Những tấm lòng vàng làm thay đổi định mệnh
Linh Nguyễn/Người Việt (Nghệ An) - Cô Nguyễn Thị Hiên, 26 tuổi, con gái của một gia đình sống bằng việc ăn xin, bảy năm sau đã tốt nghiệp bác sĩ hôm Thứ Ba, ngày 9 Tháng Tám tại Ðại Học Y Khoa Thái Nguyên, Việt Nam, nhờ sự giúp đỡ tài chánh của các nhà hảo tâm ở Orange County.
Cô Nguyễn Thị Hiên nhận bằng tốt nghiệp bác sĩ y khoa khóa 38, ngày 9 Tháng Tám, tại Thái Nguyên, Việt Nam. (Hình: Nguyễn Thị Hiên cung cấp)
Câu chuyện đổi đời của cô Hiên bắt nguồn từ một bài báo trên Người Việt xuất bản Thứ Sáu, ngày 20 Tháng Hai, năm 2004, trích đăng từ báo Tuổi Trẻ ở Sài Gòn. Bài báo đề cập đến cô Hiên, người con gái thứ ba của ông Nguyễn Ngọc Diêu và bà Ðặng Thị Quy.
Cô Hiên được sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo khó ở huyện Yên Thành, một huyện miền Núi của tỉnh Nghệ An, kiếm sống bằng việc ăn xin. Cha cô sau khi đi lính “hoàn tất nhiệm vụ, về quê và đã lập gia đình với một cô gái làng bên,” bài báo viết.
Theo lời bài báo, cả hai ông bà Nguyễn Ngọc Diêu và bà Ðặng Thị Quy đều có biểu hiện của bệnh tâm thần nhẹ, không đủ sức khỏe để làm ruộng nương và có 4 người con và Hiên là con thứ 3 trong gia đình. Ngay từ nhỏ, Hiên đã phải chịu cảnh màn trời chiếu đất vì người mẹ buộc cô trên lưng phiêu bạt khắp nơi xin ăn và mãi đến năm 7 tuổi Hiên mới đòi được đi học.
Qua lời kể của một ân nhân của cô là một cụ ông 76 tuổi, yêu cầu được giấu tên, cho biết cô tốt nghiệp bác sĩ ở Việt Nam vào tuần đầu Tháng Tám năm nay. Qua điện thoại, tối hôm 9 Tháng Tám, khoảng 11 giờ đêm (giờ California) Hiên cho báo Người Việt biết, cô vừa về đến nhà sau lễ ra trường.
Tâm sự của tân bác sĩ
Hiên sửng sốt khi nhận được điện thoại của phóng viên báo Người Việt lúc ấy, phải vài phút sau cô mới bình tĩnh cho biết, “Chú ơi, từ sau bài báo viết về chuyện đời cháu, đời cháu có xoay chuyển rất mạnh và rất ý nghĩa cho cháu và cả gia đình cháu nữa.”
Cô Hiên kể, “Ngày đó cháu rất thiếu thốn nhiều điều, chịu rất nhiều khó khăn mà bài báo ngắn gọn ấy cũng chưa nói lên hết được những khó khăn của cháu. Cháu chỉ có một mục đích nhỏ nhoi là được học xong trung học, lấy bằng tốt nghiệp tú tài rồi sẽ vào Sài Gòn làm thuê, làm mướn (làm công nhân lao động trong các công ty).” Cô nghĩ nếu có bằng cấp cao hơn người khác thì sẽ được học tiếp. “Vì cháu rất muốn đi học!” cô tâm sự.
“Ðiều may mắn đã đến với cháu khi nhận được sự giúp đỡ của các ân nhân về vật chất cũng như về tinh thần, cộng với những lời động viên, khuyên bảo mà cháu đã quyết tâm thi đỗ ngành bác sĩ.” Cô nói trong nỗi xúc động và câu chuyện xen với những phút im lặng, nghẹn ngào.
Cô Hiên chia sẻ, “Cháu gởi lời cám ơn sâu sắc đến các ân nhân ở Mỹ, trước hết là đến ‘bác... ở Mỹ’ (người được nhắc đến yêu cầu giấu tên), cháu muốn cám ơn cha mẹ đã sinh và nuôi dưỡng cháu đến ngày hôm nay, công ơn của thầy cô giáo đã dạy dỗ, động viên và cám ơn bạn bè hàng xóm láng giềng đã giúp cháu và gia đình cháu để cháu yên mà học hành cho đến ngày hôm nay. Cháu cũng muốn nhắn nhủ các bạn, các em đang có cùng cảnh ngộ khó khăn như cháu, xin cứ cố gắng lên.”
Văn bằng tốt nghiệp bác sĩ của cô bé trong gia đình ăn xin 7 năm trước. (Hình: Nguyễn Thị Hiên cung cấp)
Hiên cũng muốn cám ơn nhà báo Tiến Dũng của báo Tuổi Trẻ là người đã vất vả tìm đến tận nhà cô ở Nghệ An để phỏng vấn khi cô còn học lớp 11.
Cô rấm rức khóc và kể sáng (vì giờ bên Việt Nam là ban ngày) hôm lãnh bằng tốt nghiệp cô cũng khóc: “Thầy giáo trao bằng cho 60 người đầu, rồi phải đợi nhóm ấy thay đồ ra mới có áo mũ cho nhóm sau mặc để làm lễ. Tổng cộng khóa 38 của cháu có 300 bác sĩ tốt nghiệp.”
Sau buổi lễ, cô Hiên được các bạn rủ đi ăn mừng nhưng cô nói đã phải cáo từ để về lo cho gia đình. Cha mẹ và chị gái của cô đều mắc bệnh rất khó khăn. Con của người chị gái lên 10 tuổi cũng bị bệnh bại não.
Từ khi được đi học, cô Hiên đã tự làm gương và hướng dẫn cho cậu em vào đại học, cô nói: “Gia đình cháu ngày xưa bố mẹ không được đi học, anh và chị gái cũng không được đi học, nay hai chị em cháu đã học đại học. Ðây là niềm hãnh diện cho gia đình cháu.”
Cô Hiên nói nay cô đã thành công trong chặng đường 6 năm để thành bác sĩ. Cô tự hỏi liệu sự may mắn có bao giờ đến với cô lần thứ hai không. Ý cô nói về muốn học thêm nữa và hiện cô đang ôn tập để cuối tháng này sẽ thi Cao Học, kỳ thi dành cho các sinh viên tốt nghiệp với số điểm cao. Nếu đậu, cô sẽ học chuyên khoa về mắt thêm ba năm nữa và chỉ phải đóng tiền ăn và chỗ ở, không phải trả tiền học.
Ðược hỏi về dự tính sau khi tốt nghiệp sẽ làm gì, cô cho biết: “Hiện tại cháu muốn kiếm được rất nhiều tiền để bố mẹ đỡ khổ hiện hàng ngày thiếu ăn từng bữa, lo từng manh áo; và giúp cho người chị gái có con 10 tuổi bị bệnh bại não, chậm phát triển vì suy dinh dưỡng.”
Cô cũng muốn đem sở học của mình để giúp đỡ những người nghèo khó. Cô nói nếu gia đình được ổn định, “Cháu rất muốn được học lên cao hơn nữa và nếu được đi du học thì đó là điều cháu mơ ước!”
Ðược hỏi về công việc hàng ngày của riêng mình, Hiên cho biết hàng ngày cô phải đi học ở bệnh viện và ở lại trường từ sáng đến chiều.
Những năm đầu vì môn học còn ít, cô đã đi dạy kèm tại gia, mỗi tuần ba buổi “đủ để có tiền ăn cơm và tiêu dùng”. Những năm sau, việc học nhiều và nặng nề hơn nên không còn thời gian để đi dạy nữa nên “Cháu đã tranh thủ đi bán thẻ điện thoại, hoặc đi phát tờ rơi quảng cáo cho công ty nào đó hoặc ngân hàng trong dịp đầu năm học. Ban đêm cháu phải học bài, thời gian của cháu gần như là kín. Ðây cũng là lý do cháu chưa có bạn trai đó chú ạ.”
Thỉnh thoảng cô Hiên còn phải đi thăm người em trai và hướng dẫn cho cậu em đang học năm thứ tư của đại học kỹ thuật công nghiệp Thái Nguyên. Cô nói vì tự biết hoàn cảnh của mình nên hai chị em đều biết ăn uống tiết kiệm để dành tiền đi học.
“Cháu biết con đường duy nhất để cho gia đình cháu được dư cơm ăn, áo mặc ấm là cháu phải học hành, nên cháu rất cố gắng.”
Hiên cho biết, năm ngoái cô đã tham gia trại Hè ‘Project Vietnam’ từ Huế vào Bến Tre do Bác Sĩ Quỳnh Kiều tổ chức. Cô gởi lời cám ơn Bác Sĩ Quỳnh Kiều và các bạn đã cùng tham dự trại.
Ðược hỏi về sự nghèo khó của cô Hiên và gia đình, Bác Sĩ Quỳnh Kiều cho nhật báo Người Việt biết, “Hiên là con nhà nghèo, dễ thương và thông minh. Tôi biết cô ấy.”
Theo Bác Sĩ Quỳnh Kiều, Hiên ít nói, làm việc chăm chỉ với vai trò một sinh viên y khoa, giúp bệnh nhân trước khi vào gặp bác sĩ. Bác Sĩ Quỳnh Kiều cũng cho biết lệ phí tham dự trại Hè là $1,000, “cụ... (giấu tên) bên Mỹ” trả $500, và Project Vietnam tặng $500 cho Hiên dưới hình thức học bổng.
Vẫn đối mặt với thách thức
Kể về hoàn cảnh hiện tại của gia đình, Hiên cho biết: “Kể từ ngày chị em cháu quyết định lấy lại ruộng đất để làm thì từ đó đến giờ gia đình cháu không phải đi ‘ăn xin’ như ngày trước nữa. Bố cháu 67 tuổi và mẹ cháu thì 72. Cả hai đã già nhưng vẫn cố gắng phụ giúp chị gái của cháu làm ruộng.”
Người chị năm nay 30 tuổi, còn sức khỏe vì còn trẻ, nhưng ít học nên không biết tính toán cách làm, cô phải gọi điện thoại nhờ mọi người chỉ bảo giùm. Tuy vất vả nhưng vì gia đình ở nơi thời tiết xấu nên kiếm gạo chỉ đủ ăn, những chi tiêu cần thiết khác phải làm thêm hay đi vay nợ mới đủ sống. “Những khoản chi này khi xưa là do cháu đi bán củi hay làm thuê, giờ thì cháu phải đi học,” cô giải thích.
Theo cô, đứa con người chị bị “bệnh tâm thần của trẻ em” không biết có phải do di truyền từ người chị một phần và từ người cha của cô hay không. Vấn đề suy dinh dưỡng là có vì thỉnh thoảng gia đình mỗi người mới được ăn 150 gram thịt. Còn lại đa phần là ăn rau.
Cô cho biết trong thời gian đi học y khoa, cô đã cố gắng dành dụm tiền mua được một cái Tivi cho gia đình (từ tiền học bổng khuyến học, tiền của “bác... (giấu tên) bên Mỹ” giúp và tiền cháu kiếm thêm) và để mua quần áo mới cho cả gia đình mỗi dịp Tết về.
“Cháu cũng đã mạnh dạn vay tiền ưu đãi cho sinh viên để mua một ‘cỗ trâu’ để bố cháu chăn dắt trâu hàng ngày cày đất, giúp thêm kinh tế cho gia đình.”
Chân dung ân nhân ẩn danh
Giúp đỡ Hiên có nhiều ân nhân, trong đó có một vị ân nhân đề nghị giấu tên mà Hiên hay nhắc đến. Cụ cho biết: “Tôi tiết kiệm đồng tiền già của tôi để có thể giúp cho cháu học hành vì cháu nó không những giỏi mà còn hay thương người.
Hình chụp lại tấm ảnh trên báo Tuổi Trẻ năm 2004 khi Nguyễn Thị Hiên chở củi trên xe đạp đi bán. (Linh Nguyễn/Người Việt)
Tôi đọc báo Người Việt, biết Hiên cũng đã từng cho ba mẹ con một người ăn xin khác đứng trú mưa trước cổng trường tờ 5,000 đồng, người mẹ bị mù. Số tiền ấy bằng nửa số tiền nó đi lấy củi trong rừng và một buổi chở xuống chợ Gám, chợ Dinh xa 20-25 cây số để bán. Nó giúp nhiều lần như thế chứ không phải chỉ một lần. Bạn bè gọi nó là nàng tiên nhỏ. Tôi học ở nó!”
Cụ cho biết trong những năm đầu, sau khi trả tiền nhà housing, cụ dành một số tiền mỗi ba tháng từ tiền già để giúp người con gái hiếu học của gia đình sống bằng việc đi ăn xin. Từ năm ngoái, cụ được tăng tiền già nên có thể giúp cô nhiều hơn trước trong việc ăn học.
Cụ tâm sự, “Tôi tự giới hạn mọi chi tiêu, cắt phần ăn của mình và giúp cho cháu từ chính đồng tiền già của tôi.”
Cụ rút trong túi áo màu xanh lợt một thẻ đi xe bus và nói tiếp: “Chiếc áo này tôi mua cũ, đã vá 15 lần rồi nhưng mặc vẫn được. Chiếc quần tây màu beige là do tôi nhặt lại từ thùng rác của người Mễ lối xóm, thấy còn tốt nên tôi mặc đến hôm nay. Tôi mong một ngày nào đó, một ai đó, một tổ chức nào đó có thể cho cháu học bổng để sang Hoa Kỳ tiếp tục học, để cháu tận dụng được khả năng của mình. Và tôi phó thác mọi sự trong tay Chúa!”
––
Liên lạc tác giả: LinhNguyen@nguoi-viet.com

Đọc bài viết quá cảm động về nhân vật ẩn danh đã giúp Hiên vượt khó và kết quả đã không phụ lòng hai người , một già hy sinh cá nhân , một trẻ phấn đấu nổ lực .Song nghĩ lại cũng thấy đau lòng xót xa khi XH này vẫn còn đầy những thú tiêu khiễn đồng tiền không đúng mục đích như tổ chức sinh nhật cho chó cưng của đám con nhà giàu ,thiệt là đau lòng quá đi
Trả lờiXóatrong khi dó có con của Cán Bộ,nhửng dai gia cướp dất cướp rừng mua xe bạc tỷ..tồ chức sinh nhật mấy ngàn dolla ...thật không hiểu nổi .
Trả lờiXóaThế còn sau khi có bằng Đại học cô bé này sẽ đi làm nghề gì khi không có tiền đút lót để xin việc.Hay lại tệp tục cái NGHỀ CŨ như ngày xưa?.Tôi mong Quí vị đã CHÓT GIÚP bé thì chuẩn bị cho bé VÀI CHỤC NGHÀN nữa để làm tiếp THỦ TỤC XIN VIỆC.
Trả lờiXóaSống trong xã hội mà sự giả dối lường gạt lên ngôi, đọc qua bài viết này tôi thấy có gì đó bất ổn, có vẻ cò mồi thế nào ấy...Nó làm tôi cảnh giác khi cô tân bác sĩ nhà nghèo mà suy nghĩ như con nhà tư sản (vừa mới tốt nghiệp là nghĩ ngay đến Cao học chứ việc cấp bách trước mắt là đi làm để tích lũy kinh nghiệm và giải quyết cuộc sống bế tắt của gia đình mình).
Trả lờiXóaVẫn biết học Cao học và làm luận án T/S y khoa là chuyện dĩ nhiên nhưng không phải trong thời điểm này.Lòng tự trọng không cho phép ta nhận sự giúp đỡ của người khác kể cả là của cha mẹ mình, khi ta đã tốt nghiệp ĐH.
Hãy đứng trên đôi chân của mình nếu em xem trọng nhân cách.
Đồng quan điểm với Ức Trai .Tôi củng nghỉ có gì đó bất ổn ( lợi dụng lòng tốt )nơi cô bé .
Trả lờiXóaChắc chắn nhà nước sẽ giúp em có việc làm và thăng tiến tốt để sau này có dịp nhìn lại đảng CSVN sẽ nói đó là do thành quả tốt đẹp của XHCN VN. Mọi người cũng chớ có lo lắng lắm, mọi sự có đảng lo cả rồi.
Trả lờiXóa"Thế còn sau khi có bằng Đại học cô bé này sẽ đi làm nghề gì khi không có tiền đút lót để xin việc.Hay lại tệp tục cái NGHỀ CŨ như ngày xưa?.Tôi mong Quí vị đã CHÓT GIÚP bé thì chuẩn bị cho bé VÀI CHỤC NGHÀN nữa để làm tiếp THỦ TỤC XIN VIỆC." Hiện tại ở Việt nam, các bác sỹ ra trường mà không có người đỡ đầu ( COCC, có tiền chạy việc)thì rất khó chen chân vào làm ở các bệnh viện của nhà nước. Tuy nhiên nếu trong quá trình học tập ở trường, các sinh viên y khoa chăm chỉ học thực hành ở bệnh viện thì khi ra trường dẽ có cơ hội làm việc tại các bệnh viện tư (còn ít và quy mô nhỏ) và các phòng khám tư nhân. Tôi có người bạn trước đây vào thi đỗ vào đại học Y khoa Huế vào thập niên 80 nhưng không được nhập học vì "lý lịch đen" (con ngụy quyền). Sau đó bạn tôi phải đi làm đủ thứ việc để kiếm sống. Đầu thập niên 90 khối Liên Xô và Đông Âu cộng sản sụp đổ nên cộng sản Việt nam mới cho các sỹ quan, dân chính VNCH đã từng bị đi "tù cải tạo" được đi Hoa Kỳ theo chương trình H.O do chính phủ Mỹ khởi xướng. Gia đình bạn tôi có giấy gọi nhưng trục trặc về thời gian "tù cải tạo" không thõa mãn yêu cầu phía Mỹ nên không đi được. Bạn tôi bị shock nặng hơn lần đỗ đại học mà không được đi học vì ở lại đất nước thì bị "phân biệt đối xử" mà hy vọng sang xứ sở tự do lại không đủ điều kiện. Bạn tôi đã bỏ quê ra xứ sở "thiên đường cộng sản" miền Bắc làm thuê và quyết định thi vào đại học Y Ha nội sau 10 năm xa rời sách vở. Bạn tôi đã đỗ đại học Y và lần này được nhận giấy báo "được học" nhưng phải "tự túc" và phải đóng học phí dù cùng số điểm với bạn tôi nhưng các thành phần khác không phải đóng học phí. Chúng tôi an ủi nhau là có lẽ nhờ hệ thống cộng sản sụp đổ ở Liên Xô và Đông Âu nên mới được đi học đại học, dù cho phải tự túc. Khổ sở vất vả rồi tốt nghiệp bác sỹ ra trường với tấm bằng hạng Good, đủ điều kiện dự thi lên "Bác sỹ Nội trú" nhưng lại không được vì "quá tuổi". Bạn tôi xin việc vào một bệnh viện của Hà nội sau một năm làm không công và cũng không đủ tiền cũng như không có người thế lực bảo trợ để vào "biên chế" nên thôi giấc mơ làm việc cho cac bệnh viện nhà nước cộng sản. Bạn tôi ra làm cho các phòng khám tư, sau vài năm giờ đây lập riêng một phòng khám nhỏ không phải "cúi lòn sếp nào"
Trả lờiXóaĐúng là có điều gì hơi bất ổn ở đây, em tư hỏi hay em muốn hỏi ai đấy về sự may mắn sẽ đến với em lần nữa, thứ hai em muốn kiếm rất nhiều tiền để cha mẹ "đở khỗ",vậy kiếm bao nhiêu tiền sẽ hết khổ?
Trả lờiXóaXem tựa đề bài thì rất thu hút nhưng đọc đến cuối bài thì...giật mình. Một người xuất thân khó khăn, được giúp đỡ để ăn học. Học xong, muốn "kiếm rất nhiều tiền để cha mẹ đỡ khổ", và lại muốn tiếp tục được nhờ vả để học Cao học, thậm chí là đi du học; một mơ ước mà không phải sinh viên đại học nào cũng dám mơ ước. Trong khi những khó khăn mà cụ già ân nhân phải chịu đựng để chu cấp cho cô ta, thì không hề được người chịu ơn đoái hoài bằng 1 hành động thiết thực nào đó, có vẻ như cô ta muốn người ơn đó phải tiếp tục chịu khổ nữa, và vận động thêm dân Mỹ để chu cấp học bổng cho cô ta tiếp tục học để thăng tiến, để du học, với cái đích cuối cùng: "kiếm thật nhiều tiền...".Chà! Đọc đến đây tôi tự hỏi : Liệu con người này có còn LIÊM SỈ và LÒNG TỰ TRỌNG không?...Ngoài ra cũng xin thông báo với quí vị : không nên nhọc lòng lo cho việc làm of tân bác sĩ, vì tình hình hiện nay ở VN: tỷ lệ bác sĩ/1 vạn dân rất thấp, nhất là những khu vực như Thái Nguyên. Lại thêm các bệnh viện tư đang thành lập rất nhiều, đang rất cần bác sĩ. Chỉ sợ cô bác sĩ này chê lương ở VN thấp mà muốn được làm việc bên Mỹ để "kiếm thật nhiều tiền..." (!?).Thật đáng buồn khi ai đó lợi dụng danh Thiên Chúa vào câu chuyện này.
Trả lờiXóanếu câu chuyện này là đúng sự thật, thì ông già giấu tên, là một ông tiên !
Trả lờiXóacầu trời phù hộ cho ông khỏe mạnh sống lâu, an vui với những gì ông đang làm! Em Hiên phải cố sống tốt, đóng góp cho cộng đồng để trả ơn những nguời hảo tâm, chứ không phải mục đích học lên cao nữa.
@Ức Trai: báo Người Việt online là báo hải ngoại mà, sao lại có chuyện "cò mồi" ở đây. Báo Hải Ngoại đâu có được hưởng lợi gì từ em Hiên.
Trả lờiXóaXin chào các bạn. Tôi kể ra đây không phải để than phiền, có thể nói là tâm trạng cuả tôi hơi buồn một chút. Tôi sinh trưởng tại Mỹ nên tôi và người thân cuả tôi ở Vn, tình cảm không có bond, không có attach như những gia đình Vịệt Kiều khác. Tuy thế nhưng tôi luôn cố gần gũi và thương yêu họ. Đôi lúc có thể nói là hơi khó cho tôi một chút nhưng tôi luôn không ngừng cố gắng để tìm hiểu thêm về văn hoá, xã hội và đời sông trong nước để có thể gần và thương yêu đồng bào quê hương mình nhiều hơn. Tôi cũng thường xuyên về Vn du lịch và thăm người thân. Trước khi về, tôi đã chuận bị qùa và một số tiền cho thân nhân và những người bạn hay là những em sinh viên làm việc trong qúan nước mà tôi hay đến. Khi về tôi nặng trĩu qùa, khi về lại Mỹ thì tôi nặng trĩu lòng đau buồn thương nhớ.
Trả lờiXóaTôi vẫn chưa quen văn hóa Vn XIN và MƯỢN. Thiết nghĩ dù mình nghèo cách mấy mình cũng có nhân cách và lòng tự trọng của mình. Tôi nghĩ họ không cần phải xin tôi, tôi cũng sẽ tự nguyện giúp họ vì trong lòng tôi muốn làm như thế. Họ không hiểu rằng khi tôi giúp được người khác trong khả năng tôi có thể mang lại cho tôi biết bao nhiêu niềm vui và hạnh phúc. Tôi chẵng hiểu sao khi họ xin tôi, tôi không có khinh thường họ, tôi chỉ thấy tội và thương cho họ vì tôi nghĩ trong lòng họ cũng cảm thấy xấu hổ lắm.
Có một số người thân tôi mượn tiền tôi, khi tôi cho họ mượn là tôi biết là họ sẽ không có khả năng trả laị cho tôi rối, nên khi tôi đưa tôi bảo là tôi cho họ, họ không cần trả lại cho tôi vì tôi không muốn họ thiếu trách nhiệm/mất uy tín khi họ không trả lại được cho tôi. Có người mang danh dự ra mượn tôi một số tiền không nhỏ để làm ăn, tôi vẫn cho mượn, tôi nghĩ dù họ kinh doanh thất bại không có khả năng trả lại cho tôi, tôi không trách. Tôi đau buồn hôn khi tôi biết được số tiền tôi cho họ mượn là để nhâụ nhẹt cờ bạc. Nhiều người như tôi sẵn sàng giúp người khác với đúng cách có ý nghiã cuả nó thì rất là vui nhưng khi mình biết được lòng tốt cuả mình bị lợi dụng thì rất là đau buồn. Thân chào.
Toi cung tung la mot sinh vien y khoa,sinh ra va lon len trong mot gia dinh ban nong,kho cuc nhung da vuot qua chinh minh de tro thanh bac sy,toi co loi khuyen nay cho Hien:em nen di lam va kiem tien giup do gia dinh,tich luy kien thuc thuc te,sau nay minh tiep tuc hoc cao hoc hoac nghien cuu sinh neu co dieu kien van chua muon,em nhe!Chuc em thanh cong!
Trả lờiXóaBORN TO BE A POOR,THEN DIE FOR MONEY HUNGER ,RIGHT?
Trả lờiXóa[THATS HUMAN NATURE]
[SANH RA NGHÈO KHỔ ,TỚI LÚC CHẾT VẪN ĐÓI KHÁT TIỀN BẠC]
-ĐÓ LÀ BẢN CHẤT CON NGƯỜI-
Tốt nghiệp Đại Học chưa phải là thành đạt hoàn toàn .Ở Việt Nam có cả trăm ngàn Tiến Sĩ , Phó Tiến Sĩ , Giáo Sư .... Bậc Đại Học vô số kể nhưng có làm tốt gì được cho Đất nước này .
Trả lờiXóaNên nhớ tốt nghiệp Đại Học chưa hẳn là Trí Thức . Trí Thức thì phải có lòng tự trọng ,có liêm sỉ ,có nhân cách .
Những tấm lòng rộng mở từ Cali hy sinh tiền còm để giúp em học có giá trị hơn về đào tạo nhân cách con người mà ngay trường em học không có !Vì sau khi em thành Bác Sĩ rồi em còn ước muốn học cao hơn là Cao Học hơặc đi du học nước ngoài bắt chước con ông cháu cha đua đòi .
Bài này chứng tỏ Việt Nam : Một nền giáo dục mất gốc " Tiên học lẽ, hậu học văn " .Một nền giáo dục vô đạo lý vì người giúp đỡ em là một người già phải hy sinh số tiền nhỏ nhoi của mình không dám ăn , không dám tiêu " cái quần nhặt ở đống rác của người Mễ nào đó "thế mà em cứ muốn người ta giúp đỡ mãi ,như vậy là lợi dụng !phi nhân bản .
Bằng Đại Học là một vốn quí để mưu sinh để từ đó gây dựng cuộc đời cho chính mình ,nó như con tằm ,con nhộng con ngài đã thoát xác thành bướm ,ong ;nó như con chim non rầy đã đủ lông cánh .Hãy tự kiếm ăn cho chính mình .Từ một gia đình ăn mày sự thành đạt này đã quá sức lớn .Nếu em quá giỏi và là tài nguyên của Quốc Gia thì Nhà Nước phải có một chế độ đãi ngộ xứng đáng cho chính Em và Cha Mẹ sinh thành ra Em .Em này sống dưới chế độ bao cấp phù hợp hơn chế độ đổ mới chăng ?.
Có cần câu rồi hãy tự kiếm cá mà ăn ! Lòng tự trọng không cho phép ai chờ ai đem đầy cá về cho mình mãi .
Một lời khuyên thật tình .
@Hanoilove
Trả lờiXóa"Tôi vẫn chưa quen văn hóa Vn XIN và MƯỢN. Thiết nghĩ dù mình nghèo cách mấy mình cũng có nhân cách và lòng tự trọng của mình."
Ở đâu cũng có người như vậy không chỉ riêng "văn hóa VN" đâu bạn, nhưng khi họ là người thân của mình thì mới thấy đau hơn. Tôi không cho đó là đặc thù văn hóa Việt, mà đó là hậu quả của nhiều năm sống trong môi trường bấp bênh "kiếm tiền là trên hết". Tôi nhớ có lần xem 1 phóng sự của Mỹ nói về 1 cô con lai Mỹ đã được di tản năm 1975 theo diện trẻ mồ côi, sau này về VN tìm gặp mẹ ruột. Dù cuộc gặp khá xúc động, nhưng cô bị sốc nặng khi qua lời thông dịch viên, cô được người anh cùng mẹ khác cha cho hay "mẹ rất mừng được gặp lại em, bao nhiêu năm thương nhớ, giờ em cũng nên có bổn phận bảo lãnh mẹ sang Mỹ đoàn tụ". Cô gái lai Mỹ buồn bỏ về Mỹ vì cảm thấy tình cảm của mình bị lợi dụng và không muốn liên lạc nữa!
@Vô Danh
Trả lờiXóa06:27 Ngày 30 tháng 8 năm 2011
Xin chào bạn. Tôi chân thành cảm ơn phản hồi và sự trao đổi với tính cách xây dựng của bạn. Vâng, tôi không phủ nhận lý luận cuả bạn là sai. Tôi chưa bao giờ nghĩ hay là nhận xét xã hội cuả Mỹ tuyệt đối cả, văn hoá đạo đức cao hay là con người cuả họ đều hoàn thiện cả. Nếu so sánh với văn hóa Nhật, họ cần học hỏi rất là nhiều điều. Thân chào.
Co rat nhieu van de trong cau chuyen nay :
Trả lờiXóa"Degree of Bachelor" co nghia la "trinh do cu nhan" sao dich la Bac si ???
Theo nhu hoc trinh o My, degree of bachelor co nghia la anh vua xong mot hoc trinh 4 nam o bac dai hoc, va nhung sinh vien cua 4 nam nay goi la undergraduate student ,co the dich la trinh do cu nhan .
Sau do , neu anh hoc tiep, thi goi la graduate student (sinh vien hau cu nhan), va sau 2 nam anh se co trinh do ,van bang "master"(cao hoc). Va neu anh di mot hoc trinh graduate student tu 4,5 nam anh moi duoc goi la " docter"( bac si, tien si).
Tom lai , co thenoi nhu sau:4 nam dai hoc la cu nhan, 6 nam dai hoc la cao hoc, 8 hay 9 nam dai hoc moigoi la bac si( hay tien si, tuy nganh). Khong the co viec bac si (docter) roi moihoc cao hoc( master)!!! vi master thap hon docter.
Vang, bai bao nay tu bao Nguoi Viet o Cali, nhung khong co nghia la bao dam dung dang.Vi da o Cali khong the khong biet rang master thap hon docter, do do se thay ngay su vo li cua hoc trinh co " tien " nay !!!
Toi o Cali, doc bai nay tren to NguoiViet, thay vo li, da viet comment nhung NV im lang, va nay khong con thay bai nay tren NV nua !
Cac ban can luu y: NV, Quynh Kieu la nhung ten tuoi co kha nhieu nghi van trong cong dong ti nan CS o hai ngoai day.
Nói chung kẻ viết bài này nổ quá .Đúng ra sau khi tốt nghiệp cô là một y sĩ .
Trả lờiXóaNgười viết bài không nổ nhưng vụng đặt vấn đề, anh ta phản ảnh rất thực tế xã hội VN rất thực dụng(đa số chứ không là tất cả).
Trả lờiXóaVăn bằng Y khoa ở VN rất "củ chuối", không thể so sánh với chương trình ở Mỹ như bạn Nặc danh says:
11:27 Ngày 30 tháng 8 năm 2011 đã phân tích.
Ở VN hiện tại, em nào học ĐH 6 năm ngành Y cũng đều gọi là Bác sĩ, đây là căn bệnh háo danh của hệ thống giáo dục "Lừa",nên mới có chuyện tréo ngoe như bạn đã nói ở trên vậy.
Thực tế đào tạo: Trong 6 năm thì 1/3 thời gian nhồi sọ chính trị Mác-Lê.
Nếu gọi đúng bản chất thì nên gọi : Cử nhân Y khoa là chuẩn.
Sau đó muốn học 2 năm nữa thì là : Thạc sĩ y khoa (cao học).
Tiếp tục 2,5 > 3 năm : Tiến sĩ Y khoa.
Nói rõ như vậy để các bạn hiểu rõ bộ mặt đểu của chế độ cs nham hiểm như thế nào, khi nhào nặn người trí thức, người học vừa mất thời gian và tiền bạc mà lại nhận kiến thức "đểu". Khi đi nước ngoài phải học lại chuyên môn mới được phép hòa nhập cùng đồng nghiệp.
Thân chào.
Nha ngheo,vuon len nhu the dang duoc kham phuc!Nhung vua tot nghiep xong co can cap toc hoc cao hoc the khong?muon kiem that nhieu tien?Nghe em noi anh cu tuong em la con nha dai gia,giau co?Lam bac si can co mot tam long!!De dat duoc muc dich ma khong hieu cho hoan canh gia dinh.Anh nghi ngo lam?Nha ngheo,vuon len nhu the dang duoc kham phuc!Nhung vua tot nghiep xong co can cap toc hoc cao hoc the khong?muon kiem that nhieu tien?Nghe em noi anh cu tuong em la con nha dai gia,giau co?Lam bac si can co mot tam long!!De dat duoc muc dich ma khong hieu cho hoan canh gia dinh.Anh nghi ngo lam?
Trả lờiXóa1. Tôi chúc mừng em Hiền đã vượt khó và thành công.
Trả lờiXóa2. Tuy nhiên cần kiểm tra lại xem có phải như vụ cô 'Lượm" hay không.
3. Tác giả viết bài này quá tệ, văn phong rườm rà như mới học tiếng việt.
4. Bằng cấp Việt Nam lổn nhổn như củ chuối, chẳng ra thể thống nào,....
Neu xet "word-for-word" English translation doi voi Bang Tot Nghiep Dai Hoc tren thi khong chuan xac va dieu nay nen duoc dieu chinh lai. Viec dieu chinh co the bang cach:
Trả lờiXóa1. Su dung ten bang hay chuc dand dung theo he thong giao duc cua Viet Nam tren Bang Tot Nghiep.
2. Ton trong nguyen tac "word-for-word" trong dich thuat de bao dam su chuan xac hoac chi dung tieng Viet tren Bang Tot Nghiep.
“Khi đi nước ngoài phải học lại chuyên môn mới được phép hòa nhập cùng đồng nghiệp”, theo toi y kien nay khong duoc thoa dang. Vi du, 1/ Tai Hoa Ky tat ca cac Bac sy y khoa khong theo chuong trinh dao tao y khoa trong danh sach cac truong duoc tin nhiem tai Hoa Ky va Canada deu phai qua cac ky thi kiem dinh de duoc phep hanh nghe y khoa (medical licensing authorities), nhu vay dieu nay hieu luc ngay ca voi mot nguoi Hoa Ky tot nghiep y khoa o bat ky quoc gia nao khong thuoc cac truong duoc tin nhiem tai Hoa Ky va Canada. Xin trich mot trong nhung muc tieu cua cac ky thi nay la ‘To provide to licensing authorities meaningful information from assessments of physician characteristics-including medical knowledge, skills, values, and attitudes-that are important to the provision of safe and effective patient care”, qua do pham chat cua mot Bac sy y khoa khong chi medical knowledge va skills ma con values va attitudes. Dieu nay cung co the ap dung cho bat ky quoc gia nao khac doi voi cac Bac sy y khoa ngoai quoc muon hanh nghe tai quoc gia cua ho. 2/ Khong the phu nhan rang rat nhieu Bac sy y khoa tai Viet Nam da va dang thuc hien tot trong trach cua ho doi voi nguoi dan Viet Nam, trong do co nguoi than cua ban.
Trả lờiXóa