Minh Văn (danlambao) - Trong thời đại văn minh hiện nay, chế độ dân chủ đã được xác lập ở hầu hết các quốc gia trên thế giới; và tư tưởng Dân Chủ không còn xa lạ với nhân loại: Đó là người dân có quyền làm chủ đất nước và tự quyết định vận mệnh của chính mình. Tiếc rằng ở nước ta thì không được như vậy, dù là tư tưởng tiến bộ đó đã có ở các nhà tư tưởng thời cổ đại.
Mạnh Tử, người đã tiếp tục và phát triển một cách xuất sắc học thuyết của Khổng Tử, có nói rằng: “Dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh”. Câu ấy có nghĩa là: Dân làm quý, xã tắc là thứ, vua làm khinh. Chúng ta có thể thấy rõ tư tưởng trọng dân, đặt vị trí của người dân lên trên nhà vua của Mạnh Tử, khi ông cho rằng: Dân vi quý, quân vi khinh.
Quan điểm tư tưởng đó có bắt nguồn từ tư tưởng trọng dân, vì dân của Khổng Tử. Câu chuyện dưới đây sẽ minh chứng cho điều đó:
Khi Tử Cống xin Khổng Tử dạy bảo về đường lối trị quốc và quản lý, Khổng Tử đáp: “Túc thực, túc binh, dân tín chi hỹ”. Nghĩa là trước tiên phải có đầy đủ lương thực (yếu tố vật chất), thứ đến là phải có đầy đủ quân đội vũ khí và sự tín nhiệm của dân. Tử Cống lại hỏi: “Nếu trường hợp bất đắc dĩ mà phải bỏ một trong ba điều đó thì nên bỏ thứ nào?”. Khổng Tử đáp: “Bỏ binh”. Tử Cống hỏi tiếp: “Nếu như trong hai điều còn lại mà phải bỏ một thì bỏ thứ nào?”. Khổng Tử đáp: “Bỏ lương thực”. Khổng Tử cho rằng bỏ ăn thì chết song xưa nay ai cũng chết, nhưng không có lòng tin của dân chúng thì quốc gia không thể đứng vững và tồn tại lâu dài.
Đoạn đối thoại này của Khổng Tử đã nói với mọi người một cách rõ ràng rằng: So sánh “túc binh”, “túc thực”, và “dân tín” thì “dân tín” là quan trọng nhất. Trong những tình huống cấp thiết có thể có thể bỏ binh, bỏ lương thực, điều đó có thể làm cho quốc gia nảy sinh ra một số khó khăn nhất định về vật lực, tài lực nhưng không bao giờ được làm mất đi lòng tin của nhân dân. Tại sao “dân tín” lại quan trọng đến như vậy? Bởi vì “dân vô tín bất lập”. Không có sự tín nhiệm của dân chúng thì một quốc gia, một chế độ sẽ không tồn tại lâu dài được. Khi một chế độ mất đi lòng tin của dân chúng, thì cho dù vật chất có đầy đủ, quân đội vững mạnh thì đó cũng chỉ là một con hổ giấy mà thôi. Ngược lại, một chế độ thực sự vì dân và được sự tín nhiệm của dân thì dù trong hoàn cảnh khó khăn dân chúng vẫn tin theo để đưa đất nước vượt qua khó khăn đó.
Dân Tín là sự tín nhiệm của dân chúng đối với nhà nước và những người lãnh đạo. Tín nhiệm là chỉ sự tin tưởng tới mức dám phó thác. Nếu dân chúng mất đi tín nhiệm thì cũng có nghĩa là mất đi Dân Tâm. Lúc đó thì nhà nước có đưa ra những chính sách, quy định, pháp luật, chế độ tốt đến mấy thì dân chúng cũng không thèm để ý, không hy vọng. Như vậy nhân dân sẽ giữ thái độ bàng quan đối với những nhà nước không có tín nhiệm đối với dân.
Tín nhiệm sản sinh ra lòng tin và hy vọng, từ đó có thể liên kết và hòa hợp vận mệnh quốc gia với lợi ích của nhân dân. Ngược lại, không có sự tín nhiệm đối với nhà nước thì quần chúng không thể gắn bó với vận mệnh quốc gia được. Câu chuyện Thương Ưởng dựng cột gỗ để thay đổi biến pháp là một minh chứng tiêu biểu cho quan điểm này. Muốn thực hiện tốt đẹp công việc của quốc gia thì trước hết phải có được sự tín nhiệm của dân chúng.
Ấy vậy mà thời nay vẫn có những quốc gia không có tư tưởng trọng dân và làm cái việc ngược lại với những điều mà Khổng Tử và Mạnh Tử đã răn nói từ xưa.
Đảng cầm quyền ở nước ta chính đã và đang làm cái việc nghịch lý đó. Trong bối cảnh bức thiết là sự sụp đổ của hàng loạt các chế độ độc tài Cộng sản trên phạm vi toàn cầu, để cứu mình đảng Cộng sản đã làm ngược lại điều răn mà Khổng Tử đã dạy bảo kia. Đó là, thay vì “bỏ binh”, “bỏ lương thực” và giữ lại sự tín nhiệm của dân thì họ lại “bỏ tín nhiệm của dân”, “bỏ lương thực” và giữ lại binh quyền. Họ đã sẵn sàng vứt bỏ sự tín nhiệm của nhân dân để cứu lấy chế độ khi cấp bách. Họ có thể để cho dân đói khổ và thất nghiệp nhưng lại nuôi dưỡng lực lượng công an và quân đội để bảo vệ chế độ.
Từ lâu người dân đã mất hẳn niềm tin vào chế độ độc tài nhưng lại tự nhận là “nhà nước của dân, do dân, vì dân” này. Nhà nước chỉ quan tâm đến sự tồn vong của chế độ mà không bao giờ quan tâm đến sự tồn vong của đất nước và nhân dân. Đối với lãnh thổ thì biển đảo để cho ngoại bang xâm chiếm, đối với nhân dân thì sống chết mặc bay tiền thầy bỏ túi. Người dân vì thế mà sống trong sự hoang mang và mất đi niềm tin vào xã hội mà mình đang sống. Như vậy thì còn đâu tư tưởng “Dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh” như người xưa đã dạy?
“Không có niềm tin của nhân dân thì quốc gia không thể tồn tại được lâu dài”, Khổng Tử đã dạy như vậy. Nhưng nay nhà nước vẫn luôn khinh rẽ nhân dân, chỉ khăng khăng dùng bạo lực và công an để bảo vệ sự ổn định chính trị. Một chế độ coi thường nhân dân như thế thì không thể nào tồn tại lâu dài được!
30/9/2011
Minh Văn (Hà Nội, VN)
Tác giả gửi cho danlambao

Đó là điều vô cùng chính xác! Và hy vọng rằng nhà cầm quyền hiện nay đừng bao giờ nhớ tới để điều gì đến nó sẽ đến, những gì thuộc về DÂN sẽ thuộc về DÂN.
Trả lờiXóaỞ Việt Nam bao đời trước biết bao hiền tài, minh triết kiệt xuất cớ gì phải lấy học thuyết khổng tử ra giáo dục cho giới lãnh đạo, lại rơi vào đúng thời điểm bành trướng của đại hán là không nên. Chỉ một mục đích như trên thì chỉ cần một câu trong "Bình Ngô Đại Cáo" của Đại thi hào Nguyễn Trãi cũng dư giáo dục giới lãnh đạo ngày nay rồi. "Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân" giới lãnh đạo chỉ cân thực hiện tốt một câu đơn giản này thôi cũng dư sức chống lại bành trướng TQ ngày nay.
Trả lờiXóathực hiện thành hiện thực.
Trả lờiXóaTui ủng hộ Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng ra luật cấm biểu tình , ai không nghe lời cứ tiếp tục biểu tình thì công an có quyền bẻ cổ hoặc là đạp vào mặt .
Trả lờiXóaDân chủ đa nguyên đa đảng chỉ mang đến bất ổn xã hội . Tại sao ?
Thứ nhất đông người biểu tình hò hét um sùm làm cho đại sứ Trung Quốc nhức đầu gây hại đến mối quan hệ hữu nghị giữa hai nước Việt - Trung .
Thứ hai dân chủ có nghỉa là ngưới dân có quyền kiện thủ tướng nếu cảm thấy thủ tướng làm sai , ở nước ta thủ tướng Dũng là người học cao hiểu rộng , vừa là bác sĩ vừa là luật sư , thủ tướng nói Bauxite Tây Nguyên là OK mà cái tên bố lếu bố láo Cù Huy Hà Vũ dám nói không OK rồi hắn cả gan làm đơn kiện thủ tướng .
Thật là lếu láo , thủ tướng Dũng có 2 học vị , vừa y khoa vừa luật thì đương nhiên thủ tướng phải thông minh hơn cái tên Cù Huy Hà Vũ kia chỉ có một cái bằng Tiến Sĩ luật ở đại học Sorborne tận bên Pháp xa lắc xa lơ ai mà kiểm chứng được là bằng thật hay là bằng gỉa , nó đi học hay là nó mua , biết đâu nó nhặt cái bằng tiến sĩ của ai đó đánh rơi đem về bôi tên cũ đi rồi viết tên Cù Huy Hà Vũ của nó vào .
Ban điều hành DÂN LÀM BÁO nếu cứ tiếp tục nói xấu thủ tường Dũng cũng sẽ có ngày vào tù làm bạn với Cù Huy Hà Vũ , liệu hồn .
hehe dung noi xau thu tuong nua,ma dap cho chet luon!
Trả lờiXóaBác Minh Văn tác giả ơi. Bác có dẫn một điển tích Tàu về Vệ Ưởng trong bài. Tích này rất hay trong Đông Chu liệt quốc. Nó vượt qua biên giới Tàu lâu quá rồi đến đỗi thành hành trang của nhân loại rồi nên ta chẳng ngại lấy nó làm gương. Nhưng tôi vẫn e rằng có người chưa biết tích này nên có lẽ phải phiền bác kể lại đầy đủ. Thực tế là những người tre trẻ ít người biết đến cái tên Thương Ưởng đó, không tin bác cứ thử khảo sát xem. Bác kể lại toàn văn đi nhé!
Trả lờiXóaThấy sao nói vậy ơi sao ngu quá cở vậy !!!!Đầu Tôm , có cục c. ở trên đầu !
Trả lờiXóa@ Nặc danh 18:07
Trả lờiXóaĐọc cho kỷ rồi hãy phê bình kẻo người ta nói bạn là thằng ngu , bạn chưa đủ tư cách phê bình thấy sao nói vây đâu .
Đảng vi qúy
Trả lờiXóaNước vi khinh
Dân biểu tình
Đạp vào mặt
Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
Trả lờiXóaVi DAN do NHAN DAN lam chu u????
Trả lờiXóaKhi nao Dat Nuoc con nam duoi quyen kiem soat cua che do cong san.Thi dung co mo,khong bao gio co chuyen co dau
Nhung ai con Niem Tin vao che do cong san nay,dieu la nhung nguoi Khong Biet Suy Nghi:Noi thang ra la mot thang NGU
Cho du nguoi do co la ai di chang nua.Ong,Cha toi cung vay
Noi thang day......
Dzũng ta có ba đứa con
Trả lờiXóaThế mà chẳng bị cái gì hết nha
Ta còn phải phục nó tài
Nó dấu hay thiệt cái thằng con ...dư
Lương nó cũng chẳng quá nhiều
Vậy mà nuôi nổi hai thằng một con
Du học ở nước thiệt ngon
Tiền đâu mà có ? Biết rồi hỏi chi?
Con gái nó gả Việt kiều
Mà nó có bị như hồi kia đâu?
Là mất chức cùng mất Đảng
Nó bị gì đâu ? Ai không thắc mắc ?
Cái mà xưa nó phỉ báng
Chưởi rủa bọn ăn trên ngồi trước
Lắm bạc nhiều tiền, xe hơi...
Nhà lầu, người ở. Cha mẹ nó ráng...
Đánh đuổi bọn Mỹ Ngụy kia
Giờ nó lại bước chân vào, mà lại
Muôn phần khoe mẽ, vạn phần
Làm sang....Nhưng cái dốt mãi vẫn còn
Nó dấu rất khéo cho dù
Bằng cấp cả đống như ngu như bò
Nó,và tất cả chúng nó
Trăm thằng như một có gì khác đâu
Tôi nghĩ ,chắc ông viết bài này phải có tượng Khổng Tử và Mạnh Tử to lắm để ở nhà .
Trả lờiXóaQuan niệm của Đảng Cộng Sản đối với Khổng Tử tuỳ từng giai đoạn .Nếu đang giai đoạn coi thuyết KT là phản động thì đúng là giở mếu dở cười ,không còn khuyên Đảng được .
Cũng lạ ,KT là đinh gỉ gì so với Nguyễn Trãi ?
Đọc chuyện lịch sử hay câu chuyện gì mà nói về một đất nước, thì khi nào cũng nói dân giàu thì nước mới mạnh. Còn nói dân làm nô lệ cho ngoại bang trên đất nước mình thì đâu có gì mà sáng xuốt đâu.
Trả lờiXóaHiện nay người Việt mình làm nô lệ cho ngoại bang không những đất nước ngoài mà còn trên quê hương của mình nữa chứ
Ví dụ: xuất khẩu lao động thì làm nô lệ trên xứ người, và phục vụ người nước ngoài trong đất nước mình
Việt Nam lịch sử có thời kì nào mà làm nô lệ kiểu này không ? Chưa nói bị đem ra phơ nắng, hành hạ thân sát,...etc...