VietVoiNhau - Tôi tình cờ đọc lời tâm sự của một bạn trẻ (sinh 1988) bị an ninh văn hóa triệu tập làm việc nhiều lần vì muốn tự do đọc những thứ bản thân thích ở trên mạng. Những vụ triệu tập như thế này đã trở thành “cơm bữa” ở một xứ như Việt Nam, vụ này cũng chẳng có gì mới hơn. Nhưng có một điểm đáng lưu ý là cuộc đối đáp của bạn này, có mấy câu đại ý như sau:
- An ninh: Anh có thấy sự sai trái của việc đọc những tài liệu không chính thống ở trên mạng chưa?
- Bạn trẻ: Đọc chẳng có gì là sai cả? Vấn đề là ở khả năng “tiêu hóa” của mỗi người, phải biết chủ động và tự xử lý thông tin. Ở độ tuổi như tôi, không đọc mới là sai.
- …
- Bạn trẻ: Thế tại sao các anh không kiến nghị lên cấp trên để nới lỏng việc quản lý an ninh văn hóa? Bởi trên thế giới, phần lớn họ quản lý khác mình, nên họ tự do hơn, người sử dụng văn hóa cũng tự do, mà an ninh văn hóa cũng tự do. Việt Nam đang va chạm với thế giới, buộc phải thay đổi, mấy anh cứ quản lý theo kiểu cũ thế này, rốt cục mấy anh khổ thân nhất, vì dân đông, không lẽ ai cũng bị theo dõi. Ngày chủ nhật gia đình người ta đi chơi, đi ăn nhậu, mấy anh bỏ vợ con ở nhà đi theo dõi, vậy mà không biết đấu tranh để cải tổ chính trị ư?
- …
Cuộc đối thoại này cho thấy một điều, sự độc quyền không những làm cho dân khổ, mà phần lớn giới “hành pháp” cũng khổ theo, có lẽ chỉ có giới lãnh đạo là sung sướng.
Tôi có thể tin một điều rằng, nếu có dịp phỏng vấn những vị làm trong ngành an ninh văn hóa, để xem mấy vị ấy thấy sướng hay khổ khi ngày đêm phải theo một trí thức hay văn nghệ sĩ nào đó?
Tôi tin, nếu được phép trả lời thật, phần lớn sẽ nói không có gì sung sướng hết. Bởi nhiều văn nghệ sĩ thường tâm sự rằng, khi gặp làm việc, các vị an ninh thường nói: thủ tục thôi, chứ tôi chẳng sướng ích gì khi gọi anh/chị lên đây cả.
Tất cả nỗi truân chuyên này là do sự độc quyền.
Từ độc quyền về yêu nước, văn hóa, giáo dục… cho tới nghệ thuật, giải trí, thân thể.
Vì độc quyền nên lo lắng, sợ hãi, cái gì không lý giải hoặc quản lý được, thì cấm. Mà cấm thì phần lớn là thiệt cho dân. Rồi đâm ra, thiệt cho cả giới an ninh, khi buộc phải làm việc ngày đêm.
Vì độc quyền nên mất lòng tin vào dân, muốn giám sát triệt để nhân dân, khiến lòng dân ngày một bất an, âm thầm ngưng cộng tác với chính quyền, nhà nước. Đôi bên càng bất lợi.
Đúng lý, những việc thường tình như tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tiếp nhận tri thức… thì đâu cần phải quản lý ra mặt như vậy, âm thầm là đủ rồi. Bộ máy an ninh cũng được thảnh thơi, mà người dân càng thảnh thơi hơn, nên có đủ hưng phấn làm việc, tăng thu nhập và đóng nhiều thuế. Sướng nhất, vẫn là nhà quản lý.
Đơn cử như trường hợp bạn trẻ trên đây muốn tự do đọc thông tin trên mạng, mà mỗi lần truy cập, bạn đều phải trả cước phí, trích thuế đóng cho nhà nước. Trên thế giới, cùng tuổi với bạn này có biết bao nhiêu bạn trẻ tự do đọc thông tin như vậy? Chắc nhiều vô kể và phần lớn không bị cấm cản.
Vậy thì bạn trẻ năng động này, vì bị cấm cản, biết bao giờ mới theo kịp những bạn bè đồng trang lứa của mình trên toàn cầu? Khi những cá nhân trẻ Việt Nam bị tụt hậu, thì cộng đồng và đất nước cũng bị tụt hậu theo, ấy là điều khó tránh khỏi. Tất cả chỉ do độc quyền.
Mà để quản lý một việc rất ngớ ngẩn: tự do đọc thông tin, chính quyền độc quyền phải cần bao nhiêu nhân viên? Tối thiểu phải 4 người: 1) Ngoại tuyến: người theo dõi nhất cử nhất động bạn trẻ này về đường đi nước bước; 2) Kỹ thuật viên: theo dõi lén email, điện thoại…; 3) Điều tra viên: người phụ trách hỏi cung; 4) Lưu trữ: xử lý hồ sơ gởi về cục quản lý. Đây là chưa nói những ban ngành có liên quan nữa, bởi an ninh văn hóa không bao giờ làm việc độc lập.
Nếu cả nước, với khoảng 90 triệu dân, có 1 triệu người thích đọc tự do trên mạng, thì đủ biết số an ninh sẽ là bao nhiêu.
Nói an ninh ăn hại thì hơi quá đáng, vì nước nào mà chả có an ninh. Nhưng rõ ràng, quá đông an ninh, đến mức làm hao hụt quá nhiều tiền thuế của nhân dân, là lỗi của bộ máy độc quyền.
Mà độc quyền không chỉ làm cho mối quan hệ giữa nhà cầm quyền với người dân căng thẳng, mà giữa quốc gia này với quốc gia kia cũng căng thẳng theo. Tại sao thế giới đã từng hào hứng ủng hộ CNXH, nhưng rồi mau chóng lìa xa, vì họ nhận ra rằng CNXH luôn đồng hành với độc quyền, nên khó mà bắt tay, chia sẻ.
Độc quyền cũng dễ gần với nghèo đói và nợ nần, nếu xét về nợ quốc tế, nước nào kha khá đều đã trở thành chủ nợ của Việt Nam. Vì không có khả năng thu nợ, mà trách nhiệm thì chẳng thủ về ai trong một thể chế độc quyền như Việt Nam, nên họ không muốn “xáp vào” nữa. Đói kém, bơ vơ… ráng chịu.
Cho nên, cái xui của Việt Nam không chỉ do ở quá gần Trung Quốc, nên phải bị miễn cưỡng nhiều thứ, không được tự do làm những điều mình thích, mà cái xui lớn nhất chính là chọn đường hướng quản lý độc quyền. Vì độc quyền nên trơ trụi, trơ trụi trước người dân và trơ trụi trước thế giới. Ví dụ như vấn đề tranh chấp biển Đông, gần như chẳng có nước nào đứng ra ủng hộ công khải Việt Nam. Vì suy cho cùng, họ quá ngán và ghét sự độc quyền, nên cũng muốn để Việt Nam rơi ra khỏi thời đại của chính mình.

Xin chia se voi tac gia Vietvoinhau. Cha ong minh thuong noi: "An cay nao thi rao cay ay." Qua that la nhu the. Nhat la nhung nguoi tre, an chua no lo chua nghi. Toi dam hua voi ban la 95% CA la loai ac on nen da chon nganh do. Moi buoi ban tre noi chuyen la moi note/bai nghien cuu de CA moi moc va tim ra nhung nguoi than cua cac ban va gac do. Khi mot nguoi lon trong gia dinh co so suat gi la put together va chup mu la phan dong, chong doi. Tot hon het, ho hoi gi thi noi nay nhung co nhung dieu cac ban khong the noi duoc, neu dieu do dinh den ban be hay nhung nguoi than. CA la nhung qui con Dang sai di lung bat va nhu moi cho Dang de Dang tom co cho het nhung nguoi nao da lien he voi cac ban trong cuoc song. Boi do, cac ban phai can than, vi co nhung nguoi ban rat than tinh va hang ngay noi chuyen voi ban la CA. Cac tot nhat la dung noi chi ca thi ho chan va nhu vay ho tha cac ban vi khong moi ra duoc doi tu hoac ban be hay nguoi than. Cac ban nen hoc mot bai hoc qui gia hon ca vang rong , hon ca moi su qui gia chau bau o tren doi, do la bai hoc Chua Giesu dung truoc mat Herode. Ngai khong he ha mieng tra loi ong nay mot loi vi da biet long doc cua nguoi dang hoi minh. Sau khi tra hoi Chua Giesu, thi Herode da that vong va che rang , nguoi dai dot khong biet gi ma tra loi. Roi Herode tran Chua lai cho Philato. Chua Giesu , biet ong nay muon tim cach tha Ngai nhung da khong duoc vi dam quyen the co tien da hoi lo bon linh roi. Nen Ngai tra loi cho ong, cuoi cung thi Ngai biet Philato khong the bo chuc quyen dia vi cua minh ma chieu long bon gian ac de ra lenh giet Chua Giesu. Nen Ngai chi noi voi ong cau cuoi cung la : "Ong khong the lam gi duoc toi , neu tren troi khong ban cho ong." Va cuoc danh dap nhao bang da xy ra cho Ngai va Ngai da Chet mot cach dau kho chu tung co boi nhung tran don khung khiep do bon linh danh thue.
Trả lờiXóaXin cac ban nen nho rang, CA da duoc dao tao de tim moi bat nhung con ca dan chu, ho la nhung nguoi dam giet nguoi moi vao nganh CA. Hang ngay ho duoc hoc tap muu ma qui ke de chup mu va bat giam dan lanh vo toi. Ho dau co bat trom cap giet nguoi dau. Ho bat nhung nguoi ma ho so la quan chung tuan theo chu ho co ne nang gi ma cac ban noi lam gi.
cs coi dân VN không có cái đầu, chỉ có đảng và độc tài mới có!!
Trả lờiXóa"Nếu cả nước, với khoảng 90 triệu dân, có 1 triệu người thích đọc tự do trên mạng, thì đủ biết số an ninh sẽ là bao nhiêu."Bởi thế, lạm phát cao, sưu cao thuế nặng, làm việc cực khổ mà không đủ ăn, đòi tăng có 5 ngàn đồng (độ 1/4 đô la Mỹ) một bữa trưa mà phải biểu tình đình công để bị chủ cho xe cán chết, ... Tất cả là để nuôicho béo mấy thằng lãnh đạo ở Ba Đình với lại cái đám lâu la công an cảnh sát này đây.Thật là khốn nạn. Lũ dòi bọ ăn bám, rúc rỉa thân xác Mẹ Việt Nam.
Trả lờiXóaĐộc quyền, chung quy lại bởi do ngu đần và tham lam mà ra. Trong Gíao Pháp Nhà Phật thì gọi là vô minh sinh tham. Ngu dốt sinh ra tham lam, tham lam độc quyền, độc quyền để giữ mãi cho đảng mình tồn tại (ĐCS VN), tồn tại mãi để mình ngồi cái ghế đó được lâu, bổng lộc lâu bền.
Trả lờiXóaCứ thế, cứ thế cái sự độc quyền tồn tại dai dẳng như vậy. Độc quyền của độc quyền.
Những kẻ tham thì thâm, trong dân gian VN nói vậy, chẳng sai.
độc quyền thì độc quyền tới nơi tới chốn luôn nhá mấy bác CS ! Mai mốt cầm súng đánh giặc cũng là c huyện độc qyền của các bác nhá ! các bác mà đưa em súng bảo em đi đánh giặc là các bác lên đường trước giặc đó nhá!
Trả lờiXóaLà kẻ làm chủ thì người ta hay nghĩ ra những qui định nào đó (tùy vật liệu trong đầu) để bắt người phụ thuộc phải tuân theo với mục đích nào đó (cao cả hay thấp hèn). Cách thực thi cũng vậy nó phụ thuộc vào góc nhìn và động lực thúc đẩy phải tuân theo cách nào.
Trả lờiXóaViết cái gì vậy? Đọc lại xem có hiểu không?
Trả lờiXóaChỉ có điên mới đọc những ý kiến viết không bỏ dấu!
Lần sau xin đừng xả rác nữa nhá. Cám ơn.