Lê Quỳnh (BBC, Manila) - Cựu quan chức ngoại giao và nay là giáo sư đại học Trung Quốc tái khẳng định Trường Sa và Hoàng Sa là của Trung Quốc tại hội thảo Biển Đông ở Manila. Giáo sư Trần Sỹ Cầu, từng là người đứng đầu các phái đoàn chuyên gia Trung Quốc bàn về biển đảo với Việt Nam và Indonesia, nói Công ước LHQ về Luật biển (UNCLOS) “không thể nào là nền tảng cho đòi hỏi lãnh thổ của một nước”.
UNCLOS “cũng không thể thay đổi vị thế pháp lý không tranh cãi của Trung Quốc trong việc có chủ quyền ở Nam Sa” [tên Trung Quốc đặt cho quần đảo Trường Sa].
Lập trường cứng rắn công khai của nhà ngoại giao kỳ cựu, từng là Đại sứ Trung Quốc ở Liên Hiệp Quốc, bị một học giả Việt Nam chỉ trích tại diễn đàn.
Đến lượt giáo sư Trần sau đó, trong tư cách thính giả, cũng đứng lên phê phán bài phát biểu của học giả Việt Nam tại phiên thuyết trình sống động ở Manila sáng thứ Hai 17/10.
‘Khả năng dùng vũ lực’
Giáo sư Trần Sỹ Cầu phát biểu: “Từ rất lâu, cả hơn một ngàn năm trước thập niên 1970, chẳng có cái gọi là tranh chấp chủ quyền với Nam Sa. Không có nghi ngờ gì quanh sự thật là Nam Sa, cùng Tây Sa [Hoàng Sa], Đông Sa, Trung Sa thuộc về Trung Quốc.”
“Không có nước nào quanh Nam Hải (Biển Đông) thách thức chủ quyền của Trung Quốc với Nam Sa và các vùng nước lân cận.”
“Chỉ bắt đầu từ thập niên 1970, khi dự trữ dầu hỏa và khí đốt được phát hiện ở Nam Hải, một số nước bắt đầu chiếm một phần các đảo và rặng san hô của Nam Sa và đòi chủ quyền, và thế là biến Nam Sa của Trung Quốc thành tranh chấp.”
Với giọng nói hùng hồn và vẻ mặt nghiêm nghị, người hiện giữ chức Phó Chủ tịch Hội Trung Quốc Nghiên cứu Nhân quyền, đọc cho cử tọa nghe “lịch sử” về “một phần không thể tách rời lãnh thổ Trung Quốc” liên quan khu vực mà nước ông gọi là Nam Sa.
Trong phần kết, ông đưa ra bốn kịch bản trong tương lai gần cho vùng Biển Đông.
Thứ nhất, ông nói về khả năng dùng vũ lực nhưng trấn an rằng “thời thế đã thay đổi. Nay các tranh chấp cần được giải quyết bằng biện pháp hòa bình.”
Thứ hai là tiếp tục “cãi nhau” để rồi rủi ro xảy ra xung đột là “rất cao”.
Thứ ba, học giả Trung Quốc nêu ra “giải pháp thông qua đối thoại trực tiếp và tham vấn bằng biện pháp hòa bình”. Có thể tóm tắt là các nước liên quan “cần chứng tỏ thành thật chính trị và linh động để tìm ra giải pháp cuối cùng mà hai bên chấp nhận được”.
Cuối cùng là kịch bản mà giáo sư Trung Quốc cho là khả thi nhất hiện nay. Vẫn dẫn lại khẩu hiệu Đặng Tiểu Bình “gác tranh chấp, cùng khai thác”, ông mời gọi các nước có những “dàn xếp tạm thời hay chuyển tiếp” để “không chỉ đem lại lợi ích cho mọi bên liên quan, mà tạo ra môi trường thuận lợi để giải quyết xung đột về lâu dài”.
Học giả Trung Quốc cũng không quên nhắc lại rằng không nên có “bên ngoài” tham gia, không nên “quốc tế hóa” vấn đề.
Ông Hasjim Djalal, cố vấn cao cấp cho Tham mưu trưởng Hải quân Indonesia, bình luận lời kêu gọi cùng khai thác chung đã có từ hơn một thập niên, nhưng câu hỏi căn bản vẫn là “ở đâu?”
Năm 1998, tại một hội thảo, ban đầu các bên tưởng đã đồng ý về dự định khai thác chung. Nhưng sau đó, ông Hasjim Djalal kể lại: “Có một nước đến bảo thôi không được, phần này lớn quá, nó lại thuộc về chúng tôi cơ mà. Thồi, để chúng tôi suy nghĩ thêm hai năm nữa, và rồi chẳng có gì xảy ra.”
Ông nói thêm tất cả những đề nghị “dễ để làm trước” kiểu như nghiên cứu khoa học, du lịch sinh thái…tại Biển Đông đều đã từng được nêu ra lâu rồi, nhưng các nước có quyết tâm chính trị hay không lại là chuyện khác.
Phản bác của học giả Việt Nam
Đến lượt mình phát biểu, tiến sĩ Trần Trường Thủy, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Biển Đông tại Học viện Ngoại giao Việt Nam ở Hà Nội, nói thẳng Trung Quốc có chính sách Ba Không: Không nói rõ nội hàm của tuyên bố chủ quyền, Không đa phương hóa, Không quốc tế hóa.
Ông cũng châm biếm giáo sư Trần Sỹ Cầu: “Một số chuyên gia tự hỏi nếu Trung Quốc chứng minh được chủ quyền nhờ bằng chứng lịch sử, tại sao Trung Quốc không chấp nhận nhờ bên thứ ba giải quyết hay ra Tòa án Công lý Quốc tế?”
Sau khi học giả Việt Nam hoàn tất bài nói, giáo sư Trần, ở tư cách thính giả, đứng lên không tán thành, nói rằng chính Trung Quốc đã góp phần làm giảm, chứ không làm tăng, căng thẳng.
Có điều đặc biệt ông Trần là diễn giả duy nhất tại hội thảo có hai bài phát biểu, ở buổi sáng và chiều thứ Hai.
Sang buổi chiều, bài nói của ông Trần Sỹ Cầu được xếp ngay sau phần trình bày của nhà báo Barry Wain, người mạnh mẽ chỉ trích Trung Quốc.
Ông Trần phân bua ông không đến diễn đàn để “cãi nhau”.
Ông khẳng định Trung Quốc không chấp nhận quyền tài phán của Tòa án Công lý Quốc tế và lại mời gọi các bên “ngồi lại nói chuyện với nhau”.
Việc ông cũng là người nhận được nhiều câu hỏi nhất từ thính giả cho thấy sự quan tâm của mọi người muốn biết Trung Quốc thực sự muốn gì.
Câu trả lời có lẽ vẫn là một sự “nhập nhằng chiến lược”, cho dù học giả Trần Sỹ Cầu bác bỏ cụm từ này mà nói rằng chẳng có sự nhập nhằng nào cả, vì Trung Quốc chỉ có thiện chí bỏ ngỏ khoảng trống để thương lượng mà thôi.

Trong một gia đình nếu các con có sự cải lộn, xích mích, tranh chấp với nhau thì người cha, người mẹ đứng ra giải quyết những bất đồng của con cái, có thể nói cha mẹ là quan tòa để giải quyết những tranh chấp của các con, buộc các con phải tuân thủ. Trong một quốc gia cũng vậy, nhà nước phải đặt ra pháp luật, tòa án cho người dân thi hành, tuân thủ để nội tình đất nước thái hòa, không loạn lạc. Suy ra cho cùng, Cộng đồng Quốc tế cũng vậy, nếu các nước muốn sống chung hòa bình cũng đều phải tuân thủ theo luật pháp quốc tế, có Tòa án Công lý quốc tế để phân minh xét xử khi có những bất hòa, tranh chấp giữa các quốc gia với nhau. Nếu quốc gia nào không chịu tuân thủ, ngang ngạnh, bướng bỉnh, độc đoán thì phải bị chế tai, trừng phạt.
Trả lờiXóaChúng ta không thể chấp nhận việc Trung Quốc ngang ngược khẳng định Trung Quốc không chấp nhận quyền tài phán của Tòa án Công lý Quốc tế. Bởi vì Trung Quốc tuyên bố về chủ quyền Biển đông một cách tiếm quyền, không dám đưa ra những bằng chứng về lịch sử chủ quyền xác đáng (đâu có mà đưa) trước Tòa án Công lý Quốc tế, cũng như Trung Quốc bác bỏ Công ước LHQ về Luật biển một cách lật lọng. Nếu chúng ta đưa vấn đề Biển đông ra trước Tòa án Quốc tế, chắc chắn Trung quốc sẽ thua, đó là lý do Trung Quốc không chấp nhận quyền tài phán của Tòa án Quốc tế, hoặc là không dám đưa ra đàm phán đa phương.
Tất cả cái lẽ phải đều ở chúng ta, tai sao các nước Asean trong vùng tranh chấp - trừ Trung Quốc gian tham, mánh khóe - lại không nhất quyết đồng thuận cùng đưa ra vấn đề tranh chấp Biển đông ra trước Tòa án, Hội đồng Bảo an LHQ ?
Tại sao Trung Quốc lại phải tranh cải biển Đông khi người của họ đang là bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam.
Trả lờiXóaTại sao Trung Quốc phải tốn chiến tranh với 80 triệu con cừu non XHCN
Biển Đông chỉ là cái cớ đánh lừa câu thời gian cho mục đích chính nuốt trọn VN
danh cho tau cut,danh cho tau nhao.
Trả lờiXóaNói chung là bàn thảo cho vui vậy thôi , chứ chủ trương lớn của Đảng ta là hợp tác sâu sắc toàn diện với đảng và chính phủ Trung Quốc trong việc bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ của TQ và bảo vệ chủ nghĩa xã hội rồi , đảng ta sẽ làm mọi việc để bảo đảm việc này , hai bộ CT hai đảng đã thống nhất XỬ DỤNG MỌI BIỆN PHÁP CẦN THIẾT để bảo đảm toàn vẹn lãnh thổ TQ .Các đảng viên phải quán triệt chủ trương lớn này .Tương lai sẽ còn nhiều chủ trương lớn khác sẽ được BCT đảng CS TQ thảo ra và phổ biến cho, hãy đợi đấy .Kẻ xấu và các lực lượng thù địch đang bàn tán rôm ran trên mạng internet là Đảng CS TQ chiếm hết nước VN không tốn 1 viên đạn nào mà chỉ cần chỉ thị cho chi bộ bí mật ở VN , được biết chính là BCT đảng CSVN , thực hiện các chủ trương lớn của đảng CSTQ , dần dần triệt tiêu toàn bộ các sự chống đối trong hàng ngũ đảng viên đảng CSVN , trong quân đội và CA VN , DẦN BIẾN VN THÀNH NGÔI SAO THỨ 5 TRÊN LÁ CỜ CỦA NƯỚC CHNDTH...
Trả lờiXóaCác đồng chí đã quán triệt hết âm mưu thâm độc của TQ chưa , giờ đồng chí nào có lòng tự trọng và yêu nước thì hãy nhanh chóng ra khỏi đảng ta , và thành lập một chính đảng mới , đấu tranh trước để tiêu diệt CNCS tại VN , bảo vệ độc lập và toàn vẹn lãnh thổ VN .Còn nếu quá bận chuyện làm ăn và lo nồi cơm cho vợ con thì cứ ra khỏi đảng thôi cũng được , vậy là cũng yêu nước và tự trọng lắm rồi , quay đầu là bờ , các đồng chí ạ ,tui nói đồng bào nghe rõ không , Tiêu Ban Lộ râu dài đây , người xuất xứ từ hang , tục gọi là Pắc Bó đây ...
Ông Trần Đại diện Trung Quốc nói " hàng ngàn năm,trước 1970,sao các nước không tranh chấp.Tới khi phát hiện Biển Đông có dầu mỏ,các nước mới tranh chấp biển đông và TS,HS."
Trả lờiXóaÔng Trần (TQ)cố tình không biết hay tráo trở.Ông có biết "sau 1970,mới có tranh chấp biển đông và HS,TS"Nhưng rõ ràng Trung Quốc đã tấn công chiếm đảo Hoang Sa của VNCH tháng 01,năm 1974.Mà hàng trăm năm trước (không muốn nói là hàng ngàn năm trước" HS,TS đã là của VNCH và quân đội VNCH đang đóng quân trên đảo.Sao TQ không tranh chấp HS,mà tới 1974,thấy VNCH khai thác dầu ở biển VN,thì TQ mối ỷ nước lớn đánh chiếm HS của VN.
Vậy ai đã gây hấn và tranh chấp biển đông,TS,HS sau 1970?