Steven Jobs: Chỉ có ở nước Mỹ

Ngô Nhân Dụng - Chỉ có một nền kinh tế thị trường trong một xã hội tự do dân chủ, mọi người bình đẳng pháp luật và bình đẳng cơ hội mới đẻ ra những nhà kinh doanh thành công như Steve Jobs. Những người biểu tình chống Wall Street không chống tất cả hệ thống kinh tế và chính trị nước Mỹ. Đúng ra là họ có thiện chí muốn cải thiện hệ thống đó. Họ đúng hay sai, không quan trọng. Trong chế độ dân chủ tự do, sau cùng các cử tri sẽ chọn muốn thay đổi cái gì, thay đổi ra sao... 

*

Chỉ có ở nước Mỹ mới có một người thành công như Steve Jobs. Nhiều người ví Steve Jobs với Henry Ford, Thomas Edison, những doanh nhân đã làm cách mạng trong ngành hoạt động của họ. Các sản phẩm họ đưa ra thị trường thay đổi đời sống của hàng trăm triệu con người. Với Henry Ford là xe hơi, với Thomas Edison là máy hát, máy quay phim, bóng đèn, với hơn 1000 bằng sáng chế. Với Steven Jobs là Macintosh, iPod, iPhones, iPads.

Gốc tích Steve Jobs giống tổng thống Barack Obama, cả hai đều là “đứa con bị cha bỏ rơi,” của một sinh viên ngoại quốc và một phụ nữ Mỹ. Cha của Steve Jobs cũng đạo Hồi, người Syria, bỏ con từ khi ra đời, bà mẹ trẻ phải cho đứa bé làm con nuôi. Bố mẹ nuôi là những người lao động, Jobs phải rời trường đại học vì cha mẹ không đủ tiền trả học phí. Năm 20 tuổi, Jobs cùng Steve Wozniak, bạn học cũ, góp vốn làm ăn. Wozniak bán chiếc máy tính hiệu HP, Jobs bán chiếc xe van Volkswagen góp được 1,350 đô la. “Chúng tôi làm việc 18 giờ một ngày, 7 ngày một tuần, làm việc vui quá,” Wosniak kể. Mới đầu cặm cụi trong phòng ngủ của Wosniak, sau chật chội quá đổi qua garage nhà Jobs. Khi chế ra máy Apple 2, Jobs thuê Jerry Manock làm cho cái mẫu, giá 1,500 đô la. Nhà họa khiểu kỹ nghệ yêu cầu trả tiền trước, vì “không biết mấy ông tướng này sẽ làm ăn thế nào!” Steve Wozniak có tài chế ra máy, nhưng Steve Jobs là người nghĩ đến làm sao cho mọi người dùng được cái máy, để bán được máy.

Giấc mộng của Steve Jobs, có lúc nói với Wosniak, là sẽ dựng lên một công ty trị giá 10 tỷ mỹ kim, mà “không mất linh hồn.” Khi Steve Jobs chết, 56 tuổi, công ty Apple trị giá 350 tỷ đô la, Jobs được cả thế giới nhớ tới như một doanh nhân lỗi lạc. Linh hồn của Apple vẫn là luôn luôn tìm cái mới, dám liều lĩnh làm cái mới, và nghĩ đến người trước khi nghĩ đến máy.

Một trong những người ngưỡng mộ Steve Jobs là một cậu ở Hồng Kông, Jonathan Mak, 19 tuổi. Tháng Tám, khi nghe tin Jobs từ chức vì bệnh ung thư nặng, cậu sinh viên này (họ Mạch đọc theo lối Hán Việt) đã vẽ kiểu một bức hình tỏ lòng kính trọng, đưa lên mạng. Hình đen trắng đơn sơ; dùng trái táo nhãn hiệu các sản phẩm của Apple, thay vết cắn trên trái táo bằng bóng Steve Jobs nhìn nghiêng. Trong mấy ngày qua, bức hình này được khắp thế giới hoan nghênh, nó thể hiện đúng như lối Steve Jobs vẫn chọn kiểu cho các sản phẩm của ông: đơn sơ mà đẹp. Cậu Jonathan đang được mấy trăm ngàn người vào mạng hoan hô, được các tờ báo ở Mỹ và Đức xin phép sử dụng, được các công ty thương mại mua quyền in trên áo thung, trên các món tưởng niệm Steve Jobs (Cậu nói sẽ xin phép công ty Apple trước để được sử dụng hình trái táo của họ, rồi sẽ tặng các món tiền thu được cho việc nghiên cứu chống ung thư).

Trong cùng thời gian đó, một cô gái 19 tuổi đang đi biểu tình ở New York, trong đám hàng ngàn người xuống đường với khẩu hiệu “Chiếm Wall Street” (Occupy Wall Street). Wall Street là trụ sở thị trường chứng khoán New York, tượng trưng cho kinh tế tư bản hàng trăm năm nay. Phong trào này đã lan ra các thành phố lớn khắp nước Mỹ. Cô Zubeyda Akil ra khỏi nhà từ ngày 17 tháng Chín khi vụ biểu tình bắt đầu, hành trang có một cái túi ngủ, mấy bộ quần áo, cái đệm trải trên lề đường hay trong công viên mỗi đêm, và một điện thoại di động, để (theo lời mẹ dặn) mỗi ngày gọi về nhà hai lần cho má yên tâm. Lâu lâu cô phải đi “chạc” máy điện thoại nhờ trong quán ăn McDonald, đường Broadway. Những người biểu tình đem theo các khẩu hiệu tùy ý mình, không ai phối hợp, không ai nghiên cứu, ra lệnh. Chống chiến tranh, bảo vệ môi trường, bảo vệ thú vật, nhất là chống các nhà tài phiệt, các đại công ty, đòi Wall Street bớt tham lam, bớt làm liều gây khủng hoảng kinh tế làm bao người thất nghiệp. Nhiều người biểu tình là những sinh viên đã tốt nghiệp đại học, chưa có hay mới mất việc, và tất nhiên họ mang bên mình nhiều sản phẩm do Steve Jobs tung ra.

Chỉ có ở nước Mỹ mới thấy cảnh tượng đó. Đi biểu tình chống kinh tế tư bản mà vẫn sử dụng những thành tựu của nền kinh tế đó, iPod, iPhones, iPads. Rồi khi pin trong máy bị yếu, đi chạc điện nhờ ở quán McDonald, hệ thống “phát phút” này cũng là một thứ mà chỉ kinh tế tư bản mới đẻ ra được! Cảnh tượng này, nói giản dị, gọi là Tự Do.

Không có chính phủ nào đủ nhân lực, tài nguyên và khả năng điều khiển cuộc sống kinh tế để đẻ ra những Apple hay McDonald; những Mark Zuckerberg (Facebook), Bill Gates (Microsoft), Larry Page (Google), hay Michael Dell (Dell). Họ thành công không phải chỉ nhờ kinh tế thị trường. Bộ Quốc phòng Mỹ có thể đã trả tiền cho những người sáng tạo ra kỹ thuật làm thành internet. Nhưng muốn internet được phổ biến, thay đổi đời sống hàng tỷ con người, phải chờ các doanh nhân. Kinh tế thị trường và chế độ tự do dân chủ là môi trường sản xuất ra những người sáng tạo, dám chấp nhận rủi ro, những người làm cách mạng trong đời sống hàng ngày cho mỗi ngày một tốt hơn. Quan trọng nhất là họ sống trong một xã hội tự do, dân chủ, tôn trọng luật pháp, trong đó có những luật lệ bảo vệ tài sản. Một món tài sản cần bảo vệ là bằng sáng chế, phát minh. Jonathan Mak sống ở một môi trường tự do và trọng pháp cho nên đã nghĩ ngay tới việc xin phép Apple sử dụng hình trái táo. Mai mốt, khi hình vẽ của chú được in trên áo thung, chắc chắn sẽ có hàng triệu chiếc áo tương tự được sản xuất ở Trung Quốc, không trả bản quyền; rồi lén lút chuyển ra bán ở Hồng Kông và các nước khác! Họ chưa có thói quen tôn trọng quyền sở hữu, còn lâu mới tiến được!

Khi nhớ lại thời họ khởi nghiệp, Steve Wozniak kể rằng trong thời gian đó “có hàng triệu thanh niên như chúng tôi. Ai cũng nhìn về tương lai, cố nghĩ làm sao biến các ý kiến của mình thành doanh nghiệp lớn.” Steve Jobs không mang hình ảnh một “nhà tư bản” Wall Street. Chịu ảnh hưởng của đạo lý Đông Phương (theo đạo Phật sau chuyến đi Ấn Độ thời trẻ) Jobs sống giản dị, mang một lối nhìn không giống khuôn mẫu có sẵn. Người khác chế tạo máy vi tính cho thật tốt, thật hay, cho người tiêu thụ mua dùng rồi thích ứng với máy. Jobs luôn luôn dùng trực giác nghĩ tới người tiêu thụ trước, xem họ sống, nghĩ, cảm như thế nào và chế ra những cái máy thích hợp với con người, cho phép người và máy tương ứng, tương tác lẫn nhau.

Công ty Apple đã chế ra những cái máy giúp người mù “đọc” được giá trị đồng tiền họ nắm trong tay; giúp giáo dục trẻ em bị bệnh “tự kỷ” (autistic) biết đọc biết viết, chế những cái máy chuyển biến dữ kiện y khoa giúp việc chẩn bệnh; có máy giúp các hội thiện gây quỹ, chưa kể những iPod, iPhones, iPads thay đổi cách người ta sống hàng ngày, giải trí, liên lạc với nhau, thu thập tin tức và và học hỏi, đủ thứ. Ngoài 34,000 người làm cho công ty Apple ở Mỹ, còn hàng trăm ngàn công nhân khắp thế giới có công việc.

Nhiều người chỉ trích công ty Apple về tội “đưa công việc làm sang Trung Quốc” khi thấy những sản phẩm có chữ Made in China. Sự thực không phải.

Một cái iPad bán giá 499 đô la, thì trong đó chỉ có 12 đô la trả cho các xí nghiệp và công nhân Trung Hoa làm việc ráp các bộ phận lại. Có 250 đô la trả cho các công ty Samsung ở Đại Hàn, Toshiba ở Nhật, Broadcom ở Mỹ, còn cái pin dùng trong đó là do công ty Amperex Technology ở Hồng Kông, do công ty TDK Nhật Bản làm chủ. Ngoài ra còn những bộ phận được chế tạo ở nhiều nước khắp thế giới. Phần lớn nhất trong số 499 đô la một chiếc iPad trả cho các cổ đông công ty Apple, dùng để trả tiền các bằng sáng chế, lương nhân viên, và đóng thuế. Đây là một thành quả của nền kinh tế toàn cầu hóa.

Mặc dù nhiều bạn trẻ đang biểu tình chống Wall Street, nhưng chính nhờ các định chế tài chánh ở đó những người như Steve Jobs mới có cơ hội. Trước khi chính thức thành lập và ghi tên công ty Apple, Jobs và hai người bạn góp dần dần được 250,000 đô la. Bốn năm sau, Công ty Morgan Stanley tổ chức việc phát hành thêm cổ phiếu đưa Apple vào thị trường chứng khoán, bán cổ phần cho công chúng. Số cổ phiếu mà ba nhà sáng lập làm chủ trị giá 1,800,000 đô la. Một cổ phần bán với giá 378 đô la trong tuần qua, hồi công ty mới ra công chúng năm 1980 chỉ đánh giá 2.75 đô la.

Paul Jobs, cha nuôi của Steve, là một công nhân chạy máy, chưa học hết trung học. Trong cái xưởng nhỏ mà ông dùng ở nhà, ông đã dành một khoảng cho cậu con nuôi, dậy con tập làm việc, tháo rồi ráp mấy cái máy, hy vọng cậu con sẽ thành một công nhân giỏi. Ông không ngờ đứa “con chửa hoang” ông nhận nuôi có sự nghiệp như sau này. Trong lúc kinh tế Mỹ suy yếu, ngành công nghiệp điện tử cũng trì trệ, chỉ có Apple là vẫn được người ta chờ đợi khi tung ra các sản phẩm mới. Sau đó, bao nhiêu công ty khác thấy một thị trường mới mở ra, họ đua nhau chế các sản phẩm cùng công dụng. Cái tài của Steve Jobs không phải là tìm ra những sản phẩm mà thị trường muốn tiêu thụ. Năng khiếu đặc biệt của ông ta là làm ra những thứ mà người tiêu thụ thấy là phải thích. Những thứ đó lại thay đổi đời sống của mọi người.

Chỉ có một nền kinh tế thị trường trong một xã hội tự do dân chủ, mọi người bình đẳng pháp luật và bình đẳng cơ hội mới đẻ ra những nhà kinh doanh thành công như Steve Jobs. Những người biểu tình chống Wall Street không chống tất cả hệ thống kinh tế và chính trị nước Mỹ. Đúng ra là họ có thiện chí muốn cải thiện hệ thống đó. Họ đúng hay sai, không quan trọng. Trong chế độ dân chủ tự do, sau cùng các cử tri sẽ chọn muốn thay đổi cái gì, thay đổi ra sao. Bốn năm một lần, dân Mỹ có thể bắt đầu làm lại. Điều quan trọng là xã hội có tự do, ai cũng có quyền hội họp ngoài đường, có quyền phát biểu ý kiến. Bảo vệ các quyền tự do đó cần thiết hơn cả việc bảo vệ một hệ thống kinh tế tài chánh mà lúc nào người ta cũng thay đổi được.


11 Nhận xét

  1. xin đừng lôi jobs vào chính trị

    Trả lờiXóa
  2. Cảm ơn nền chính trị đã tạo ra Steve Jobs, Bill Gate...!
    Trung Cộng, Việt Nam, Cuba và Bắc Hàn đã đóng góp gì cho thế giới ???

    Trả lờiXóa
  3. Nhưng chính nhờ những cái nền chính trị phong phú, dân chủ và đầy màu sắc của mấy cái nước tư bản, đế quốc mới sản sinh ra được nhiều nhân tài như Mr Jobs cho cả thế giới được nhờ. Nếu ông Dớp được may mắn lớn lên ở 1 nước cộng sản và đi học dưới mái trường XHCN thì cả thế giới chỉ được thêm một anh công nhân quèn như cha ông ấy hy vọng. Không phải sao? Thử nhìn lại coi, mấy cái nước theo chủ nghĩa CS mấy chục năm nay (cũng suýt soát cở tuổi ông Jobs hay gìa hơn, chứ đâu trẻ hơn à nha)có sản suất được nhân tài nào cho cả thế giới ngưởng mộ đâu? Có phải vậy không

    Trả lờiXóa
  4. Dù muốn hay không thì ai sống trong thế giới này cũng đều có liên quan không ít thì nhiều đến chính trị. Chính trị làm thay đổi xã hội, thay đổi nhân sinh, thay đổi quan điểm, thay đổi hệ tư tưởng, thay đổi suy nghĩ và cách thức hành động,... Dù muốn hay không thì không thể chối bỏ việc chính thể chế chính trị của nước Mỹ góp phần không nhỏ tạo ra Steven Jobs và hàng triệu nhân tài khác cũng như những phát minh của Jobs cũng ảnh hưởng, tác động và làm thay đổi (cải cách) chính thể chế chính trị đó.

    Trả lờiXóa
  5. Thay doi the che chinh tri tu CS sang Cong Hoalúc 22:12 10 tháng 10, 2011

    Chính thể chế nước Mỹ đã giúp cho hàng ngàn người Việt tị nạn CS và con cháu của họ thành công trên đất Mỹ. 1 thể chế chính trị mà mỗi con người bất kể màu gia, tôn gíao, ngôn ngữ, lập trường chính trị đều có cùng 1 cơ hội như nhau để phát triển khả năng tột bực của mình. Chỉ có CSVN vẫn tiếp tục u mê ôm cứng cái thể chế độc tài CS để thiêu rụi đất nước dân tộc và cả bản thân mình.

    Hãy khôn ngoan thay đổi chế độ từ CS sang Cộng Hòa thì dân tộc và tòan dân sẽ có những ngày tháng hạnh phúc độc lập no ấm.

    Trả lờiXóa
  6. "Lựu đạn says:
    19:38 Ngày 10 tháng 10 năm 2011

    Cảm ơn nền chính trị đã tạo ra Steve Jobs, Bill Gate...!
    Trung Cộng, Việt Nam, Cuba và Bắc Hàn đã đóng góp gì cho thế giới ???"


    Đóng góp gì cho thế giới hả? À..., à..., à..., à..., tôi biết rồi: những tràng cười vô tận.

    Bác không tin thì mời bác xem lại mấy bài diễn văn của Chém Gió Chi Bảo Nguyễn Minh Triết. Cam đoan không cười ra nước mắt không lấy tiền.

    Trả lờiXóa
  7. Bài này viết hay ông Dụng ơi.

    Trả lờiXóa
  8. Có nhiều bài báo dù viết sự thật mà đọc xong tôi thấy não lòng và chán nản cho một tương lai Việt Nam và con của tôi, sao mà hắc ám thế. Là vì sự thật nó ghê ghớm quá. Đọc những bài như loại này tôi thấy có niềm tin hơn, tin tưởng rằng VN sẽ có một ngày tự do và tôi, con tôi cùng những người Việt khác sẽ sống theo chí mình, làm những điều mình thích, chịu trách nhiệm những việc mình làm, và khẳng định sướng hay khổ đều do mình tạo ra hết, do mình có tài cùng không mà thôi. Như xã hội VN bây giờ ai dám tin có tài là sẽ thành công?

    Trả lờiXóa
  9. Việt Nam cũng có nhiều nhân tài...rất tiếc chế độ xhcn hiện thời không để họ phát triển hết tiềm năng.

    Trả lờiXóa
  10. Sài Gòn năm 1973 - 72 đã có xe hơi thương hiệu La Dalat dẫu rằng nền tảng của nó là của Citroen (Pháp) nhưng quan trọng là nó mang tên của Việt Nam, trong khi đó Đại Hàn ko có gì trong tay nhưng sau mấy chục năm Đại Hàn đứng thứ 13 trên thế giới nào Deawoo, Kia, Huyndai, Samsung, LG, ... VN vỗ ngực xưng danh là "Đỉnh cao trí tuệ" có được những gì? ngày 30/4/1975 cũng là ngày khai tử luôn thương hiệu La Dalat.
    Nếu xã hội Mỹ như VN thì liệu có những người như Bill, Jobs, ... chế ra đồ xài ko? Ấy thế mà cứ ra rã chửi: CNTB là thối nát, CNXH là tốt đẹp, thối đâu ko thấy chỉ thấy hàng của nó xài ngon quá, công nhân của nó sướng quá - ấy là bị "bốc lột giá trị thặng dư" đó.
    Sau 1975 các cán binh cs vô Nam chở kình kình đồ của "thằng Tư bản" về xài còn đồ của thằng cs thì sao? nói xin lỗi cho cũng ko thèm lấy!
    Chính xã hội dân chủ - tự do mới tạo ra được thiên tài còn cái xã hội chết tiệt của cs chỉ tạo ra được những con người khát máu mà thôi.
    Không phải nói xấu giai cấp nông dân, giai cấp đó thật sự được quí trọng nhưng họ không thể điều hành quốc gia bởi lẽ người nông dân thường trình độ học vấn ko cao, thử hỏi với tư tưởng của cs lấy công nông làm nồng cốt thì hỡi ơi đất nước lụn bại thì chuyện ko có gì lạ!
    Cuối cùng giai cấp công - nông chỉ là con chốt thí trên bàn cờ chính trị của cs mà thôi, giờ thì sao? nông dân bị các quan cs câu kết chiếm đất, công nhân bị bốc lột thậm tệ tại các nhà máy, xí nghiệp.
    Vậy thì chính trị nó quyết định đế kinh tế, cái đó đã rõ. Không có nước Mỹ thì chắc chắn sẽ ko có Bill Gates, Steve Jobs, ko có Obama ...
    Nếu VN muốn có thiên tài thì cái xã hội chết tiệt, quái thai này cần chôn nó dưới ngàn thước đất để nó khỏi ngoi lên nữa.

    Trả lờiXóa
  11. Dennis Ritchie không tỉ phú như Bill Gates hay Steve Jobs

    Như Edgar Codd cha đẻ cơ sở dữ liệu

    Edgar Codd không trọc tỉ phú như Larry Ellison chủ hãng Oracle giàu thứ Ba Hoa Kỳ ! .. .

    BUỒN THẬT CHO Dennis Ritchie và Edgar Codd (CHA ĐẺ ra DB2 và cả ORACLE ! ...)




    Cha đẻ Unix và C vừa vĩnh viễn âm thầm ra đi !
    ===========================


    Tháng Mười năm nay là Tháng Tang cho các Nhà Tin học.. ..

    Rõ ràng đây là một ngày buồn của toàn bộ thế giới công nghệ Thông tin

    Sau sự ra đi của Steve Jobs

    Cha đẻ hệ điều hành mã nguồn mở Unix vừa vĩnh viễn âm thầm ra đi !

    Cha đẻ ngôn ngữ lập trình C vừa vĩnh viễn yên lặng ra đi !

    Dennis Ritchie vừa thầm lặng ra đi vào Vĩnh hằng !

    Chỉ có chuyên gia Tin học mới biết Cống hiến Dennis Ritchie vô cùng vĩ đại

    Không có nhiều sáng kiến phát minh kỳ vĩ của Dennis Ritchie

    Không có unix

    Không có linux

    Không có hệ điều hành Windows của MicroSoft

    Không có hệ điều hành Macintosh của Apple

    Không có Android

    Không có iOS

    Không có hệ thống máy tính hiện đại

    Không có máy chủ web

    Không có ngôn ngữ lập trình C

    Không có hậu bối” của C như C++ và Java

    Và chắc còn không có nhiều thứ nữa !….

    Thật khó kể hết các ảnh hưởng của Dennis Ritchie

    Vì bên cạnh Dennis Ritchie, Bill Gates hay Steve Jobs chỉ là những cậu bé con

    Giỡn chơi cái hộp cát (1) trong công viên công nghệ

    Nếu Steve Jobs như kiến trúc sư chuyên xây tòa nhà chọc trời

    Dennis Ritchie là người phát minh sắt thép để xây dựng công trình ấy

    *

    Dennis Ritchie không tỉ phú như Bill Gates hay Steve Jobs

    Như Edgar Codd cha đẻ cơ sở dữ liệu

    Edgar Codd không trọc tỉ phú như Larry Ellison chủ hãng Oracle giàu thứ Ba Hoa Kỳ ! .. .



    http://www.youtube.com/watch?v=ClRWvsjDg94&feature=player_embedded


    Dennis Ritchie nhận Huân chương Quốc gia công nghệ từ Tổng thống Mỹ Bill Clinton



    #include
    #define _RIP 1
    int main(void)
    {
    printf(« Vĩnh biệt Thiên tài Dennis Ritchie yên nghỉ Miên viễn và xin cảm ơn Dennis !... »);
    return _RIP;
    }



    TỶ LƯƠNG DÂN
    Viết nhân ngày 09/10/2011 Thiên tài Dennis Ritchie vừa ra đi Hôm nay ....



    1. Sand box hay le bac à sable

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn