Một thiên đường của chúng ta đã mất

(Năm 2007, còn làm ở báo Pháp Luật TP HCM. Bài này viết nhưng Ban Biên tập không đăng).

Nguyễn Minh Sơn - "...Khoảng năm 1958, có lần một đoàn tàu Trung Quốc đến gần nhưng bị Thủy quân lục chiến chế độ Sài Gòn bắn dọa đuổi đi. Tàu cá của Nhật cũng có tới xin nước ngọt. Họ không biết tiếng Việt nhưng ra dấu xin lên đảo lấy nước rồi cúi đầu cảm tạ..."

“Sáng đó (19.1.1974), chúng tôi dậy tập thể dục. Mặt trời lên rất đẹp. Bất ngờ một người nhìn thấy ngoài khơi có rất nhiều tàu bao vây quanh đảo. Mọi người vội vàng chạy vào lấy ống nhòm ra nhìn và biết đó là tàu của Trung Quốc” – ông Tạ Hồng Tân, một trong những người Việt Nam cuối cùng rời khỏi Hoàng Sa nhớ lại như vậy.

Bị Trung Quốc bắt làm tù binh

Đó là một ngày không quên trong đời ông Tân. Năm nay đã 73 tuổi, ông Tân sống bằng nghề dạy kèm tiếng Anh, tiếng Pháp tại phường An Hải Đông thành phố Đà Nẵng. Ông là người gốc sài Gòn, làm nhân viên quan trắc cho Đài khí tượng Sài Gòn, được điều ra Trung tâm khí tượng Đà Nẵng làm quan trắc viên Trạm khí tượng Hoàng Sa cuối năm 1973 cho đến ngày bị Trung Quốc bắt làm tù binh. Khi đó, trên đảo có một trung đội Địa phương quân thuộc Đại đội 157, địa phương quân Đà Nẵng của chế độ Sài Gòn và 6 nhân viên thuộc Trạm khí tượng Hoàng Sa. Ông Tân kể: “Thấy tàu chiến nhiều quá chúng tôi rất lo âu. Nhân viên vô tuyến của trạm liên lạc về Đài khí tượng Đà Nẵng cầu cứu. Kêu thì kêu vậy nhưng biết không làm gì được vì lực lượng bên đó quá đông!”. Từ sáng sớm đến hết cả ngày 19-1-1974, tàu chiến Trung Quốc án binh bất động. Lúc đó, đã xảy ra hải chiến ngoài khơi, ở các đảo xung quanh, nhưng những nhân viên khí tượng này không biết. Khoảng 5h chiều, sau một đợt pháo kích, Trung Quốc cho quân đổ bộ vào đảo bắt sống toàn bộ trung đội Địa phương quân và 6 nhân viên khí tượng, trong đó có ông Tạ Hồng Tân. “Họ đưa chúng tôi lên tàu về đảo Hải Nam ngày hôm sau. Chúng tôi được chuyển lên xe bịt bùng về giam ở đâu không biết!” – ông Tân kể. Chúng tôi xác định được nhà giam ông Tân cũng như các binh lính khác là nhà lao Thu Dung thuộc tỉnh Quảng Châu. Vào nhà giam, mọi người bị lấy lời khai nhưng được đối xử tử tế.

Khoảng gần 3 tuần sau, ông Tân nói có một cán bộ Trung Quốc tới trại, đem theo người phiên dịch nói cho chúng tôi biết: “Hoàng Sa là đảo của Trung Quốc nhưng Việt Nam chiếm làm đài Khí tượng. Nay Trung Quốc lấy lại và các anh sẽ được trả tự do trong vài ngày tới”. Khoảng gần 1 tuần sau, ông Tân cùng toàn bộ tù binh bị Trung Quốc bắt đưa qua Hồng Kông. Chính quyền Sài Gòn điều một chiếc máy bay C130 sang Hồng Kông nhận trao trả tù binh. Phần lớn số tù binh sau đó về lại nơi làm việc ở Đà Nẵng. Tiễn chúng tôi ra về tới cửa, ông Tân còn nheo nheo mắt hỏi: “Không biết bây giờ tên của tôi có còn ngoài Hoàng Sa không?”. Một câu hỏi thật khó trả lời. Tất cả những binh sĩ chế độ Sài Gòn và nhân viên khí tượng khi đến Hoàng Sa, những giờ rảnh rỗi họ ra những tảng đá ven biển khắc họ tên và địa chỉ mình lên đó làm kỷ niệm. Khi ông Tân ra thì đã thấy lớp lâu lớp mới tên người Việt Nam trên đá, ở những vị trí tuyệt đẹp.

Thiên đường đã mất

Một trong những người từng làm việc lâu đời ở Hoàng Sa hiện còn sống tại Đà Nẵng là ông Nguyễn Tấn Phát, nhân viên quan trắc Đài khí tượng Sài Gòn. Đầu năm 1958, ông Phát được điều theo dạng luôn phiên ra Đà Nẵng rồi đi Hoàng Sa. Đó là một thời kỳ đẹp đẽ nhất trong đời của một chàng trai Sài Gòn. Ông nói: “Mỗi nhân viên chỉ đi Hoàng Sa luân phiên 3 tháng, mỗi lần đi có 6 người gồm 4 quan trắc viên, 1 nhân viên vô tuyến và 1 nhân viên phục vụ lo thổi bóng hơi quan trắc cao không đo gió kiêm hậu cần. Tôi lúc đó mới 23 tuổi, chưa lập gia đình, thấy cảnh sắc thần tiên nên mê và xin ở lại luôn cả nửa năm”. Nửa năm sống trên đảo trong ký ức của ông Phát bây giờ là nửa năm làm Từ Thức!”. Công việc quan trắc cũng khá nhẹ nhàng, chủ yếu vài thời điểm trong ngày. Thời gian còn lại ông cùng những đồng nghiệp mình ngao du khắp đảo Hoàng Sa. Lâu lâu, ông kể là đi theo xuồng máy của đơn vị Thủy quân lục chiến chế độ Sài Gòn đi thăm các đảo có chim sinh sống. Đó là những bãi cát vàng rực trong ánh chiều tà. Chân chúng tôi len lỏi giữa những ổ trứng chim. Chim nhiều vô kể, chúng không hề sợ hãi khi thấy người tới gần. Bình Minh trên quần đảo Hoàng Sa là thời khắc huy hoàng nhất trong ngày. “Chúng tôi thấy mặt trời đỏ rực, to và rất gần. Nắng lên một chút, nước biển ven bờ xanh một màu ngọc bích đẹp lạ lùng, xa xa hơn một chút nữa màu xanh dương rồi tới xanh lục. Chiều chiều rảnh rỗi chúng tôi bơi ra xa lặn xuống xem những rạn san hô với cá đủ màu sắc...” – ông Phát kể như vậy.

Đặc biệt nhất tại Hoàng Sa là cá. Cá nhiều vô kể, nhất là cá mú. Lính đảo cùng các nhân viên khí tượng sống nhờ nguồn thực phẩm khá dồi dào tại Hoàng Sa. Cá, ốc, mực, bạch tuộc, chim... “Chỉ cần quăng câu chừng vài phút là được gần cả chục con cá mú, cá khế, cá xanh xương... Con nào con đó nặng trên 5 – 7 ký” – đó là ký ức của ông Võ Như Dân, người ở Hoàng Sa nhiều nhất nay còn sống. Ông Dân làm nhân viên hậu cần cho Trạm khí tượng Hoàng Sa từ năm 1956. Đội hậu cần thời đó chỉ có 3 người luân phiên nhau ra Hoàng Sa. Chính vì vậy, cho đến ngày Hoàng Sa rơi vào tay Trung Quốc năm 1974, ông Dân có 14 chuyến ra Hoàng Sa, mỗi chuyến 3 tháng, tổng cộng là 3 năm rưỡi sinh sống trên đảo. Cảnh sắc quen thuộc thân thương quá đỗi đến mức ông bảo: “Hôm qua tôi xuống Sở Nội vụ TP Đà Nẵng, nơi có kho tư liệu và hành ảnh về Hoàng Sa, tối về tôi nằm mường tượng nó ở trước mặt tôi. Cả phần đời tôi đã ở đó...”. Nhiệm vụ là hậu cần nên suốt ngày ông Dân đi câu cá phục vụ thức ăn cho toàn đội. Đồ hộp cũng nhiều nhưng không ai ăn. Khu nhà khí tượng do Pháp xây trên đảo có những hầm chứa nước mưa dùng uống quanh năm.

Khoảng năm 1958, có lần một đoàn tàu Trung Quốc đến gần nhưng bị Thủy quân lục chiến chế độ Sài Gòn bắn dọa đuổi đi. Tàu cá của Nhật cũng có tới xin nước ngọt. Họ không biết tiếng Việt nhưng ra dấu xin lên đảo lấy nước rồi cúi đầu cảm tạ... Bao nhiêu kỷ niệm còn sống trong lòng những người đã từng ở Hoàng Sa. Ông Phạm Khôi, nguyên là lính địa phương quân Việt Nam cộng hòa, hiện sống ở Đà Nẵng mở tủ lấy ra hai chiếc vỏ ốc hoa còn khắc ngày ông đặt chân lên Hoàng Sa: 23 tháng chạp năm 1969. Đó là hai chiếc vỏ ốc ông mang về và trở thành báu vật của đời ông!

23 Nhận xét

  1. Còn đâu nữa Hoàng sa, đất Mẹ!
    nữa thế kỷ rồi, rơi vào tay giặc!
    Biết đến khi nào hội ngộ Hoàng sa?!

    Trả lờiXóa
  2. Cộng sản sa đọalúc 17:08 3 tháng 9, 2011

    Và bây giờ thì cộng sản nó đã bán rồI, còn chỉ là nỗi đau và sự sợ hãi.

    Trả lờiXóa
  3. Thiên đường đã mất!

    http://quanvan.net/index.php?view=story&subjectid=27402

    Trả lờiXóa
  4. Hình ảnh Trường Sa ngày mới tiếp quản trên đảo có rất nhiều chim biển. Đất lành chim đậu các cụ nói cấm sai. Ngày đấy đọc báo quân đội tả chiến sĩ QĐ Việt nam nhặt trứng chim đầy mũ cối mang về... chén. Ngày đó đói, cả nhà 6 người có quả một quả chứng vịt chưng cà chua là khá nên đọc báo thấy thèm dỏ dãi. Không có một thông tin gì về giữ gìn môi trường cho động vật cùng sống. Ngày nay chim ở đảo Trường Sa hình như không dám đậu.

    Trả lờiXóa
  5. khaithieu@yahoo.comlúc 18:50 3 tháng 9, 2011

    Hoang Sa do ai lam mat nhi? Tau khua chiem nam 1956 va 1974. Luc do ai quan ly Hoang Sa a de mat dat nhi? Hoang Sa la mot phan mau thit cua Viet Nam.

    Trả lờiXóa
  6. Đọc mà thấy buồn rưng rức. Tôi đi nhiều bờ, bãi trên khắp VN thân yêu. Những bãi biển được mệnh danh và lọt vào Top 20 thế giới nhưng qua lời kể và nét bút tả về biển và đảo Hoàng Sa của các bác và Nguyễn Minh Sơn thì không nơi đâu có cảnh trời, biển đẹp bằng Hoàng Sa yêu dấu. Đất Mẹ linh thiêng ơi, Mẹ đã mất một người con là Hoàng Sa, một phần thân thể của đứa con Trường Sa cũng đã mất, một Ải Nam quan, một phần Vịnh Bắc Bộ cũng đã đứt lìa khỏi vòng tay Mẹ, một Tây Nguyên Đại ngàn cũng đang chết dần, chết mòn, một vùng rừng núi đầu nguồn cũng đang rên xiết. Thân thể Mẹ đang lở loét, tàn tạ. Chúng con là lũ bất hiếu, bất tài. Mong Mẹ ráng chờ đợi cũng như hàng triệu triệu đứa con của Mẹ đang chơờ đợi và lắm người con của Mẹ đang chịu cảnh tù đày. Thật bất nhẫn quá Mẹ ơi! Con xin ngàn lần xin lỗi và mong sẽ có ngày, có người con của Mẹ chỉ cho con hướng đi sáng mắt, sáng lòng. Con mơ ước rằng một ngày không xa, thân thể mẹ lại đủ đầy, lành lặn. Những vết thương sẽ kéo lại thịt da để bầy con của Mẹ còn lưu lạc khắp nơi trên Thế giới sẽ cùng quay về quây quần bên Mẹ thương yêu.

    Trả lờiXóa
  7. Tung của xà xỉ cao cang pi xảo nan hai tung chảo. Lờ pua xí tờ cúa xí hải pâng jì kung fâng! => ngôn ngữ vùng Hoàng Sa hiện tại!!!

    Trả lờiXóa
  8. Ủng hộ gia nhập liên bang Hoa Kỳ. Thà làm 1 bang của Hoa Kỳ (với hiến pháp riêng) còn hơn bị thành đất Tung Của!

    Trả lờiXóa
  9. Ba con oi lanh tho va lanh hai cua Viet nam da va dang mat dan vao tay cua Trung Quoc. Day ma di ba con oi. Tiep tuc xuong duong de doi lai nhung gi da mat. Chung ta the chet chu khong the mat nuoc khong the lam no le cho ngoai bang.

    Trả lờiXóa
  10. đọc bài thấy buồn muốn khóc đọc thêm phần của bác LUY THEP phải bật khóc luôn ôi! đau đớn quá

    Trả lờiXóa
  11. Việt nam khẳng định chủ quyền không tranh cãi đối với Hà nội và Hải Phòng !!!Việt nam khẳng định chủ quyền không tranh cãi đối với Hà nội và Hải Phòng !!!

    Trả lờiXóa
  12. Mong một ngày sự thật được sáng tỏ cho tòan người dân Việt nam nhìn thấy

    Trả lờiXóa
  13. trường sa hoàng sa chính thức rơi vào trung quốc, tàu chiến Ấn đi từ Nha trang đến Hải phòng bị trung quốc ra lệnh rút lui, điều đó chứng tỏ biển đông bị trung quốc kiểm soát hoàn toàn

    Trả lờiXóa
  14. khaithieu@yahoo.comlúc 23:01 3 tháng 9, 2011

    Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  15. Quê Hương ta quá đẹp.Trường Sa,Hoàng Sa do Ông Cha đổ xương máu mới có được.Hèn gì giặc Tàu thèm muốn cướp của ta.

    Trả lời khaithieu@yahoo.Bạn hỏi "Ai quản lý TS,HS 1956-1974 để tàu khựa chiếm mất".Ý bạn có lẽ ám chỉ VNCH quản lý,để mất? trả lời:

    Từ trước 1956 cho tới trước ngày 19-01-1974 chưa mất.Sở dĩ năm 1974 Trung Cộng chiếm là do Cộng Sản Hà Nội tiếp tay.Năm 1958 Phạm V Đồng công nhận HS,TS là của TC.Nhưng chúng (TC)vẫn chưa dám xâm chiếm,vì Quân Đội VNCH còn mạnh,và VNCH còn hòa bình,chưa bị CS gây chiến tranh.Nên TC không dám hó hé.Năm 1974,CS Hà Nội xé hiệp định Pari,tấn công toàn Miền Nam VN.Quân đội và nhân dân MN lo đối phó với CS xâm lăng,nên chỉ bố trí quân số ít ỏi ở HS.CS Hà Nội thỏa thuận với TC dùng kế-Điệu Hổ ly Sơn.Cho TC tấn công chiếm đảo HS.Nếu VNCH dồn lực giữ HS,đánh TC,thì CS Hà Nội rảnh tay lấy MN năm 1974.Không mắc mưu CS,VNCH chấp nhận tạm bỏ HS để giữ an lành cho nhân dân Miền Nam.Một phần do Mỹ bị ràng buộc bởi hiệp định Pari,không giúp VNCH chống xâm lược của CS,cắt viện trợ quân sự.Một mặt Cộng Sản Hà Nội lộ rõ bộ mặt thật là xâm lược VNCH,Chiến tranh nội chiến,giết dân VN.Lúc đó Miền Nam VN đâu còn thằng Mỹ nào mà đòi đánh Mỹ?Nếu VNCH cố thủ tới cùng,thì dù là Cộng Sản miền Bắc,hay Ngụy MN cũng là người VN.Cả 2 bên đều chết và cũng chỉ là người VN.Vậy VNXH buông tay là phước cho dân tộc VN>Vì với kẻ cướp khát máu,thà bỏ nhà cửa để giữ mạng sống cho muôn dân-tránh được sự diệt vong giống nòi khi không làm khác được.Hơn nữa.có nhiều người dân Miền Bắc,và một số ít dân MN,lúc đó còn tin vào lời đường mật của CS.Để CS vào sống chung cho mọi người thấy "thiên Đường"CS nó ra răng.Mới biết ai là người yêu nước,thương dân,hay là "chống cộng cực đoan".Chúng ta không chống người VN ta,dù họ là Đảng viên CS.Chúng ta chỉ đòi nhà cầm quyền CS,một số ít lãnh đạo chóp bu,hãy từ bỏ chế độ ngoại lai khát màu của CS,để đưa dân VN mau thoát khỏi vòng nô lệ,bần cùng hóa nhân dân.Kềm hãm sự phát triển đất nước,ngày càng đói nghèo,lạc hậu.Bị lệ thuộc bọn TQ xâm lược,trở lại ngàn năm đô hộ giặc Tàu.Nếu nhà cầm quyền còn cam tâm dâng đất và biển đảo cho giặc,buộc lòng nhân dân phải đứng dậy.

    Trả lờiXóa
  16. khaithieu@yahoo.comlúc 00:02 4 tháng 9, 2011

    Cai hoi nam 1974 khi Tau khua chiem mat Hoang Sa sao khong co ai trong so cac vi tu nhan la nha yeu nuoc trong dien dan nay keu goi Meo nhay vao cuu nhi? Cu keu goi xem Meo co cuu ko? Cac vi ao tuong vao Meo qua day. Luc do Meo va Tau khua da bat tay voi nhau rui. Tum lai la dung trong cho vao ngoai bang. Con doi la mot bang cua Meo nua chu? Dung la dan ban nuoc.

    Trả lờiXóa
  17. Người Nam-Địnhlúc 04:53 4 tháng 9, 2011

    Tiếc quá.Phải lấy lại thôi.

    Trả lờiXóa
  18. Cam on Nguyen Minh Son da chiu kho phong van va viet lai nhung chi tiet song dong cua 1 thoi qua khu dep de ve Hoang Sa cua nhung con nguoi da song , lam viec va de lai tinh yeu cua minh noi do .

    Nho bai viet nay , nguoi dan VN se hieu them , vi sao co nhung cuoc xuong duong ,keu goi chinh quyen phai lay lai Quan dao bi lay cap .

    Trả lờiXóa
  19. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  20. Xin đọc ở đây để thấy thiên đường Hoàng Sa cchỉ còn trong ký ức:

    http://daidoanket.vn/index.aspx?Menu=1501&Chitiet=36863&Style=1

    Trả lờiXóa
  21. Cai hoi nam 1974 khi Tau khua chiem mat Hoang Sa sao khong co ai trong so cac vi tu nhan la nha yeu nuoc trong dien dan nay keu goi Meo nhay vao cuu nhi? Cu keu goi xem Meo co cuu ko? Cac vi ao tuong vao Meo qua day. Luc do Meo va Tau khua da bat tay voi nhau rui. Tum lai la dung trong cho vao ngoai bang. Con doi la mot bang cua Meo nua chu? Dung la dan ban nuoc.
    Cậu Khaithieu. Từ tháng giêng năm 1973, sau khi Hiệp định Paris được ký kết, quân đội Hoa Kỳ đã bị buộc rút quân ra khỏi Việt Nam. Đúng như cậu nói. trước đó Mỹ đã đạt được một số thỏa thuận với Trung Cộng để có thể chấm dứt tham chiến vào Việt Nam nên kết quả Hiệp định Paris cũng là điều tất nhiên. Nói là đế quốc chỉ nghĩ đến quyền lợi của chúng cũng đúng mà nói là chính quyền Hoa Kỳ bị áp lực từ phía dân chúng của họ cũng đúng. Bị áp lực vì dân chúng Hoa kỳ thường không chịu đựng được sự tham chiến lâu dài chứ không phải hoàn toàn là "chính nghĩa" do phía Hà Nội nắm. Do đó dù chính quyền miền Nam có những nỗ lực để vận động quốc tế nhưng không thành công. Nếu so sánh thì nên so sánh là lúc đó Hà Nội lại còn gởi công hàm xác nhận chủ quyền của Trung Cộng trên các quần đảo này. Đừng chạy tội cho Hà Nội bằng cách "đánh bùn sang ao." Tôi đồng ý là đừng trông chờ vào ngoại bang. Tuy vậy, dù Mỹ đã có hành động như vậy trong quá khứ, hiện nay việc vận động và liên minh với Mỹ vẫn có lợi trong công cuộc bảo vệ đất nước khỏi sự xâm lược của TC. Không ai là bạn hay thù muôn đời trong chính trị. Bạn đọc Đông Chu Liệt Quốc, Sử Ký, etc. thì cũng thấy vậy thôi. Cái khốn nạn là cái chế độ hiên nay chơi trò đu dây không trọn vì thứ nhất không được lòng dân, thứ hai thái độ bất nhất, thứ ba nặng nợ với TC quá. Đánh lãnh đạo Hà Nội hiện nay thực sự không có bản lãnh như nhiều người còn thân chế độ nghĩ đâu. Còn chuyện về làm một tiểu bang của Mỹ chỉ là một cách nói. Không ai yêu dân tộc mình lại muốn như thế. Tuy nhiên nó cũng có phần sự thực là làm đàn em của Mỹ như Phi luật tân còn sướng hơn làm một phần của TC như Tây tạng.

    Trả lờiXóa
  22. Bài viết của ND lúc 23.23 ngày 3.9 sát với thực tế.Tuổi đời của tác giả cmt không dưới 60.Giải thích này có thể giải tỏa được những câu hỏi của các bạn trẻ tuổi-Việc Hoa kỳ không can dự khi TC đánh chiếm HS-TS-VN và VC cưỡng chiếm miền Nam VN năm 75 vì Mỹ tôn trọng hiệp dịnh Paris 1973 về VN.Hãy biết đúng sự việc,hãy suy luận và tìm đọc thêm trên internet,đừng nghe luận điệu bịp bợm của cs.

    Trả lờiXóa
  23. khaithieu@yahoo.comlúc 19:11 4 tháng 9, 2011

    Cai khac biet lon nhat giua nguoi Viet chung ta va dan Tau khua la gi nhi? Do la nguoi Viet khong co mau banh truong nhu dan Tau khua. Neu cha ong ta maco mau banh truong thi hien nay dien tich cua dat nuoc ta da bao gom ca Lao, Cam pot va co the la Thai Lan nua. Dieu nay khac voi Tau khua, lanh tho cua Tau khua hien nay hon gia nua la do xam chiem : Tay Tang, Tan Cuong, Noi Mong...Minh co the trach cha ong chung ta tai sao hoi xua khong xam chiem nhieu dat vao? Neu dat nuoc chung ta ma rong thi chang so Tau khua. Chang phai nho Meo hay ai ca. Nhi?

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn