Sự lạc quan vô tận

Phạm Thị Hoài (procontra.asia) - Nhiều người đối lập trung thành tin rằng mình phải đứng trong hệ thống, phải thuộc về nó mới có cơ hội thay đổi nó, hay ít nhất mới có điều kiện để “làm một cái gì đó có ích” như cách nói nôm na. Những cống hiến của ông Chu Hảo và nhiều trí thức đứng trong hệ thống nhưng đứng ngoài guồng máy đủ lớn để bỏ qua sự xỉa xói vô liêm sỉ từ phía những người thường xuyên đem họ ra dè bỉu, trong khi mình thì đóng tất cả các vai, từ vai em ngoan biết phận qua vai đàn anh đàn chị khinh bạc, chưa kể vai chỉ điểm, chỉ trừ vai bồi bàn trong đại tiệc thủ lợi khổng lồ của các cá nhân do hệ thống đẻ ra...

*

Ông Chu Hảo là mẫu mực của một người đối lập trung thành. 

Đối lập trung thành tại Việt Nam là ai? Theo quan niệm của tôi, họ là những người không hài lòng với hệ thống chính trị trong nhiều vấn đề lớn, công khai phản biện và tìm giải pháp thay đổi trong phạm vi các vấn đề đó, nhưng không đụng chạm, hay tránh đụng chạm đến nền tảng tồn tại của hệ thống. Họ gắn bó với hệ thống vì xác tín, vì thói quen hoặc vì không có, hay không biết đến lựa chọn nào khác. Họ góp phần tích cực xây dựng và duy trì hệ thống, và qua đó có địa vị, uy tín và những quyền lợi nhất định trong hệ thống. Mong muốn của họ là cải tạo hệ thống nhằm ngăn chặn sự sụp đổ của nó. Sự sụp đổ này đồng nghĩa với sự phủ định họ ở một số phương diện căn bản. Điều đó chắc chắn là đau đớn. 

Họ thường là đảng viên Đảng Cộng sản, lực lượng chính trị duy nhất độc quyền cầm quyền và độc quyền xác quyết sự độc quyền của mình trong Hiến pháp Việt Nam. Giới hạn xa nhất mà họ có thể đi là thỉnh cầu Đảng của họ nhượng cho những lực lượng chính trị khác thuê vài mét vuông để ngụ cư trong lãnh địa mênh mông của Đảng mà hợp đồng thuê đương nhiên do Đảng soạn thảo. Như thế là đã quá nhiều hào phóng. 

So với một số nhà đối lập trung thành đi trước, ông Chu Hảo còn đứng vững ở bên này giới hạn cho phép. Thay vì bị trừng phạt như Nguyễn Hữu Đang, Nguyễn Hộ hay bị thanh lí như Trần Độ, bị vô hiệu hóa như Trần Xuân Bách, những người đã đặt ít nhất là một nửa bàn chân sang phía bên kia hoặc ở giai đoạn cuối đã đoạn tuyệt hệ thống, ông Chu Hảo còn được đảm đương những chức vị tuy không có thực quyền nhưng có một bục đứng để phát ngôn trong một không gian nhất định, còn được phép dấn thân vào những dự án tâm huyết chừng nào chúng chưa bị hệ thống coi là nguy hiểm, còn được xuất hiện như một nhân vật của công chúng chừng nào ông biết làm cho hình ảnh của mình giống một bông hoa cài lên ve áo chế độ hơn là một cái gai. Ông cũng còn được yên ổn sau khi phát biểu trên những cơ quan truyền thông ngoại quốc như BBC hay RFA Việt ngữ, chừng nào ông vẫn đủ cảnh giác trước nguy cơ “các thế lực thù địch có thể lợi dụng” “thông tin sai lệch”, như mới đây ông đã cảnh báo. Lê Công Định và Cù Huy Hà Vũ cũng phát biểu trên những cơ quan truyền thông này và họ đang ngồi sau song sắt. 

Đối lập trong một chế độ toàn trị tất nhiên là phải trả giá. Tuy những người cộng sản nổi tiếng về sự thanh trừng nội bộ trong chính hàng ngũ của mình không thua gì sự đàn áp kẻ thù bên ngoài, nhưng cái giá của đối lập trung thành chưa bao giờ cao chạm trần và có thể thỏa thuận, tùy ở tài mặc cả của những người trong cuộc và cũng tùy thời giá. Thời giá hôm nay, theo tôi, thuận lợi cho những người đối lập trung thành hơn hẳn các đồng chí của họ vài thập kỉ trước. Cái giá duy nhất mà họ phải trả, như ông Chu Hảo phàn nàn, là tiếng nói phản biện của họ không có hồi âm. Tôi nghĩ, đó là một cái giá rất mềm, so với những ví dụ chúng ta được biết từ hơn nửa thế kỉ qua. Thay vì bị trừng phạt, bị thanh lí, bị vô hiệu hóa, họ chỉ không được đếm xỉa. Dĩ nhiên không có chuẩn để so sánh nỗi đau tâm lí. Ở người không được đếm xỉa, nó có thể lớn hơn ở người bị trừng phạt. 

Từng là một quan chức nhà nước tương đối cao cấp, dù chỉ ở một chức vụ không có nhiều quyền bính, ông Chu Hảo hiểu rõ hơn hàng chục triệu người, vì sao số phận của phản biện ở Việt Nam lại hẩm hiu như thế. Được hỏi, vì sao các trí thức phản biện chỉ phản biện khi đã về hưu, ông giải thích rằng khi đang còn chức quyền, “họ là con người của guồng máy đó nên phải tôn trọng những kỉ luật của guồng máy” đã được xác lập. Tình thế thực ra quá rõ ràng. Hoặc là bạn đứng trong guồng máy và tôn trọng kỉ luật của nó, bạn chẳng phản biện gì hết và cũng không buồn nghe ai phản biện. Hoặc là bạn vẫn đứng trong guồng máy và thử giới hạn khoan dung của nó cũng như giới hạn chịu đựng của bạn, bạn hơi phản biện một chút và nó khạc bạn ra như một miếng đờm. Hoặc là bạn tự nguyện ra khỏi guồng máy và xắn tay lên phản biện, nhưng xin đừng gửi về địa chỉ của guồng máy và cũng đừng trách nó dửng dưng với bạn. Với nó, bạn đã không còn tồn tại và bạn nên lấy đó làm mừng, đừng gửi gắm nốt phần đời vừa được giải phóng của bạn vào chính cái cũi đã nhốt bạn chừng ấy năm trời. 

Ra khỏi guồng máy dễ hơn thoát khỏi hệ thống. Hệ thống bủa vây những người đối lập trung thành trong tư duy, trong diễn đạt, trong cả vốn từ vựng của họ. 

Vì sao cùng một người, ở đây là ông Chu Hảo, vừa có thể phàn nàn rằng Việt Nam không có tầng lớp trí thức đích thực theo ông định nghĩa, tức những người có một số phẩm chất, trong đó nổi bật là năng lực tư duy độc lập, lại vừa có thể nhận định rằng cái giới trí thức (chưa có) đó tiếp tục cần đến sự lãnh đạo (có thực) của Đảng Cộng sản Việt Nam, như trong phát biểu mới đây của ông trên BBC? Tôi xin thử một câu trả lời: nửa thế kỉ qua, hệ thống toàn trị của Đảng đã biến đổi thành công bộ nhiễm sắc thể của các đảng viên, “sự lãnh đạo của Đảng” đã ăn vào gen trong cơ thể họ và tự động phát tiết, trong cả những tình huống không phù hợp nhất. Năm 2012 mở đầu với nhiều tin xấu: vụ bắt giữ nhà báo Hoàng Khương, vụ xung đột ở Tiên Lãng, vụ xét xử Lê Văn Luyện, những vụ xe cứ cháy người cứ chết từ cuối năm ngoái chưa dứt… Với tôi, phát ngôn của ông Chu Hảo, rằng “chưa nhất thiết giải thể sự lãnh đạo của Đảng với tầng lớp trí thức ở trong nước”, là thông điệp tệ nhất. Nếu nó đến từ ông Đinh Thế Huynh, sếp tư tưởng đương chức của Đảng, thì tôi có chút cảm thông. Ông ấy cần công ăn việc làm, vì chắc chắn không được đâu mời làm trưởng thôn như Bộ trưởng Đinh La Thăng nếu mất chức, mà cũng không làm thơ hay như ông Nguyễn Khoa Điềm, người tiền nhiệm của ông hai khóa trước, để cuộc sống tiếp tục có ý nghĩa. Hơn hai mươi năm trước, các nhà lãnh đạo tư tưởng Đông Đức cũng rất bế tắc khi bỗng nhiên không ai cần đến sự lãnh đạo của họ nữa. Nhưng thông điệp nói trên đến từ vị giám đốc, linh hồn và trụ cột của Nhà xuất bản Tri Thức, cái nôi quý giá cho những tác phẩm quan trọng của tri thức nhân loại có thể lọt lòng tại Việt Nam. Tinh thần toát lên từ khối tri thức mà ông Chu Hảo tổ chức truyền bá bằng một sự dấn thân đáng khâm phục ấy là tình yêu, ý thức và khát vọng tự do, trước hết là tự do tư tưởng. Vừa cổ vũ cho tự do tư tưởng, vừa biện minh cho sự cần thiết của chiếc gông tròng vào cổ trí thức Việt Nam và đè nặng lên họ, khiến họ chỉ còn nhận thức độ cao trí tuệ bằng khoảng cách từ cổ xuống đất chứ không bằng khoảng cách từ đầu lên trời? Nghịch lí, những điều chỉ có ở Việt Nam, cũng không chừa ông Chu Hảo. 

Nghịch lí ấy hẳn có tên khác, “biện chứng cách mạng”, trong từ vựng chính thống. Không để ý tên tác giả, có thể nhầm phát biểu của ông Chu Hảo với phát biểu của nguyên Tổng Bí thư Đảng CSVN Lê Khả Phiêu đăng trên Quân đội Nhân dân hay phát biểu của đương kim Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, người mà ông Chu Hảo thiết tha đặt kì vọng, vì cả ba ông đều sử dụng vô tư và vô trách nhiệm vốn từ vựng sáo mòn đang từng ngày làm tổ trong năng lực ngôn ngữ, công cụ và thành quả của tư duy, của cộng đồng. “Đổi mới” thì luôn đi kèm “quyết tâm” như thuở nào và hai thứ này cộng lại luôn phải “triệt để và sâu rộng” cũng như “chỉ đạo” thì cần “quyết liệt”, “sửa đổi” thì phải “căn bản”, “thực hiện” thì “nghiêm túc”; các “thảo luận” thì không tránh khỏi “thẳng thắn, dân chủ” và chỉ có cách “ưu tiên, mở rộng” chúng; “hạn chế, yếu kém” thì Đảng cần “khắc phục” và “chủ nghĩa cá nhân” thì cần “đấu tranh triệt để”. Lại “triệt để” rồi. Có doping “triệt để” lên nữa và lên nữa cũng vô ích, nhờn ngôn từ không khác nhờn thuốc kháng sinh. Không một nội dung cụ thể nào có thể sờ được trong cái cẩm nang từ vựng chính trị lười biếng đó. 

Nếu cách tư duy, cách diễn đạt, nếu ngôn ngữ chính thống này hoàn toàn thắng thế thì trong vòng ba thế hệ tới, sẽ không còn ai đọc và hiểu những cuốn sách do Nhà xuất bản Tri Thức ấn hành. 

Nhiều người đối lập trung thành tin rằng mình phải đứng trong hệ thống, phải thuộc về nó mới có cơ hội thay đổi nó, hay ít nhất mới có điều kiện để “làm một cái gì đó có ích” như cách nói nôm na. Những cống hiến của ông Chu Hảo và nhiều trí thức đứng trong hệ thống nhưng đứng ngoài guồng máy đủ lớn để bỏ qua sự xỉa xói vô liêm sỉ từ phía những người thường xuyên đem họ ra dè bỉu, trong khi mình thì đóng tất cả các vai, từ vai em ngoan biết phận qua vai đàn anh đàn chị khinh bạc, chưa kể vai chỉ điểm, chỉ trừ vai bồi bàn trong đại tiệc thủ lợi khổng lồ của các cá nhân do hệ thống đẻ ra. Và cũng đủ lớn để bỏ qua sự mạt sát bạt mạng từ những người hùng Việt kiều ẩn danh trên mạng, những kẻ thừa khí phách để chê bai giới trí thức trong nước xu phụ quyền lực, trong khi mình thì chỉ thiếu một giọt can đảm để chính danh. Tôi kính trọng những cống hiến của ông Chu Hảo, nhưng không chia sẻ tọa độ chính trị của ông. Tôi cũng tin rằng những lựa chọn đối lập khác có thể có ích không kém, nếu không muốn nói là càng ngày càng cần thiết hơn. Song mỗi lựa chọn đều là một thực đơn trọn gói chứ không phải một buffet trong tiệc đứng để ta lẩy riêng những món vừa miệng. So với các lựa chọn đối lập khác, vị đắng trong gói đối lập trung thành còn là ít hơn cả. 

Tôi biết rằng mình đứng từ xa, không thể nhìn thấu những họa tiết đang từng ngày biến hóa trong bức tranh toàn cảnh của xã hội Việt Nam, nơi vài thập niên trước có nằm mơ cũng không thấy những cánh cửa đã mở của hôm nay. Những bước đi rất nhỏ, rất chậm, rất vất vả, đã gộp thành một chặng đường. Tôi biết rằng từ một vị trí ưu đãi, không có gì để mất trừ hi vọng gặp lại quê hương và gia đình, mình dễ bất công hay dễ đánh mất sự cảm thông với những thỏa hiệp không tránh khỏi của những người phải tồn tại trong một chế độ toàn trị. Nhưng từ vị trí nào thì cuối cùng chúng ta cũng đứng trước câu hỏi phải làm gì với nó. Giải phẫu thẩm mĩ cho một chế độ toàn trị là giúp nó tồn tại mĩ miều hơn. 

Đến tận những ngày cuối cùng của Cộng hòa Dân chủ Đức, một số trí thức và văn nghệ sĩ hàng đầu của quốc gia này còn theo đuổi mô hình một chủ nghĩa xã hội nhân đạo. Họ cũng là những nhà đối lập trung thành, muốn cải tạo chứ không phá bỏ hệ thống. Sứ mệnh không thành của họ, ở thời lịch sử sắp cáo chung, còn dễ định nghĩa. Chủ nghĩa xã hội tại Việt Nam nay chỉ còn trên giấy tờ, trong sách giáo khoa và trong tâm tưởng của thế hệ những người từng coi nó là lí tưởng sống. Các nhà đối lập trung thành ở Việt Nam phải theo đuổi một chủ nghĩa xã hội hồng có bộ mặt người trên lí thuyết và đối diện với một chủ nghĩa tư bản đỏ có bộ mặt rừng rú trong thực tế. Sứ mệnh của họ là cải tạo hệ thống nào để ngăn chặn sự sụp đổ của hệ thống nào, thật không dễ trả lời, chưa nói tới việc thực hiện. 

Nhưng ông Chu Hảo là người lạc quan. Lạc quan vô tận. Tạp chí Xây dựng Đảng Xuân Nhâm Thìn này có bài “Tết đến rồi…!” của ông. Cứ từ từ, “tất cả mọi sự tốt đẹp bao giờ cũng ở phía trước”, như ông tuyên bố.

20 Nhận xét

  1. Không có ý kiến bởi vì tôi là biệt danh . Tôi có thể là ai đó cũng được ,Tú xôi , Ju mong , Em là Lú , Học sinh miền nam ,.v.v..., cũng có thể là Phạm Thị Hoài . Khi tôi chưa thấy cần thiết phải xác định : Tôi là ai , tôi thấy dùng biệt danh sẽ là khiêm tốn hơn .
    Chưa kể đến những người có liên quan tới việc giúp đỡ về vật chất hay tiền bạc , họ thích dùng biệt danh hơn để thoải mái trong giúp đỡ người khác khi khó khăn .
    Người trong nước nên dùng biệt danh cũng là cách tự bảo vệ tốt .

    Trăng đến rằm , trăng khác tròn
    Tôi thấy chị Hoài suy nghĩ có phần hời hợt , không phải mọi người cứ phải theo mình thì mới là đúng .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. bạn cho chị Hoài hời hợt chứ tôi thì cho rằng bạn hời hợt,chị hoài nhận thức sắc bén ,tinh tế thế kia chứ đâu có bắt ai theo chị,chỉ có điều chị bắt trí thức trong bầy sâu trí thức thức tỉnh và tỉnh thức mà thôi.

      Xóa
  2. Trí thức hay trí ngủlúc 17:00 18 tháng 1, 2012

    Mình đọc bài đăng mới nhất của BBC nói về phát biểu của ông GS này. Chỉ biết nói là thất vọng não nề đặc biệt là khi ông ta cổ vũ cho sự lãnh đạo của đảng đối với trí thức. Ông ta nghĩ sao mà phát ngôn như vậy khi bao trí thức dưới sự lãnh đạo của đảng phải ngồi tù. Nhẹ nhất cũng bị vu khống, chụp mũ như GS Ngô Bảo Châu.

    Trả lờiXóa
  3. Ông ta nghĩ sao khi báo chí đảng không có chỗ cho trí thức thực thụ? Lê Hiếu Đằng, Hạ Đình Nguyên, Nguyên Ngọc, Tô Hải... là ai mà bây giờ muốn nói thẳng, nói thật thì phải quay lưng với đài báo đảng chỉ đạo?

    Trả lờiXóa
  4. Tui trong nước nhưng hoàn toàn nhất trí quan điểm của tác giả. Có thể vì lý do nào đó mà ông Chu Hảo phải nói như vậy, nhưng hậu quả câu nói đó thì tai hại vô cùng (đúng là ở VN hiện nay giới trí thức đúng nghĩa xuống cấp thành “trí lủi” hay chạy hết trơn rồi). Nhưng con người ta dù trí thức chưa "chu hảo" thì cũng vẫn biết họ còn có một lựa chọn khác, đó là không nên nói những điều có hại cho dân tộc này
    Cổ suý cho sự tồn tại của đảng là có tội, cho dù tôi biết ý ông Chu Hảo, nếu nới lỏng tự do dân chủ như ông đề nghị thì đảng cũng sẽ chết toi. Chỉ có điều ông quên rằng đảng biết tỏng rồi "bỏ điều 4 Hiến pháp là tự sát". Vậy thì dại gì đảng trả quyền tự do dân chủ về cho người dân để chết không kịp ngáp
    Chỉ trao tý chút quyền nói, quyền nghe thì cũng loạn hết cái XH này rồi. Bởi trên thực tế nó có ổn định đâu, tạm ổn nhờ lừa dối và họng súng + nhà tù nhưng bom súng đã nổ báo hiệu về bất ổn dù nhốt giấu kỹ đến mấy cũng bắt đầu cựa mình. Chính vì vậy mà IPA mới phải hối thúc, cảnh báo về vi phạm nhân quyền trong thông tin, xuất bản ở VN đã tới mức báo động đỏ. Quyền được nghe sự thật, được nói chính kiến của mình trong ôn hoà (quyền cơ bản nhất trong những quyền con người) thì đảng chỉ cho thở qua ống thở của đảng, rời ra là chết. Đến cái quyền yêu nước của người dân còn bị đảng đạp vào mặt, bắt nhốt không cần tuyên án vào tù
    Nói như vậy để dù có ông lớn nào nói tới hai chữ DÂN CHỦ thì đừng ai tin là nó sẽ đến. Vì DÂN CHỦ VỚI ĐẢNG như NƯỚC VỚI LỬA không thể sống chung, đi chung một đường, cái này sẽ triệt tiêu cái kia. Những con người của đảng hiện nay nó chỉ có cái tên chứ ruột thì biến thành lưu manh, trôm cướp thực thụ hết thuốc chữa
    Ngày xưa nếu hoàn thành nhiệm vụ giải phóng dân tộc mà đảng biết coi nhân dân là chủ (biết phát huy dân chủ, hoà giải dân tộc), lấy đất nước và người dân làm đối tượng phục vụ như đảng đã hứa thì tôi tin là đảng sẽ vững mạnh. Những đảng viên ưu tú, những nhân tài cho đất nước nhờ đó mà xuất hiện, đất nước ta cũng theo đó mà lớn mạnh
    Nhưng vì sau khi xúi dân cướp quyền về cho mình, đảng nhẩy tót lên cưỡi đầu dân. Đặt mình trên cả đất trời đã khiến phản tác dụng, làm cho đảng suy xụp đến không còn thuốc chữa. Khi cướp quyền thì dựa vào dân nhưng giữ quyền bằng bỏ tù nhốt dân, bóc lột nhân dân còn tệ hơn cả mấy thời trước, thử hỏi còn trông mong gì mà ông Chu Hảo cứ muốn cho đảng tiếp tục độc quyền tự biên tự diễn xấu thêm thế nhỉ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn nói chính xác !

      Sở dĩ Đảng CSVN đạt được điều này là do họ đã tuyên truyền lừa dối & bưng bít thông tin người dân VN. Họ đã bị Đảng lừa bịp, fỉnh fờ, cho ăn bánh vẽ & cho đi tầu bay jấy hết năm này sang năm khác.

      Cho nên Đảng CS ko thể thay đổi được mà chỉ thay thế, fế bỏ nó thôi.

      Xóa
  5. Nhiều người đối lập trung thành tin rằng mình phải đứng trong hệ thống, phải thuộc về nó mới có cơ hội thay đổi nó, hay ít nhất mới có điều kiện để “làm một cái gì đó có ích” như cách nói nôm na.
    Niềm tin này là đúng. Vấn đề là những người đối lập trung thành chưa làm đủ để đáp ứng được nguyện vọng của nhân dân. Phải làm nhiều hơn nữa - đó chính là lý do Đợi Chờ kêu gọi Phong Trào Thăng Long và Hội Nghị Diên Hồng

    Trả lờiXóa
  6. Không phải dể để nói thẳng nói thật trong chế độ này. Muốn có cuộc CM phải có được sự đồng tình của toàn dân. Việc các nhà trí thức kêu gọi thay đổi đó cũng là điều đáng quí rồi, không thể đòi hỏi ở họ nhiều hơn, trong hoàn cảnh cá chậu chim lồng. Khi nào người dân thấy được cái lạc hậu giả dối sai lầm của đảng, xã hội ắt phải thay đổi. Sở dĩ xã hội VN thay đổi chậm vì đa số người dân chưa thật sự hiểu biết về lợi ích của xã hội dân chủ.

    Trả lờiXóa
  7. Xin bà con cứ vào BBC ( http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/01/120118_vn_intelligentsia_feedbacks.shtml ) mà nghe những người trong nước đã nói gì về nhận xét của GS Chu Hảo. Dù phải giữ mồm, giữ miệng, thâm chí là giấu tên nhưng tất cả cùng chung nhận thức là:
    - Ở VN hiện nay Trí thức chỉ là cái áo khoác cho đảng bớt nhơ nhuốc bên trong chứ họ có nhưng không dc trọng dụng, mà trí thức vốn dc coi là nguyên khí của quốc gia. đảng chỉ quản lý chứ chưa tạo điều kiện??? (hay không tin tưởng) để trí thức phát huy sức mạnh phục vụ cho tổ quốc và nhân dân. Nói vậy chẳng hoá thằng ngu lãnh đạo, hèn gì đất nước thụt hậu, đói kém thua lỗ triền miên. Chán
    - Và rằng không thể để cái vế "đảng lãnh đạo-nhà nước quản lý-nhân dân làm chủ" mà phải là "nhân dân làm chủ-nhà nước quản lý-đảng lãnh đạo" tức là không có chuyện ngược đời ông chủ lại đứng sau chót
    Cũng như vậy suy ra thì QĐ và CA phải phục vụ và bảo vệ nhân dân trước, nếu đảng đi chung đường với nhân dân thì không cần phải bổ xung thêm cái câu "CA còn đảng còn mình" hay "QĐ trung với đảng..." vì như vậy là thừa và không đúng với ngay chính Hiến pháp. Ngược lại đảng đi ngược lại với nhân dân thì CA và QĐ phải gô cổ đảng lại mà xử bắn. Vì bảo vệ nhân dân cũng chính là bảo vệ đất nước, những người chủ thực sự đang gom góp mồ hôi nước mắt, còng lưng trả nợ cho những khoản vay để nuôi sống và hiện đại hoá cho CA và QĐ ngày nay, kể cả nuôi luôn đảng
    - Và rằng ý thức của người dân về quyền, về dân chủ, về công bằng trong XH, về minh bạch trong quản lý nhà nước ngày càng cao. Nếu đảng không đáp ứng thì bức xúc sẽ càng dâng cao, tạo căng thẳng trong XH. Sao không nói thẳng ra là mấy thứ đó đảng còn giữ của dân, chưa chịu nhả. Khiếp
    Còn nhiều nữa xin bà con cứ mò sang BBC mà xem nhé. Sẽ còn nhiều phỏng vấn khác được tiếp tục đăng xung quanh mối quan hệ Trí Thức với đảng, Nhân Dân với đảng.v.v.
    Thía mà nóng vội tớ lại mải mai mấy anh "Trí lủi" kể cũng hơi oan. Tại đảng nó có xài trí thức đâu, nó còn bóp cổ trí thức hơn cả dân đen ấy chứ. Hở ra là qui chụp bắt bớ, thì ra đảng sợ Trí thức bỏ mẹ

    Trả lờiXóa
  8. Nếu đọc bài PV của ông Chu Hảo thì bài viết của nhà văn Phạm Thị Hoài quá chính xác . Công bằng mà nói : Từ khi Đảng cs lên nắm quyền ở Việt nam chưa có đội ngũ trí thức theo đúng nghĩa của nó .
    Thôi thì ở thế kỷ 20 vì nhiều lý do nên chúng ta phải chấp nhận dạng trí thức nửa vời . Nay sang thế kỷ 21 CNTT bùng nỏ , thế giới nhỏ như bàn tay , mọi người gần nhau hơn thì chẳng ai chấp nhân kiểu người nửa đứng nửa quỳ . Hơn lúc nào hết Dân tộc Việt nam cần tầng lớp trí thức theo đúng nghĩa của nó . Vả lại đã là người trí thức thực thụ họ không phân biệt thể chế hay môi trường sống . Đã là trí thức phải đứng thẳng và nói dõng dạc .
    Than ôi ! ở Việt nam bây giờ tìm đâu ra Trương Tửu , Trần Dần , Hữu Đang ...?

    Trả lờiXóa
  9. khi nhà văn PTH dùng bút mực để đánh tiếng chuông ,khi từ đùm nuôi tôm súng cũng lên tiếng ,và báo chí đã đứng lên nói lời công đạo .và khi trên thực tế cộng sản không còn .không có lý do gì để đãng cộng sản Việt Nam tồn tại .bài viết không riêng cho CHU HẢO ,bài viết cho toàn dân hảy thức giấc giậy chuẩn bị chào bình minh.và đảng cộng sản hảy tỉnh cơn ác mộng còn không trở thành điểm nhắm của súng đạn .và là mệnh lệnh cho toàn dân cầm súng lên đường .mổi người mỗi việc .nào chúng ta chung lưng góp sức dẹp tan cộng sản dựng nước và giử nước .
    bà HAO ơi.
    cho tui dấu tên để lở nói sai ,nói lại không ai biết cả .còn như tổng thống MY đi mô cũng không thoải mái cái chân cái cẳng chi cả .dân cứ xúm lại coi thôi cũng hết đường ông bướm

    Trả lờiXóa
  10. ĐẢ ĐẢO CỘNG SẢN VIỆT GIANlúc 01:57 19 tháng 1, 2012

    Thuật ngữ mới xuất hiện: "tri thức Chu Hảo", "đối lập trung thành"...
    Cảm ơn nhà văn NTH vì bài viết hay này.
    Cái loại tri thức như Chu Hảo cùng với đám tri thức giả câm,giả điếc, giả mù theo đuôi cộng sản để an phận kiếm tiền chỉ đáng để Người Việt Tự Do chúng ta khinh bỉ mà thôi. Tôi thấy mấy ông xe ôm chửi tục nói thề luôn miệng và mấy em cave hàng đêm dạng háng kiếm tiền còn đáng sống hơn cái lũ "tri thức" như thế. Mang tiếng là tri thức mà lại để tụi cộng sản vô luân chăn dắt như những con bò ngoan ngoãn thì đáng gọi là NGU SI.

    Tản Đà: CŨNG TẠI THẰNG DÂN NGU QUÁ LƠN

    Trả lờiXóa
  11. Mấy tên trí thức tay sai hầy được VC dưa ra làm cò mồi,hơi đâu mà tin mấy thằng hủi nầy

    Trả lờiXóa
  12. Bài viết của nha van PTH đúng là sắc lẹm, không đao to búa lớn nhưng ông Chu Hảo mà đọc thì thật là sẽ có cảm giác đau buốt tận tâm can.
    Không hiểu ông Chu Hảo có đọc nhiều thêm về những phát hiện mới trong lịch sử hiện đại của Việt nam hay không mà ông còn cho rằng đcs VN hiện vẫn là có công lao, chính danh là giải phóng VN khỏi thực dân Pháp và thống nhất đất nước.
    Còn bao nhiêu sự thật nữa của lịch sử là đảng cs đã tàn sát, tiêu diệt hết các đảng phái yêu nước khác sau cm T.8.
    Rõ ràng nhất là cuộc chiến tranh Bắc Nam là một cuộc chiến tranh ý thức hệ, quân đội miền bắc là "đội quân xung kích" của cncs đối đầu với Mỹ-đại diện cho thế giới Tự do nay được gọi là phe dân chủ. Bằng sự lừa gạt với ý nghĩa của cuộc chiến là giải phóng, bằng cuộc thí mạng dân đen không thuơng tiếc, bằng sự lật lọng phá hủy các hiệp định, cs mới cưỡng chiếm được Mien Nam.
    Còn thực tiễn gần đây nhất là các nhà nước cs 20 năm trước đã xụp đổ ông có biết không?
    Riêng những điều tóm lược đó đã có thể phủ định tính chính danh của đảng cs VN. Ông Chu Hảo chỉ là một trí thức giả làm chính trị mà thôi. Ông ta leo lên đến thứ trưởng thì ông phải ca ngợi nhà nước cho ông hưởng bổng lộc chứ, đâu có là trí thức thật, để thực sự có tâm huyết với đất nước và dân tộc.
    Nói chung nhiều người có học ở VN hiện nay, họ không phải là trí ngủ mà họ thực sự là những con người có học nhưng hèn mạt, nhu nhược, tham chút chức tước, cầu vinh mà thôi.
    Thà ông đừng nói gì còn hơn, ông nói như thế thì thật là đáng xấu hổ cho một người có học.

    Trả lờiXóa
  13. Người Nam-Địnhlúc 09:12 19 tháng 1, 2012

    Bài viết quá hay.

    Trả lờiXóa
  14. ĐẬP TAN CỘNG SẢN VIỆT GIANlúc 17:29 19 tháng 1, 2012

    Cái lũ "tri thức" ở VN hiện nay dù im miệng hay nói công khai như Chu Hảo đều đáng bị khinh bỉ hết, đều là tội đồ của dân tộc hết cả. Đừng ngụy biện kiểu như vì kế sinh nhai, cơm áo gạo tiền, vì gia đình, con cái, vì sợ bị khủng bố nên bắt buộc phải im lặng kiếm tiền. Nếu họ coi trọng các nguyện tắc đạo đức thì họ phải làm công việc "tách ly" khỏi những quan hệ, ràng buột với chế độ cộng sản, nhưng họ đâu có làm, cũng làm đơn xin phải đảng cs, cũng dẻo mồm ca tụng cộng sản để đc hưởng ân huệ được làm "cán bộ trung thành" hay gan hơn một chút để làm "đối lập trung thành"; cái đám "tri thức" theo đuôi cộng sản này là một trong những trở ngại to lớn trong công cuộc đấu tranh giành tự do ở VN. Phải tẩy chay, phê phán đám "tri thức" đạo đức giả này.

    Tản Đà: CŨNG TẠI THẰNG DÂN NGU QUÁ LỢN

    Trả lờiXóa
  15. Có thể nói Chu hảo là một trí thức quy hoạch XHCN,còn những Lê công Định ,Trần HD Thức, là những trí thức dấn thân,Loại trí thức quy hoạch làm dài thêm ,to thêm bầy sâu XHCN,người Việt bây giờ chỉ cần các Trí thức dấn thân.

    Trả lờiXóa
  16. BS viết :
    "Đôi lời: Có phải một chú chim bay lượn ngoài vườn, cười nhạo chú chim đang ai oán trong lồng, “sao mày không phá ngay cái lồng ra ngoài này cho sướng? Không phá được thì dong một hơi ra ngoài như tao đây này” ?

    Xin viết lại đoạn này là : Chú chim bay ngoài lồng nhạo chú chim trong lồng : Sao mày không phá ngay cái lồng mà ra ngoài cho sướng.
    Con chim trong lồng trả lời : Bay lượn như mày có ích gì khi nếu cả ngày bay mà mày không kiếm được 1 con sâu, 1 hạt gạo thì tối về mày đói meo. Nhiều ngày đói như vậy thì mày sẽ giảm tuổi thọ. Đấy là tao chưa nói đến những con chim cắt, diều hâu ngoài kia đang rình ăn thịt mày.
    Mày không thấy là 87 triệu người VN quanh đây đang lao động như súc vật, như nô lệ cho những ông chủ của tao sao.
    Do vậy tao cũng có phần.
    Dĩ nhiên là họ nuôi tao để tao hót khi họ muốn tao hót. Đây là cái giá phải trả, mày không hiểu à? Con chim ngoài lồng hỏi : Thế họ muốn mày hót điệu gì?
    Họ chỉ muốn tao hót là : Loài chim trong lồng ở Việt Nam cần có sự lãnh đạo của Đảng cs. Thoát khỏi sự lãnh đạo này thì loài chim Việt chết đói hết.
    Con chim ngoài lồng nghe thấy vậy và hiểu rằng, 2 bọn mình đã có thước đo giá trị khác nhau rồi.
    Nguyễn Nghĩa.

    Trả lờiXóa
  17. Dân Đen miền tâylúc 21:30 19 tháng 1, 2012

    Những loại "trí thức" mà u mê như thế nầy, bị Mao mxếnh xáng gọi là
    "cục phân" cũng không sai lắm .
    Ngày xưa, nhân dân bị đảng tuyên truyền láo khoét, lừ bip theo lối thông tin
    một chiều và phương thức bịt miệng, thì còn hiểu được tại sao người ta tin vào đảng . Nhưng vào thời đại tin học như bây giờ, không có gì mà dấu diếm, tuyên truyền láo khoét được nữa . Chỉ cần bấm con chuột là tất cả mọi sư việc được phô bày, thế mà, cái bọn "trí thức" nầy vẫn còn ca tụng "bác, đảng"
    thì phải nói (xin lỗi) thật là ngu xuẩn ! Họ "đui mắt" nên không nhìn thấy cái đảng CS VN đã hiện nguyên hình là một đảng siêu cướp, bác Hồ ngày xưa xuống tàu đi Pháp tìm đường "cứu nước" chỉ là trò bịp bợn do đảng dựng ra,
    Đảng ta ngày nay trở thành "tư bản đỏ" nhờ bán nước, hại dân, cứơp của v.v...Ăn một bát phở 35 đô la Mỹ, đi xe xịn vài trăm ngàn đô la ...Tại sao các nhà "trí thức" không nhìn thấy ?

    Trả lờiXóa
  18. Sau khi đọc lời phát biểu của Chu Hảo tôi thấy xấu hổ thay cho ông ta. Một người phải bám chặt gấu váy của nhà nước để có chút quyền lợi hơn thường dân thì tốt hơn nên im lặng, nếu có tí tự trọng. Ông ta nịnh nhà nước để kiếm ăn cũng là chuyện thường tình, không có gì đáng trách: Dân nào trí thức ấy (có người còn tổng kết là dân nào chính phủ ấy, nhưng nhưng không nên làm như thay mặt giới trí thức xin tiếp tục được Đảng lãnh đạo. Kể cũng đáng ngạc nhiên, tôi có thấy nghị quyết nào đề nghị trí thức phát biểu về nên để hay nên bỏ lãnh đạo của Đảng đâu. Đây là một vấn đề chết người, chẳng lẽ ông Chu Hảo ăn lương đứng ra mở đầu một phong trào "Trăm hoa đua nở", để người khác ăn đòn.
    Phạm thị Hoài rất giỏi,nhận xét chính xác, lý luận chặt chẽ, văn phong sắc sảo. Đọc bài của Phạm Thị Hoài ta thấy yên tâm. Lực lượng đang tuổi trung niên của nước ta đã có tầm cỡ tư tưởng và vốn văn hóa cần thiết để đem lại những thay đổi lớn lao cho đất nước.
    Điều còn lại là ông Chu Hảo nhận định thế nào là trí thức. Với tôi, người trí thức là người theo kịp được tầm cỡ văn hóa của thời đại và có bản lĩnh cá nhân để tự khẳng định mình. Ở nước ta có nhiều trí thức trẻ đã nhận ra được hướng đi mới của thế giới và có dũng khí khẳng định mình, bất chấp giá phải trả. Họ là những anh hùng. Ông Chu Hảo không phải trí thức thật sự theo định nghĩa như vậy. Phạm thị Hoài không có lý do để kính trọng những cống hiến của ông Chu Hảo khi không biết ông ta cống hiến cái gì.
    Phạm thị Hoài cũng không nên trách lũ trí thức nửa mùa chúng tôi không xuất hiện với tên thật trên các diễn đàn. Chúng tôi phần lớn còn có trách nhiệm kể cả về kinh tế với nhiều nhân thân bên cạnh mình. Một người không dám hy sinh cái sĩ diện bé nhỏ của cá nhân mình cho quyền lợi chính đáng của những người gần gũi nhất, người đó không bao giờ có thể hy sinh cho những người không quen biết mà ta thường gọi là dân tộc. Câu nói ấy tôi đã dành cho một cán bộ lão thành nổi tiếng về tính liêm khiết đến nỗi quyết không xin việc cho đứa con trai tốt nghiệp đại học với câu nói: "Tao đã giữ dìn liêm chính bao năm rồi, chẳng lẽ bây giờ lại phải xin xỏ cho mày".
    Im lặng đôi khi cũng là cách thể hiện bản lĩnh của người trí thức trong hoàn cảnh bất khả kháng.

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn