
Lê Thiên ( bạn đọc danlambao) - Dịp Tết Trung thu 2011, tôi bất ngờ nhận một hộp quà gói kỹ và đẹp. Chắc là quà Trung thu béo bỡ! Nhưng không! Gói quà chỉ có mỗi một cuốn sách – sách “HƯỚNG DẪN ôn thi đại học & cao đẳng MÔN LỊCH SỬ”. Người gửi là ai? Có “ý đồ” gì đây!
Trong gói quà có giấu kín một bức thư! Thì ra, quà và thư của thằng cháu họ tôi từ vùng nông thôn Việt Nam! Nó cám ơn tôi đã “rộng lượng” lì xì cho nó chút ít tiền để nó mua sách ôn thi đại học trong đó có cuốn sách “sử” này. Rốt cuộc, nó là một trong số hàng ngàn thí sinh ăn con số 0 môn sử kỳ thi tuyển đại học năm 2011. Nó gửi sách cho tôi không biết có ngụ ý đổ lỗi tôi đã đem xui xẻo cho nó hay không!
Trong thư, nó đề nghị tôi đọc kỹ mấy trang bìa cuốn sách, cả bìa chính lẫn bìa phụ.
Tôi hay dị ứng với cac loại sách báo tuyên truyền của cs. Nhưng thằng cháu tôi đưa tôi vào thế chẳng đặng đừng!
Cuốn sách “HƯỚNG DẪN ôn thi đại học & cao đẳng MÔN LỊCH SỬ” không biết đã xuất bản lần đầu vào năm nào, nhưng ấn bản năm 2004 được ghi là “tái bản lần thứ tư – có chỉnh lý, bổ sung”. Sách được bảo trợ bởi “Hội Giáo Dục Lịch Sử (thuộc Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam) Khoa Lịch sử Trường Đại học Sư phạm Hà Nội” và do Nhà xuất bản Đại Học Sư Phạm xuất bản.
Để thực hiện một quyển sách thuộc loại sách giáo khoa, nhóm biên soạn gồm đến 7 vị đều có học vị Tiến sĩ (TS) với chức danh Giáo sư (GS) hoặc Phó Giáo sư (PGS): GS.TS Phạm Ngọc Liên, PGS.TS Trần Bá Đệ, PGS.TS Nguyễn Ngọc Cơ, PGS.TS Trịnh Đình Tùng, PGS.TS Nguyễn Thị Côi, TS. Đặng Thanh Toán, TS. Nguyễn Văn Trường.
Ngoài phần vụ biên soạn, GS.TS Phạm Ngọc Liên và PGS.TS Trần Bá Đệ đồng đảm trách vai trò chủ biên. Đặc biệt, chủ biên Phạm Ngọc Liên được giới thiệu là Chủ Tịch Hội đồng bộ môn Lịch sử thuộc Bộ Giáo dục và Đào tạo, kiêm Chủ tịch Hội Giáo dục Lịch sử thuộc Hội Khoa học lịch sử Việt Nam.
Bên cạnh thành phần trên, còn có sự “giúp đỡ” của PGS.TS Nguyễn Đình Lễ và PGS.TS Trần Thị Vinh “đối với việc biên soạn và hoàn thành cuốn sách.” (Lời Nói Đầu).
Thế là tổng số nhân vật có học vị và chức danh cao trong nước lên tới 9 ngưòi để thực hiện chỉ có mỗi tập sách ôn thi lịch sử với 400 trang giấy cỡ 14x20cm.
Thằng cháu tôi nói, nó không gọi nhóm người trên là những vị khoa bảng mà chỉ coi họ là những người “mang học vị và đội chức danh”. Vì theo nó, ở VN hiện số trí thức khoa bảng (cấp thạc sĩ, tiến sĩ) hầu như chỉ đếm ở đầu ngón tay. Còn lại hầu hết, nếu không là quan chức thì cũng là con ông cháu cha đều bằng giả, bằng mua, bằng “chuyên tu”, bằng “tại chức” vàng thau lẫn lộn. Dốt như chuyên tu, ngu như tại chức…! Những cái dốt, cái ngu giết chết bao nhiêu thế hệ dân tộc bằng nhiều cách khác nhau.
Tung ra một Ban Biên soạn hùng hậu có gắn nhãn học vị và chức danh đồ sộ như trên để soạn ra quyển sách, phải chăng Đảng CSVN có ý nhắn bảo sinh viên học sinh cả nước phải làu thông “kinh sử” trong cuốn sách này với lý lẽ rằng, “Môn Lịch sử vốn có vai trò và ý nghĩa to lớn đối với việc giáo dục thế hệ trẻ” (Lời Nói Đầu).
Cháu tôi viết: “Muốn hay không muốn, chúng cháu vẫn cứ phải nhai đi nhai lại và phải nhét vào đầu những bài học “tuyên truyền chủ nghĩa cộng sản” ấy mà người ta gọi là Sử Việt!”
Cuốn sách vị vậy phải là cuốn sách kim chỉ nam, sách gối đầu nằm cho mọi học sinh dự thi tuyển sinh đại học.
Lời Nói Đầu cuốn sách ấn bản 2004 nhìn nhận: “Trong nhiều năm, do điều kiện khách qua và chủ quan [???] mà chất lượng bộ môn Lịch sử có những biểu hiện giảm sút [???]” Nhưng lập tức sau đó người ta vội đưa ra hàng loạt cái “với” đầy tự cao tự đại (như “xác định đúng ý nghĩa, nội dung của bộ môn” [sử], “đổi mới nội dung, phương pháp dạy học”, “nhận thức về môn Lịch sử được cải thiện”…) chỉ với mục đích khoe mẽ: “Trong một số năm gần đây [nghĩa là trước năm 2004], tình hình dạy, học Lịch sử đã có nhiều tiến bộ đáng kể.”
Những “tiến bộ đáng kể” ấy người ta đã khẳng định là đã xảy ra từ năm 2004 kia! Vậy mà từ ấy đến nay, không năm nào báo chí (toàn là báo lề phải) quên than vãn về chuyện “học sử” và “thi sử!” Rồi đến kỳ thi tuyển sinh đại học năm 2011 này, sự tiến bộ không còn là đáng kể nữa mà là vượt bậc, đạt tới đỉnh cao tri tuệ loài người với… hàng ngàn con số 0 môn sử trong kỳ thi tuyển đại học!!! Chuyện ấy “bình thường” thôi! Ông Phạm Vũ Luận, Bộ Trưởng GD&ĐT CSVN, trả lời báo chí VN ngày 30/7/2011 như vậy đấy!
Mở cuốn sách ra đọc, tôi bắt gặp ngay mấy câu ở cuối trang 11 sang đầu trang 12: “Sự phát triển của phong trào công sản, công nhân quốc tế và phong trào hòa bình dân chủ, mặc dù vào thập niên cuối, chủ nghĩa xã hội hiện thực tạm thời lâm vào thoái trào… có lúc thất bại nặng nề (như sự tan vỡ của Liên xô, sự sụp đổ chủ nghĩa xã hội ở Đông Âu), nhưng nhất định… chủ nghĩa xã hội tất yếu sẽ thắng lợi cũng như chủ nghĩa tư bản không tránh khỏi diệt vong.”
Câu này các ông bà biên soạn ghi chú là của Các Mác và Ph. Ănghen, cha đẻ bản Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản!
Mới hay vì sao đông đảo học sinh 0 môn sử và vì sao quan chức ngành giáo dục của csvn cho chuyện con số 0 ấy là chuyện bình thường! Cái tai họa chính ở chỗ người ta đánh đồng lịch sử với giáo điều của một chủ nghĩa đã bị đào thải! Cái tai họa còn ở chỗ người ta cố tình nhồi sọ con em sinh viên học sinh cái giáo điều dối trá trơ trẽn ấy bằng cách lặp lại nó ở ngay trang sách kế tiếp, trang 13: “Có thể có những nơi, những lúc lực lượng cách mạng, tiến bộ bị đẩy lùi, thất bại, song nhất định chủ nghĩa xã hội sẽ thắng lợi và chủ nghĩa tư bản không tránh khỏi diệt vong.”
Cháu tôi viết: “Chú ơi! Người ta rao giảng tà đạo Marx-Engels chứ đâu phải dạy sử! Tuổi chúng cháu còn non thật, nhưng đầu óc chúng cháu đâu đến nỗi ngu muội không phân biệt cái gì là chính sử, cái gì là tuyên truyền đầu độc!”
Thằng cháu tôi lại thắc mắc: “Một chủ nghĩa được cho là vô địch bách chiến bách thắng thì làm gì có chuyện ‘thoái trào… thất bại nặng nề’? Làm gì có sự ‘tan rã’ của cả một hệ thống toàn trị, làm gì có sự ‘sụp đổ’ của cái chủ nghĩa đã bám rễ sâu trong những vùng đất nước do chế độ toàn trị thống lãnh! Lại nữa, đã thoái trào, đã tan rã, đã sụp đổ… nghĩa là đã chết, đã bị chôn vùi thì đâu còn phù phép nào làm cho nó tái sinh để mà làm mưa làm gió… “thắng lợi”?
Tuổi trẻ VN bất mãn âu cũng là điều “bình thường”. Khi bất mãn dâng cao độ, tuổi trẻ tất sinh loạn! Bình thường thôi! Có điều là dưới chế độ Công an trị chuyên xài vũ lực để trấn áp, tâm thức nổi loạn của giới trẻ Việt Nam chỉ có thể bộc lộ qua hình thái tiêu cực… bằng hàng ngàn con số 0 môn sử!
Trên đây chỉ mới là phần đầu nhỏ nhặt của cuốn sách. Chúng ta sẽ cùng nhìn sâu vào toàn bộ nội dung của cuốn sách ấy, mới thấy hết nỗi đau của sử Việt dưới chế độ cộng sản và nỗi bất hạnh của con em chúng ta và của cả dân ộc Việt Nam!.
Liên quan đến luận cứ cho rằng “chủ nghĩa xã hội hiện thực tạm thời lâm vào thoái trào… có lúc thất bại nặng nề (như sự tan vỡ của Liên xô, sự sụp đổ chủ nghĩa xã hội ở Đông Âu), nhưng nhất định… chủ nghĩa xã hội tất yếu sẽ thắng lợi cũng như chủ nghĩa tư bản không tránh khỏi diệt vong,” chúng tôi đề nghị những ông bà chủ biên và phụ trách biên soạn cuốn sách quái đản trên chịu khó lắng tai nghe thật kỹ ông Hoàng Lại Giang , nhà văn nổi tiếng trong nước nhắn nhủ gì với những người Cộng sản Việt Nam còn đắm mình trong u tối như các ông các bà: “Đừng tiếc nuối những gì mà loài người đã loại bỏ đi!” Lời nhắn nhủ ấy cũng được chính tác giả Hoàng Lại Giang dùng làm tựa đề cho bài viết của ông ngày 30-5-2011 trên Blog Anhbasam, (được Dân Luận đăng tải lại ngày 12/9/2011. Trong bài viết này, tác giả Hoàng Lại Gián nhấn mạnh:
“Một số nhà lãnh đạo Cộng sản thuộc địa, như Việt Nam, lại coi học thuyết Mác là bất di bất dịch, là kinh điển … ở mọi thời đại! Chính căn bệnh giáo điều xơ cứng của không ít nhà lãnh đạo Việt Nam ở thời hiện đại ấy đã dẫn dân tộc và đất nước vào thế giới của chủ nghĩa xã hội bạo lực và giả tưởng … Và vì vậy sự hụt hẫng khi chủ nghĩa xã hội Liên Xô và Đông Âu sụp đổ là có thật.”
Kế đó, ông Hoàng Lại Giang mạnh mẽ cảnh báo: “Nô lệ về ý thức hệ mà đặt ý thức hệ trên quyền lợi dân tộc, thậm chí để mất cả đất và nước, biển và đảo, thì đấy là tội đồ, là bán nước.”
Rồi ông Giang nêu ra lời phát biểu ngổ ngáo của một tên nửa người nửa ngợm sau đây: “Có người còn bao che cho tội ác dã man của lãnh đạo Trung Quốc ngang nhiên "dạy cho Việt Nam một bài học" trong cuộc chiến tranh biên giới năm 1979, nói rằng: «Song dù có bành trướng thế nào đi chăng nữa thì Trung Quốc vẫn là nước XHCN".
Tác giả tiết lộ kẻ buông lời phát biểu nặng mùi cộng sản vô tổ quốc ấy là một “lãnh đạo” (giấu tên): “Nhà lãnh đạo này rõ ràng đã đặt quyền lợi dân tộc, lãnh thổ thiêng liêng của dân tộc xuống dưới ý thức hệ, và hậu quả là im lặng trước Hoàng Sa bị chúng đánh chiếm năm 1974 và năm 1988 chúng đánh chiếm 7 hòn đảo ở Trường Sa. Và bây giờ chúng ngang nghiên đưa tàu hải giám quấy phá ngay trên vùng biển thuộc quyền chủ quyền của ta, cắt cáp của tàu thăm dò dầu khí của ta từ tháng 5 năm 2011.”
Chúng ta thấy, nhà văn Hoàng Lại Giang khởi đi từ nhận định chung chung sang phê phán một nhân vật “lãnh đạo” (giấu tên) để rồi mạnh dạn tiến xa hơn, đánh thẳng vào chính quyền csvn.
Ông Giang viết: “Nhân dân bức xúc, bày tỏ thái độ trước sự bành trướng của Trung quốc thì chính quyền tìm mọi cách ngăn chặn, thậm chí dùng cả bạo lực đối với người biểu tình. Bây giờ hãy còn quá sớm để quy đấy là tội bán nước, nhưng chắc chắn lịch sử rồi sẽ phán xét công minh, rạch ròi…”
Theo giới thiệu của Blog Anhbasam, hiếm khi thấy ông nhà văn họ Hoàng này viết bình luận chính trị, cho nên chúng ta hiểu được vì sao ông Hoàng Lại Giang tỏ ra thận trọng khi cho rằng “bây giờ hãy còn quá sớm để quy đấy là tội bán nước” dù hành vi bán nước của csvn đã được xác nhận qua nhiều tài liệu, trong đó không ít tài liệu chính nguồn từ kho lưu trữ của đảng, nhà nước và quân đội csvn. Dù sao, ông Giang đã nhanh chóng “chấn chỉnh” nhận xét trên của ông khi ông quả quyết: “Chắc chắn lịch sử rồi sẽ phán xét công minh, rạch ròi…” Và liền sau đó ông cảnh cáo: “Với người Việt Nam tội bán nước là tội không thể dung tha”
Lời cảnh cáo trên đây của nhà văn Hoàng Lại Giang xin được làm lời kết bài viết của chúng tôi:
“Với người Việt Nam, tội bán nước là tội không thể dung tha”.
_______
Chú thích:
[1] Hoàng Lại Giang tên khai sinh là Nguyễn Văn Bé, sinh năm 1938 tại Bình Định. Năm 1955, tập kết ra Bắc, học khoa văn Đại học Tổng hợp Hà Nội. Năm 1965, công tác ở NXB Văn Học. Năm 1977, vào SàiGòn phụ trách chi nhánh NXB Văn học phía Nam cho tới năm 1998, nghỉ hưu. Ông chuyên về sáng tác, nhưng đồng thời cũng cống hiến cho văn học nhiều biên khảo giá trị, như: Phan Thanh Giản nổi đau trăm năm; Trương Vĩnh Ký - Bi kịch muôn đời….

Không phải giới trẻ VN không muốn học sử,mà vì thời đại này họ đã nhận thức được sự giả dối và sai trái của những cái được gọi là lịch sử VN,thế học để làm gì???
Trả lờiXóa...: “Muốn hay không muốn, chúng cháu vẫn cứ phải nhai đi nhai lại và phải nhét vào đầu những bài học “tuyên truyền chủ nghĩa cộng sản” ấy mà người ta gọi là Sử Việt!”
Trả lờiXóaHỡi những người mang danh giáo viên, người kỹ sư tâm hồn, nếu quý vị còn biết thế nào là danh dự, hãy lắng nghe lời con trẻ, để tự vấn lương tâm xem mình đã thực hiện thiên chức nhà giáo như thế nào, chứ đừng mãi chạy theo lương tiền
Sinh trong thời XHCN và nghỉ học đã lâu, ngồi nghĩ lại về thời đi học chỉ thấy sử nói về đảng, về bác Hồ, chiến tranh thần thánh của QĐNDVN... Đến khi nói chuyện với những thế hệ ông bà cha chú học trước 75 ở miền Nam thì thấy kiến thức sử Việt của mình rỗng tuếch vì chẳng để lại ấn tượng gì nhiều để nhớ về các công cuộc đấu tranh oanh liệt giữ nước Việt, ngoại trừ tới hôm nay chỉ nhớ là mọi thứ VN hiện có là nhờ đảng CSVN và do công ơn Hồ Chủ Tịch. Mỗi lần nói chuyện về trang sử dài của dân tộc với các thế hệ trước tôi cũng chưa quá u mê để không nhận ra đâu là sự khác biệt của 2 nền giáo dục của Miền Nam VN trước đây và của VN ngày nay XHCN. Lối giáo dục của CSVN rất hữu hiệu trong giai đoạn chưa có internet và VN chưa mở cửa cho ĐTNN vào làm ăn. Thiếu thông tin từ bên ngoài +giáo dục một chiều+ u mê thì sẽ biến thành con thiêu thân cho đảng dễ dàng hơn. Nhưng may mắn thay, internet đã ra đời gần 20 năm trở lại đây làm xoay chuyển toàn bộ thế cục giáo dục kiểu bịt tai, bịt miệng và bịt mắt của đảng. Những chuyện giáo dục đó vẫn đang tiếp tục xảy ra nhưng như những trò hề cho học sinh mà thôi, trừ một số quá u mê.
Trả lờiXóaTóm lại, nền giáo dục XHCN đã rất thành công trong vấn đề dạy lịch sử VN cho nhân dân vì như đã nói ở trên, sau khi học xong ra trường trong đầu người dân VN không gì khác là tất cả thành quả đều do đảng lãnh đạo và công ơn trời biển của Hồ Chủ Tịch dẫn dắt. Và đây cũng chính là điều mà CSVN mong muốn nhất cho sự nghiệp giáo dục toàn dân chứ không phải là dạy cho nhân dân biết đi biểu tình chống quân xâm lược Trung Cộng nhé.
Vỏn vẹn chỉ có một quyển sách sử mà có tới 7 vị toàn là GS TS tham gia thì quả thật là "khủng" thật. Các vị làm tôi vô cùng kiêu hãnh vì mình là người Viêt Nam quá đi mất !. Hèn gì qua kỳ thi sử vừa qua, vô vàn thí sinh đạt điểm 10 (number ten!), là đúng rồi. Đất nước ta luôn luôn đi trước và vĩ đại hơn người là thế.
Trả lờiXóaVới mật độ PGS GS TS như thế, thì VN ta vô địch !. So với nước MỸ, thì với lực lượng PGS GS TS hiện có trong hàng ngũ quan chức Lãnh Đạo ta, chúng ta có khả năng điều hành và quản lý hơn 300 lần cái nước MỸ, với cái Thủ Đô Washington, DC bé tí tẹo, nhỏ gấp 20 lần Hà Nội ta!.
Đảng Ta đứng trên đỉnh cao trí tuệ, nhìn xuống dân đen sẽ nhỏ như ruồi, như muỗi là đùng thôi !.
Thân gởi Anh Lưu, Em Là Lú đây.
Trả lờiXóaNếu viết 1 quyển sách sử mà có tới 7 vị GS TS tham gia, mà hoc sinh lại bị điểm 0 của môn sử, thì phải nói rằng Đảng ta , Lảnh Đạo Ta đã thành công lớn trong việc: "ĐẦN ĐỘN HOA" dân tộc mình rồi !.
Mà sao anh lại khen họ dử thế?. Anh làm Em là Lú buồn !
Quyển sách được biên soạn bởi nhửng nhà khoa bảng tầm cở.Toàn là tiến sĩ,phó giáo sư tiến sĩ v.v.Nhìn vào ta đã thấy mờ mắt,đọc tên các học vị ta thấy lùng bùng lổ tai.
Trả lờiXóaNhưng tự nhiên tôi cảm thấy nghi ngờ:
Có một lần đã lâu lắm rồi,có lẽ trên dưới 10 năm,trên báo Kiến Thức Ngày Nay có bài viết của 1 vị tiến sĩ.
Vị ấy viết về chuyến đi công tác tại Đài Loan.Vị ấy viết là người Đài Loan rất hiếu khách.Ở đâu vị ấy cũng được mời về nhà dùng bửa.Lạ một điều là các món ăn của người Đài Loan,hầu như món nào cũng có gừng.Có lẽ Đài LOan(vị ấy viết) là một xứ chung quanh là biển nên lạnh quanh năm ,họ ăn gừng cho ấm./
Ô hô,đọc tới đó tôi cảm thấy lạ lùng,một ông tiến sĩ mà hiểu như vậy hay sao?
Vứa rồi đọc báo chính thống đấy nhé: Ở Ca2Mau có hơn 1oo nhười trong các cơ quan của nhà cầm quyền xài bằng giả.
Tôi có một cháu gái,đã từng đứng dạy các lớp học tại chức.Cháu nói rằng quí vị học tại chức không bao giờ bị rớt vào cuối khóa.Những người trách nhiệm khóa học không được quyền đánh rớt họ.Họ nghỉ bao nhiêu ngày,lờ đi.Họ học không nổi,kệ họ.Cuối khóa ai cũng vui vẽ :Đậu tất.
Cho nên tôi nghi ngờ các vị trên xài bằng dõm là có cơ sở.
Như cháu gái tôi đã nói KỆ HỌ.
Thôi đành,thực trạng của đất nước ta là như vậy.
À, phản kháng ngầm. thế đủ́a nào lãnh trủńg dzịt môn Sủ̉ là cụ̉c kỳ phản động.
Trả lờiXóaNhững năm sau 75 chúng tôi được học sử chỉ là những chiến thắng của cộng sản, đánh Pháp đuổi Mỹ. Chúng tôi rất ít được học Sủ Cha ông,cho đến giờ này gần 50 tuổi đầu phải tìm đọc lại và thấy csvn họ có cách tuyên truyền nhồi sọ thật đáng sợ. Thật tội nghiệp cho bao thế hệ thanh niên Việt nam
Trả lờiXóaMột lũ bần cố nông viết sử chứ GS, TS cái con mẹ gì mà ngu vậy. đã là lịch sử thì có sao viết vậy chứ đừng co tuyên truyền láo khoét, dối trá, mị dân... Đã viết láo mà cả lũ có mắt như mù, có tai như điếc còn bu vào đánh bóng tên tuổi định hù học sinh hả? Thật hết nói nổi cái chế độ khốn nạn và lụn bại này.
Trả lờiXóatrong giờ học sử, thầy giáo hỏi '' có em nào biết về Lê Nin không ? ""
Trả lờiXóacó 1 học sinh cuối lớp giơ tay trả lời: thưa thầy Lê Nin là anh ruột của Lê Duẩn ạ......
Chuyện dạy và học sử ở Việt Nam ngày nay SBS Radio/Tiếng Việt
Trả lờiXóahttp://www.sbs.com.au/yourlanguage/vietnamese/highlight/page/id/183538/t/History-teaching-and-Learning-in-VN-25082011
Nhớ trong Tam Quốc Trí có nhân vật Tào Tháo rất gian hùng. Tào Tháo thường chém đầu kẻ qui hàng vì không thích kẻ phản bội nhưng lại tìm cách trọn lựa những người giữ khí tiết chửi cả ông ta để dùng. Có thể Bộ giáo dục viết sách như vậy để thử học sinh. Rất tiếc chưa có em nào tìm cách học thêm sử nâng cao (chính sử)của các nhà sử học như Dương Trung Quốc. Trình độ các em mới chỉ phân biệt thứ kiến thức "giả sử" nên để giấy trắng không điểm là cũng đúng. Nếu học để viết trái với sự thật thì càng trứng tỏ trò đó là người cong queo không biết điều phải trái. Vậy, nếu trò nào thi viết đúng sách GK mà có điểm thì mới đáng ngại.
Trả lờiXóaHọc sinh thi được nhiều điểm Zero là mừng cho sự nhận thức của các cháu !Nó được mười cả thì đi làm cách mạng vô sản cả
Trả lờiXóaVN là một tỉnh của TQ do vậy chả cần phải học sử VN, chỉ cần học sử Tàu là đủ. Học sử Tàu dễ thuộc, dễ nhớ hơn nhiều!
Trả lờiXóaNhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
Trả lờiXóaTiến sỉ với lùi sỉ mẹ gì với bọn gia nô vong bản nầy,chúng chỉ là những tên hèn sỉ ,viết theo chỉ thị để kiếm cơm,chứ một nhà giáo dục,hay sử học đâu có đốn mạt như vậy
Trả lờiXóaLich su la su ghi nhan cua qua khu. ma da la qua khu thi khong the thay doi duoc. do la lich su. Mot khi lich su duoc dang bop meo thay doi va them vao ca du doan tuong lai thi do goi la tieu thuyet hay dung hon la sach cua nha xuat ban la cai. Zero diem su la dieu tat yeu khi hoc sinh hoc lich su bang cach doc tieu thuyet va bao la cai.
Trả lờiXóaCác cháu chẳng nhớ LS VN đâu nhưng chắc là rất nhớ LS Tầu.
Trả lờiXóalên đại học học lịch sử đảng mới biết đá biết vàng,không giờ nào nằm ngủ ngon bằng giờ học môn đó với cái đống triết học mác,tư tưởng minh râu
Trả lờiXóaVới hàng ngàn điểm 0 về môn Sử trong kỳ thi đại học 2011 vừa qua.Rõ ràng đó là Thành Công to lớn của nền giáo dục VN trong thời kỳ làm chư hầu cho Trung Cộng.
Trả lờiXóaVì Tàu đô hộ Vn hàng ngàn năm.Nếu không có sự chỉ đạo "đúng cách của Đảng" về môn Lịch Sử,thì không tránh khỏi sự xúc phạm đến Đảng CS TQ anh em,của các em học sinh,SV-VN.Vì nếu viết đúng Lịch Sử thì phải ca ngợi các chiến công Đinh,Lý,Trần,Lê đánh giăc Phương Bắc.Nếu ca ngợi anh hùng dân tộc VN,có nghĩa hạ nhục bọn xâm lược TQ.
Như vậy thành tích hs VN thi môn sử toàn điểm 0 là bó hoa tươi thắm dâng lên Đảng CS TQ,Nước XHCN anh em muôn đời bền chặt.
Nếu đa số học sinh đạt điểm 10 với thang điểm tối đa là 10 ,chuyện gì sẽ xảy ra .
Trả lờiXóaHọc sinh đã thành những con vẹt với chương trình Giáo Cộng đưa ra .
Học sinh thật sự đã mất gốc do sự nhồi sọ theo quan điểm Cộng ( Theo sử quan CS).
Do đó có thể :
HS chán nản môn học mà biết mình bị lừa phỉnh .
Một cách phản kháng mhẹ nhàng của HS .
Trong điều kiện sống trong chế độ CS ,HS thi như vậy là đỡ xấu nhất ,tức là tốt vậy .Cứ thử nghĩ người giỏi sử như Nguyễn Phương Nga thì hay ho chỗ nào ? !