Những hình ảnh thương tâm nhất năm 2011

Trần Việt Trình (Danlambao) - Câu chuyện này có thể thật, có thể không, nhưng bức ảnh rất thực. Một bức hình không thể nào tạo dựng được. Nhìn vào bức hình chúng ta thấy ngay một bà cụ già lụm khụm, lưng còng, tuổi đã quá lớn, ngồi ủ rủ bên lề đường với vốn liếng buôn bán chỉ là một nhúm rau...


Hình em bé Aden Salaad, 2 tuổi, ở Somalia gầy tong teo vì đói ăn. Cậu bé là bức tranh khắc họa rõ rệt nhất nạn đói khủng khiếp đang hoành hành hơn một nửa thế kỷ nay ở châu Phi, làm ảnh hưởng đến hơn 10 triệu người dân.

(Ảnh: AP/Rebecca Blackwell) 

Hình hai em bé đang ôm an ủi nhau ở một bãi phế liệu ở Kathmandu, Nepal. Hai anh em vô gia cư này sống ở một vỉa hè kề cận bãi phế liệu. Mỗi buổi chiều, hai anh em đưa nhau ra bãi phế liệu để bươi móc tìm đồ phế thải để sinh sống.


(Ảnh: Chan Kwok Hung


Trên đây là 2 trong số 10 tấm hình được VietNamNet trong nước đưa tin vào cuối tháng 12 năm rồi và được cho là 10 bức ảnh thương tâm nhất năm 2011. Nhưng không. Đối với tôi, tấm hình dưới đây mới thật là gần gũi, thật là thương tâm và đánh động lòng người (VN) nhiều nhất.


Đó là bức ảnh đăng cùng một câu chuyện được lan truyền rộng rãi và gây xôn xao trên internet ở trong nước cũng như ở hải ngoại vào cuối năm rồi, một câu chuyện thật cảm động tạo cho mỗi chúng ta nhiều suy nghĩ. 

Câu chuyện như sau: 

Ăn rau không chú ơi? 

Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy. 

- Ăn hộ tôi mớ rau...! 

Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã. 

- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt. 

- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn! 

Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ. 

Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà: 

- Rau này bà bán bao nhiêu? 

- Hai nghìn một mớ. Bà cụ mừng rỡ. 

Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ. 

- Sao chú mua nhiều thế? 

- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy! 

Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui. 

Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ... 

- Nghỉ thế đủ rồi đấy! 

Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ. 

Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ. 

Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế. 

Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện. 

Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo: 

- Bà bán rau chết rồi. 

- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? Chị bán nước khẽ hỏi. 

- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác. 

- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh. 

Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi. 

Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia... 

Gã không ngờ.........! 

Câu chuyện trên đây có thể thật, có thể không, nhưng bức ảnh rất thực. Một bức hình không thể nào tạo dựng được. Nhìn vào bức hình chúng ta thấy ngay một bà cụ già lụm khụm, lưng còng, tuổi đã quá lớn, ngồi ủ rủ bên lề đường với vốn liếng buôn bán chỉ là một nhúm rau. 

Đọc qua, chúng ta thấy ngay câu chuyện xảy ra ở trong nước, người viết là người trong nước, và hẳn nhiên được phát đi từ trong nước. Câu chuyện này nói lên được điều gì? 

Thứ nhất, bức hình nói lên được hiện thực một góc cạnh cuộc sống của xã hội VN ngày nay. Trong một xã hội nhiễu nhương và giàu nghèo quá cách biệt hiện nay, một bà lão tuổi đã quá cao, sức khoẻ không còn, cũng phải bươn chải buôn bán để mưu sinh thay vì được ở nhà hưởng tuổi già vui vầy cùng con cháu. 

Thứ hai, câu chuyện nêu lên được cái vô tình, đưa ra được căn bệnh “vô cảm” đang hoành hành mãnh liệt trong xã hội VN ngày nay. Thấy một bà cụ tuổi đã quá lớn, đáng là bà ngoại bà nội của mình, còn phải tảo tần mua bán kiếm sống, vậy mà một cô gái qua đường đã không rung động được lòng nhân mà còn ong ỏng mắng “Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!”

Thứ ba, bà cụ già tuy rất nghèo về vật chất nhưng giàu về chữ tín, lòng tự trọng, tính nhẫn nại và đức hy sinh. Rau đã bán và người thanh niên hứa cuối ngày sẽ trở lại lấy nên bà cụ già nhất mực ngồi chờ đợi dưới cơn mưa, không bỏ về và ai mua giúp cũng không bán. Có lẽ do vậy mà bà cụ bị cảm lạnh và qua đời. 

Trong bốn cái hỷ-nộ-ái-ố của con người, câu chuyện ngắn trên đây có đủ ba yếu tố cuối: nộ, ái và ố. Chử hỷ không tìm thấy được qua câu chuyện. Chữ hỷ ngày nay dường như là một cái gì đó xa vời với đời sống người thường. Nó như một cái gì xa hoa, chỉ được tìm thấy trong thế giới của những kẻ cầm quyền, những kẻ nắm quyền lực trong tay, những kẻ ăn trên ngồi tróc và thừa bạc lắm tiền. Quê hương Việt Nam của tôi ngày nay là thế đó. 

21 tháng 2 năm 2012 


23 Nhận xét

  1. một người đọclúc 19:11 21 tháng 2, 2012

    Trời ơi? Xót thương qúa không biết cụ còn sống không ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. mẹ ngồi đó đã bao năm rồi nhỉ
      mớ rau chiều đen đủi mảnh đời côi
      bao người qua, lần lượt biết bao người...
      ai cuối xuống mua giùm bó rau - đời mẹ?!
      có những chiều mưa về xối xả
      tới tấp mọi bề ướt đẫm cái lưng cong
      mẹ yếu quá nên tay không kịp giữ
      bó rau trôi, mẹ chết điếng trong lòng!
      mẹ đã chết vì bao lần đau xót
      tiển đưa chồng lại đến những đứa con
      năm tháng quạnh hiu, đôi gánh mỏi mòn
      mớ rau héo úa, dài theo đời mẹ!
      chiều nay và bao chiều.... như thế
      mẹ vẫn ngồi chờ bán bó rau khô
      bao lượt người qua, cứ thế hững hờ
      bữa tối ăn gì hỡi bà mẹ việt nam!!!

      Xóa
    2. Một bài viết rất hay, đánh động mạnh vào cảm xúc từng con người. Biết đâu nó lại giúp vựt dậy những lương tri đang ngủ!

      Xóa
  2. Tôi không tin có ai trả lời với bà cụ: "Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!". Không tôi nhất quyết ko tin. Ác lắm. sao ai có thể ác tâm, ác mồm thốt nên những lời lẽ đó. Nếu bảo đó là cộng sản thì tôi tin còn những người động bình thường khi nhìn thấy bà cụ là đã ko cầm lòng được rồi. Tôi tin ngoài bọn cộng sản thì tình người còn mênh mông lắm. Nhiều người tốt vô cùng, như chị Lành bán vé số đấy.
    Một bà cụ gần giống như ảnh bà cụ trên, mỗi chiều đều bày bán vài quả quýt, vài quả mận...toàn là quả dập, úng, héo. Bà cũng ngồi co ro, đầu cúi thấp, ko mời chào. Nhóm học sinh chúng tôi thì ko có tiền nhiều nhưng mỗi lần đi ngang cụ đều hùn nhau mỗi bạn 500 hay 1000 đồng biếu cụ. Người đi đường hay đi tập thể dục chiều đêm cũng biếu cụ. Tôi có đứa em 5 tuổi, khi đèo em ngang bà cụ, tôi đưa em 2000 đồng bảo em mang biếu cụ (Tôi muốn dạy em biết chia sẻ với người khốn khó). Thế rồi một hôm, thật bất nhẫn, tôi thấy một cô trung niên chở bà cụ bằng xe tay ga đến chỗ "Đến hẹn lại lên" rồi thả cụ xuống, bày biện "đồ nghề" rồi lên xe phóng đi. Cụ lại ngồi rũ ra như mọi ngày. Tôi rất tức giận băng qua đường vì ở đó có quán bán bánh mì kẹp thịt bán suốt ngày đêm. Tôi hỏi người chủ hàng về hiện tượng trên. bà chủ to tiếng. Mấy đứa con mất dạy, nhà giàu vô cùng nhưng chiều nào cũng bắt bà cụ làm thế. Trời ơi, tôi giận sôi gan vì những đứa con bất hiếu. Chúng đã hành hạ mẹ mình để kiếm lợi. Quân vô sỹ, vô lương tâm.
    Câu chuyện tôi kể là có thật. Hai năm nay, tôi ko thấy bà cụ nữa. Có thể cụ đã mất, có thể lũ con ko còn hành hạ cụ nữa chăng???

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. "Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!", vâng, có thể bạn không tin, nhưng có thệt bạn ah, xh ngày nay cũng còn một số người còn vô tâm với đồng loại lắm. Tôi biết họ nói vậy chỉ để thể hiện với mọi người xung quanh về vị trí cao của họ trong xh thôi, chứ trong thâm tâm của họ cũng thấy ân hận lắm, tôi tin như vậy. bản tính con người luôn có tính hướng thiện mà.

      Xóa
  3. Cảm ơn t/g bài viết.
    Thấp thoáng bóng hình của những bà má Miền Nam tảo tần lam lũ, thật lạ đời nếu Má không ngồi dưới mưa mà đợi người khách ... vô tâm !
    Trước 1975 đây là việc rất bình thường bỡi lẽ chữ Tín được khắc đậm trong tâm khảm người Miền Nam.
    Giờ đây nó là điều xa xỉ...!!!...là sự kiện ???
    Than ôi !

    Trả lờiXóa
  4. Dù lời nói dối có mục đích tốt và đáng yêu đến mấy thì nó vãn để lại hậu quả không hay vì... nói dối vẫn là nói dối

    Trả lờiXóa
  5. troi oi
    co moi mot binh luan ma toi thay moi nguoi cung phai DAU TEN moi nguoi so cai gi chu

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh Tương Lai thân mến,

      DLB buộc lòng phải xóa những phản hồi nặc danh, lẫn những phản hồi không dấu. Mong anh lưu ý và thông cảm.

      Xóa
    2. Như vậy tên thật của anh là "tuong lai" ?! Người ta dấu tên còn đỡ, anh dấu cả những cái DẤU trong chữ Việt Nam mới là điều đáng trách.

      Xóa
  6. Nước mắt chảy từ khi nào chẳng rõ
    Mẹ ơi!
    Chúng con đã biết lỗi rồi
    Những thằng trai sức dài vai rộng
    Chẳng làm gì để cuộc sống tốt lên
    Để đời Mẹ bớt khổ cực buồn phiền
    Để Mẹ thoát cuộc đời lam lũ
    Con xin Mẹ rộng lòng tha thứ
    Ngày mai
    Chúng con sẽ làm tất cả những gì
    Để quét sạch bạo tàn
    Để Mẹ được vào nhà dưỡng lão
    Đất nước chỉ có tiếng cười
    Chỉ có niềm vui.

    Trả lờiXóa
  7. Việt Nam Tôi Đâulúc 00:31 22 tháng 2, 2012

    Tôi cũng không tin có ai lại trả lời:"Rau này mà bán cho người ăn à.Bà mang về mà cho lợn" Và tôi cũng như LT đồng ý chắc chắn chỉ có bọn quan tham ở cái đất nước khốn nạn này là chúng có thái độ như vậy!Hình ảnh bà cụ bán rau cũng chỉ là một hình ảnh thu nhỏ của xã hội Việt Nam bây giờ!Xin mọi người cứ thử bớt chút thời gian đi đến các vùng quê,vùng sâu vùng xa xem sẽ thấy cái bộ mặt thật của thiên đường XHCN nó như thế nào!Tôi chỉ nói gọn một lời nhận xét:Việt Nam càng ngày càng nghèo,hèn!!!.

    Trả lờiXóa
  8. đảng đã cho ta một mùa xuân dù không có đảng mùa xuân vẫn đếnlúc 00:34 22 tháng 2, 2012

    Tội nghiệp bà cụ bán rau ngồi dưới vê đường .
    Ở trên cao đâu đó loa đài tuyên truyền đang dùng hết công suất để tạo ra môi trường ô nhiễm càng nhiều càng đúng với chủ trương của đảng . Và bà cụ bị dính ô nhiễm hồi nào mà không biết .Đảng đã cho ta một mùa xuân.....mà mùa xuân đến nên mới co rau tươi .....

    Trả lờiXóa
  9. Tôi, xa hà nội năm em mười sáu...lúc 02:25 22 tháng 2, 2012

    Tôi xin có ý kiến cùng "Thôn DLB", nhờ các bác chọn thêm một số bức ảnh loại này, chẳng hạn như các em nhỏ bới rác, em bé ăn cơm của chó.v.v. gom lại thành cuốn lịch năm mới 2012 và tấm hình bà mẹ già bán rau cho lên tờ bìa.
    "Cuốn lịch" này đề "kính biếu đảng CSVN." nhân dịp năm mới nhâm thìn. Cho có tình nghĩa Dân-Đảng

    Trả lờiXóa
  10. Ai mua rau không
    giọng già yếu ớt
    có người thương cảm
    gánh rau -mua hết
    nhưng xin gửi lại
    từ sáng đến tối
    dù rau đã ôi
    có người đến hỏi
    cụ chờ một người...
    than ôi ! mưa xuống
    cụ đã chết rồi.

    Có người rao bán
    Rau đảng cộng sản
    rao khắp thành thị
    rao đến thôn quê
    có người đã mua
    mua rồi vứt đi
    vì rau bẩn quá
    rau tanh máu người
    rau hôi mùi cứt
    có người nâng niu
    hôn như hôn hoa
    có người đi qua
    thấy rau nôn uẹ
    cây rau cộng sản
    biết ăn thịt người .

    Ai muốn mua rau
    rau cộng sản đây
    Rau từ liên xô
    lan qua triều tiên
    bác hồ gieo trồng
    trên đất Việt Nam
    rau không tính tiền

    Bây giờ rau ế
    rau thối rau ôi
    thứ rau phá hại
    phải diệt đi thôi .

    Trả lờiXóa
  11. Báo TT cách đây mấy hôm có dăng tin : Ông GĐ TT kt thủy văn Long An ăn cắp tờ vé số trúng 1.5 tỷ của nhân viên , anh nhân viên kiện thì bị chuyển công tác .
    Tay GĐ nầy cũng là Đ.V ., và là người có ăn học , có của ăn của để mà chữ TÍN khg bằng chị Lành , lại tham lam quá .
    Ở VN thỉ chuyện gì cũng có thể xảy ra , vì vậy tôi TIN đây là chuyện có thật .
    ( cô gái nói câu đó cũng có thật ,nhưng là ĐV )

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng ! câu nói ấy tôi thường nghe, mà những kẻ phát ra câu nói ấy thường là phu nhân của ĐẦY TỚ CỦA DÂN. Bây giờ xã hội VN phân hóa lắm, không còn cái đạo đức tối thiểu của một con người, họ ích kỷ nhìn đời bằng nửa con mắt....

      Bài viết rất xúc động

      Xóa
  12. Những gian cùng dốilúc 10:35 22 tháng 2, 2012

    Đi chợ, đi phố ở VN hàng ngày rồi sẽ thấy rất nhiều cụ bà thương tâm như thế. Đảng, nhà nước mình có công lớn nhất đó đấy. Đã hết thời hạn được cấp viện xóa đói giảm nghèo mà vẫn còn những cụ bà gần đất xa trời, thậm chí rất bệnh hoạn phải ráng đi kiếm từng đồng sinh nhai.

    Trả lờiXóa
  13. Tư bản dẫy chết biết lo cho người già, trẻ con, phụ nữ, người tàn tật từ lâu còn bọn đòi đào mồ chôn tư bản dẫy chết thì làm ngược lại. Đã thế còn mượn tư bản dẫy chết xóa đói giảm nghèo và phát triển dùm.

    Trả lờiXóa
  14. Con muốn là hạt nắng
    Để đến bên mẹ
    Hôn lên đôi mắt...

    Trả lờiXóa
  15. Tôi lại rất tin là có người đã nói câu nói kiểu như vậy, trong xh hiện nay tôi đã gặp rất nhiều điều trái tai gai mắt, chạy xe va quẹt người ta ko xin lỗi còn quay lại hăm he xin tí huyết, dừng xe tại đèn đỏ thì bị bọn nhóc chửi là ngu, ngó nhau tí xíu thì đã vác mã tấu ra mà xử, có mấy phân vàng cũng giết được người thì câu nói đó cũng ko hề xa lạ!
    Đạo đức ở đâu khi mà từ những bài hát cho thiếu nhi đã có câu: "Nhằm đầu Mỹ chúng em pằng pằng, ..." chỉ có cái khát máu điên cuồng của bọn cs mới tạo ra những con người như vậy, đó là hệ quả tất yếu của những chính sách bạo tàn như Cải cách ruộng đất, của những con người gọi là cs trước đây ko hề biết đốt cây nhang trước bàn thờ tổ tiên, ko hề biết quỳ lạy trước di ảnh của ông cha mình. Ở họ chỉ có "mác và lê" 2 công cụ của sự diệt chủng mà thôi!

    Trả lờiXóa
  16. MẸ VIỆT NAM ƠI! CHÚNG CON VẪN CÒN ĐÂY

    Thơ: Hoàng Phong Linh
    Nhạc: Nguyễn Ánh 9

    Mẹ Việt Nam ơi! chúng con vẫn còn đây…
    Mẹ Việt Nam ơi! chúng con vẫn còn đây…
    Những đứa con bầu nhiệt huyết dâng đầy
    Mang giòng họ của Lê Lý Nguyễn Trần
    Mẹ mặc cho con vải thô áo màu lam
    Mẹ dưỡng nuôi con giòng sữa Bắc Trung Nam
    Con của Mẹ đều một giống da vàng
    Quyết một lòng đập tan lũ hung tàn

    Trên đầu voi rạng ngời vung ánh thép
    Gái Triệu Trưng bồ liễu đuổi xâm lăng
    Hé môi cười nghe tiếng sóng Bạch Đằng
    Gươm Hưng Đạo như Rồng Tiên vùng vẫy
    Vượt Trường Sơn, Nguyễn Huệ Bắc Bình Vương
    Quyết một lòng đi giữ vững quê hương
    Và còn nữa con của Mẹ toàn danh tướng
    Lòng Mẹ vui hãnh diện với đàn con….

    Nhưng Mẹ ơi giờ đây sao Mẹ khóc ?
    Hai vai gầy run rẩy nát tâm can
    Lệ hồng xa đến hãy nước tràn dâng
    Áo nâu nghèo Mẹ rách để phơi thân
    Một đàn con vội quên ơn Mẹ nuôi dưỡng
    Súng đạn cày tan nát luống quê hương
    Mẹ lòng đau thương xót cảnh lầm than
    Xót xa nhiều phương Bắc giết phương Nam

    Nhưng Mẹ yêu Mẹ đừng than khóc nữa !
    Vì chúng con tuổi trẻ vẫn còn đây
    Chúng con nguyện cùng chung sức đắp xây
    Quê hương mình trong TỰ DO ấm no
    Xin Mẹ yêu Mẹ đừng than khóc nữa !
    Vì chúng con tuổi trẻ vẫn còn đây
    Chúng con nguyện cùng ra sức đắp xây
    Chúng con nguyện đi dựng lại Quê hương

    Mẹ Việt Nam ơi chúng con vẫn còn đây
    Mẹ Việt Nam ơi chúng con vẫn còn đây…
    Không phản bội giòng sữa thơm nuôi dưỡng
    Chúng con nguyện đi dựng lại Quê hương
    Mẹ Việt Nam ơi!.. Mẹ Việt Nam ơi!… Mẹ Việt Nam ơi!…

    http://www.esnips.com/displayimage.php?pid=28607

    Trả lờiXóa
  17. chuyện có thật hay không còn do người chứng kiến ,tôi xin kể câu chuyện này nhưng tôi nói thật lá trăm phần trăm chuyện là cách dây 3 năm tôi về quê thanh hóa tôi di chợ dình ở thôn quê tôi gặp bà cụ già quen vì hồi tôi di học hay di qua nhà bà vời nửa rổ nhỏ rau má và 3 bó ngò rí [mùi] lên chợ ngồi bán tuồi bà vào khoảng gần tám mươi trời tết khá rét bà kêu tôi lại mua rau dùm bà dể bà về sửi ấm chứ bà lạnh lắm rồi khi dó tôi hỏi giá thì bà cho biết là mua hết là 5000 dồng và tôi dồng ý nhưng tôi chỉ lấy 2 bó ngó về dánh tiết canh cón tôi không lấy và tôi bảo bà về cho ấm rồi mai dem lên chợ bán tiếp dây là chuyện thật tin hay không tùy bạn

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn