy lãnh đạo!
Vì thiếu nhân tài chăng?
Sai, nhưng thực tế thì Đúng!
Sai là vì mình có rất nhiều nhân tài, nhưng Đúng trên thực tế vì guồng máy lãnh đạo chỉ sử dụng những người trong “cơ cấu” cho dù họ yếu kém, bất tài hơn những người bên ngoài cơ cấu!
Phải chăng guồng máy quyền lực hiện nay không có ý định thay đổi để tận dụng nguồn lực bên ngoài này cho dù họ đã cho thấy sự bất lực của “cơ cấu” mà họ tạo ra?
Vì thiếu sản phẩm sản xuất trong nước chăng?
Sai, nhưng thực tế thì có khác! Sai vì mình là một trong vài nước dẫn đầu sản xuất và xuất khẩu nông thuỷ sản và nhiều mặt hàng khác, nhưng trên thực tế hầu hết đều chỉ là cung cấp ở mức nguyên liệu thô hay gia công với giá thành thấp nhất!
Phải chăng là vì các công ty không có khả năng? Hay guồng máy nhà nước không biết quản lý để giúp họ khắc phục và nâng cao giá trị sản phẩm?
Như vậy, nếu ta nghiêm túc đặt Việt Nam mình là nước nghèo đói và lạc hậu, thì phải tự mình nghiêm túc tìm hiểu tạo sao và tự khắc phục nó!
Ngay sau khi chiến tranh, thế giới cho nước mình là nghèo đói thì có thể chấp nhận được. Nhưng sau mấy chục năm thống nhất, khi thế giới dự tính đưa nước mình ra khỏi danh sách các nước nghèo đói, thì lãnh đạo nước lại đại diện cho đất nước tự biện giải để tiếp tục nằm trong danh sách các nước nghèo đói, hầu tiếp tục làm một đất nước ăn mày!
Như vậy thì làm sao công dân Việt Nam mình có thể có một niềm tự tin, niềm hãnh diện để góp sức và tận lực phát triển?
Đúng ra, khi nhận được dự tính đưa nước mình ra khỏi danh sách các nước nghèo đói, chúng ta nên xem nó là một tin vui; mọi người dân Việt Nam mình phải hoan nghênh và hãnh diện về khả năng tự phát triển thoát nghèo để tiếp tục thay đổi, tiếp tục chuyển mình! Như vậy mới là một quốc gia có danh dự, có lòng tự trọng và có khả năng tự lực phát triển, phải không nào?
Trong lịch sử nước Việt Nam mình đã có nhiều lần chịu nhục! Nhưng những lần đó đều là vì sự áp chế của bọn xâm lăng nước ngoài.
Nhưng lần này thì khác, các con nhớ dùm bố, đây sẽ là lần nhục nhã nhất trong lịch sử của Việt Nam!
Vì lãnh đạo nước mình tự nguyện chịu nhục với thế giới bằng cách tự nguyện xin làm một đất nước ăn mày, một dân tộc ăn mày, chứ không chịu chấp nhận sự kiện Việt Nam đã có khả năng thoát nghèo đói, hay chấp nhận sự kiện guồng máy lãnh đạo yếu kém trong khả năng lãnh đạo đất nước!
Họ đã chứng tỏ rằng họ không còn lòng tự trọng để là những đại diện và lãnh đạo đất nước Việt Nam mình!
Và bố, thế nào đi nữa, bố vẫn xem mình là một người Việt Nam, một con dân của dân tộc Việt Nam trong huyết thống, thì bố đau khổ và nhục nhã quá!
Nay bố già rồi, không còn nhiều sức lực và thời gian nữa; bố cũng không còn là công dân Việt Nam về mặt pháp lý, để đóng góp nhiều như mong muốn và khả năng cho phép, nhưng các con là công dân Việt Nam, các con còn cả một tương lai lâu dài, các con phải hứa với bố là khi trưởng thành các con sẽ luôn có lòng trắc ẩn cho những người dân đen, và đóng góp hết sức mình làm thay đổi guồng máy đần độn, thối nát và vô liêm sỉ này, để Việt Nam mình không còn là dân tộc ăn mày thế giới nữa nhé!
Bố thương các con lắm!
Hoàng Ngọc Diệp
_________________________
[*]Xem bản tin “Thủ tướng: 'Việt Nam vẫn là nước nghèo'”, VnExpress, Thứ năm, 5/5/2011.
http://vnexpress.net/gl/kinh-doanh/2011/05/thu-tuong-viet-nam-van-la-nuoc-ngheo/
nạn đói năm 1945 dẫn đến chết hàng loạt mà thực dân Pháp cố tình làm với lý do để giảm số dân cho phù hợp với chế độ "bảo hộ".
Trả lờiXóaNay lại đến lượt duy trì "nghèo" để tiếp tục được "trợ giúp" .
Vấn đề là ai được trợ giúp, khi mà giá cả leo thang ngày một.Khi mà tham nhũng phổ biến và là "mốt" hiện nay.Khi mà những cô gái Việt không phải sang làm đĩ ở ngoại quốc kiếm tiền mà được nhà nước "bảo hộ " cho làm dĩ Tây ngay tại nước mình!Miễn là phải nộp bảo kê đầy đủ!
Chế độ này kẻ nghèo vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên nổi.
Chinh quyen co tinh xin xo? de bu` da'p cho thieu hut vi`phai? banh` truong bo^. ma'y ki`m ke.p dan chung' nhu :Cong An , Mat tran To Quoc ....( xin coi lai bai` ve nhung co quan an bam')
Trả lờiXóaHay nhi`n lai bo^. phan Cong An , chung ta chua thay mot nuoc nao` ma` ca^'p Ta', Thieu' ta , Trung ta dung' duong`,du'ng tra.m, de kiem soat giao thong .Ca^'p Tuong' la~nh dung' dau` Cong An Tinh? ,Dai. ta' dung dau Cong An Quan Huyen,Thieu ta ,Trung Ta' coi Cong An Phuong.Tien luong bao nhieu de^? tra? cho cac' bo^. phan bao? ve che' do^?
Ngoai` ra co`n ca'c bo^. pha^n sieu^ an ninh ti`nh bao' ,cac' co* quan kie^m soa't Internet....Ca'c co quan do`m ngo' hoat.do^ng Viet Kie`u hai? ngoai. o? rai? rac hang` tram nuoc'khap' the' gioi'.
Su. bat' co^ng trong Xa Hoi co' the? giam? bot' bang cach' danh' thue' .
Trả lờiXóaNhin` vao` viec danh' thue' ba't dong. san? tai Viet Nam chung' ta thay co' mot. su. thieu xot' dang ke^?.
Hang ngan` can ho^ chung' cu da~ duoc mua di ban' lai. do viec rua? tien` cua bo phan can' bo^. tham nhung hay doanh nhan ba't chinh'. Co' bao nhieu can ho. thuc su duoc su dung de lam nha`o? ???.Tai. sao Chinh quyen` chua dat. ra luat. le^ danh' thue' nang. cac can nha` hay dia o^'c du* thua` ( can nha` thu' hai). Phai chang chinh' nhung nguoi lam` luat. lai. la` nhung~ ke? co' hang chuc. hang tram can ho^ ,dai. gi` lam luat de troi' chan tay minh`???
Thue' ve doanh nhiep buon ban' cung la` mot van de` khong ro~ rang ,thieu su kiem soat.Luat. le ve thue' rat nhieu` nhung su luo`n lach va` bat' tay ngam` giua cac' doanh nhan va nguoi phu. trach' thu thue'da lam that' thoat' tai` san? cua quoc gia .
Tom' lai. muon' lam Xa hoi co^ng binh`, muon Xay dung nha` thuong ,Truong hoc. phai tu kiem minh da~ xu? dung do^`ng tien cinh' dang' chua,co' tan. thu thue' cua nguoi giau` san cho nhuoi ngheo` chua, co' tranh duoc cac su. that' thoat'to lon nhu VINASHIN chua?. Ngua? tay xin tien thi` de^~ nhung nguoi cho cung se~ dat. van' de^` vi` ho. la` nguoi co' tien`.
Sau 36 năm thống nhất đất nứơc, nhờ sự lãnh đạo thiên tài của ĐCS thì Việt Nam vẫn là một nứơc nghèo. Lãnh đạo ĐCS phải ngửa tay xin viện trợ nước ngoài để có tiền chia chác với nhau tạo nên nạn tham nhũng tập thể, tham nhũng có hệ thống. Những nhà viện trợ nứơc ngoài cũng thấy rõ điều này nên họ ngán ngẫm và tìm cách rút dần viện trợ là chuyện bình thừơng. Chỉ tội cho anh Ba Dũng phải đại diện cho tập đoàn CS ngửa tay đi ăn xin hoài mà không biết nhục. Cũng đúng thôi, nếu biết nhục thì đã có nhiều ngừơi từ chức rồi. Đằng nà...đúng là mặt daỳ.
Trả lờiXóaĐức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt
Trả lờiXóaNgày ấy, khi được mời đến nghe những lời nhân nghĩa kể công của đảng bộ Thành phố Hà Nội đối với Giáo hội Công giáo nói chung và giáo phận Hà Nội trong vụ tranh chấp đất đai tại Tòa Khâm sứ, Ngài đã bất ngờ nói:” Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất cả mọi nơi, không ai xem xét gì cả. Anh Hàn Quốc bây giờ cũng thế. Còn người Việt Nam chúng ta thì tôi cũng mong đất nước lớn mạnh lắm và làm sao thực sự đoàn kết, thật sự tốt đẹp, để cho đất nước chúng ta mạnh, đi đâu chúng ta cũng được kính trọng.”
Trả lờiXóaTình đồng chí người anh em rất "LẠ"....
===========================
Hạ lưu Cửu Long như phơi đáy
Quan lớn quan bé gáy phây phây
Sông Hồng hạ nguồn tưởng thôi chảy
Môi trường môi sinh chết đắng cay
Thượng nguồn xứ lạ xây đập thủy điện
Ăn cướp Biển Đông chiếm biên giới ngay
Thủ đoạn hèn hiểm : yểm phong thuỷ
Phá kinh tế - nhiễm văn hoá - chia rẽ gây !...
Nguyễn Hữu Viện
Chuyện tiếu lâm quả là rất "LẠ" ....!!!
===========================
Khựa từ xưa muốn nấu chạp phô Việt Nam !
Chệt vào biển ta bắt ngư dân đòi tiền chuộc
Như vào vườn nhà ăn cướp gà rồi đòi chuộc !
Khựa vào nhà "đạp mái" vợ các tướng tá
Lại bắt chuộc tiền không thôi thành ô-sin dâu xứ Hán
Giời ạ ! Thế mà Ngài Bộ Chưởng Cuốc Fòng lại coi là anh em
Đảo Quốc như Tân Gia Ba nhỏ tí
Hay như Mã Lai vừa dí đuổi tàu ngư chính của Tàu
Hội nhập có Công pháp Quốc tế
Sao cứ nịn ngọt xin làm quan hệ đàn em ...
Khựa sẽ "đút chim" vào miệng chớ chẳng phải cà rem ...!!!
TRIỆU LƯƠNG DÂN
BẤM VÀO XEM HÌNH
Dr. Đỗ Mười ngành họan lợn trao văn bằng THẬT "LẠ" cho Cử nhân Luật Nguyễn Tấn Dũng
==================================================
Tể Tướng nước Vệ lấy bằng Cử nhân Luật rừng
Đúng thôi vì gốc y tá chui vào bưng
Hòa bình vượt biên : Dzua bán bãi !
Con ông cháu cha thăng quan tiến chức không ngừng !
Trùm công an mật vụ học tại chức
Quán rượu bia ôm có thằng học giùm giùm
Bằng giả to tướng nạm dzàng hơn bằng thật
Tiến sĩ Đ.M. ngành thiến lợn trao bằng ... lệ rưng rưng ... !!!!
TRIỆU LƯƠNG DÂN