Phương Bích - “Nâng cao quan điểm” - lâu lắm mới nghe thấy cái từ này. Lần trước là nghe bà kế toán trưởng bức xúc xổ ra khi không được tái bổ nghiệm lại. Nay đọc bài “Chuyện nhỏ hậu biểu tình” của Trí Đức lại gặp cái câu “nâng cao quan điểm” trong đó. Hình như cụm từ này chỉ dùng trong nội bộ bên đảng, chứ không thông dụng ngoài đời thường thì phải.
Thường xuyên gặp Trí Đức trong những cuộc biểu tình, rất thích thú khi biết cậu ta là đảng viên, lại càng thán phục hơn khi biết cậu ta đi biểu tình từ năm 2007. Tuy không thân với Trí Đức nhưng chị em nói chung khi gặp nhau là đều vui vẻ. Cũng láng máng hiểu sơ sơ về quan điểm của cậu ấy, nhưng vì tôn trọng quyền của cậu ta nên tôi không bao giờ tranh luận, cũng không chỉ trích.
Không biết đó có phải là lối suy nghĩ theo kiểu thỏa hiệp không. Lắm lúc thấy cậu ta say sưa nhắc đến cái từ “chi bộ”, tôi ngạc nhiên lắm. Sao trong một con người lại có thể tồn tại hai thứ tình cảm trái ngược nhau như thế nhỉ. Tôi giận một đứa ở cơ quan cũng vì thế. Hai chị em vốn khá thân nhau. Thấy nó làm lý lịch vào đảng, tôi đã ngạc nhiên nhưng cũng kệ, vì hiểu cái động cơ vào đảng của nó. Thôi thì vì miếng cơm manh áo, nó có giả dối cũng được, miễn là thực chất nó không nghĩ thế, thậm chí nó còn tai quái hơn tôi nhiều. Cũng chỉ vì chuyện đi biểu tình mà tôi với nó giận nhau hàng tháng trời.
Khi Trung Quốc nó cắt cáp của tầu mình, ở cơ quan tôi đứa nào đứa nấy phẫn nộ lắm, chửi đù mẹ đù cha loạn lên. Nhưng khi thấy nói xuống đường biểu tình phản đối thì lại gàn – thôi! Đi làm gì. Tôi ghét lắm. Hôm sau đi làm, nó cười cười ra hỏi tôi: hôm qua đi thế nào. Mặc dù buổi đầu tiên tôi bị lỡ, tôi không gặp đoàn biểu tình, nhưng không muốn để nó biến chuyện nghiêm túc của tôi thành trò cười, tôi chỉ mặt nó cảnh cáo ngay, rằng nếu nó không tham gia thì đừng có quan tâm đến làm gì. Nó ngớ người trước thái độ gay gắt của tôi. Khi nó phân bua rằng mỗi người có một cách quan tâm, thì tôi nói thẳng toẹt cái điều mọi khi tôi vẫn tránh:
- Mày còn đang phấn đấu vào đảng thì quan tâm cái gì?
Có lẽ tôi nói trúng vào tim đen của nó nên nó tự ái, không cố làm lành nữa. Mọi khi tôi giận mấy nó cũng biết cách làm tôi cười chỉ sau ít phút, và cũng chỉ khi nào cáu lắm tôi mới xưng mày tao với nó. Hôm liên hoan chia tay, nó vào ngồi cạnh tôi mà tôi nhất định đuổi nó ra chỗ khác, bảo anh ngồi cạnh làm tôi ăn mất ngon. Mặc dù trong lòng tôi cũng muốn làm lành với nó rồi, nhưng chả hiểu sao tôi vẫn cố chấp thế. Nó vốn là đứa rất thông minh, cũng rất ga lăng với phụ nữ. Vậy mà chỉ vì cái chuyện vào đảng của nó lại khiến chị em tôi giận nhau thế. Nhưng hôm vừa rồi đến cơ quan để lấy nốt mấy thứ lặt vặt, trông thấy tôi, nó hồ hởi hỏi chuyện. Tôi cũng đã hết giận nên hai chị em lại vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra, tôi cho nó số điện thoại mới, hẹn sẽ nói chuyện sau.
Nhưng khác với thằng em ở cơ quan tôi, Trí Đức vẫn rất “hồng và chuyên”. Ngay cả khi bị “đồng chí” của mình đạp vào mặt, cậu ấy vẫn sẵn sàng bỏ qua vì danh dự của đảng. Nếu là chuyện hai thằng đàn ông, khi khúc mắc có xảy ra xô xát, lỡ đạp vào mặt nhau thì là một chuyện. Nhưng ở đây không còn là vấn đề cá nhân nữa, bởi nó xảy ra khi người biểu tình đang bị trấn áp. Nhiều người cho rằng đây không phải là cú đạp vào mặt cá nhân cái tay Trí Đức nào đó, mà là đạp vào mặt những người biểu tình. Mặc dầu Trí Đức cũng bày tỏ sự thất vọng của mình khi trả lời phỏng vấn của đài BBC, nhưng cậu ấy vẫn không muốn làm rõ vấn đề cho tới cùng. Tôi hiểu cậu ấy bị nhiều sức ép ghê gớm. Nhưng thà rằng vì là như thế, thà là chỉ do vấn đề giữ thể diện cho tổ chức, rất khó nói... Nhưng đến bây giờ mà cậu ấy vẫn cứ loay hoay với mấy cái danh hiệu đảng viên loại mấy thì tôi thấy chán thật sự.
Nói đến cái ý cuối cùng của “hậu biểu tình”, tôi lại nhớ đến vụ bác Tô Oanh phải viết thư xin rút tên ra khỏi hai danh sách kiến nghị mà bác ấy đã ký tên, thậm chí đóng cả blog của mình. Một ông giáo già gần bảy mươi tuổi, từng đạp xe hơn năm chục cây số vào những ngày hè đổ lửa, để về Hà Nội tham gia biểu tình, rốt cuộc phải đầu hàng trước cái võ ép của công an. Ơ! Sao cái cục gì đó bỗng dưng lại chồi lên, chặn ngang họng tôi thế này? Mẹ kiếp! Bỗng dưng tôi muốn văng tục quá.
Chuyện râu ria, năm ngoái dân chúng tôi lên quận biểu tình, yêu cầu chính quyền ra văn bản yêu cầu Chủ đầu tư ngừng thi công cái dự án cải tạo chung cư cũ, khi chưa thỏa thuận đền bù với người dân. Một ông trong nhóm đại diện rỉ tai tôi bảo: chú là đảng viên nên không tiện ra mặt đấu tranh. Ông bí thư chi bộ vừa gọi điện cho chú đề nghị chú tránh đi, vậy nên chú đứng đằng sau hậu thuẫn thôi nhé. Tôi bực mình bảo: bây giờ chú về hưu rồi, đảng có cho chú được cái nhà nữa không mà chú phải né tránh. Đảng viên hay không thì cũng là con người, không được quyền bảo vệ lợi ích tối thiểu của mình à?
Tôi thề là về hưu rồi, tôi sẽ không tham gia bất cứ một tổ chức nào ở địa phương hết. Nào là hội hưu trí, hội phụ nữ, hội những người cao tuổi vân vân. Bắt chước Trí Đức, tôi cứ tự nhận luôn mình là một công dân hoạt động xã hội kém cho rồi, để mọi người khỏi phải mất thì giờ chỉ trích tôi.

Thật cảm ơn chị P. Bích đã nói ra những gì tôi muốn gởi gấm tới những thành phần như Chí Đức. Ở tuổi như Chí Đức, thì sự ảnh hưởng của mức nhồi sọ là trăm phần trăm. Dù rằng có nhiều thanh niên như Chí Đức đã "mở mắt", nhưng trong họ vẫn còn chút gì đó quyến luyến và tin tưởng vào cái chế độ thối nát này.
Trả lờiXóaBản thân tôi không ưa gì Chí Đức qua vài phát biểu cũng như bài viết của anh ta, nhưng tôi lại khâm phục Chí Đức ở tánh "thấy sai thì lên tiếng" qua những cuộc tham gia biểu tình.
thưa các anh tôi là người ít học dống thời không tham gia chính trị nên lý` luận của tôi kém nhưng tôi dang di làm công tác dân vận tuy chưa tham gia dảng phái nào ,vào ngày kai tôi gặp một người anh em bên vợ lại làm bên dảng ủy gì dó ,tôi liền bắt tay và làm công việc của mình mới dầu kêu nhau bằng anh em sau khi tôi dặt vấn dề thì anh ta chuyển sang ông và tôi,vì thấy tôi là dân nên anh cũng sẳn lòng thách dố là cả dời tôi cũng không làm gì dược tôi sẵn sàng nge và cám ơn người anh em mình tuy vậy nhưng tôi vẫn vận dông anh ta vào tang dân làm báo dể xem và suy ngẫm như thế nào thì anh ta dem công an ra hù và bảo tôi là bị bắt bây giờ nhưng bắt dối với tôi là chuyễn bình thường vì tôi dã quá hiểu dảng cộng sản ,nếu muốn bắt thì nó bắt lúc nào mà chẳng dược qua cuộc dối thoại gữa tôi và anh dã hơi nặng vì thế tôi tự thôi và hẹn dịp khác nói chuyện thế là cuộc chiến vẫn tiếp diễn
Trả lờiXóatôi chỉ mong các bạn mỗi người chúng ta tiếp tục vận dông nhân dân hiểu vàdứng lên bảo vệ tổ quốc vì tổ quốc này là của nân dân
Trả lờiXóaKhông phải trong hàng ngủ của Đảng Viên là ai cũng như ai đâu nhé !. Khéo mà bé cái lầm!.
Trả lờiXóaTrong hàng ngủ Đảng có 4 loại:
1/ Loại 1 và loại 2: Là Hai loại xài được, loại này dành cho lãnh đạo, và cán bộ cấp dưới tay sai .
2/ Loại 3 và loại 4 : Là loại bỏ đi, ngồi chơi xơi nước, vô tích sự, loại này sẽ là "cái đuôi của Đảng", chạy theo, hô hào chả làm nên cái tích sự gì bọn này đa số là bảo vệ phường ....
Cũng nên nhớ rằng Đảng CSVN luôn luôn là kẽ tiên phuông, có công đầu trong công cuộc " Đần Độn Hóa" dân tộc và " Lưu Manh Hóa" Lãnh Đạo của mình . Và đây là Bản Chất của Đảng Ta đấy!.
@Nặc danh 07:19
Trả lờiXóaAnh là người rất điềm đạm, rất tốt.
Thôi coi như ko chấp những kẻ kém cỏi, tiểu nhân anh ạ!
Vì Dân
Bà Phương Bích này suy nghĩ sai lạc rồi. Bà phải tham gia tất cả các đoàn thể, tổ chức nếu có cơ hội. Làm gi? Để biết bà có thể giác ngộ hay lãnh đạo họ được không, hay ít nhất là tìm cách thay đổi họ.
Trả lờiXóaCòn tự cô lập mình thì chỉ có lên mạng hò hét, phản đối được thôi. Mong suy nghĩ lại vì cứ thấy người ta khác mình thì sống khép kín, tự cô lập mình thì không bao giờ thay đổi được nhận thức của người khác.
Bác Nông dân:
Trả lờiXóaBác nói đúng đấy ạ, nhưng có lẽ sau này PB sẽ tham gia. Còn bây giờ mà PB vào thì họ lại muốn đuổi PB ra vì tội gây rối thôi ạ. Tính PB nóng, thấy trái tai là hay nói thẳng (không có phương pháp sư phạm ạ). Người ta hay vụ lợi, khi cần đấu tranh thì họ xùy mình ra (như cún ấy ạ - PB yêu quý cún)để nói thay họ, còn họ thì làm ngư ông đắc lợi.PB ghét cái thói ấy lắm. Thôi, cứ để lớp các ông các bà ấy ngồi họp hành với nhau. PB ngồi chờ cái lớp của PB về hưu thì may ra nói có người nghe.
Tôi dám khẳng định những kẻ 40 tuổi trở xuống mà là Đảng viên thì đó là những kẻ cơ hội B . Phương ạ !
Trả lờiXóaPHUONG BICH da GIAI PHONG duoc su SO HAI!PHUONG BICH da tim duoc CHAN LY cho rieng minh!! THAT HANH PHUC!
Trả lờiXóaCòn tôi thì có ai ghét hay ai chửi , cũng chấp nhận nghe và đọc những gì họ muốn mai mỉa về mình . Bởi vì mình sai nên họ mới , có những hành động như vậy với mình. Nên tôi sẽ càng lùi sâu, và càng im lặng sống khép kín hơn nữa . Xin cảm ơn rất nhiều , và cũng thành thật xin lỗi , nếu tôi có điều gì sơ suất không làm vừa lòng quí vị .
Trả lờiXóaM
Đảng phái chẳng qua là một đạo quân, vào đảng là vào một đạo quân nào đó để tranh đấu. Nhưng tranh đấu cho cái gì thì dảng viên CS được học là cho chủ nghĩa cộng sản, thứ chủ nghiã ảo tưởng; lẽ ra khi nhận thấy sự vô lý của chủ nghiã CS thì đảng viên bỏ đảng. Nhưng ở đời không giản đơn, chui vào hom thì dễ, ra khỏi hom thì vô cùng khó; gia đình Chí Đức vào hom khá nhiều nên bây giờ Chí Đức muốn trở lại làm người tự do thì không đơn giản chút nào bởi vì người VN không có thói quen sống với suy nghĩ độc lập, Chí Đức cũng chịu ảnh hưởng sâu sắc nếp sống ấy. Tôi tranh đấu cho lẽ phải vào năm 1987, sau một năm kiểm điểm qua các đợt học tập, bình xét bí thư chi bộ đưa tôi tờ quyết định kỷ luật cảnh cáo của đảng ủy, tôi xé ngay trước mặt anh ta, nói rằng không chấp nhận bất cứ hình thức kỷ luật nào.Trải nghiệm đó làm tôi hiểu rõ bản chất lưu manh của đảng CSVN, tôi đã căn ngăn thành công được vài trường hợp bị vận động vào đảng nhưng không vào. Khi sống ở nước ngoài tôi khuyên các cháu trong gia đình đừng vào đảng nhưng thất bại, tôi hiểu chỉ khi người ta nếm trải bất công vô lý mới nhận thức được thực tế, khi chưa trải qua thì lời khuyên nhủ rất dễ bị bỏ qua.Ý nghĩa thực của đời người là bênh vực công lý và sự thật,làm bất cứ việc gì cũng nhằm đến lợi ích cho mọi thành phần xã hội chứ không phải quyền lợi danh vọng cá nhân, gia đình hay bè đảng. Phương Bích, Minh Hằng & những người đang khảng khái tranh đấu cho tự do dân chủ ở VN là những người tôi rất kính trọng.
Trả lờiXóaTôi đã về hưu rồi và tôi không tham gia bất cứ tổ chức nào ở địa phương để khỏi phải nhìn thấy mặt những tên sâu dân dân mọt nước đó. Trước đây tôi rất quý mến bạn Chí Đức nhưng sau khi đọc những lời phát biểu về tôn giáo của bạn ấy thì tình cảm tốt đẹp mà tôi dành cho Chí Đức đã không còn.
Trả lờiXóaĐọc bài viết nầy,tôi thấy,ngay giữa lòng Hà-Nội,lực lượng "ta và địch" đã 50/50 .Vài năm vài tháng nữa,khi dân đã quá chán ngán và mọi người nhận ra,thì tụi nó sẽ không còn.
Trả lờiXóaCon người mà,ai cũng sợ.Người VN là người nhát nhất thế giới."Ra ngõ gặp người nhát". Coi Phi-lip-pin,coi Lybia,coi Ai-Cập,coi Su-Dan,coi Ba-Lan...mà thẹn với dân mình.
Phương Bích đừng buồn mà hãy hy-vọng mãnh liệt.Chính nghĩa cuối cùng lúc nào cũng thắng.
Phương Bích nóng tính và khẳng khái quá nhưng lại là người biết lắng nghe những lời đóng góp xây dựng, quả là người có tinh thần trọng thị và hiểu biết. Xã hội VN trong giai đoạn này cần những người như thế Bích ạ.
Trả lờiXóaTôi cũng kính phục anh Nặc Danh @ 9:17 ghê gớm vì anh là người "gần bùn cs mà chăng hôi tanh mùi bùn" của chúng tí nào. Tôi thấy người anh em vợ của anh hăm báo công an về chuyện anh đọc Dân Làm Báo mà tức cười. Nếu tôi là anh tôi sẽ nói với tên cán cộng đầu tôm này là thời buổi này không ai có thể "nắm tay đến tối gối đầu đến sáng" được, nhất là đối với anh em trong nhà, vì biết đâu hôm nay hắn hù doạ anh, ngày mai chính hắn là người năn nỉ lạy lục anh cứu cái đầu tôm của hắn khỏi bị treo giá gỗ. Thấy tội cho những người như thế vì họ u mê và thiếu thông tin quá, đến giờ còn chưa biết thời cuộc đã xoay chuyển đến đâu !
Anh Nặc Danh @ 23:32 ác cảm với Chí Đức cũng tội cho cậu ấy,thật ra mớ kiến thức Chí Đức thu thập được về tôn giáo là từ ở trang mạng thổ tả của bọn giáo điếm (giao điểm) là bọn cs trá hình đội lốt Phật tử để chia rẽ tôn giáo. Không biết ai còn nhớ tài liệu được mọi người phát tán rùm beng trên mạng về chuyện tên cán bộ giao điểm (Bùi Hồng Quang) được giấy (cs) giới thiệu về nước lấy tài liệu chống CG dem ra nước ngoài phát tán bậy bạ:
http://www.datviet.com/showthread.php/171981-Giao-Điểm-đã-«-tự-thú-»
Nếu tôi là Chí Đức tôi sẽ phải "dựa cột mà nghe" một thời gian dài trước khi mở miệng bởi vì một người chỉ nghe thông tin một chiều như cậu ấy mà cứ nói lấy được, sau này chắc sẽ ngượng ngùng lắm vì đời còn quá dài nhất là với một người nổi danh như cậu ấy mà nói thiển cận thế thì "ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ" đấy