Tái cấu trúc và sửa lỗi hệ thống

Hoàng Tụy - Nói như dân gian: nhà dột từ nóc. Sở dĩ như vậy là do quyền lực tập trung quá đáng mà không có cơ chế kiểm soát hữu hiệu, tiếng là thể chế dân chủ nhưng nặng về dân chủ hình thức, luật pháp không nghiêm minh, khiến tham nhũng, tội phạm có điều kiện hoành hành cả ở những nơi lẽ ra phải gương mẫu và trong sạch nhất. Bộ máy hành chính qua nhiều lần “cải cách” ngày càng đồ sộ mà vẫn quan liêu, xa dân, hành dân là chính. Nhiều quan lớn trong bộ máy không ngớt rao giảng đạo đức mà thật ra lối sống đồi truỵ, chỉ chăm chăm lợi dụng chức quyền mưu lợi vinh thân phì gia....


*

Mấy năm nay trong xã hội ta thường nghe nói đến các lỗi hệ thống. Và trong năm 2011 cụm từ tái cấu trúc được nhắc đi nhắc lại với tần số kỷ lục trong các giải pháp vượt qua khó khăn kinh tế gay gắt hiện nay. Không hẹn mà gặp, các từ này đã trở thành những từ khoá trong phần lớn các nghiên cứu về quản lý kinh tế xã hội trong cả năm 2011. Cho nên có lẽ cũng là tự nhiên nếu câu chuyện đầu năm xoay quanh tái cấu trúc và lỗi hệ thống.

Một hệ thống phức tạp được đặc trưng bởi mục tiêu, thành phần, cơ chế hoạt động và cấu trúc các mối quan hệ giữa các thành phần của nó với nhau và với môi trường bên ngoài. 

Trong quá trình hoạt động nhằm thực hiện mục tiêu của nó, một hê thống phức tạp, dù là một doanh nghiệp, một ngành kinh tế, văn hoá, xã hội hay những hệ thống lớn hơn, đều không tránh khỏi lúc này lúc khác có trục trặc. Nếu chỉ là trục trặc trong vận hành bình thường thì có thể dựa theo cơ chế phản hồi để phát hiện và điều chỉnh. Nhưng nếu trục trặc lớn, kéo dài thời gian lâu, thì thường có thể do mục tiêu sai, hoặc cấu trúc của hệ thống có vấn đề, có khuyết tật cơ bản, hoặc cả mục tiêu lẫn cấu trúc đều có chuyện. Khi đó, nếu chỉ xử lý cục bộ, chắp vá, vụn vặt, theo phương thức sai đâu sửa đó, thì không những không giảm bớt được truc trặc, mà có khi còn làm phát sinh thêm những rối ren, phức tạp mới, làm bất ổn gia tăng, đến mức có thể vượt khỏi tầm kiểm soát. Giải pháp đúng đắn trong tình huống đó chỉ có thể là dựa trên phân tích hệ thống, xét lại toàn bộ tổ chức, từ mục tiêu đến cơ chế hoạt động và các mối quan hệ trong nội bộ hệ thống với nhau và với môi trường, để thấy rõ và tìm cách sửa chữa những khuyết tật cơ bản của hệ thống, tức là các lỗi hệ thống, theo cách nói quen thuộc gần đây. 

Đó là ý nghĩa các phạm trù “lỗi hệ thống” và “tái cấu trúc” mà gần đây đã được sử dụng khá phổ biến trong các câu chuyện chính trị và kinh tế, xã hội. 

Thực tế xây dựng đất nước hơn ba mươi năm qua đã dạy chúng ta một bài học đắt giá: chỉ trong vòng mười năm sau ngày thống nhất Tổ quốc, đất nước đã đứng trên bờ vực sụp đổ, buộc chúng ta phải tỉnh giấc, nhìn thẳng vào những thất bại gây nên do những lỗi lầm hệ thống tich luỹ trong quản lý kinh tế xã hội, từ đó mới có công cuộc đổi mới mà nhờ đó đất nước đã vượt qua khủng hoảng để hồi sinh kỳ diệu trong thập kỷ 90. 

Ngày nay, éo le lịch sử lại đặt thế hệ chúng ta đứng trước tình huống tương tự như 25 năm trước. Bên cạnh những thành tựu bắt nguồn từ đổi mới, trong thời gian 5-7 năm gần đây đã xuất hiện nhiều sai lầm, thất bại đưa đất nước đến những khó khăn hết sức nghiêm trọng. Những gì tich cực mà đổi mới có thể đem lại đều đã đạt tới giới hạn. Nhiều lỗi hệ thống ở tầng sâu trước đây còn khuất nay bắt đầu lộ diện, khiến chúng ta đứng trước sự lựa chọn mới: hoặc tiếp tục làm ngơ với các lỗi hệ thống đó, chấp nhận đối mặt với nguy cơ trì trệ, thậm chí lụn bại và chuốc lấy nguyền rủa của đời sau, hoặc chịu đau giải phẫu và cắt bỏ những mầm bệnh mà thật ra đã ủ sẵn trong cơ thể từ nhiều thế hệ trước, và dũng cảm thay đổi tư duy một lần nữa, mở ra một thời kỳ khai sáng mới, xứng đáng với truyền thống cách mạng của các thế hệ tiền bối và không thẹn với những hy sinh mất mác to lớn của cả dân tộc qua mấy chục năm chiến tranh tàn khốc. 

Trước hết, về đời sống chính trị. Có thể nói hầu hết những gì khó khăn, bê bối, trì trệ, suy thoái, hư hỏng, kéo dài trong mấy chục năm qua, suy cho cùng, có nguồn gốc liên quan tới những khuyết tật hệ thống của thể chế chính trị, cho nên sẽ khó có hy vọng khắc phục triệt để nếu không loại bỏ những lỗi hệ thống đó. 

Điều nguy hiểm đáng lo, như Tổng Bí Thư đã nhận định trong Hội nghị TƯ vừa qua, là suy thoái biến chất đã diễn ra ở một bộ phận không nhỏ đảng viên giữ vị trí cao trong bộ máy quyền lực, ảnh hưởng nghiêm trọng đến niềm tin của dân. Nói như dân gian: nhà dột từ nóc. Sở dĩ như vậy là do quyền lực tập trung quá đáng mà không có cơ chế kiểm soát hữu hiệu, tiếng là thể chế dân chủ nhưng nặng về dân chủ hình thức, luật pháp không nghiêm minh, khiến tham nhũng, tội phạm có điều kiện hoành hành cả ở những nơi lẽ ra phải gương mẫu và trong sạch nhất. Bộ máy hành chính qua nhiều lần “cải cách” ngày càng đồ sộ mà vẫn quan liêu, xa dân, hành dân là chính. Nhiều quan lớn trong bộ máy không ngớt rao giảng đạo đức mà thật ra lối sống đồi truỵ, chỉ chăm chăm lợi dụng chức quyền mưu lợi vinh thân phì gia. Với một nền quốc trị như thế, trách sao văn hoá, đạo đức xã hội không ngày một suy đồi, các bản tin hàng ngày dày đặc những vụ lừa đảo, trộm cắp, chém giết nhau mất hết tính người. 

Thật đau xót khi nghĩ tới một xã hội cách đây chưa lâu từng được ca ngợi nghèo nhưng vẫn giữ được phẩm cách, nay đầy rẫy những cảnh xa xỉ lố lăng, gian dối, xảo trá, không chút tự trọng. Cho nên sửa đổi hiến pháp đi đôi với chỉnh đốn Đảng, chỉnh đốn bộ máy chính quyền, tái cấu trúc ở tầng sâu chính trị nhằm sửa sai hệ thống là yêu cầu khẩn thiết hiện nay cần thực hiện bằng được mới mong có thể lấy lại niềm tin đang mất dần của dân. 

Thứ hai, về đời sống kinh tế. Trong mấy thập kỷ mải mê phát triển kinh tế dựa vào tài nguyên thiên nhiên và lao đông giá rẻ, lấy doanh nghiệp Nhà nước làm chủ đạo, xây dựng các tập đoàn chủ chốt dựa trên độc quyền và sự ưu ái của Nhà nước chứ không dựa trên cơ sở cạnh tranh lành mạnh, trong khi đó lơ là văn hoá, giáo dục, khoa học khiến các lĩnh vực này sa sút nghiêm trọng – nay đã rõ mô hình đó không thể tiếp tục. Tai hại là đường lối phát triển kinh tế thiển cận đó được thực thi trên nền một thể chế lỏng lẻo bị thao túng bởi các nhóm lợi ích, khiến tham nhũng, lộng quyền, thiếu dân chủ đã trở thành những căn bệnh đặc trưng của xã hội Viêt Nam hiện nay. Nếu không đủ quyết tâm trừ diệt tận gốc mà cứ để những căn bệnh này ăn sâu vào xương tuỷ xã hội thì không mong gì những kế hoạch tái cấu trúc kinh tế có thể thực hiện có hiệu quả. 

Sau cùng, nhưng xét về lâu dài lại là căn bản nhất, là đời sống văn hoá, giáo dục, xã hội. Không phải không có cơ sở mà ngay trong chế độ thực dân hà khắc, Phan Châu Trinh đã khởi xướng cứu nước bằng đường lối “khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh”. Sự xuống cấp ở đây thấm thía từng ngày, chưa bao giờ người dân bình thường cảm thấy cuộc sống bất an như lúc này. Đường sá, phương tiện giao thông thiếu an toàn (gần đây càng trầm trọng do các vụ cháy xe liên tiếp vì xăng kém phẩm chất), bệnh viện quá tải thê thảm, thực phẩm độc hại tràn lan, trường học cũng không yên tĩnh, đành rằng tất cả đều có phần hệ quả trực tiếp của những sai lầm hệ thống nói trên về chính trị, kinh tế. Tuy nhiên, ở đây cũng cần nhận rõ những sai lầm hệ thống ngay trong văn hoá, khoa học, giáo dục, y tế, xã hội nữa. 

Về giáo dục, những yếu kém, bất cập, hư hỏng lưu niên đến nay chưa dứt chứng tỏ đường lối đổi mới cục bộ, chắp vá, vụn vặt, lăng nhăng, từng thực thi qua ba đời bộ trưởng đã hoàn toàn phá sản. Từ lâu, cải cách giáo dục toàn diện, triêt để, đã được cuộc sống cảm nhận bức thiết và TƯ Đảng, Chính Phủ cũng đã có những nghị quyết trịnh trọng khởi xướng từ 6-7 năm nay. Sai lầm hệ thống lớn nhất trong lĩnh vực giáo dục là đã đi lạc ra ngoài con đường chung của thế giới, kìm hãm thế hệ trẻ trong nền cử nghiệp hư học mà ngay từ thời phong kiến, vua Minh Mạng triều Nguyễn đã từng nghiêm khắc lên án nó là nguyên nhân khiến “nhân tài trong nước ngày một kém đi” (“Viêt Nam sử lược” của Trần Trọng Kim, trang 463). Trong đó cái chính sách lương không ra lương, ban đầu còn có lý do bào chữa là do khó khăn kinh tế, kỳ thật là một chính sách thiển cận tai hại, đương nhiên chủ yếu do chịu vòng cương toả của chính sách chung về lương công chức của Nhà nước, nhưng trong đó cũng có một phần không nhỏ là trách nhiệm của bản thân ngành giáo dục. Vì cái chính sách lương kỳ quặc này, không giống bất cứ ai trên thế giới, nên mới có tình trạng cũng không giống ai trên thế giới là thầy giáo không tập trung vào công việc mình được trả lương mà phải đầu tắt mặt tối kiếm thêm thu nhập từ những công việc khác. Nghịch lý lạ lùng là không đâu người thầy bị rẻ rúng, coi thường như ở xứ này, nơi mà từ xa xưa đã có truyền thống tôn kính thầy và nay vẫn luôn nhắc tới bốn chữ tôn sư trọng đạo. Vì vậy, tuy lúc này mới bắt tay cải cách giáo dục cũng đã quá muộn, nhưng lại có thể có thuận lợi cơ bản nếu được làm đồng bộ với cải cách chính trị và cải cách kinh tế như trên đã bàn. 

Còn nhớ khi mới bắt đầu đổi mới, vào cuối thập kỷ 80, đã có lúc, do nghe theo đề xuất của một số cán bộ nghiên cứu thiếu hiểu biết, khái niệm hộp đen trong khoa học hệ thống đã được vận dụng khá bừa bãi trong quản lý kinh tế. Kỳ quặc đến nỗi danh từ hộp đen dùng để chỉ các xí nghiệp đã trở thành thời thượng trong các phát biểu của lãnh đạo, trên các báo lớn nhất ở trung ương, và cả một thời gian dài cái áo khoa học sang trọng khoác lên danh từ đó từng là yếu tố kích thích, tạo hứng cho hoạt động của các câu lạc bộ giám đốc xí nghiệp. Thậm chí nhiều người, cả ở cấp lãnh đạo cao, cũng tin tưởng ngây thơ chỉ việc “quay” các hộp đen cho giỏi thì sản xuất sẽ phát triển. Còn “quay” như thế nào thì tuỳ nghi, ai muốn hiểu cách nào cũng được, tha hồ cho trí tưởng tượng mặc sức vẽ vời. Đó là thời kỳ ấu trĩ, tuy cũng là một cách giải toả bớt tâm lý bế tắc chung vào lúc nhìn đâu cũng thấy khó khăn, nhưng cái hại lớn là tạo ra thói quen say sưa bàn thảo những chuyện vu vơ, chẳng ăn nhập gì với cuộc sống đang nước sôi lửa bỏng hàng ngày. Mong rằng lần này chúng ta không lặp lại sai lầm đó, dù ở trình độ cao hơn. 

Tái cơ cấu là để sửa các lỗi hệ thống, cho nên trước hết phải nhận định đúng các lỗi hệ thống, mới biết nên tái cơ cấu như thế nào và sau đó phải có đủ quyết tâm mới thực hiện được đến nơi đến chốn. Toàn bộ công việc đụng chạm đến các nhóm lợi ích mà một số nhóm này gắn chặt với các lỗi hệ thống, cho nên sẽ rất gay go, gian khổ. Từ hai mươi năm nay đây là thử thách lớn nhất, cầu mong hồn thiêng sông núi giúp đất nước vượt qua được thử thách này. 



Tác giả gửi cho viet-studies ngày 5-1-12

24 Nhận xét

  1. cứ xóa bỏ điều 4 hiến pháp đi,là dân có quyền bầu lãnh đạo của mình,là mọi việc sẽ đâu vào đấy!.Chỉ có đảng cộng sản VN là thiệt hại: mất quyền, chọn người làm lãnh đạo, mất quyền bắt tòa án, sử từ đúng thành sai.

    Trả lờiXóa
  2. Chấp nhận thương đau xoá đi và làm lại từ đầu . con đường đi đã có nên chọn lại

    Trả lờiXóa
  3. Dan Chu la tuyet-doi can thiet cho VN.

    Trả lờiXóa
  4. Không thể sửa chữa được. Chỉ có thể thay thế.

    Trả lờiXóa
  5. Cứ tiếp tục đi theo con đường này không mấy nữa Việt Nam của chúng ta sẽ giống Bắc Hàn. Đi theo TQ thì sẽ "được" như vậy. Nhóm lãnh đạo tiếp tục đi theo TQ bởi được sự bảo kê, rời TQ họ sẽ mất quyền lợi. Tái cơ cấu gì? Chỉnh đốn gì? Toàn những trò vớ vẩn.

    Trả lờiXóa
  6. Thầy Tụy viết hay thật đấy nhưng đọc mải vẫn chưa thấy cái ý cần nói cho thật rỏ mà các nhận xét trên đã viết ra thật dễ dàng. Đó là bỏ cái đảng CS và cái Mác Lê, búa liềm để quay về con đường tự do dân chủ tư bản mà cả thế giới văn minh người ta đã đi và sẵn sàng giúp đỡ chúng ta chóng lại bọn cướp phương bắc, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc. Cả hệ thống cộng sản này cần phải được xóa bỏ không chỉ trên quê hương Việt Nam chúng ta, mà cả thế giới, để đem lại ấm no cho nhân dân bị kem kẹp quá lâu rồi (Trung Quốc, Bắc Tiều, Cu ba va Việt Nam). Có gì sai xin bỏ qua. Kính

    Trả lờiXóa
  7. @big

    Bạn big nói không sai chút nào cả. Hoàn toàn đúng.

    Trả lờiXóa
  8. Dân tộc Việt Nam thật đáng thương, bị dẫn dắt vào đủ mọi cuộc huynh đệ tương tàn, từ Cải Cách Ruộng Đất đến Nam tiến, được dùng làm chuột bạch để thử nghiệm đủ trò chính sách kinh tế của cái đảng lãnh đạo mà vẫn không chết. Đến nay học trò vẫn khốn khổ, lải nhải học và thi cử mớ lý thuyết đã phá sản của Chủ nghĩa Xã hội.
    Dù sao, dân tộc nào chính phủ ấy thôi! Vịt đàn bao giờ cũng theo vịt đầu đàn. Chỉ khổ những anh vịt đã tiến lên trình độ ngỗng, chịu đòn hội tề của bọn vịt a dua, nên đến Hoàng Tụy cũng không dám nói thẳng ra là nếu không có cái Đảng CSVN quái đản thì không có tất cả các thảm hại đã nêu ra.
    Hãy xem người VN đến 99,99 % chỉ biết cụ Hồ qua tuyên truyền mà khi cụ chết cũng khóc rống lên chẳng khác dân Triều tiên khóc các trùm sò họ Kim. Thật là phi lý nhưng cũng họp lý trong các chế độ độc tài. Đến đây thể nào cũng có người phản đối những dòng này. Họ nên nhớ rằng đại đa số dân VN sau gần 70 năm hy sinh cách mạng lại đang trên đường trở về sống ở mức khởi điểm.

    Trả lờiXóa
  9. Đảng CS đặt đảng trên nhân dân ,trên luật pháp ,trên dân tộc vì vậy quan cộng sản không quan liêu ,tham nhũng ,hách dịch khinh thường dân khinh thường pháp luật mới là điều lạ .Những người cộng sản lớp trước là những người có lý tưởng ,có niềm tin nhưng là những kẻ ngu dốt nên đã tin vào CNCS còn bây giờ thì chóp bu đảng chỉ mượn danh đảng mượn danh CN Mác LÊNin để tồn tại và ăn cướp ,giết dân mà thôi ,còn thực tế chúng chả có lý tưởng ,chủ nghĩa gì ngoài quyền ,tiền và lợi cả .
    ĐCSVN sẻ chết khi mọi người dân thấy rõ cộng sản !
    Dân nông thôn còn mê muội lắm !

    Trả lờiXóa
  10. hai phong da bat dau khi hoa giac tau sap tran ngap tren dat cang vao ngay 5.1 nam nhan thin de cho csvn them mot bai cuoi cung cuoc tan sat vi dai gaqp muoi tan sat tet mau than tren 7000 dan HUE.165.000 tu nhan cai tao .hang triu dan phai di kinh te moi.hang tri dan mien nam la moi cho ca bien dong hang trieu thanh nien xung phong chet do song do dien dien khung khung chui the ruou che be bet si ke ma tuy xa hoi den xa hoi do.hoa matnuoc ma tan dung da ban bao nhieu tan vang va may tram ty dola

    Trả lờiXóa
  11. Có một câu nói rất hay"ĐẢNG LỢI DỤNG ĐẢNG VIÊN VÀ BỊ ĐẢNG VIÊN LỢI DỤNG LẠI",từ đó suy ra mạnh ai nấy hốt,từ trên xuống dưới dính chùm với nhau,trên bảo dưới không nghe,làm sao mà chỉnh đốn thanh lọc.
    Trước khi đảng csVN tan rả,sắp tới sẽ là màng " RÀ XÉT LẠI TÀI SẢN CỦA CẢI CỦA MÌNH,XEM CÓ GÌ THIẾU CẦN BỔ XUNG THÊM THÌ BỔ XUNG CẤP BÁCH "Hãy chờ xem.

    .....$...CHỈNH ĐỐN & XÂY DỰNG ĐẢNG CSVN...$.....
    Tôi,Nguyễn Phú Trọng,với cương vị là TBT ĐẢNG CSVN xin có vài lời nhắn nhủ với toàn thể đảng viên trong đảng ta.Việc xây dựng và chỉnh đốn đảng CSVN là công việc rất phức tạp,nhưng không thể không làm,vì nó liên quan đến sinh mệnh của đảng và sự sinh tồn của chế độ.Trước mắt,những việc cần và làm ngay tôi muốn nhắn nhủ đến các đồng chí.
    * QĐND:Như các đồng chí cũng biết,nếu Việt Nam cần sự ủng hộ,đồng cảm,hợp tác phát triển,thì còn có ai hơn một nước Trung Quốc Xã Hội Chủ Nghĩa láng giềng,vì vậy các đồng chí phải lấy đại cục của hai nước làm trọng,phải tin tưởng lẫn nhau,không nên cảnh giác với người anh em mình,cái mà các đồng chí cảnh giác đó là thế lực thù địch do Mỹ giựt dây.Địch bên ngoài không đáng sợ,địch bên trong đáng sợ hơn nhiều,vì nó phá từ trong ra ngoài...
    * CAND:Gần đây tôi thấy công an đã hơi lơ là trong việc phòng chống,phải phát động phong trào phòng chống nhiều hơn nữa,ăn cướp ăn bốc kệ mẹ nó,cái quan trọng là đừng có để nay biểu mai tình làm nhứt đầu đảng ta,lấy phương châm"thà chết mười người dân oan còn hơn bỏ sót một thằng địch"mà hành động...
    * MTTQ:Động viên các tầng lớp nhân dân tham gia phong trào,có gì ăn nấy,thi đua gởi tiền vào ngân hàng làm giàu cho đảng ta.Nên đưa đồng chí Lê Hiếu Đằng ra Hà Nội đóng vai trò giám sát đảng,có như vậy dân mới tin mà theo đảng gởi tiền ngân hàng...
    * NSTT:Là lực lượng nồng cốt của đảng ta,dân lúc nào cũng tin vào lực lượng này,hãy vực dậy phong trào"hát cho đồng bào tôi nghe,chống biểu tình,chống đòi đất.."Cùng lúc,cũng nên ra kiến nghị yêu cầu mọi đảng viên cùng ký tên đừng bao giờ trả lại thẻ đảng,lấy phương châm"còn đảng còn tiền,còn an toàn trên xa lộ"mà hành động...Nên quan tâm đến tài năng của đồng chí Huỳnh Tấn Mẫm,đã hy sinh cho đảng thì nên hy sinh đến trọn đời.
    Nói tóm lại,việc cần và phải làm ngay,là các đồng chí,từ Ủy Viên Bộ Chính Trị,từ Ủy Viên Trung Ương,Ban Bí Thư cho đến các đồng chí tép riêu nhỏ nhất trong đảng ta,PHẢI RÀ XÉT LẠI TÀI SẢN CỦA CẢI CỦA MÌNH,XEM CÓ GÌ THIẾU CẦN BỔ XUNG THÊM THÌ BỔ XUNG CẤP BÁCH.CHÚNG TA PHẢI ĐI TIÊN PHONG TIẾN LÊN CHỦ NGHĨA XÃ HỘI,LÀM TÙY SỨC HƯỞNG THEO NHU CẦU,THẬM CHÍ KHÔNG LÀM,NGỒI KHÔNG CŨNG HƯỞNG.Xin mọi người cùng vổ tay và góp ý xây dựng chỉnh đốn đảng.

    Trả lờiXóa
  12. Thầy Hoàng Tụy cũng chỉ dám thấy phần ngọn, nói phần ngọn và hành động ở phần ngọn. Cái gốc không ở đâu xa, nhiều người dân đều biết, hãy hỏi CHHV, Trần Huỳnh Duy Thức...

    Trả lờiXóa
  13. @NVM
    GS Hoàng Tụy và GS Ngô Bảo Châu cả hai đều được giải thưởng quốc tế,riêng GS Hoàng Tụy còn được Giải Thưởng Hồ Chí Minh.
    Ước gì Miền Nam cũng có người giỏi,để nhân dân Việt Nam hảnh diện với nước ngoài.

    Trả lờiXóa
  14. Bài này GS Tụy nói về thực trạng thì đúng hơn chứ không thấy nói sâu về giải pháp. GS có tiếng với nhiều kiến nghị cải cách giáo dục và lao tâm khổ tứ để viết bài này thấy hơi uổng công vì chẳng thấy nói "tái cấu trúc hệ thống" bằng cách nào, cái mà mọi người quan tâm.

    Trả lờiXóa
  15. Dung cam loai bo con duong CNXH, dinh huong xa hoi chu nghia
    toan la vo van , hay tim cho Ta mot nguoi Dang vien chan chinh trong bo may chinh quyen Viet nam hien tai
    Dang tra lai cho Nhan dan quyen loi , To quoc Viet nam la cua nguoi Viet nam
    Bao the he cha ong co biet may ong rau xom MAC-LE dau ma sao van danh duoi bon Tau , bao ve giang son
    TO QUOC TREN HET

    Trả lờiXóa
  16. @Vi?t Mu?ng
    Kiến nghị cãi cách giáo dục?Cuối cùng có kết quả gì không?Nói mà người ta không nghe thì không nên nói.Theo tôi GS Hoàng Tụy nên phát động phong trào"trả thẻ đảng",đó mới là việc làm ích nước lợi dân mà GS Hoàng Tụy nên làm vào những tháng năm còn lại của GS Hoàng Tụy.

    Trả lờiXóa
  17. @Hoang Nguyen Han
    Đừng có xúi dại.Nếu tìm được một đảng viên chân chính,thử hỏi đảng viên chân chính đó sống được bao nhêu ngày?Có dám chơi tới bến với Nguyễn Tấn Dũng,Nguyễn Chí Vịnh,Lê Hồng Anh,Trần Đại Quang Nguyễn Bá Thanh...?(họa may chỉ chơi được mụ Đoan mụ Phóng và em cẳng dài Phương Nga).

    Trả lờiXóa
  18. Nếu tác giả là Gs Hoàng Tuỵ,bài viết của người ,chúng tôi người dân đen VN xin cảm ơn vì sự trăn trở của ông.Điều đó chứng tỏ,những người trí thức được chế độ đào tạo không phải hoàn toàn là trí ngủ như nhiều dư luận trên báo lề dân.Ông đã biết đảng của ông mắc căn bệnh trầm kha,ngay khi đảng còn trong phôi thai,mới tượng hình trong đầu quái đản của Mac_Angel và Heghel.CS áp dặt chế độ ở đâu thì ở đó dân đen nghèo đói,bất công về mọi mặt,sinh mệnh con người luôn bị đe doạ,đất nước tụt hậu.Điều ông muốn nói có lẽ nhiều hơn,nhưng ông đang ăn lương của thể chế tạo ra ông.Nên nói nhiều hơn nữa thì đứt cái đụt,chế độ lương bỗng cao sẽ không còn,không nhưng sinh mệnh chính trị mà sinh mệnh bản thân không còn,gia tộc 3 đòi bị đuổi cùng diệt tận. -Vì thế,dù biết đảng tiếp tục tại vị thì dân chúng điêu linh,mà tổ quốc dân tộc đang bị thử thách bỡi âm mưu Hán hoá,ông vẫn chỉ có thể trăn trở đến thế.Tiếc thay cho ông và giới được coi là trí thức ở cõi VN,đành lòng buông trôi vận mệnh đất nước,khi không biết hoặc không hiểu"Đất nước còn,còn tất cả.Đất nước mất,mất tất cả".Đau lòng thay.

    Trả lờiXóa
  19. Đã gọi là lỗi hệ thống,thì mọi cách để chỉnh sửa đều vô hiệu.Căn bệnh ung thư vào giai đoạn cuối,,tận dụng mọi phương pháp,dốc hết mọi tiền của,cái chết vẫn lừng lững đến với con bệnh.Đứng để con bệnh đau khổ vì bệnh tật hành hoành trong cơ thể xương xẩu,hãy để người bệnh lìa đời,họ sẽ yên bình trong cái chết và nhất là không còn di hoạ cho xã-hội.

    Trả lờiXóa
  20. Theo tôi trươc hết GS Hoang Tụy nên trả lại ngay 2 cái giải thưởng mà GS đã nhận và hãnh diện, tự hao! GS không còn nhiều thì giờ để làm việc đó!
    TS giấy, GS rởm

    Trả lờiXóa
  21. Cộng sản không có khả năng thay đổi,mà chỉ có thể dẹp bỏ đi thôi!!!

    Trả lờiXóa
  22. @N?c danh
    Đừng có nói ba láp.
    Đồng ý là Hoàng Tụy và Ngô Bảo Châu đều giỏi,nhưng đem so sánh với Nguyễn Xuân Vinh thì thua xa.

    Trả lờiXóa
  23. CNCS còn nguy hại và phản động gấp nhiều lần chế độ phong kiến, ông vua coi sơn hà xã tắc là của mình nên phải ra sức gìn giữ, mặc dầu giữ riêng nhưng vẫn là gìn giữ, không chia cho ai nhưng không phá hoại, quan tham thì bị trừng trị vì phạm vào tài sản của nhà vua
    CNCS coi sơn hà xã tắc là một công cụ , là miếng mồi béo bở, mạnh ai nấy ăn, vừa ăn vừa phá, ăn một đốt mười để phi tang dấu tích
    Cái nguy hiễm của CS là chổ đó, chứ vua quan nó ăn thì nó cũng tọng vô họng được chừng đó thôi, còn nó phải tích lũy để giành
    CS nó tọng vô họng đã chớ còn đốt cả kho, bán cả đất nước ....nhằm tung hỏa mù chạy tội
    CS không thể so với chính thể loài người nào cả
    Nó là hiện thân của quỷ dữ

    Trả lờiXóa
  24. Bọn chóp bu CSVN không bao giờ từ bỏ quyền lực đâu . Chỉ có con đường đấu tranh

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn