(Chia sẻ bài viết này với các bác nông dân Văn Giang)
MIT (Danlambao) - Cha tôi và Bác tôi theo cách mạng đánh Pháp. Bác tôi bị Pháp bắn chết trong một trận càn. Cha tôi may mắn hơn còn nguyên vẹn đến tận ngày Việt Nam toàn thắng (1954). Ông là một trong những người may mắn được tham dự đầy đủ các trận đánh lớn: Chiến dịch Thượng lào, chiến dịch Biên giới và đặc biệt là chiến dịch Điện Biên Phủ. Hòa bình lập lại Cha tôi được chuyển công tác cho tới năm 1980 thì nhà nước cho về nghỉ hưu. Về hưu nhưng Cha tôi vẫn tham gia lao động như một nông dân thực thụ. Những khi rảnh rỗi Người hay nói chuyện quá khứ mà khi bắt đầu câu chuyện thế nào cũng có tiếp đầu ngữ: ngày xưa...
Tôi lớn lên trong gia đình mà có Cha như vậy cũng lấy làm tự hào và hãnh diện lắm. Không tự hào và hãnh diện sao được khi mà một thời cả xã hội mang lý lịch ra để làm thước đo về giá trị. Xung quanh câu chuyện lý lịch có cả đống chuyện cười ra nước mắt, nhưng thôi tôi chỉ kể ra đây một chi tiết nhỏ mà lão nông gần 90 tuổi đầu như Cha tôi hình như có một cuộc cách mạng lớn trong nhận thức và khi có lần về thăm nhà Cha tôi đã bộc bạch tâm sự với thằng con trai út là tôi.
Quê tôi là một làng nhỏ thuộc phía tây Hà Nội (tức Hà Tây cũ), làng tôi là làng thuần nông. Nét sinh hoạt của làng đến giờ vẫn đậm chất thôn quê mang đặc trưng của các làng quê Bắc Bộ. Thế rồi làng tôi đã xảy ra một biến cố lớn đó là năm 2005, nhà nước thu hồi ruộng đất của nông dân để phát triển khu đô thị và phát triển khu công nghiệp. Nông dân bị thu hồi phương tiện sản xuất còn nhà nước thì đền bù thiệt hại cho nông dân bằng tiền mà tính ra được khoảng 2 chiếc xe máy tàu cho một sào ruộng ở thời điểm đó. Nhiều gia đình nhận tiền đền bù rồi tiến hành xây nhà, mua xe máy,… song cũng nhiều gia đình không muốn nhận tiền đền bù mà chỉ muốn được giữ nguyên mảnh đất để canh tác. Chính vì vậy mà nhà nước đã tiến hành cưỡng chế. Vụ cưỡng chế này báo chí im re nhưng hậu quả thì vô cùng lớn: nông dân quê tôi trong cơn quá khích đã đốt trụ sở UBND xã, Chính quyền huyện, tỉnh (Hà Tây cũ) đã huy động một lực lượng lớn công an trấn áp dẹp loạn và bắt đi khoảng gần chục nông dân. Sau này những lần về thăm nhà tôi được biết tội đốt trụ sở UBND xã, các nông dân quê tôi bị tòa kết án tổng cộng hơn 100 năm tù.
Biến cố này có tác động sâu sắc tới toàn thể người dân làng tôi mà đặc biệt là Cha tôi. Nhà tôi có mấy sào ruộng cũng được đền bù tại thời điểm đó, tôi nhớ khoảng 90 triệu gì đó. Có tiền người ta thì vui vẻ nhưng Cha tôi nhận tiền nhưng lòng không được vui. Anh em chúng tôi thì luôn động viên Cha là có tiền thì có thêm khoản bồi dưỡng tuổi già. Mà Cha đã vi phạm luật lao động, nhà nước đã cho nghỉ hưu rồi thì phải nghỉ chứ già rồi mà vẫn cứ làm đồng là chúng con không muốn đâu. Nói dại nhỡ Cha có làm sao thì con cái biết ăn nói sao với bà con hàng xóm?
Một hôm tôi thấy Cha tôi gọi điện bảo chủ nhật cho cả nhà về Bố nhớ thằng cu Tít quá. Chủ nhật đó tôi đưa cả nhà về và hỏi Cha có chuyện gì hay chỉ là Cha nhớ cháu nội? Cha tôi không nói và dắt tôi xuống bếp. Bếp nhà tôi trước đây đun nấu bằng rơm, từ khi nhà nước thu mất ruộng thì chuyển sang đun bếp gaz, tuy nhiên Cha tôi vẫn có thói quen dùng bếp tro (đun nấu bằng rơm rạ) và dường như không muốn phá căn bếp đun rơm nên người hay giải thích với con cháu là nếu phá căn bếp này đến tết chúng mày đun bánh chưng ở đâu? Tôi thấy Cha tôi mang từ gác bếp đầy bụi một đống công cụ, dụng cụ sản xuất nông nghiệp như liềm, lưỡi cuốc,…
Tay cầm chiếc liềm cũ bất giác Cha hỏi tôi: Anh đi đây đi đó nhiều anh thử nói cho Bố biết cái vụ nhà nước thu hồi ruộng của nông dân quê mình anh nói tôi xem là đúng hay là sai? Tôi hết sức ngạc nhiên tại sao Cha lại hỏi thế nhỉ? Mà đúng hay sai thì can hệ gì cơ chứ? Con cái trưởng thành cả rồi công ăn việc làm đề huề. Cha thì già sắp xuống lỗ rồi có vấn đề gì mà lại hỏi như vậy? Kinh tế nhà tôi không khá giả tuy nhiên Cha tôi có lương hưu, anh em chúng tôi cũng hết sức có trách nhiệm với Cha. Vậy thì sao Cha lại hỏi vậy? Tôi còn đắn đo chưa biết trả lời ra sao mà Cha tôi hỏi vậy chứ hình như người không có ý định nghe câu trả lời từ tôi.
Hai Cha con lên nhà uống nước, lúc này Cha tôi mới nói: Con ạ, sắp xuống lỗ rồi bây giờ Bố mới biết là mình bị lừa, cả làng này, cả huyện này và cả nước mình nữa cũng bị lừa rồi con ạ. Tôi còn đang chưa biết Cha đang nói cái gì thì Cha tôi tiếp: Là Bố đang nói nhà nước này đang lừa tất cả.
Tôi bất ngờ đến choáng váng hết sức vì câu nói của Cha. Từ trước đến nay Cha tôi một cựu Đảng viên, một cựu chiến binh, đã từng nhận nhiều huân huy chương trong đó có huy hiệu 60 năm tuổi Đảng chưa bao giờ nói như vậy cả. Có thể nói từ trước đến nay bản lĩnh chính trị ở đẳng cấp thượng thừa như Cha vậy mà tại sao lại có nhận xét như vậy? Hay có thế lực thù địch nào đã vào làng tôi? Ngồi uống nước chè với Cha tôi? Rồi tuyên truyền phản động cho Cha tôi? Trước đây Cha tôi luôn tin tưởng tuyệt đối vào Đảng như niềm tin của con chiên ngoan đạo tin vào Chúa bỗng chốc niềm tin mất hết thế này là thế nào?
Chiêu ngụm nước chè Cha tôi nói tiếp: Anh có biết không làng mình bây giờ mà cũng có mại dâm, ma túy đấy,… Khi xưa theo Đảng với tiêu chí: người cày có ruộng niềm tin đó được hiện thực xác quyết. Đành rằng thời thế thay đổi chủ trương chính sách cũng phải điều chỉnh để phù hợp với từng thời kỳ nhưng mà theo quan sát của Bố và Bố cũng đã thống kê các hiện tượng nói một đằng làm một nẻo là cực kỳ phổ biến. Bây giờ Bố không nói đâu xa như làng mình đây các doanh nghiệp ào ào về chiếm đất bà con ít chữ chưa biết đầu cua tai nheo ra sao thì hệ thống chính trị rồi truyền thông (đài xã, đài huyện) nhảy vào ra sức tuyên truyền chủ trương đường lối của Đảng và Nhà nước. Rồi thì vận động, Bố cũng được chi bộ quán triệt và vận động bà con giao đất. Có doanh nghiệp còn đăng đàn tại hội trường UBND xã vẽ cái dự án mà doanh nghiệp ấy sẽ thực hiện và nếu thực hiện được dự án này thì thu hút một nửa số lao động làng mình làm cho doanh nghiệp ấy. Nghe mà cứ tưởng công nghiệp hóa, hiện đại hóa, đô thị hóa và rất nhiều cái hóa nữa đến nơi rồi. Nông dân mình chả mấy chốc thành công nhân hết, tương lai vô cùng tốt đẹp. Cơ mà đấy anh xem đất thì cũng hết rồi doanh nghiệp thì cũng về làng làm ăn rồi nhưng chúng nó tuyển được đứa nào vào làm cho nó đâu? Nó bảo dây chuyền sản xuất hiện đại đòi hỏi công nhân phải có tay nghề vậy các em, các cháu muốn vào doanh nghiệp phải được đào tạo mới nhận vào làm. Nói thế khác nào nó lừa dân mình? Nó lừa đã đành cả một hệ thống chính trị cả cố tình lẫn vô ý đi lừa dân mình cái này mới đau anh ạ.
Nói đến đây tôi thấy khóe mắt Cha tôi ngấn nước. Đến đây tôi đã lờ mờ hiểu ra câu chuyện mà Cha tôi muốn tâm sự, lờ mờ hiểu được tại sao niềm tin với Đảng của Cha tôi đang lung lay và sụp đổ. Bố ít đi đây đi đó thông tin mà Bố nhận được chỉ từ ti vi, đài báo thôi nhưng Bố cứ băn khoăn tại sao sai phạm lại phổ biến và tràn lan như vậy mà cứ ngang nhiên tồn tại? tại sao những vấn đề lớn của quốc gia thời Bố người ta làm khác mà thời nay người ta cứ làm ngược lại? Bố đã chứng kiến quá nhiều các biến cố mà đất nước mình đã trải qua nhưng Bố quả quyết rằng thời kỳ mà Bố con mình đang sống là thời kỳ khủng hoảng nhất của niềm tin. Trước đây các con hễ có trao đổi, phê bình một hiện tượng tiêu cực, một vấn đề gì bức xúc mà liên quan đến chế độ là Bố phản đối. Nay Bố thấy những việc làm đó thật không phải với các con. Giá như cứ còn mấy sào ruộng hàng ngày ra đồng chăm lúa tối về xem tivi đi ngủ chắc Bố cũng không đến nỗi bức xúc như bây giờ, chết cái rảnh rỗi quá thành ra có nhiều thì giờ mới nghiên cứu tìm tòi để đọc các tài liệu để tìm các câu trả lời mà Bố cả đời theo Đảng thấy nó cứ tréo ngoe.
Bố nhận thức thế này, Cha tôi lại nói tiếp, bất kể công việc gì không có sự giám sát đều sinh ra tiêu cực. Hai anh bán muối thì tốt hơn một anh bán muối. Bản thân sự cạnh tranh đã tồn tại cơ chế giám sát rồi không cần phải đẻ thêm ra hệ thống giám sát nữa. Người mua chắc chắn không phải ăn muối sạn do sự độc quyền tạo ra. Cũng vậy hệ thống chính trị mà Đảng và nhà nước ta đang xây dựng vô cùng cồng kềnh và kém hiệu quả bởi nó được xây dựng mà không khách quan như cơ chế thị trường nó vốn có. Anh làm tốt thì anh có người tiêu dùng ngược lại anh bán cho ma. Vì thế Bố nghĩ đã đến lúc phải đa đảng, chỉ có đa đảng thi đua nhau hay bây giờ nói theo cơ chế thị trường là cạnh tranh nhau thì dân mới sướng được chứ nhất mẹ nhì con như hiện nay dân chỉ có khổ mà thôi. Hơn nữa mục đích lý tưởng mà Đảng đang theo đuổi nó quá đẹp đi: phấn đấu một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh nhưng nó chung chung quá không định lượng được, thế thì Bố hỏi bằng cách nào đạt được nó hay nói khác đi làm thế nào để đạt được mục đích đó? Công bằng mà thời Bố làm là đánh đổ chế độ cầm quyền (phong kiến đế quốc) lập lên chế độ mới mà giờ đây công bằng cũng còn không có. Bố nghĩ đổi mục tiêu công bằng sang minh bạch nó khả dĩ hơn nhiều.
Thế rồi cái anh xã hội chủ nghĩa nữa, trước đây Bố chẳng để ý nó là cái gì, gần đây nghiên cứu đọc lại tài liệu cũ có, mới có, cố hình dung xem nó ra làm sao Bố chịu không hình dung nổi. Bố đã từng nghe có những vị thuộc loại rường cột quốc gia khi trao đổi về con đường đi lên CNXH của nước ta phải trải qua thời kỳ quá độ. Bao nhiêu năm quá độ? Không biết! Ta đang xây dựng một chế độ mà chưa có nước nào trên thế giới có vì vậy vừa làm vừa mò mẫm. Cha mẹ ơi, thời gian đó Bố nghe chỉ để nghe thôi vì nghĩ mình ít học đâu đến lượt mình nghiên cứu, nhưng nay nhớ lại mới thấy cách làm mà Đảng và nhà nước mình “mò mẫm” là đẩy dân tộc này vào sự rủi ro vô cùng. Anh không biết mô hình anh hướng đến, không biết tương lai của dân tộc này đi về đâu thế thì anh đang biến toàn thể dân tộc này thành những con chuột bạch rồi còn gì? Thế rõ là lừa đảo chứ còn gì? Bố quả quyết là do từ trước đến nay dân trí của Bố thấp, dân trí cả làng mình, cả huyện thậm chí cả nước thấp thành ra cứ chấp nhận chế độ chính trị như hiện tại. Một khi dân trí được chấn hưng, thông tin đầy đủ không bưng bít được đến với người dân, Bố nghĩ dân tộc mình nó sẽ khác chứ không yếu hèn như tình trạng ngày nay…
Tạm biệt Cha, tôi trở về thành phố mà câu chuyện Cha tôi tâm sự cứ đeo đuổi tôi hoài. Hình ảnh người Cha với chiếc liềm cũ trên tay ngắm nghía như hoài niệm về cái nghề nông quê tôi đã chấm hết, chiếc liềm như dấu hỏi lớn không lời đáp… Dân trí đó là nhận thức của lão nông 90 tuổi là Cha tôi về tương lai tiền đồ đất nước này, mới hay cơm no, áo ấm ư? chưa đủ, dân tộc này còn thiếu một niềm tin.


Con người khác con vật là chổ có đầu óc suy nghỉ,sống gần hết cả đời người tuy nghe thông tin một chiều và là cấp cán bộ cao về hưu ,thế mà củng suy nghỉ ra lẻ phải.Chính điều nầy có ích cho con cháu thành phần các cán bộ còn trẻ tuổi ,không ai có tác dụng trực tiếp bằng ông bà cha mẹ nói cho con cháu biết sự sai trái của xả hội CSVN bằng người đả từng cộng tác suốt cả đời trong hệ thống CS ấy .Tuy muộn còn hơn không ,một người nói trăm người nói hàng trăm ngàn người nói CSVN đả cai trị độc đoán ,tham ô ,cướp đất nông dân,lừa dối cả dân tộc ,tấc cả các cán bộ về hưu củng như còn cộng tác thấy rỏ sư sai trái của CSVN hảy mạnh dạng tố giác trước con cháu và nhân dân mình.Không có kẻ nào làm điều ác mà tồn tại hoài ,nhất là lại làm ác cả dân tộc .
Trả lờiXóaHồi còn là học sinh, tôi được thầy giáo dạy Sinh học dạy rằng : "Bầy ong có thể xây dựng được cái tổ hoàn hảo đến mức mà con người khó có thể bắt chước được. Thế nhưng, con người lại vượt lên hơn hẳn mọi loài động vật ở chỗ là con người trước khi định xây cất một căn nhà dù to dù nhỏ, cũng đã dự kiến, hình dung trước được căn nhà ấy như thế nào rồi, dù chỉ là hình dung sơ sài". Các ông bà Cộng sản nhà ta, lôi kéo cả một dân tộc đi xây một "ngôi nhà CNXH" mà chẳng biết mô tê hình hài nó như thế nào. Đã một thời ra sức tưởng tượng tự lừa dối bản thân và lừa dối đồng bào rằng ở Liên xô người ta đã xây dựng xong CNXH, đang xây dựng CNCS. Đến khi cái ông nội Liên xô ấy chết nhăn răng, nhận ra (hay thú nhận) rằng không phải thế, rằng CNXH chưa bao giờ có trên đời, thì lại quay sang lừa mị nhân dân rằng "chúng ta xây dựng CNXH nhưng đang ở thời kì quá độ", khốn nạn thay cho toàn dân tộc, gần trăm triệu con người mà vẫn chịu để mấy mống mang danh CS nhưng lại là những kẻ độc quyền tư sản này xỏ mũi, lôi đi hết từ bất hạnh này đến bất hạnh khác mà vẫn xưng xưng rằng "đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác", và rằng "giai đoạn quá độ lên CNXH có thể kéo dài, 5 năm, 10 năm, 100 năm hay lâu hơn nữa, không ai biết, nhưng nếu toàn dân cứ ngoan ngoãn nghe theo Đảng thì không sớm thì muộn cũng sẽ có ngày thành công" (Đỗ Mười, phát biểu cách đây hơn chục năm). Nghĩ lại mà thấy lộn ruột, uất đến tận cổ. Nhục thay !
Trả lờiXóaĐừng chửi đảng như vậy bác Uât Ngẹn ơi. Đảng tốt lắm. Đảng chỉ muốt cái tốt cho dân tộc thôi nhưng chủ nghĩa tư bản thối tha thỉ đảng quyết tránh xa. Chính vì vậy đảng chọn con đường CNXH mà chẳng biết nó ra mô tê làm sao. Chẳng biết nó đang ở đâu, hình thù thế nào thì phải mầy mò đưa 90 triệu dân ta đi, may ra đến được. Mầy mò thì phải có lạc đường, sai lầm. Lạc thì quay lại, sai thì sửa may ra sau vài ba trăm năm thì đến được cái chỗ thiên đường "làm theo năng lực, hường theo nhu cầu" thì sao. Hãy kiên nhẫn theo đảng! Đừng thấy Singapore, Malaysia mà số ruột. Đảng ta vĩ đại muôn năm!
XóaKhông biết là chúng ta còn phải để cái lũ khốn kiếp này khinh thường, lừa dối đến bao giờ ??? Chúng nó tự lừa dối và lừa dối toàn dân, có bài bản, có hệ thống. Bây giờ cái sự lừa dối đã thành bản chất của chế độ, đã thành thâm căn, cố đế và di căn ở giai đoạn cuối, không thể có thuốc chữa trị !
XóaXin cùng nhau ngâm lại bài thơ sau đây của một tên lưu manh mang danh Cách mạng này và cùng suy ngẫm nhé !
Lão đầy tớ (Tố Hữu, Việt Nam)
Lão trương hai bàn tay
Nhìn tôi và trắng trợn:
"Tôi không hay đùa bỡn,
Làm việc quá trâu cày
Đến già, còn bửa củi
Gánh nước, cuốc vườn cau
Đất bụi lấm đầy đầu
Mà chủ còn hất hủi!
Như cái kiếp ăn mày
Ngồi ăn trang góc xó
Buồn thiu như con chó
Áo rách chẳng ai may
Quần rách giơ tuốt cả!
Lạnh thì nằm chòng queo
Trơ trụi như con mèo
Không có vài tấm rạ!"
Tôi riết chặt bàn tay
Của lão: "Bao nhiêu nỗi
Đau buồn và tức tối
Sẽ tan biến ngày mai...
Ông đã nghe ai nói
Có một xứ mênh mông
Nửa tây và nửa đông
Mạnh giầu riêng một cõi ?
Nơi không vua, không quan
Không hạng người ô uế
Không hạng người nô lệ
Sống đau xót, lầm than.
Nơi tiêu diệt lòng tham
Không riêng ai của cải
Hàng triệu người thân ái
Cùng chung sức nhau làm
Để cùng nhau vui sướng
Ai già nua tật nguyền
Thì cứ việc ngồi yên
Đã sẵn tiền nuôi dưỡng".
Lão ngơ ngác nhìn tôi
Rối rít: "Ồ hay nhỉ!
Ai già nua được nghỉ
Cũng no ấm trọn đời ?
Ai cũng có nhà cửa
Cũng sung sướng bằng nhau ?
Đã không ai đè đầu
Làm chi có đầy tớ ?
Cậu bảo: Cũng không xa ?
- Nước Nga ?
- Ờ nước ấy".
Và há mồm khoan khoái
Lão ngồi mơ nước Nga...
Tháng 6-1938
"Giá như cứ còn mấy sào ruộng hàng ngày ra đồng chăm lúa tối về xem tivi đi ngủ chắc Bố cũng không đến nỗi bức xúc như bây giờ, chết cái rảnh rỗi quá..."
Trả lờiXóaMượn ý trích trên để kể thêm ngoài lề cho các bạn còn cha mẹ:
Cậu tôi ngoài Bình Thuận, nhà có quả đồi, ngày ngày cậu chăn khoảng 3 - 40 con dê. Sáng dậy sớm lùa lên đồi; chăn thả và hầu như ngày nào cũng phải có màn rượt đuổi các con cứng đầu thích "xé lẻ"...
Gần 70 mà cậu rất khỏe; không ốm đau; rượu uống được cả xị...
Rồi đến ngày các con từ thành phố về khuyên cha bán đất...
Bán đất thì bán luôn dê...
Nhà cửa xây lại khang trang và nhiều tiện nghi hơn, nhưng...
Chỉ vài năm sau cậu xuống sức rõ rệt, cả ngày nằm nhà xem báo; xem đài...
Bệnh tật ùa đến và...
các con hiểu ra và ân hận không nguôi, giá ngày đó cứ để cha sống với núi đồi...
Những bài học lịch sử đắng cay cho dân tộc VN không phải để tự hào về dĩ vãng,mà phải nhìn thấy sự thật.Một sai lầm lớn cho thế hệ đi trước đã để lại cho thế hệ ngày hôm nay một gánh nặng.Một bài toán chưa có đáp số.
Trả lờiXóaVinh quang thay đảng ta! Lừa được cả dân tộc VN vào rọ XHCN không có lối thoát thì quả là tài.
Trả lờiXóaĐảng CSVN đã lừa mấy chục triệu ngửoi mien Bắc bằng nhiều thủ đoạn tàn độc khác nhau. Một Số nhà Cách Mạng ngoài Bắc đã thấy đựoc điều này nhưng CS đã bỏ tù hay thủ tiêu ho.
Trả lờiXóaViệt Cộng đã cữong chiếm miền Nam ngày 30/04/1975 và đặt ách thống trị trên toàn cõi ViệtNam.
Dân miền Nam đã học đựoc câu nói cúa Tổng Thống Nguyễn Van Thiệu " Đừng nghe những gì CS nói, hãy nhìn kỹ những điều CS làm " nên dân miền Nam đã không bao giờ tin vào CS.
Tội nghiệp cho những ngửoi như ông lão này.. trên 90 tuổi mới nhận thấy rằng mình bị lừa.
Đến từng tuổi này mà ông còn "ham sống , sợ chết" đã là một đảng vien CS lâu năm và có nhiều huân chưong nhưng ông chỉ "dám" nói nhỏ với ngửoi con trai của mình...
Dồng ý rằng thà nhận thức đựoc cái sai của mình thì vẫn hơn là không! nhưng ông đã không làm đựoc một chút gì để chuộc lại lỗi lầm mà ông đã là một thành viên..CS ..
Ngồi đó để than thân trách phận ư?
Biết mình làm sai hay lầm mà vẫn im lặng chẳng khác nào "chính mình đồng tình với việc làm sai trái đó vậy".
Đó là lý do mà dến bây giờ dân tộc VN vẫn còn sống "hèn" dứoi chế độ CS.
Buồn thay!
Vậy bạn đã làm đc việc gì chưa mà giám trách người khác. Tôi nghĩ lòng dạ hẹp hòi như bạn thì cũng chẳng làm nên tích sự gì!
XóaĐề nghị anh Người Viễn Xứ này hàng ngày ra Bờ hồ cầm băng rôn, biểu ngữ, mặc áo No-U biểu tình chống tham nhũng, chống TQ đi. Còn trẻ thì tranh thủ đi chứ lúc già lại đổ lỗi tuổi cao sức yếu. Thế nhé
XóaTrả lời bạn Người Viễn xứ. Rất thông cảm với những bức xúc của bạn. Nhận thức của một cá nhân là cả một quá trình. Nó cần có thời gian để hình thành nên một nhận thức. Để thay đổi một điều đã in hằn thành nếp trong não người ta thì lại càng cần nhiều thời gian hơn. Nhận thức của cả một dân tộc dễ đâu một sớm một chiều mà rũ bỏ đoạn tuyệt được. Mỗi cá nhân cũng như một dân tộc đều có thiên hướng phát triển. Thiên hướng của dân ta là đi theo tiếng gọi của kẻ cướp. Chúng ta đánh đuổi ngoại xâm thì đương nhiên rồi. Nhưng chúng ta cướp chính quyền mà vẫn dương dương tự đắc mãi đến bây giờ chưa thấy hổ thẹn, đó không phải là thiên hướng kẻ cướp thì là cái gì vậy? Cả một dân tộc không thấy cái sai ấy thì bạn phải cho ông già nhiều năm tuổi đảng (không viết hoa) ấy thời gian để biến chuyển chứ. Hết đêm đen thì bình minh đến và sau đó là ngày mới huy hoàng thôi. Ai dậy sớm được thì dậy miễn là đừng đi ăn trộm ăn cướp như ngày xưa.
XóaBài viết của bạn MIT rất chân thật.
Trả lờiXóaCha của bạn MIT và hàng triệu người VIỆT NAM khác đã bị đảng csvn lừa dối.Điều đáng quí của cha bạn MIT là nói ra điều sai lâm để con minh biết;trong khi đó còn rất nhiều người khác chưa dám nói lên sự thật.HÃY DŨNG CẢM NÓI LÊN SƯ THẬT VỀ CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI;BÁN NƯỚC ĐỂ CỨU NGUY CHO DÂN TÔC VIỆT NAM TRƯỚC NGUY CƠ BỊ BẮC THUỘC MỘT LẦN NỮA.
Giải phóng mặt bằng, cưỡng chiếm đất đai bằng cái mỹ từ "vì sự phát triển của đất nước",nói chung là rất mơ hồ, thực chất ra đó là sự ngụy biện trơ tráo của chính quyền cộng sản hiện nay, nó tịch thu phương tiện sản xuất của dân bằng hình thức cưỡng chiếm bạo lực đẩy người dân vào thế không còn gì để sống bằng cách xây dựng sân golf, đô thị xanh và tùm lum thứ, nói CNXH không có thật là đúng bởi vì nó quá đểu giả. Ai đời nó thu đất canh tác hàng đời của người ta xong nó cho tái định cư bằng giá cắt cổ còn định canh thì không chắc nó nghĩ rằng dân cũng có khả năng ăn cướp như chúng nó chắc?Đúng là đểu như cộng sản.
Trả lờiXóaChúng ta không bị lừa ,chỉ là tại chúng ta ngu .
Trả lờiXóa- Chúng ta không đánh Pháp thì đến những năm 1960 Pháp cũng trao trả độc lập
- Không đánh Mỹ thì khỏi phải đi xin viện trợ của Mỹ
- Không mò tới chủ nghĩa xã hội thì khỏi phải nghèo hèn
- Không có đảng cộng sản Việt Nam thì khỏi phải mất đất , mất biển , mất mỏ , mất rừng ..., khỏi phải bán trinh , bán mạng ,bán nhân phẩm con người...
- ...
Chúng ta ngu nên đành ráng chịu thôi . Kêu làm chi ?- Ai thương nổi thằng ngu vỗ ngực ta đây anh hùng !
Chỉ vài ba câu viết mà đủ ý nghỉa ,bánh xe lịch sử không ngừng quay ,cái gì đến rồi sẻ đến,cái xấu xa rồi củng không tồn tại,có điều sớm hay muộn mà thôi ,trên thế giới nầy cuộc sống của mổi dân tộc không thể tách rời cộng đồng ,nhửng nước văn minh tiên tiến không thể nào để một mầm móng xấu xa nẩy nở .Nhửng ai làm ác với dân tộc mình không sớm thì muộn củng lảnh hậu quả ,làm nợ thì phải trả ,quả báo nhản tiền .
XóaA ha bạn Hóng hớt tổng kết quá chính xác. Tiên trách kỷ hậu trách nhân. Hơn 200 dân tộc trên trái đất khi được mời món cộng sản chỉ có vài anh ăn. Sau thấy độc hại thì vài anh Tây nôn ra đã hơn 20 năm rồi. Chỉ còn vài anh trong đó có anh VN vẫn cố ăn.Có lẽ là thấy ngon miệng. Ung thư giai đoạn cuối là điều không tránh khỏi. Đừng có chửi lãnh đạo nhé. Họ chính là đại diện cho ý chí nguyện vọng của dân tộc. Mình đầy gen kẻ cướp mà lại cứ đòi đẻ ra một chế độ nhân văn là không có đâu.
XóaViệt Khang trong lứa tuổi 30s mà anh đã nói quá nửa đời ngừoi, anh đã thấy được sự giả dối,lừong gạt của CSVN hèn với Giặc và ác với Dân trong vong có ít năm.
Trả lờiXóaĐáng này,ong lão tới hon 90 tuổi mới "giác ngộ" đựoc những điều mà rất nhiều ngừoi đã biết từ lâu.
Đống ý rẳng dù sao vẫn tốt hơn là vẫn còn ru ngủ trong giấc mơ "Thien Dừong CS" nhưng "bàn tay nào đã dính máu anh em"?
Giống như Võ văn Kiệt và một số các vị tứong tá khác trong chế dộ CS. Trong lúc còn tai chức thì an sung mặc sứong nhưng tới lúc "gần dất xa trời " rồi mới thốt lên rắng: " TA ĐÃ LẦM" ..
Gần chết rồi mới dám thố lộ sư sai lầm của ĐCSVN,phần nầy nghe rất nhiều rồi đấy .Làm ĐVCSVN bao nhiêu năm là đả gây bao nhiêu tội ác với nhân dân nói một lời sám hối khi gần đất xa trời thì có là gì đâu .CSVN là tập đoàn cầm quyền sắc máu ác độc nhất,gây biết bao tội ác với dân tộc với nhân dân ,tội diệt chủng đời đời dân tộc không bao giờ quên .Trừ khi anh bỏ đảng trở về với nhân dân bằng hành động đấu tranh đòi tư do dân chủ thì mới chuộc lại phần nào tội lổi anh gây ra .Còn khi về hưu rồi tội ác vẩn còn đó nói dăm ba câu nhận sai lầm với con cháu củng thế thôi .
XóaKính anh : MIT
Trả lờiXóaThật tội nghiệp cho bố anh . Giá như trước đó 60 năm từ khi bắt đầu vào đảng mà bố anh có suy nghĩ như thế thì đất nước nầy đâu phải như ngày hôm nay . Nhưng thôi cũng không phải một mình bố anh bị lừa đâu mà dân tộc nầy bị lừa . Lý lịch anh tốt thật đấy và anh đã nói anh đã tự hào về lý lịch của mình khi đó . Nhưng đến bây giờ anh có thấy tủi nhục không ? Cả đời bố anh hy sinh để đến cuối đời cảm thấy vô nghĩa . Nhưng bố anh vẫn được đồng bào yêu thương nuôi nấn đó thôi bằng chứng là hàng tháng bố anh nhận đủ tiền lương hưu mà tiền đó là của đồng bào mình trả cho bố anh đó . Không biết mỗi khi nhận nó bố anh có cảm giác thế nào ?
Còn gia đình tôi trái ngược ý thức hệ với gia đình anh . Sau 75 tôi gia đình tôi đi vùng kinh tế mới lúc đó tôi là cậu bé mới 10 tuổi , tuổi thơ của tôi trôi qua nơi rừng thiên núi độc , cuộc sống tạm bợ nơi nhà tre vách đất ,bửa ăn đạm bạc là củ khoai con cá nơi khe suối ,cách đồng . Đếm hôn nay thì gia đình tôi cũng đã vược qua được nhiều thứ đời thường nhưng nhìn lại đất nước mình đồng bào mình tôi cảm thấy đau buồn quá . Nhưng tôi không ray rứt lương tâm như bố anh đó là sự khác biệt giửa chúng ta . Tôi chỉ đau cho vận mệnh dân tộc Việt và tổ quốc mình trong đó đã nuôi sống tôi gia đình tôi và người thân tôi , tôi chỉ lo cho tương lai thế hệ sau ra sao đây ?
Nếu tâm sự nầy làm cho anh và bố anh không vui thì mong gia đình anh cứ coi như là kỷ niệm buồn không đáng có . Vậy thôi nhé chúc gia đình anh khoẻ . Bảo trọng
Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
Trả lờiXóaDân làm báo ơi sao không cho tôi đăng nhận xét . Có bị xúc phạm anh MIT không ? mà không cho . Hảy là người quân tử đi bạn ơi . Vì đây là diển đàn chung “Tự do báo chí mà
Trả lờiXóaĐã ngu mà không biết mình ngu, rồi lại còn đòi viết báo. "Tự ro báo chí" chỉ dành cho những khôn ngoan biết điều mà thôi.
XóaHãy đọc lại tuyên ngôn của DLB: cấm ngặt không được chửi bậy. Nếu áp dụng điều lệ này một cách nghiêm túc thì: cấm không được chửi Đảng Ta một cách ngu xuẩn.
Khi đọc bài này, nếu DLB thấy nhột thì xin cắt bỏ bài này đi.
Hoan Hô DLB!! "Còn DLB, Còn Mình"!!!
Chờ nhìn quê hương sáng chói...
Trả lờiXóaLại đến 30 tháng tư nữa. Đây là 30 tháng tư lần thứ 38 kể từ năm 1975. Thực ra, bây giờ đã bước qua ngày 1 tháng năm được mấy tiếng rồi, nhưng cứ nghĩ đến những mốc lịch sử: cách mạng tháng tám, tuyên ngôn độc lập, hòa bình lập lại, hiệp định Paris... rồi 30 tháng tư, thôi không khỏi buồn vì sao ngày ấy lại còn được gọi là ngày "giải phóng miền Nam" mà không là ngược lại.
Nghĩ và buồn cho dân mình. Cả cuộc đời hiền lành: không biết ăn biết nói, không biết đứng biết đi như cậu bé làng Gióng. Chỉ có mỗi một điều khác là cậu bé làng Gióng khi nghe sứ giả loan tin vua đang cần người tài giúp nước thì bỗng trở nên một tráng sĩ một mình một ngựa với vài bụi tre mà đáng duổi được bon giặc xâm lăng.
Truyện Thánh Gióng chỉ là truyền thuyết, nhưng rất thực, nếu so sánh nhân vật Thánh Gióng với dân tộc Việt Nam: rất hiền, hiền đến nỗi có thể cho là ngu, khù khờ hay ngố, thế nhưng sẵn sàng chống lại bất cứ kẻ nào ỷ quyền, ỷ thế, ỷ sức mạnh... áp bức mình.
Thật buồn cho MIT (chẳng biết xưng hô thế nào cho phải: anh, em, chú, bác ...?) mãi đến hôm nay mới nghiệm ra là suốt bao nhiêu năm nay mình đã bị lừa, và chỉ sau khi cụ ông với hơn 90 tuổi đời và hơn 60 tuổi đảng thổ lộ.
30 tháng tư, ngày "giải phóng Sài Gòn". Giải phóng cái gì? Giải phóng cho ai? Có ai giải thích cho tôi không? Hay là tôi vẫn cứ phải chờ, như:
Nơi đây tôi chờ
Nơi kia anh chờ
Trong căn nhà nhỏ
Mẹ cũng ngồi chờ
Anh lính ngồi chờ
Trên đồi hoang vu
Người tù ngồi chờ
Bóng tối mịt mù
Chờ đã bao năm...
Tôi rất đau lòng, nhưng vẫn ngồi chờ, " Chờ ngày quê hương sáng chói."
Trích:
Xóa"Thật buồn cho MIT (chẳng biết xưng hô thế nào cho phải: anh, em, chú, bác ...?) mãi đến hôm nay mới nghiệm ra là suốt bao nhiêu năm nay mình đã bị lừa, và chỉ sau khi cụ ông với hơn 90 tuổi đời và hơn 60 tuổi đảng thổ lộ."
Không nên buồn chút nào hết vì ta có câu nói: "thà trễ còn hơn là không", cho nên những ai đã thức tỉnh dù muộn màng vẫn còn hơn những người cố tình bám theo dù đã biết sự thật. Những người nầy mới là những người đáng để nguyền rủa.
Nếu nhân loại mọi người đều biết.
Trả lờiXóaCọng sản là gì, tự nó sẽ tan đi
Thứ sinh thành từ ấu trĩ ngu si
Sự hiểu biết sẽ là mồ hủy diệt
(NCT,1973)
http://thongtinberlin.de/tailieu/hoadianguc.htm
Tôi không ngạc nhiên khi thấy những kẻ mang danh CS sẵn sàng giết hoặc cướp đoạt ngay chính đồng đội của mình.
Trả lờiXóaĐiều quan trọng là sau khi biết rõ bố con và cả nước bị lừa rồi thì sao?
Trả lờiXóaMIT có phương án nào để giải quyết không? chứ biết rồi và cứ tiếp tục thì rất phí tâm sự của ông cụ!!!
vẫn tiếp tục sống như hiện tai
XóaAn trên ngồi chốc... theo đúng tư cách cua một đảng vien CS
Sao bạn hẹp hòi và chỉ nhìn mọi sự một cách xấu xa như vậy. Đôi lúc bạn nên ít nhìn người khác mà để thì giờ soi gương.
Xóatôi với tác giả đồng hương đấy.bố tôi nhà nghèo kg được hoc hành, nhưng bố tôi biết được Dân tộc này đã bị Công Sản lừa dối từ sau năm 1954 ông nói toàn miền bắc là 1 nhà tù khổng lồ.Và toàn thể VN sau này.rồi bố tôi phải trả giá cho sự hiểu biết đó.
Trả lờiXóaCứ tối ngày cứ đem ra nói dân trí người ta thấp, và gán cho người ta là dân trí thấp ? Và không cho người ta học hỏi là sao ?
Trả lờiXóa- Báo chí thì 700 tờ như một
- Ai nói khác là đem nhốt và đánh đập
- Ối giơi..nhiều chuyện lắm
Muốn cho dân trí cao phải cho người ta nâng cấp dân trí chứ ?
Cũng là con chuột bạch ở trên, nhưng đem con chuột bạch này bỏ qua bên Mỹ (hay nói chung các nước Dân Chủ) thì tại sao con chuột này lại biến thành con người ?
Đảng vả nhà nước ta đang dẫn dắt dân tộc ta làm cuộ CM đủ thứ HÓA:Công nghiệp hóa ,đô thị hóa,V,V để dần dần tiến lên BẦN CÙNG HÓA NHÂN DÂN.
Trả lờiXóa"từ trước đến nay dân trí của Bố thấp, dân trí cả làng mình, cả huyện thậm chí cả nước thấp thành ra cứ chấp nhận chế độ chính trị như hiện tại. Một khi dân trí được chấn hưng, thông tin đầy đủ không bưng bít được đến với người dân, Bố nghĩ dân tộc mình nó sẽ khác chứ không yếu hèn như tình trạng ngày nay…" Thưa cụ, cụ chỉ được cái nói đúng! thủa các cụ các bác lãnh đạo hiện nay làm cách mệnh, là do đói nghèo quá, có học hành gì đâu, đói quá liều mạng, cái này gọi là "bần cùng sinh đạo tặc" cướp được chính quyền thế là tất cả làm quan làm vua ngay; có học bao giờ đâu mà quản lý đất nước được? Vì thế, vừa làm vua vừa mò mẫm biến cả dân tộc này thành chuột bạch để ngâm cứu cái gọi là chủ nghĩa xã hội ưu việt. Do dốt mà lại quyền to nên phải độc tài, đàn áp bất đồng chính kiến, vì sợ mất quyền. Đất nước này, dân tộc này từ ngàn xưa có bao giờ yếu hèn đâu? Vật cùng tất biến chỉ e rằng khi đó các đồng chí năm xưa của cụ không tìm thấy cái ống cống nào để chui! Xin hay đợi đấy thưa cụ!
Trả lờiXóaWell said
Xóanghỉa là ban nói quá đúng!
Không có đất để CHÔN đảng Cướp Sạch VN
Trả lờiXóaHôm qua tôi in bài " Chiến tranh Việt Nam dưới cái nhìn chiến tranh lạnh " của tác giả Thái phục nhĩ trên danlambaovn cho bố tôi xem, Tôi đưa cho bố tôi, ông chỉ đọc lướt qua và sau đó nói với tôi một câu xanh rờn : Mày xem những thứ này là tư tưởng rất PHẢN ĐỘNG. Tôi nghe mà chán hản luôn, bố tôi giáo huấn là ai muốn đa Đảng, đa Nguyên thì là chống chế độ, chống chính quyền ( Lúc đó tôi đang nói về tiến sĩ luật sư Cù Huy Hà Vũ ) bố tôi còn ca ngợi CNXH là tốt đẹp nhất...Bố tôi rất hay theo dõi thời sự ở trên VTV thi thoảng có tin gì về Đảng CSVN tôi lại bảo bọn này chỉ nói phét, chẳng làm được gì. Bố tôi cho rằng tôi là không hiểu biết gì, không hiểu hết đường lối lãnh đạo của ĐCSVN nó như làm sao. Có lẽ nhiều cái tôi cũng không biết hết nhưng nhìn nhiều cái tôi còn biết hơn bố tôi rất nhiều. Có lẽ tôi cũng phải thông cảm cho bố tôi vì hằng ngày bố tôi chỉ có biết nghe tin tức thời sự trên VTV hoặc là đọc các tờ báo lề phải nên nhận thức chỉ có vậy mà bố tôi cũng đã 40 năm tuổi Đảng nên có lẽ tư tưởng của ông sẽ khó thay đổi.
Trả lờiXóaThanh Nghĩa
Yên Bái
Bạnh Thanh Nghĩa thân mến! Bố tôi cũng giống y hệt bố bạn đấy.Bố tôi mất rồi. Tôi đang khóc đây. Trong đêm dài bố chúng mình không thức cũng là điều dễ hiểu. Bình minh sắp đến. Tôi đã thức và dứt điểm tôi đánh thức con cháu tôi dậy. Dậy để tỉnh táo làm người tốt không đi ăn trộm ăn cướp lừa đảo đồng loại. Dậy để tỉnh táo không để kẻ xấu thừa cơ lợi dụng ăn trộm ăn cắp tương lai như cha ông ta đã bị.
XóaChào bạn Thanh nghĩa và bạn Giọt nước!
XóaBố mình cũng như thân phụ của 2 bạn. Csvn chỉ lừa được những người thuộc tầng lớp cũ, trẻ con,và những bọn du côn, vô học nhưng không có tính người thôi, Sự tồn vong của chế độ CS luôn gắn với những lớp người này nên Đảng CS vẫn gia sức tuyên truyền, mỵ dân và dối trá và xưng xưng là được đại đa số nhân dân đồng tình ủng hộ hoặc phá vỡ khối đoàn kết toàn dân ...
Bài viết rất hay và sâu sắc,đúng là chỉ có dân trí mới thay đổi được.
Trả lờiXóaMình được học một trường đại học trong quân đội và ghét ra mặt lão thày giáo dạy môn "Nhà nước và pháp luật" khi ông không trả lời được mình về vấn đề XHCN - ông chỉ cúi mặt và lờ mình đi! Đọc bài viết này mới thấy thương thương ông! Ông không muốn lừa mình!
Trả lờiXóa