Mảnh tình buồn trên xứ sở

Minh Sơn Lê - (Viết cho những người cùng thế hệ như tôi. Đã trải qua một khoảng đời tuổi trẻ trong cuộc chiến vào thập niên 80 qua) 

Từ sau cuộc chiến Tây-Nam (1) 
Mỗi thằng, mỗi ngả lam nham cuộc đời 
Mấy thằng vào Đảng… “lên đời”! 
Giàu sang, trác táng chơi bời hả hê!... 

Tôi thì… tôi bảo: tôi về 
Mặc cho kiếp sống lê thê đời mình 
Lòng rằng: đừng sống lưu manh 
Đời thôi đã đục, kệ… mình thế thôi! 

Nhiều khi lòng thấy bồi hồi… 
Nhớ thời máu, lửa, mồ hôi chiến trường 
Buồn… có buồn. Thương thật thương… 
Cơm chan muối mặn. Đêm sương chiến hào 

Một thời trai trẻ xanh xao 
AK thêm nặng cho bao tử buồn! 
Hôm đoàn quân tới Snoul (2) 
Nghe tin miền Bắc máu loang hãi hùng! 

Địa đầu sáu tỉnh kiêu hùng (3) 
Cho phơi xác giặc nuôi rừng xanh thêm 
Cao Bằng, xứ Lạng tan tành… 
Sau cơn cướp phá. Rõ danh phận người! 

Nhiều khi cay đắng cũng cười 
Nhiều đêm mơ thấy… súng tôi trả về. 
Nước non ai có đi về… 
Để nghe từng mảnh tình quê rã rời 

Một đêm trăng khuyết chơi vơi 
Nghe câu Quan Họ dậm lời nước non 
Trăng kia nay khuyết, mai tròn 
Tình quê, tình nước đâu mòn như trăng 

Hỡi người, ai có biết chăng… 
Nước non đem bán có ăn đời đời? 
Một đêm không ánh sao trời 
Nghe câu vọng cổ như lời thở than 

Nhớ đồng lúa trĩu mênh mang 
Cò bay, chin lượn chiều quang gánh về 
Mưa về tôm, cá cùng về 
Đầu sông cuối chợ làng quê no đầy 

Vì đâu cuộc sống hôm nay 
Tháng ngày lam lũ… nghèo quay quắt nghèo!? 
Một đêm mưa gió bão bùng 
Một vùng nước lụt. Ai buồn hơn ai? 

Lặng nghe trong khúc Nam Ai 
Đong đầy nước mắt mệt nhoài thương thân… 
Lòng nào còn biết ăn năn… 
Trước bao thảm cảnh cho Dân tộc này? 

Nhà cao, đất rộng, tiền đầy… 
Sao mua được mảnh trăng gầy của Cuội kia? … 

16 Tháng Mười,2 ngàn 11 




(1) Cuộc chiến với quân Khơ-me Đỏ (Red Khmer) 
(2) Một địa danh ở Cambodia (Kampuchea) 
(3) 6 tỉnh biên giới phía Bắcđi vào lịch sử trong cuộc chiến tranh vệ quốc (chiến tranh Việt-Trung tháng 2 năm 1979)

5 Nhận xét

  1. Một bài thơ hay. Đọc bài này nhớ đến lời nhạc "Một mai giã từ vũ khí". Thấy thương cho mấy anh lính và nỗi khao khác cho hòa bình.

    Trả lờiXóa
  2. thấy sao nói vậylúc 07:40 18 tháng 10, 2011

    Thơ hay , hình như câu cuối thừa một chữ :
    Nhà cao đất rộng tiền đầy
    Sao mua được mảnh trăng gầy cuội kia ?

    Trả lờiXóa
  3. Lính tráng ở trong quân đội nhân dân VN thì nghiện đầy,chỉ huy chỉ lo kiếm tiền thôi. Tôi ở trong quân đội nên tôi biết chắc điều này...! Còn sức đâu mà ciến mới đấu.

    Trả lờiXóa
  4. Chiến Tranh ,
    chuyện chiến tranh như gầy bàn nhậu ,
    xong cuộc nhậu này gầy cuộc khác ,
    của những thằng điên điên khùng khùng ,
    cho thỏa cơn ghiền quân gian ác ,

    xong Việt Pháp rồi tới Miền Nam ,
    ăn miền Nam tới gà Tây Nam ,
    cuộc nhậu kam pu chia chưa đứt ,
    tới cuộc mời quan thầy phương Bắc ,
    tiệc lai rai mới dứt vài năm ,
    lại chuẩn bị gầy ở biển Đông ,
    hứa hẹn cuộc này nhiều anh chị .
    bọn cuồng điên điều binh khiển tứơng ,
    hàng ngày ,cài nhau thế bắt bí ,
    giành Hoàng Trường sa hai cua vàng
    mong dĩa cua vàng là dĩa chót .

    Trả lờiXóa

  5. Mưa phùn vẫn còn rơi trên Phố Cổ rêu phong !....
    ========================


    Thân tặng những NGƯỜI HÀ NỘI kiên cường vì Khát vọng cho một Tổ Quốc Việt Nam Dân chủ - Tự do - Hạnh phúc và Giàu mạnh ....



    http://www.youtube.com/watch?v=PWxOj04aigM



    Mưa phùn trên Phố Cổ

    Rêu phong chút Hồn quê

    Mưa bụi lẫn mưa phùn !

    Mưa đầu mùa lạnh buốt

    Thi nhau rơi phố vắng

    Xóa đi Hoa Nắng dài

    Dòng người bớt vãng lai

    Đã trở về viễn khách

    Mưa dầm dề phôi phai

    Mưa rơi trên Phố Cổ

    Sao da diết lạ thường

    Những thân cò lặn lội

    Lam lũ trong mưa trôi

    Mẹ già gánh hàng rong

    Nải chuối buồng cau chờ

    Mắt nhìn khắc khoải đợi

    Trong mưa sáng Chủ nhật

    Đoàn Người đi biểu tình …


    Mưa rơi vai gầy guộc

    Thấm đẫm áo sờn vai

    Thân Mẹ run bần bật

    Thoang thoảng mùi hương trầm

    Dưới những chiếc nón lá

    Mặt Mẹ già đợi chờ

    Phận mưu sinh trên phố

    Kết quả bao biểu tình

    Hết buồn những kiếp đời

    Hết sầu phố rêu phong

    Mỗi vóc Người Hà Nội

    Sao giờ đây vô cảm !

    Mặc kệ ngoài cửa nhà ...

    Sống như chết lãnh đạm !

    Lặng buồn ẩn trong tôi

    Từng giọt sầu bình lặng

    Thời Gian ngừng cánh trôi

    Bếp lửa thời thơ ấu...

    Đang bập bùng trong tôi...

    Hương Quê hương ...một đời !


    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn