Nạn vô cảm ở Việt Nam


Nguyễn Hưng Quốc Câu chuyện liên quan đến cái chết của bé Duyệt Duyệt (Yue Yue) ở Trung Quốc được truyền bá khá rộng ở Việt Nam. Đó cũng là một điều hay: Nó khiến nhiều người giật mình nhìn lại chính mình. Trung Quốc thì thế; còn Việt Nam thì sao?

Câu trả lời hình như không lấy gì đáng vui cho lắm: Ở Việt Nam, căn bệnh vô cảm cũng tràn lan khắp nơi. Chỉ liếc sơ qua vài bài báo về sự vô cảm ở Việt Nam vào cuối tháng 10 vừa qua, chúng ta cũng thấy có vô số ví dụ. Cũng tai nạn giao thông và người bị thương ngay giữa đường và cũng hàng chục hay hàng trăm người đứng nhìn, không ai ra tay cứu giúp cả. Cách đây hai năm, ở Thủ Đức có một thanh niên bị xe tải tông, cán nát nửa người. Anh kêu cứu, nhờ những người chung quanh gọi điện thoại báo tin giùm cho gia đình. Không ai có phản ứng gì cả. Sau đó, anh chết. Mới đây, vào ngày 7 tháng 10, một chiếc “xe điên” do một bác sĩ lái tông hết người này đến người khác, khiến 2 người chết và 17 người khác bị thương. Nhiều người không những không cứu mà còn xông vào hôi của, cướp ví tiền và nữ trang của các nạn nhân. Có nạn nhân bị chết nhưng mãi đến ba ngày sau gia đình mới biết. Lý do: toàn bộ túi xách gồm tiền bạc và giấy tờ tùy thân của chị đã bị cướp mất nên bệnh viện không thể biết chị là ai và ở đâu để liên lạc với gia đình. Báo chí gọi đó là những “kẻ hôi của máu lạnh”.

Đó là chuyện ở Sài Gòn. Ở Hà Nội cũng thế. Ngày 23 tháng 7, hai cha con anh Nguyễn Công Vinh bị bọn cướp móc ví tiền và đánh đập ngay ở trạm xe buýt. Cả hàng trăm người chung quanh đứng nhìn. Chỉ đứng nhìn. Không ai có phản ứng gì cả. Báo chí gọi đó là thái độ “sống chết mặc bay”.

Thái độ “sống chết mặc bay” và “máu lạnh” như thế cũng xuất hiện nhan nhản trong các bệnh viện, nơi bác sĩ và y tá, theo truyền thống, vẫn thường được ví như “từ mẫu”. Các “từ mẫu” hiện nay thì theo một nguyên tắc rất đơn giản: Trả tiền trước, chữa bệnh sau. Mà tiền trả thì qua nhiều chặng lắm. Muốn khám bệnh? – Trả tiền! Muốn có giường nằm trong bệnh viện? – Trả tiền! Muốn thay ra giường mỗi ngày? Trả tiền! Muốn chích thuốc? – Trả tiền! Mấy tháng vừa qua, ở Cà Mau, dân chúng phẫn nộ về việc cô Dương Thị Thu Huyền (16 tuổi) bị thương nằm bất tỉnh ngoài đường và được đưa vào bệnh viện cấp cứu. Câu đầu tiên bác sĩ hỏi là: Có tiền không? Những người chở Huyền vào bệnh viện đều không có tiền. Mãi đến khi thân nhân của Huyền biết tin, chạy đến bệnh viện, làm giấy tờ cam kết trả tiền xong, các bác sĩ mới bắt đầu ngó đến bệnh nhân. Tuy nhiên lúc ấy đã quá muộn. Mấy tiếng sau, cô gái mới 16 tuổi đầu ấy chết.

Tất cả những chuyện vừa kể, thật ra, không mới. Cách đây mấy năm, các trang mạng xã hội tại Việt Nam từng tung lên đoạn phim ngắn cảnh một số nữ sinh nhào đến đánh đập tàn nhẫn một nữ sinh khác. Điều khiến người xem kinh ngạc đến sững sờ không phải chỉ là cảnh bạo động mà là thái độ dửng dưng của các nữ sinh khác chung quanh. Các em cũng chỉ đứng nhìn. Không có phản ứng gì cả. Hoàn toàn dửng dưng. Rồi một bức ảnh khác, chụp cảnh bố chồng trói ké người con dâu vất ra đường. Cô nằm như một con thú, quằn quại, đau đớn. Ngay giữa đường. Mọi người, từ hàng xóm đến công an, cũng đều dửng dưng.

Hàng xóm dửng dưng. Công an dửng dưng. Ngay giới lãnh đạo cũng dửng dưng trước nỗi khổ của đồng bào. Điển hình nhất là chuyện, cũng cách đây mấy năm, Hà Nội bị ngập lụt nghiêm trọng. Có đến mấy chục người chết hoặc do bị điện giật hoặc do bị nước cuốn trôi. Hàng ngàn gia đình lâm vào cảnh khó khăn, thậm chí, không có cả thực phẩm để ăn. Ông Phạm Quang Nghị, bí thư Thành ủy Hà Nội, không những không làm gì mà còn lên tiếng trách dân là quen thói ỷ lại, không biết chủ động tự cứu mình. Lúc ấy (năm 2008), nhiều người, trên các trang mạng xã hội, lên tiếng mắng ông Nghị là vô cảm.

Sự vô cảm của giới lãnh đạo Việt Nam đã được nhiều người ở Việt Nam nói đến. Hàng chục ngàn người Việt Nam lao động xuất khẩu ở nước ngoài bị bóc lột, thậm chí, bị đánh đập tàn nhẫn ư? Ai lên tiếng thì lên tiếng, giới lãnh đạo vẫn im lặng, xem đó như không phải việc của mình. Hàng chục ngàn cô gái Việt Nam bị bán ra nước ngoài làm điếm ư? Chính quyền vẫn im lặng. Ngư dân Việt Nam bị “tàu lạ” đe dọa, tấn công, cướp bóc, giết hại ư? Ai lên án “tàu lạ” thì lên án, họ vẫn im lặng. Ai đau xót thì đau xót, họ vẫn im lặng. Không có dấu hiệu gì chứng tỏ có sự đồng cảm giữa giới lãnh đạo và những khổ đau mà dân chúng đang gánh chịu.

Mà đâu phải bây giờ mới có sự vô cảm ấy. Nhớ cuốn phim tài liệu “Chuyện tử tế” của đạo diễn Trần Văn Thủy cách đây mấy chục năm. Máy quay phim cứ quét đi quét lại những sự đối lập đến khủng khiếp: Trong khi cán bộ thì đi xe xịn, bước xuống có người mở cửa, gót giày bước lộp cộp trên những chiếc thảm đỏ sang trọng thì ở các bến xe, hàng ngày người ta chen chúc xô lấn nhau mua vé, dành cho được một chỗ ngồi trên những chiếc xe đò cũ kỹ, chật chội, hôi thối. Trong khi một số người có tiền và có quyền ăn uống phủ phê thì trên đường phố bao nhiêu người nghèo đói, ốm yếu, quặt quẹo. Có chút thương cảm nào không? – Không. Cái gọi là “tử tế” chỉ là một giấc mơ xa vời dù ở đâu người ta cũng nói đến đạo đức cách mạng, đến khẩu hiệu “mình vì mọi người và mọi người vì mình”, đến câu thơ của Tố Hữu “Có gì đẹp trên đời hơn thế / Người với người sống để yêu nhau”.

Nhìn vấn đề một cách bao quát, từ dân chúng đến giới lãnh đạo, từ hiện tại đến quá khứ, như vậy, chúng ta sẽ thấy ngay những cách lý giải của một số nhà giáo dục và tâm lý học trên báo chí ở Việt Nam về tình trạng vô cảm là không chính xác. Nói chung, họ nêu lên hai lý do chính: Một là sự “yếu kém của lực lượng chức năng”, ví dụ: "Như trong vụ tai nạn, nếu lực lượng cảnh sát, dân phòng dẹp ngay thì làm gì có chuyện hôi của.” Hai là do sự “khủng hoảng niềm tin”. Sự khủng hoảng ấy xuất phát từ hai nguyên nhân chính. 

Thứ nhất là do “tốc độ đô thị hóa ngày một nhanh, lối sống theo kiểu ‘đèn nhà ai nấy sáng’, hàng xóm sát vách cũng không biết mặt nhau; đi cùng với nó là sự phân hóa giàu nghèo, sự lên ngôi của chủ nghĩa vật chất, tính vị kỷ, khiến mọi người chỉ chăm chăm lo cho hạnh phúc của bản thân hoặc gia đình mình.”


Trong hai nguyên nhân tạo nên “khủng hoảng niềm tin” và dẫn đến sự vô cảm nêu trên, có vẻ như nhiều người muốn tập trung vào nguyên nhân thứ nhất nhiều hơn. Họ xem sự vô cảm như một hậu quả không thể tránh được của sự phát triển. Mà ngay chính ở Trung Quốc, trong các cuộc thảo luận liên quan đến bé Yue Yue vừa rồi cũng vậy. Nhiều người cũng đổ lỗi cho quá trình hiện đại hoá và đô thị hóa.

Tuy nhiên, nếu theo cách nhìn và cách giải thích như vậy thì nước nào càng phát triển bao nhiêu lại càng trở nên vô cảm bấy nhiêu.

Liệu cách nhìn như vậy có đúng không?


9 Nhận xét

  1. người tù lương tâmlúc 21:10 2 tháng 11, 2011

    Trung quốc là Mao ít thì Việt Nam là Mao nhiều,sự vô cảm ở Vn còn lớn hơn.

    Trả lờiXóa
  2. Tại sao chỉ những nước XHCN con người mới trở nên vô cảm (xin hiểu theo số đông vì ở đâu cũng có kẻ xấu người tốt). Điều này có lần tôi đã cố lý giải về tính thiện và tính ác trong mỗi con người và CNXH chính là cái nôi để cho tính ác trong con người phát triển
    CHXH không khuyến khích xã hội dân sự phát triển, đảng không muốn người dân thực hiện quyền làm chủ của mình (tất nhiên không ai muốn bôi bẩn nhà mình nhưng làm biếng nên ưa quét rác qua nhà hàng xóm), lại càng không muốn cả XH biết cùng hành động vì như vậy nó làm lung lay ngay cái ghế của họ
    Các nước dân chủ làm không tốt dân không bầu, đảng mất ghế là bình thường nên họ cố gắng làm tốt. CNXH độc đảng nên làm không tốt cũng phải nói dối, bưng bít thông tin, cưỡng ép người dân chấp nhận sự lãnh đạo của đảng. Dối trá đã trở thành nếp sống trong đảng nên đạo đức XH suy đồi

    Trả lờiXóa
  3. Vì độc đảng lãnh đạo nên nó không có động lực phát triển. Đảng trở nên suy đồi không tiến theo kịp thời đại. Một đảng suy đồi vẫn nắm quyền lãnh đạo thì XH đó tất không thể phát triển mà đạo đức cũng theo đó suy đồi

    Trả lờiXóa
  4. Tác giã nên hỏi ông Giám Đốc Trung Tâm Minh Triết Hồ Chính Mi.

    Trả lờiXóa
  5. Tôi không đồng tình với cách giải thích của Tác gỉa là xã hội phát triển, đô thị hóa nhanh.v.v. thành ra con người co cụm lại đèn nhà ai nấy rạng. Rễ thường phương Tây họ có nhà cao ốc từ hàng trăm năm nay thì họ không nhìn mặt nhau nữa?
    Theo tôi thì đây là vấn đề giáo dục-văn hóa của cả dân tộc Ta lẫn Tàu có các điểm chung là hành sử văn hóa ích kỷ, trịch thượng, khinh người, ra đều ta đây, tầm nhìn ngắn, sống bạc bẽo, ăn cháo đái bát.v.v.
    Tôi lấy ví dụ về sự ích kỷ, vô cảm đến ngu muội. Ở VN. thường ai chẳng có gia đình người thân. Nhưng thấy người gặp nạn không dang tay ra cứu giúp, mặc dù cũng biết rằng mai-mốt đến lượt người thân mình thì sao đây! Thiển cận lắm, văn hóa thấp lắm. Có 3 bằng đại học cũng thế thôi!
    Tại sao người châu Âu, họ đi trên đường mà gặp con vật như chó, mèo, chim, chuột.v.v. bị thương, họ đỗ xe lại giúp con vật, không được thì chở nó đi bác sỹ thú y. Mỗi việc làm như vậy, mất chút thời gian. Nhưng điều đó vô cùng quan trọng trong một ý thức chung của xã hội. Những hành động đó của người lớn sẽ làm cho trẻ con bắt trước, học tập và xã hội trở nên thanh bình hơn, nhân hậu hơn.
    Tôi chợt nhớ đến câu Lục Vân Tiên đánh cướp "Trên đường gặp chuyện bất thường chẳng tha". Đấy, đạo đức châu Á đấy, ai cũng ra đều ta đây thuộc "Kiều", nhớ nhiều.v.v. sao không vận dụng vào cuộc sống đi. Rõ là một xã hội rỏm, mở miệng ra là giáo điều sáo rỗng!
    Tôi dám cam đoan rằng nếu ở trên đường phố châu Âu có xảy ra tai nạn giao thông hay gì gì đi chăng nữa. Ở đâu cũng có bọn thanh niên "vô công rồi nghề", xin tiền bố mẹ ra quán cafe tán gẫu. Nhưng nếu gặp người bị tai nạn là nó xúm lại cứu giúp tận tình liền chứ không ai lại tranh thủ hôi của trên đau thương của người khác. Đó là phản xạ tự nhiên của loài người khi đồng loại gặp nạn!

    Trả lờiXóa
  6. hãy trả lại MIỀN NAM tự trị như xưa 1975 thì sẽ không có vô cảm.chỉ có từ ngày bọn côn đồ cộng sàn đem văn hóa xhcn và dao dức HCM nhồi sọ trồng người nên con người biến dạng mất lương tri. hãy chấm dứt cái dđ hcm va cnxh ra khỏi vn .hãy xóa bỏ maxlin đồ nhập cảng thúi tha.

    Trả lờiXóa
  7. ĐỪNG ĐỖ THỪA CHO XÃ HỘI.
    Hãy hỏi những cán bộ chủ chốt của ngành giáo dục VN đã làm được những gì cho nhân dân VN trong 36 năm qua.
    Từ mẫu giáo cho đến đại học có khi nào được học môn CÔNG DÂN GIÁO DỤC đâu hay chỉ là những bài học chinh trị khô khan và rổng tếch,chẵng có môn nào dạy làm người phải ra sao,gặp người lớn phải làm gì,gặp đám tang phải ứng xử như thế nào....Còn nhiều điều căn bản của con người nữa: NHÂN CHI SƠ TÍNH BẢN THIỆN.
    Nền giáo dục VN chỉ học toàn là hận thù và chiến thắng hết Lê văn Tám đến Nguyễn văn Trổi...hết giết mỹ rồi đến thế lực thù địch...những bài học chính trị khô khan kéo dài hết thế hệ này sang thế hệ khác...
    Đó là hậu quả tất yếu của nền giáo dục CS: HẬN THÙ VÀ CHIẾN THẮNG.

    Trả lờiXóa
  8. Đó là do môi trường sống thôi mà. Tính tương cận tập tương viễn ...

    Trả lờiXóa
  9. Sự vô cảm bắt nguồn từ hệ thống quyền lực của Nhà nước.

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn