Lức Thê (Danlambao) - Những năm đầu thập niên 70 của thế kỷ trước, hồi đó tôi con rất bé, bây giờ ngồi ôn lại tôi chỉ nhớ những sự kiện đã xảy ra, nhưng không thể nào nhớ rõ cụ thể tháng năm cũng như điều nào xảy ra trước điều gì xảy ra sau. Với chút hiểu biết hiện tại, cũng như những câu chuyện nghe ba tôi kể lại, tôi cố gắng sắp xếp các ký ức rời rạc thành một câu chuyện cuộc đời của cha tôi từ đó đến năm ông mất.
Quê tôi nằm giữa làn ranh Quốc – Cộng. Cũng như các làng khác, làng tôi cũng được bao bọc xung quanh bởi một hệ thống dây thép gai, người ra vào làng phải đi qua cổng chính đầu làng, lúc nào cũng có nghĩa quân canh gác 24/24, gọi là ấp chiến lược. Tuy canh gác khá cẩn mật nhưng ban đêm, những cán bộ VC năm vùng vẫn lẽn vào được những gia đình nào họ cần. Đến khi tôi có trí nhớ thì ấp chiến lược đã được gỡ bỏ, một vài nơi còn sót lại những cuộn thép gai bùng nhùng hoen rỉ. Cũng từ ngày đó quê tôi trước đây vốn mất an ninh bây giờ hoàn toàn mất kiểm soát. Ban ngày mọi sinh hoạt vẫn diễn ra hết sức bình thường, bà con vẫn cày cấy gieo trồng, nghĩa quân tuần tra canh gác, chính quyền cũng đều đặn tổ chức hội họp, vận động bầu cử, hay meeting nhân có sự kiện lớn. Ban đêm thì ngược lại, những người có chút chức vị như ủy viên hội đồng xã, thôn trưởng, những người tham gia các đảng phái chính trị, như Đảng Dân Chủ, Quốc Dân Đảng... hay đôi lúc chỉ là người dân bình thường cảm thấy bất an, họ kéo nhau lên quận ngủ, nơi được coi là an toàn nhất, giao làng xóm lại cho Cộng Sản muốn làm gì cũng được. Chắc vì lẽ đó mới có câu thành ngữ "Ngày Quốc Gia đêm Cộng Sản”.
Gia đình tôi chẳng phải địa chủ, nhà có ít đất ruộng, đến thời vụ cũng có người phụ giúp việc cày cấy, gặt hái, cũng có vài chục con trâu bò phục vụ cày bừa. Cứ sau một năm đầu tắt mặt tối, ăn uống tằn tiện, trừ đi các khoản chi phí khác còn dư ít lúa cha tôi lại bán, tậu thêm ruộng hoặc mua thêm trâu bò. Nhà tôi chẳng có bạc vàng gì cả, gia tài có bao nhiêu thì phơi ra hết cho bàn dân thiên hạ thấy.
Vì lẻ này mà gia đình tôi trở thành điểm ngắm của cán bộ Việt Cộng nằm vùng.
Vào lúc trời chạng vạng tối, ờ làng tôi bắt đầu ngấm ngầm cuộc chuyển giao chính quyền, các đối tượng như trên đã nói đã rời làng đi hết, VC tiến vào làng không chút e dè. Cứ năm bảy bữa, họ lại ghé nhà tôi hỏi han trò chuyện bâng quơ, nhưng lần nào như lần nấy, sau khi má tôi đã gói ghém gạo mắm đâu đấy, trước lúc đi họ không quên để lại lời dặn dò đại loại như: "Ông bà nhớ lần sau, số gạo mắm cũng như vậy nhưng nhớ cố gắng thêm cho tụi tui vài chục cân nếp, cân thịt để anh em cải thiện”. Với câu nói có vẻ rất nhẹ nhàng thân tình, nhưng rõ ràng đây là một chỉ thị mà ba tôi phải chấp hành một cách tuyệt đối. Làng tôi ngày đó chưa có máy xay xát, lúc cần phải kéo xe kéo lên thị trấn cách 4-5 km, trừ những lúc ma chay, cưới xin, giỗ chạp, còn ăn uống hàng ngày thì xay bằng cối xay tay sau đó giã bằng chày đạp. Nếu bình thường mà nhà nào xay máy với số lượng thóc lớn thì lập tức bị chính quyền gây khó dễ, nghi ngờ tiếp tay cho VC. Chính vì vậy, cả ngày làm việc vất vả, mà nhiều hôm cả nhà tôi phải thức đến tận khuya giả gạo để kịp giao đúng giao đủ. Điều gì khiến ba mẹ tôi phải tuân phục như vậy? Lần đầu có thể qua quýt, nhưng lân 2 lần 3 thì họ dễ dàng quy kết anh là người chống đối cách mạng, là Việt gian, như vậy nghĩa là tính mạng đang bị đe dọa. Họ sẽ gõ cửa mời anh đi "họp" bất cứ lúc nào, và vĩnh viễn không trở về nữa. Làng tôi và các làng bên đã có rất nhiều trường hợp như thế.
Họ chẳng cần tuyên truyền vận động gì nhiều nhưng bà con (khá giả một chút) vẫn rất “nhiệt tình” ủng hộ cách mạng. Cứ mỗi lần thu dụng lương thực họ đều ghi vào cuốn sổ tay và nói: "sau này đất nước thống nhất cách mạng sẽ trả công xứng đáng”.
Cho đến bây giờ tôi vẫn không hiểu nổi tại sao chính quyền quốc gia lại để cho dân mình phải sống cảnh như vậy suốt bao nhiêu năm trời. Họ thật sự bất lực hay tại một lý do nào khác hơn?
Năm 1972 quê tôi không còn “ngày quốc gia đêm cộng sản” nữa mà là 100% cộng sản. Sau cuộc giao tranh ác liệt, nhà cửa đổ nát, ruộng vườn lỗ chỗ hố bom. Các anh tôi đều là lính nên theo đơn vị rút vào nam, cha mẹ tôi và tôi cùng một số bà con mắc kẹt lại vùng “giải phóng”.
Tôi nhớ hôm đó đi họp về cha tôi cầm lá cờ hai nửa xanh đỏ, ngôi sao vàng ở giữa, với hai tấm hình cỡ bằng tấm hình tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đang đung đưa trên vách nhà đầy dấu mảnh bom. Cha tôi gở tấm hình cũ xuống treo hai bức hình mới lên, một tấm đề là: Chủ tịch Nguyễn Hữu Thọ và tấm khác là hình ông Huỳnh Tấn Phát, cả hai ông đều phương phi sáng láng chẳng kém gì ông Thiệu. Cái cổng chào trước nhà tôi làm bằng cọc sắt hàng rào ấp chiến lược cũ bị bom dội xiêu vẹo, ba tôi xô ngay lại rồi cắm lá cờ mới lên.
Ông vốn nông dân chân chất chắc ông cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, còn tôi hễ cứ gặp các chú bộ đội là khoanh tay chào để được cho cục kẹo mút.
Những đàn trâu bò bom đạn chạy tứ tán nay được bà con tìm về, do ruộng vườn hoang hóa, lại chưa có chuồng trại nên chúng được tự do ăn ngủ.
Điều khiến ba mẹ tôi cũng như bà con rất bức xúc nhưng không thể nào nói được, đó là việc bộ đội cụ Hồ cứ nhắm vào những con to béo nhất đàn để cải thiện bữa ăn vốn thiếu thốn của lính, tuy các chú hạ thủ những con to béo nhất đàn nhưng thường chỉ lấy mỗi hai cái đùi sau. Nhiều khi cha tôi phát hiện thì xác cả con bò đã trương sình lên, vì tiếc của cha tôi xẻ thịt đem về phơi khô sau ăn vẫn còn mùi thum thủm. Sau này có kinh nghiệm hơn, mỗi khi có vài tiếng súng vang lên giữa đồng vắng là ba tôi cùng bà con lại quang gánh đi xẻ thịt, ăn không hết, cắt miếng phơi khô đề dành. Những con bò tơ béo mộng mà sao miếng thịt cứ đắng nghét trong cổ họng.!!!
Thời gian sau dù bận bịu cỡ nào bà con cũng cố thay nhau trông chừng đàn trâu bò, nhưng sự việc trên chỉ giảm đi chứ không phải là không còn.
Một buổi trưa trời nóng bức, ba tôi mắc võng nằm dưới rặng tre già, chợt có mấy người bộ đội vào gọi dậy, kéo ông ra trước cổng chỉ vào tấm bảng treo trên cổng chào có ghi dòng chữ “Đả đảo cộng sản”. Ba tôi nói đây là cổng chào cũ, vì không để ý chứ không có ý gì cả. Họ cũng chẳng nói gì, người nọ đứng lên vai người kia gỡ tấm bảng xuống. Ngày sau họ quay lại lấy xăng tẩy đi hai chữ sau rồi thay vào đó ba chữ “Đế quốc Mỹ” rồi treo lên như trước.
Về thể chế đã hoàn toàn thay đổi nhưng phương thức làm ăn của bà con vẫn y như trước, ruộng ai nhà nấy làm, công cụ sản xuất của ai nấy giữ.
Năm 1975 đất nước thống nhất, quê hương được đoàn tụ, bà con gặp nhau tủi tủi mừng mừng, niềm vui chưa kịp nguôi ngoai thì lại phải đớn đau chia ly. Những ai có dính líu làm việc cho chính quyền Sài Gòn, binh lính, cảnh sát, tham gia đảng phái chính trị lại phải chia tay gia đình đi "học tập - cải tạo" để trở thành con người mới, tùy theo chức vụ nắm giữ trước đây mà được "học tập" thời gian ngắn hay dài.
Chừng độ một năm sau ngày thống nhất, một hôm đi họp dân về ba tôi lại mang về lá cờ và một tấm hình mới. Cờ xanh đỏ được hạ xuống, thay bằng cờ đỏ sao vàng, hình hai ông Thọ và Phát được dịch qua một bên nhường cho tấm ảnh được lồng trong khung kính sang trọng, Chủ tịch Hồ Chí Minh. Cổng chào trước nhà tôi lại “vinh dự” nhận dòng chữ mới “Đảng Cộng Sản Việt Nam quang vinh muôn năm”.
Cuộc sống quê tôi, chính thức bắt đầu đổi mới.
Sau bao nhiêu ngày họp hành cật lực, hôm đó ba tôi trở về thất thểu như một kẻ bại trận, nước mắt lưng tròng ông nói với mẹ tôi "Mất hết rồi, người ta lấy hết trâu bò, ruộng nương rồi". Mẹ tôi chẳng hiểu gì cả hỏi lại "Sao người ta lại lấy trâu bò ruộng vườn nhà mình?". Ba tôi cố giải thích trong sự tuyệt vọng cùng cực "Nhà nào cũng vậy! Cày cuốc dụng cụ… phải nộp hết cho họ, tất cả là của chung, giống nhau hết! Tui và bà sẽ được cấp thẻ “Xã viên”, còn thằng lớn nhà mình không có thẻ vì chưa có quyền công dân”. Mẹ tôi bịnh một trận trối chết.
Đàn trâu bò nhà tôi từng con một được lùa ra khỏi chuồng đi ngang qua "ban hóa giá" (ban hóa giá gồm mấy ông cán bộ tăng cường từ miền bắc và mấy ông làm thuê cuốc mướn được chọn ở trong làng) một người cán bộ trong số họ đưa ra con số cụ thể, thường là bằng khoảng 1/10 giá trị thực, dĩ nhiên các ông bần cố nông đại diện cho dân đồng ý ngay, mức "hóa giá" đưa ra càng thấp thì các ông ấy càng hả hê. Ba tôi đứng xem chẳng nói được lời nào chỉ nghĩ rằng không biết mình có gây thù chuốc oán cho ai mà bây giờ người ta nỡ đối xử tệ bạc như thế. Má tôi nằm bẹp dí trên giường khóc và khóc. Khi trong chuồng còn lại mấy con, ba tôi bước lại nói gì đó với ông cán bộ đeo xắc-cót, mấy ông chụm lại thảo luận một hồi cuối cùng họ nói với ba tôi là: trường hợp nhà tôi sẽ được chiếu cố cho để lại một con bê để “tăng gia”.
Ba tôi cầm sợi dây thừng quấn cổ con bê vàng cột vào cột chuồng, mặc cho con bê cố sức vùng vẫy đến tươm máu để chạy theo mẹ.
Ông cán bộ đưa cho ba tôi tờ biên lai và nói “Lúc nào gia đình khó khăn thì làm đơn, ban quản trị xem xét và giải quyết cho rút ít tiền, cách mạng không để bà con thiệt thòi đâu, đừng lo gì cả”.
Con bê vàng là niềm an ủi lớn giành cho mẹ tôi, nhưng cũng chính nó là nỗi khổ giành cho bà. Mẹ tôi phải hứng chịu nỗi nhớ mẹ và những cơn thèm sữa quằn quại của con bê mới mấy tháng tuổi, kết cục sự việc xảy ra khá bi thảm.
Khi mẹ tôi đang dắt bê vàng ăn cỏ bên vệ đường thì bổng từ đâu tiếng bò mẹ rống lên vì cơn đau nhức do cương sữa mấy ngày qua, bê vàng nhận ra được tiếng mẹ vội vùng chạy, sợi dây quấn vào chân kéo mẹ tôi đi một quảng dài. Bà bị sái mắt cá chân, bó thuốc cả tháng trời mới đi lại được.
Mấy ngày sau có một ông trong ban quản trị lại nhà tôi nói: đây là sự việc xảy ra ngoài ý muốn, rằng họ đã cố gắng tạo điều kiện cho nhà tôi nhưng không được thì đành chịu thôi. Ông ta lấy tập biên lai ra "hóa giá" nốt con bê rồi đưa tờ giấy cho ba tôi.
Sau này khi gia đình thực sự khó khăn, có người đau ốm, hay chạy ăn giáp hạt mẹ tôi cầm đơn lên ban quản trị xin rút tiền (mẹ thường dắt tôi theo), lúc thì họ đưa cho ít tiền tôi không biết là bao nhiêu nhưng thấy mẹ tôi buồn lắm, lúc thì họ bảo hợp tác xã hết tiền để lần sau. Đi lại như vậy mấy lần không biết lấy hết số tiền không, hay vì lý do gì mà không thấy mẹ tôi đi nữa. (Tôi nghĩ cũng có thể do trượt giá nên số tiền đó không còn giá trị nên bỏ luôn).
Lúc bấy giờ xã viên trong hợp tác xã được xếp thành ba loại A B C, những xã viên trẻ khỏe, nhanh nhẹn được xếp lao động loại A, những người ốm yếu - chậm chạp hơn xếp loại B, những xã viên lớn tuổi bệnh tật xếp loại C. Mỗi công lao động loại A được 12 điểm, B 10 điểm, C 8 điểm. Những năm được mùa thì công lao động loại A được nhận khoảng 1,2 kg lúa tươi, B được 1kg, C 0,8 kg. Gặp năm thất bát mỗi công loại A chỉ được 0,4 kg lúa tươi, B, C cũng được tính theo tỉ lệ như trên. Ba mẹ tôi cũng đã lớn tuổi nên chỉ được xếp loại B. Với cách tính đó thì dù năm đó được mùa, ăn uống hết sức tằn tiện thì một năm cũng hụt ăn 4-5 tháng, còn những nhà con cái đông thì lương thực chính là khoai sắn (có khi cũng chẳng có mà ăn). Lúc này thì mạnh ai nấy làm, người thì vào rừng đốn củi gánh bộ về thị xã bán, đổi lấy mấy kg gạo, người thì đốt than, kẻ thì lên miền ngược làm thuê làm mướn cho người thiểu số để lấy bắp, sắn mang về cứu đói... Từ người già đến trẻ nít ai nấy da xanh bủng vì đói và sốt rét rừng.
Bắt đầu từ năm 1977 nhà nước kêu gọi dân đi kinh tế mới, nhà nào đăng khí đi theo diện chính sách thì được trợ cấp 3 tháng lương thực. Chính sách này xem ra chẳng mấy mặn mà, không ai muốn rời bỏ xóm làng, mồ mả tổ tiên ông bà để lên rừng ở cả. Số người tình nguyện thì ít mà phần nhiều là bị vận động. Những ai đi cải tạo về mà đăng ký đi kinh tế mới thì được trả quyền công dân ngay, bằng không có khi phải chịu quản thúc hàng năm trời.
Tất cả tình nguyện viên được tập trung lên xe chở đến một nơi heo hút nào đó rồi bỏ xuống, họ đều bị cắt hộ khẩu, sau này vì khổ quá muốn quay về cũng không được. Tuy nhiên rất nhiều người không chịu đựng nổi đã tháo chạy khỏi những tập đoàn kinh tế mới, đi tứ tán khắp nơi, không ít người trong số họ đã tìm đường vượt biển.
Trước tình hình này ba tôi và một số người bạn thân tình quyết định đi kinh tế mới diện tự do. Nghĩa là ba tôi không nhận trợ cấp của nhà nước và ông có quyền đi tới bất kỳ vùng đất nào mà ông cảm thấy thích hợp để lập nghiệp. Ông nghỉ giản dị, rằng như vậy sẽ không dính líu đến chính quyền nữa.
Sau hơn tuần lễ bị nhồi nhét trên những ga tàu chợ, cuối cùng ông cũng đã đến được vùng núi đất đỏ bazan thuộc huyện Châu Thành - Đồng Nai, đồ đạc mang đi mất sạch, gia tài chỉ còn lại duy nhất cây rựa.
Những khoảng đất gần khu dân cư đều được những người đến trước hoặc dân địa phương cắm cọc xí phần, những trường hợp đến sau như ba tôi phải vào tận sâu trong rừng già. Sau gần một năm ăn đói nhịn khát, đốn hạ cây rừng, vật lộn với sốt rét, vừa làm công việc của mình lại phải đi làm công cho người khác để đổi lấy lương thực, dù nỗ lực hết sức ba tôi cũng chỉ khai hóa được khoảng trên dưới 1 hec-ta.
Năm đầu tiên, do mới khai phá đất còn tươi, chồi cây lên rất mạnh, việc trông trọt rất khó khăn, mà năng suất lại rất thấp. Mùa vụ đầu tiên chỉ đủ đổi gạo ăn, dù rất thương nhớ vợ con nhưng ông không thể về thăm. Năm sau, khi những cây bắp, những luống đậu bám rể tro rừng xanh mơn mởn, báo trước một vụ mùa khấm khá.
Ông viết thư về cho mẹ tôi bảo bà thu xếp, để ông ra đưa vào Nam sinh sống.
Tuy không phải là điều gì to tát quá, nhưng nghĩ đến việc gia đình đoàn tụ sinh sống dựa trên mảnh đất mình đã đổ công sức mồ hôi để có được, để khỏi đi làm theo tiếng kẻng, cuối vụ thì lại chầu chực để được còm cõi chia phần, ông cảm thấy vui vui như vừa tìm lại được cái gì mình đã đánh mất. Từ khi toàn bộ gia sản cả một đời dành dụm được bỗng nhiên không còn là của mình, ngay chính bản thân mình cũng không còn là mình nữa, ông nghĩ cuộc sống kể như chẳng còn gì cả. Đến bây giờ ông nghĩ mình đã có quyết định cực kỳ sáng suốt, ông đã đi đúng con đường cần phải đi. Sau này nơi đây sẽ thành vườn cà phê, hồ tiêu hay vườn cây ăn trái trĩu quả, tuy phải sống xa quê hương, xa bà con ruột thịt, xa mồ mả tổ tiên ông bà, nghĩ có phần không phải, nhưng ông không thể làm được gì hơn thế. Sống gần nhau mà phải đấu đá giành giật nhau từng miếng ăn, muốn làm con gà giỗ cha mẹ phải xin phép chính quyền thì quả là nhục nhã vô cùng.
Một buổi sáng ba tôi đang làm cỏ bắp trên rẫy, nghe tiếng gọi từ phía lán trại, ông cảm thấy có điều gì đó không bình thường. Thường ngày hay có những cán bộ đi lùng bắt những người trốn nghĩa vụ quân sự khắp nơi đổ về (thời kỳ này chiến tranh ở Campuchia xảy ra rất ác liệt) nhưng họ thường ập đến bất ngờ vào ban đêm. Ông quay về trại mà trong lòng cảm thấy bất an.
Một trong số ba người nói với ba tôi là họ đến đây để mời ông đi họp. Ông ta nói buổi họp rất quan trọng nên họ phải đích thân vào tận từng nhà để báo.
Sáng hôm sau, tất cả bà con trong khu đó đều phải ngưng công việc, lội bộ gần 10km ra hội trường xã. Cuộc họp chỉ vỏn vẹn mấy chục người trong khu "tân lập”, chẳng cần thưa gởi gì nhiều, sau một hồi quán triệt chủ trương làm ăn lớn của đảng, ông cán bộ đi thẳng vào vấn đề: Tỉnh ủy vừa có quyết định trưng dụng toàn bộ số đất bà con vừa khai phá để thành lập nông trường cà phê.
Mấy mươi người ngồi im lặng như tờ, tất cả đều nhìn về ba tôi, một người lớn tuổi nhất. Họ nghĩ ông sẽ đứng lên phản đối, nhưng ba tôi đã ngồi im.
Ông nghĩ cách mạng mỗi khi đã quyết định điều gì thì tiếng nói của người dân chẳng có ý nghĩa gì cả.
Ông cán bộ nói tiếp, chính quyền sẽ không để bà con thiệt thòi, bà con về làm đơn kê khai diện tích đưa lên xã xác minh, chúng tôi sẽ hoàn trả lại tiền khai hoang cho bà con một cách đầy đủ…
Từ cuộc họp trở về, ba tôi nằm liệt giường và lên những cơ ho dữ dội, anh em hàng xóm thương tình làm đơn kê khai cho ông chứ ông không còn thiết gì nữa cả. Chỉ chưa đầy một tháng sau ngày họp, mấy ông cán bộ trong ban đền bù mang tiền đến tận nhà cho cho ba tôi. Họ cầm ba- rem ra đọc rồi giải thích đại loại như, một sào bao nhiêu công chặt cây, bao nhiêu công đốt dọn, nhân với tổng diện tích, được bao nhiêu công nhân với số tiền công một ngày ra tổng số tiền. Còn cây hoa màu có sẵn giữa rẫy họ cũng tính khá chi tiết, một sào bắp, đậu bao nhiêu kg giống, nhân với số tiền mỗi kg, bao nhiêu công trồng trỉa làm cỏ nhân lên thành tiền. Họ tính toán xong đưa tiên cho ba tôi, ông chẳng buồn nhận, họ đặt xấp tiền lên bàn rồi kêu ông ký vào sổ.
Nhận được chút tiền còm đền bù, anh em một số rủ nhau đi nơi khác tiếp tục sứ mạng khai hoang, một số quay lại làm công trên chính mảnh đất của mình.
Sau này, nhận thức được vấn đề, đây chẳng phải là chủ trương chính sách gì cả mà là do một số cán bộ muốn lập đồn điền nên kết hợp với chính quyền địa phương bày trò ma giáo cướp công sức bà con, họ đã làm đơn tập thể tố cáo lên các cấp từ huyện đến tỉnh, họ còn kéo nhau ra tới Hà Nội, sự việc dây dưa đến những năm cuối thế kỷ 20.
Vụ kiện cáo kéo dài chỉ vỗ béo các ông cò luật còn bà con vốn nghèo nay càng thêm túng quẫn.
Riêng phần ba tôi, sức khỏe cũng như tuổi tác đã không cho ông một cơ hội nào nữa cả. Ông trở về quê với một thể trạng tiều tụy, và tinh thần hoàn toàn suy sụp. Khi về tới nhà thì được biết má tôi cũng vừa bán xong nhà cửa và đồ đạc để chờ ba tôi về đưa gia đình vào Nam.
Ba tôi lại nổi cơn ho.
Vậy nhà tôi bây giờ không còn gì nữa cả. Mẹ tôi khóc lóc van xin người ta để chuộc lại căn nhà, nhưng không thể. Hai ngày sau khi ba tôi trở về thì họ đến tháo dỡ nhà tôi mang đi.
Ba tôi đổ đốn, mắng nhiếc mẹ tôi dẫu biết rằng bà không có lỗi, mẹ tôi rất thương ông nên chỉ im lặng. Lúc này tôi đang học lớp 7-8 gì đó, tôi chỉ thấy thương ba mẹ tôi chứ không biết gì. Bà con thương tình người cho cây tre, tấm tranh, giúp làm cho nhà tôi cái lều nhỏ để tránh mưa, nắng...
Số tiền đền bù, chỉ đủ trả tiền tàu xe, mua cho tôi và mẹ tôi mỗi người một bộ đồ mới, còn lại đủ cắt mấy thang thuốc bắc là hết.
Má tôi đã phải dùng đến số tiền bán nhà để thuốc thang cho ba tôi, nhưng bệnh tình ba tôi không hề thuyên giảm. Ông đã phải sống trong bệnh tật, và tinh thần bấn loạn trong suốt gần 5 năm ròng.
Ba tôi mất khi mới chỉ ngoài bảy mươi.
Như vậy, cả cuộc đời ba tôi từ khi sinh ra trên làng quê cho đến lúc chết đi trên quê nhà, Ông đã cố gắng hết sức mình để làm tròn bổn phận của người nông dân đúng nghĩa, chưa bao giờ có ý định gì hơn thế, nhưng xem ra chẳng dễ dàng gì.
Tags:
Featured

.jpg)



Thuận sống, chống chết!
Trả lờiXóaKhông lẽ sợ chết mà không làm gì sao? Không lẽ 80 triệu dân lại chỉ để cho mấy tên Pak Pó đè đầu cỡi cổ? Chỉ cần người dân có can đảm, dù chỉ một lời chửi thề cũng làm cho chế độ CS lung lay. Và nếu cần trước khi đi chết hãy rủ thêm một tên Pak Pó đi theo.
XóaNhân cái cảnh này mười lăm, hai mươi triệu lần khắp các thôn, xã quê Việt thì có cái gọi là thiên đường xã hội chủ nghĩa ...
Trả lờiXóaNhững chuyện như thế hầu như đều có xãy ra sau 75 .
Trả lờiXóaTuy nhiên quê tôi thì có khác ,là không có ai chịu đi làm cho HTX cả , vì vậy dất ruộng của ai người đó cứ giữ mà làm , chỉ nộp thuế mà thôi , nhờ đó mà quê tôi ngày càng ăn nên làm ra .
Đến khi có khoán 10 ??? Người ta trả đất ruộng về lại cho Nông dân ...v...v.. cs bảo là phát hiện mới , thực ra chẳng có chi là mới , vì Miền Nam đã đi trước lâu rồi , cs làm Phỏng dái MNam , phải bị tụt hậu so với các nước trong khu vực đến vài chục năm .
Thật là Vận Nước đã đến lúc khó khăn .
Tụt hậu vài chục năm thì còn may. Chúng nó phá nát hết rồi. Không không biết chừng nào VN mới có thể vực dậy lại được. Nếu như VN vẫn bị VC cai trị trong vòng 5 - 10 năm nữa có thể VN sẽ bị giặc tàu xâm chiếm hoặc là tiêu diệt.
XóaLức Thê đã viết đúng thực trạng của vùng "xôi đậu" vậy mà đã từng có người xưng là lính "ngụy" không tin và còn hỏi tại sao không chịu đến vùng không "xôi đậu". Cảm ơn Lức Thê đã viết giùm tôi về những gì tôi đã trải qua.
Trả lờiXóaAi xưng là lính "ngụy"? Nếu không phải là bạo quyền ăn cướp CSVN gán ép cho họ. Chỉ khi nào Lục Bình là CAM mới dùng từ này gán cho họ. Bởi xuất thân cùng một "bầy" và cùng một ổ làm sao làm khác được???
XóaĐúng! Không ai tự xưng là lính ngụy, cũng như những ai hiểu, không bao giờ gọi là lính ngụy, mà là lính Việt Nam Cộng Hòa.
XóaBiết thì thưa thốt, không biết thì nên im lặng giấu cái đuôi chồn cáo.
Đúng là:" Biết thì thưa thốt, không biết thì nên im lặng giấu cái đuôi chồn cáo."
XóaTôi dấu chữ ngụy vào trong 2 ngoặc kép ("ngụy" ), có hiểu ý nghĩa chữ ngụy trong 2 ngoặc kép không???!!!
Đây là lối sóng bắt đầu của Xã Hội Chủ Nghĩa . Nhân Dân ta còn phải Hy Sinh nhiều hơn nữa. Con đường 20 cây số đến Chủ Nghĩa CS đang mở rộng mà mỗi kế hoạch ngũ niên chỉ là bước tiến căn bản.Hảy cố lên Nhân Dân Cách Mạng Anh Hùng
Trả lờiXóaViệt cọng khi chưa vô chiếm làng.Chúng không đụng đến một cọng rau khoai.Cho nên dân chúng khen .Đến khi chiếm rồi Chúng đi thâu luá gạo tiền bạc.Lúc đó mới ngã ngữa ra lũ cướp cạn có môn bài.
Trả lờiXóaKính gởi người viết Lức Thê, tôi đồng ý với những ý chính của bạn nói lên nỗi khổ cực của người nông dân " vùng sôi đậu" trong bài này,những điều nói về Ông Cụ thân sinh của bạn phải hứng chịu trước thói ác, trò đểu, tính điiêu của VC. Xin trích 1 ý mà bạn đã đặt thành câu hỏi, nêu ra nỗi niềm u uất vẫn mang nặng trong lòng. Thưa bạn, theo thiển ý của tôi, người nông dân VNCH vốn rất chất phác nơi quê bạn nếu bị buộc phải sống cảnh " ngày QG, đêm CS " là đã rất hạn hữu, trong số 2.500 Xã của MNVN, số ấp để người nông Dân phải chịu tình cảnh này, thực tế là rất ít, là con số lẻ, chỉ chưa đầy hàng trăm đâu! Còn nếu thực có số thôn,làng sau cuộc CS công khai xua quân vượt giớ tuyến 17 vào "mùa he đỏ lửa" tổng tấn công hòng chiếm MNVN bị VC chiếm 100% thực sự cũng ít hơn rất nhiều và nếu có ở nơi nào đó (ở Quảng Tri,giáp vĩ tuyến 17)) thì tuyệt đại đa số dân chúng cũng đã dìu dất nhau thu vén chạy về theo QG tìm đến nơi để được bảo vệ an toàn , để trốn tránh quân ác CS. Và cũng để trả lời cho 1 câu hỏi mà cho đến tận hôm nay,bạn vẫn khắc khoải và cả ấm ức trong lòng. Thưa bạn, Quân Cán,Chính VNCH hoàn toàn không hề có 1 lí do nào khác đẻ "bỏ rơi" đồng bào ruột thịt mà có nhiệm vụ thiêng liêng với tất cả DANH DỰ và TRÁCH NHIỆM là phải bảo vệ dù có phải đổ máu, dù có phải hy sinh. Hỏi đẻ mà hỏi vậy thôi! Chắc chắn bạn cũng thừa hiểu. Một đàng là quân cướp, là quân xâm lược...Chúng phải cố xâm để mà chiếm, phải cố cướp để để mà sống...lại bị cả cái khối CSQT đưa súng, đạn...buộc phải xua quân chiếm MNVN (người Việt bên nao chết chúng chẳng tiêc thương)chỉ để thực hiện ý đồ nhuộm đỏ, thống trị toàn cầu. Còn thực trjang Quân,Dân,Cán, Chính VNCH..kể từ sau 1072 khi Mỹ và TC bất tay sau khi mặc cả. Người Mỹ đồng Minh đã phản bội, đã bỏ rơi toàn dân MNVN (điều tệ hại này, việc bội phản này...chính Ngoại Trương Kít vừa năm ngoái đã phải nói lên lời hối tiếc và ân hận - Ngoài việc rút quân, họ đã giảm viện trợ từ hơn 2,6 tỷ USD/năm xuống còn hơn 900 triệu, rồi chỉ còn có hơn 600 triệu. Quân, Cán, Chính VNCH hoàn toàn không có lý do nào khác để bỏ mặc đồng bào ruột thịt của mình phải sống cảnh lầm than, phải chịu cảnh nghiệt ngã, phải chịu kiếp tôi đòi... trong nhà tù hình chữ S do VC tam chiếm. Thân chào.
Trả lờiXóaTrời ơi!
Trả lờiXóaĐọc chuyện của bọn VC tàn ác, bất nhân, sao thấy tởm lợm miệng lưỡi của bọn cướp nước giả nhân giả nghĩa. Chỉ tiếc là người miền Nam sao mà dễ tin và ngây thơ thế. Bây giờ chỉ còn chờ làm công dân hạng hai của tàu phù mà thôi.
Nói lấy được là bệnh của những tên độc tài, áp đặt sẵn sàng trà đạp lên phẩm giá, sự thật để hãm hại người khác. Lúc có chức có quyền thì tìm mọi cách để nói láo, bịt mồm, bịt miệng người khác. Điển hình là tên VCH - nguyên chủ nhiệm khoa KHXH trường sĩ quan Thông tin Nha Trang trong nhiệm kỳ mà hắn đã trù dập, làm nhục bao nhiêu thuộc cấp.
Trả lờiXóaNhững người trẻ bây giờ , rất vô tâm . Họ không bao giờ biết được giã tâm của bọn cộng sản bắc việt
Trả lờiXóaGửi bạn Lức Thê,
Trả lờiXóaCâu chuyện mưu sinh nhọc nhằn, tuyệt vọng của gia đình bạn thật xót xa. Tôi từng biết nhiều câu chuyện tương tự. Người nông dân vô tội Việt Nam phải trả cái giá ghê gớm để chỉ được tồn tại trên mảnh đất tổ tiên. Một sự thật phủ phàng, dù đau khổ, tuyệt vọng đến mức độ nào chăng nữa, chúng ta vẫn phải tiếp tục sống. Dù cho đôi khi cái cuộc sống khốn cùng này cũng không còn khác cái chết là bao nhiêu !
Tuy nhiên, còn sống là còn hy vọng ! Hãy viết những bài viết chân thực để cho các bạn trẻ VN thức tỉnh. Đừng để những bài học khổ đau của người nông dân vô tội VN phải chìm vào quên lãng . Một tác phẩm văn học " Chùm nho uất hận" của nhà văn Mỹ john Steinbeck cũng phơi bày sự cay đắng tuyệt vọng của người nông dân Mỹ trong thời kỳ lập quốc (?). Tại sao Việt Nam lại không chứ ?
Nếu CSVN không làm gì để thay đổi cảnh bất hạnh của người nông dân hiện nay, Tôi thiết nghĩ, đến lúc mà cái sống nhọc nhằn- không còn là sống như một con người nữa- ngang bằng với cái chết thì lúc đó là lúc chung cuộc của CS VN.
Rất mong muốn các bác các chú đưa lên những câu chuyện như thế này để chúng cháu biết được thực trạng xã hội dưới ách thống trị của Cộng sản. Xin cảm ơn tác giả
Trả lờiXóaBạn thân mến,
XóaXin bạn chọn 1 nick khác thay vì DLB. Cám ơn bạn.
Danlambao
Ủa cứ thấy DLB là phải dịch là danlambao hả trời ? Biết đâu là một ý khác thì sao ?
Trả lờiXóaTrước năm 75 , nhà tôi có rất nhiều ruộng ở quê . Sau năm 75 tự nhiên ruộng hổng phải của nhà tôi nữa . Gia đình tôi cũng sống được cho đến giờ có sao đâu . Chỉ có điều quần áo sau này phải vá đụp miếng phía trước , vá chằng miếng ở sau...( giấy tờ chứng nhận ruộng có tên Ba tôi trước 75 vẫn còn giữ đó..nói thiệt không có xạo đâu )
Trả lờiXóaDBL hổng phải Dũng Bú Lờ đâu đó nha ...tội lỗi , tội lỗi , thiện tai , thiện tai...
Bạc
Trả lờiXóaHoàn toàn thông cảm với bác. Sẵn đây em cũng chia sẻ vài chuyện tương tự ở quê em.
Trả lờiXóaLúc…phỏng d..á...i xong thì em tròn 4 tuổi.
Kỉ niệm đầu tiên của em với cọng sản là các chú bộ đội và những câu khẩu hiệu viết treo trước nhà, về một cuộc cách mạng, một VNDCCH và một đảng cọng sản muôn năm! Tất nhiên vào thời điểm đó, những nội dung này nghe kêu và chưa thể hiện đúng bản chất và thực tế kinh hoàng của nó trùm phủ trên cuộc đời những người nông dân chất phác, và thị dân văn minh cả nước vào những năm sau đó và mãi tận bây giờ.
Việc xáo trộn đầu tiên thời điểm đó là mỗi một nhà đều phải bao ăn bao ở (nói theo kiểu ngày nay) hai hoặc ba chú bộ đội. Những con người lạ hoắc này cũng khá hiền hòa, mặc dù, họ có thể là những người ở lại để tiêu diệt nốt những đồng bào chống đối ở bên kia chiến tuyến. Nhưng em không sure lắm về nhiệm vụ của họ. Thỉnh thoảng họ cho trẻ con vài bánh lương khô, ăn vào khát nước kinh khủng, nhưng khá ngon
Cha em hình như có đi dân quân tự vệ hay gì đó một thời gian thì phải (vì ộng đã mất sau đó 5 nên không check được). Lúc cả làng phải theo lệnh chạy loạn, ông ngồi trên một chiếc phản trước nhà, với một cái điếu cày. Ông bảo với cả nhà “tau không đi mô cả”, “tau không sợ cọng sản”. Em không hiểu được ông đã có kinh nghiệm gì về những người đó và vì sao ông cả gan như thế.
Những xáo trộn sau đó chính là sự khởi đầu của vô vàn đau khổ. Hãy xem, họ từng bước tước đoạt và làm tê liệt giá trị tư hữu do mồ hôi công sức, cả máu và mạng sống của những người đã khai hoang và biến một nơi rừng thiêng nước độc, trở thành quê hương mới, trù phú và bình yên.
Đầu tiên là những thửa ruộng và nương rẫy cà phê tươi tốt của riêng từng gia đình, những đàn trâu, bò béo tốt, những chiếc máy đêm ngày cày xới ruộng đồng bỗng bị gô chung vào một cái hũ gọi là hợp tác xã. Mô hình cộng đồng nguyên thủy được tái lập, khi mọi người, dù buồn rầu đau đớn, bị buộc phải mang những thứ mình kiếm được do lao động cần mẫn và công bằng, hợp lẽ, chất vào một nơi chung mà ở đó có rất nhiều luật lệnh, nhưng rất ít sự đúng đắn, khoa học và sự hứng thú làm ăn. Chính quyền mới phân chia lại vô tội vạ. Người dân phải làm thuê trên chính mảnh ruộng, hay nương rẫy của mình, hoặc trên một mảnh ruộng hay nương rẫy của người hàng xóm. Còn đâu niềm vui của buổi bình minh khi vác trên vai cuốc cày ra đồng, mà trong lòng biết thành quả mình sẽ làm ra, sẽ không thuộc về mình? Trâu bò là một phần sức kéo cũng đi đâu mất dần. Những chiếc máy cày bị “nhốt” vào trong một nhà kho, để hoen rỉ theo thời gian, và bị chính những người làng vì đói hoặc vì bực tức mà lẻn vào phá phách hoặc lấy trộm những bộ phận nào có thể tháo được.
Sau đó, cái gì không thuận quy luật, ắt sẽ có xung khắc. Bao nhiêu năm bà con xóm xóm làng, an cư lạc nghiệp trên phần đất tư hữu, bỗ dưng quay ra phang nhau, mà phang nhau thiệt bằng cuốc xẻng. Nhà ông Minh, nhà ông Lý, nhà ông Diện, nhà em ect…Sao mà chua xót. Mà cán bộ ra lịnh cũng là “phe ta” cả chứ có ai xa lạ? Nhớ có lần đi học về, tranh thủ đi mót cà phê, mót ngay trong rãy mình, sau khi người ta đã thu hoạch, thế mà em vẫn bị anh S bắt nhốt ở trụ sở xã – bọn bạn học cùng lớp đi ngang nhìn thấy, thật xấu hổ quá đỗi. Rồi có nhà ông N, một trong những trưởng lão đáng kính của làng, không chịu vào HTX bị hoạnh họe liên tục, khiến ông mấy lần lội bộ 60 cây số lên tỉnh kiện mồm. Thua thì cầm chắc, nhưng thật là khẳng khái và đúng lẽ.
Rồi Que sera sera, cái gì đến phải đến. Chỉ mấy năm sau, cả làng đang no bỗng quay ra đói. Bởi ruộng đồng thiếu nước, thiếu phân, thiếu chăm chút trở nên khô cằn, lúa ngô héo úa gầy tong teo. Gạo thơm cơm trắng biến mất. Thịt cá, nước mắm, đường dầu tỏi trở nên hiếm lạ. Thay vào đó là khoai mì, hoặc bắp khô hầm chay. Mà xin lỗi các bác đôi khi cũng bữa có bữa không. Bà L, một trong những người Saigon theo chồng về quê em, vốn là một phụ nữ lịch lãm sang trọng, tự dưng nổi khùng. Suốt ngày bận chiếc áo dài trắng, nằm lăn ra giữa những vũng nước bùn trên đường làng, miệng rên rỉ điều gì đó không rõ. Chắc bà vị sự thay đổi uất ức hóa điên.
Trả lờiXóaRồi đêm đêm, người ta dùng những chiếc gậy nhọn bằng gỗ hoặc sắt, đi vào những nhà nghi ngờ có cất dấu cà phê hoặc nấu rượu, châm chọt khắp bếp, khắp chuồng heo chuồng gà để tìm tang vật. Nỗi sợ được thì thào từ người này đến người kia. Thật quái đản.
Tình trạng đó kéo dài trong nhiều năm. Tàn phá cuộc sống no đủ thanh bình nơi làng quê bé nhỏ của em. Giờ viết lại những dòng này, tự dưng nước mắt chảy vì thương cảm cho cha anh và bà con quá. Nhưng, sự việc cũng có dừng lại ở quy mô và hình thức đó đâu? Nó lan tỏa khắp cả nước và kéo dài quá rồi!
Các đại gia cà phê đang "vỡ nợ" bà con lấy gì mà sống? Liệu có trở lại những năm thập niên 1970? Ký Ức là dân Banmê, Quảng Đức hay Đức lập phải không?
XóaTrước năm 75, tôi học tiểu học, mỗi ngày được uống một ly sữa và một ỗ bánh mì. Lúc cặp sách đến trường tôi còn nhớ là không phải đóng bất cứ một khoản tiền nào, học giỏi còn được học bỗng rất giá trị. Ngay cả ngày nhà giáo 20/11 cũng không có nhưng học trò rất tôn trọng và sợ thầy cô hơn cả cha mẹ. Sách giáo khoa được phát không, cuối năm trả lại nhà trường, để cho lớp kế lên nên học sinh phát động phong trào giữ sách đẹp được thưởng... Nói chung tất cả những gì tốt đẹp đều quy tụ vào mái trường thân yêu trước năm 75.
Trả lờiXóaSau 75, thật sự đời học sinh héo úa khi bị nhồi sọ bác đảng... lúc nào cũng phải tung hê mặc cho bụng đói meo thêm phần lo sợ cho cha mẹ có bị đi cãi tạo hay bắt bớ... không khí lo sợ bao trùm suốt thời gian dài, bên cạnh dịch ghẻ ngứa và đau mắt đỏ hoành hành đến khủng khiếp. Ai cũng nói bộ đội trong rừng đem ghẻ ngứa về Sài Gòn, nhà nhà bị ghẻ, người người bị ghẻ, sáng tập trung đầu hẽm gãi, tối chịu trận gãi, có người quên cả mắc cở thò tay vào đủng quần trân mình mà gãi... nhớ lại còn khủng khiếp.
Rồi sau đó bị ép đi kinh tế mới đến vùng đất phèn chả trông cây cối gì được, ráng chịu đựng 2 năm phải trốn về lại SG, tiếp tục cuộc sống queo quắt nhờ ơn đảng...
Mong rằng tất cả người Việt chúng ta hiểu rằng: cần phải tự mình có sự khôn khéo và tự cường hơn trước gấp ngàn vạn lần trong bối cảnh thế giới ngày nay. Nhờ vậy chúng ta mới không dẫm vào vết xe đổ cũ. Mong lắm thay...Mong lắm thay!!!
Trả lờiXóaQua bài viết của tác gỉa Lức Thê nóí lên một vấn đề nhức nhối mà ai cũng thấy, cũng biết nhưng cũng không dễ dàng giải quyết vào thời điểm đó:
Trả lờiXóa“...Nếu bình thường mà nhà nào xay máy với số lượng thóc lớn thì lập tức bị chính quyền gây khó dễ, nghi ngờ tiếp tay cho VC. Chính vì vậy, cả ngày làm việc vất vả, mà nhiều hôm cả nhà tôi phải thức đến tận khuya giả gạo để kịp giao đúng giao đủ. Điều gì khiến ba mẹ tôi phải tuân phục như vậy? Lần đầu có thể qua quýt, nhưng lân 2 lần 3 thì họ dễ dàng quy kết anh là người chống đối cách mạng, là Việt gian, như vậy nghĩa là tính mạng đang bị đe dọa. Họ sẽ gõ cửa mời anh đi "họp" bất cứ lúc nào, và vĩnh viễn không trở về nữa. Làng tôi và các làng bên đã có rất nhiều trường hợp như thế. ...”.
Qua sự kiện mà tác gỉa nêu ở trên. Tôi chỉ có thể lý giải:
1. Đa số quần chúng miền Nam (từ vĩ tuyến 17 trở vào Nam) còn mơ hồ, lẫn lộn giữa Quốc gia và Cộng sản!!!
2. Đóng thuế cho quốc gia thì kêu rên "sưu cao, thuế nặng". Đóng "hụi chết" cho cộng sản" thì thức đêm, thức hôm gĩa gạo, bóc đậu, xẻ thịt để cung cấp cho du kích & bộ đội miền Bắc đánh phá, giết hại đồng bào, xâm chiếm miền Nam.
3. Ơ thờ, "ò ơi, ví dầu". Không có cái đầu để suy xét, phán đoán đâu là chính, đâu là tà? dù biết rõ rằng: "...nhưng lân 2 lần 3 thì họ dễ dàng quy kết anh là người chống đối cách mạng, là Việt gian, như vậy nghĩa là tính mạng đang bị đe dọa...". Điều này có thể suy luận là những người này đã có "chọn lựa" rõ ràng giữa Quốc - Cộng??? Nếu đúng thì tại sao cứ mở miệng là quy trách:
"...Cho đến bây giờ tôi vẫn không hiểu nổi tại sao chính quyền quốc gia lại để cho dân mình phải sống cảnh như vậy suốt bao nhiêu năm trời. Họ thật sự bất lực hay tại một lý do nào khác hơn?...".
Tác gỉa Lức Thê đặt ra câu hỏi nêu trên, nhưng tôi nghĩ tác gỉa đã có câu trả lời? Bởi một thằng ăn trộm, ăn cướp chỉ chờ những lúc gia chủ sơ hở, nó mới xâm nhập ăn trộm hay dí dao để ăn cướp? Có tên nào dại dột đâm đầu vào khi gia chủ cho người nhà canh gác cẩn mật với đèn đưốc sáng choang?
Đúng như ý kiến của @TT ở trên: "...Thưa bạn, Quân Cán,Chính VNCH hoàn toàn không hề có 1 lí do nào khác để "bỏ rơi" đồng bào ruột thịt mà có nhiệm vụ thiêng liêng với tất cả DANH DỰ và TRÁCH NHIỆM là phải bảo vệ dù có phải đổ máu, dù có phải hy sinh...".
Nhưng thực tế là "LỰC BẤT TÒNG TÂM". Với sự đánh phá khốc liệt và triền miên từ CS Bắc Việt với sự viện trợ dồi dào từ khối CS quốc tế, làm sao miền Nam phát triển kinh tế vươt bực để "TỰ TÚC, TỰ LẬP" mà không phải nhận viện trợ từ nước ngoài. Chưa nói đến việc đâm sau lưng chiến sĩ của những kẻ "ăn cơm quốc gia, thờ ma CS". Những kẻ nối giáo cho giặc phá nát và làm mục ruỗng rường cột quốc gia của TT Thích Trí Quang, TCS từ sau 1963. Như phá hủy các "Ấp Chiến Lược", Khuynh loát giáo hội Phật giáo nổi loạn để làm xáo trộn và chia rẽ xã hội miền Nam cũng như đưa cáb bộ nằm vùng xâm nhập vào các cơ cấu xã hội miến Nam. Và sự phản bội của đồng minh sau 1972 v.v... (tiếp phần sau).
Tác gỉa Lê Thức đã viết rất đúng, rất thực tế với những chi tiết sống động và cay đắng. Nhưng rất tiếc tác gỉa đã không hay chưa có nhận xét một cách khách quan khi đặt dấu hỏi về chính quyền miền Nam và QL.VNCH. Chỉ đến khi CS chiếm trọn đất nước và đưa người dân Việt chui vào gông cùm CS, tác gỉa mới nhận rõ được bộ mặt thật của CSVN.
Trả lờiXóaCó thể có người trách tôi là không thông hiểu tình cảnh của người dân trong vùng xôi đậu. Nhưng như tôi đã nói ở trên. Chính quyền miền Nam là chính quyền Tự Do, Dân Chủ nên đã để người dân 'TỰ CHỌN LỰA" nơi ăn, chốn ở. Họ chỉ tuyên truyền và khuyến khích người dân di dời đến những nơi an toàn, an ninh. Tại sao cả triệu người dân miền Bắc bỏ hết của cải, đấ đai mồ m3 ông bà để bỏ phiếu bằng chân vào miến Nam và họ vẫn sống vàsống mạnh. Tại sao ngươì dân "vùng sôi đậu" không di dời. Bởi họ đã có sự chọn lựa, nên đừng trách ai. Nếu tôi có quyền vào thời điểm đó. Tôi sẽ tạm giữ tất cà lương thực, thực phẩm, nhu yếu phẩm và thuốc men của mọi người dân trong vùng sôi đậu. Chỉ để lại đủ cho gia đình họ sinh sống. Số dư sẽ thu mua lại cao gía hơn thị trường 10% bỏ vào trương mục ngân hàng. Cho rút khi gia đình có nhu cầu thực sự. Hơi độc tài đó, nhưng có thể giúp miền Nam đứng vững và người dân cũng không phải ăn bánh vẽ, với những chi phiếu không tiền bảo chứng của CSVN sau 1954....
Không như một số ít hiện nay vì quyền lợi, vì bổng lộc vẫn ra sức bênh vực cho CSVN hay chỉ biết chê trách, bôi nhọ người lính và chính thể VNCH như một vài tên CAM trong comment bài này. HÃY THỨC TỈNH, TRỄ CÒN HƠN KHÔNG.
"Thiên đường "đói,chủ nghĩa cướp và tư tưởng lừa đảo.
Trả lờiXóaMột sự thật đau lòng. Câu chuyện làm tôi liên tưởng tới Việt Vương Câu Tiễn và thần dân nước Việt. Chỉ trong khó khăn, hoạn nạn thì mới có nhau, vì nhau, thương yêu nhau, một khi trời quang mây tạnh, sự nghiệp viên mãn rồi thì dân vẫn là đen.
Trả lờiXóaTừ xa xưa ông cha chúng ta đã xây dựng thôn, xóm, làng mạc với những luỹ tre xanh, các cổng làng và các trạm gác có mõ để báo động một khi có giặc hay biến cố nào đó. Các vua quan thì cho đắp thành lũy, hào sâu để bảo vệ chế độ và cơ quan v.v... Các tư gia thì bên ngoài là hàng rào và cổng, bên trong là nhà với cửa đóng, then cài khi đêm về để bảo vệ mạng sống cũng như tài sản cá nhân, gia đình.
Trả lờiXóaThì việc phá hủy "ấp chiến lược" đưa đến việc mất an ninh và không thể bảo vệ dân chúng của chính quyền miền Nam là hệ qủa tất yếu mà những người chống đối chính sách "ấp chiến lược" phải gánh chịu, còn kêu ca cái nỗi gì??? Để đến nay hối tiếc và sáng mắt thì đã muộn!!! Thay vì tự trách mình và trách những kẻ lạm dụng sự tự do, dân chủ để áp lực phá hủy hàng rào bảo vệ thôn xóm. Lại quay sang trách móc Quận đội và chính thề VNCH? Vậy có công bình và lương thiện???
Đọc những dòng của tác giả tôi thấy cũng chưa khủng khiếp bằng gia đình và dòng họ nhà tôi đã trãi qua,nhưng vì tôi cũng không có tài viết lách nên k thể kể hết cho có đầu đuôi được .Khi tôi được khoảng 13 tuổi (sau 30/4)được 8 năm tình cờ tôi có đọc 1 quyển sách viết về dòng họ nhà tôi (sách này là do CS)xuất bản lúc đó tôi mới hiểu vì sao nhà tôi ra nông nổi thế này.Hiện giờ tôi cũng đã 43 tuổi,những người ông của tôi đã qua đời nhưng ngôi nhà TỪ ĐƯỜNG vẫn còn dấu tích một thời
Trả lờiXóaCó lẽ hầu hết những ngưới vào trang thôn Dân Làm Báo đều yêu chuộng dân chù, tự do.Sử dụng quyền không đồng ý với tác giả là điều không có gì phải nói,nhưng có một số ít lại sử dụng thêm cái quyền CHỤP MŨ người khác nữa, khi có ai nói khác lại vội vàng chụp ngay cái mũ C.S., đôi khi chụp luôn cái CHẢO là CAM !
Trả lờiXóaNgười lính VNCH không bỏ người dân vùng xôi đậu , đó là người lính của các sư đoàn, của BĐQ, của ND, của TQLC, của BCD, của LLĐB... Nếu ai đã từng sống ở vùng xôi đậu chắc chắn hiểu rằng những người lính Nghĩa Quân,cán bộ XDNT chỉ sống với dân ban ngày,(xin lỗi nhửng người lính đó) còn ban đêm? họ ở đâu tôi thật tình không thấy ,không biết.
Ngay như tỉnh của tôi sống (miền Trung)không phải 30% thôn xóm mà ít nhất 40% thôn xóm là vùng xôi đậu. Người dân ,ban ngày thì rào lại những chỗ bị phá của hàng rào ấp chiến lược theo sự hướng dẫn của cán bộ XDNT, ban đêm kéo nhau dùng rựa chặt phá hàng rào ấp chiến lược theo lệnh của "cán bộ cách mạng". Bộ người dân thích làm như vậy , sống kiểu như vậy hay sao?
Nếu nói người dân thích C.S. thì chưa đúng, người dân chỉ thích mảnh ruộng, con trâu của họ mà thôi.
Khá buồn... cười khi Lục Bình không hiểu sự phân công, phân nhiệm của mỗi binh chủng hay đơn vị. Nhưng lại sẵn sàng lên tiếng chê bai, trách cứ. Làm gì có lính của các sư đoàn, của BĐQ, của ND, của TQLC, của BCD, của LLĐB... đóng quân một chỗ để giữa an ninh cho dân? Họ đều là các binh chủng TRỪ BỊ. Nghĩa là nơi nào áp lực cộng quân qúa mạnh hay đang bị công quân tấn công, chiếm cứ. Các đơn vị này được điều động đến để tấn công, đánh chiếm trở lại.
XóaLục Bình chê trách Nghĩa quân, Địa Phương quân vậy Lục Bình có biết Nghĩa quân và Địa Phương quân là ai và xuất xứ từ đâu không? Thưa ông/bà Lục Bình, đại đa số họ là những người dân sống ngay tại địa phương, đi lính hay được động viên đi lính. Sau khi thụ huấn quân trường họ được đưa về lại ngay địa phương của mình để bảo vệ chính gia đình, thân nhân và làng xóm của họ. Do đó nói họ bỏ dân là nói không trung thực.
Ở những vùng xôi đậu, tối đến vì mất an ninh nên có thể các viên chức làng, xã, cảnh sát, cán bộ XDNT có thể vào các đồn lính Nghĩa quân, Địa phương quân hay về quận ngủ nhờ. Nhưng dứt khoát, Nghĩa quân hay địa phương quân không thể vế quận ngủ nhờ. Vế mặt quân sự, họ đã âm thầm nằm phục kích ở những ngã đường, những hướng mà VC thường hay xâm nhập.
Dĩ nhiên khi một lực lượng CS chính quy cấp đại đội hay tiểu đoàn xâm nhập thì với 1 trung đội Nghĩa quân hay đại đội Địa phương quân với quân số kém hơn, vũ khí trang bị yếu hơn làm sao đương cự nổi.
Nói họ bỏ dân là nói khiên cưỡng, là vu cáo. Bởi nếu họ bỏ dân là họ bỏ chính cha mẹ, vợ con, anh em và người thân của họ? Nếu không có Nghĩa quân và Địa phương quân để các đơn vị trừ bị rảnh tay. Thì miền Nam có lẽ đã rơi vào tay CS trước 1975 đã khá lâu...
Lức Thê đã cho ta thấy rõ cái bản chất ác ôn của cộng sản, đã làm cho cha của anh/chị Lức Thê phải chết trong cay đắng , một bài viết như vậy không đủ giá trị góp phần vào tiến trình vạch rõ cho lớp trẻ thấy cái sai lầm chết người của cộng sản hay sao? Có lẽ Lức Thê quên mất tung hô QLVNCH thật kêu.
Trả lờiXóaNhững người như Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hai...không quá nhiều so với con số tướng lãnh của QLVNCH đâu. Hãy đánh giá và vinh danh cho đúng . Thành thật mà nói nền đệ nhị Cộng Hòa hơn hẳn, hơn xa chế đô cộng sản, nhưng dù sao cũng có không ít điều chưa tốt.
Thưa ông/bà Lục Bình. Chỉ còn 3 tuần hay 20 ngày nữa lại đến ngày kỷ niệm 37 năm miền Nam thất thủ và toàn bộ đất nước rơi vào vòng kềm tỏa của bọn CSVN. Sau ngày mất miền Nam đã có biết bao sách vở, bài báo, phóng sự,tài liệu phân tích để tôn vinh cũng nhiều và chê bai Quân lực và chính thể VNCH cũng lắm (tôi không nói đến phe CS". Nhưng ngay từ những năm 1979 - 1980 khi tôi có dịp ghé về thăm lại những gia đình đã và đang sống trong những vùng "xôi đậu" ở miền Đông Nam Bộ hay miền Trung nắng gió Hạ Lào.... thì họ đã thắm thiết ôm tôi mà than lên rằng: "Sau 30-4-1975 tôi đã giết và cúng một con heo để "mừng" bộ đội giải phóng miền Nam và thống nhất đất nước. Nhưng nay tôi cầu Trời khấn Phật nếu trở lại thời VNCH tôi sẽ giết vài con bò để ăn mừng"...
XóaĐiều này chứng tỏ họ đã nhìn thấy bản chất tàn ác, bịp bợm và dối trá của cái chính quyền côn đồ và không còn mấy ai trách móc QL.VNCH nữa. Ngoại trừ chính bọn CS, bọn nằm vùng, bọn chính trị sa lông và bọn "lòn trôn" CS để kiến chác.
Sau 37 năm những người thương phế binh QL.VNCH. Kẻ điếc đắt người đui, người cụt tay cõng kẻ cụ chân. Họ cùng nhau kéo đến nghĩ trang quân đội Biên Hoà để thắp lên một cây nhang, cụng một ly rượu chia sẻ một nắm cơm với những chiến hữu đang nằm dưới 3 tấc đất, nhưng đang bị các rễ cây đâm thọc vào những mảnh xương vụn còn sót lại. Bởi sự thâm độc và tàn ác của cái bạo quyền vô luân này, cho trồng các cây có bộ rễ chằng chịt để cố tình "triệt" vong linh người đã chết...
Nhìn những cảnh này có ai không thương tâm? Nếu thân nhân của Lục Bình nằm trong nghĩa trang này Lục Bình sẽ nghĩ gì? Sẽ làm gì?
Đừng vì ba cái lẻ tẻ rồi lên tiếng chê trách. Mượn tên tuổi Tướng này, Biệt danh đơn vị kia để khỏa lấp, che dấu cái "tâm địa" của mình. Hãy đứng dậy mà làm những gì tốt đẹp cho tương lai con cháu, góp một bàn tay đưa đất nước, dân tộc thoát vòng kềm tỏa của CS vô thần và vô luân, Đừng ngồi đó mà nguyền rủa bóng tối và qúa khứ...
Hãy xem video clip về những người Thương phế binh VNCH thăm chiến hữu nhân 37 năm ngày "gãy súng"...
http://www.youtube.com/watch?v=IrgX2w656Ps
Gởi những người phản bác Lục Bình
Trả lờiXóaHãy đọc thật kỹ trước khi phản bác , điều này sẽ làm cho người "bị" phản bác khâm phục và học hỏi thêm điều hay, lẽ phải. Lức Thê và tôi chưa bao giờ đồng ý với cách cai trị và hành xử của người CS. Bản thân tôi cũng chưa chê trách người lính Nghĩa Quân(ĐPQ thì tôi chưa hề nhắc đến) tôi đã xin lỗi họ trước khi đặt dấu hỏi.
Việt Nam vẫn chưa thoát khỏi ách CS một phần (tôi nói một phần) cũng vì những người cùng một hướng nhìn, cùng một ước mơ nhưng lại đấu đá nhau chỉ vì cái bệnh SỨ QUÂN trong mỗi người quá lớn.