Tiểu Khê (Danlambao) - Khái niệm về những nhà doanh nghiệp có khả năng tổ chức, quản lý sản xuất với phương châm tạo ra công ăn việc làm cho xã hội trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết. Mục đích lớn nhất của họ là vơ vét, tận thu dựa trên sức lao động rẻ mạt của những kẻ bị bần cùng hóa... Dễ hiểu bây giờ dân luôn nghi vấn với bất kỳ chủ trương, chính sách nào của nhà nước. Và chưa có nơi nào như ở Việt Nam, thế lực thù địch nhiều hơn thế lực không thù địch. Dân không có quyền bầu lên "Nhà nước" thì nhà nước liệu có vì dân?...
Bức tranh kinh tế ảm đạm của năm 2012 tiếp tục được vẽ thêm những gam mầu tối. Số doanh nghiệp dừng hoạt động lại tiếp tục tăng lên, chưa kể một số còn tạm dừng chờ đợi. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc hàng loạt người lao động không có công ăn việc làm, báo hiệu nguy cơ cao về rối loạn xã hội.
"Một nền kinh tế tăng trưởng bền vững..." Là tâm nguyện của các nhà quản lý hay chỉ là khẩu hiệu, điều này cũng có thể trả lời được. Chiến lược phát triển kinh tế của ta hoàn toàn khoa học với phương châm "Đi tắt, đón đầu" về công nghệ?. Nghe cũng thấy khấp khởi mừng thầm.
Lẽ tất nhiên, sự cần thiết cho việc thực hiện công cuộc hiện đại hóa đất nước khi chúng ta vừa bước ra khỏi vũng lầy của cơ chế quản lý quan liêu, bao cấp phải là xây dựng cơ sở hạ tầng để phục vụ cho mục tiêu đó. Tuy nhiên, việc xây dựng cơ sở hạ tầng liên quan đến nhiều nguồn vốn vay từ nước ngoài. Đáng ngại hơn cả là chúng ta chưa có chiến lược cụ thể để tận dụng khai thác tốt những cơ sở hạ tầng để phục vụ mục tiêu phát triển kinh tế nội tại ở nước ta.
Có cảm giác chúng ta đang tìm cách vay tiền và tiêu tiền bằng mọi giá. Tăng trưởng kinh tế ngoạn mục trong những năm vừa quả chủ yếu đến từ đầu tư nước ngoài, từ những khoản vay của chính phủ, còn nội lực kinh tế trong nước thì hết sức yếu ớt.
Hàng loạt các dự án ma, treo là những dấu hỏi to tướng về cách thức quản lý của nhà nước. Không có ai trả lời câu hỏi về trách nhiệm.
Những người dân nghèo khi xây dựng cho mình một căn nhà dù lớn hay nhỏ đa số đều hết sức đắn đo, để đạt được mục tiêu đó người ta phải lao động, tích lũy, thắt lưng buộc bụng. Khi đã có một số tích lũy cơ bản họ mới dám làm, vậy mà vẫn còn lo ngay ngáy.
Ở góc độ quản lý nhà nước hình như chúng ta thiếu hẳn mối quan tâm như những người dân thường. Hay nhà nước là một khái niệm trừu tượng nên vấn đề trách nhiệm với quốc gia, dân tộc cũng trừu tượng không kém.
Ở đất nước Việt Nam đâu đâu cũng thấy những đại công trường. Những con đường trăm, ngàn tỉ. Những tòa nhà chọc trời đang mọc lên. Những cánh đồng bát ngát thẳng cánh cò bay trước kia nay đang dần trở thành những mặt bằng nhà máy, khu biệt thự, sân gôn và những lô đất béo bở được đền bù với giá rẻ mạt và sau khi hoàn thiện nền được hét giá rất cao. Những công trình thủy điện nối tiếp nhau trùng trùng, điệp điệp.
Sự hào nhoáng không che lấp hết được những âu lo thường trực. Nông dân khiếu kiện khắp nơi vì không có đất sản xuất, không công ăn việc làm và thất nghiệp triền miên. Những cánh rừng bị tàn phá một cách hợp lý hóa. Những mỏ quặng được khai thác nhịp nhàng ở khu rừng sâu núi thẳm, được hợp thức bằng nhiều cách.
Những đại dự án được phê duyệt với lượng tiền đầu tư khổng lồ. Các nhà tư bản nước ngoài cực kỳ hào phóng với đất nước này. Họ hỗ trợ nhiệt tình cho Việt nam với phương châm tận dụng nguồn lao động rẻ mạt và dùng Việt nam để làm bãi xả thải bởi những yêu cầu khắt khe về môi trường ở nước họ.
Việc tiêu hóa những đồng tiền đó đã đẻ ra một lớp người siêu giàu có. Sự phối hợp nhịp nhàng ăn ý trong quá trình thực hiện mục tiêu sống gấp của chế độ đã tạo ra cho họ một cách làm giàu dễ dàng. Họ trở thành những nhà tỷ phú lừng danh của đất nước mà hầu như không cần phải động não. Được báo chí tôn vinh là những con người tài năng xuất chúng. Sự phối hợp nhịp nhàng nhuần nhuyễn của những kẻ nắm tài sản quốc gia trong tay và những kẻ xin xỏ cơ hội được tiếp tay bởi tư bản ngoại quốc đã trực tiếp đào sâu hố phân cách giàu nghèo. Lớp người giàu có ngày nay cảm thấy có thể chiếm đoạt mọi thứ để làm của riêng thật dễ dàng, đó là lúc lòng tham không đáy có dịp biểu hiện.
Khái niệm về những nhà doanh nghiệp có khả năng tổ chức, quản lý sản xuất với phương châm tạo ra công ăn việc làm cho xã hội trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết. Mục đích lớn nhất của họ là vơ vét, tận thu dựa trên sức lao động rẻ mạt của những kẻ bị bần cùng hóa.
Người lao động chưa bao giờ có được cảm giác yên tâm. Tạo công ăn việc làm cho họ có không ít những tên trộm cướp trá hình, chúng chẳng mất gì bởi đã có "chống lưng". Nhưng đồng tiền họ được trả luôn luôn có những chiếc túi càn khôn há mồm chờ sẵn để móc, xiết của họ. Nhu cầu cuộc sống là thiết yếu, nhưng thật khó khăn khi những ông Điện, Nước, Xăng dầu hình như luôn chực sẵn để làm thịt. Họ cũng không phải là mình đồng da sắt để không thể ốm đau, ông Y tế chỉ chờ có vậy. Và trong cuộc vật lộn đi tìm con chữ của con cái họ, ông Giáo dục cũng không thể để mất miếng mồi ngon.
Dễ hiểu bây giờ dân luôn nghi vấn với bất kỳ chủ trương, chính sách nào của nhà nước. Và chưa có nơi nào như ở Việt Nam, thế lực thù địch nhiều hơn thế lực không thù địch.
Dân không có quyền bầu lên "Nhà nước" thì nhà nước liệu có vì dân?.
Tags:
Featured


Đỉnh cao trí tuệ mà làm kinh tế thì khỏi chê.Thằng y tá hoạn lợn mà điều hành kinh tế nỗi gì
Trả lờiXóaMột cái máy xe Honda kinh tế thị trường,ráp vào khung sườn chiếc xe đạp định hướng xả hội chủ nghỉa,hỏi ai xem chạy được bao nhiêu cây số sẽ rả tanh banh .Chỉ mị dân thôi ,vậy giải nghỉa xem định hướng xả hội là gì hở ,chỉ củng cố quyền lực độc tài đảng trị là con đường đi xuống âm phủ của chế độ quá ư lạc hậu nầy.Thời gian sắp tới các lảnh đạo ĐCSVN mạnh ai nấy vơ vét ,kinh tế sắp tan rả như bọt nước,bọn chúng sẻ bay xa trời Âu Mỹ,để lại đất nước Việt Nam mình đầy thương tích,bọn ĐV đàn em bấn loạn trốn chui nhủi lo sợ người dân trả thù .
Trả lờiXóaChỉ có 200 thằng uỷ viên TƯ bầu chính phủ, dân không bầu, đảng viên thường cũng không bầu vậy chính phủ chỉ có trách nhiệm với 200 thằng đó mà thôi. Trách nhiệm là đã chung chi, mua bán rồi mới có ghế.
Trả lờiXóaNguồn ODA đã tịt, nguồn vay của ngân hàng quốc tế và tư nhân cũng tịt nốt. Rừng thì cho tàu khựa thuê lấy trước 50 năm đã cạn, DNNN nhìn đâu cũng lỗ lã, tham nhũng dầy dẫy, kinh tế toàn cầu suy thoái ....
Trả lờiXóaBây giờ chỉ còn 87 triệu cái túi lép xẹp có thể khai thác được ...
Bởi thế các loại phí mọc lên mỗi ngày, cưỡng chế nhà đất đâu đâu cũng có ...
Dân ngu rồi đây cái áo cũng chẳng còn để che lưng!
Sau cấm buôn bán USD,giờ đây nhà nước ép dân dùng tiền mặt (vì cái này nhà nước muốn in bao nhiêu cũng được) bằng chiêu cấm mua bán vàng
Trả lờiXóaKinh tế VN sắp sập rồi
http://www.youtube.com/watch?v=IDfG1gznmF4&feature=related
Trả lờiXóaHôm Thứ Năm 05/04/2012 vừa qua, gây sôi nổi cho dư luận Mỹ, và dĩ nhiên cả Việt Nam, là việc một nhà đầu tư người Việt đã mua trọn một thị trấn của tiểu bang Wyoming với giá 900.000 Mỹ kim qua sáu phút đấu giá trước sự chứng kiến của truyền thông và người hiếu kỳ ở địa phương.
Thị trấn Buford này chỉ có một người dân, có thể gọi là thị trưởng là ông Don Sammons, cư dân duy nhất của Buford. Don Sammons là cựu chiến binh từng tham chiến tại Việt Nam, ông Sammons
Từ bỏ Thiên đường qua Xứ Tư bản giãy chết !
============================
Đại gia Việt từ bỏ Thiên đường
Tạ từ chùm khế ngọt Quê Hương
Ẩn danh qua đầu tư Xứ Mỹ giãy chết !
Thị trấn nhỏ nhất nằm giữa đường
Tiểu bang đầy tuyết sương băng lạnh
Lão nghệ sĩ già hồi xứ hồi hương
Thị dân cũng kiêm chức thị trưởng
Từng cựu chiến binh Mỹ xưa chiến trường
Nay bán cho gã trọc phú nước Việt
Đầu tư kiểu cưỡi gió xem hoa trương
Thị trấn Viễn Tây giữa đàng nào chốn lỡ
Bãi đáp an tòan trời Mỹ viễn phương
Bên nớ Tư bản Hồng đã có thẻ đỏ
Bên này thẻ xanh di trú thành đế vương
TRIỆU LƯƠNG DÂN
http://www.youtube.com/watch?v=f5e4qoqUoWM&feature=related
Hôm Thứ Năm 05/04/2012 vừa qua, gây sôi nổi cho dư luận Mỹ, và dĩ nhiên cả Việt Nam, là việc một nhà đầu tư người Việt đã mua trọn một thị trấn của tiểu bang Wyoming với giá 900.000 Mỹ kim qua sáu phút đấu giá trước sự chứng kiến của truyền thông và người hiếu kỳ ở địa phương.
Thị trấn Buford này chỉ có một người dân, có thể gọi là thị trưởng là ông Don Sammons, cư dân duy nhất của Buford. Don Sammons là cựu chiến binh từng tham chiến tại Việt Nam, ông Sammons
Kinh Tế là một Phương Thức, nhằm ổn định và phát triển Tài Chính cho Nhân Dân và Đất Nước, theo đó Chính Phủ cũng giàu mạnh lên dần…
Trả lờiXóaNhưng Đảng ta, thì chỉ biết phát triển cho đầy cái túi “không đáy” của mình, và khôn khéo chia chác một cách trịch thượng, cho cái đám đàn em vài mẫu bánh vụn, nhằm ràng buộc họ “tuyệt đối trung thành” với Chế Độ(?)
Trong khi Dân Chúng thì ngày càng túng bẩn và cơ cực mọi điều.
Đã đến lúc, Đảng nên tự xem mình, có còn xứng đáng ở cái vị trí Đương Quyền hiện tại nữa hay không???
Thân Nhân của Đảng trong lẫn ngoài Nước có thật sự “yên ổn” ngay trong hôm nay và mai sau, nếu Đảng tiếp tục “tại vị vĩnh viễn” theo “ước muốn chủ quan” của mình hay không vậy, thưa Đảng???
Nói lấy được là bệnh của những tên độc tài, áp đặt sẵn sàng trà đạp lên phẩm giá, sự thật để hãm hại người khác. Lúc có chức có quyền thì tìm mọi cách để nói láo, bịt mồm, bịt miệng người khác. Điển hình là tên VCH - nguyên chủ nhiệm khoa KHXH trường sĩ quan Thông tin Nha Trang trong nhiệm kỳ mà hắn đã trù dập, làm nhục bao nhiêu thuộc cấp.
Trả lờiXóa"Thế lực thù địch nhiều hơn thế lực không thù địch" ???
Trả lờiXóaMình không biết tác giả nghĩ xâu xa đến đâu, nhưng theo mình thì thế nào là thù địch và không thù địch? 2 phía đối trọng nhau thì tất nhiên phía này sẽ là thù địch với phía kia. Thế thì giờ chỉ ví dụ thôi, chỉ ví dụ thôi nhé:
1) Dân thù địch với Nhà Nước => Dân và Nhà Nước đều chỉ có 1 thế lực thù địch là phía kia
2) Một nước có nhiều Đảng đối lập, thù địch nhau, ví dụ cụ thể là 4 Đảng đi => mỗi Đảng sẽ có 3 thế lực thù địch
Nếu nghĩ theo cách này thì sẽ dễ dàng thấy được là câu nói dường như lệch lạc và vô nghĩa nhưng lại được lập lại đến 2 lần.
Còn nghĩ theo cách về số lượng cá thể theo mỗi thế lực thì có lẽ tác giả cần suy nghĩ rõ hơn thì hãy đưa ra kết luận như vậy :))
Về kinh tế thì ai cũng biết kinh tế bị suy thoái một thời gian ngắn trở lại đây, và ảnh hưởng toàn cầu, thế thì hầu hết mọi tập thể, tổ chức, doanh nghiệp,cá thể ở đâu cũng phải gặp khó khăn về mặt tài chính cả. Khủng hoảng nợ công ảnh hưởng mạnh đến các nước châu Âu và đặc biệt là Mỹ. Lạm phát là lẽ đương nhiên. Thế nên nếu bạn nói là dân mình đăng rất cực khổ, khó khăn để kiếm miếng cơm manh áo, thì theo mình nghĩ không đâu dễ sống bằng Việt Nam cả. Tỷ lệ thất nghiệp 4,65% so với Mỹ trên 7%, Anh 8,8%, 1% dân số Mỹ nắm trong tay 20% tài sản của cả nước, thì so ra đừng bảo là hố phân cách giàu nghèo của nước ta quá cao.
Đây là một số ý kiến khách quan của mình về vấn đề này...
Cụ lê Hiền Đức đã nhận định rất chí lý: ".chính quyền trung ương chỉ là hình ảnh phóng to của chính quyền huyện Tiên lãng và thành phó
Trả lờiXóaHải phòng"
Bọn cường hào mới của chế dộ ở Tiên lãng và Hải phòng với âm mưu, thủ đoạn trắng trợn, tinh vi định cướp công do mồ hôi, nước mắt và máu của gia đình ông Đoàn Văn Vươn gần 20 năm dưng nên. Một hình thức ăn chặn đểu cáng.
Nghị định mới của 3D vè buôn bán vàng cũng là một trò Ăn Chặn hợp pháp công lao của nhiều doanh nghiệp đã tạo thương hiệu và công ăn việc làm cho hàng chuc vạn người.
Bản chất của cs là giỏi Phá.Khi người dân tự mình tìm đường gây dựng cơ đồ và khi có kết quả cũng là thời điểm bàn tay lông lá của "Nhà nước"(nói đúng là của tập đoàn băng đảng xã hội đen) thò ra Ăn chặn.Giờ đây mối lợi và việc làm của hơn 10 000 tiệm vàng sẽ bị Ngân hàng NN cướp trắng trên tay-chúng tự do áp đặt giá cả theo "kinh tế thị trường theo định hướng CNXH", rồi chúng tư do chia chác theo kiểu
"Lãi thì chia nhau ăn, lỗ thì dân chịu". 3D là tên đồ tể,bất tài luôn tìm mọi cách đưa lợi thế cạnh tranh cho các TDNN ăn hại và là kẻ đã phá tan nền kinh tế vn, đưa gần 100ng DN Tư nhân phá sản...đến thời điểm này
Kinh tế thị trường định hướng XHCN hay kinh tế Quốc doanh chủ đạo vv..là một mớ lý luận lừa bịp để cho bọn tham nhũng phân chia chiếc bánh vẽ : "Nhà nước " mà thôi !
Trả lờiXóa