Văn chương trong vùng thòng lọng

tặng Trần Mạnh Hảo

Vũ Đông Hà (danlambao) Ngày ấy chúng ta tuổi mười lăm, mười sáu, đã choáng váng tâm hồn trong những ngày đầu hòa bình và thống nhất của đất nước. Các bạn ta đã tập tành bước vào nề nếp mới của đời sống xã hội chủ nghĩa, và trong cuộc sống được xếp đặt kỹ càng đó, văn chương cách mạng cũng đã đi vào chúng ta như muôn ngàn thứ khác.

Chúng ta đã bỏ lại sau lưng những mượt mà quá khứ, những rung động ban đầu của lãng mạn mới lớn: “Làm sao định nghĩa được tình yêu. Có nghĩa gì đâu một buổi chiều...”; đã đánh rớt dọc đường những ngậm ngùi dĩ vãng “Đưa người ta không đưa sang sông. Sao nghe tiếng sóng ở trong lòng...”; đã chia tay những lãng mạn về một thời chinh chiến mịt mù: “Xa quá rồi em người mỗi ngã. Bên này đất nước nhớ thương nhau...”. Thay vào đó, các bạn ta đã bừng bừng lên cơn sốt cách mạng với những giòng thơ “Khóc là: nhục, rên: hèn, van: yếu đuối. Và dại khờ là những lũ người câm…” 

Thời gian trôi nhanh như dòng máu đỏ. Ánh hào quang xã hội mới cũng lịm tắt dần với trưởng thành và nhận thức thực tế đạp vào mặt, đâm vào tim. Quay lưng lại với con đường vinh quang được đảng ra công dàn dựng, chúng ta rẽ bước tìm vào những con hẻm rất thực của cuộc đời. Và chúng ta đi. 

Đi với khắc khoải của Trần Dần. “Đi không thấy phố. Không thấy nhà. Chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ”. Đi với nỗi đau của Phùng Quán: “Người làm xiếc đi trên dây rất khó. Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn. Đi trọn đời trên con đường chân thật”. Chúng ta đi. Đi với Trần Nam Hương để thấy: “Đã có một thời nỗi đau ta phải giấu. Ta đánh mất ta trong nửa con người. Bài thơ phải cắt đi phần thật nhất. Trang báo ta cầm chỉ đọc những niềm vui”. 

Chúng ta đã từ giã con đường ta rộng thênh thang tám thước của đảng vinh quang để tỏa ra khắp nẻo đường lầy lội, nhớp nhúa quê hương. Vì sao? Vì như Chế Lan Viên, chúng ta đã nhận thức được rằng con đường tám thước ấy chỉ “chưa cầm lên nếm, anh đã biết là bánh vẽ. Thế nhưng anh vẫn ngồi vào bàn cùng bè bạn. Cầm lên nhấm nháp...”. Chúng ta nhấm nháp cho xong những yếu hèn của bản ngả. Và chúng ta lại đi. 

Đi để trở về chốn cũ. Để cười câm trước những ngậm ngùi của Tố Hữu cuối đời bị mời ra khỏi chiếu hoa của đảng, chợt biết rằng chốn cũ ngày về đã không còn nữa: “Không, chính xưa anh ở chốn này. Tre già còn đó miếu còn đây. Lòng bâng khuâng mải ôn ngày cũ. Chợt tiếng người đâu: “chú hỏi ai”. Đi. Vật vã đi. Để thấy những mất mát cuộc đời của bao thế hệ: “Anh hỏi nhà anh không phải đây. Rồi thôi quay đóng cửa then gài. Để ngoài sương gió chiều pha lạnh. Dưới khóm tre già khách đứng ngây…” 

Chốn cũ ấy ngày nay lại có thêm người mới. Đường ta rộng thênh thang tám thước của đại thi sĩ Tố Hữu được thay thế bởi bệ phóng dân tộc mang hình tượng cà nông đại bác của đại thi hào Hữu Thỉnh. Những kẻ mù, đui, điếc - trẻ có, già-tưởng-trẻ có - chỉ còn cái miệng có ổ khóa, được cầm tay ân cần hỏi: Các bạn từ đâu đến. Chúng tôi đến từ miền của tài năng. Xin chào các sứ giả đến từ miền của tài năng. Chúng tôi đến từ tương lai. Chúng tôi đến từ nền văn học trên mười đầu ngón tay. Sai tất! Tài năng của các bạn không còn là của riêng các bạn nữa, nó đã thuộc về một cái gì rộng lớn hơn, cao vọng hơn. Các bạn phải nhất trí: các bạn đến từ nghị quyết. Tagore nói Trò chơi chỉ là trò chơi khi có người chơi nó. Các bạn phải đến và ở trọ với trò chơi này. (* chữ nghiêng: Hữu Thỉnh)


Con đường chúng ta đi đó có kẻ trước người sau và gặp nhau trong cùng một nỗi ngậm ngùi. Ngậm ngùi của những kẻ đã góp vốn cuộc đời cho công ty buôn người, bán nước. Ngậm ngùi của những kẻ đã từng cả tin vào thợ thơ ngồi trong phòng kín múc máu đổ vào thơ: “Khóc là: nhục, rên: hèn, van: yếu đuối. Và dại khờ là những lũ người câm…” và rồi cũng một lần như Dương Thu Hương đem tủi nhục vào văn: “Một dân tộc dũng cảm biết bao trong chiến tranh và hèn mọn biết bao trong cuộc sống thời bình…”. 

Chúng ta gặp nhau để một lần cuối chia tay những ngậm ngùi cứ mãi loay hoay trong vòng tròn mang hình dáng thòng lọng treo dưới tấm bảng chỉ đường đi hoài không tới của đảng vinh quang. Chia tay với sợi dây treo cổ của người và của chính mình. Chúng ta chia tay với mảnh đất nghèo nàn sự thật, thừa mứa giả dối của văn chương; quay lưng với những mảnh chiếu trên, chiếu dưới và mâm cổ mang tên tác giả của những câu thơ đến buồn đi ỉa cũng không cho. Gặp nhau để cùng cười vào mặt cái gọi là bệ phóng văn chương thời đại mới... 65 năm, 

ở đó, vẫn nhân ảnh dị hình của thế kỷ đã qua 
ở đó, vẫn lơ lửng sợi dây thòng lọng kết quyện bằng nghị quyết thắt cổ văn chương 
và những tờ giấy bạc. 



viết lại những dòng cũ để tặng anh Trần Mạnh Hảo
và cho-không-biếu nhà thơ Hữu Thỉnh.

26 Nhận xét

  1. Bài viết quá hay và cảm dông .Xin cám ơn tác giả

    Trả lờiXóa
  2. Đã quá, được là Nhà Văn, Trí Thức, Nhân Sĩ cách mạnh, quý vị được Đảng Vinh danh, cho đu dây, để được treo hồn mình lên đến tận chín tầng mây.
    Qua sông thì Đảng đở, qua đèo thì Đảng nâng, bước vào cơ quan làm việc thì có người nâng bi, nâng cáp ....

    Nâng lên đã là công của quý vị . Giờ phải hạ xuống cũng là công của quý vị nốt !.

    Các vị làm dân tôi phải quay vòng vòng hoài . Người viết lúc nào cũng vui. Người đọc, dân tui lúc nào cũng khổ cả . Các vị lúc nào cũng "đã". Và chúng tôi thì lúc nào cũng mãi tái tê . Các vị nên đi ngũ đi là vừa . Đêm dã khuya rồi nhé !.

    Trả lờiXóa
  3. Đường tám thước bao nhiêu mà rộng !
    Bệ phóng cà nông có bắn tới ngọn cây ?
    Trời Nam hỡi ,tương lai toàn ngõ cụt .
    Tố Hữu , Hữu Thỉnh nào có hay !

    Trả lờiXóa
  4. thoi bao cap co cau "To Huu tang luong khong bang Tran Phuong tang gia " Bay gio thi luong va gia the nao day ? Vu Dong Ha oi !khoang nam 1984 toi duoc xem phim Ha Noi trong mat ai tai vien nghe thuat O cho Dua HN ma tuong nhung thay doi co le da bat dau tu day the ma da 27 nam roi dau van cu nam do ma buon tai te /

    Trả lờiXóa
  5. Doc xong...cam dong va....buon khon xiet!!!!

    Trả lờiXóa
  6. Tên lửa Hữu Thỉnh sản xuất không phải để tiêu diệt mục tiêu, mà để chở nhà văn trẻ, nhà văn già trong đại hội vừa qua hạ cánh bên Bắc Kinh để nhận chỉ thị của thiên triều, về nô dịch, đồng hóa dân tộc Việt Nam.

    Trả lờiXóa
  7. Nhân đọc bài viết này của Vũ Đông Hà, tôi nhớ lại thời kỳ bắt đầu đổi mới, TBT Nguyễn Văn Linh đã “cưởi trói” cho các vaqwn nghệ sĩ. Tuy nhiên chỉ một thời gian rất ngắn, chính các nhà văn sĩ làm công tác quản lý văn hóa thời đó (có lẽ là Trần Hoàn…) sợ các nhà văn, nhà thơ đi chệch đường hướng của Đảng nên trên các diễn đàn văn học đã có nhiều bài viết cảnh tỉnh, tự “buộc lại” chủ trương “cưởi trói” của Đảng, của TBT Nguyễn Văn Linh thời đó. Lúc ấy tôi còn làm NCS ở nước ngoài có làm bài thơ “Đường luật” gửi cho Báo Văn nghệ, nhưng bài thơ không được đăng. Xin chép lại dưới đây. Mời các bác tham gia họa lại cho phần rôm rả.

    Đảng cho cưởi trói chỉ cưởi HỜ
    Chưa hết vòng thắt – tự buộc VÔ
    Kẻ sợ văn chương mất đường hướng
    Người ngại văn nô biến kẻ NÔ
    Tội nghiệp DÂN ĐEN lòng ngán ngẩm
    Thương tình KẺ SĨ lại bơ VƠ
    Đổi mới thời nay còn lắm kẻ
    Chuyên tâm giao rắc cảnh nghi VỜ
    10/1988

    Trả lờiXóa
  8. Văn hay đem bỏ thùng rác, văn nịnh đem lên trao giải Hình Chí Mô ...

    Trả lờiXóa
  9. SỐNG trong chế độ cộng sản thật quái đảng,mở miệng gọi ông hồ bằng bác tôi ái nái làm sao,vì con tôi,thậm chí cháo tôi cũng gọi ổng bằng bác,hỏng cần biết bác trẻ hay già cở nào,giáo dục như thế thì văn chương chữ nghĩa ra làm sao,nhà trường có dạy khiêm tốn là gì không?theo tôi nên gọi ngài HCM hay ông gì đó,chẳng nhẻ bác hoài

    Trả lờiXóa
  10. Sai lỗi chính tả:

    Xin đính chính lại các từ "Cưởi trói" thành "Cởi trói" trong bài của Thăng long (8h09' ngày 25/9/2011) ở trên.

    Thành thật xin lỗi độc giả.

    Trả lờiXóa
  11. (Văn hay đem bỏ thùng rác, văn nịnh đem lên trao giải Hình Chí Mô ... )
    Hi hi câu này tuyệt đúng đường lối chính sách đảng ta,thói nịnh bợ của đảng ta là vô đối,hãy xem đ/c tố hữu nịnh các tên độc tài cs nó phản ảnh chính xác đảng ta nịnh bỉ ổi là vô địch.

    Trả lờiXóa
  12. _ LAN MAN !_


    Chủ nhật sao lòng chẳng thấy vui !
    Một mình một bóng mãi lui cui
    Hết sách, lại quầy sang Laptop
    Đấu tranh trên mạng cũng ngậm ngùi.

    Nhổm dậy thôi thì đi nấu cơm
    Góc kia hủ gạo bé con con
    Lắc thử xem chừng như đã hết
    Thọt tay vào thấy... chỉ còn lon !

    Nếu thế, thôi thì, đi mượn thôi !
    Qua hàng xóm hỏi : Có dư dôi ?
    Cho em mượn đở đôi ba nắm
    Đất nước "yên vui" trả mấy hồi !

    Hàng xóm thảo lòng cho một lon
    Tiện tay quơ "cái ống" lon ton
    Mượn về thổi củi khi còn ướt
    Bếp nhỏ nhà em dáng don dòn.

    Cái ống no tròn thấy đẹp ghê !
    Gục đầu thổi một phát đê mê
    Ánh lửa bùng lên soi dưới ghế
    Mặt trên, Môi dưới đỏ như hề.

    Ngưng thổi, lửa tàn cơm chẳng sôi
    Cũng vì củi ướt - phải chịu thôi !
    Miệng cong, Môi rướn, khom lưng thổi
    Cơm sôi bật nắp... nước ra nồi.

    Cứ thế nhịp nhàng thổi riu riu
    Nghe như lụp xụp tiếng gì kêu !
    Trái gạo căng mình đang nứt chín
    Tẩm dòng nhựa trắng dưỡng sinh linh.

    Tại bởi vụng về chẳng biết đâu !
    Ống tròn đôi lúc thụt nông sâu
    Lửa lò bén quá lem đầu ống
    Bởi thế cho nên... phải quẹo đầu !
    ..................................

    Thế sự bây giờ quá hẩm hiu !
    Đấu tranh vì nước phải phiêu diêu
    Chân trời xa khuất - người đi mãi !
    Kẻ nhớ người mong những cuối chiều.

    Bởi thế nên lòng thấy quặn đau !
    Tìm nguồn an ủi chút, cho nhau
    Vui lên, là bớt đi sầu khổ !
    Bớt khóc thương đau - bớt nghẹn ngào !

    - 25/9/2011 - HTN.

    Trả lờiXóa
  13. đường cách mạng đi lên từng bước
    sao dân mình đau khổ triền miên
    đướng cách mà tiến lên một bước
    thì dân mình xuống hố từ lâu?

    Trả lờiXóa
  14. "Và dại khờ là những lũ người câm" Tố Hữu biết chửi trước bọn Trọng Lú, Dũng y ta.... các cụ thâm thúy thật!!!

    Trả lờiXóa
  15. (tt.) says:
    12:15 Ngày 25 tháng 9 năm 2011
    _ LAN MAN !_


    "Chủ nhật sao lòng chẳng thấy vui ..."

    Cứ thế nhịp nhàng...
    Trái gạo căng mình đang nứt chín
    Môi dưới đỏ, bật nắp... nước ra Rồi
    >>>>nấu cơm, mà tưởng là cái gì !!!!!!

    Trả lờiXóa
  16. Tại bởi bụng nóng chẳng biết đâu !
    Ống tròn đôi lúc thụt nông sâu
    Cửa lò chưa bén nước đã chào
    Bởi thế cho nên ... nồi mới thủng !

    Trả lờiXóa
  17. (tt.) says:
    12:15 Ngày 25 tháng 9 năm 2011

    _ LAN MAN !_


    Chủ nhật sao lòng chẳng thấy vui !
    Một mình một bóng mãi lui cui
    Hết sách, lại quầy sang Laptop
    Đấu tranh trên mạng cũng ngậm ngùi.
    ..
    ..
    ..
    Hí hí... Bà Hồ Xuân Hương mà còn sống, chắc bà ta phải lò mò mà tìm cho bằng được Ông bạn nay!.
    Một căp đôi vô cùng xứng vả tin chắc sẽ là "ngàn năm hạnh phúc'" đấy .

    Trả lờiXóa
  18. Sau nhiều năm Đảng giáo hóa, dân tộc trở thành một đám đê hèn: Không chịu làm những bài thơ hùng ca cứu nước, mà chỉ ngồi than thân trách phận "sao Đảng ta làm dân ta khốn khổ như thế này".

    Cứ ngồi khóc đi để rồi được thành dân tộc thiểu số cho chế độ Đại Hán.

    Trả lờiXóa
  19. @ nd 02:10 - 26/9/2011

    Không biết bạn có làm gì được cho đất nước và nhân dân VN chưa ?! Tôi thấy rằng bạn chỉ có cái mồm là TO mà thôi ! nếu bạn nói rằng bạn có đóng góp vào cuộc đấu tranh này, vậy bạn hãy ghi ra cái nick của bạn cho mọi người biết, để mọi người đánh giá khả năng đóng góp của bạn. Tôi là một trong số những người tham gia đấu tranh trên mạng này (DLB) vào những thời gian đầu, khi mạng DLB này hoạt động và cũng đã từng tham gia xuống đường vào các lần xuống đường tại Sài Gòn (05/6 và 12/6/2011) Vậy còn bạn thì sao ??? Hãy chứng minh bằng cái nick của mình đi, tôi sẽ biết rằng, bạn có thật sự đóng góp công sức của mình cho cuộc đấu tranh này hay không ! Xin mời bạn........

    Trả lờiXóa
  20. _ CHUỘT _

    Có một con Chuột cống
    đi quanh quẩn trong này
    Tao rình, tao sẽ Đập !
    Chết Mày.

    Chuột ở nơi cống rãnh
    Hôm nay lạc vào đây
    Định "to mồm" hở mậy ?
    Xéo Mầy.

    Ba hoa con chuột Thối
    Lên tiếng muốn học Đòi
    Tuôn ra mùi khắm khắm !
    Lũ Giòi.

    Đang huyên thuyên khoát lát
    Lại thêm tật "nói gàn"
    Đập cho Mầy một Nhát !
    Chạy Làng.
    .................(còn tiếp)......

    Trả lờiXóa
  21. Văn chương trong thòng lọng là thứ văn chương nô lệ,thương cho cái kiếp sống mòn,lợi danh một chút chẳng còn lương tâm.

    Trả lờiXóa
  22. thuong cho nang viet tuoi doi muoi
    mat trong tua nguyet he moi cuoi
    vi dau the su ra nong noi
    de bon con do hiep nang tui

    Trả lờiXóa
  23. Đọc bài nào của anh VĐH cũng cảm động và buồn cho thân phận con người nói chung và dân Việt nói riêng. Có thể nói đây là một cuốn phim diễn đạt bằng ngôn ngữ văn chương về một thời, một thế hệ sống đầy đớn hèn tủi nhục. Cũng may còn có DLB để còn được đọc, được suy ngẫm và thấy là mình vẫn đang còn...sống.

    Trả lờiXóa
  24. đoc dân làm báo cũng thích vì nó thât và thông cảm với nỗi khổ của mọi người dân

    Trả lờiXóa
  25. có một sự thât là tờ báo chính thóng bao giờ cũng tìm cách ca ngợi dảng và ..giấu đi sự thât bức suc mà nguwoi dân cần nói còn dân làm báo thì ngược lai bạn hãy lựa tron khi đọc bóa vì dân hay vì đảng nếu vì đảng thì dân để choai

    Trả lờiXóa
  26. từ trước đến giờ chế độ nào cũng chỉ tôt ban đầu càng để lâu càng thành cáo mà cáo lâu sẽ thành hổ mà dã thành hổ rồi thì còn tình ngĩa gì

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn