Ngọc Phi (Người Cao Tuổi) - Theo Luật đất đai, chỉ những dự án phục vụ quốc phòng, an ninh…nhà nước mới thu hồi đất, trình tự thu hồi được quy định rõ trong luật. Những dự án không thuộc nhóm này, như dự án Ecopark thì Nhà nước không thu hồi đất, mà chỉ đứng ra làm trọng tài để nhà đầu tư thoả thuận với dân. Lẽ tất nhiên, thoả thuận đền bù dân giá cao thì nhà đầu tư lãi ít, thoả thuận đền bù giá thấp thì nhà đầu tư lãi nhiều. Ở đây UBND huyện lại đứng ra cưỡng chế, lấy đất giao cho chủ đầu tư, hoàn toàn không xem quy định của Luật đất đai có tí giá trị nào.
*
Trong cuộc họp báo ngày 23-4-2012, ông Bùi Huy Thanh, Chánh Văn phòng UBND tỉnh Hưng Yên cho biết ngày 24-4 sẽ tổ chức cưỡng chế tại xã Xuân Quan để bàn giao đất cho chủ đầu tư và đề nghị các nhà báo không đến khu vực cưỡng chế.
Ngày 24-4-2012, chúng tôi đến xã Xuân Quan, huyện Văn Giang (Hưng Yên), từ xa đã thấy nhiều người dân đứng trên đê nhìn về khu vực cưỡng chế. Hỏi thăm đường vào, những người dân nói: Công an không cho vào đâu. Đi theo đường người dân chỉ, chúng tôi gặp một toán cảnh sát cơ động (CSCĐ) chắn đường, hỏi giấy tờ. Tôi xuất trình thẻ nhà báo, đề nghị CSCĐ cho vào khu vực cưỡng chế chụp ảnh. Các chiến sĩ không cho vào, tôi hỏi: Ai là chỉ huy cao nhất ở đây cho tôi gặp? Một cảnh sát dáng vẻ chỉ huy, có cảnh hàm nhưng không đeo biển hiệu ra tiếp. Tôi nói ngắn gọn: Theo Luật báo chí, các nhà báo được quyền chụp ảnh mọi nơi trên lãnh thổ nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, trừ những khu vực quân sự, bí mật quốc gia. Đây là cưỡng chế công khai, theo quyết định hành chính không đóng dấu “mật”, đề nghị anh để tôi vào. Người cảnh sát bảo tôi đứng chờ, anh báo cáo cấp trên xong sẽ trả lời. Đợi quá lâu không thấy người cảnh sát quay lại tôi quay ra gặp nhân dân đang đứng bên đường. Một người dân nói: Bác đi theo em, chúng em dẫn bác đi chụp ảnh.
Xe gầu xúc đang hoạt động
Theo chân người dân, chúng tôi rẽ sang đường khác nhưng vẫn bị cảnh sát bám theo ngăn cản, không cho vào. Ngồi nghỉ trong nhà dân một lúc, những người dân khác đến dẫn chúng tôi vào làng. Họ bảo: Các bác thay quần áo rồi đi theo em. Chúng tôi mượn tạm quần áo người dân đưa cho, thay tại chỗ, gửi máy ảnh cho dân giữ hộ, chỉ mang theo máy ảnh du lịch cỡ nhỏ và đi theo người dẫn đường. Vượt qua hai điểm gác của cảnh sát cơ động, chúng tôi luồn lách qua mấy bụi gai đến một nhà dân sát khu vực cưỡng chế. Vào nhà xong, chủ nhà đóng cửa dẫn chúng tôi lên tầng gác. Trên sân thượng có mấy người dân đang nhìn vào khu cưỡng chế, gương mặt họ đầy vẻ đau buồn. Tì máy ảnh vào vai người đứng trước tôi chụp liền mấy kiểu, rồi lại theo người dẫn đường trở ra. Trên đường đi, tiếng loa oang oang nói việc cưỡng chế theo quyết định của Phó Chủ tịch UBND huyện Chu Quốc Hiệu và Chủ tịch UBND huyện Đặng Thị Bích Thuỷ. Trên báo Người cao tuổi số 47, ra ngày 20-4-2012 chúng tôi đã có bài “Ra quyết định cưỡng chế trái luật”, trong đó chỉ rõ quyết định cưỡng chế của UBND huyện Văn Giang là hoàn toàn trái pháp luật hiện hành. Theo Luật đất đai, chỉ những dự án phục vụ quốc phòng, an ninh…nhà nước mới thu hồi đất, trình tự thu hồi được quy định rõ trong luật. Những dự án không thuộc nhóm này, như dự án Ecopark thì Nhà nước không thu hồi đất, mà chỉ đứng ra làm trọng tài để nhà đầu tư thoả thuận với dân. Lẽ tất nhiên, thoả thuận đền bù dân giá cao thì nhà đầu tư lãi ít, thoả thuận đền bù giá thấp thì nhà đầu tư lãi nhiều. Ở đây UBND huyện lại đứng ra cưỡng chế, lấy đất giao cho chủ đầu tư, hoàn toàn không xem quy định của Luật đất đai có tí giá trị nào.
CSCĐ chặn ngõ
Nếu hỏi người dân có đồng tình với việc cưỡng chế trái luật này hay không thì tôi tin chắc không ai đồng tình. Cũng có nghĩa là UBND huyện Văn Giang không đạt được “sự đồng thuận của nhân dân” theo chỉ đạo trong Thông báo 168/TTCP-V4 ngày 26-1-2007 của Thanh tra Chính phủ .



Chính quyền là của nhân dân, sao nay lại đứng về phe tư bản mà cướp đất của nông dân giao cho tư bản xây nhà bán kiếm lời.
Trả lờiXóaCám ơn nhà báo Ngọc Phi và Ngươi Cao Tuổi đã nói lên sự thật này. Điều đáng buồn là những tiếng nói công đạo không được truyền thông trong nước loan tải. Như vậy có tự do báo chí không?
Tại sao Chủ Tịch là người đứng đầu về mặt hành chính và là người phải chịu trách nhiệm với cấp trên và pháp luật lại không dám ký quyết định cưởng chế,mà để phó chủ tịch ký?Đây là thủ đoạn của chính quyền tham nhũng hiện nay đối với những vụ việc mà chính quyền thấy thi hành là trái luật.Hầu hết những Q/Đ có tính chất tham nhũng đều là cấp phó ký.
Trả lờiXóaNếu cường chế đúng pháp luật thì sao lại sợ và không cho phép phóng viên tới hiện trường? Hơn nữa đây khong phải là phạm vi bí mật quốc phòng và thuần tuý dân sự
Trả lờiXóaNếu QĐ cưỡng chế trái luật thì bố thằng nào dám điều cả ngàn cảnh sát vào cuộc?
Trả lờiXóaCám ơn Ngọc-Phi và Người Cao Tuổi.
Trả lờiXóaÍt nhất cũng có tiếng nói trong sa-mạc.
Báo " Người Cao tuổi" lại đá lộn sân rồi. Ông bộ trưởng Tài chính đã bảo là báo gì viết về ngành nấy mà! Báo người cao tuổi chỉ nên viết sống khỏe, sống lâu, cùng lắm thì nên viết khi chết nên chôn ở đâu cho tiện chứ không được chôn ở Ecopark chẳng hạn.Ecopark chỉ dành riêng cho bọn nhà giàu và đám quan lại thôi. Cảm ơn ông Ngọc Phi đã giám nói thật. Tuy nhiên tôi e rằng lại phải tìm bài của ông ở đường link nào đó thôi. Ông là nhà báo lề đảng nên cần phải chỉnh đốn để khỏi tự "diễn biến" đấy! Anh Trọng vừa mới nhắc nhở mà!
Trả lờiXóaBáo Người Cao Tuổi nhiều năm qua mạnh dạn phanh phui nhiều vụ việc tiêu cực trái luật rất táo bạo nhưng có lẽ do tiếng tăm, tầm ảnh hưởng báo không lớn nên hầu hết các vụ việc đều bị chìm xuồng. Tuy nhiên có thể nói Báo Người Cao Tuổi và các phóng viên Báo đã cố gắng rất nhiều và là lá cờ đầu trong các báo lề phải trong đấu tranh cho công bằng xã hội !
Trả lờiXóaBài này đã bị hạ xuống. Không còn thấy bài nữa và link đã chết. Có thể lúc này Ngọc Phi đang ngồi viết kiểm điểm với bác Tổng biên tập: Kim Quốc Hoa. Cũng có thể bác Hoa cũng đang khốn đốn với bài viết của Ngọc Phi.
Trả lờiXóaNgười cao tuổi thì chẳng còn gì phải sợ cả, vì sống đủ rồi, nhưng nếu bạn có dịp đến văn phòng báo Người Cao Tuổi, thì các bạn thấy các Cụ ở đấy vẫn còn xung sức chán, và vẫn còn cống hiến cho Đảng chó chết dài dài và rất hăng say. Chẳng có thể tin vào bất cứ tờ báo nào ở Việt Nam cả, vì toàn bộ báo là do Đảng lập ra để nói tốt cho Đảng chó chết. Lâu lâu có bài nói ngược là theo chỉ đạo để bơm hơi cho ai đó thôi, chứ làm gì dám vì dân vì nước. Tiếc cho các cụ đã một đời cống hiến, giờ lại tiếp tục cống hiến cho Đảng chó mà quên đứt mất cái lương tâm nho nhỏ còn lại của mình. Các cụ cũng tiếp tục mê gái đẹp, rượu tây, nhà lầu, xe hơi, hội nghị, tâng bốc nhau. Vì có các cụ nên chúng con chúng cháu có cái ngày khốn nạn hôm nay.
Con cháu, xin lỗi một số ông bác cha chú vừa rồi lên tiếng bảo vệ anh Vươn. Nhưng sau vụ đó các ông bác cha chú tốn khá tiền mua thuốc tẩm bổ và điều trị một số bệnh mới như lên máu, chóng mặt, đau tim, ... giờ thì các ông bác cha chú mệt mỏi lắm rồi, còn sức đâu mà bảo vệ cái đám Nông dân chân quê ở đâu đó trên cái đất nước Việt Nam này đang bị Đảng chó khốn nạn và bọn côn đồ ăn theo hãm hại. Giờ ông bác cha chú nào mà lên tiếng là bị dập ngay cho dù có là Đại tướng cũng sẽ chết tươi với vài cái bao cao su trong túi và bị tổng cục 2 và an ninh phát hiện. 75 tuổi với hai cái bao cao su đã dùng trong phòng với một hoa khôi thì tàn đời nhé. Nên các ông bác cha chú đành "im lặng", câm lặng để cho đám con cháu chúng mày có chết thì cũng mặc, dù rằng trước đây ông cha chú bác của chúng mày có cưu mang, bảo vệ, cho ăn, cho ở thì cũng mặc. Ước ao gì bác Nguyễn Văn Thiệu còn sống để hô to khẩu hiệu "Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm". Đúng là cao nhân nhưng không có đất dụng võ.
Xóa