Song Chi - Xây dựng lại một đất nước bị tàn phá về kinh tế đã khó, nhưng xây dựng lại một xã hội trong đó con người bị méo mó, lệch lạc,tàn phá về mặt nhân cách, tâm hồn, sẽ khó hơn rất nhiều.
Khi còn ở Sài Gòn, tôi nhớ cứ mỗi lần ra đường là mình trở nên bực bội, căng thẳng, dễ dàng nổi cáu. Bởi khói bụi, ô nhiễm, nạn kẹt xe tắc đường liên miên, nạn ngập nước mùa mưa, giao thông hỗn loạn… Nhiều khi phải mất hàng tiếng đồng hồ để đi một quãng đường lẽ ra chỉ mất 10, 12 phút chạy xe gắn máy để tới một cuộc hẹn công việc hay hẹn với bạn bè. Và khi tới nơi được thì tâm trạng cũng mất vui.
Kẹt xe tại Hàng Xanh, SG. Nguồn: vnphoto.net
Có những lúc tôi chứng kiến người khác sẵn sang nổi đóa, cãi nhau, chửi nhau ầm ỹ chỉ vì một vụ va quẹt nhỏ hay vì không nhường nhau trên đường. Ngay cả chính tôi cũng thế, có những lúc sẵn sàng vằn mắt quát lên ngay khi người khác chạy xe ẩu, lạng lách qua mặt chẳng hạn. Để rồi sau đó thừ người ra tự hỏi: sao mình có thể rất kiên nhẫn trong công việc-một công việc vốn phải làm việc với rất nhiều người và rất nhiều sức ép, nhưng lại dễ mất kiên nhẫn đến thế khi đi trên đường?
Tự hỏi rồi tự trả lời, là bởi vì cuộc sống có quá nhiều thứ làm cho con người dễ phát khùng lên. Không dám phát khùng trong công việc-vì nó là nồi cơm, là sự nghiệp, hay với đồng nghiệp, người thân; thì nổi khùng với những chuyện vặt vãnh khác, với người xa lạ. Thế thôi.
Rõ ràng cuộc sống ở VN bây giờ gây cho con người quá nhiều những sự căng thẳng, bực bội. Nói như thế thì nhiều người sẽ bẻ lại: cuộc sống ở đâu mà chẳng căng thẳng, nhiều sức ép, con người phải quay cuồng với công việc từ sáng đến tối. Và xã hội nào mà chẳng có những vấn đề phải giải quyết. Cứ thử sang Mỹ, sang Nhật, hay Anh, Pháp…xem. Nhưng sự căng thẳng ở VN nó làm cho chúng ta bực vì hầu hết những vấn đề đang tồn tại trong xã hội nó vô lý quá, lẽ ra nó phải khác, nó không được phép ngang nhiên tồn tại như vậy.
Ví dụ nạn tắc đường. Đã tắc đường mà còn cứ đào đường lên sửa quanh năm, rồi quây lô cốt chiếm diện tích mặt đường hết ngày này qua tháng khác, bên cạnh đó là nạn buôn bán tràn lan lấn chiếm lề đường làm người đi bộ phải đi tràn xuống lòng đường, làm sao không tắc thêm? Mà có phải báo chí không nói đâu, nói mãi, chả thay đổi gì. Hay nạn nước ngập trời mưa, cứ mỗi năm mỗi ngập hơn, năm nào chả có người chết vì cống hở, vì điện giật…rồi vẫn cứ thế.
Nhìn lại tất cả mọi chuyện lớn nhỏ trong mọi lĩnh vực xã hội ở VN, chúng ta nhận ra một thực tế là hầu hết những “vấn nạn” đều đã tồn tại từ lâu. Và dù dư luận đã ta thán, kêu gào lên rất nhiều, nhưng chẳng có cái gì được cải thiện, chỉ có ngày càng tệ hơn. Điều đó làm cho con người bực bội hơn gấp nhiều lần. Đã vậy lại quá nhiều những sự vô lý, bất công cứ nhan nhản trong xã hội. Đã vậy người dân lại cứ bị “quấy nhiễu” thường xuyên về mặt tinh thần bởi những chính sách thay đổi xoành xoạch của nhà nước.
Như chuyện học hành phân ban, thi cử của học sinh. Cứ thay đổi xoành xoạch như là đánh đố. Thi tốt nghiệp cứ mỗi năm lại thay đổi môn, học sinh chỉ được biết trước ngày thi khoảng một tháng, rồi lúc thì kiến nghị bỏ thi tốt nghiệp, lúc lại tính chuyện gộp cả hai kỳ thi tốt nghiệp và thi đại học vào làm một v.v..Không chỉ học sinh mà phụ huynh, thầy cô cũng đau cả đầu. Hay chỉ riêng một chuyện mua bán ngoại tệ, kinh doanh vàng miếng chẳng hạn, có biết bao nhiêu thứ chỉ thị, cấm đoán cứ thay đổi làm người dân đến chóng mặt.
Tất cả những sự thay đổi liên tục, cái sau nhiều khi chỏi ngược với cái trước ấy vừa chứng tỏ một sự yếu kém, bất lực trong điều hành quản lý đất nước của nhà nước, vừa khiến người dân luôn ở trong một tâm trạng không yên ổn, hết sức mệt mỏi.
Xã hội bất ổn, kinh tế bất ổn. Vật giá leo thang hàng ngày, rồi điện tăng, xăng dầu tăng, đồng tiền ngày càng mất giá. Cuộc sống có quá nhiều thứ để phải lo, phải đối phó mà toàn là những thứ không đáng. Có lẽ vì vậy mà người VN bây giờ nhìn chung dễ bị ức chế, dễ nổi khùng, cách này cách khác.
Dư luận xã hội từng có một dạo bàng hoàng trước hiện tượng nữ sinh đánh nhau, lột áo làm nhục nhau rồi quay video clip tung lên mạng. Các nhà giáo, nhà tâm lý học, xã hội học đều đặt câu hỏi vì sao lại đến nỗi thế. Sự xuống cấp của đạo đức, của giáo dục-đã đành. Nhưng nó còn phản ánh sự bức bối trong tâm hồn các em. Bức bối, tức tối, bất mãn gia đình, trường lớp…không biết trút vào đâu, thế là đánh nhau, làm nhục nhau, như một hình thức để giải tỏa tâm lý.
Clip nữ sinh đánh nhau tràn ngập trên mạng. Nguồn: vnexpress.net
Nếu thường xuyên vào các mạng xã hội như facebook, chúng ta sẽ thấy có những sinh hoạt kiểu như thành lập các nhóm fan của ca sĩ này nghệ sĩ nọ. Rồi lại có những nhóm được lập ra để chê bai, chỉ trích một ca sĩ nào đó vì hát quá dở hay vì phong cách biểu diễn kém hoặc đơn giản, chỉ vì không thích. Các bạn vào đó viết những lời bình luận châm biếm, chửi bới, ném đá ca sĩ/nghệ sĩ mà họ không ưa. Đọc những lời bình loạn, chửi bới quá nặng nề, tưởng như thấy được cả gương mặt hả hê của người viết. Đó cũng là một hình thức giải tỏa tâm lý, chửi bới lăng nhục người khác chỉ vì không có gì vui hơn để làm.
Ngay cả đội ngũ thầy cô giáo, những người lẽ ra phải tượng trưng cho khuôn mẫu của đạo đức đối với học sinh, thì chúng ta cũng nhận thấy không ít những trường hợp cô bảo mẫu bạo hành trẻ, các thầy cô giáo sẵn sàng nổi nóng, văng những lời lẽ phản sư phạm vào mặt học sinh. Áp lực đời sống chăng? Nỗi bực dọc cơm áo gạo tiền và những cay đắng của nghề chăng?
Ngày càng nhiều những vụ xô xát, án mạng với tính chất ngày càng man rợ mà nguyên nhân nhiều khi chỉ vì va chạm nhau trên đường, vì nạn nhân lỡ “nhìn đểu” nên bị đâm cho bõ ghét hay một câu nói, một món nợ tiền bạc rất nhỏ…Chứng tỏ sự bức xúc, tức tối xã hội bị dồn nén bên trong, không biết làm cách nào để giải quyết, gặp dịp thế là bùng phát thành tội ác.
Các bị cáo trẻ trong vụ án giết người chỉ vì "nhìn thấy ghét" tại TP.HCM. Nguồn: vietbao.vn
Báo chí cũng đã nói nhiều đến những vụ công an đánh chết người, nhiều khi chỉ vì những lý do rất nhỏ như quên đội mũ bảo hiểm! Chỉ cần vào google search mấy chữ “công an đánh chết người” là sẽ ra cho ra hàng loạt kết quả.
Có những cái chết đầy oan ức, thương tâm, xôn xao cả dư luận như vụ anh Nguyễn Văn Khương bị tay thiếu úy công an Nguyễn Thế Nghiệp đánh chết chỉ vì quên đội mũ bảo hiểm, khiến người dân bất bình dẫn đến cuộc bạo động lớn nổ ra ở Bắc Giang ngày 25.7.2010. Vụ ông Trịnh Xuân Tùng ở Hà Nội bị tay trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đánh gẫy hai đốt sống cổ ngày 28.2.2011 , từ vong sau khi vào bệnh viện một tuần cũng vì không đội mũ bảo hiểm. Hay vụ anh Nguyễn Công Nhựt, bị chết trong trụ sở CA huyện Bến Cát (Bình Dương) ngày 25.4.2011, sau 5 ngày bị bắt giữ trái pháp luật để điều tra về vụ mất cắp lốp xe, sau đó công an còn vu cho anh là tự tử…
Những chuyện như thế này không còn là hiếm nữa, có thể xảy ra cho bất cứ ai, ở bất cứ nơi nào trên đất VN, nếu một ngày chẳng may rơi vào tay…”công an nhân dân”.
Gần đây, có những vụ công an đánh cả trẻ em như vụ cháu Ngô Đình Phát (11 tuổi ở phường Thủy Xuân – TP Huế) bị trung úy Trần Nguyễn Hồng Quang đánh phải nhập viện ngày 15. 6 vì em lỡ ăn cắp tiền của cô ruột.
Công an đánh cả phụ nữ đang mang bầu như trường hợp chị Dương Thị Mỹ Ngọc bị ông Nguyễn Thanh Hải, công an phường Tân Phú, quận 9, TP.HCM đánh đa chấn thương phần mềm ngày 3.4 chỉ vì chị không chịu bán cua giá rẻ cho ông này; hoặc đánh cả người bị khuyết tật như tay trung úy Thái Quang Vinh, cảnh sát khu vực thuộc Công an phường Đức Thuận, thị xã Hồng Lĩnh (Hà Tĩnh) đã cãi nhau và đánh một người thợ sữa chữa điện tử bị khuyết tật, tháng 4.2011...
Cháu Phát 11 tuổi bị công an đánh bầm tím cả mông, đùi. Nguồn: dantri.com.vn
Đến mức này thì phải đặt câu hỏi phải chăng đội ngũ công an VN hầu hết có vấn để về mặt…tâm lý, tâm thần? Họ muốn đánh chết ai thì đánh, chỉ để chứng tỏ ta đây có quyền, hay đó là một sở thích bệnh hoạn, hoặc, cũng như đã nói ở trên, giới công an cũng thường xuyên rơi vào tâm trạng bức bối, bất mãn nên hễ gặp dịp là xả vào thân thể người khác-những nạn nhân đang ở trong tay họ?
Tất cả những điều này cho thấy tâm hồn con người VN nói chung không được bình yên, không thư thái, thậm chí bất mãn đối với cái xã hội mà họ đang sống.
Nó cũng cho thấy đạo đức, nhân cách, những phẩm chất tốt đẹp của con người VN đang bị hủy hoại một cách đáng ngại.
Xây dựng lại một đất nước bị tàn phá về kinh tế đã khó, nhưng xây dựng lại một xã hội trong đó con người bị méo mó, lệch lạc,tàn phá về mặt nhân cách, tâm hồn, sẽ khó hơn rất nhiều.
Song Chi

Tôi đồng ý với Song-Chi.
Trả lờiXóaPhai thay doi tu goc thoi Song Chi a!
Trả lờiXóaCông an đánh chết người không phải chỉ vì họ thiếu nhân cách hay bị tâm thần mà cơ bản hơn là vì bản chất chế độ CS công an trị nó vậy.
Trả lờiXóaNặc danh says:
Trả lờiXóa06:49 Ngày 25 tháng 6 năm 2011
Công an đánh chết người không phải chỉ vì họ thiếu nhân cách hay bị tâm thần mà cơ bản hơn là vì bản chất chế độ CS công an trị nó vậy.
================
Hãy nói một cách đơn giản và lịch sự là: Đây là thành công của công cuộc xây dựng "CON NGƯỜI MỚI XÃ HỘI CHỦ NGĨA"
3 triệu thằng CS chó này có được đi học đâu mà ứng sử " sao cho giống người được". Ngay cả thằng Nguyễn Tấn Dũng tàn ác đến nỗi làm Nguyễn Bá Chổi mơ hoài đấy thây. :))
Trả lờiXóaDân tộc Việt Nam đang thoái hóa theo đúng nghĩa của từ này chứ không chỉ mất gốc như ông DTQ chỉ ra đâu.
Trả lờiXóaĐạo đức Hồ Chí Minh đã được mấy thằng Đảng viên CSVN thấm nhuần và thấm máu: giết đồng bào, giết đồng chí. Chúc mừng Đảng CSVN thành công hoành tráng khi đưa Tư tưởng và Đạo đức HCM vào trong cuộc sống chính trị - xã hội VN.
Trả lờiXóakhi nha nuoc su dung Luat rung voi dan duoc thi nguoi dan cung su dung luat rung doi voi nhau thoi do la chuyen di nhien vi vay neu nhu muon phuc hoat lai con nguoi V dung chuan muc thi truoc het cai che do khon nan nay phai cho no theo ke da mang no den day
Trả lờiXóaViệt Nam thức - Cuba ngủ!
Trả lờiXóa-----------------------------
Chúc mừng chị Trần Khải Thanh Thủy. Bọn tôi ở Hà Nội, gần phố Khâm Thiên nơi chị ở. Mọi người cũng rất hiểu, chị đã vắt kiệt sức lực để tranh đấu cho dân oan, chống bọn vô lại nắm quyền. Chị dã bị bọn chúng bôi trét phân người, đổ phân trộn nhớt trước nhà hàng chục lần. Chị đã có sáng kiến độc đáo là lấy ảnh Hồ Chí Minh dán quanh nhà, bọn công an du côn đành bó tay, không dám trét phân lên ông Hồ. Sau đó, chúng dàn dựng cảnh gây rối để bắt chị vào tù. Chị không đầu hàng nhưng chị bị viêm phổi nặng, nên chúng phải thả chị ra. Mặt khác, nhờ sự đấu tranh của nhiều nhân sĩ và quan chức hàng đầu ở Mỹ, chị được ra đi. Chúc mừng chị thoát được nhà tù lớn! Chỉ còn chúng tôi ở lại, chưa biết ngày nào mở mặt mở mày có tự do thật sự.
Đảng cộng sản VN vĩ đại đến mức "vãi đĩ" thì bây giờ ai cũng biết rồi, không cần nói nữa. Cuộc sống của đại đa số nhân dân VN hôm nay thật sự ngột ngạt và cùng quẫn. Đã đói kém về kinh tế, lại bị bịt chặt mồm miệng, nên dân VN rất nóng nảy, dễ nổi khùng, sẵn sàng thí mạng cùi với bọn lãnh đạo.
Có một nhóm bạn tôi ở Hà Nội đặt giả thiết như sau:
Nếu bây giờ chính phủ Mỹ ra tuyên bố "cho phép tất cả những người Việt Nam muốn thoát khỏi đảng cộng sản VN, được phép định cư tại Hoa Kỳ"... Thì dân sẽ phản ứng ra sao?
Trả lời:
Ôi trời! Chắc là vui hơn tết. Chắc chắn cuộc di tản hoành tráng sẽ làm nức lòng dân Việt, nhất là dân lao động. Số lượng người Việt hân hoan ra đi chắc chắn gấp nhiều lần năm 1954 ( Bắc vào Nam) và hơn cả năm 1975!
Tất nhiên, chỉ là giả thiết, nhưng đủ để thấy rằng dân trong nước bây giờ chán ngấy cái đảng CSVN rồi. Đã đói kém khổ sở đủ thứ, bây giờ lại thêm "MÓN ĐẶC SẢN" nguy cơ chiến tranh, bị Tàu xâm lược mềm, xâm lược cứng gì đủ cả, khổ hết chỗ nói. Hàng Tàu và công nhân Tàu đang giết hại ( bằng chất độc thực phẩm) và cướp việc làm của dân nghèo Việt khắp nơi.
Vậy thì, "đảng ta" tài tình ở chỗ nào? May ra chỉ còn đám tay sai của đảng nhớp nháp đi theo đảng kiếm ăn, chứ dân thường thì xin vái, thấy đảng như thấy Chí Phèo, tránh xa cho nhẹ nợ!
quá chính xác, vì tôi đang sống tại Việt nam đấy, không những nỗi khùng với người lạ, nhiều khi trong gia đình khi bị căng quá, làm luôn, xong rồi mới thấy tiếc.
Trả lờiXóachế độ cộng sản đúng là không có cái gì tốt, toàn thứ xấu và hen hạ thôi.
Hiện nay VTV đang ciếu bộ phim hàn quốc (nàng dâu....) Tôi không hiểu thằng chó nào kiểm duyệt bộ phim này, tôi cấm tiệt cả nhà không xem, mỗi lần bật lên tôi chỉ muốn đập mẹ cái tivi. Thế bảo sao không tức và hay nổi nóng, đã nghèo khổ thì chớ, có món ăn tinh thần thì nó nhồi nhét toàn nhưng cái vớ vẩn.
Trả lờiXóaThêm một câu hỏi "Vì Sao?"
Trả lờiXóaViệt Nhân Sử Vấn, anh nào đáp cho?
Đảng rằng: Chuyện ấy, Đảng lo!
Dân đừng hỏi tại sao bò trắng răng!
Hỏi Trời, Dân lại hỏi Trăng.
Nhật, Nguyệt đáp rằng: Hỏi Quốc Đạo thôi!
Quốc Đạo hỡi! Quốc Đạo ơi!
Ngài xa Việt Quốc ta rồi đó ư?
Chưa...chưa...rồi...hả...ừ,ừ,
Thực ra ta đã chết từ Quốc sinh!
Sao ngài lại nói linh tinh?
Quốc sinh thì Quốc Đạo sinh đồng thời!?
Đó là việc thuận lẽ trời!
Quốc còn, ngài nỡ xa rời Quốc sao?
Chẳng linh tinh một chút nào:
Bốn lăm, tháng chín, rơi vào mồng hai,
Cáo Hồ diễn một văn dài,
Tuyên ngôn độc lập, Quốc khai, Dân mừng.
Đảng ban ta sợi dây thừng,
Đảng treo cổ Quốc Đạo, mừng Đảng ta!
Từ rày, chữ Quốc đổi ra:
Chữ Hồ mới được gọi là Chí Minh!
Thế là toàn Quốc Dân mình,
Theo Hồ Đạo lúc bình minh nước nhà.
Làm nô cho Cộng Đảng ta,
Tín ngưỡng Đạo Tà từ bấy đến nay.
Phải tin, phải tưởng là hay!?
Phải bưng Nghịch Lý trên tay mà thờ!
Thế là từ bấy đến giờ,
Tự Do, Độc Lập ngủ mơ trong tù.
Hạnh Phúc mà hưởng QUYỀN NGU,
QUYỀN VÔ THÁCH NHIỆM, QUYỀN MÙ, ĐIẾC, CÂM.
Đã quen sau mấy chục năm,
QUYỀN thành BỆNH_ngấm vào Tâm mất rồi!
Đồng Bào Bách Việt Ta ơi!
Ác, Tham có phải do Trời bắt không???
Bách Việt Nhân
- CÁC TỈNH MIỀN TRUNG: Như Quảng Trị, Quang Nam, Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh… chuẩn bị và sẵn sàng cho lệnh TỔNG ĐỘNG VIÊN khi bọn bành trướng bá quyền Trung Quốc (Tàu Khựa) xâm phạm lãnh thổ Việt Nam
Trả lờiXóaCÂU NÀY NGU XUẨN, DKM ĐI CHẾT THAY CHO CỘNG SẢN ? QUÊN ĐI
Vì sao người VN bây giờ hay nổi cáu, và dễ trở nên độc ác?
Trả lờiXóaSỗng trong một xã hội mà những nỗ lực lương thiện của bạn chỉ là trò "nước lã ra sông" thì đương nhiên,nó cũng cuốn theo ít nhiều tính nhân văn trong con người bạn.
Đúng như những gì các bạn e và e đang cảm nhận ạ. Bác chưa tính đến tệ trộm cướp, giờ hở ra 1 tý là sợ mất do công ăn việc làm không có. Chứ ai chả muốn đi làm tử tế khỏi nơm nớp sợ bị bắt.
Trả lờiXóaCái đảng CS này còn cai trị Việt Nam ngày nào là con người càng biến đổi tệ hại hơn nữa.
Trả lờiXóaSẽ đến mức không sửa chửa đuợc. Ở VN hiện nay mọi người không có tương lai thật sự như là một con người.
Đã đến lúc mọi người, nhất là giới trẻ, phải chấp nhận trả giá cho tự do của chính mình cũng như các thế hệ đàn em.