Ổn định và nghịch lý

Nguyễn Hưng Quốc (VOA Blog) - Lâu nay, vào các trang web hoặc blog của những người được xem là độc lập ở trong nước, thấy rộ lên những lời tố cáo và lên án dữ dội đối với giới lãnh đạo và công an Việt Nam. Những chữ như “tàn bạo”, “dã man”, “không thể gọi đó là người”, “ngu” và “đểu”… được tung ra ào ạt. Tràn lan trên mạng. Ở đâu cũng gặp. Ngay ở những cây bút thường có vẻ khá hiền lành và hòa nhã.

Thời gian gần đây, hầu hết các lời tố cáo và lên án ấy đều xoay quanh chuyện công an đánh hai nhà báo Nguyễn Ngọc Năm và Hán Phi Long lúc họ đang tác nghiệp tại Văn Giang, nơi diễn ra vụ cưỡng chế đất đai gây ồn ào dư luận khắp nơi. Qua video clip được công bố, mọi người có thể thấy cảnh công an đánh phóng viên như đánh một con chó dại: kẻ thì thụi, người thì đạp, kẻ thì đá, người thì cầm gậy quất tới tấp. Cuối cùng, “chân dung” của nạn nhân được trình làng: mặt mày sưng húp, môi thì bị dập và vêu lên trong khi mũi thì phù căng, trông rất dị dạng và thê thảm.

Thật ra, những chuyện như thế, chả có gì lạ. Tôi vào Google, gõ thử ba chữ “công an đánh” (trong dấu ngoặc), thấy hiện lên ngay tức khắc 5,740,000 “results”. Có vô số chuyện khác nhau. Lái xe không đội mũ bảo hiểm: bị đánh. Học sinh tình nghi ăn cắp: bị đánh. Dân chúng xuống đường biểu tình chống Trung Quốc: bị đánh. Giáo dân Công giáo cầu nguyện đòi đất: bị đánh. Nông dân không chịu dời nhà theo lệnh giải tỏa: bị đánh. Thường, chỉ đánh bị thương. Nhưng không hiếm trường hợp công an đánh quá tay khiến nạn nhân bị gãy cổ hoặc có khi chết tốt. Chết thì dễ thôi: Công an sẽ dàn cảnh tự tử. Gia đình chỉ việc mang xác về chôn. Những chuyện “tự tử” trong nhà giam xảy ra khá thường xuyên, vài ba tháng lại nghe một lần.

Nhưng từ những chuyện như vậy mà kết tội nhà nước là dã man hay vô nhân đạo thì tôi cho là hơi…phiến diện.

Cũng từ báo chí trong nước, chúng ta có thể bắt gặp vô số trường hợp chứng tỏ nhà nước Việt Nam rất nhân đạo. Với rất nhiều tội trạng, nếu ở ngoại quốc, tội nhân có thể dễ dàng bị cách chức hoặc bị phạt tù, nhưng ở Việt Nam, người ta được tha bổng hoặc chỉ bị cảnh cáo hay hưởng án treo. Ông Thứ trưởng Y tế Cao Minh Quang bị phát hiện xài bằng giả ư? – Cảnh cáo! Ông Lữ Ngọc Cư, chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Đăk Lăk lợi dụng quyền chức cho vợ làm giàu một cách bất chính và phi pháp, bổ nhiệm người và lập dự án trái nguyên tắc gây thiệt hại nặng nề cho nền kinh tế trong tỉnh ư? – Cảnh cáo! Phó trưởng công an giao cấu với trẻ vị thành niên ư? - Tù treo! Lâu lâu, thật họa hoằn, mới có cảnh một công an bị kết án vài ba năm tù giam (như trường hợp trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đánh chết ông Trịnh Xuân Tùng vào đầu năm 2011).

Đó là những sự việc được đem ra xét xử và công bố trước dư luận. Còn vô số các trường hợp khác, dân bị đánh thương tích rành rành hoặc có cả hình ảnh được chụp hoặc được quay video, thậm chí được tung lên mạng, vẫn được nhà nước bỏ qua với lý do: Chưa đủ chứng cớ!

Đọc những bản tin như thế, chúng ta không thể không đi đến kết luận: nhà nước Việt Nam rất hiền lành. Họ không muốn kết tội ai. Và cũng không muốn phạt tù ai cả. Họ luôn luôn tìm cách biện hộ cho những người có tội.

Rất hiếm có một nhà nước nào độ lượng đến như vậy.

Bạn không tin ư? Thì hãy chờ xem. Tôi cam đoan với bạn là tất cả những kẻ dùng gậy gộc đánh hai phóng viên đài Tiếng nói Việt Nam cũng như các nông dân ở Văn Giang vừa rồi sẽ không hề hấn gì cả. Hoặc người ta sẽ nói: không có chứng cớ; hoặc người ta đưa ra tòa xét xử, và cuối cùng, mọi người sẽ bị cảnh cáo hoặc nặng nhất, bị án treo.

Bởi vậy, nếu chỉ căn cứ vào những chuyện công an đánh dân, có khi đánh đến chết mà bảo nhà nước Việt Nam vô nhân đạo, thì người ta chỉ nhìn thấy một khía cạnh. Tôi gọi “phiến diện” là vì vậy. Theo tôi, cần thấy cả khía cạnh thứ hai, khía cạnh “nhân đạo” của họ.

Chỉ có điều là họ chỉ nhân đạo với người của họ. Với công an. Với cán bộ.

Ngỡ như nghịch lý. Nhưng không. Hai hiện tượng trái ngược nhau ấy tiết lộ rất nhiều về bản chất của chế độ.

Thứ nhất, như cái điều họ vẫn thường tuyên bố, với họ, sự ổn định về chính trị và xã hội là một ưu tiên hàng đầu. Căn cứ vào ưu tiên ấy, tội lớn nhất không phải là việc đánh dân, thậm chí đánh đến chết, mà là việc chống lại mệnh lệnh và chính sách của nhà nước, cho dù là những mệnh lệnh và chính sách sai trái. Những việc gọi là chống lại mệnh lệnh và chính sách ấy rất đa dạng, từ việc chống cưỡng chế đến việc biểu tình chống Trung Quốc, từ việc đòi đất đến việc đòi hỏi tự do tôn giáo, v.v. Dưới mắt nhà cầm quyền, việc thâm lạm công quỹ hay lợi dụng chức quyền, gây tổn hại cho ngân sách quốc gia đến hàng tỉ Mỹ kim không nguy hiểm và không đáng sợ bằng việc một số giáo dân thắp nến cầu nguyện cho dân chủ; một số công dân tụ tập hô đả đảo bá quyền Trung Quốc.

Thứ hai, khi cho phép công an đánh dân và khi nằng nặc bào chữa, bênh vực cho những tên công an đánh dân như vậy, nhà nước đã xem dân như một thành phần thù nghịch, hoặc nếu chưa, họ cũng đang dần dần đẩy dân chúng vào thế đối nghịch.

Chính ở đây, chính quyền Việt Nam sẽ phải đối diện với nghịch lý lớn nhất của họ. Để bảo vệ sự ổn định, họ xua công an trấn áp dân chúng; nhưng càng trấn áp, họ càng làm gia tăng sự phẫn uất của dân chúng.

Có hai điều chưa ai có thể trả lời ngay lúc này được: Một, khi nào sự phẫn uất ấy lên đến cực điểm và sẽ biến thành hành động; và hai, liệu lúc ấy, công an có thể bảo vệ được chế độ và duy trì được sự “ổn định” mà chế độ mong muốn hay không?

8 Nhận xét

  1. "Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân". Chữ YÊN ở đây có lẽ đảng hiểu là mỵ dân, bưng bít sự thật, nói láo trắng trợn là xong. Không xong nữa thì lao vào bóp cổ bịt miệng dân, đánh cho xưng mặt mày, đánh đến chết là yên dân đó
    "Thời bình thì khoan sức dân". Chữ KHOAN ở đây các "đỉnh cao trí tuệ" hiểu là cướp sạch đất của nông dân, vậy là nông dân ngồi không khỏi phải cầy cấy làm đồng. Làm doanh nghiệp phá sản, giải thể, để công nhân khỏi phải đi làm cho mệt
    Đúng là cái thời thổ tả, chó lên làm người. Ngàn năm sau bia miệng vẫn còn, dân Việt Nam không bao giờ quên được cái thời khốn nạn này và những kẻ gây ra cảnh đầu rơi máu chảy, oan khiên ngất trời đâu. Xưa thì có các nhà sử học ghi lại, nay thì Internet ghi lại hết

    Trả lờiXóa
  2. "Họ" khuyến khích bọn ca tay dính chàm, gây thù oán với mọi người dân. Có thế bọn này sợ bị trả thù nên hết lòng bảo vệ đảng, cũng như mạng sống của chính chúng nó.

    Trả lờiXóa
  3. Đồng ý với Bác Quốc, phải nói là lãnh đạo đảng ta nhân đức tuyệt vời, thương dân và luôn luôn lo lắng cho dân hết cở. Ngay cả những vị 14 người thuộc BCT, bận chết người, ngày đêm phải thức suốt để mà lo cho dân tộc được ăn no ngũ kỹ!. Thế mà các vị này vẫn cảm thấy chưan đủ đành phải hy sinh ngay cả con ruột của mình cho sự nghiệp của đất nước, phải đẫy ngay cả con ruột của mình vào chính quyền, vào những cơ sở kinh tế lớn, để mà lo cho đám dân đen này. Quy thay cho lãnh đạo đảng ta!

    Trả lờiXóa
  4. Cần phải truy cứu trách nhiệm hình sự những kẻ đã ra lệnh và những kẻ thực hành cướp đất, đàn áp, đánh đập bắt bớ nhân dân. Cơ quan điều tra, VKS và Tòa án phải làm đúng phận sự.
    Hãy thống kế có bao nhiêu gia đình bị cướp đất, bị bắt bớ, đánh đập có con em, chú cháu đang trong quân ngũ, đang bảo vệ biên cương hải đảo và động viên kịp thời để họ chắc tay súng bảo vệ biên giới, biển đảo của tổ quốc. Ở hậu phương cần phải xử lý nghiêm những kẻ nhân danh chính quyền nhân dân để đàn áp nhân dân. Nếu những người lính đang bảo vệ Tổ quốc không còn tin chính quyền nữa thì sẽ ra sao? Họ chiến đấu vì Tổ quốc ,vì nhân dân mà Tổ quốc thì bị ngoại bang sỉ nhục, nhân dân bị chính quyền đàn áp, cướp bóc thì kẻ thù của họ là ai? Một khi gia đình người lính đã không còn kế sinh nhai vì nạn cướp đất núp dưới danh nghĩa dự án…. thì họ có yên tâm cầm súng không?
    Những câu hỏi mộc mạc, đơn sơ như thế đồng chí Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng có trả lời được không? Hãy tìm lời giải, đừng ca ngợi suông, hô khẩu hiệu nữa. nhân dân cần cuộc sống chứ không cần cái định hướng XHCN mơ hồ, định hướng đến bao giờ khi mà nông dân ngày càng túng quẫn, bị dồng đến đường cùng.
    Biết TBT trưởng thành từ một nhà lý luận Mác – Lê nin, nhưng nông dân không cao siêu, không mơ hồ được, không thể nhịn đói mà nghe theo anh thuyết giảng về CNXH được. Hãy thôi đi anh Trọng ạ. Bọn Ba Dũng nó ăn ngập mặt rồi mà các anh không làm gì nó được thì các đừng rao giảng nữa. Anh cần lệnh cho dừng tất cả các dự án ma quái dân đang bất bình, các anh tổng kết trên 80% khiếu kiện đát đai, người đi khiếu kiện đúng, chính quyền sai, vậy mà các anh vẫn im lặng để cho nó cướp hết chỗ ày đến chõ khác là nghĩa làm sao?

    Trả lờiXóa
  5. Một bài viết tuyệt vời. Tôi nghĩ là chúng ta sẽ sớm thấy cái "phẫn uất lên đến cực điểm" mà tác giả đề cập thôi. Việt nam quê hương tôi ơi. Chiến tranh thế đủ rồi. Các bác lãnh đạo san sẻ quyền lực thì hay biết mấy. Nếu không thì sẽ không đủ ống cống mất.

    Trả lờiXóa
  6. Phẩn uất đến cực điểm là:

    Lực lượng võ trang chống bọn xâm lược và kẻ nhu nhược bán nước Việt Nam

    Nhạc Sĩ Việt Khang đã kêu gọi rồn

    Nông dân đã cầm cây, cuốc xẻng đá chống lại rồi

    Công an đi càn xong là nông dân trở ra bám đất, trồng chuối, làm hàng rào chiến lược nói là không chống chính phủ mà chỉ chống bọn cướp

    ĐÓ là mặt trân rồi, có võ trang thô sơ rồi, có dao dùng dao, có gậy gộc dùng gậy gộc

    Nông dân nào bức xúc quá , thì mua vài khẩu AK bán đạn thật khi đo công an bị chết nhiều, thế là mặt trận càng leo thang

    ĐỒng bào lại đỗ vũ khí vào cho nông dân. Thử hỏi thằng bí thư , cán bộ đang giàu có hưởng lạc có dám chống lại lực lượng vỏ trang chính nghĩa , không còn gì phải sợ mất không?

    Hỏi là trả lời

    Bùi Chinh Nhân

    Trả lờiXóa
  7. chờ ngày ra tòa.lúc 07:44 17 tháng 5, 2012

    Hưng Quốc viết nhiều, viết hay, viết chí lý, nhưng chuyện này, HQ có chỗ sai : dùng chữ "Nhân Đạo" (tôi tự viết hoa)để nói về hành vi chó má của nhà cầm (tà) quyền, thì thật là quái ác. Phải gọi chúng là "quỉ đạo" hay ác đạo. CÒn "NHÂN"... !!! ? COn người mà chỉ có bao che, bảo bọc kẻ gian, kẻ ác, thì gọi là "nhân đạo" đươc ?

    Trả lờiXóa
  8. Xã hội tà quyền này ko thể Nhân Đạo được ,,lưu đạn dùi cui ,súng lựu đạn cay
    đối phó với dân ko có vũ khí trong tay mà gọi là chánh quyền do dân,vì dân là lừa dối bịp dân tin vào cái thiên đường cs này .các bạn hẵn chắc đã nghe câu chuyện thực cãm động về bà già bán rau muống ở Hà nội (nếu chưa mời các bạn gõ vào radio chân trời mới vào cái mục chuyện dân tôi ),một bó rau chỉ với hai ngàn đồng tiền VN mà bà cụ đã đợi chờ mõi mòn cái anh thanh niên đã bõ mười ngàn đồng đưa cho bà cụ mà ko lấy môt bó rau nào ? thực ra anh thanh niên vì lòng nhân đạo thương bà cụ còn bà cụ thì vì chữ TÍN bà cụ chớ anh thanh niên mưa gió cũng chờ và chờ cho đến chết !cũng như dân VN ta chờ mãi đến bao giờ bọn cs sẽ cho chúng ta được
    cái thiên đường mà họ đã hứa ?????

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn