Tháng Tư trăng trĩu trên rừng vắng
Giá buốt tôi đi dưới ánh vàng
Trường sơn mờ hiện hồn dũng sĩ
Tân-Rai giặc chiếm trơ đất mẹ
Đau luống chè xanh mất quê hương
Bao giờ nước cũ về Sông Lũy?
Tưới cánh đồng xanh lúa trổ cờ.
Có lẽ em thương tôi nhiều lắm
Ươm cả vườn mơ ước hẹn chờ
Tôi kẻ tha phương, trời biền biệt
Niềm riêng xin gởi ánh trăng mơ.
Hôm nay đất mẹ nghìn thống khổ
Vai còn trĩu nặng gánh chinh nhân
Dấn thân góp sức đường tranh đấu
Tình riêng, em hãy nén đợi chờ.
Bao giờ trở lại dòng sông Lũy
Tôi múc trăng vàng để tắm em
Ôn kỷ niệm xưa thời bé bỏng
Chẳng ngại ngùng chi lúc cởi truồng.
Đêm nay trấn thủ ngoài biên ải
Chờ lúc trăng lên gởi hẹn thề
Em ở quê nhà chăm đồng lúa
Nhẹ gánh bưng biền kẻ sơn khê.
Mai, ngày đất mẹ không còn giặc
Anh về ấm lại nghĩa phu thê
Thương nhớ đò xưa dòng sông cũ
Nên vẫn còn mơ một lối về.
Tháng Tư gió lộng
Cuối tháng Tư, cả trời gió lộng
Cuốn dần trôi duyên mộng thư sinh
Đời nghiệt oan, đành gác lại chuyện tình...
Dẫu đất nước chiến chinh không còn nữa.
Ôi thân trai, dở dang đời binh lửa
Thanh bình ư!
Duyên lứa phải xa nhau!
Đêm biển đông, giông tố sóng gào
Chiếc thuyền nhỏ, ôi lao đao định mệnh.
Vùng tự do
Bến bờ nơi tôi đến
Chút ít quà, trìu mến gởi giúp nhau
Từ biệt ly, em thổn thức nghẹn ngào
Rau khoai độn...
Xanh xao cuộc sống.
Tôi nơi đây, thường đêm trong cơn mộng
Giấc hãi hùng, gió lộng bão tháng Tư
Tôi vẫn không quên dòng nước mắt giã từ
Em ở lại
Áo thiên thư biền biệt.
Đã lâu lắm, chưa về thăm Phan Thiết
Cùng Quê Hương dầy oan nghiệt thương đau
Mười năm xa
Ngày tin nhắn nghẹn ngào
Em đã chết nơi tù lao nước độc.
Tháng ngày tha hương, canh khuya dài trằn trọc
Muối xát lòng, ôi tang tóc thê lương
Nhớ ngày xưa hai đứa dạo phố phường
Tay ghì chặt, hẹn yêu đương lễ cưới.
Giờ xa xăm...
Đâu hương cau hương bưởi?
Tôi trần đời
Em dưới mộ huyệt sâu
Có còn chăng là tiếng nấc kinh cầu
Yên nghỉ nhé
Cuộc bể dâu ly biệt.
Hỡi tháng Tư!
Tìm đâu màu mắt biếc?


THÁNG TƯ, EM CÒN NHỚ ?
Trả lờiXóaTháng Tư về
Mà em còn nhớ ?
Cờ đỏ dép râu tai bèo nón cối
Ùa vào Nam cơn dịch họa tai ương
Từ Miền Bắc, cả nước chìm thê lương ác mộng
Tháng Tư về
Mà Em còn nhớ ?
Người Đất Nam như đàn chim vở tổ
Tứ phương trời bão bùng giông tố
Biển Đông quỷ dữ nước độc rừng thiêng
Tháng Tư về
Mà em còn nhớ ?
Mặt trời buồn cám cảnh tang thương
Phố thị im lìm người qua đường gục mặt
Nơi làng quê tiếng sáo bặt tăm
Tháng Tư về
Mà Em còn nhớ ?
Ai dắt Em về thời hoang dại xa xăm
Sách Em học Chữ Người bằng Khỉ
Thầy cô Em hóa mặt bủng da chì
Tháng Tư về
Mà Em còn nhớ ?
Mái nhà Em ai cướp đoạt trên tay
Đuổi Em lên rừng dạy Em bài củ sắn
Đêm mắt phờ đớ đẩn ngẩn ngơ hồn
Tháng Tư về
Mà Em còn nhớ ?
Đạo Phật Trời ai báng bổ vùi chôn
Nơi linh thiêng loài chồn cáo huênh hoang chểm chệ
Đất trời Nam quằn quại sảng mê
Tháng Tư về
Còn bao điều Em nhớ ?
Mấy chục năm ôn dịch hoành hành
Nát bấy giang sơn Tổ Tiên gầy dựng
Tháng Tư về,
Ký ức tràn như con nước vở đê
Biển tang thương gào uất hận trăm bề
Lệ rưng rưng xót thương hồn Đông biển .
Chương Khuê
Mẹ Việt Nam có những người con :
Trả lờiXóaĐứa thì bán máu, đứa bán trôn
Đứa như SAO MAI trong ngục tối
Đứa làm lãnh đạo, bán linh hồn !
Dân đen đói khổ, gầy xơ xác
Quan chức tham nhũng, béo trục tròn
May mà trong ngoài : còn đứa khác
Tay nắm chặt tay, vì nước non !
***
Dân có hiền khô bằng cả ngàn cục đất
Cũng bật thành tiếng nấc chửi nghẹn ngào !
Nhà thơ TUYẾT VÂN – 2012.
Tuyệt! Thơ hay. Nghe man mác một tình quê, nhưng không oán hận!
Trả lờiXóaCảm ơn tác giả.
Ai về đông nam bộ
Trả lờiXóaThấy hai chữ Sài Gòn
Quê hương tôi ở đó
Hòn ngọc của viễn đông
Với nhà cao cửa rộng
người dân vốn hiền hòa
những con đường rợp bóng
tre nắng khách gần xa
Kể từ ngày giải phóng
ba lô cóc tai bèo
dép râu quân việt cộng
cướp tự do mang theo
giờ về miền nam bộ
mất hai chữ sài gòn
Hồ Chí Minh nặng nợ
giết hòn ngọc viễn đông
đường xưa giờ vắng bóng
những người dân hiền hòa
tự do giờ xa lắm
cộng sản gieo xót xa
Bạn không nhớ sao
Trả lờiXóaMày bảo tao quên đi sao?
Nhớ lại làm chi, chuyện cũ từ năm nào
Nhà đã cháy, sao bới tro lên mà khóc?
Sao không coi chuyện đời bể dâu thoáng chốc?
Một chút phù du, sinh tử, dập vùi
Ba mươi mấy năm rồi, sao mãi ngậm ngùi?
Cứ Tháng Tư lại cờ quạt, chọc cười thiên hạ?
***
Mày nói đúng,
Nếu tao là người lạ
Không sinh ra và trưởng thành trong chiến tranh
Không nhìn thấy Cộng quân tàn sát dân lành
Từ thuở bé đã thấy đầu lâu cắm cọc
Đã chứng kiến Việt Minh tay dao, tay cuốc
Bổ sọ người như giết chó, giết heo
Đã biết Lý Bá Sơ heo hút lưng đèo
Chỗ táng địa của vạn người lương thiện
Những đấu tố mà quỷ vương hiện diện
Gào thét vang trời "Giết giết mãi, không tha!" (*)
Dưới chế độ Việt Minh, người ở lẫn với ma
Không dám thở, lạy ông bí thư, lạy bà cán bộ
Sinh phúc cho con, cả nhà con một hộ
Nguyện cắn rơm, cắn cỏ hầu hạ ông, bà
Những tiếng khóc sụt xùi, không dám vang xa
Nhưng gom lại, thì vỡ òa như thác...
***
Mày không nhớ sao?
Khi Cộng quân coi mạng người như rác
Pháo kích triền miên vào toàn chỗ dân cư
Đắp mô, đặt mìn, hành hạ dân quê
Treo cổ, cắt gân, chặt đầu, bêu chợ
Rồi Mậu Thân, hiện nguyên hình quỷ dữ
Chôn sống cả ngàn người, thầy giáo, sinh viên
Bác sĩ, thương gia, tu sĩ, thanh niên
Dồn xuống hố, tay còn còng dây kẽm
Những con mắt mở trừng, máu nhòa đen nhẻm
Những bộ ngực thanh xuân vỡ nát trong đêm
Những bàn tay chới với giơ lên
Tếng gào thét lùng bùng không khí
Mẹ ngất người, quằn đi, máu lệ
Bà vợ nằm, bụng chửa, tan hoang
Lũ con thơ hốt hoảng, ngỡ ngàng
Sẽ chết lịm trong mịt mù, tăm tối
***
Mày đã quên hết sao?
Trong tháng Tư Đen, đại bác Cộng Quân dội xối
Trên Đại Lộ Kinh Hoàng, hàng lũ dân oan
Mẹ bồng con, cha ôm mẹ, tay bị, vai mang
Chạy trốn Cộng quân, không ngờ truy sát
Bọn vô lương tâm ra tay tàn ác
Đạn bắn mịt trời, thân ngã như xung
Vú mẹ rời con, máu sữa hòa loang
Cha gục xuống, con bò ngang mặt lộ
Người chạy như điên, dầy nhau vô số
Chân gẫy, đầu rơi, bụng xổ, hồn thăng...
***
Những người như mày,
Có nhớ chút nào chăng?
Từ ngày lính cụ Hồ tràn vô thành phố
Cả đất nước đắm chìm trong nỗi khổ
Được củ khoai ngon mà như thấy ông Trời
Được miếng vải mới nhớ mình là người
Dăm ký gạo tưởng như vừa trúng số
Rừng sâu, nước độc, chúng lùa dân thành phố
Biến loài người thành lũ khỉ nhăn răng
Miệng méo, chân cong, chỉ đôi mắt mở căng
Nhìn xã hội cuồng điên mà hận ghét
Người chung quanh đều là kẻ thù ta hết
Vì chỉ rình mò, tố cáo, lập công
Cho Bí Thư, Chủ Tịch ngồi hưởng không
Giơ tay năm ngón là ở tù mút chỉ
Tài sản nhân dân, tập trung vào thành ủy
Đổi tiền, cướp chợ, cũng vào túi tham quan
Những hành vi côn đồ, của phong kiến, thực dân
Chúng áp đặt với lòng lang, dạ thú...
***
Ôi! Cuối thế kỷ 20 mà Việt Nam ủ rũ
Bỗng chốc thành thời đồ đá rong rêu
Nếu không có tình thương của những Việt kiều
Đất nước chắc biến thành giang sơn của khỉ
Vậy mà mày quên,
Còn trách chúng tao ủy mị
Cứ nhìn lá cờ mà khóc khôn nguôi
Mày còn nhớ không?
Bao bạn bè đã chết khơi khơi
Cho lá cờ đó vùng bay phấp phới
Bao tuổi trẻ, hồn thanh xuân vời vợi
Đã tử vong, cho đất nước tồn sinh
Cho mày, tao được cuộc sống yên bình
Cho lũ nhỏ được học hành, tiến tới
Mày bảo tao quên đi ư?
Làm sao tao quên nổi
Chỉ trừ đục óc tao, và móc mắt đi
Cho tao không nhìn, không nghĩ, không suy
Không nhớ về đất nước bốn ngàn năm ngào nghẹn
Ngày 30 tháng Tư cũng chỉ là điểm hẹn
Của lịch sử ta, dù ngày tháng căm hờn
Khi nào môn Sử bỏ đi, không còn uống nước nhớ nguồn
Không ai nhắc, lúc đó, không còn tháng Tư nữa.
Còn bây giờ, tuy không tràn khói lửa
Nhưng bạo quyền vẫn cai trị dân đen
Mỗi Tháng Tư, tao vẫn nhớ không quên
Những dấu mốc oán hờn cần gột rửa
Mỗi Tháng Tư, tim tao lại như ung vữa
Mắt lại nhòa, môi cắn chặt, tay rung
Ôi! Quê huơng ơi! Yêu dấu vô cùng
Thôi, tao lại khóc,
Biết bao giờ gặp lại...
Còn những người như mày,
Mong vài giây khắc khoải...
(Chu Tất Tiến)