Mẹ

Thiên Kim (bạn đọc Danlambao) Tựa đề bài viết, tôi dùng chữ Mẹ mà không dùng chữ Mẹ tôi, vì chỉ một chữ Mẹ đã nói lên được một nhân vật đáng được kính yêu hết lòng trên toàn cầu này, nhất là bà Mẹ VN!
Mẹ tôi cũng như bao bà mẹ VN khác, thương gia đình, yêu chồng và yêu gia đình chồng và suốt đời tận tụy với đàn con dại. 

l. 
Ba mẹ tôi rời bỏ thành phố Hải Phòng năm 1954, trên tay còn ba đứa con thơ, đứa lớn chưa đầy năm tuổi, sau khi mẹ tôi đã về thăm ông bà ngoại tôi ở Thái Bình, một miền quê mà thời thơ ấu đã gắn bó với người thiếu nữ đảm đương ấy. Mẹ tôi âm thầm về thăm quê ngoại một lần cuối, để từ biệt song thân, nước mắt mẹ tôi đã phải âm thầm nuốt vào lòng để che dấu những đôi mắt láng giềng soi mói, mẹ tôi đã phải cố gắng tạo những nụ cười xã giao, và đã chứng kiến cái sân nhà của gia đình mình hàng ngày, hàng đêm với những lớp người lui tới rầm rập để tổ chức những buổi họp tổ và họp đảng. 

Ban đêm những toán thanh niên nam nữ đông đảo đến để nhảy "son đố mì", để thi đua lập chiến công, kể cả chiến công dòm ngó theo rõi hàng xóm và theo dõi cả ông bà cha mẹ và họ hàng của họ! 

Chưa hết, căn nhà năm gian của ông bà ngoại tôi cũng được thông báo vào dịp này là sẽ "được" sử dụng làm cơ quan của nhà nước và gia đình được ở lại nơi cái nhà bếp ở cuối sân! 

Tôi có hai người cậu em Mẹ tôi, và tôi có một bà bác chị Mẹ tôi. Cái ngày Mẹ tôi về để giã biệt ông bà ngoại, cậu út tôi đang là một sinh viên. Cậu cũng có mặt trong đám thanh niên ở những buổi họp và những buổi nhẩy "son đố mì" đó, nhưng cậu tôi thường ngồi gẩy cây đàn guitar để góp phần. 

Cuối cùng Ba Mẹ tôi cũng dắt dìu anh em tôi lên đường di cư vào miền Nam để tìm tự do, trốn tránh cái ách tàn bạo của đảng CSVN. 

Mẹ tôi thật là hết đến cạn cùng nước mắt cho lần vĩnh biệt quê miền Bắc, vĩnh biệt thầy mẹ và chị em của người! 

Thế mà sau đó không bao lâu hai cậu tôi cũng tìm cách len lỏi vào đoàn người cuối cùng bằng rất nhiều gian nan, nguy hiểm để di cư và đã tới bến bờ tự do miền Nam VN! 

Được sự giúp đỡ tận tình của chính phủ miền Nam gia đình tôi cũng tạm sống thoải mái trong những ngày xa quê! Cha Mẹ tôi tần tảo gầy dựng lại sự nghiệp, nhưng nỗi buồn đau lại đến với Mẹ tôi khi nghe tin bác tôi báo cho biết ông bà ngoại tôi đã "được" đi cải tạo vì là địa chủ sau khi bị đem ra đấu tố (mặc dù ông bà tôi không giầu có gì, và rất ư hiền từ) với luật cải cách ruộng đất mà đảng cộng sản đã nói là một cải cách "long trời lở đất", đã làm 17 vạn người chết trong oan ức đau đớn vì những hành hình, đấu tố, bắt đi cải tạo mà dân chúng miền bắc đã từng chứng kiến, ít nhất mỗi gia đình cũng có ít nhiều liên hệ đến những mất mát đau thuơng này! 

Những chiến dịch này cũng chính là hành động cướp nhà, cướp ruộng đất, cướp của người dân mà đảng CSVN đã rập khuôn cái sự tàn bạo của Trung Cộng, Nga sô! 

Những năm của thập niên 50, mẹ tôi không thể thư từ gì về miền Bắc, bức màn sắt đã bao trùm kín mít miền Bắc thân yêu của Ba Mẹ tôi! Muốn liên lạc về Bắc phải mua tấm thiệp sẽ được gửi không có bao thư, với những hàng chữ được ghi sẵn như: 

Ngày... tháng... năm... 
Kính thưa... 
.... có khỏe không ạ! 
.... vẫn bình thường chứ? 
.... ở trong này.............. 

Mẹ tôi hằng trông ngóng tin ông bà tôi được tha về từ trại cải tạo, nhưng rồi ông bà ngoại tôi đã không bao giờ trở lại với bác tôi người còn ở lại miền Bắc, mẹ tôi đã vật vã khóc than cho số phận thương đau của ông bà tôi một thời gian dài! 

Quãng đời cứ thế trôi qua với cuộc sống bình dị hiền hòa của miền Nam tự do. Năm 1963 chúng tôi có thêm một đứa em trai. Gia đình tôi sống do đồng lương công chức của ba tôi và sự tảo tần buôn bán của Mẹ tôi, chúng tôi đã trải qua thời đệ nhất Cộng Hòa an cư lạc nghiệp, dân chúng sống trong một xã hội vô cùng lành mạnh, không còn những sòng bạc như "đại thế giới" ở Saigon của thời Pháp thuộc, không có những vũ trường (Đã bị đóng cửa để lành mạnh hóa xã hội, thời đệ I CH), không có cảnh điếm đàng, lố lăng, cướp bóc trong xã hội, chúng tôi những đứa trẻ có một tuổi thơ ngà ngọc.

Ba tôi qua đời năm 1968 bị trúng đạn pháo kích của Việt cộng trong trận chiến Tết Mậu Thân, cha tôi chết đi như hàng ngàn đồng bào Việt Nam vô tội, như hàng ngàn đồng bào Huế bị chôn vùi tập thể, bị đem ra hành quyết dã man do sự thù hận cá nhân của con người Cộng sản, như hàng triệu binh sỹ hai miền do một tham vọng bành trướng của Cộng sản quốc tế, mà đảng Cộng sản Việt nam răm rắp thi hành. Cha tôi đã bỏ Mẹ tôi lại với bầy con bốn đứa còn tuổi vị thành niên và nhỏ dại. Mẹ tôi thật sự hụt hẫng và đớn đau tột độ, Mẹ khóc ngất nhiều ngày rồi sau đó gạt nước mắt tiếp tục bương chải nuôi con. 

Mẹ tôi tần tảo buôn bán nuôi anh em tôi ăn học, nhìn những vất vả mà Mẹ tôi gánh chịu, chúng tôi đều tâm nguyện rằng khi đủ khôn lớn chúng tôi đi làm giúp đỡ Mẹ chút đỉnh cho Mẹ đỡ vất vả! Cả đời Mẹ tôi không dám ăn một miếng gì ngon tất cả đều dành cho con miếng ngọt miếng bùi, lo cho con cái nên người.

Anh tôi sau khi đậu bằng tú tài và tiếp tục theo đại học khoa học, nhưng không hiểu vì sao anh ngưng việc học và theo khoá sỹ quan trừ bị Thủ Đức, khi anh tôi ra trường và xông pha trận chiến cũng là lúc cả nhà chúng tôi hồi hộp lo âu.

Mẹ tôi thường nói với chúng tôi rằng:

"Gia đình mình đã chạy trốn cộng sản rồi mà sao họ cũng chẳng buông tha, ông bà và ba chúng con cũng vì họ mà bị chết oan chết ức, bây giờ con trai của mẹ ra đi để bảo vệ gia đình,đồng bào và miền Nam tự do thân yêu này, đó là bổn phận của người công dân, nhưng mẹ cũng đau lòng và lo lắng cho con nhiều lắm con ơi!" 

Anh tôi làm nhiệm vụ người trai thời chiến, anh thường tự hào mình là người bảo vệ quê hương, bảo vệ đồng bào những người yêu tự do dân chủ.

Nhưng rồi mọi sự không mãi êm đềm,vào năm 1974 anh tôi đã nằm xuống, trong chiếc hòm gỗ phủ màu cờ vàng, màu cờ mà anh tôi yêu, gia đình chúng tôi và cả đồng bào miền Nam yêu. Anh tôi nằm xuống khi nhựa sống còn căng tràn, khi những ước vọng chưa thành tựu, nhưng chắc anh tôi hài lòng vì đã đền xong nợ nước. Mẹ tôi, một người Mẹ có một cuộc đời cực nhọc,đau khổ không có chuỗi ngày yên ổn, bình an, lần anh tôi nằm xuống là lần Mẹ tôi như chết cả cuộc đời... 

Vào đầu tháng tư năm 1975, tôi đã thành hôn vào những ngày miền Nam đang biến động! Chồng tôi là một phi công mới vừa xong khóa huấn luyện không quân từ Texas về. 

Người em gái kế tôi đã lấy chồng trước chúng tôi, vào thời điểm 1975 này, cô đã có ba đứa con cứ mỗi năm một đứa. Chồng cô là một sỹ quan thông dịch. 

ll. 
Những ngày của tháng tư 1975 là những ngày dài nhất, những biến động chính trị,những nhốn nháo hốt hoảng vì đang bị mất từng vùng đất tự do, những sợ hãi một viễn tượng sẽ bị sống trong cảnh tù ngục, đói nghèo như đồng bào miền bắc, đã làm cả triệu ngưòi dân liều mạng sống tìm đường ra biển để tìm một phương trời xa xăm nào đó để tìm tự do, miễn là miền đó không có bóng dáng con người Cộng sản...

Gia đình chúng tôi lần này không được may mắn như cái năm 1954 xa xưa ấy! 

Chúng tôi của những ngày cuối tháng tư 1975 lịch sử, ngồi quây quần bên chiếc radio nghe tin từ chiến trường vọng về, từng phần đất bị mất, mà đau đớn tưởng chừng như từng mảnh thân thể bị cắt lìa. Chúng tôi nghe tin những người trong khu phố có chồng, anh em hoặc con em đã ra bến tàu Saigon và đã được xô đẩy lên tàu và tàu đã tách bến, số phận chưa biết ra sao nhưng những gia đình đó vẫn có những niềm vui và cảm tạ thượng đế đã giúp người thân họ thoát được một tai họa sắp giáng xuống những người dân miền nam đang sống trong sự tự do no ấm. Gia đình chúng tôi cũng thế cứ chạy quanh tìm đường ra đi nhưng đã chẳng có hy vọng nào! 

Rồi việc gì phải đến sẽ đến, cái ngày 30 tháng Tư ác nghiệt đó nó cũng cứ lù lù đến, nó báo hiệu những hiểm họa bằng những chiếc xe tăng, xe vận tải trên đó chở những đoàn lính bộ đội. Trên xe, trên đầu còn để nguyên cảnh ngụy trang lá cành rừng núi xum xuê, chúng tôi hỏi nhau có ai cần họ đâu mà vào miền nam giải phóng, gây bao cảnh chết chóc tang thương? Tai họa sắp đến được báo động bằng cảnh chiếc xe tăng húc vào cánh cửa dinh ĐỘC LẬP, bằng những nét mặt lo âu, khắc khoải, những bước chân xiêu lệch quẩn quanh tìm đường chốn chạy những hiểm họa sắp xẩy đến, khi cánh cửa dinh Độc Lập đổ xuống có cùng một tiên đoán chính trị cuả ông Ngô đình Nhu đã viết trong một cuốn sách của ông từ cuối thập niên 50: Nếu CSVN mà cưỡng chiếm được miền Nam thì cũng là lúc VN sẽ bị lệ thuộc Trung Quốc! 

Những người CSVN từ miền bắc vào xâm lấn miền nam VN, thật là những người không mời cũng tới, không những không mời mà họ còn là nỗi sợ hãi khủng khiếp của dân chúng, vẫn biết rằng với lối tuyên truyền dối trá bịp bợm, xuyên tạc sự thật. Những phương cách dối lừa người dân, dối lừa dư luận quốc tế rất tinh vi mà họ đã được học tập từ Mạc tư Khoa, từ Bắc kinh nên họ đã đánh lừa được cả khối đồng bào miền bắc và một số nhỏ đồng bào miền nam và kể cả quốc tế thiếu nghiên cứu, thiếu quan sát mà chỉ biết nghe từ tài liệu do đảng CSVN tung ra bằng mọi cách mà thôi.

Người CSVN đã chiến thắng miền Nam bằng mọi thủ thuật kể cả phải hành động những tội ác giết hại đồng bào vô tội miền nam, như đắp mô trên đường, đặt mìn tại các chỗ đông người có khi ngay cả trong buổi tổ chức chủ đề "lá lành đùm lá rách" để cứu trợ đồng bào nạn nhân bão lụt miền Trung, như họ giết hại những trẻ thơ vô tội trong lớp bằng những lần pháo kích vào trường học, vào những nơi phi quân sự này!!!

Từ khi người CSVN tiến chiếm được miền Nam, họ đã chiến thắng về mặt quân sự.

Nhưng họ đã thất bại ê chề về mặt nhân tâm, người dân miền Nam đã biết rõ bản chất của con người Cộng sản từ lâu "ít nhất" là từ năm 1954. Từ đó, sau 30 tháng tư 75 không bao lâu ; những người miền Nam tự mệnh danh là người "giải phóng miền Nam" đã làm theo chỉ thị của CSVN, đã vỡ lẽ là họ chỉ "giải phóng" được cho đồng bào miền Nam, và cho chính họ với danh từ "giải phóng" phải được đọc lái nghĩa là "phỏng" nơi "nhậy cảm"!

Từ sau ngày 30 tháng tư đen của lịch sử VN ấy! Người dân miền Bắc đã nhìn thấy và biết thế nào về sự trù phú, tự do, no ấm, con người lịch lãm, thành phố sạch sẽ, nhà cưả khang trang của miền Nam VN ; mà họ tìm mãi cũng chẳng thấy tàn tích xấu xa nào của Mỹ, VNCH. Trừ khi sau đó CSVN họ tạo nên những triển lãm tội ác được thêm thắt đặt điều!

Chúng tôi người dân miền Nam vào thời điểm 75 này thường nghiền ngẫm câu nói đã được chúng tôi cho vào danh ngôn của cựu tổng thống Nguyễn văn Thiệu: "Còn đất nước, còn tất cả. Mất đất nước, mất tất cả" và ít lâu sau qua những buổi học tập phường, khóm chúng tôi thường bị cưỡng bách đến để nghe cán ngố nói chuyện và "giảng dậy" về bác Hồ "zĩ đại" và về đảng VN quang vinh, về "con" người CS là đỉnh cao trí tuệ,(đôi dép râu bước lên phi thuyền, vào không gian bao la ba xạo), về thủy tổ "con" người là những "con" vượn! Ở trên cán ngố thuyết trình, ở dưới này chúng tôi lẩm bẩm: " Đừng nghe những gì CS nói, hãy nhìn những gì CS làm". 

Rồi chúng tôi đã nhìn thấy tất cả như những gì CSVN làm và toàn dân đã thấy, cướp tiền cuả bằng cách đổi tiền, ghép tội để chiếm đoạt của cải, nhà cửa; chưa "đã" họ còn đuổi chủ nhà về vùng rừng hoang nước độc được cho cái "mỹ từ" là vùng kinh tế mới, người nào may mắn nhất, có người nhà có công với cách mạng thì được mời xuống ở nơi chái bếp, chuồng heo được rửa ráy lại, sửa soạn lại!!! 

Chúng tôi nhai bo bo cho qua ngày, lục tìm mọi cách để kiếm ăn hai bữa, tháng tháng vài lần "xếp hàng" đúng là "cả ngày" cho đúng với danh hiệu "Xã hội chủ nghĩa" để mua vài lạng thịt,vài khoanh cá hoặc lạng bột ngọt, một góc chai dầu!

lll. 
Thế mà sau khi mấy chú bộ vào được thành phố rồi, mấy ngày sau cũng lần mò đến thăm người dân trong từng khu phố. 

Gia đình tôi cũng đã vội vàng lo dọn dẹp mặt tiền căn phố để trở thành một quán cà phê bình dân (vì càng bình dân càng tốt, kẻo bị chụp mũ thành tư sản thì chết oan). Nhà tôi cũng được các chú bộ đội đến thăm, các chú bộ đội này rất trẻ và rất ngô nghê (dĩ nhiên vì các chú chỉ được NGHE tuyên truyền từ đảng chứ đâu có được NHÌN ra xa qúa bốn bức tường!). Có chú đã hỏi chúng tôi:

- Chị ơi, Có phải cả khu phố mình, người dân suốt ngày phải chui rúc dưới hố bom vì bọn Mỹ ngụy bỏ bom giết hại nhân dân miền Nam mình phải không? Vì thế em thấy chị trắng xanh như vậy!

- Chị ơi, có phải nhân dân ta thiếu thốn mọi thứ mà cả khu phố này chỉ có một vài cái niêu để thay nhau mượn nấu ăn phải không chị?

- Chị ơi, cái này là cái gì vậy chị, cái này nữa...

Tôi nói ở dòng trên là các chú bộ đội ngô nghê là vì, không biết các chú để đầu óc ở đâu mà không "động não", cái thành phố miền nam nhà cửa được xây cao rộng, sạch đẹp như vậy mà thiếu đến cái nồi nấu cơm sao mà cũng NGHE được! Cái gì cũng hỏi "cái này là cái gì?" và lại rồi cũng tự trả lời "cái này ngoài bắc thiếu gì"!

Trở lại cuộc sống cuả chúng tôi cũng là của đại đa số người dân miền Nam lúc đó, em rể tôi đã từ giã vợ và ba đứa con lên đường đi "học tập cải tạo", chồng tôi khai là còn đang ở trong quân trường và vì chưa có "nợ máu" nên miễn đi học tập lâu, chỉ đi mấy ngày rồi trở về. 

Còn mẹ con, chị em chúng tôi lúc đầu đem đồ đạc trong nhà đi bán, vì những đồ đạc của dân chúng miền nam lúc này đang được ùn ùn đem ra chợ trời để bán, và đã có khách mua là những bộ đội, là những quan chức lớn nhỏ từ miền bắc vào tùy theo túi tiền mua từ thượng vàng đến hạ cám!

Từ bán đồ nhà đến mua qua bán lại, chợ trời không thiếu thứ gì lại không đem ra bán từ cái chăn lính Mỹ có gắn mác USA (thế mà lại được trọng dụng ai cũng đòi có nhãn hiệu USA không? Lạ! Mỹ thì ghét, đồ của Mỹ thì lại yêu (đến bây giờ vẫn thế!) đến những cái đài có băng phát nhạc của Nhật cứ đát như bánh mì nóng mới ra lò, nào là tủ lạnh, truyền hình, đồng hồ xịn Thụy sỹ không người lái, bàn ghế tủ giường. Ôi thật là xầm uất, tấp nập kẻ mua người bán, các món hàng hết cứ vèo vèo như tôm tươi! 

Bán quán cà phê cũng không đủ ăn, bán thêm chợ trời, bán thêm xe bánh biscuit, loại bánh ròn làm tại chợ lớn, đẩy xe chiếc ba bánh thuê tạm được, bán từng lạng bánh để thêm phần mua bo bo để độn với cơm gạo! Thế mà có nhiều lần cũng chẳng được yên với các "đồng chí" công an,họ nạt nộ, xua đuổi, hất cả đồ đạc trên xe xuống đất và có cả một lần rút súng ra dọa:

- Mấy đứa này có đi không thì bảo, tao bắn cho què bây giờ.

Tôi, lúc đó không còn biết trời đất gì nữa, vì có bao giờ "Mỹ ngụy" có hành động thô bạo với dân chúng như vậy đâu, và sự cực khổ để kiếm miếng ăn đã làm cho tôi muốn chết, muốn bị bắn "què chân" cho rồi, tôi xấn lại tên CA đó và thét lên: "Bắn đi, bắn chết đi, khổ lắm rồi, nhục lắm rồi, sống thế này thà chết sướng hơn!"

Thế mà tên CA đó lại không bắn hắn chửi lảng một câu rồi bỏ đi, chỉ hăm dọa dân là giỏi! 

Rồi chồng của cô em tôi đã không bao giờ được trở về, sau ít lần mẹ tôi và em tôi đi thăm nuôi và họ bảo rằng đã bị đổi đi xa, họ sẽ cho biết nơi giam giữ mới, rồi sau đó lại bảo chồng cô em tôi đã trốn trại và biệt tích rồi, thế là em tôi mất người chồng, ba đứa cháu tôi mất người cha thân yêu!

Mẹ tôi thương người con rể có lẽ đã bị chết tức tưởi trong trại cải tạo, thương đứa con gái và đàn cháu ngoại của bà nay bị mất cha! 

Mẹ tôi gầy mòn thấy rõ, bà thường khóc bên bàn thờ có hình ảnh ông bà ngoại,cha tôi và anh trai tôi, Mẹ tôi thầm thì khấn vái, sụt sùi xưng cả mắt bà buồn tan nát tâm can cho cảnh nhà, cho hận nước!

Mẹ tôi lo lắng tom góp ít lượng vàng dành dụm cất dấu từ trước để lo cho đứa em trai tôi vượt biên, nhưng không thành, em tôi bị bắt với tuổi đời 15 còn bé bỏng!

Những lần thăm nuôi em tôi, mẹ tôi và tôi chỉ biết nhìn em và khóc cho số phận của nó.

Trong trại em tôi phải trồng rau, gánh phân tưới rau và lao động, cùng với những người đàn ông khỏe mạnh khác cất trại để đón thêm "cải tạo viên" mới, và em tôi và những người "tù" khác bị cán bộ nạt nộ và đấm đá là chuyện thường!

Một ngày trong năm 1977, một bà hàng xóm sang thăm tôi và nói:

- Cô Hiền ơi, tôi thấy ở trên phố, cạnh nhà thờ Đức Bà Saigon ở cái Sở Ngoại vụ có nhiều thanh niên nam nữ họ đang xúm đông xúm đỏ xin đi diện con lai Pháp cô thử đến xin thử xem sao?

Tôi bật cười trả lời: "Cháu có phải là con lai đâu mà xin đi được hả bác!"

Bà cứ nhất quyết xúi tôi:"Tôi trông cô cũng có chút gì giống người tây đấy chứ, trắng trẻo cao ráo".

Tôi ậm ừ cho qua chuyện và quên bẵng cái chuyện con lai đó đi.

Hình như là tôi cầu nguyện qúa nhiều cho gia đình tôi có dịp được đi ra khỏi vùng đất Cộng sản cai trị này, nên có một sự việc nhiệm mầu đã đến với tôi?

Một hôm tôi đi xe bus lên Saigon có chút chuyện, tới ngang nhà thờ Đức Bà tức Vương Cung Thánh Đường tôi xuống xe, vào Thánh Đường cầu nguyện, khi người ta có chuyện lo lắng, có điều oan khổ người ta thừơng tìm đến sự an ủi của Thiên Chúa, Đức Mẹ và Phật Trời.

Lúc ra khỏi nhà thờ vô tình nhìn sang bên kia đường, tôi thấy một số đông người đang tụ tập trước một cơ quan, tôi sực nhớ đến lời bà bác hàng xóm tốt bụng.

Đó là Sở Ngoại Vụ, đám đông đó là những người con lai Pháp đang làm thủ tục xin đi Pháp.

Tôi thấy trên tấm bảng giấy dán ở phía trước: "NGÀY CHÓT NHẬN ĐƠN XIN ĐI PHÁP BẮT ĐẦU TỪ NGÀY MAI YÊU CẦU MỌI NGƯỜI NỘP ĐƠN TẠI QUẬN NHÀ".

Mọi người thấy tôi, hỏi han xem có cần giúp gì không vì ngày mai về nộp đơn ở quận thì sẽ bị khó dễ lắm!

Tôi mượn cây bút, tôi xin tờ giấy viết vội ít chữ xin đi Pháp vì tôi là "con lai", và may mắn tôi có sẵn một tấm hình nhỏ ở trong sách tay. Tôi vào nộp đơn, tôi được nhận đơn như những người con lai khác, và tôi quên bẵng đi chẳng chờ đợi chuyện này!

Bên nhà chồng tôi cũng lo cho chồng tôi đi vượt biên, tôi thì chưa dám đi mà cũng chẳng có vàng, vì nhà chồng tôi cũng trong cảnh không dư giả gì. Vợ chồng tôi hẹn nhau nếu anh đi được thì sẽ lo bảo lãnh cho tôi và đứa con gái nhỏ mới sinh của chúng tôi. Năm lần ba lượt ra bến bãi, bấy lần chồng tôi chạy bán sống, bán chết vì bị bể, bị động nhưng cũng may là thoát được cảnh tù tội!

Rồi cũng có một ngày chồng tôi ra bến bãi và không chạy về với khuôn mặt rám đen vì cháy nắng như những lần trước, nỗi lo lắng cho cả nhà là chồng tôi vẫn sống hay đã bị làm mồi cho cá biển!

Những tháng ngày trông ngóng tin thật là hồi hộp và đau tim. Rồi tin lành cũng đến với tôi là chồng tôi đã bình yên trên đảo Philipin. Tiếp đó không lâu tôi được giấy gọi cho làm thủ tục đi Pháp cũng bị khó dễ ít nhiều vì tên chồng tôi xin đi cùng tôi và cháu nhỏ đã thiếu sự hiện diện của chồng tôi, sau cùng Thượng đế cũng thương cho con tôi có cơ hội được đi gặp ba nó đã ở bên kia bến bờ tự do...

Ngày mẹ con tôi lên phi cơ là ngày Mẹ tôi lại cạn nước mắt vì thương con nhớ cháu, lúc đó vì quá thương Mẹ thương các em lòng dạ tôi chẳng muốn đi nữa, nhưng Mẹ tôi luôn luôn khuyên tôi nên đi để cho con cái có tương lai...

Trước khi tôi đi Pháp, tôi đến trại thăm em tôi, hai chị em đã khóc rất nhiều, tôi ước ao được đổi chuyến đi này cho em tôi mà chẳng được, thương thằng em bé bỏng vừa mới tìm cách trốn trại, chạy được một ngày thì bị bắt lại và bị đánh tơi bời!

Đến xứ Pháp lạ lẫm đêm nào cũng nằm mơ thấy mình còn ở Saigon mà giật mình thon thót vì đã qua cảnh sống hãi hùng của những ngày ở trong nước. Nửa đem thức giấc nhớ Mẹ nhớ em, nhớ mấy đứa cháu đang sống cảnh cơ cực mà xót, mà thương, nhớ đồng bào trong cảnh khổ mà đau tấm lòng!

Tôi gom góp từng đồng khi còn sống trong trại tị nạn gửi chút qùa mọn cho Mẹ cho em, và cũng mừng sau đó em trai tôi cũng được thả sau khi bị hơn một năm tù tội...

Sau ngày đen tối của miền Nam, em gái tôi đã tần tảo buôn bán nuôi ba đứa con thơ dại và Mẹ tôi, Mẹ chăm nom ba đứa cháu giúp em tôi rảnh tay buôn bán sớm khuya lặn lội, tôi ở hải ngoại cũng luôn tranh đấu cho đồng bào ở quê nhà nên không về thăm Mẹ tôi được!

Đến năm 1990, tôi nghe bên nhà báo tin em gái tôi ra đi vì bệnh hen xuyễn do sự cực khổ và không có thuốc men tốt để chữa trị, đã bị uống nhiều thứ thuốc giả mà bị thiệt mạng, bỏ lại Mẹ già và ba đứa con còn tuổi vị thành niên. Tôi khóc cho em tôi mà tôi cũng khóc cho Mẹ tôi rất nhiều vì cảnh lá vàng còn ở trên cây,khóc lá xanh sớm rụng!

Mẹ tôi cũng tương đối hồi lại sức sau bao năm buồn thương đứa con gái bạc mệnh, tôi thường thư từ cho Mẹ và đứa em trai còn ở lại bên Mẹ tôi cùng lũ cháu nương tựa bên bà ngoại và cậu.

Từ lâu lắm tôi chưa về thăm Mẹ tôi, tôi đang làm những việc chống đối sự tàn bạo của những người CSVN đang đầy đọa đồng bào trên quê hương tôi. Tôi cũng nhiều lần phân vân nên về thăm Mẹ hay nên ngừng hoạt động tranh đấu cho nhân quyền ở Việt Nam.Tôi phân vân nhưng tin tưởng Mẹ tôi vẫn còn khỏe mạnh và Mẹ tôi vẫn khuyên tôi là đừng vội vã về làm gì, vì "Mẹ vẫn còn khỏe lắm!"

Mẹ tôi khỏe mạnh đến một ngày, em trai tôi điện thoại cho tôi vào nửa đêm là Mẹ tôi đang hấp hối vì bị đứt mạch máu não. Tôi điên cuồng vì đau khổ, một nỗi hối hận dầy vò tôi là đã không về thăm Mẹ tôi sớm hơn cái ngày qúa trễ này, tôi lo giấy tờ nhập cảnh VN, lo mua vé gấp để mau về cho kịp nhìn thấy Mẹ, để nói lời tạ lỗi dù tôi luôn cầu xin ơn trên cho tôi có một ngày tươi đẹp được trở về phụng dưỡng Mẹ già cho thỏa lòng mong nhớ!

Tôi về đến nhà Mẹ tôi, thì Mẹ tôi đã ra đi được hai ngày rồi và luôn nhắc đến tên tôi trước khi nhắm mắt. Em tôi đã thuê một chiếc hòm kính để giữ Mẹ tôi được tốt để chờ đứa con gái ở nơi xa.

Tôi gào khóc trong nỗi đớn đau. Mẹ tôi suốt đời đau khổ Mẹ tôi đã chờ tôi từ lúc Mẹ còn sống và lúc mất Mẹ tôi vẫn chờ tôi về nhìn được mặt Mẹ, Mẹ mới yên tâm nằm dưới lòng đất.

Mẹ tôi có một cuộc đời đau khổ đắng cay, ngẫm cho cùng cũng vì cái đảng CSVN đã gây bao cảnh ly tan, tang tóc: con xa cha mẹ, vợ xa chồng,anh chị em cách biệt, quê hương tan nát, đất nước bị bán mất từng mảnh, biển đảo bị dâng hiến đánh đổi lấy súng đạn để giết hại anh em cùng một giống nòi!

Mẹ tôi cũng đau khổ như hàng triệu bà Mẹ Việt Nam khác!

Bây giờ tôi nghe đảng CSVN đang cho xây một tượng đài Mẹ anh hùng Việt Nam tốn kém đến hơn 413 tỷ đồng trong khi những bà Mẹ VN đang còn sống thì đói rách tả tơi!, một bà Mẹ mà họ mệnh danh là "Mẹ anh hùng VN". Mẹ anh hùng có 9 người con đã bị lợi dụng lòng yêu nước, và cũng đã bị cưỡng bách cầm súng bắn vào người anh em cùng màu da, cùng giòng giống Lạc Hồng, các con bà cũng như hàng triệu thanh niên miền bắc khác vào bộ đội lên đường do sự bịp bợm, xảo trá cuả đảng CSVN. Họ đã khoác lên người bộ đội chiếc áo và cái tên "anh hùng giải phóng" miền Nam nghèo đói, giặc Mỹ đang cướp nước v v...

Nhưng đến cái ngày 30 tháng Tư năm 75 thì không những người dân miền Nam đã biết về những xấu xa của con người Cộng sản từ lâu, đến ngày "giải phóng" này dân miền Bắc đã khám phá rằng họ đã bị đảng CSVN lừa bịp một cách thảm hại! Nhiều bài báo của những thanh niên trẻ, nhiều đảng viên, những người CS tập kết ở miền Bắc đã viết, đã nói, đã đau buồn vì đã bị đảng dối lừa, bịp bơm. Trong số những người đó có các anh họ tôi có thẻ đảng, các anh con của bà bác chị của Mẹ tôi ở Bắc vào miền Nam đã âm thầm cho biết những nỗi đau khổ của gia đình và đồng bào miền Bắc đã phải trải qua trong gần ba mươi năm và nói rằng miền Nam sao tươi đẹp quá và khuyên chúng tôi nên tìm cách ra đi!

Đấy đảng ta đang cố xây cái đài tưởng niệm Mẹ anh hùng để che dấu cái tội giết hại bao thế hệ trẻ? Hay để tạ lỗi cái tội đã lừa bịp bà Mẹ anh hùng và 9 người con lỡ tin vào sự dối trá của đảng mà cầm súng vào Nam để có cảnh huynh đệ tương tàn, hy sinh mạng sống cho một tham vọng cuồng điên của những con người CSVN!!!

21-10-2011 

30 Nhận xét

  1. Xuyên suốt trong cả một quá trình lịch sử thì rõ ràng ĐCSVN là một " Đảng Cướp", một Mafia cướp được chính quyền.

    Nên Lãnh Đạo VN hành xữ như bọn cướp là đúng thôi, bởi vì nguyên thủy, vốn dĩ họ đã là cướp, cướp thứ thiệt, được huấn luyện có bài bản đàng hoàn, một loại cướp chuyên nghiệp có cơ cấu tổ chức tinh vi đáng sợ!!!.

    Trả lờiXóa
  2. Nhũng mảnh đời đau khổ do đảng CSVN gây ra, đây là một mẫu điển hình. Còn nhiều lắm vô vàn nỗi đau của dân tộc,hôm qua, ngày nay và cho đến khi nào tuyệt giống trùng độc CS( như lời Đức Đạt Lai Lạt Ma)thì dân tộc Việt mới thấy ánh sáng và niềm tin yêu vào cuộc đời.
    Hãy viết lên niềm đau dân tộc để cùng nhau tranh đấu cho một VN dân chủ, phú cường

    Trả lờiXóa
  3. Một người Việtlúc 05:20 22 tháng 10, 2011

    Đọc bài của chị Thiên Kim này làm tôi nhớ lại những năm tháng nhiễu nhương do bọn CS đem vào Miền Nam. Đọc bài của chị làm những chuyện cũ trải qua như những thước phim được quay lại, vẫn còn sống động trong đầu óc tôi. Mẹ tôi cũng đã phải trải qua nhiều cảnh khốn nạn của bọn CS gây ra cho Miền Nam sau 75. Cái khốn nạn nhất là mọi người cứ phải sống trong cảnh lo sợ thấp thỏm, không còn biết tin tưởng những ai dù ngay cả người thân tộc! Chủ nghĩa Cộng Sản chỉ là một thứ chủ nghĩa sống bằng hận thù, khủng bố trên mọi mặt từ vất chất cho đến tinh thần, hầu hết mọi người dân quê tôi đều phải sống trong cảnh lo sợ. Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện nói rất đúng: "...Từ vượn thành người mất mấy triệu năm. Từ người xuống vượn chỉ mất ba năm..." Những người hiện thân theo chủ nghĩa CS nên đập bỏ nó đi như Ba Lan và các nước Đông Âu đã và đang làm, hãy trở về với dân tộc, với tổ quốc VN thân yêu. Độc lập, Tự Do, Hạnh phúc không thể và không bao giờ xây dựng được bằng hận thù, nghi kỵ, bằng lo sợ; bằng sự vô giáo dục, mất nhân tính, vô nhân đạo được. Lịch sử loài người đã chứng minh sự thật đó. Các thể chế độc tài độc ác, vô nhân đạo đều sẽ phải chết. Gaddafi là một nhân vật hiện thời. Một lúc nào đó CS cũng sẽ phải trả giá cho sự độc ác của mình. Để tránh cảnh đó chỉ có cách là phải thay đổi, sống cho có đạo đức, nuôi dưỡng nhân tính mà làm người trở lại.

    Trả lờiXóa
  4. đọc bài của chị tôi thật sự chảy nước mắt .tôi người đàn ông 67 t gia đình cũng như chị.cũng theo cha mẹ vào MN .nhưng con người mỗi số phận khác nhau .mẹ tôi thì mới chết cách dây vài tháng. còn cha tôi chết năm 78 .sau khi dược hưởng chính sách hòi hương cua xhcn. nghèo đến nỗi phải đi lặn lội tìm mua vài miếng gỗ gòn của một gia đình họ làm sẵn cho họ mà chưa cần dùng.sau đó còn phải làm đơn xin mua đinh .dầu lửa .khăn tang vv...lúc đó chúng tôi chỉ có vài cái quần áo may bằng vài bao đựng cát cùa MỸ NGUY . nhà cửa đã mất khi giao lại cho nhà nước làm trụ sở
    chị đã may mắn ra đi. còn chúng tôi vẫn tháng ngày nghèo khổ nhà cửa rách nát.lênh đênh tìm miếng cơm manh áo vì bằng cấp ngụy nên chẳng làm được cho ai .và cứ vẫn sống trong sự lo sợ thấp thỏm như chị hồi đó .vì có gan dám gỏi lên báo bình luận qua nhiều danh phận.không giám ra mặt thật vì tôi hèn nhát.nhiều lúc muốn cầm lóng không pos nhưng những ngón tay vô tri và khối óc bất khuất nó cứ hành động thôi tôi stop. xin chân thành cảm tạ chị đã nhắc lại những dĩ vãng đau thương mà tôi đã từng gánh chịu...bogia@

    Trả lờiXóa
  5. Thật buồn đau ! Thật khốn nạn! sao em đọc được những lời viết của chị mà lòng nghe chua xót, đớn đau. Thật đáng thương cho những bà Mẹ mà bọn cộng sản đã lừa bịp mà bây giờ lại giở trò làm cho lòng Mẹ thêm nhức nhối. Các bà Mẹ anh Hùng ơi ! Hãy thật vững lòng để nhận ra được sự XẢO TRÁ của bọn chúng. Làm sao đây cho những thế hệ trẻ bây giờ ? Làm gì đây cho con cháu của chúng ta ? Thật may cho chị và các con chị dù sao cũng còn được thoát khỏi sự oan nghiệt của chúng. Còn chúng em : những người phải học , phải nghe, phải sống trong thế giới của sự bất công, của sự gian trá, của sự đạo đức chó mèo, ............. thật cay ĐẮNG! CHÚNG EM PHẢI LÀM GÌ ĐÂY ???

    Trả lờiXóa
  6. đọc hết bài của chị thiên kim tôi thấy quá đúng hình như chị đang viết về cuộc sống của gia đinh tôi những giọt nước mắt cứ thế mà tuôn,cho du tôi là thằng đàn ông,cảnh gia đình tôi cũng giống như gia đình chị,cũng cảnh di cư 1954,nhưng khác là cha tôi chết ngay lúc thằng em tôi còn trong bụng mẹ,ngày ấy 4/1975 cả họ hàng ngồi lên tàu nhưng do kẹt lại bác cả nên cả họ kéo nhau quyết ở lại vì có ông anh còn ở việt nam sau khi giải phóng,bác tôi bị tố là tư bản bị bắt đi tù.sau khi chi cho cán bộ,thì được thả,thế là bác tôi vượt biên theo diện ba tàu hồi hương 1979,mà không thương tiếc,còn mẹ tôi và gia đình bị CSVN bắt đi kinh tế mới nhưng mẹ tôi quyết không đi,vì tin rằng nếu đi là mất hết nhà cửa,công an bắt mẹ tôi lên xã ngủ mấy đêm gây khó dễ nhưng do vấp phải tấm lòng cương quyết của gia đình,cuối cùng thì bọn chúng cũng chao thua.rồi bọn tôi lớn lên giữa những năm khốn cùng nhất của đất nước.với cái mác con ngụy quền.bọn tôi đi học bị nhà trường quan tâm đặc biệt cho du là đứa ham học nhưng lúc nào tôi cũng bị điểm kém,và khi thi đại học 1987 tôi bị dớt cho dù không phải là kết quả điểm kém,mà do con ngụy quyền.Tôi quyết ở lại Sài Gòn để buôn bán nhỏ lẻ nuôi thân và nói dối với gia đình là đang học cao đẳng.và rồi 2 đến 3 năm vẫn chẳng thi đậu vì là con ngụy quyền tôi quyết định chẳng học nữa.vì chẳng bao giờ thi đậu đại học vì lý do con của ngụy quyền.chế độ CSVN đã lấy mất quyền được học,của tôi,cho đến ngày nay khi lập gia đình và có con,tôi vẫn cứ tiếc mãi nếu như ngày ấy do ĐCSVN có chính sách thù địch với con cái của VNCH mà tôi phải lỡ việc học tôi luôn cam thù và dậy con con cái của tôi

    Trả lờiXóa
  7. tôi là người gốc Hoa,quê tôi ở quảng tây Trung Quốc.
    năm 1949 chính phủ trung hoa dan quốc thua trận chạy ra Đài loan
    năm đó cha tôi 15 tuổi sống ở một ngôi làng nghèo với các cha thừa sai người Pháp gần biên giời Việt nam.vì sợ trung cộng giết hại nên các Cha cùng vói giáo dân trốn chay qua VN theo ngỏ cao bằng.lúc ấy còn do quân đội Pháp kiểm soát. Họ dược đưa về quảng ninh ,rồi đến 1954 lại phải xuống tàu vào nam vì cộng sản niềm bắc, vào nam cũng như bao nhiêu người di cư khác họ được an cư lạc nghiệp.
    lúc rời bỏ quê hương ở TQ vì phải giữ bí mật nên cha tôi chỉ đi 1 mình bỏ lai 1 người anh và 1 người chị .
    năm 1962 cha tôi lạp gia dinh ở nhà thờ cha Tam chợ lon
    1963 sinh chi gái toi
    1964 cha tôi gia nhập quân đoi VNCH
    1968 Tôi đươc sinh ra
    1975 gia dình tôi phải vào tập doàn cha mẹ tôi vất vả biết bao nhiêu để nuoi náng 5 chị em chúng tôi
    cha tôi phải lên rừng kiếm từng bó củi đem bán dổi gạo đổi khoai
    mẹ tôi buôn gánh bán bưng vậy mà quản lý thị trường bắt được là tịch thu hết
    chúng tôi được di hoc và bị nhồi sọ về CNXH về đảng về bác hồ
    chúng tôi thiếu thốn mọi thứ ăn không đủ no mặc kg đủ ấm.chúng tôi lớn lên trong 1 môi trường gian dối và thiếu thông tin bị kỳ thị
    1979 chiên tranh viet nam TQ chúng tôi bị kỳ thị và bị lên án
    bản thân tôi bị lừa dối hơn nủa cuộc đời với những sách vở báo chí lề phải
    cho đến khi có internet tôi mới được biết sự thật về đảng về bác hồ về tội ác của cộng sản quốc tế
    cách đay vài năm cha tôivà tôi trở về quê quán cũ ở TQ THÌ mới biết rằng người bác ruột của tôi dã bị tra tấn dã man đến chết hồi năm 68 khi cach mang văn hóa ở TQ. mặc dù ông là quân giải phong nhân dân trung hoa và tham gia chiến tranh triều tiên 1952 1953
    cha tôi ra đi và tro về quê sau hơn 50 năm nhưng ở quê ông kg có gì thay đỏi vẫn là ngôi làng nghèo nàn đói rách tôi có chup nhiều hình lắm nhưng kh biết cách poss lên . tôi căm thù cộng sản và TRUNG CỘNG
    Bây giờ TQ cướp đất lấn biển của VN các bạn biểu tình chúng tôi luôn ủng hộ các bạn nhưng các bạn phải phải phân đinh rõ người dân TQ VỚI bọn cầm quyền TRUNG CỘNG
    Các bạn phải cho những người gốc Hoa hiểu để có được sư ủng hộ cũng như đê họ kh thấy bị kỳ thị

    Trả lờiXóa
  8. Ai là tên phản bội?!?!?!?!

    Trả lờiXóa
  9. Đấy đảng ta đang cố xây cái đài tưởng niệm Mẹ anh hùng để che dấu cái tội giết hại bao thế hệ trẻ? Hay để tạ lỗi cái tội đã lừa bịp bà Mẹ anh hùng và 9 người con lỡ tin vào sự dối trá của đảng mà cầm súng vào Nam để có cảnh huynh đệ tương tàn, hy sinh mạng sống cho một tham vọng cuồng điên của những con người CSVN!!!


    VĂN HÓA NHÀ MỒ

    Trả lờiXóa
  10. chị Thiên Kim không phải con lai sao chi lại được cộng sản cho đi diện con lai Pháp.chắc phải lo lót nhiều tiền lắm. mong chị kể rõ hơn chuyện này

    Trả lờiXóa
  11. hoa kiều chơ lớnlúc 16:20 22 tháng 10, 2011

    danlam bao oi, comment của tui đâu rồi

    Trả lờiXóa
  12. Hình như có kẻ đã theo giặc Pháp vào nam, được chế độ TT họ Ngô ưu ái, lại cầm súng đánh thuê cho giặc Mỹ xâm lược,(chỉ tiếc rằng với hơn nửa triệu quân , với nhiều loại vũ khí giết người tối tân lúc đó: chất độc da cam, B52...nhưng chúng đã"cút", đã "nhào"), lại tìm đường chạy theo chủ cũ. Dễ hiểu kẻ đó còn căm thù người chiến thắng đến như thế.

    Trả lờiXóa
  13. Một người Việtlúc 19:15 22 tháng 10, 2011

    Thưa Hoa Kiều Chợ Lớn, tôi nghĩ người Việt khắp nơi không ai chống lại dân TQ cả mà họ chỉ chống lại chính quyền TQ với những âm mưu bá chủ ĐNÁ và cả thế giới nếu họ có thể thực hiện được. Tôi nghĩ không ai có thể chào đón được một thế chế cai trị độc tài, độc ác, mất nhân cách, chỉ biết mưu lợi cho họ mà không biết tôn trọng luật pháp, không biết tôn trọng cả nền văn hóa cổ truyền của các dân tộc mà họ đã xâm chiếm hoặc sẽ xâm chiếm, không biết tôn trọng dân chủ. Thế giới ngày nay không còn ngu ngơ như xưa nhờ những thông tin mạng toàn cầu này. Rất tiếc bọn lãnh đạo CSVN vì tư lợi và cũng mất nhân bản, mất nhân cách và dốt nát làm chọ người dân VN phải khốn khổ: khốn khổ vì bọn cầm quyền trong nước đã đành lại còn bị khốn khổ vì bọn tư bản mafia đỏ của TQ mà họ đã và đang rướt vào VN nữa.

    Trả lờiXóa
  14. Gởi bạn nặc danh 18:42
    Hình như bạn chẳng hiểu gì cả và bị tiêm nhiểm bởi tuyên truyền của CS đến mức cuồng tín, THỜI ĐỆ NHẤT CỌNG HÒA không còn bóng dáng người Pháp tại MN VN ,có sự hiện diện của người Mỷ rất ít, và họ chỉ là cố vấn quân sự mà thôi . Đúng đấy chị Thiên Kim ạ chị đã nói lên tâm trạng của những người dân MN sau cái ngày đau thưng 30/4 .Chúng tôi là người lính VNCH không hoàng thành trách nhiệm bảo vệ nền Tự Do cho đất nước và đồng bào vì ở vào cái thế :(( gặp thời thế thế thời phải thế))và chúng tôi đã làm hết sức mình .

    Trả lờiXóa
  15. Thiên Kim, chị hơn tuổi em , cho em gọi là chi nhé .Hen ngày tái ngộ chị em mình

    Trả lờiXóa
  16. Các bạn ơi!
    Hôm nay, qua 1 ngày bài mình được đăng, mình tìm đọc lại,mình đọc và xúc động và cũng đã khóc khi nghe các bạn cũng kể lại những mảnh đời của các bạn. Thật sự là không phải để tố Cộng, Nhưng sự thật đã hiển nhiên, nếu đất nước mình có một cuộc trưng cầu ý kiến (trưng cầu dân ý) thì dân chúng sẽ bày tỏ cho mà thấy.
    Các bạn đã hỏi là sao cuộc đời của các bạn giống cuộc đời của mình thế?
    Các bạn ơi, sống dưới một chế độ thì người dân phải chịu phần ảnh hưởng giống như nhau,nghĩa là dưới chế độ CS thì người dân TQ, Bắc Hàn,Việt nam phải khổ,cho nên người dân Đông Âu họ thông minh hơn ta! Người dân nổi lên tranh đấu, lãnh đạo họ cũng thông minh hơn lãnh đạo ta, họ tìm về tình tự dân tộc, họ vất bỏ chủ nghĩa CS vô nhân,mặc dù chủ nghĩa CS là do được phát xuất từ chính các nước tây phương đó! Khi họ thấy chủ nghĩa này bất lợi cho dân tộc, chủ nghĩa này làm cho nước họ trở nên nghèo đói, tụt hậu , chính vì họ yêu nước, yêu đồng bào của họ, nên họ đã đặt quyền lợi tổ quôc trên hết!
    Những người dân Đông Âu, dân Nga họ cũng 1 thời cũng bênh vực chế độ CS như bạn Nặc danh 18:42. Nhưng sau đó họ đã nhìn thấy sụ tệ hại của nó, hy vọng bạn ND sẽ tìm hiểu đời sống của dân việt mình để so sánh với những nước Chung quanh ta . Dĩ nhiên cũng có những người được hưởng đặc lợi đặc quyền đó là những người cai trị và người thân thuộc phe cánh cũa họ.
    Bạn người Việt gốc Hoa Kiều ơi, chúng ta là người dân khổ như nhau dưới chế độ, chúng ta phải yêu thương nhau hết lòng chứ!
    Có bạn nói rằng TK đã thoát cảnh khổ, nhưng gia đình TK còn ở lại cũng sống như các bạn thôi!
    Và riêng mình ở hải ngoại, tinh thần quá thoải mái bạn muốn chửi tổng thống cũng không sao; Ông tt Pháp trong cuộc gặp gỡ đồng bào đưa tay bắt một người công dân, họ nói : kho(ng bắt bẩn tay tôi!
    Rồi người dân Pháp có bị tù tội và kêu vào đồn CA gì đâu.
    Nhưng riêng với TK và một số đông các anh chị em có tâm huyết vơí đồng bào (cùng một mẹ VN đó nhe!)cứ khắc khoải, thao thức với vận mạng của Quê Hương, mình nghĩ đến lại xúc động!
    Các bạn hỏi bây giờ mình phải làm sao. Hải ngoại vẫn vận động, đồng bào trong nước đang tha thiết, đang tìm mọi sáng tạo đấu tranh,từ các vị trí thức tới các thanh niên đang ráo riết, khi ta thấy có người bị bắt bị tù vì "phản động" là đã có những mầm hy vọng đang nẩy nở trên cây "DÂN CHỦ", các bạn ơi, nước Nga, cácnước Đong Âu phải mất 70 năm mới có ngày hôm nay, chúng ta đã có 66 năm rồi nhỉ? Tại sao không hy vọng nước ta sẽ có một Gorbachev, một Yelsin, nhưng tất cả toàn dân phải biết là mình đang sống như thế nào giữathế giới văn, minh mà con người xứ họ được tôn trọng ra sao?
    Trả lời bạn ND 18:42, dưới thời đệ nhất cộng Hòa nếu TT Diệm muốn giữ người Pháp ở miền nam thì là điều người Pháp rất mong muốn, nhưng TT Diệm đã đuổi họ về nước và các trường học Pháp phải chuyển ra dạy chữ Việt, chữ Pháp chỉ là phụ. Và tất cả những người ngoại kiều muốn ở lại VN phải vào quốc tịch Việt, chứ không cho tràn ngập người binh sỹ TQ cải trang với bộ quần áo công nhân như bây giờ đâu
    Trả lời em con lai Mỹ:
    Như chị đã viết, đó là ơn trên cho chị đi, nếu mà chị có tiền chắc chị đã đi vượt biên rồi, chị củng cao ráo, cố giữ cho đừng đen khi đó, hồi đó mắc cười có người hăm dọa nói coi chừng họ có cách khám phá ra mình là người Âu hay Á? chị cũng run nhưng cứ mackeno và cũng vì chị nộp đon từ sở ngoại vụ nên mấy ông cán bộ cứ nhìn chị vì mình chỉ có nét lai chứ đâu có lai!
    Nhưng chị chắc là họ tưởng chị đã "chạy chọt" từ trên cấp cao nên họ không dám hành khi giao về phường điều tra thì chót lọt. Nhưng, Nhưng... em gái chị sau đó nộp tại quận nhà và đã bị vất đơn trả lại và bị nói: Cô không phải người lai! Mỗi người có một số phận em ạ! Chị và em gái chị đâu có số phận giống nhau
    Thôi nhé,Chúc mọi người luôn bình an, cứ kiên nhẫn sống,các bạn trẻ có nhiều sáng tạo để có kết qủa tốt cho cây DÂN CHỦ nở hoa . Nhưng phải BẢO TRỌNG!!!!

    Mến nhiều
    TK

    Trả lờiXóa
  17. Ở trên đang gõ ngon trớn lúc bấm đăng nhận xét, thì bị nói là mình đã gõ hơn đã hơn 4000 chữ nên phải xoá ít dòng.
    Cám ơn em Trần sơn đã hẹn NGÀY TÁI NGỘ trên Quê Hương. Lúc đó chúng ta sẽ nhờ trang DLB mà tổ chức ngày gặp gỡ tình thương dân tộc nhé!!!!!
    Mới nghĩ thế đã thấy vui, chúng ta như anh, chị em moật nhà.
    TK

    Trả lờiXóa
  18. Cam on Thien Kim . Toi la nguoi Saigon may muoi " doi " , khong biet gi ve nhung gi da xay ra o mien bac . Nhan doc bai nay , va cung nho lai , 1 comment o day , da dat cau hoi : tai sao mien bac bi CS vui dap nhu vay , ma khi mien nam lot vao tay CS , cac ban khong nhan dip nay , noi day , cung voi mien nam , tieu diet bon chung . Roi toi lai tu tra loi , luc do , o mien nam co Mat tran giai phong , va cai dam Vietcong nam vung , dang "ho hoi phan khoi" , muon lap cong , la "diem tua vung chac " cho che do tan ac nay keo dai cho den ngay nay .

    Sau ngay 30.04.1975 , nhieu nguoi mien bac chay vao nam , da noi : chung toi tuong cac ban giai phong chung toi ! Luc do , toi ngac nhien lam , dat nuoc doc lap , thong nhat roi , ai thang cung duoc , mien la het chien tranh , sao lai mien nam phai " thang " ?

    Roi sau do , tat ca nhung con nguoi VN chan chinh , deu VO MONG ! Tat ca deu bi " luong gat " den tan xuong . It nhieu gi cung co . Gia dinh toi thuoc cong chuc , nen khong bi mat mat gi ca , co gi dau ma mat ? Nhung chung toi bi " mat tuong lai " va cai hien tai nay , khong phai la cuoc song cua " con nguoi " ( nhan dan VN nhu dan cuu , bo vo , ngo ngac , bang moi gia phai tu kiem song nhu loai thu hoang )

    Trả lờiXóa
  19. CHỊ THIÊN KIM THÂN MẾN .CẢM ƠN CHỊ ĐÃ CÓ BÀI VIẾT LỘT TẢ ĐƯỢC BẢN CHẤT ĐỘC ÁC MAN RỢ CỦA CỘNG SẢN -VÀ SỰ CƠ CỰC LÀM THAN CỦA NGƯỜI DÂN VIỆT NAM ĐÃ VÀ ĐANG SỐNG DƯỚI CHẾ ĐỘC TÀI CAI TRỊ CỦA BỌN VÔ LUÂN CS .
    THƯA CHỊ - HOÀN CẢNH GIA ĐÌNH EM CÒN BI ĐÁT HƠN BỘI PHẦN GIA ĐÌNH CHỊ ,BỐ EM ĐƯỢC COI LÀ NGỤY QUYỀN -BỊ ĐÀY Ở TRẠI TÙ CỔNG TRỜI SAU 12 NĂM MẤT 1/2 KHẢ NĂNG SINH TỒN .
    THÁNG 3/1975 GIẢI PHÓNG QUẢNG NGÃI ,BỐ BỊ BẮT ,NHÀ BỊ TỊCH THU -TÀI SẢN BỊ TRƯNG THU SẠCH ,ĐƯA 7 MẸ CON ĐI KINH TẾ MỚI ĐỒNG XOÀI -ĐỒNG PHÚ -SÔNG BÉ (THUỘC TỈNH BÌNH PHƯỚC BÂY GIỜ).EM 8 TUỔI CON THỨ 4 GIA ĐÌNH ,ĐÃ BIẾT ĐI BUÔN SÓC THƯỢNG (NGƯỜI DÂN TỘC)BIẾT LÊN RỪNG PHÁT RẨY TRỒNG LÚA .
    NĂM 1978- THẤT MÙA ĐÓI THÊ THẢM KHÔNG CÓ BO BO ĐỂ ĂN -ĐI KIẾM TỪNG HỘT MÍT ĐỂ SỐNG QUA NGÀY -NHÀ 5 ANH EM TRAI CÓ 3 CÁI QUÂN ĐÙI THAY PHIÊN BẬN ĐI HỌC ,LẤY BAO GẠO LÚA MÌ CỦA MỸ LÀM ÁO ĐỂ MẶC ...
    ĐÔI DÒNG CÙNG BÀI VIẾT VỚI CHỊ ,HẸN MỘT NGÀY GẦN GẶP CHỊ .CHÚC CHỊ SỨC KHỎE.

    EM THIÊN KHÁNH

    Trả lờiXóa
  20. Em Thiên Khánh, Đọc hòan cảnh gia đình của em chị thấy buồn và chẩy nước mắt, hoàn cảnh của em thật bi đát!
    Có lẽ còn nhiều cảnh như thế và thê thảm hơn thế nữa, nhất là vào giai đoạn đó!

    Trời có mắt, những kẻ gieo gío bao giờ cũng bị gặt bão!

    Cầu nguyện cho em bây giờ đỡ khổ hơn và có thể kiếm sống qua ngày.
    Chi mỗi ngày cầu nguyện cho Quê hương, đồng bào mình.
    Ơn trên sẽ chấp nhận lời cầu xin cho những con người đau khổ, bất hạnh !
    Chúc em bình an và hàng ngày dùng đủ

    Trả lờiXóa
  21. Nghe THIEN KIM ke ve Me,chanh long toi cung nho ve ME CUA TOI...Nam 1946 co 1 co nu Tu ve khu so 7 cua thanh pho Hai Phong 18 tuoi gap,yeu roi lay 1 anh Ve Quoc Doan moi hon 2 chuc tuoi.Ca 2 vo chong ay cung di theo KHANG CHIEN va o A.T.K Thanh Hoa co 1 dua be trai khau khinh da ra doi(do chinh la toi)Me vua phai lam cong tac doan the,vua lo chan nuoi,trong trot kiem song va nuoi con tho(cha toi di danh tran o mat tran Tay Bac).9 nam nuoi con mot minh voi mot nguoi me tre la dan thanh thi ma phai o rung,o nui nhat la lai xa chong kho khan biet la bao?Ay vay ma me toi van song,tham chi song tot nhu sau nay me ke :con cua me la dong luc giup cho Me vuot qua het thay moi kho khan thieu thon,moi cam do cua nguoi doi,mot long tin tuong KHANG CHIEN nhat dinh thang loi va cha con se con song tro ve voi Me con minh!Roi hoa binh lap lai o mien Bac...cha toi tro ve voi mot manh dan nam trong dau va to giay chung nhan la thuong binh trong tran dai thang DIEN BIEN PHU.gia dinh toi dang han hoan ngap tran trong niem vui xum hop thi ca cha va Me cung duoc phan cong ve thanh pho Hai Phong...Gia dinh toi duoc nha nuoc cho thue 1 can ho o trong 1 con hem lon,cha lam can bo cong doan o 1 co quan nghien cuu ve thuy san,Me lam nhan vien ban hang mau dich bach hoa con toi di hoc lop vo long...vi benh sot ret bien chung nen cha toi khong the co con nua.Vi la con mot nen toi duoc me don tat ca tinh yeu thuong cho toi,nhieu luc cha cung phai ti nanh vi Me yeu con hon ca chong.Toi hoc het cap 3 va thi do vao dai hoc...hom chu nhan vien buu dien den dua giay bao trung tuyen DAI HOC TONG HOP HA NOI,Me toi da khoc vi sung suong.Me bao :Me tu hao vi con!la con trai nhung toi cung khoc vi thuong Me va cung vi hanh phuc!Nhung 2 ngay sau thi toi nhan duoc giay bao di kham suc khoe de thuc hien nghia vu quan su(thoi gian nay dat nuoc dang co chien tranh,hang ngay may bay va tau chien My lien tuc danh pha thanh pho Hai Phong que huong toi)La trai thoi chien khong the lam khac duoc,toi di kham suc khoe trong noi thap thom lo lang cua Me va su binh than cua cha...Suc khoe loai A toi len duong nhap ngu.Me nghen ngao can dan"Con di chan cung da mem va ngay thang loi phai ve voi Me!Cha im lang vo vo vao vai toi 3 cai.Toi dua cho Me to giay bao trung tuyen dai hoc ma giong lac di vi thuong Me:con se ve va se di hoc Me nhe!Sau khoa huan luyen tan binh toi duoc di hoc 1 khoa tieu doi truong 1 thang roi ve 1 don vi chuyen huan luyen linh moi roi dan di ban giao cho cac don vi chien dau o chien truong nien Nam.Mac du khong phai truc tiep ra tran nhung toi cung nhieu lan suyt chet vi bom toa do cua may bay B52 My tren duong hanh quan vao Qung Binh giao quan cho don vi tiep nhan.Con Me toi...6 nam toi o trong quan ngu la 6 nam Me an khong ngon ngu khong yen.Sau dai thang 1975 mot thoi gian ngan toi duoc ra quan,mac du da biet tin Me bi benh vi suy nhuoc keo dai nhung toi cung khong the hinh dung noi vi khi gap lai Me lai gay yeu,tieu tuy den nhu vay(luc nay ca cha va Me toi deu da ve huu non,Me vi benh suy nhuoc than kinh man tinh,cha ve huu non de di lam them nham co tien thuoc thang cham soc Me.)Du la may man hon nhieu nguoi khac phai nam lai noi chien truong,du duoc song va lanh lan nhung toi cung vo cung oan ghet chien tranh,chi vi chien tranh ma Me toi vi thuong nho va lo so con trai bi chet ma Me toi ra nong noi nay...Me dua cho toi to giay trung tuyen dai hoc nam xua bang ban tay gay guoc run run(nhung anh mat Me cuc ki phan khoi)toi lang le nhet to giay do vao tui ao roi om Me...toi khong the di hoc duoc nua roi,thay vao do la phai di lam kiem tien chua benh cho Me!Nhung moi su co gang cua toi va cha toi da do xuong song xuong be,Me ngay cang kho quat lai va roi bo cha con toi ra di mai mai.Go den day toi khong the viet them duoc nua,mac du Me mat da hon 3 chuc nam nhung chua mot luc nao toi quen duoc Me,ngay ca viec cuoi vo cho toi Me cung khong duoc chu tri,ca mot doi Me vi toi nhung co 1 viec Me dau dau mong cho la toi di hoc dai hoc,nhung toi da khong lam duoc nhu Me mong uoc.Con ngan lay Me mong Me tha thu...Me oi!

    Trả lờiXóa
  22. đỌC những dòng trên của bạn bất hiếu,chắc chắn ai cũng phải xúc động. Chiến tranh làm cho các bà Mẹ đau đớn vì thương chồng , thương con phải xông pha ngoài trận tuyến chiến đấu với tử thần!
    Tội ác là kẻ đã chủ xướng ra chiến tranh và khi không còn tiếng súng thì lại tiếp tục đầy đọa dân lành, cướp đất cướp nhà, tham nhũng để dân phải gánh vác những thất thoát khổng lồ do bọn lãnh đạo và phe nhóm vơ vét, dân chúng bị gầy đói trơ xương. Đất, biển, đảo bị bán và đổi chác lấy đollar. Bọn lãnh đạo nhà cao cửa rộng con cháu xe xịn, cha mẹ nhà to như lâu đài
    Toàn bất công và đọa đầy giáng lên đầu dân đen!!!
    Buồn lắm

    Trả lờiXóa
  23. Bài viết của chị Kim thật là khó tin , ĐCSVN và Bác Hồ vĩ đại đã có công đánh Pháp đuổi Mỹ , bắt tay với Liên Xô - Trung Quốc anh em , dân ta hiện tại sống sung sướng ngang với các quốc gia Âu Mỹ , chúng ta có tất cả mọi thứ của cải vật chất như vầy là nhờ vào sự lãnh đạo sáng suốt trí tuệ của Đảng của Bác ..các bạn trẻ thấy chính xác không , hàng hóa của Tàu tuy không xịn nhưng giá quá bèo sài cũng tạm ổn , tớ ở tận miền tây quanh năm sông nước nên thấy việc các bác Trọng , bác Dũng đã làm là định giao biển đông lẫn hai quần đảo HS-TS cho tàu nhằm liên doanh khai thác cá hay khai thác dầu cũng rất tốt , vì VN làm một mình biết chừng nào mới cá hết dầu , quặng boxit gì đấy cũng vậy , hàng triệu hàng trăm triệu tấn chứ đâu có ít , mình tham ăn một mình đến bao giờ mới hết được mà các bạn lo sợ , rồi hàng vạn cây số vuông rừng đầu nguồn không giao cho Tàu thì để hoang cũng chẳng có ích lợi gì , cho nên phàm cái gì nhiều quá lớn quá ta sài cũng không hết nên biếu cho bạn sài được ta cứ biếu , muôn sự của chung mà lại , đó là chước lấy của che thân chứ ai dại mới lấy thân che của !
    Dân tộc ta hàng ngàn năm nay vì không hiểu rõ đạo lý đơn giản này nên chiến tranh liên miên , ĐCSVN quang minh , đỉnh cao trí tuệ nhất định không thể vì những việc cỏn con mà có thể tuyên chiến với bậc cha chú của Đảng như vậy được , đó mới thật là kế sách trị quốc cổ kim chưa bao giờ có !

    Trả lờiXóa
  24. Bạn Nặc Danh O8:26 chí lý thay!
    Thế mà nhân dân VN và bọn "phản động" cứ rêu rao là bọn lãnh đạo trung ương đảng Cướp Sạch cứ đem bán đất biển đảo cho bậc cha chú tàu khựa. Họ đâu có bán, chỉ cho thôi .
    Tuy nhiên có qua có lại mới toại lòng nhau Lê Duẩn cho hai hòn đảo mà ông Hồ nói là hai đảo chim ỉa để tàu cho lại vũ khí mà đánh cho Mỹ cút và đánh người anh em đang có tự do (vì ganh tức cái mà miền bắc VN không có!)
    Sau đó lại cho đất vùng biên giới vì Lê khả phiêuj cũng đã được tàu khựa cung phụng gái tàu đẹp đến mê ly, nên đã đổi đất, đổi ải Nam quan, thác bản giốc, bãi tục lãm v v...để lấy cái mê ly đó!!!!!!!
    Còn đám rừng đầu nguồn thì Dũng bỏ túi 150 000 000 Mỹ kim và con ông Hồ là Nông đức Mạnh cũng đớp được 300 000 000 mỹ kim chứ ít sao?

    Thôi thì quốc sách của 14 con cá tra là từ sát nhập VN vào với TQ vừa tiện vừa lợi
    It nhất là lợi cho là đảng CSVN và những đảng viên, C A vẫn có cơ hội "còn đảng còn tiền" vẫn còn cơ hội trừng trị dân bằng "đánh, đạp,đập,đớp"
    Ôi đảng là đỉnh cao trí tuệ mà cả thế giới này không nước nào sánh kịp!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

    Trả lờiXóa
  25. Người HN yêu nướclúc 22:18 29 tháng 10, 2011

    Dù có cuộc đời trải nhiều khổ đau cả vật chất tinh thần cho gia đình Thiên Kim, nhưng dù sao gia đình chị cũng còn những tháng ngày sung sướng hạnh phúc dưới chế độ VNCH. Và sau này vợ chồng chị lại sang được bến bờ tự do. Chúng tôi những người dân miền Bắc thì không còn biết thế nào là 1 ngày sung sướng và hạnh phúc. Dù sao cũng chia sẽ niềm vui cùng nỗi đau của người Mẹ và gia đình chị. Chúc chị cùng gia đình luôn bình an mạnh khỏe.

    Trả lờiXóa
  26. Tôi có được đọc một comment cách đây vài ba tháng, chì vài hàng ngắn ngủi thôi mà đã nói lên được gần hết cái bi thảm buồn bã của cuộc đời người dân miền bắc! đã làm tôi xúc động thật lâu cho mãi đến bây giờ:

    Những mùa thu Hà nội
    Tím lòng người u uẩn
    66 năm mông muội
    Chết cả một đời người!
    Đại ý là như vậy, tôi không nhớ từng chữ từng câu
    Tại sao chỉ một nhóm người CS mà lại đầy đọa cả một dân tộc. 66 năm đầy ải miền Bắc thân Yêu và hơn 36 năm đem gông cùm xiềng xích miền Nam hiền hòa. Chúng ta phải can đảm thêm lên! Không có cách gì hơn, vì con người "CS không thể thay đổi, cần đào thải" Cựu TT Nga Yelsin đã nói.
    Cầu nguyệnthật nhiều và tranh đấu cho nhau!

    Trả lờiXóa
  27. Gữi NẶC DANH 18.42, NGƯƠI CHỈ LÀ MỘT TÍNH ĐỒ CUỒNG TÍN CỦA CÁI DỊ GIÁO macle CHẢ HƠN GÌ BỌN ALKAIDA.SỰ THỰC MÀ CHỊ THIÊN KIM NÓI THÌ 90 TRIỆU DÂN VIỆT ĐÃ RỎ VÀ LỊCH SỬ SẺ MÃI GHI.

    Trả lờiXóa
  28. Nguoi nac danh viet bai ca ngoi "Ho Tac" va benh vuc chuyen ban bien dao cho Tau cong la mot ten ban nuoc ro rang, chinh y thi. Nghe giong noi biet lien. Muon lam toi bon chet an do o ban thi sang Tau ma o. Dung o tren dat Viet ma lam nho nhuoc to tien, dung o day ma loi dung dan Vietnam hien lanh ma ban nuoc la toi tay troi, day la mot ten tau hay mot ten ban nuoc khong xung dang o tren manh dat hinh chu S nay nua!!!
    Khap moi neo duong ai cung biet bon ban nuoc giau hang ty dollars ma con co tinh an cuop nha va dat cua dan oan cua nguoi ngheo va cac co so ton giao, con bao mieng thi that la mat tinh nguoi. Sang tau ma o voi tui suc sanh di. Dung o tren manh dat ma cha ong nguoi Viet da lay mau minh ma doi lay cho con chau bay gio lai noi la "chia cho ban...de rong qua khong sai."
    Nguoi hay bung nha va mo ma to tien cua nguoi ma sang Tau di, dung o day ma noi giao cho giac nua! Dan Viet da qua kho roi!

    Trả lờiXóa
  29. KE TINH NGO va TAU CHET oi!sao may nguoi toi da,ngu lau the...doc nhung gi NAC DANH 14.08 viet ma khong hieu chut xiu gi sao?No cung hang ngu voi may nguoi ma may nguoi khong nhan ra...chan qua!NGUU tam NGUU,MA tam MA...cung la mot lu cam thu bat man voi xa hoi,chong pha nha nuoc va nhan dan ma lai chui nhau ghe qua,dung la vo chinh phu,vo hoc thuc,vo van hoa,vo nhan tinh,vo giao duc va vo dao duc.May nguoi cu choc ngoay,chui rua va pha hoai di!lich su se dao thai roi cho cac nguoi vao sot rac di vang!!!

    Trả lờiXóa
  30. Người quan sát gì mà quan sát nhầm lẫn vậy?
    Làm sao mà ND 18:42 lại cùng có một quan điểm với Kẻ tỉnh ngộ và Tàu chệt được!
    Bạn đọc kỹ lại ba bài đi đừng chửi mò nữa. Cám ơn bạn

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn