Lê Diễn Đức - Im lặng là đầu hàng tội ác, là vô trách nhiệm với số phận của những người nô lệ đang bị gia súc hoá! Im lặng là phó mặc bộ máy tuyên truyền lề đảng với 700 tờ báo và hàng ngàn đài phát thanh, truyền hình và cổng thông tin tác oai tác quái, bóp méo sự thật, lừa bịp dư luận, bịt chặt thêm mắt của một xã hội đã bị bịt, khoá chắc chặt hơn miệng dân đã bị khoá! Vì thế, chúng ta không thể không lên tiếng về phiên toà phúc thẩm xét xử Trung tá công an Hà Nội Nguyễn Văn Ninh đã dã man đánh chết ông Trịnh Xuân Tùng, sẽ diễn ra vào ngày 14/5/2012. Và bởi vì, Trịnh Kim Tiến, con gái của ông Trịnh Xuân Tùng, dù biết đường đi tìm công lý cho cha mình chắc hẳn sẽ còn rất xa, nhưng cô không hề run sợ, vì cô biết rằng, đang có rất nhiều người đứng bên cô, ủng hộ cô.
*
Vẫn biết, khi nhậm chức Thủ tướng vào năm 2006, ông Nguyễn Tấn Dũng cam kết nếu không bài trừ được tham nhũng sẽ từ chức.
Nhưng 6 năm qua dưới quyền điều binh, khởi tướng của ông, tham nhũng không những không thể ngăn chặn, mà còn lan tràn với tốc độ khủng khiếp hơn, nghiêm trọng và lộ liễu hơn. Còn ông tiếp tục ngồi thêm ghế Thủ tướng nhiệm kỳ 2.
Song song, các "quả đấm thép" của ông như Vinashin, Agribank, Tập đoàn Dầu khí, Tập đoàn Điện lực, Tổng công ty Xăng dầu, Tổng công ty xây dựng Sông Đà... làm ăn vừa thua lỗ hàng tỷ đôla, vừa nợ nần ngập mặt nhiều tỷ đôla khác, thì cao nhất - như với Vinashin - ông Dũng hoàn toàn bình yên chỉ cần nói một câu "tôi chịu trách nhiệm chính trị"!
Vẫn biết,
Giám đốc Công an Hà Nội Nguyễn Đức Nhanh khẳng định biểu tình chống Trung Quốc xâm phạm chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam là thể hiện lòng yêu nước.
Nhưng trong hè năm 2011, các biểu tình viên đã bị đàn áp, bắt giữ và tới nay vẫn bị gây khó khăn, thường xuyên bị triệu tập làm việc vô cớ, thậm chí bị bắt đưa vào trại cải tạo không cần xét xử như trường hợp chị Bùi Thị Minh Hằng, để rồi trơn trẽn trả tự do cho chị với lý do "khoan hồng", nhưng thực tế thì còng xích tay chân chị như một con vật và quẳng lên sàn xe trên đường đi cả ngàn cây số!
Vẫn biết,
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng kết luận vụ cưỡng chế tại đầm Cống Rộc, Tiên Lãng là sai luật.
Nhưng người ta đã đóng cửa bảo nhau "kiểm điểm", còn anh Đoàn Văn Vươn và người thân vẫn ngồi tù và chưa biết tội danh "giết người" bị cáo buộc sẽ đi đến đâu, dù hôm xảy ra bi kịch anh Vươn không có mặt tại hiện trường!
Vẫn biết,
Nguyễn Khắc Hào, Phó chủ tịch tỉnh Hưng Yên nói (với Thủ tướng) cuộc cưỡng chế hôm 24/4 tại Văn Giang "đảm bảo an toàn, không ai bị thương", "các phần tử chống đối trong và ngoài nước đã dàn dựng clip giả để vu khống, bôi nhọ chính quyền" và "các cơ quan thông tấn, báo chí chính thức đưa tin tuyên truyền ít, phản ứng chậm, trong khi các mạng xã hội lại "phản ứng nhanh, đưa tin liên tục".
Và Đài tiếng nói Việt Nam (VOV) ngày 26/04/2012 phụ hoạ rằng, cuộc cưỡng chế được tiến hành "theo đúng quy định của pháp luật"!
Nhưng nghịch lý thay, videoclip thật như đếm, mô tả cảnh hai phóng viên đi tác nghiệp của chính nhà đài VOV là Nguyễn Ngọc Năm và Hán Phi Long đã bị nện nhừ tử phải đi bệnh viện bởi trận đòn điên cuồng của công an.
Vẫn biết,
Tiên Lãng còn nóng, Văn Giang vẫn sôi sục và nông dân huyện Vụ Bản (Nam Định) trong ngày 8/5 bám đất với khẩu hiệu "Chính phủ ở đâu - Cứu dân với".
Nhưng chỉ là tiếng kêu ai oán, vô vọng! Trong ngày 9/5, lại thêm một "trận đánh đẹp" và nhanh ngọn của công an, đã làm "vỡ trận" của bà con nông dân, chủ yếu phụ nữ, tay không với vòng tang trắng, như là định mệnh khốn cùng trên khắp các cánh đồng của Việt Nam!
Vân vân...
Đám mây đen của dối trá, độc ác và thất đức của bạo quyền bao trùm lên xã hội Việt Nam hôm nay. Những người nông dân bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, vẫn thế, từ thời phong kiến, thực dân, tới chế độ xã hội chủ nghĩa "dân chủ gấp vạn lần dân chủ tư sản", muôn đời vẫn với thân phận "ngẩng đầu lên chẳng thấy mặt trời"!
Nhưng, không vì thế mà chúng ta im lặng!
Im lặng là đầu hàng tội ác, là vô trách nhiệm với số phận của những người nô lệ đang bị gia súc hoá!
Im lặng là phó mặc bộ máy tuyên truyền lề đảng với 700 tờ báo và hàng ngàn đài phát thanh, truyền hình và cổng thông tin tác oai tác quái, bóp méo sự thật, lừa bịp dư luận, bịt chặt thêm mắt của một xã hội đã bị bịt, khoá chắc chặt hơn miệng dân đã bị khoá!
Vì thế, chúng ta không thể không lên tiếng về phiên toà phúc thẩm xét xử Trung tá công an Hà Nội Nguyễn Văn Ninh đã dã man đánh chết ông Trịnh Xuân Tùng, sẽ diễn ra vào ngày 14/5/2012.
Và bởi vì, Trịnh Kim Tiến, con gái của ông Trịnh Xuân Tùng, dù biết đường đi tìm công lý cho cha mình chắc hẳn sẽ còn rất xa, nhưng cô không hề run sợ, vì cô biết rằng, đang có rất nhiều người đứng bên cô, ủng hộ cô.
"Cả chặng đường dài từ tòa án về nhà, vừa cầm di ảnh bố vừa nghe tiếng gào khóc của người thân, tiếng khóc đau đớn của bà nội, nhìn đứa em gái nấc trong nghẹn ngào, tôi hiểu rằng mình không thể dừng lại khi công lý chưa được thực thi một cách hoàn chỉnh và đúng nghĩa của nó. Một mạng người không thể được đánh đổi bằng một bản án 4 năm tù. Nhất định, tôi sẽ không bỏ cuộc!" - Kim Tiến viết trong bài "Phiên toà và hành trình đi tìm công lý" sau phiên toà sơ thẩm hôm 13/1/2012.
Nếu vào những năm 60, nhà thơ Giang Nam gọi các vị quan toà của chế độ Sài Gòn xử Võ Thị Thắng, biệt động quân Sài Gòn, là "một lũ quan toà mặt ngựa đầu trâu", thì hôm nay chúng ta chẳng cần do dự gọi các vị quan toà Hà Nội trong phiên toà sơ thẩm 13/1/2012 là một lũ mặt cáo, đầu lang sói. Cả đám quan toà này đã sử dụng biện pháp lấy thịt đè người, lấp liếm sự thật, cố gắng không giới hạn để bao che tội ác.
Ngoài Nguyễn Văn Ninh, còn một số khác có bàn tay vấy máu nhưng đã được toà cố ý làm ngơ. Đó là Nguyễn Văn Lưu và những công an của đồn Thịnh Liệt trong ca trực ngày 28/2/2011, những kẻ đã ngăn cản Kim Tiến gặp cha mình, không cho nạn nhân ăn uống và còng tay nạn nhân ngay cả lúc trên đường tới bệnh viện cấp cứu; là Đặng Hoàng Anh, kẻ đã hỗ trợ Nguyễn Văn Ninh bắt giữ ông Tùng; là đám sai nha dân phòng đã đánh đập ông Tùng thô bạo.
Với một tội phạm gây ra án mạng, lẽ ra mọi nhân chứng đều rất cần thiết cho tiến trình xét xử khách quan, công bằng, nhưng ông Nguyễn Đức Minh, người có mặt khi ông Tùng bị đưa về trụ sở công an, chứng kiến tình trạng nguy kịch của ông Tùng và yêu cầu đưa ông Tùng đi cứu chữa khẩn cấp, đã bị tòa án bác bỏ, mặc dù gia đình đã đề nghị và ông Minh cũng đã tình nguyện có mặt trong ngày xét xử.
Trong khí đó, toà án đã xây tường chắn cho tội phạm với 15 "nhân chứng" khác, bao gồm dân phòng, công an, những người được chọn lựa có lợi cho tội phạm!
Trịnh Kim Tiến phân tích (trong bài đã dẫn):
"Chúng tôi không chấp nhận tội danh "làm chết người trong khi thi hành công vụ" đối với bị cáo Nguyễn Văn Ninh và những điểm mà cáo trạng nêu ra. Chúng tôi cho rằng hành động của ông ta là hành vi cố ý giết người, lạm dụng chức vụ và nghề nghiệp của mình để gây ra cái chết tức tưởi của bố tôi.
Ông Ninh không phải là một người dân bình thường, ông ta là một chiến sĩ công an nhân dân (CAND), được đào tạo và huấn luyện, có nghiệp vụ và có kĩ thuật chuyên ngành đủ để hiểu lực đánh của mình sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng thế nào, nhưng ông ta vẫn hành động bất chấp, trong khi bố tôi chỉ có một mình và hoàn toàn ko hề có vũ khí trong tay.
Hành động của ông ta vi phạm nghiêm trọng đạo đức nghề nghiệp của người chiễn sĩ CAND.
Một điểm nữa để chứng minh hành vi của ông ta là cố ý khi ông ta cùng những người trực ban tại đồn Ca Thịnh Liệt hôm đó đã cố tình cản trở việc được cứu chữa kịp thời của bố tôi, không cho bố tôi đi cấp cứu, giam giữ trái pháp luật bố tôi gần 6 tiếng.
Chúng tôi không biết bố tôi phạm tội gì và nghiêm trọng đến đâu mà họ không cho gia đình tôi được tiếp xúc chăm sóc và cho bố tôi ăn uống, thậm chí còn còng tay bố tôi đến tận phòng cấp cứu của bênh viện Bạch Mai.
Là những người bảo vệ pháp luật, hiểu biết luật pháp nhưng lại lợi dụng điều đó để gây ra cái chết cho bố tôi. Là những con người nhưng lại hành xử dã man, mất hết lương tri. Ông Ninh là người đánh, là người trực tiếp gây ra cái chết đó, còn những người trực ban và dân phòng cũng là những kẻ tiếp tay, đồng lõa cùng ông ta.
Một điều khiến tôi cùng gia đình không thể chấp nhận và vô cùng bức xúc, đó là thái độ không biết hối lỗi, ăn năn vì hành động đã gây ra cho bố tôi của ông Nguyễn Văn Ninh. Ông ta không hề xin lỗi gia đình tôi, ông ta cho rằng mình làm đúng chức trách, và chuyện xảy ra là điều không mong muốn. Cái cách ông ta bày tỏ chia sẻ nỗi đau mất mát với gia đình tôi trước tòa cứ như là một người không liên quan gì đến cái chết của bố tôi".
Không là chuyên gia trong ngành luật, nhưng tìm hiểu Bộ Luật Hình Sự (BLHS), tôi thấy rất rõ Nguyễn Văn Ninh đã phạm tội giết người trong các trường hợp: d) Bằng cách lợi dụng nghề nghiệp; n) Có tính chất côn đồ; q) Vì động cơ đê hèn - thuộc khoản 1, điều 93 BLHS, với mức án tù từ 12 năm đến 20 năm, tù chung thân hoặc tử hình.
Xử theo điều 97 BLHS là láo khoét! Điều 97 xác định "người nào trong khi thi hành công vụ mà làm chết người do dùng vũ lực ngoài những trường hợp pháp luật cho phép, thì bị phạt tù từ 2 năm đến 7 năm".
Trong trường hợp ông Trịnh Xuân Tùng, không pháp luật nào cho phép vì một vi phạm chỉ đáng xử phạt hành chính mà người đại diện cho công quyền lại đánh đến chết một nguời dân tay không, hoàn toàn không có khả năng tự vệ!
Ít ai trong ngành công an ở cấp tá mà không có vài giấy khen, thậm chí huy chương, huân chương. Nguyễn Văn Ninh chắc chắn không ngoại lệ với 36 năm phục vụ. Lấy điều này làm cơ sở giảm nhẹ hình phạt là hết sức trơ tráo.
Nếu công minh, ít nhất hãy xử đúng người, đúng tội. Thành tích công tác nào đó (nếu có) của Ninh đúng ra còn làm nặng hơn mức độ tội phạm, vì nó chứng tỏ Ninh là một CAND xuất sắc, hiểu rõ pháp luật.
Muốn che chở nhau bằng "khoan hồng" các người hãy làm điều đó trong thời gian Ninh thụ án, như các người vẫn làm cho những người của mình lỡ "bị lộ"! Một kịch bản như thế ít sống sượng hơn nhiều!
Âm mưu đen tối
Ngay sau phiên tòa sơ thẩm, gia đình nạn nhân đã gửi kháng án và ngày 2/05/2012 nhận được giấy triệu tập Tòa án Hà Nội cho biết phiên toà phúc thẩm sẽ diễn ra vào 8 giờ sáng ngày 14/05/2012.
Âm mưu thâm độc và đểu cáng được tái dựng, nhìn thấy ngay ở thủ tục tố tụng. Nguời duy nhất mà toà án "triệu tập" tới phiên toà phúc thẩm là mẹ của nạn nhân, một cụ già đã 90 tuổi - "Triệu tập" chứ không phải "giấy mời" như lần xét xử sơ thẩm hoặc thông lệ. Tin đồn đại về việc Ninh chạy án tốn tiền tỷ rất có thể không sai khi đối chiếu với các động thái mờ ám này.
Kim Tiến cho biết tất cả 4 thành viên trong gia đình đều đã cùng gửi đơn kháng cáo phản đối mức án 4 năm tù giam cho Nguyễn Văn Ninh và yêu cầu truy cứu trách nhiệm hình sự đối các cán bộ trực ban Công an phường Thịnh Liệt trong ca trực ngày 28/2/2011 và dân phòng đã đánh đạp ông Tùng.
"Không có một lý do gì để Tòa án tối cao có thẩm quyền hủy bỏ quyền lợi và nghĩa vụ liên quan của chúng tôi, vợ và con của người bị hại. Chúng tôi có quyền tham gia tố tụng trong phiên tòa xử liên quan đến việc bố tôi bị công an đánh chết"-
"Hành trình đi tìm công lý đúng là có những gian nan, có lúc mệt mỏi, nhưng tôi chưa một lần có ý định dừng lại ở phiên sơ thẩm. Dù còn một chút hi vọng tôi cũng gắng sức bởi bản án 4 năm tù giam đó là một sự chà đạp lên công lý. Bởi không chỉ có mình bố tôi là một nạn nhân bị công an đánh chết. Bởi sau đó tôi đọc và biết được còn rất nhiều, rất nhiều trường hợp tương tự".
Kết luận
Vẫn biết,
"Qua việc "tích cực", "hăng hái" tham gia các vụ cưỡng chế, thu hồi đất đai đối với người dân, những lực lượng mang danh "Uỷ ban nhân dân", "Công an nhân dân", "Quân đội nhân dân", "Viện kiểm sát nhân dân", "Toà án nhân dân"... ở Việt Nam đã nghiền nát, phá sạch, đốt sạch chữ "nhân dân" trong cái tên của chúng" ["Cuộc phản cách mạng đã rõ ràng", ngày 2/5/2012, Lê Hiền Đức].
Vẫn biết,
"Không còn gì để nói về cái thảm thê của mấy chữ khôi hài của dân, vì dân. Coi dân như cỏ rác về địa vị, coi dân như kẻ thù về mặt ý thức quyền lực, coi dân như đối thủ bất cân xứng về quyền lợi, coi dân như một lũ ngu dốt đầy khinh miệt, xét về mặt xã hội và, coi dân như một đám ô hợp không thể nào động đến cái lông chân của vương quyền, xét về mặt tư cách cai trị - là những hình ảnh thật rõ ràng mà các nhà sử học đời sau sẽ nhớ. Ít nhất là nhớ!" ["Tản mạn mùa Hè", ngày 9/05/2012 , Hà Văn Thịnh, Đại học Huế].
Nhưng chúng ta không thể không cùng nhau gióng tiếng chuông dư luận, bằng mọi nỗ lực chiếu sáng vào đêm đen của bất công và phi lý.
Chúng ta không thể để cô gái Trịnh Kim Tiến đơn độc trên con đường đi tìm công lý đầy bất trắc và đau thương!
Tôi rất mong và hy vọng trong phiên toà phúc thẩm vào ngày 14/5, bạn bè, đồng đội của KimTiến trong các cuộc biểu tình yêu nước vào mùa hè 2011, cùng những người yêu chuộng công lý khác, sẽ đến với Kim Tiến dù có thể chỉ được đứng bên ngoài, để làm chỗ dựa tinh thần cho Kim Tiến và gia đình, đồng thời thức tỉnh sự thờ ơ vô cảm của người dân thủ đô bằng sự hiện diện nhân ái của mình.
Rằng, nơi đây công bằng xã hội và kỷ cương phép nước hoặc đang được thực thi, hoặc cán cân công lý đã trở thành chiếc gậy múa vườn hoang của ĐCSVN.
Rằng, tình trạng bạo lực phổ biến của công an có thể giáng tai hoạ xuống bất kỳ ai nếu dân chúng cứ tiếp tục giữ mãi thái độ vô cảm truớc các nạn nhân khác và không dám ngẩng cao đầu đấu tranh quyết liệt trước cái ác.
© 2012 Lê Diễn Đức - Radio Free Asia Blog
Tags:
Featured






hoan nghênh tinh thần của tác giả ,nếu ở HN tôi cũng ráng lê thân già này đi
Trả lờiXóaTrích: "Ít ai trong ngành công an ở cấp tá mà không có vài giấy khen, thậm chí huy chương, huân chương. Nguyễn An Ninh chắc chắn không ngoại lệ với 36 năm phục vụ. Lấy điều này làm cơ sở giảm nhẹ hình phạt là hết sức trơ tráo."
Trả lờiXóaNhờ DLB sửa lại tên nhân vật là Nguyễn Văn Ninh dùm.
Cám ơn ban đọc "click2begin" về lưu ý lỗi typing. Mong BBT Dân Làm Báo hiệu
Trả lờiXóađính giúp. "Nguyễn Văn Ninh" thay vì "Nguyễn An Ninh".
Cám ơn nhiều
Lê Diễn Đức
Anh Đức thân,
XóaĐã chỉnh sửa.
ờ việt nam chỉ cần bỏ ra vải chuc triệu chạy án là ông ta ung dung
Trả lờiXóaỜ tù mà có người hầu hạ, hoặc ờ Tù mà không ờ tù bằng cách cho xuất ngoại chơi đủ số năm nhận án rồi về. Chuyện mà thế giới không có thì chỉ có ở VN.
Xóa"Ở một đất nước dân chủ gấp vạn lần dân chủ tư sản", người dân muôn đời vẫn là thân phận cỏ cây ! Người dân không biết bị cường quyền bắt bớ, đánh đập, giết hại lúc nào .. "ngẩng đầu lên chẳng thấy mặt trời công lý"!
Trả lờiXóa"Đám mây đen của của sự dối trá, tàn độc, thất đức, vô liêm sĩ của bạo quyền cộng sản vẫn luôn bao trùm lên xã hội Việt Nam"
Mạng đền mạng đó là quy luật trừng trị cái ác từ nghìn xưa! Tuy nhiên thật bất lợi cho chúng ta khi luật pháp bây giờ nằm trong tay kẻ cướp nguy hiểm! Nói như thế để thấy rằng công lý sẽ không được thực thi với những đấu tranh bất bạo động. Cái nghịch lý ở đây là: Một thằng trộm Chó bị chúng ta bắt được, chúng ta đánh đến chết và đốt xác, đốt xe nó. Vì chúng ta là số đông áp đảo được kẻ trộm cướp nên chúng ta không sợ. Nhưng đối với cái đảng cướp này chúng ta củng vẫn là số đông so với chúng nhưng chúng ta lại sợ chúng! Điều gi sẽ xảy ra khi thằng trộm Chó ngang nghiên vào làng xã bắt Chó mà mọi người chỉ biết cuối đầu? Khi hết Chó nó sẽ bắt thiếu nữ, đàn ông, của cải, và sau cùng là chiếm lấy cái nhà của mọi người luôn. Logich thôi.
Trả lờiXóaĐiều gi sẽ xãy ra khi thằng trộm Chó ngang nghiên vào làng xã bắt Chó mà mọi người chỉ biết cuối (Cúi đầu) đầu.
Trả lờiXóaSorry bức xúc quá viết nhầm.
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóaNgừoi Tây Phưong có câu " càng lên cao, trách nhiệm càng nhiếu"
Trả lờiXóaKhi môt ngừoi bị chết trong tay một ngừoi khác thì môt lá ngộ sát hai la cố sát và can pham sẽ phải trả già cho việc làm của họ.
Đối với một ngừoi dân thừong, ngừoi phạm tội cố sát sẽ bi tuyen án tù ít nhấ là 20 năm hay chung thân.
Riêng với ngừoi có chức quyền, ngừoi đại diện Luật Pháp.. Những ngừoi đó mặc dù không đựoc chính thức do dân bầu lên ( do chính dảng của họ chọn ra) là những ngửoi đựoc đào tạo và hiểu rõ vai trò của họ trong việc bảo vệ ngừoi dân và gìn giữ an sinh xã hội.
Họ là những ngừoi hiểu rõ về Luật pháp và là ngừoi Đại Diện cho Luật pháp cho nên khi họ phạm tội thì Luật pháp phải xét xử một cách nghiêm ngặt để làm gưong.
Đàng này tên VC Nguyễn Văn Ninh là Trung Tá Công An, là ngừoi am hiểu Luật Pháp, là ngừoi đại diện luậ pháp nhưng lại lạm dụng chức quyền để giết ngừoi thì sẽ bị tội nặng hơn.
Đàng này chỉ bị tuyên án có 4 năm và chắc chắn rằng khi hắn ngồi tù thì hắn sẽ đựoc đối xử như ông "Vua" trong tù..
Thật khốn nạn!
Cái búa tòa là cái búa của công lý hay búa đập đầu (nhân phẩm) người dân dưới sự lãnh đạo "tài tình" của Đảng?
Trả lờiXóasư đoàn 316...trung đoàn nào , tiểu đoàn nào ...coi chừng quen ở xoài chịa hay bat tam bang gì đó nha
XóaTôi đi lính sau anh nhìu D17 Hoàng Liên Thiên anh à!
XóaLần này khi toà xử Trung tá CA Nguyễn Văn Ninh giết chết ông Trịnh Xuân Tùng mà Thằng Ninh không tù từ chung thân trở nên thì luật pháp của Việt nam chỉ là cái đầu buồi không hơn không kém!
Trả lờiXóaVà nếu không kết đúng tội giết người đối với tên Ninh kia thì dân ta coi khinh cả Toà án, "chính" quyền, lãnh đạo như cứt té re!
Toẹt!Toẹt!Toẹt!
tà quyền này, thể chế này, pháp luật này mà so sánh với đầu buồi thì bậy bạ quá, đầu buồi chỉ biet lam người ta sướng thôi chứ đâu làm người ta căm thù tàn mạt như đám này
XóaLại sợ sự thật bị phơi bày ở các trang như dân làm báo rồi!
Trả lờiXóaLại thấy thông báo "chặn tất cả các kết quả truy cập vào dân làm báo"!
Khốn nạn thật!Lại nghĩ một triết gia nào đó từng viết:
"Thói đa nghi luôn sống trong tâm hồn tội lỗi-Đối với một tên kẻ trộm thì bụi cây nào cũng có người rình mò! "
Quả không sai đối với bộ máy hại dân này!
Thách chận đó thử coi chận được không?..Facebook cũng chận thì chận nguoi ta vẫn vào thi vào...Dận Làm Báo có chận thì vẫn co cach vào thôi, ngoại trừ dẹp luôn internet của FPT-VNTP-VIETTEL . Cấm bán router, cấm xài internet thì may ra
Trả lờiXóaNgười Dân tận cùng cứ phải oằn mình gánh chịu như vậy mãi sao?
Trả lờiXóaEm Trinh Kim Tiến là người con hiếu thảo. Thượng Đế, Thiên Chúa, Đức Chúa Trời....sẽ bão vệ cho em trên đường tìm công lý cho đấng sinh thành kính yêu, ông Trịnh Xuân Tùng. Mong bà con, anh em hãy đọc bài viết kèm sau đây...
Trả lờiXóaĐây mới đúng là một người ái quốc thực sự. Nơi Cô Bùi Minh Hằng, chẳng phải chỉ lòng yêu nước, mà còn là cả một sự can trường, một sự hy sinh vô bờ bến, một nhân cách đáng quý.
Nước mất vào tay ai, người cả nước cũng khổ, cũng nhục. Nước mất vào tay Trung cộng đại họa càng trăm lần nhiều hơn! Mãn Châu, Nội Mông, Tân Cương, Tây Tạng, Miến Điện; sau hơn năm mươi năm oằn oại trong tay Trung cộng, người Miến nhờ vào kiến thức, lòng can trường và sự hy sinh gần hết một đời của bà Yung San Syu Kyi, với sự giúp đỡ mạnh mẽ của Hoa Kỳ và cộng đồng quốc tế, quốc gia Miến Điện đã đập vỡ và hất bỏ ách nô lệ của Trung cộng thành công; người Miến nay đã thực sự trở lại là người Miến, một dân tộc yêu hòa bình, tự do nhưng không vì thế mà thiếu sự dũng cảm, can trường.
Trong khi Miến Điện đã thành công trong cố gắng thoát ách nô lệ Trung cộng thì đảng cộng sản VN cố gắng chạy vào xin được kẻ ác Trung cộng che chở! Được sự che chở của kẻ thù, nó đã quay lại đàn áp, hành hạ đồng bào của nó! Bằng sự đau đớn bản thân, sự căng thẳng đến hết mức của tinh thần, Cô Bùi Minh Hằng đã đem tiếng nói, sự hy sinh, đau đớn của bản thân dưới nhục hình cộng sản để cảnh tỉnh người cả nước VN. Cô đã làm xong nhiệm vụ cao quý của mình: Cảnh tỉnh người nước Việt. Nay đến lượt người nước Việt phải hành động.
- Quốc gia lâm nguy thất phu hữu trách.
Người dân nước Việt trẻ già, trai gái…ai cũng có trách nhiệm phải bão vệ đất nước chống lại kẻ thù chung: Chế độ cộng sản và kẻ xâm lăng Trung cộng.
Không biết cùng nhau chống lại kẻ thù chung, bản thân mình, gia đình mình sẽ tan nát, sẽ chết dưới nhiều hình thức, trong tay kẻ địch, sẽ chết trên đường vượt biển, băng rừng tìm tự do – như con đường đau khổ – mà hơn ba triệu người Việt tỵ nạn cộng sản đã trãi qua trước đây sau khi miền nam sụp đổ!
Trong tay Trung cộng, dân chúng, đồng bào Việt Nam sẽ chết cái chết của dân chúng, đảng viên cộng sản sẽ chết cái chết của đảng viên cộng sản, những đảng viên cộng sản bán nước hay không bán nước, tham nhũng hay không tham nhũng, riêng những kẻ bán nước thì đã có số phận riêng.
Cô Bùi Minh Hằng nên gạt bỏ mọi chuyện sang bên trong lúc này, tập trung quan tâm chửa bệnh cho mình, những bệnh truyền nhiểm mà nhà tù cộng sản đem lại cho cô, ngẩu nhiên hay cố ý. Cần tìm đến các bác sĩ tin cậy hoặc vào một bệnh viện có bác sĩ ngoại quốc làm việc để sự tin cậy được bão đãm hơn.
Nghỉ ngơi hoàn toàn để phục hồi sức khỏe, thể chất lẫn tinh thần. Sự hy sinh của cô đã quá lớn. Cô cần phải sống và sống khỏe mạnh để còn có những đóng góp hữu ích hơn nữa sau này. Cô phải sống để chứng kiến thành quả những hy sinh của cô. Đảng cộng sản Tàu còn không chịu nổi áp lực đòi hỏi nước Trung Hoa cộng sản phải thay đổi chế độ chính trị nếu muốn sống còn; đảng cộng sản VN , một loài tầm gửi, sống ký sinh, nên nó chẳng là gì cả, nhất là hiện nay, đồng bào đang đứng dậy khắp nơi, càng lúc càng mạnh. Chuyến tàu vét của những tên cộng sản bán nước hiện nay là chuyến tàu hoàng hôn, chuyến tàu cuối cùng của chúng!
Trong một chế độ tự do, dân chủ, mọi người làm việc để vui huởng đời sống, học hỏi, nuôi dạy con cái nên người, còn chế độ cộng sản, những người làm việc cho nó, từ cấp trung ương đến địa phương, làm việc để chuốc lấy oán hận, căm hờn của nhân dân! Làm việc kiểu cộng sản là đàn áp, quơ hốt, cướp bóc để có nhiều tiền! Có nhiều tiền để không ngủ được vì lo sợ thâu đêm! Sợ đồng chí, sợ nhân dân, cái sợ nào cũng có lý do, cũng đúng, cũng chết người…vì đó là sự thật!
Trả lờiXóaHiện nay những kẻ đang lo sợ này muốn tìm đường trốn chạy! Vô ích! Làm sao chạy trốn được đồng chí của mình? Làm sao chạy trốn được Trung cộng? Làm sao chạy trốn được đồng bào VN trên khắp 5 lục địa?
Những lời cảnh tỉnh của cô Hằng là những lời cứu mạng cho cả những kẻ bán nước, thay vì phải biết ơn, chúng đã hành hạ cô, hạt giống ác đã gieo, làm sao tránh được hậu quả?
Đại đa số những người lớn tuổi và con cháu họ, vì hoàn cảnh phải xa quê hương lâu rồi, nhưng Việt Nam muôn đời vẫn là quê cha đất tổ trong tim họ, tôi là một người trong số ấy. Trừ những người quá đổi vô tâm vì lý do này khác, tôi biết đa số đồng bào đều thương, quý và cảm ơn sự hy sinh của cô. Tôi viết xuống những lời này để gữi đến cô sự cảm ơn chân thành từ đáy lòng của tôi đối với những hy sinh sâu xa, cao quý của cô. Tôi tin và tôi biết rất nhiều đồng bào khác cũng đồng tình chia sẻ những cảm nghĩ tương tự như tôi.
Một người sống hay chết là ý Trời định liệu. Ông Trời, tức Thượng Đế, Đấng Allah, Thiên Chúa, Đức Chúa Trời…nhiều tên gọi khác nhau nhưng cũng chỉ là một đấng duy nhất: Đấng Quyền Năng Tối Thượng trên muôn loài. Lời kinh dạy rằng không một ai được phép tự ý hủy hoại mạng sống của mình. Làm nghịch lại ý muốn của Thiên Chúa, Thượng Đế tức là có tội.
Tự hủy thân mình, tự thiêu để chống lại hành động dã man của cộng sản không giải quyết được gì mà còn thêm mang tội với cao xanh. Cô phải sống. Bùi Minh Hằng, người con xứng đáng của nước Việt, phải sống.
Người dân nước Việt mang nặng ơn cô, những người như Bùi Minh Hằng, Tạ Phong Tầng, Đổ Minh Hạnh, Phạm Thanh Nghiên, Lê Thị Công Nhân…Nguyễn Văn Hải, Phan Thanh Hải, Cù Huy Hà Vũ, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Anh Kim, và nhiều nữa, những người con yêu của tổ quốc Việt Nam đã vì đồng bào, đất nước mà phải chịu giam hãm, cực hình trong chốn lao tù cộng sản kể từ sau khi miền nam rơi vào tay cộng sản. Ngay mới đang đến rất gần…
Cầu xin Thượng Đế, cầu xin Đức Chúa Trời luôn che chở, bão vệ cô, Bùi Minh Hằng và những người như cô, nam và nử…những người con yêu của nước Việt, trong mọi lúc, khắp mọi nơi.
Trần Hiền
Resource: Bao To Quoc
Lấy một thí dụ :
Trả lờiXóaGia đình ông A có một người là công-an.
Và nạn nhân là vợ hoặc con của ông Nguyễn tấn Dũng hay Nguyễn phú Trọng, vì vi phạm một luật giao thông nào đó trên đường phố và bị đưa về trụ sở công an, rồi bị người công-an này đánh chết (tương tự như trường hợp của ông Trịnh xuân Tùng).
Câu hỏi được đặt ra là người nhà ông A là người công-an đó sẽ lãnh án tù bao lâu ? Dù có mang chức vụ Trung tá hay không !
Đi tìm Công lý ở nơi cộng sản , quả thật còn khó hơn mò kim đáy biển.
Trả lờiXóaNhững nỗi oan ức , những cái chết của thai phụ ở bệnh viện , những cái chết của công dân ở đồn công an , những cái chết bí mật ở trại giam cộng sản, những nông dân bị đánh chết nơi đồng ruộng...người dân chúng ta không thể kêu thấu đến quan tòa để xét xử một cách anh minh , những khiếu kiện đều được đóng băng, bao che , người dân lại chịu thêm những điều khốn khổ.
Công lý , ôi một thứ xa xỉ với chế độ cộng sản, một vật trang trí của lũ sói lang.
Vẫn biết là vậy, nhưng thật cảm phục em Trinh Kim Tiến tháng ngày qua không mệt mỏi để đi tìm công lý cho cha mình là Nguyễn Văn Ninh , dẫu con đường đi tìm công lý đầy chông gai nhưng em vẫn bền bỉ không hề run sợ , đấu tranh cho sự thật , đòi hỏi chính đáng tội ác phải được xét xử công minh.
Tấm lòng em, tinh thần của em không còn nghĩa tình thân gia đình mà đã vượt xa ra khỏi lũy tre làng , đánh động vào lương tri của con người , trái tim của xã hội gióng lên hồi chuông kết án chốn quan tòa là một lũ mặt cáo, đầu lang sói bao che dung túng cho đồng đảng phạm tội ác , tiếng kêu cứu của người dân là những tiếng kêu vô vọng.
Chúng ta không thể im lặng , chúng ta cùng sát cánh với em Trinh Kim Tiến với những đồng bào Việt Nam trên con đường Công lý , đó là tiếng lương tri của con người thời đại hôm nay.
Im lặng là đầu hàng tội ác, là vô trách nhiệm với số phận của những người nô lệ đang bị gia súc hoá! Im lặng là phó mặc bộ máy tuyên truyền lề đảng với 700 tờ báo và hàng ngàn đài phát thanh, truyền hình và cổng thông tin tác oai tác quái, bóp méo sự thật, lừa bịp dư luận, bịt chặt thêm mắt của một xã hội đã bị bịt, khoá chắc chặt hơn miệng dân đã bị khoá!
Trả lờiXóa