Tình trạng kinh tế Việt Nam: Đại gia hạ cánh an toàn, trung lưu phá sản, dân đen tuyệt vọng

Nguyễn Xuân Nghĩa  - Đầu năm nay, một giới chức cao cấp của Hà Nội là ông (cựu) Thống đốc Ngân hàng Trung ương có phát biểu rằng dân ta sẽ ăn một cái Tết vui vẻ huy hoàng nhất. Quả nhiên, người ta đã cố thổi lên không khí lạc quan phấn khởi vì Đại hội Đảng khóa XI vừa kết thúc trước Tết hai tuần. Nhưng đấy là sự lạc quan của kẻ uống thuốc bổ.

* Mừng Xuân mừng Đảng, với cái mẹt *

Vì chín tháng sau Đại hội XI, cách đây năm ngày, Hội nghị kỳ ba của Ban Chấp hành Trung ương khóa XI vừa "thống nhất" quyết định là phải cải tổ nền kinh tế trong ba lãnh vực là đầu tư, thị trường tài chánh và doanh nghiệp nhà nước. Lý do "tái cơ cấu" này được chính người đầu đảng nêu ra:

"Kinh tế vĩ mô chưa thật ổn định; lạm phát vẫn ở mức cao, tiềm ẩn nguy cơ bùng phát; nợ công, đặc biệt là nợ nước ngoài tăng nhanh; dự trữ ngoại hối mỏng, áp lực đối với tỉ giá còn lớn; thị trường tài chính, thị trường bất động sản giảm sút, tiềm ẩn nhiều rủi ro. Sản xuất, kinh doanh của các doanh nghiệp đang phải đối mặt với tình trạng giá cả đầu vào, lãi suất cao, hàng tồn kho lớn... Tình hình nêu trên có nguyên nhân khách quan là do tác động của khủng hoảng tài chính, suy thoái kinh tế toàn cầu; nguyên nhân chủ quan là do những yếu kém của nội tại nền kinh tế với mô hình tăng trưởng và cơ cấu kinh tế lạc hậu, kém hiệu quả, tích tụ kéo dài từ lâu, chậm được khắc phục và do những hạn chế, khuyết điểm trong lãnh đạo, quản lý, điều hành của các cấp các ngành, đặc biệt là trong điều hành chính sách tiền tệ, tài khóa; quản lý quy hoạch, đầu tư, đất đai, tài nguyên, thị trường bất động sản... " 

Bỏ qua ngôn từ chính thức đó mà nói theo dân gian thì Việt Nam đang mấp mé khủng hoảng. Người ở trong nước gọi là "chết lâm sàng". Đảng Cộng sản phải tiến hành một đợt cải cách nữa, cũng quyết liệt như cách đây đúng 20 năm. 

Mà vì sao 20 năm? 

Và tình hình nguy ngập như thế nào?

Bối Cảnh Thời Gian

Chúng ta có thể tạm nhớ lại vài mốc thời gian để mường tượng ra các bài toán và giải pháp của những người đã độc quyền cai trị đất nước từ năm 1975 đến nay:

Sau 1975 là 10 năm hoang tưởng vì "tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên xã hội chủ nghĩa". Còn tiến đến tận Kampuchia. Vì chiếm đóng xứ láng giềng này, Tổng sản lượng GDP vốn dĩ đã suy sụp còn mất toi 5% mỗi năm. Vì vậy Việt Nam mới tiến lên cao điểm là khủng hoảng năm 1986 và bước ngoặt là Đại hội VI. 

Sau Đại hội đó là năm năm lúng túng thả nổi, từ 1986 đến 1991, vì nhà cầm quyền biết thế nào là sai mà chưa rõ thế nào là đúng. Đó là "đổi mới tự phát", buông tay ra cho dân làm ăn tự do hơn trước. Quả nhiên là có khá hơn xưa, và dân hết đói. 

Nhưng còn đảng thì sao?

Khi Trung Quốc và Liên Xô bị khủng hoảng năm 1989 rồi Liên Xô tan rã năm 1991, nhà cầm quyền hốt hoảng nên đành đổi mới thật. Mà nhìn quanh thì chỉ còn thấy mô hình Trung Quốc, vừa có vẻ khả quan về kinh tế lại an toàn về chính trị. Từ đấy, Việt Nam trôi vào bóng rợp của Trung Quốc vì lý do ta gọi là ý thức hệ. Thực tế là để đảng tìm chỗ tựa về chính trị.

Thời điểm mấu chốt là năm 91 đó, cách đây 20 năm, khi chế độ bị chao đảo và nghiêng về Bắc Kinh trong cách cải tổ.

Nhưng trong năm năm đầu của thời đổi mới từ trên xuống thay vì từ dưới lên như trước, nhà cầm quyền vẫn mò chân xuống nước mà đi. Từ 1991 đến 1996 thì chỉ giải toả những gì không gây ra rủi ro chính trị, chứ chưa dám bung hẳn ra ngoài theo kinh tế thị trường, dù rằng đã được quốc tế viện trợ để cải cách.

Đấy là lúc Hoa Kỳ nhập cuộc, kể từ 1993-95 trở đi. 

Năm năm sau, từ 1996 đến 2001, Mỹ lần lượt bãi bỏ lệnh cấm vận và bình thường hóa quan hệ kinh tế rồi ngoại giao, với dấu mốc là Hiệp định Thương mại Song phương BTA ký năm 2001. Bước nhảy vọt khởi sự từ đó, dù Hà Nội vẫn hoài nghi e ngại việc hội nhập vào kinh tế thế giới. Và vẫn sợ ý đồ của Mỹ!

Hà Nội mất 10 năm thương thảo việc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới WTO cho đến khi vượt qua cửa Hoa Kỳ với quy chế thương mại bình thường NTR, xưa kia được gọi là Tối huệ quốc, được Mỹ chấp thuận đúng năm năm trước đây, vào cuối năm 2006. 

Thế rồi từ khi gia nhập Tổ chức WTO thì nhà cầm quyền Hà Nội rơi vào trạng thái tâm lý ngược, là hồ hởi sảng, như con cá nước lợ đã tung tăng ra biến lớn. Nó bị say sóng! Đó là tình hình từ 2007 đến nay.

Do sự lạc quan thiếu cơ sở, Hà Nội tưởng rằng sẽ tập trung cả đặc quyền lẫn đặc lợi vào khu vực kinh tế xã hội chủ nghĩa với việc thành lập các tập đoàn kinh tế nhà nước, trong khi vẫn khai thác được lợi thế của kinh tế thị trường. 

Kết cuộc là nguy cơ khủng hoảng như ta đã thấy. 

Nhìn lại trong trường kỳ thì cũng không khác vụ khủng hoảng kinh tế của năm nước Đông Á vào thời 1997-1998. Nhưng có khác vì Việt Nam chưa có kinh tế thị trường và cũng không có chính trị dân chủ, nên khó xoay trở hơn các nước kia.

Đấy là bối cảnh của những khó khăn hiện nay.

Thách Đố Trước Mặt

Chúng ta phải nhìn lại toàn cảnh từ khi giao lưu với Mỹ và được mở cánh cửa vào WTO:

Vốn dĩ đa nghi mà chẳng nghi ngờ sự kém hiểu biết của mình, lãnh đạo Hà Nội khám phá là ta khôn hơn nên có lợi lớn sau khi bang giao với Hoa Kỳ! So với tình hình năm 1995, ta mua của Mỹ gấp 10 mà bán cho Mỹ gấp 128 lần. Quả là Mỹ khờ! Như năm ngoái Việt Nam đạt xuất siêu là hơn 11 tỷ đô la, và mới có năm tháng của năm nay thì đã lời thêm gần năm tỷ.

Nhưng trong 10 năm cầy cục lập hồ sơ xin vào WTO, Hà Nội cũng không hề nghi ngờ sự thiếu hiểu biết nên chẳng chuẩn bị giai đoạn tiến ra biển lớn. Cơ chế kinh tế, luật lệ và thông tin của Việt Nam không có khả năng đối đầu với những thách đố dồn dập của thời "hậu WTO". Mà vẫn cứ lạc quan hồ hởi với cái tệ sùng bái chỉ tiêu tăng trưởng vì thấy sản xuất tăng vọt. Và quả nhiên là gây lạm phát từ cuối năm 2007. 

Khi ấy, một yêu cầu lưỡng nan - vừa tống ga để tăng trưởng mạnh, vừa đạp thắng để hãm đà vật giá - đã thách đố khả năng ứng phó của chính quyền. 

Mà ngoài biển lớn cũng có sóng dữ: thế giới lại bị tổng suy trầm 2008-2009 nên Việt Nam bị ảnh hưởng. Theo đúng bài bản Trung Quốc, Việt Nam lại tăng chi và ào ạt bơm tín dụng để kích thích kinh tế với hậu quả tương tự: gây bội chi ngân sách, lạm phát và thổi lên bong bóng đầu cơ địa ốc. 

Nhìn lại thì trong các nước Á châu, Việt Nam đứng đầu - còn hơn Trung Quốc - về kích thích kinh tế với lượng tín dụng bơm ra từ 2008 đến 2010 là 100 tỷ đô la, bằng Tổng sản lượng GDP! Cũng vì vậy mà kinh tế gặp họa còn tệ hơn Trung Quốc. 

Sau đây là vài con số khô khan mà người ta phải nói đến. 

Đó là chỉ tiêu 7% đã tuột khỏi tầm tay, năm nay mà đạt 6% là mừng. Mà lạm phát lại gần 20%, cao nhất từ bốn năm nay. Bội chi ngân sách bằng 6% GDP. Nhập siêu mỗi tháng chừng một tỷ, mà được với Mỹ bao nhiêu thì nạp cho Tầu bấy nhiêu. Cán cân chi phó hay vãng lai hụt cỡ 5-6% GDP. Dự trữ ngoại tệ chỉ còn đủ cho gần hai tháng nhập cảng và đồng bạc mất giá nên càng gây lạm phát trong vòng luẩn quẩn. Ngoại trái chiếm 50% GDP và nếu kể cả số nợ của doanh nghiệp nhà nước mà chính quyền phải đảm bảo và trả nợ đậy, thì số công trái đã vượt tổng sản lượng. Tức là lên đến mức báo động. Cũng nguy ngập như hệ thống ngân hàng với núi nợ khó đòi và sẽ mất. Còn thị trường địa ốc thì xì như trái bóng hết hơi vì hết được bơm thuốc bổ.

Trong cơn sóng gió vừa qua, Việt Nam tụt hậu so với các xứ khác: nội một năm, sức cạnh tranh sụt sáu bậc. Còn giá trị trái phiếu bị giáng cấp tới điểm B- là hạng thấp của giấy lộn "junk bond". Giới đầu tư quốc tế đang nghĩ lại về ảo vọng của họ tại Việt Nam. 

Nguồn hy vọng cuối chính là tiền bạc do thân nhân gửi về, được Ngân hàng Thế giới ước lượng vào Tháng Năm vừa qua là từ 7,2 tỷ đến tám tỷ đô la cho năm 2010! Ngẫu nhiên sao lại bằng mức gia tăng sản xuất của gần 90 triệu dân trong cả năm. Nhưng đấy chỉ là một cách nhìn máy móc của con số. 

Chứ thực tế thì tình hình còn đen tối hơn. 

Hệ thống sản xuất của Việt Nam có ba giai tầng cao thấp khác nhau. Trên cùng là các tập đoàn nhà nước với giới điều hành là các đảng viên cao cấp có toàn quyền về kinh tế, kinh doanh, vay mượn hoặc sử dụng đất để trục lợi, mà thực tế đóng góp rất ít cho kinh tế nếu so với tài nguyên được phép tận dụng một cách vô trách nhiệm vì theo diện chính sách. Ở giữa là các doanh nghiệp cổ phần tiếng là của tư nhân mà đa số là tay chân của thân tộc hoặc những ai có quan hệ với đảng viên cán bộ, để chia chác đặc quyền từ trên ban xuống. 

Dưới cùng là các tiểu doanh thương loại nhỏ và trung bình, họ phải luồn lách qua hệ thống luật lệ và chính sách mờ ảo để trục lợi - hoặc vặt mũi bỏ mồm. Thành phần này có rủi ro phá sản cao nhất dù tuyển dụng nhiều nhân công nhất. Thực tế thì năm nay đã có năm vạn cơ sở chính thức đóng cửa và thải người vì làm sao kinh doanh có lời khi phải vay lãi đến hơn 20 phân trong khi cả thế giới đang bị suy trầm? 

Dưới đáy của hệ thống kinh tế đó là nông dân, bị cướp đất và phá rừng, bị ở trên trưng thu trục lợi khi gạo lên giá và lãnh họa lúc hệ thống đê bao bị bể, là chuyện đang xảy ra.

Phản ảnh cái hạ tầng kinh tế đó là hệ thống xã hội bất công đã được định chế hóa ở trên. 

Các đại gia và thân tộc của đảng ở trên cùng là những kẻ giàu nhất nước, tiêu xài như Mỹ, đi Mỹ như đi chợ, để "đầu tư", rửa tiền và tẩu tán tài sản thụ đắc bất chính, dưới sự đo đếm mẫn cán của công lực Mỹ. Ở giữa là thành phần gọi là trung lưu khá giả thì cũng là những ai có quan hệ với nhân sự của đảng. Trong tầng lớp này, không thiếu những kẻ giàu nổi hãnh tiễn và khoe khoang sự thành tựu của mình. 

Ở nấc dưới của xã hội lý tài và bất công đó là một đa số còn nghèo khổ. 

Thảm kịch lớn là họ chịu đựng sự nghèo khổ ấy và một số tìm nấc thang leo lên bậc trên, cũng lại qua quan hệ với đảng viên cán bộ của nhà nước, hoặc khai thác những kẽ hở của luật lệ chính sách. Dưới cùng là những kẻ tuyệt vọng và bất mãn. Một số không ít sẵn sàng can vào tội ác để tìm ra ánh mặt trời của họ trong xã hội đen, mà đa số nạn nhân là người dân. 

Người ta nhìn ra sự suy sụp kinh tế trong sự băng hoại xã hội. Thế thì vì sao mà năm năm sau khi gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới, Việt Nam lại tụt hậu về cả kinh tế và xã hội như vậy?

Nguyên Nhân Gần Xa

Chúng ta có một cách giải thích nhẹ nhàng và nhân nhượng, dựa trên lý luận kinh tế theo kiểu chuyên gia ngoại quốc.

Thứ nhất, trong mấy chục năm qua, hiển nhiên là Việt Nam có những đổi thay về lượng. Nhưng nhìn trong không gian thì vẫn chưa theo kịp và thực tế bị thua sút các nước đã từng có tốc độ tăng trưởng rồng cọp là 7-8% một năm trong mấy chục năm liền với mức công bằng cao hơn. 

Nên nhắc tới một trường hợp mà nhiều người nghĩ đến lại buồn là Nam Hàn, nửa thế kỷ trước thì cũng cùng trình độ phát triển với miền Nam, trên phân nửa lãnh thổ. Hai chục năm trước Thế vận hội Bắc Kinh 2008 của Trung Quốc, thì Nam Hàn đã tổ chức Thế vận Seoul vào năm 1988, như một biểu hiện của sự trưởng thành trong phát triển. Nhưng đấy cũng là bước ngoặt đáng kể của tiến trình dân chủ hóa ra khỏi chế độ quân phiệt của thời chiến. Ngày nay, Nam Hàn đã vượt qua Việt Nam quá xa.

Lý do là lượng của Việt Nam không biến thành phẩm. 

Tăng trưởng không là phát triển. Tăng trưởng của Việt Nam thiếu phẩm chất, không bền vững, đào sâu bất công và gây ô nhiễm cho môi trường sinh sống. Đó là tăng trưởng sóng vai cùng tham nhũng và hủy hoại môi sinh. Tại sao như vậy? 

Vì hạ tầng cơ sở vật chất như cầu đường cho giao thông và vận tải nội địa, hệ thống tiện ích công cộng, như điện nước hay hủy thải phế vật, vẫn còn lạc hậu bên cạnh các công trình gọi là "hoành tráng" của sự phô trương. 

Nghiêm trọng hơn vậy, hạ tầng cơ sở luật pháp thì thiếu công minh và thừa kẽ hở cho mọi lối vi phạm. Luật lệ bất minh của một bộ máy cai trị rất rộng - vì cái gì cũng xía vào - mà lại nông vì chẳng điều động được gì hết, đã phá vỡ mọi chánh sách quản lý kinh tế quốc dân, nếu như Việt Nam thực sự có một chánh sách kinh tế ra hồn, là điều chưa có.

Ta cũng có một cách giải thích khác thiên về xã hội và chính trị, chứ không máy móc theo kinh tế học.

Nôm na thì Việt Nam gặp bài toán cổ điển là "cải cách kinh tế mà không cải cách chính trị" nên làm nẩy sinh một xã hội lý tài ruỗng nát, mà không ai dám nói tới một giải pháp khác.

Chỉ vì hệ thống chính trị Việt Nam khiến đảng có toàn quyền quyết định ở mọi cấp mà đảng viên khỏi chịu trách nhiệm trước quốc dân. Tiến trình quyết định mờ ám đó dẫn đến sự xuất hiện của một "đảng đa nguyên", gồm nhiều phe nhóm trên thượng tầng, trong Bộ Chính trị. Mỗi nhóm có những cơ sở kinh doanh riêng như các tập đoàn nhà nước và tay chân, như một lực lượng Bình Xuyên có cả chục khu vực Bình Khang được bảo kê! 

Khi xưa thì Bình Xuyên có sự bảo trợ của Thực dân Pháp. Ngày nay, phải chăng là có sự bảo vệ của Trung Quốc?

Các phe nhóm này đối lập với nhau về thị phần nhưng tương nhượng nhau để tồn tại và gây ấn tượng với dư luận nông cạn bên ngoài là có phe bảo thủ có phe canh tân.

Kết cuộc thì các phe nhóm thế lực làm lệch lạc việc quản lý để trục lợi và cản trở mọi nỗ lực cải cách để duy trì đặc quyền và đặc lợi của họ. Hàng năm, Việt Nam được cả chục khuyến cáo của quốc tế và các nước cấp viện về từng phương hướng cải cách, nhưng Hà Nội chỉ tiến hành những việc không xâm phạm vào vùng đặc lợi của các đại gia ở trên. Ở dưới, người dân chỉ còn cách ăn gian, hoặc chịu đói, trước sự phe phẩy ngạo mạn của những kẻ ở trên. 

Trong một xứ tự xưng "xã hội chủ nghĩa" thì đấy là nghịch lý khó hiểu mà vẫn được đa số cam chịu! Và đa số cũng ý thức được rằng mình có thể gian lận bằng mọi ngả để trục lợi, kiếm sống, miễn là đừng nói đến chính trị, đừng đụng đến chính trị. Và cũng đừng đả kích Trung Quốc.

Chửi Mỹ thì được, chứ đừng phản đối Trung Quốc, từ chuyện kinh tế đến an ninh!

***

Sau khi trình bày khái quát tình trạng kinh tế của Việt Nam với hai cách giải thích tất nhiên là giản lược, chúng tôi xin kết luận với vài nhận xét u ám và mấy câu hỏi.

Thứ nhất, từ 200 năm nay, Việt Nam đã có mấy chục năm liên tục và hiếm hoi mà không bị chiến tranh, ngoại xâm hay nội loạn, và người Việt có quyền quyết định về vận mệnh quốc gia. Cớ sao lại tụt hậu và có thể mất chủ quyền thực tế vào tay ngoại bang?

Thứ hai, xã hội Việt Nam hiện có thể được tóm gọn là "Đại gia hạ cánh an toàn và đã có bãi đáp bên Mỹ; giới trung lưu thì hốt hoảng vì chưa kịp lên tới bậc đại gia đã có thể tuột dốc; còn dân đen thì tuyệt vọng!" Họ tuyệt vọng vì không hiểu là Trung Quốc sẽ làm gì và Hoa Kỳ có muốn làm gì chăng? Còn bên trong thì họ không tin là lãnh đạo muốn thay đổi, có khả năng hoặc sẽ đổi mới thật. 

Chuyện ấy dẫn ta đến Trung Quốc và vài câu hỏi cho tương lai. 

Việt Nam có thể ra khỏi trật tự Trung Hoa được chăng? Muốn vậy, người dân phải làm gì? Họ còn đất lùi không? 

Thứ nữa, trong quan hệ tay ba Mỹ-Tầu-Ta, người Việt ta có thể làm được gì? Mà người Việt đó là ai, ở đâu? Những câu hỏi ấy không dễ có giải đáp. 

Và có thể là một đề tài hội thảo khác của Hội Khoa Học & Kỹ Thuật Việt Nam.

(Thuyết trình trước cuộc hội thảo ngày Thứ Bảy 15 Tháng 10 của Hội Khoa Học Kỹ Thuật Việt Nam (VAST) tại California).


21 Nhận xét

  1. ông nghìa nói đúng mà nghe cũng thấy đúng

    Trả lờiXóa
  2. Wow, có một cái nhìn toàn diện và sáng suốt, nói có sách mách có chứng, rành rẻ mạch lạc về một xã hội VN rối ren

    Trả lờiXóa
  3. wow, đảng ta đó trăm tay nghìn mắt - một thằng làm năm thằng ngồi nhìn
    hehe

    Trả lờiXóa
  4. Ông Nghĩa viết bài này xác đáng quá, đọc rất thích. Tôi không rõ ông đang sống ở Việt Nam hay ở hải ngoại, những điều ông nói đúng với nhiều cảnh tôi quan sát được. Đúng là ở Vệt Nam làm ăn mà không có thân thuộc với đảng Cộng Sản thì chắc chắn là phá sản, hoặc bị kẻ khác có thế lực hơn cạnh tranh mà lép vế. Còn người làm quan cũng có hai hạng: hạng không làm thương mại và nhận .. cống vật; hạng làm thương mại và nắm đặc quyền về tư bản và tài nguyên của quốc gia. Hai hạng này nắm hết mọi kiểm soát của quốc gia. Người có tài, và giữ tư cách thì làm những nghề tự do, đa số chỉ đủ sống, có vài người phong lưu. Chỉ có dân đen là khổ. Và còn những người có chí, muốn đấu tranh: trong mắt quần chúng họ là anh hùng, nhưng cái giá họ trả quá đắt: tự do của thân thể họ.

    Trả lờiXóa
  5. Mấy thằng Chí Phèo học hành gì đâu, có tí quyền lực trong tay thì một tấc tới giời, một tay che trời...Học hành, nhận thức vớ vẩn thì làm sao hiểu và điều hành được một nền kinh tế vĩ mô, huống hồ đây lại là một nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN, có nghĩa là một mô hình nửa dơi, nửa chuột, chưa từng có trong tiền lệ !? Khốn nạn thay!

    Trả lờiXóa
  6. Cộng sản chuyên nói láo mị dân ,đễ lừa nhân dân lao vào vùng xung yếu gian khổ trong chiến tranh ...khi hòa bình chúng hô hào tuyên truyền đảng , bác đễ bắt dân lao động sản xuất quá sức ,trong lúc bọn cs lại khai thác sức lao động nhân dân đóng thuế cho chúng cầm quyền ăn xài vô tội vạ ...tổ chức hội nghị , lễ lạc kỷ niệm v v ...cs lợi dụng đục nước béo cò ...tước đoạt đất đai tài sản của nhân dân đem về làm giàu cho tập đoàn vua tập thể tư bản đỏ

    Trả lờiXóa
  7. Hoi sinh thoi cha toi co day "lam cho lam cho de an cung vay "

    Trả lờiXóa
  8. Ai cứu dân tôi với!!!!!!!!!Hu!hu!!!!!!!!!!!!

    Trả lờiXóa

  9. Cứ để Bộ CHưởng Giao thông Vận tải đóng « Đinh »  vào trăm « lỗ » sân gôn ...
    ==============================


    Tặng Bộ trưởng Đinh La Thăng...


    Cứ cho Bộ CHưởng Giao thông đóng « Đinh » !

    Vào trăm « lỗ » sân gôn ...hoành tráng linh đình

    Còn hơn bao hồng bì móc ngoặc tham nhũng

    Hàng tỉ đô la bỏ ngân hàng ngoại quốc mà kinh !

    Cứ chơi « Pennis » cầu « lông »… thủ d..âm đâu tốn !

    Miễn quyết đoán được mọi Quốc sách hết nhiệt tình

    Xây nhanh tầu điện ngầm tránh kẹt xe ô nhiễm

    Khỏ nhập khẩu hàng chục triệu xe máy Tàu Bắc Kinh

    Giữ sạch môi sinh giữ gìn sức khỏe con cháu

    Bớt nuôi nhà máy thế giới bên Hoa Lục Nam Kinh



    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Trả lờiXóa
  10. Lâu rồi tôi không thích xem các kênh truyền hình VN vì thấy nó đưa tin không trung thực nhưng hôm qua vào thử thì có một nhận xét như sau. Làm một TBT đảng mà ông NPT lên phát biểu luôn phải mang theo tờ giấy (chắc là do thư ký soạn sẵn) rồi cứ thế mà đọc, không kịp ngửng đầu. Hình ảnh này không phải lần đầu mà nó thường xuyên xuất hiện mỗi khi TBT đăng đàn, vậy thì không hiểu trình độ của TBT ra sao mà còn được vinh dự nhận bằng tiến sỹ lý luận gì đó. Giả sử vô tình mà mất bửu bối (giấy soạn sẵn cho ông đọc thì quả là tai hoạ, vì lúc đó ông sẽ không biết phát biểu cái gì. Rất mong hình ảnh đó sẽ không tiếp tục tái diễn, ít nhất là ráng học thuộc đôi ba đoạn để khi phát biểu còn có thể ngước mắt lên nhìn thính giả của mình
    Về phát triển kinh tế. Vừa qua T.Ư đã họp bàn mổ xẻ tìm cách tháo gỡ khó khăn và đã tìm ra 3 cái phao để bám víu nhưng e rằng đây là những cái phao đã hết thời gian sử dụng nên không còn hiệu quả. Điều này cho thấy Kinh tế VN trong thời gian tới tiếp tục lâm nguy nếu người ta vẫn cứ lấy kinh tế quốc doanh làm chủ đạo. Lý do vì sao thì đã có rất nhiều bài phân tích nên tôi không bàn thêm ở đây

    Trả lờiXóa
  11. Cám ơn tác giả vì một bài viết hay, phân tích rất chính xác. Nhưng theo cá nhân tôi thì nguyên nhân của mọi nguyên nhân vẫn là do cái thể chế chính trị mà ra cả

    -Hạ tầng cơ sở yếu kém không phát triển đồng bộ là do năng lực của lãnh đạo yếu, mà lãnh đạo yếu là do đảng cử bắt dân bầu, tức là do thể chế độc tài đảng lãnh đạo

    -Tầng lớp trên lũng đoạn thị trường, có nhiều đặc quyền đặc lợi mà không ai dám động vào cũng vì cái thể chế độc tài của đảng tạo ra. Làm sao nó tự đi trói chân, trói tay nó được

    -Lấy kinh tế quốc doanh làm chủ đạo cũng chỉ vì muốn thu tóm mọi đặc quyền kinh tế vào trong tay đảng quản lý, tức là do thể chế độc tài chính trị mà nên

    Tóm lại còn độc tài thì không thể có thay đổi gì được, kể cả 3 giải pháp được nêu ra để cứu nền kinh tế VN sắp chết. Nói là mới chứ thực ra đã cũ vì người ta đã từng đem ra áp dụng rồi, có mới chăng là cái tên gọi. Vấn đề này xin để cho các chuyên gia mổ xẻ thêm

    Chỉ có thay đổi cái cơ chế chính trị độc tài, cũ kỹ lạc hậu mà cả nhân loại lên án thì VN mới có thể cất cánh được. Còn cố bám víu duy trì nó thì cứ tiếp tục mò mẫm trong đường hầm không lối thoát và cuối cùng là tự sát chính bản thân mình

    Trả lờiXóa
  12. Ông Nguyễn Xuân Nghĩa sống ở Mỹ , thường hay trả lời phỏng vấn cho đài Á Châu tự do về vấn đề kinh tế thế giới cũng như VN

    Trả lờiXóa
  13. Nặc danh says:
    04:21 Ngày 20 tháng 10 năm 2011

    Làm một TBT đảng mà ông NPT lên phát biểu luôn phải mang theo tờ giấy (chắc là do thư ký soạn sẵn) rồi cứ thế mà đọc, không kịp ngửng đầu.

    Ông TBT muốn tỏ ra ta đây biết đọc í mà. TBT biết đọc không đáng hãnh diện à.

    Trả lờiXóa
  14. Đ. mẹ, phát biểu chúc mừng khai giảng còn phải cầm giấy đọc chứ đừng nói diễn thuyết, hay hội nghị này nọ, mà có câu hỏi đặt ra là tại sao họ vẫn làm đến TT, TBT được nhỉ, đất nước này hết người rồi chăng?

    Trả lờiXóa
  15. dân nghèo đâu phải lỗi tại dân,vì người dân Việt ta chăm chỉ cần cù chịu khó,mà còn có tính hà tiện,nếu đem bất cứ 1 người dân nào mà qua nước tự do sống bảo đảm dân việt vẫn có của ăn của để,còn có tiền gửi về quê giúp đỡ người thân.Tại cái xã Hội cộng sản không tạo được công ăn Việt làm cho người Dân Hoặc để cho nước ngoài vào thuê mướn lao động Việt với đồng lương rẻ mạc do nhà nước qui định.1,2 triệu 1 tháng lương cơ bản,tại mấy thằng CS đầu sỏ nó NGUUUUU.quá nên mới qui định lương căn bản cho công nhân việt rẻ mạc,các nước trên thế giới họ tính giờ còn Vietnmese ta tính tháng,chắc tính giờ như ở nước tư bản thì nghe nó nhục hay sao vì 1 giờ lao động cực nhọc có 5726 đồng chắc chỉ mua được cục xôi hay ổ bánh mì tàu bay,với mức lương đó thì người lao động không thể sống và nuôi vợ con được,có chắng chỉ nuôi bản thân mà thôi,tôi là dân làm công nhân cho các nhà máy ở các khu công nghiệp ở bình dương đồng nai tôi xin kể ra chi tiêu của bản thân cho các bạn thấy nhé,lương tôi kinh nghiệm 5 năm lao động 3.000.000đ/tháng ở nhà trọ đóng 200 ngàn/1 tháng tiền điện nước 100 ngàn 1 tháng,ăn sáng 10.000đ bữa hết 300 ngàn/1 tháng uống cà fe 8000đ/1 ly hết 240 ngàn 1 tháng xăng đổ đi làm cách chỗ làm 10 cây 10.000đ /ngày 260.000 đ/1 tháng ăn tối cơm bụi 15.000đ/1 ngày 450 ngàn 1 tháng tổng cộng 1.550.000đ chưa kể vá xe và sợ nhất là ma chay cưới hỏi,sinh nhật tân gia vì những khoản đó tôi tổ trưởng bắt buộc phải đi it lắm cũng 5 hay 6 đám 1 tháng thế là mất toi 5 hay 7 trăm ngàn coi như còn dư khoản 7 tám trăm ngàn đồng chưa kể đau ốm,mua sắm quần áo các bạn nếu làm công nhân thử tính coi có đúng thế không vậy 1 năm dư 10 triệu mươi năm 100 triệu thì thử hỏi tình đâu mua đất hay sinh thêm con thứ 3 nữa buồn

    Trả lờiXóa
  16. Ông Nguyễn Xuân Nghĩa là Tiến sĩ kinh tế từ thời Việt Nam cộng hòa, Phụ tá của bộ Trưởng tài chính Nguyễn Văn Hảo. Nếu các bạn hay nghe đài RFA thì sẽ nghe ông hay phân tích về đề tài kinh tế. Thế mà bị gọi là "bọn ngụy" đấy.

    Trả lờiXóa
  17. Giai cấp công - nông lãnh đạo thì kết quả nó như thế nào thì chắc ai cũng hiểu. Giả sử một anh bần cố nông được giao cho 1 tỷ đồng để kinh doanh thì tôi dám cá 1 ăn 10 là từ thua tới thua.
    Nhì lại cả cái chóp bu coi ra sao, bằng cấp ko ra bằng cấp, học hành ba xí ba tú thì điều hành quốc gia cái gì mà ngạo mạn vỗ ngực xưng là "đỉnh cao của trí tuệ"
    Đó là hậu quả tất yếu nhưng họ chưa bao giờ có lòng tự trọng tối thiểu của con người. Nhìn Đại Hàn mà đau lòng cho cái "đỉnh cao trí tuệ".
    Vứt sọt rác cái đỉnh cao ấy đi, lừa mị, bịp bợm dân lâu quá rồi.

    Trả lờiXóa
  18. Mong rằng DLB có nhiều bài viết thế này!
    Tiện đây, tôi cũng xin nói thêm, trước đây tôi hay đọc DLB để biết thêm thông tin, các bài viết mang tính thời sự phân tích rất sắc sảo, thể hiện trí tuệ và tầm nhìn của người viết.
    Thế nhưng gần đây, một số bài viết cũng như comment của các bạn, đặc biệt là các bạn hải ngoại thể hiện sự hằn học quá đáng. Hoặc chửi bới, hoặc kêu gọi bạo loạn...
    Các bạn, trong bất kỳ trường hợp nào, hãy tỏ ra là những người có văn hóa, có học thức, trình độ. Tôi không biết mục đích của các bạn là gì, các bạn hành động ra sao! Nhưng để có một số đông ủng hộ các bạn, hoặc là, như các bạn gọi mình là những trí sĩ, thì phải tỏ ra mình có trí tuệ qua lời ăn tiếng nói, vì các bạn đang sử dụng tiếng nói làm phương tiện.
    Như vậy tự nhiên sẽ có nhiều độc giả, làm tăng uy tín của các bạn.
    Thân!

    Trả lờiXóa
  19. bau cho ong nay lam THU TUONG thay ong 3D chac hay hon

    Trả lờiXóa
  20. HÃY XUỐNG ĐƯỜNG ỦNG HỘ ẤN ĐỘ TRƯỚC SỨ QUÁN ẤN ĐỘ
    SAI GÒN - HÀ NỘI CÙNG XUỐNG ĐƯỜNG ỦNG HỘ ẤN ĐỘ
    ỦNG HỘ CHO ẤN ĐỘ LÀ CHỐNG TRUNG QUỐC XÂM LƯỢC
    HOAN HÔ CHỦ TỊCH TRƯƠNG TẤN SANG ĐÃ CÓ QUYẾT ĐỊNH ĐÚNG ĐẮN

    Trả lờiXóa
  21. Hãy tham-gia biểu tình càng đông càng thành công! Nhớ viết những khẩu hiệu bằng tiếng Anh, tiến Hindu, tiếng Việt. Trước ngày biểu tình, yêu cầu quý vị thông báo địa điểm, thời gian cho BBC, VOA, RFI và các hãng thông tấn AP, AFP, Reuters để họ gửi phóng viên và máy quay video đến hiện trường. Có được như vậy, quốc tế đương nhiên được biết những cuộc biểu tình rầm rộ tại Hà Nội và Sàigòn. Chân thành cám ơn quý vị trước.

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn