Chẳng lẽ nhà nước cũng cởi truồng?

Mai Xuân Dũng - Đối chiếu các kết quả khảo sát thấy con số trên 80% số vụ việc khiếu kiện, tranh chấp trong cả nước hiện nay đều liên quan trực tiếp, gián tiếp đến đất đai là khá hiện thực. Các vụ khiếu kiện đất đai hiện nay kéo dài và có chiều hướng tăng về số lượng bùng phát về tính chất. Dân oan mất đất hình như vẫn hy vọng Trung ương sẽ can thiệp “cứu” họ nên dòng người kéo về thành phố nơi có trụ sở của các cơ quan quản lý Nhà nước còn kéo dài. Những năm trước dân oan khiếu kiện chỉ vài chục nay đã đến hàng nghìn người.

Họ từ khắp mọi miền đất nước đổ về Hà nội. Điều đó dễ hiểu, Hà nội là nơi tập trung các cơ quan quyền lực: Bộ chính trị TW đảng cộng sản, Quốc hội, Chính phủ, Thanh tra các cấp. 

Đơn kếu cứu của bà con dầy hàng tập, cặp hết chỗ chứa họ đóng vào bao như bao thóc. Bà con ở khắp nơi, gần thì Dương nội Văn giang, xa thì Đăc nông-Tây nguyên đều có vấn đề oan khuất quanh chuyện đất đai, nhà cửa bị cưỡng chiếm. 

Việc giải quyết khiếu nại tố cáo trên thực tế tỏ ra bế tắc. Nhà cầm quyền có vẻ thiên về cách sử dụng “thanh kiếm” để giải quyết mâu thuẫn giữa dân và chính quyền. 

Nhiều đoàn dân oan đã được công an, an ninh và các công cụ vận hành bằng cơm rượu, tiền thuê, dồn lên xe buýt chở đi thật xa ra ngoại thành để cách ly với Văn phòng Tiếp dân của các cơ quan TW. 

Ở một góc độ nào đó, việc cưỡng bức giải tán những cuộc tụ tập ôn hòa này là biểu hiện quyền lực của một Nhà nước pháp quyền đứng trên Luật pháp. Hiến định 1992, ghi rõ: “Ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các quyền con người, chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa và xã hội được tôn trọng, thể hiện ở các quyền công dân được quy định trong Hiến pháp”(điều 50); “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật” (điều 69). Nhưng nghị định 38/2005/NĐ-CP quy định số người tập trung nơi công cộng không quá con số 5. Điều đó khống chế vô hiệu hóa điều 69 Hiến pháp. 

Hiện tại, trong nền kinh tế thị trường, đất đai trở thành loại hàng hoá đặc biệt mà kẻ mua được chế độ bảo kê giành quyền tự đặt giá và sẵn sàng đàn áp người (bị ép) bán với giá rẻ mạt không khác gì như bị ăn cướp. 

Cơ quan truyền thông lề đảng được giao nhiệm vụ định hướng dư luận xã hội thiên về cách giải thích mâu thuẫn giữa nông dân và chính quyền “là những bất cập về chính sách đất đai”. 

Nếu phân tích bối cảnh xã hội hiện nay, không thể chối cãi rằng các nhóm lợi ích đã và đang ngày càng có chiều hướng lấn át, chỉ đạo các cơ quan công quyền thực hiện nhiệm vụ làm thuê, biến công an thành công cụ đàn áp sự phản kháng của nhân dân. 

Luật đất đai liên tục bị điều chỉnh theo hướng có lợi nhất cho các tập đoàn kinh tế sân sau. Các dự án vốn FDI mà bên phía Việt nam góp vốn bằng đất trên thực tế là của các nhóm lợi ích. Như thế mâu thuẫn về Quyền lợi mới là cái lõi nằm trong cái mâu thuẫn về chính sách. 

Đất đai có giới hạn trong khi dân số có ngày càng gia tăng. Chúng ta không máy móc bằng mọi cách giữ đất lúa mà không phát triển đô thị, giao thông, hạ tầng kinh tế xã hội nhưng phải sử dụng một cách tiết kiệm, căn cơ và hiệu quả với quĩ đất hiện có, nhất là giữ được diện tích đất chuyên lúa 2 vụ. Có như vậy mới đảm bảo sự phát triển của đất nước và an ninh lương thực cho các thế hệ tương lai. 

Trong khi một số nước chỉ cần chuyển tới 0,3ha đất nông nghiệp cũng cần phải trình, thậm chí phải khai hoang để bù lại phần đất đã lấy thì ở Việt Nam, việc chuyển đổi mục đích sử dụng đất quá dễ dàng và chứa đầy các yếu tố “lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm”. Những biểu hiện như thế ngày càng tỏ ra lộ liễu. 

Điều đáng lên án là những quan chức cấp cao phê duyệt, hoạch định chính sách hiện nay đã không đếm xỉa gì đến tình trạng cuộc sống người dân sau cưỡng chế. Nhiều hộ dân đã không còn đất canh tác và hoàn toàn không có phương án nghề phụ thay thế để duy trì an toàn cuộc sống. 

Nếu không phải nông dân, cần phải đọc “Lão Hạc” của nhà văn Nam cao thì mới hiểu thấu đáo tình cảm thiêng liêng máu thịt của nông dân với đất. Người nông dân có thể chấp nhận chết, thậm chí chết một cách tiêu cực là tự tử để giữ đất. 

Gần đây ở quận Cái Răng, TP Cần đã xảy ra vụ hai mẹ con lột hết quần áo để ngăn cản đơn vị thi công, đầu tư xây dựng khu dân cư Hưng Phú. Bà Lài, nạn nhân bị mất đất phải dành dụm tiền mồ hôi nước mắt mua đất cất nhà sinh sống, làm ruộng, trồng rau, nuôi gà mấy chục năm nay. Gia đình bà không đồng ý với giá đền bù 500.000 đồng/m2 mà muốn được thỏa thuận đền bù xứng đáng nhưng không được đáp ứng. 

Nửa năm trước vì quá uất ức nên chồng bà đã uống thuốc sâu tự tử để phản đối và bây giờ hai mẹ con bà phải lột hết quần áo để phản đối, ngăn cản lực lượng cưỡng chế trong tuyệt vọng.


Đó là những phản ứng cá nhân nhen lên sự công phẫn trong dư luận. Nhưng nhà cầm quyền đang phải đối mặt với một sự thật đang lớn lên, phát triển ở tầm mức nghiêm trọng hơn nhiều đó là phong trào đối kháng đang có nguy cơ trở thành khối nổ dây chuyền đang phát triển thành một hình thái nguy hiểm cho cả người dân và nhà cầm quyền. Đó là đối kháng vũ trang, có đổ máu như thực tế cho thấy ở Tiên lãng, Văn giang. 

Mặt khác, sự kiện nhà cầm quyền huy động một lực lượng lớn chưa từng thấy lên đến hàng nghìn công an để trấn áp nông dân, cùng với tính chất khốc liệt, man rợ trong hành động đã như một vết nhơ không thể tẩy rửa cho bộ mặt một chính thể. 

Mặt khác sự dốt nát, trơ trẽn, dối trá của cả một bộ máy công quyền Hưng yên bị bóc trần càng làm cho công luận thêm công phẫn và khinh bỉ. 

Khi niềm tin trong dân sụp đổ, nhà cầm quyền sẽ hoàn toàn mất tính chính danh. 

Những người phụ nữ nông thôn đã phải cởi truồng coi như một phương thức tự vệ, phản kháng hành động cưỡng chế cướp nhà cướp đất thì nhà cầm quyền chẳng lẽ cũng “cởi truồng” luôn không cần dùng đến bộ trang phục “nhà nước của dân, do dân và vì dân” ? 

Một Nhà nước muốn vững mạnh phải coi trọng dân bằng hành động thực sự, coi trọng lợi ích của nhân dân một cách thỏa đáng để phương châm “điều hòa các lợi ích Nhà nước, Nhân dân, Doanh nghiệp” trở thành hiện thực chứ không phải nói suông. 


7 Nhận xét

  1. Trọng ,Sang, Dũng, Hùng tất cả 14 con lợn ( Đỉnh cao trí tuệ ) nay thành ác quỷ cả rồi, chúng chỉ biết hút máu của nhân dân để sống mà thôi . Từ CS phủ nhận quyền tư hữu nay chuyển sang tư bản rừng rú ,chúng nó biết CNCS, lý tưởng CS không còn mà đảng độc tài thì vẩn nắm quyền cai trị tuyệt đối cho nên thằng nào có chức quyền cũng lo vơ vét cả vì thế chúng vẩn tung hô " chủ nghĩa Mác-Lê Nin ,Tư tưởng HCM " để đảng tồn tại . Bởi vậy bây giờ nhóm lợi ích mới là kẻ nắm quyền thật sự . Đảng chỉ là bình phong cho lũ kẻ cướp lộng quyền nữa thôi.

    Trả lờiXóa
  2. Điềm báo sự sụp đổ của chế độ cộng sản

    Chúng cướp đất đuổi dân lên phố
    Làm lao công bốc dỡ công nhân
    Lao động quốc tế xa gần
    Đem đô la Mỹ góp phần GDP

    Tăng ngoại tệ nhập xe nhập rượu
    Chúng sài sang hàng hiệu ăn chơi
    Mặc dân đói rách tả tơi
    Hỏi xem đảng phải con người nữa không?

    Mẹ đừng tưởng treo cờ tổ quốc
    Là công an dừng bước cướp dân
    Mẹ ơi xin cũng đừng cầm
    Ảnh hình của bác mà nhầm mẹ ơi

    Chị ơi hãy về chơi du kích
    Đừng đương đầu chẳng ích lợi chi
    Hàng đêm ta cứ kiên trì
    Bom xăng chạc ná bắn thì hay hơn

    Nguyễn Văn Thiệu đá chồng bị đổ(1)
    Thì tự do chế độ cũng tàn
    Hôm nay núi cấm Kiên Giang(2)
    Đá lăn đổ xuống ngập tràn lối đi

    Anh Tấn Dũng tử vi hốt hoảng
    Chẳng tu tâm vét cạn tài nguyên
    Vô thần cộng sản tham quyền
    Thích chui ông cống nhục hèn ngoại bang

    1 Núi đá ba chồng ở Phan Rang sụp năm 1975 Quê của Ông Nguyễn Văn Thiệu và chế độ VNCH đã sụp đổ
    2 Núi cấm Kiên Giang đá xập quê của Nguyễn Tấn Dũng
    *phải chăng chế độ CS sẽ sụp đổ theo điềm báo của trời. báo trước hay sự kiện trên

    Trả lờiXóa
  3. Người Tràng Anlúc 09:34 31 tháng 5, 2012

    Cái nhà nước này nó không biết nhục. Chúng nó cứ "tô hô" như vậy từ khi ra đời. Mặc ai nói gì thì nói, chúng chỉ che mỗi tai và mắt.

    Trả lờiXóa
  4. Thương thay 1 chế độ của dân
    Hỡi các nhà dân chủ đây là cơ hội chín muồi để xây dựng 1 nhà nước dân chủ. đây là cơ hội thời thế tạo anh hùng

    Trả lờiXóa
  5. Việt Nam Tổ quốc tôi ơi
    Ruộng đất đâu cũng mất vào miệng quan
    Dân căm hờn, dân kêu oan
    Đất là nguồn sống, mất rồi sống chi ?
    Kia Tiên Lãng đùng đùng khói lửa
    Nọ Văn Giang cuốc thuổng cầm tay
    Trắng đồng Vụ Bản khăn tang
    Tụt quần bà Liễu, Cái Răng, còn gì?
    "Đảng nói đảng lo cho Dân
    Sao đất đảng lấy, ruộng thì quan ăn?"
    Đã đến lúc Dân nghèo tự cứu
    Giữ ruộng đồng cấy lúa sinh nhai
    Dẫu mười mạng chết còn hai
    Còn hơn ra chợ ăn xin chết đường

    Trả lờiXóa
  6. Tiên lãng+ Văn Giang + Vụ bản + Đắc nông + .. = Cách mạng hoa lài

    Trả lờiXóa
  7. Tiến hóa ngược!

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn