Không thể nói xuông

Trần Sơn (Danlambao) - Những thỉnh nguyện thư cá nhân, tập thể. Những đóng góp ý kiến cho quốc hội, cho nhà nước, cho đảng cộng sản Việt Nam bởi những trí thức hàng đầu của đất nước. Những yêu cầu của công dân mong được sống, được quyền làm người thực sự... Những đơn khiếu nại của kẻ bị tước đoạt quyền lợi. Những đơn kêu cứu của những kẻ bị cưỡng bức, bị đe dọa mạng sống. Những đơn tố cáo quan lại tham nhũng, ức hiếp dân lành... Tất cả chỉ là con số không tròn trĩnh, đó là câu trả lời cho dân chúng của cái thể chế này do đảng cộng sản Việt Nam lãnh đạo. Sự việc không phải một ngày, hai ngày, mà kéo dài hơn mấy chục năm trời nay, không được đảng cộng sản, nhà nước này bố thí cho một sự quan tâm.

Đảng cộng sản Việt Nam, bộ máy nhà nước này, vẫn ung dung hàng ngày sống phè phỡn bằng tiền thuế của dân.

Một phần tiền thuế này để nuôi bộ máy đàn áp dân chúng với ai có thái độ (chỉ là có thái độ thôi) phản kháng. Dẫu biết rằng sự phản kháng bắt nguồn từ bất công, áp bức.

Với những người cộng sản, vốn dĩ tôn thờ chủ nghĩa Mác-Lê, tôn thờ chủ nghĩa vật chất. Với họ chỉ có vật chất và vật chất. Những tư tưởng tiến bộ, tri thức nhân loại với họ chỉ đáng …cục phân.

Đã có những lý giải khác nhau về sự tha hóa đạo đức của đám công quyền, sự thối nát của chế độ đã và đang xảy ra trong xã hội VN hôm nay, gây bao đau thương, mất mát cho hàng ngàn gia đình VN. Mỗi cách giải thích đều có góc độ xác đáng.

Qua bài viết đầu năm của Ls Nguyễn Văn Đài trên BBC, Chúc Tết đảng Cộng sản Việt Nam, ông chỉ đưa ra một lý do giải thích cho hậu quả của những tệ nạn mà xã hội VN hôm nay đang phải gánh chịu là do nền chính trị lạc hậu. Đúng, ông nói đúng, nhưng có thể ông chưa vẽ ra bộ mặt thật của một nền chính trị lạc hậu tròn méo ra sao.

Chủ nghĩa Mac-Lê đã cho những người cộng sản Việt Nam những bảo bối như “ Vật chất quyết định ý thức”, “chỉ có lực lượng vật chất mới đánh bại lực lượng vật chất", “súng đẻ ra chính quyền"…. được họ gối đầu giường làm kim chỉ nam xuyên xuốt mọi hành động của họ.

Chính vì vậy cái mà những người cộng sản cần nhất, và cũng sợ nhất : Vật chất.

Họ, những người cộng sản sau khi cướp được chính quyền, việc đầu tiên họ làm, không phải là lo quốc kế dân sinh, mà tước đoạt ngay quyền lợi vật chất của xã hội, của cải dân chúng.

Những cải cách ruộng đất, những cải tạo tư bản, quốc hữu hóa các cơ sở sản xuất, kinh doanh của các nhà tư bản, thủ đoạn phá giá tiền tệ thông qua đổi tiền … tất cả chỉ nhằm một mục đích duy nhất : Kiểm soát và tước đoạt vật chất của xã hội thành tài sản riêng cho đảng, cho chính quyền họ dựng lên.

Nói ngược lại, họ rất sợ dù chỉ một gram vật chất thôi, còn nằm ngoài xã hội, nếu họ không kiểm soát được, cũng là nguy cơ lật đổ quyền lực của họ.

Họ làm cái này dưới chiêu bài “ Sở hữu toàn dân “. Đất đai - nguồn sống duy nhất của nông dân cũng “được” sở hữu toàn dân. Tư liệu sản xuất - nguồn sống duy nhất của đán thợ thuyền cũng sở hữu toàn dân. Hết.

Đất đai và Tư liệu sản xuất, hai cái đó đảng cộng sản tước đoạt hết, dân còn cái gì ?

Ừ thì gọi là “ toàn dân” đấy, nhưng thử hỏi cá nhân một ai được sở hữu cái gì ?

Bao nhiêu năm trời cái trò lừa bịp ‘ sở hữu toàn dân “ này sở dĩ vẫn còn công hiệu, cũng bởi ngoài bộ máy đàn áp chuyên nghiệp, những người cộng sản còn nuôi thêm bộ máy tuyên truyền mà nhiệm vụ của nó không ngoài mục đích bần cùng về tri thức cho dân chúng.

Chúng ta tưởng rằng sau 20 năm "đổi mới” “ mở cửa” bởi chính sách cởi mở của đảng cộng sản Việt Nam, cuộc sống chúng ta có đầy đủ vật chất hơn ? - Không, bản chất chất những người cộng sản không bao giờ đổi mới, vẫn vậy. Họ vẫn là những kẻ nắm lực lượng vật chất xã hội này. Không san xẻ cho ai, 1 gram cũng không. Cái mà chúng ta có được hôm nay là do chính thành quả lao động của chúng ta, có chăng là do bị bóc lột ít hơn trước kia. Bản chất thể chế cộng sản là không thay đổi.

Đất đai và Tư liệu sản xuất, hai cái đó đảng cộng sản tước đoạt hết, dân còn cái gì ?
Khi mà họ vẫn còn nắm được lực lượng vật chât chủ yếu trong xã hội thì họ không có lý do gì phải đổi mới.

Cái mà họ bắt buộc phải “đổi mới “ là lý do họ lo sợ một phần lực lương phi vật chất, có sức mạnh không kém đang dần dần họ không soát nổi. Đó là ý thức hệ. Tôi sẽ nói rõ hơn ở phần sau. Cũng vì nắm được lực lượng vật chất xã hội, họ đã bất chấp tất cả.

Họ nói trí thức là hiền tài, nguyên khí quôc gia nhưng họ bất chấp những ý kiến đóng góp của các nhà trí thức. Họ bất chấp đạo lý làm người, bất chấp công lý, bất chấp mạng sống của những người dân lương thiện.

Họ bất chấp tất cả chỉ nhằm một mục đích duy nhất bảo vệ cho đảng của họ, phe nhóm của họ, anh em giòng giống của họ có được quyền lực trường tồn vĩnh viễn, và chỉ có quyền lực mới mang về cho họ nguồn vật chất từ mồ hôi xương máu của dân chúng, hết đời này qua đời khác.

Dân chúng, mày cứ hãy lấy vợ, gả chồng, sinh con, nuôi cho lớn rồi lại cúi gầm mặt xuống, hết đời cha đến đời con, đời cháu, đời chắt vắt kiệt mồ hôi trên những cánh đồng, trong những nhà máy, công trường, hầm mỏ … nuôi cho cái đảng cộng sản Việt Nam cùng 3 triệu đảng viên của nó hàng ngày sống phè phỡn suốt 80 chục năm nay và còn không biết đến bao giờ nũa.

Tuy nhiên ngoài đất đai và tư liệu sản xuất, hai lực lượng vật chất hiện hữu, còn có những lực lượng phi vật chất khác có sức mạnh không kém. Những người cộng sản họ biết rõ những lực lượng này và họ không thể không tước đoạt hay kiểm soát.

Với chế độ chính trị họ áp dụng thể chế độc đảng, họ độc quyền về tư tưởng. Họ sợ những tư tưởng tiến bộ của nhân loại xâm nhập vào mọi giai tầng trong xã hội làm ảnh hưởng quyền lực của họ. Họ trắng trợn tuyên bố “ không để hình thành các đảng phái đối lập ” – lời ông Nguyến Tấn Dũng trước hội nghị công an toàn quốc..

Mọi tổ chức tôn giáo, tổ chức dân sự hình thành họ đều tìm cách đàn áp bằng súng đạn, nhà tù. Họ vu khống đó là tổ chức khủng bố. Trong khi đó, họ hàng ngày tổ chức những vụ khủng bố dã man nhất đến người dân lương thiện qua các cuộc giải tỏa, trưng thu đất đai. Họ làm những trò khủng bố tinh thần một cách đê tiện, bẩn thỉu nhất ( không tiện viết ra đây) đến những người yêu nước chân chính. Những cá nhân có tư tưởng tiến bộ phù hợp với xu thê nhân loại.

Với quyền lực thứ tư – Báo chí. Họ độc quyền kiểm soát : Viết báo ,in ấn, phát hành. Mọi chủ bút, chủ đài phát thanh truyền hình, đều là người của đảng họ nắm giữ. Họ cho phép được thông tin gì và không được thông tin gì. Họ kiểm soát thông tin hàng ngày hàng giờ. Nhiều nhà báo dũng cảm cất tiếng nói chân chính cho sự thật, lẽ phải, họ đã tiếp thu những lời nói chân chính đó bằng toà án, bằng nhà tù. Họ đầu độc, ru ngủ thanh niên bằng những bộ phim tình cảm rẻ tiền, những trò chơi truyền hình vô bổ. Những sự thật về lãnh thổ quốc gia, biển, đảo tổ quốc họ giấu nhẹm đi.

Với công nghệ thông tin tiến bộ của thế kỷ 20 là mạng xã hội thông qua Internet, họ tìm cách ngăn chặn. Họ làm những trò bẩn thỉu như dựng tường lửa, sử dung tin tặc xâm nhập đánh phá máy chủ, ăn cắp IP… bị cả thế giới lên án phỉ nhổ. Những cá nhân sử dụng mạng xã hội bày tỏ tư tưởng chính kiến bị họ vu khống tội lật đổ chính quyền, Họ tìm mọi cách khép những con người này vào tội hình sự để đưa vào tù. Với họ, họ coi đó là thành tích bảo vệ đảng, bảo vệ chế độ.

Với văn hóa, giáo dục họ dùng chính sách ngu dân thông qua hệ tư tưởng Mác-Lê, gần đây họ nhồi nhét thêm vào đám học sinh cái tư tưởng (không gì cả) có tên Hồ Chí Minh.

Tất cả những mớ lý thuyết hỗn tạp, phản động ấy đã bị lịch sử quăng vào sọt rác ngay trên quê hương nơi nó sinh ra. Những người cộng sản VN biết cái hệ tư tưởng đó giờ chỉ là đám rác rưởi hôi thối, nhưng họ vẫn hy vọng : Với nền dân trí Việt Nam còn thấp như hiện nay ( chính lời họ nói ) cái bánh vẽ Xã Hội Chủ Nghĩa vẫn còn có thể lòe bịp đám dân chúng thất học được thêm vài chục năm nữa. Chính biện pháp độc quyền báo chí, thông tin, giáo dục lạc hậu, làm cho chiếc bánh vẽ này vẫn còn người tin là chiếc bánh thật trong xã hội VN hôm nay. Gần đây khi ngửi thấy cái bánh vẽ XHCN bốc mùi, họ trưng ra chiếc bánh vẽ thứ hai có tên “ Dân giàu Nước mạnh, Xã hội dân chủ, công bằng, văn minh”. Nhưng nhanh chóng, dân chúng thấy rõ cái bánh vẽ này còn khó ngửi hơn cái bánh trước, khi họ chứng kiến nhà cửa đất đai của họ với bao năm mồ hôi công sức biến thành sân gold, thành biệt thự cho đám quan lại của đảng. Hàng đoàn dân oan kéo về thành phố tay bưng đơn kiện. Một Đoàn Văn Vươn lỡ nghe theo đảng quai đê lấn biển giờ thành tù tội cả nhà. Một mạng người Trịnh Xuân Tùng chỉ bằng 4 năm tù giam của tên giết người Nguyễn Văn Ninh, chỉ vì tên giết người là người của đảng .Người dân thấy tất cả, thấy rõ những ai đang sống phè phỡn trên mồ hôi nước mắt của mình.

Bảo thủ với một nền chính trị lạc hậu, họ đã không còn làm chủ được nhiều hiện tượng phát sinh trong xã hội diễn ra một cách tự phát, nhưng chính đáng, như đòi quyền biểu tình, lập hội. tự do thông tin …của quần chúng. Họ thẳng tay đàn áp bất chấp hiến pháp, pháp luật do họ viết ra. Họ thực hiện những cuộc đàn áp này bằng những trò đê tiện bẩn thỉu như trại giáo dục, phạt hành chính với số tiền thật lớn nhằm kiệt quệ gia sản của nạn nhân , gây tai nạn giao thông .Thậm chí đánh chết nạn nhân ngay đồn công an, dựng hiện trường giả. Họ tự hào với những trò đê tiện này bằng thuật ngữ chuyên môn “ biện pháp nghiệp vụ “ trong các báo cáo thành tích phá án.

Họ hình sự hóa tất cả những hoạt động xã hội họ không cho phép ( dù không có luật cấm cụ thể ) bằng một vài điều mơ hồ ( không được hướng dẫn giải thich cụ thể ) trong bộ luật hình sự. Họ mạnh mồm tuyên bố với thế giới : “Ở VN không ai bị bắt bớ, giam cầm vì bất đồng chính kiến, chỉ có những người phạm tội hình sự “. Họ nói đúng, vì ở VN, hiện tượng bất đồng chính kiến của một cá nhân nào đó cũng được nhà cầm quyền quy chiếu vào một điều khoản nào đó trong bộ luật hình sự.

Cũng bởi sở hữu một nền chinh trị lạc hâu, một thể chế thối nát nên sự phản kháng của dân chúng trong ôn hòa làm họ sợ. Mọi biến động trên chính trường Bắc Phi làm họ sợ. Chuyển mình trên con đường dân chủ ở một quốc gia nhỏ bé như Miến Điện làm họ sợ. Những thủ đoạn đê tiện lấn đất, cướp biển của đồng chí của họ bên phương Bắc cũng làm họ sợ. Hillary ghé thăm ngoại giao mấy nước châu Á cũng làm họ sợ. Mượn danh một đảng không chính danh, lại đòi quyền cai trị đất nước làm họ sợ tât cả. Họ che dấu nỗi sợ đó bằng đàn áp, đàn áp và đàn áp ..

Như một con thú bị trọng thương, sắp lìa đời nó bỗng trở nên hung dữ hơn bao giờ hết.

Tương lai trên con đường dân chủ hóa đất nước VN ngày càng khó khăn. Có thể người dân VN sẽ phải gánh chịu những nghiệt ngã, cay đắng do đảng cộng sản VN gây ra một thời gian ngắn nữa. Sự hy sinh mất mát về người, về của là không tránh khỏi. Nhưng như một quy luật tất yếu, một nền chính trị lạc hậu. một thể chế thối nát như Ls Nguyễn văn Đài phân tích, chắc chắn không có đất sống.

Chúng ta có quyền hy vọng một Tổ quốc Việt Nam trong thể chế dân chủ đích thực không còn bao xa. Và chúng ta hãy biến hy vọng đó thành hiện thực bằng những việc làm nhỏ bé nhưng cụ thể của mỗi cá nhân. Một năm mới bắt đầu. Nhiều cơ hội cho đất nước chuyển mình sẽ diễn ra trong năm nay. Chúng ta hãy chào đón, nắm bắt mọi cơ hội bằng trái tim nhiệt huyết của mình, bằng cả sức lực nhỏ bé của mình. Tương lai đất nước này thuộc về chúng ta.

Trần Sơn

http://danlambaovn.blogspot.com/

8 Nhận xét

  1. "Không thể nói suông". BBT Dân làm báo thường không sửa lỗi chính tả. Điều đó một phần đã làm giảm giá trị của bài báo nói riêng và Thôn làm báo nói chung.
    Vâng, 1000 năm nô lệ giặc tàu, hơn 100 năm giặc Tây đô hộ, hơn 20 năm nội chiến, thế mà nhân dân VN vẫn kiên cường vượt qua mọi gian lao, thử thách. Có lẽ ý trời là khi chúng ta phải chịu đựng cái chế độ cộng sản tanh hôi này thêm 1 năm 2012 nữa thì VN sẽ qua cơn bỉ cực. Mong lắm thay!

    Trả lờiXóa
  2. "Theo ông Lê Văn Hiền, Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng (Hải Phòng), khu nhà bị đập phá ở đầm tôm của ông Đoàn Văn Vươn nằm trong khu vực chưa bị cưỡng chế nhưng do các tay súng ẩn nấp ở đây để gây án nên phải đập bỏ....".
    Ông Lê Văn Hiền, Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng liên tiếp nhận được câu hỏi có hay không việc thực hiện cưỡng chế nhầm đối với căn nhà 2 tầng của ông Vươn. Tuy nhiên, vị chủ tịch đã né tránh...
    Tin trên Yahoo

    Trả lờiXóa
  3. Buộc dân vừa ra tết phải dời nhà?
    SGTT.VN - Ngày 12.1, ban quản lý dự án các công trình giao thông và thuỷ lợi tỉnh Khánh Hoà đến UBND phường Phước Long (TP Nha Trang) để giao tiền đền bù, hỗ trợ di dời tái định cư cho các hộ dân trong diện giải toả để làm đường số 4.
    Trong quyết định của UBND TP Nha Trang (cho tất cả các hộ dân) yêu cầu: “Bàn giao mặt bằng sau 20 ngày kể từ ngày tổ chức chi trả tiền bồi thường, trường hợp không nhận tiền bồi thường cũng phải bàn giao đất theo quy định”. Ông Trần Minh Mẫn ở số 404/10 đường Lê Hồng Phong bức xúc: “Ngày 12.1 chúng tôi được chi trả tiền, nghĩa là đến ngày 1.2, tức mùng 10 tháng giêng năm Nhâm Thìn là chúng tôi phải ra khỏi nhà. Muốn đi vào thời điểm đó thì ngay từ bây giờ chúng tôi phải chạy thuê nhà, trong khi tết nhất sắp đến bộn bề bao nhiêu là việc, làm sao chúng tôi trở tay kịp?” Được biết, có tổng cộng 117 trường hợp được chi trả tiền đền bù, hỗ trợ, nhưng trong buổi sáng ngày 12.1 chỉ có 46 hộ nhận tiền.

    Trả lờiXóa
  4. T/g : DÂN LÀM BÁO.
    Từ nay,bấc cứ ai có tiếng tâm đến đâu,chẳng hạn như:Hoàng Tụy,Hà Sĩ Phu,Nguyễn Thanh Giang,Nguyễn Trọng Vĩnh,Nguyễn Ngọc,Nguyễn Quang A,Nguyễn Huệ Chi,Nguyễn Xuân Diện...,khi họ có một bài viết dù hay đến cỡ nào,thuộc lề dân đến cỡ nào,tôi có quyền comment như thế này không DLB "YÊU CẦU TÁC GIÃ NẾU CHƯA TRẢ THẺ ĐẢNG THÌ NÊN TRẢ CHO DÂN NHỜ,CHO DÙ QUÝ VỊ NÓI RẤT HAY NHƯNG CŨNG KHÓ CÓ AI TIN QUÝ VỊ"
    Yêu cầu thật lòng,nếu không phạm nội quy bị xóa,tôi sẽ yêu cầu bất cứ người nào tôi muốn yêu cầu.Rất mong DLB đừng xóa comment của tôi.Thành thật cám ơn DLB.

    Trả lờiXóa
  5. Kính gửi:: anh Nguyễn Phú Trọng – Tổng bí thư BCH TƯ ĐCS Việt Nam
    Tôi cũng là đảng viên nhưng tôi không dùng hai tiếng “đồng chí”, vì “đồng chí” bây giờ khác xưa lắm rồi!
    Hôm rồi theo dõi qua báo, đài, TV về Hội nghị BCH TW 4, tôi thấy anh nói hay hơn trước. Nhưng điều quan trọng là có làm hay không, chứ nói hay thì là nghề dạy chính trị của anh mà! Nhiều ông còn nói hay hơn cả anh nữa, nhưng lời nói gió bay. Năm 1975 nghe ông Lê Duẩn đọc bài “dưới lá cờ vẻ vang của Đảng ….” Ai cũng khen hay, uyên bác, xứng danh lãnh tụ. Thế nhưng có ai làm được như “dưới lá cờ vẻ vàng của Đảng” vẽ ra không? Bác Lê Duẩn đã cho toàn đảng, toàn dân toàn quân ta ăn bánh vẽ. Hành động theo lá cờ là một loạt các hành động sai lầm: làm ra chính sách cải tạo tư sản hết sức PHẢN ĐỘNG dẫn đến làm tê liệt nền sản xuất của toàn miền Nam; chính sách bài Hoa đã đuổi hàng loạt những nhà tư sản người Hoa ra nước ngoài, ở miền Bắc thì người Hoa bị đuổi qua Trung Quốc, là nơi cố quốc của họ, nhưng có ai thích cái chế độ mà cuộc cách mạng văn hóa đã giết hơn 20 triệu người Trung Quốc đâu? Họ là người dân, cũng như 54 dân tộc sống trên đất nước Việt Nam này thôi. Chính sách cải tạo tư sản từ X1 đến X2 là một cuộc tổng càn quétt triệt tiêu nền kinh tế thị trường mà sau này Đảng phải cho nó phục hoạt trở lại theo đúng quy luật kinh tế, nếu không thì chết đói (dân đói và Đảng cũng đói). Kết quả là dân ta đã thoát đói, Đảng đã có của ăn, của để từ đồng tiền thuế của dân. Vậy là Đảng vội vàng tuyên truyền rùm beng là công lao lãnh đạo của Đảng, công lao Đảng đổi mới …. Đúng là CÔNG GIÀNH, TỘI TRÁNH.
    Anh nghe mấy thằng “đầy tớ” của dân nó trâng tráo, trơ chẽn, tráo trở thế nào không? Anh Đoàn Văn Vươn khai hoang bằng mồ hôi và máu mới có những vuông tôm đẹp đẽ thì chúng nó nói là anh “lấn chiếm”. Trời ạ, miệng chúng nó như cái đít đứa con nít ấy! Thế sao lúc anh Vươn mới đặt mai, đặt cuốc xuống đào đắp, chở đá để xây kè chắn sóng không ra mà ngăn cái sự “lấn chiếm” đó, đợi đến khi đất đai, đầm lầy sinh lợi từ công sức lao động của anh thì chúng ra quyết định thu hồi cái “sở hữu toàn dân” khốn nạn ấy để đẩy người dân lương thiện vào bước đường cùng?
    Trong hội nghị, anh nói phải nâng cao “nhận thức chính trị, tư tưởng”, kiên định CNXH. Ô hay, ĐCSVN đã 82 tuổi rồi, già cỗi rồi mà chưa thấy CNXH ở đâu, không thấy dân giàu nước mạnh ở đâu chỉ thấy các “đầy tớ” giàu nhanh, lớn mạnh như Thánh Gióng ấy! Anh có biết bao nhiêu người phải màn trời chiếu đất bởi lũ chăn dân đốn mạt không? Chúng nó còn ác hơn cả cái thời “tắt đèn” của Ngô Tất Tố nữa. Anh cứ tìm hiểu xem các quan hàng xã, huyện, tỉnh đến trung ương sống như thế nào, nhà ở, xe cộ ra sao khi mà lương của chúng còn chưa đến mức phải đóng thuế thu nhập cá nhân?
    Cái “chính trị, tư tưởng” của anh là cái bảo thủ, bám vào đó để giữ đặc quyền đặc lợi thôi, còn mấy trăm ủy viên trung ương ngồi dưới hỏi được mấy người trong sạch? Mấy thằng tin vào CNXH?
    Đảng công sản Việt Nam sẽ không tự đổi mới được đâu, không chỉnh đốn cho đảng viên tốt hơn được đâu anh Trọng ạ, trừ khi cho nhân dân tự lựa chọn người lãnh đạo trong thể chế đa đảng. nói là đa đảng nhưng đừng quá nhiều đảng mà bát nháo, chỉ tối đa 3 đảng thôi. Còn nếu chỉ có một mình “đảng ta” thì đất nước này, dân tộc này vẫn đen tối chìm trong nghèo đói và nhiều con tàu Vinashine nữa sẽ tiếp tục chìm, kéo cả dân tộc VN chìm xuống đáy bùn đen.
    Anh biết tại sao tôi gọi những đảng viên là lãnh đạo bằng THẰNG, còn anh Đoàn Văn Vươn vừa bị bắt, khởi tố bằng ANH không?
    Tội chỉ muốn nói là vì: nhân cách của Đoàn Văn Vươn còn tốt hơn cả những người lãnh đạo hiện nay ơ Tiên Lãng.
    Kính mong Tổng bí thư thôi đừng ngủ mê nữa!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. TBT ĐCSVN Says:
      Đồng chí Hải Cụt rất mến.
      Cần gì đồng chí phải lập đi lập lại đến 3 lần,chúng tôi biết và hoàn toàn tỉnh táo chứ có bao giờ ngủ mê đâu.Khổ nổi chúng tôi đã lỡ phóng lao thì phải theo lao cho đến cùng,nếu như các đồng chí chấp nhận cho chúng tôi ra đi,mà được mang theo của cãi chúng tôi ăn cướp được của nhân dân thì chúng tôi cũng LẠY mà ra đi.

      Xóa
    2. không biết ông là ai .nhưng tôi kính trọng ông đã nói lên lời tha thiết của người bị trị .thank you

      Xóa
    3. Cám ơn ông Hải viết thật là hay!

      Xóa
Mới hơn Cũ hơn