Lời người dịch: Hình ảnh những thuyền nhân vượt biển tìm tự do và tương lai ở những bến bờ xa lạ gây chấn động lương tâm toàn thế giới. Hình ảnh chiếc tàu nhỏ như chiếc lá trơ vơ chở đầy người trên biển cả đầy bao hiểm nguy đã tác động sâu sắc đến vị tổng thống Hoa Kỳ. Tất cả bắt đầu từ một lá thư của một thủy thủ gởi cha mẹ.
Năm nay trong các lá thư Giáng Sinh tôi thích có một lá thư đến sớm. Lá thư từa tựa như là một câu chuyện Giáng Sinh Mỹ đương thời nhưng câu chuyện diễn ra không phải trong lòng quốc gia chúng ta, mà trên biển Đông đầy bất an vào tháng Mười qua. Đối với tôi, lá thư này kết tinh đa phần những gì tốt đẹp nhất về tinh thần Giáng Sinh, về tính cách Mỹ, và về những giá trị mà đất nước yêu dấu của chúng ta tượng trưng-không chỉ cho bản thân chúng ta mà còn cho hàng triệu người kém may mắn trên toàn cầu.
Lá thư ấy thủy thủ John Mooney đã viết cho cha mẹ trên hàng không mẫu hạm Midway vào ngày 15 tháng Mười. Nhưng lá thư ấy chính là câu chuyện Giáng Sinh ý nghĩa nhất.
"Ba má thương", anh viết, "hôm nay chúng con phát hiện một chiếc thuyền trên biển, chúng con liền đến giúp đỡ. Chúng con cứu 65 người tỵ nạn Việt Nam. Phải mất gần hai giờ mới đưa được tất cả mọi người lên tàu, và rồi họ được tình báo thanh lọc, được các y bác sỹ khám sức khỏe. Sau đó họ được ăn uống và được cung cấp áo quần cùng tất cả các vật dụng khác.
Nhưng hiện giờ họ nghỉ ngơi trên khoang chứa máy bay, và trẻ em- đa số họ hình như là trẻ em... đang ngồi trước ti vi mà có lẽ họ mới thấy lần đầu, xem phim "Star Wars". Lúc chúng con đến nơi thuyền họ đang chìm. Họ đã ở trên biển năm ngày, cạn hết nước uống. Nói chung, chỉ một hai ngày nữa thôi là các em này sẽ lâm vào tình cảnh rất nguy hiểm.
"Con nghĩ thỉnh thoảng," anh viết, "chúng ta cần có chuyện khiến ta sững sốt như thế này để chúng ta nhận thức tại sao chúng ta làm điều chúng ta làm và điều ấy có thể thật sự quan trọng. Ý con muốn nói là cha mẹ của các em ấy phải can đảm lắm mới chọn sự ra đi như thế, vượt biển trên con thuyền rò rỉ với hy vọng được gặp người cứu vớt. Quá nhiều rủi ro! Nhưng rõ ràng họ cảm thấy thật đáng liều lĩnh còn hơn phải sống trong quốc gia cộng sản.
"Năm nay, dù chúng ta có bao khó khăn, nào giá xăng, nào thiếu tiền mua xe mới hay những tiện nghi vật chất khác... nhưng con thật sự chẳng thấy những chiếc thuyền rò rỉ nào chạy ra ngoài khơi San Diego để tìm các tàu Nga ở ngoài đấy...
"Sau khi những người tỵ nạn được đưa lên tàu, con có chụp vài tấm hình, nhưng theo thường lệ con không có mang theo máy hình để chụp một tấm hình đích thực- tấm hình ấy đã khắc sâu trong tâm tưởng con...
"Khi họ đến gần tàu lớn, tất cả họ đều vẫy tay, và cố gắng lắm họ mới nói được," Chào thủy thủ Mỹ! Chào người Tự Do!" Con cảm thấy nghẹn ngào và đau lòng khi nhìn thấy chiếc thuyền chở đầy người như thế. Nhưng con thực sự cảm thấy tự hào và sung sướng mình là người Mỹ. Mọi người vẫy tay, hò reo, cố kìm nén bao xúc động trong lòng, và cố gắng không để cho những người can đảm khác thấy mắt mình ướt. Người đại úy bên con buột miệng nói:" Tôi nghĩ một ngày phát lương thật ý nghĩa."(Hôm nay chúng con nhận lương). Con nghĩ chắc không có ai có thể nói hay hơn thế.
Điều này nhắc nhở tất cả chúng ta về biểu tượng của nước Mỹ từ xưa đến nay- nơi mọi người đến để tìm tự do. Con biết chúng ta cũng đã đông đúc lắm rồi, thêm nữa chúng ta còn nhiều người thất nghiệp, và chúng ta lại còn cưu mang thực sự những người tỵ nạn, nhưng con thực lòng hy vọng và cầu nguyện chúng ta có thể vẫn luôn luôn có chỗ cho mọi người. Chúng ta có một xã hội độc đáo, bao gồm những người bị ruồng bỏ từ tất cả các cuộc chiến tranh và từ các chế độ áp bức trên thế giới, nhưng chúng ta mạnh và tự do. Chúng ta có chung một điều- dù tổ tiên chúng ta từ đâu đến đây chăng nữa, chúng ta vẫn luôn luôn tin tưởng vào nền tự do ấy.
"Con hy vọng chúng ta luôn luôn có chỗ cho một người nữa, người ấy có thể là người Afghanistan hay người Ba Lan hay ai đó đang tìm một nơi chốn... mà họ không phải lo lắng gia đình mình phải đói hay sợ tiếng gõ cửa giữa đêm khuya..." và nơi mà "tất cả những ai thật sự tìm kiếm tự do, danh dự và nhân phẩm cho mình và con cháu có thể tìm được nơi chốn mà họ có thể... cuối cùng thấy những giấc mơ của mình thành hiện thực và con cái được học thành tài để rồi trở thành thế hệ kế tiếp những bác sĩ, luật sư, thầu khoán, lính và thủy thủ.
Con thương ba má, John."
Tôi nghĩ lá thư này gần như nói lên tất cả. Dù thế nào chăng nữa, phi thường thay, chúng ta những người Mỹ vẫn còn được phú cho không những của cải phong phú của đất nước chúng ta mà còn cả tinh thần nhân ái hào phóng -nhờ tinh thần Giáng Sinh gần như hiện diện quanh năm suốt tháng ấy nên quốc gia chúng ta hôm nay vẫn là ngọn hải đăng hy vọng trong thế giới đầy bất an và cũng nhờ tinh thần hào phóng nhân ái ấy nên mùa Giáng Sinh này và tất cả các mùa Giáng Sinh lại càng trở nên đặc biệt hơn cho tất cả những ai trong chúng ta coi đặc ân sinh ra là người Mỹ là món quà được ban cho mình .
(Trích từ bài diễn văn chúc mừng Giáng Sinh Tổng thống Ronald Reagan đọc trên radio ngày 25 tháng Mười Hai, 1982)
Tôi thường nghĩ rằng Chúa đã an bài đất nước này của chúng ta tại nơi đây để cho một loại người đặc biệt - những người yêu tự do và can đảm đến mức sẵn sàng hy sinh để đạt được tự do cho dù phải rời bỏ quê hương; những người dám sống theo châm ngôn," Nơi nào tự do, nơi ấy là tổ quốc của tôi!"-sẽ tìm thấy.
Hàng triệu anh hùng thầm lặng trên khắp thế giới đã tìm cuộc sống mới và tốt đẹp hơn ở đất nước tự do và cơ hội này. Nhiều người trong họ, trong đó có ông bà cố của tôi Michael và Catherine, đã đến đây trước khi có Tượng Nữ Thần Tự Do. Ngọn hải đăng của họ và phần thưởng của họ chính là tự do.
Mong thay, Tượng Nữ Thần Tự Do sẽ luôn luôn gọi mời những ai yêu chuộng tự do ở đây và trên khắp thế giới. Tôi nghĩ về những người giống như sáu mươi lăm người tỵ nạn Việt Nam trôi nổi trên biển Đông vào tháng Mười năm 1982. Họ đã chào những người cứu họ trên hàng không mẫu hạm Midway," Chào thủy thủ Mỹ! Chào người Tự Do!" Khi chúng ta chuẩn bị chào mừng lễ kỷ niệm một trăm năm của Tượng Nữ Thần Tự Do, tất cả những ai trong chúng ta yêu nàng hãy kêu thật to và rõ ràng," Chào Nữ Thần Tự Do! Nơi nào tự do, nơi ấy là tổ quốc của tôi!"
(Trích từ lời tựa Tổng thống Ronald Reagan viết cho cuốn sách về tượng Nữ thần Tự do)
Như các bạn biết, từ văn phòng này xuôi theo hành lang và bên trên cầu thang là một phần của tòa Bạch Ốc nơi tổng thống cùng gia đình sống. Trên ấy tôi có một vài cửa sổ tôi thích hơn cả nơi tôi thích đứng nhìn ra bên ngoài vào sáng sớm. Từ khuôn viên ở đây ta có thể nhìn đến Tượng đài Washington, và rồi đến Mall và Đài Tưởng niệm Jefferson. Nhưng vào các buổi sáng khi trời ít ẩm ướt, ta có thể nhìn quá Đài Tưởng niệm Jefferson đến sông Potomac, và bờ biển Virginia. Có người nói Lincoln đã nhìn thấy cảnh như thế khi ông thấy khói bốc lên từ Trận chiến Bull Run. Tôi thấy nhiều cảnh đời thường hơn: cỏ bên bờ sông, xe cộ trên đường vào sáng sớm khi mọi người đi làm, thỉnh thoảng một chiếc thuyền buồm trên sông.
Đôi khi tôi trầm tư bên cửa sổ ấy. Tôi nghĩ về ý nghĩa quá khứ và hiện tại của tám năm qua. Và hình ảnh như điệp khúc hiện ra trong đầu là hình ảnh biển cả- câu chuyện nhỏ về con tàu lớn, người tỵ nạn, và người thủy thủ. Ngược lại những năm đầu tiên thập niên 80, vào lúc cao điểm thuyền nhân. Thủy thủ ấy làm việc cần cù trên hàng không mẫu hạm Midway đang trên đường tuần tra biển Đông. Như đa số những người lính, thủy thủ ấy còn trẻ, thông minh, và rất sâu sắc. Họ phát hiện trên đường chân trời một chiếc thuyền nhỏ rò rỉ. Chen chúc trong thuyền là những người tỵ nạn Đông dương hy vọng đến được Mỹ. Tàu Midway liền đưa một chiếc xuồng nhỏ đến để đưa họ lên tàu an toàn. Khi những người tỵ nạn tiến đến tàu trên biển cả bập bềnh, một người nhìn thấy người thủy thủ ấy trên bong tàu liền đứng lên chào anh. Ngưòi tỵ nạn ấy kêu to:" Chào thủy thủ Mỹ! Chào người Tự Do!"
Khoảnh khắc nhỏ nhưng ý nghĩa lớn, khoảnh khắc ấy, được người thủy thủ ghi lại trong lá thư, mãi mãi không phai mờ trong lòng anh. Và khi tôi đọc thư, tôi cũng không bao giờ quên. Vì đó là hình ảnh người Mỹ trong thập niên 1980. Chúng ta, lần nữa, ủng hộ tự do. Tôi biết chúng ta luôn luôn ủng hộ tự do, nhưng trong vài năm qua, thế giới, và về khía cạnh nào đấy, chính chúng ta đã khám phá lại tự do cao quý ấy.
(Trích từ bài diễn văn chia tay của Tổng thống Ronald Reagan được truyền trực tiếp trên truyền hình và radio trên toàn quốc vào ngày 11, tháng Giêng, 1989)
Lược dịch
Nguồn:
(2) Freedom's Holy Light của tác giả Richard H. Schneider, trang 11, nhà xuất bản Thomas Nelson, 1985


Hay lắm, nhưng đau xót quá, đánh đổi mạng sống của mình và trẻ em với thần chết để đi đến bến bờ tự do. Tội nghiệp. Giờ đc gọi là "khuc ruot ngàn dặm" đây chứ gì.
Trả lờiXóaKhúc ruột THỪA ngàn dậm: Chúng nó cần thì giữ để chấm mút, nếu không cần nữa thì chúng cắt đi ngay.
Trả lờiXóaTự do là mấu chôt để giải quyết mọi vấn đề mâu thuẫn cũng như rắc rối của xã hội . Tự do để cho mọi cá nhân cũng như các dân tộc và cả thế giới không ngừng tiến triển và vươn lên .Tự do để cho các dân tộc hiểu biết nhau hơn và sẻ đoàn kết, nhân ái hợn . Tự do thì mới thực sự bảo vệ được con người và người dân mới thực sự được làm người .Tự do thì bắt buộc những kẻ nắm quyền phải làm việc vì lẽ phải vì nhân dân . Tự do thì mới đào tạo được con người văn minh,lương thiên được . Không có tự do là không có gì cả !
Trả lờiXóaxin trích 1 đoạn trong thép đen của Đặng Chí Bình nói về tình cảnh của các thuyền viên vượt trùng khơi tìm bến bờ tự do :
Trả lờiXóa"...Khoảng 5 ngày sau, một đêm tôi đang mê mệt trong giấc ngủ nhiều mầu xanh dương, tôi giật mình thức giấc. Tiếng gào, tiếng rú của gió Kuku, xa xa nghe tiếng biển, sôi lên ùng ục. Gió réo vào mái, vào vách, mưa như đổ nước, căn barrack rung lên như động đất. Chiếc thuyền 61 người tối hôm qua ghé đến Kuku, đang ở banack bên cạnh. Mấy ông bà chạy túa ra cửa nhìn nhớn nhác.
Barrack bên này cũng nhốn nháo dậy cả, dưới ngọn đèn 100 watts của cả khu, hai bên nhìn nhau bằng những đôi mắt chẳng có lòng đen. Chẳng ai nói một lời, nhưng hẳn tự thầm suýt soa nổi da gà: ” Nếu thuyền mình còn ở ngoài khơi, chắc chẳng còn nhìn nhau bằng những đôi mắt thất thần ?”. Gió hung hãn xoáy rồn rột như cây đổ, đá rơi.
Sáng sớm hôm sau, tin tức còn tối đất, do phòng kiểm thính Kuku, có một chiếc tầu chở 106 người đã chìm xuống đáy biển bên phải đảo Binkulu, cách Kuku 16 hải lý.
Xin cảm ơn những tâm hồn “đứng thẳng” của các vị Cao Ủy ở Indo. Mới tờ mờ sáng, một chiếc tầu của Cao Ủy với dáng dấp của mấy vị đã xét hỏi tôi mấy ngày trước, họ đã rẽ sóng tiến về Binkulu, may ra còn cứu vớt được người nào. Cả hai con thuyền 53 người và 61 người đều ra mé biển, ngóng về hướng con tầu đắm, cầu xin trời Phật hãy cứu giúp những kẻ khốn cùng.
Mãi gần buổi chiều, con tầu Cao Ủy mới trở lại, tôi làm sao quên được cái hình ảnh một đời. Cái ông Cao Ủy bụng to, bước lên bờ đầu tiên, tên ông là Bob người Canada, người đã đếm đốt ngón tay cười với tôi, khi biết tôi tù 18 năm: ” Như thế cả tuổi trẻ của anh trong nhà tù? “.
Ông Bob hai tay cầm hai cái que gỗ dài, mỗi que xọc đeo hơn chục chiếc dép, guốc xanh đỏ, cả dép Thái Lan. Theo ông, tầu Cao Ủy đã cố công tìm kiếm phía sau đảo san hô Binkulu. Chỉ có hơn một chục xác chết đàn ông, đàn bà, con gái trẻ con dạt vào bãi, vài chục chiếc dép guốc rải rác đó đây, còn tất cả, cả con tầu đều biến mất, chỉ còn nước với trời.
Điều đặc biệt, tầu đã kiếm được một người duy nhất còn sống, anh ta nằm rúc đầu vào một tảng san hô. Khi lôi ra thì tim anh còn đập, nhưng không hề biết một điều gì, trong giấy tờ tên là Lý Minh, người Việt, gốc Tầu 34 tuổi. Cao Ủy đã đưa trước về phía bên kia Kuku, có bệnh xá.
Do tính sục sạo tò mò, ba ngày sau, tôi đã rủ cậu Thiện đi bộ hơn ba cây số, đến tận bệnh xá, để nhìn cái người duy nhất còn lại, của một chuyến tầu định mệnh 106 người. Sau một lúc tìm tòi thăm hỏi, chúng tôi đã đến chỗ giường nằm của cậu Lý Minh, mặt và mắt của cậu trắng bệch như không còn máu. Có thể quá hãi hùng nổi chìm trong nước, trong những cơn sóng thần sầu, để rồi thần biển đã nhét đầu cậu vào một tảng san hô.
Cả 106 người, chỉ còn một mình cậu sống sót, nhưng hồn vía cũng chẳng còn. Không biết bố mẹ cậu, vợ con cậu, anh chị em của cậu, có cùng đi chuyến tầu xóa sổ này không? Có chăng chỉ xin hỏi ông trời, nỗi uất nghẹn thương đau này vì đâu? "
xin trích 1 đoạn trong thép đen của Đặng Chí Bình nói về tình cảnh của các thuyền viên vượt trùng khơi tìm bến bờ tự do :
Trả lờiXóa"...Khoảng 5 ngày sau, một đêm tôi đang mê mệt trong giấc ngủ nhiều mầu xanh dương, tôi giật mình thức giấc. Tiếng gào, tiếng rú của gió Kuku, xa xa nghe tiếng biển, sôi lên ùng ục. Gió réo vào mái, vào vách, mưa như đổ nước, căn barrack rung lên như động đất. Chiếc thuyền 61 người tối hôm qua ghé đến Kuku, đang ở banack bên cạnh. Mấy ông bà chạy túa ra cửa nhìn nhớn nhác.
Barrack bên này cũng nhốn nháo dậy cả, dưới ngọn đèn 100 watts của cả khu, hai bên nhìn nhau bằng những đôi mắt chẳng có lòng đen. Chẳng ai nói một lời, nhưng hẳn tự thầm suýt soa nổi da gà: ” Nếu thuyền mình còn ở ngoài khơi, chắc chẳng còn nhìn nhau bằng những đôi mắt thất thần ?”. Gió hung hãn xoáy rồn rột như cây đổ, đá rơi.
Sáng sớm hôm sau, tin tức còn tối đất, do phòng kiểm thính Kuku, có một chiếc tầu chở 106 người đã chìm xuống đáy biển bên phải đảo Binkulu, cách Kuku 16 hải lý.
Xin cảm ơn những tâm hồn “đứng thẳng” của các vị Cao Ủy ở Indo. Mới tờ mờ sáng, một chiếc tầu của Cao Ủy với dáng dấp của mấy vị đã xét hỏi tôi mấy ngày trước, họ đã rẽ sóng tiến về Binkulu, may ra còn cứu vớt được người nào. Cả hai con thuyền 53 người và 61 người đều ra mé biển, ngóng về hướng con tầu đắm, cầu xin trời Phật hãy cứu giúp những kẻ khốn cùng.
Mãi gần buổi chiều, con tầu Cao Ủy mới trở lại, tôi làm sao quên được cái hình ảnh một đời. Cái ông Cao Ủy bụng to, bước lên bờ đầu tiên, tên ông là Bob người Canada, người đã đếm đốt ngón tay cười với tôi, khi biết tôi tù 18 năm: ” Như thế cả tuổi trẻ của anh trong nhà tù? “.
Ông Bob hai tay cầm hai cái que gỗ dài, mỗi que xọc đeo hơn chục chiếc dép, guốc xanh đỏ, cả dép Thái Lan. Theo ông, tầu Cao Ủy đã cố công tìm kiếm phía sau đảo san hô Binkulu. Chỉ có hơn một chục xác chết đàn ông, đàn bà, con gái trẻ con dạt vào bãi, vài chục chiếc dép guốc rải rác đó đây, còn tất cả, cả con tầu đều biến mất, chỉ còn nước với trời.
Điều đặc biệt, tầu đã kiếm được một người duy nhất còn sống, anh ta nằm rúc đầu vào một tảng san hô. Khi lôi ra thì tim anh còn đập, nhưng không hề biết một điều gì, trong giấy tờ tên là Lý Minh, người Việt, gốc Tầu 34 tuổi. Cao Ủy đã đưa trước về phía bên kia Kuku, có bệnh xá.
Do tính sục sạo tò mò, ba ngày sau, tôi đã rủ cậu Thiện đi bộ hơn ba cây số, đến tận bệnh xá, để nhìn cái người duy nhất còn lại, của một chuyến tầu định mệnh 106 người. Sau một lúc tìm tòi thăm hỏi, chúng tôi đã đến chỗ giường nằm của cậu Lý Minh, mặt và mắt của cậu trắng bệch như không còn máu. Có thể quá hãi hùng nổi chìm trong nước, trong những cơn sóng thần sầu, để rồi thần biển đã nhét đầu cậu vào một tảng san hô.
Cả 106 người, chỉ còn một mình cậu sống sót, nhưng hồn vía cũng chẳng còn. Không biết bố mẹ cậu, vợ con cậu, anh chị em của cậu, có cùng đi chuyến tầu xóa sổ này không? Có chăng chỉ xin hỏi ông trời, nỗi uất nghẹn thương đau này vì đâu? "
Vì quá Tư Do nên chúng ta tạm thời thua cộng sản tại VN. Sau trận chiến này, Tổng Thống Reagan đã nhân danh Tự Do phá bỏ bưc tường Berlin, làm Đế quốc Liên Xô và Khối Cộng Đông Âu sụp đổ tan tành; các nước Á, Phi đồng loạt bỏ chủ nghiã Mác Xít, chỉ còn trơ lại bốn anh Tàu, Hàn, Cu, Việt muá may quay cuồng chẳng giống ai. VN chưa có tự do nên nhiều người Việt hải ngoại lưỡng lự có nên nhận là Tổ Quốc không !!!
Trả lờiXóaKhông phải vì quá tự do mà chúng ta thua, chúng ta tạm thua vì chúng ta tôn trọng nhân phẫm, chúng ta không phải là ma quỷ nên không xã súng, hay chôn sống dân lành được, vũ khí là một chuyện, bấm cò súng là chuyện khác
XóaNgười tự do tôn trọng bãn thân mình và người khác,
Chúng ta thua vì sự huỹ diệt khát máu của CS
Ngoài ra, chúng ta không thua về bất cứ mặt nào
Tôi o hiểu tại sao nhiều quí vị cứ nói là miền nam THUA miền bắc , chẳng qua là người Mĩ đã bỏ miền nam để cs chiếm , hãy phân biệt cho rõ ràng
Xóa@ Lôi Phong: VN chưa có tự do nên nhiều người Việt hải ngoại lưỡng lự có nên nhận là Tổ Quốc không !!!
Xóa----------------------------------
Tổ quốc và tự do là hai thực thể riêng biệt.
Tổ quốc chưa có tự do bổn phận chúng ta phải đem tự do đến cho tổ quốc.
Không nhận tổ quốc mình vì tổ quốc chưa có tự đo đó là tư tưởng của kẻ ngồi nhà mát ăn bát vàng, chỉ muốn hưởng thụ mà không có bổn phận và trách nhiệm.
Thưa bạn tổ quốc thật sự không cần đến những hạng người như vậy.
Không khác chi có một số người Việt mình sống tại Mỹ, hưởng đầy đủ phúc lợi, trợ cấp của nước Mỹ nhưng đi làm thì tìm mọi cách để trốn thuế. Đất nước nào chứa nhiều những loại người như vậy đất nước đó sẽ suy vong.
tại sao phải bỏ miền Nam vì người miền Nam đã bị CS xâm nhập và lừa dối.CIA đã làm phép tóan và hiểu rằng không thề cứu miền Nam được.
XóaDân miền Nam nên tự trách mình,các bà mẹ miền Nam anh hùng nên tự trách mình thì hơn.
ra đi khi chỉ có một phần trăm sóng sót để đến bến tự do;còn dũng cảm mang theo những đứa con dù rất nhỏ;thuyền nhân VIỆT NAM,ý chí lớn quá;những gì họ được hưởng hôm nay xứng đáng với công của họ;thế hệ thứ hai và thứ tiếp hãy nhớ đến ngày vì sao người VIỆT phải tha phương trên khắp thế giới bằng những con tàu nhỏ;có nhiều trẻ nhỏ;con người nhỏ nhưng ý muốn tự do thật lớn.
Trả lờiXóaĐọc lá thư và nhận định của quí vị tôi thấy đau xót cho dân tộc mình quá. Vì sao mà nên nông nỗi này? Cuộc chiến đã lụi tàn đã khá xa mà lòng người chưa thể hàn gắn được. Làm sao hòa giải được lòng người? Làm sao hòa giải được dân tộc? Người gây tội thì không chịu nhận tội, người bị hại thì không chịu thứ tha. Rất mong và ước mong có cuộc đại hội ngộ trong tình thương. Hãy nghĩ về dân tộc và tiền đồ cha ông hơn 4000 năn văn hiến, những gì sai ta sửa lại, Tình thương Người mẹ dân tộc rất rộng bao la hơn biển cả, sẵn sàng thứ tha cho hết thảy những ai biết quay về? Mến chào mọi người thân yêu của tôi:
Trả lờiXóaSinh ra tong đời không hiểu tại sao
Đôi mắt long lanh thấy bao điều kỳ lạ
Mặt trời bao la phủ khắp thiên hạ
Thế nhân trần giới ở với trăng sao
Ai là mẹ cha cho tôi mến chào
Ai là kiếp người đồng hành dương thế
Cho tôi nhắn lời đừng quên nhau nhé
Vì nay trong đời có người có tôi.
Mẹ việt nam đau buồn vì có những đứa con hư đốn,nghe lời phỉnh nịnh của bọn ngoại bang ,gây hận thù dày xéo quê hương đất nước,Hôm nay đây còn đang tâm làm tay sai cho tàu ,dâng hết những gì mà ông cha ta đã gầy dựng.Hãy nhớ lại lời của THẦN KIM QUY xưa.Giặc đang ở sau lưng nhà ngươi đó.Hãy xử nó đi
XóaCó bao giờ chúng ta tự hỏi:Thế giới này sẽ ra sao nếu ko có sự hiện diện của nước MỸ từ sau 2 cuộc thế chiến?-Cảm ơn nước MỸ.Xin được chào những người Bạn biểu tượng của TỰ DO ,HẠNH PHÚC của loài người.
Trả lờiXóaCảm ơn tác giả về bài viết đem lại nhiều cảm xúc.
Hãy hỏi thế giới này sẽ ra sao nếu không có Trung Cộng . Nhiều người sẽ chết vì không có nội tạng để thay thế . Chính xác !
Xóacám ơn những người lính Mỷ trên tàu Midway ,đả ra tay cứu giúp những người việt nam chúng ta trong cơn hoạn nạn.Cám ơn nước Mỷ đã che chở va nuôi sống đồng bào tôi.cám ơn anh lính JOHN MOONEY đả thông tin về gia đình, để hôm tôi mới biết được sự ra đi tìm đến bến bờ tự do phải đổi lấy cả mạng sống của mình như thế.Cám ơn đất nước tự do, cám ơn nướ Mỷ.
Trả lờiXóaTôi cảm động vì nghĩa cử đẹp của người lính Mỹ. Họ biết yêu thương nhân loại. Họ biết người Việt không thể sống dưới chế độ ác độc cộng sản, nên thà chết trên biển cả nhà hoặc đến bến bờ Tự Do.
Trả lờiXóaTôi là người Việt, nhưng tôi yêu người Mỹ, vì họ chân thành, sống yêu thương và biết hy sinh để giúp đở kẻ khác, hoàn toán khác với chế độ độc ác, tàn nhận vô nhân đạo là cộng sản.
Mình đồng ý với bạn HOÀNG LÂM và tự hỏi ,nếu trên thế giới nầy không có nước Mỹ thì sẻ ra sao ???
XóaNgười Mỹ biết yêu thương nhân loại? nếu biết yêu thương nhân loại thì từ hồi xa xưa đến nay họ đã không gieo rắc chiến tranh, chết chóc ở nhiều nơi trên thế giới. Họ biết yêu thương nhân loại thì họ đã không được mệnh danh là “thiên đường của tự do mà lại phân biệt chủng tộc”. Nếu không có nước Mỹ thì nhiều người đã không ngã xuống vì bảo vệ đất nước của họ.
XóaCảm ơn bạn Trần Quốc Việt vì đã chuyển ngữ một bài viết rất ý nghĩa!
Trả lờiXóaCảm ơn nước Mỹ và những người bạn Mỹ đã định nghĩa cho cả thế giới biết thế nào là tự do và sẵn sàng chia sẻ nó cho bất cứ ai khi họ cần đến.
Trích: "những người bạn Mỹ đã định nghĩa cho cả thế giới biết thế nào là tự do và sẵn sàng chia sẻ nó cho bất cứ ai khi họ cần đến.". Nói theo bạn thì bạn chẳng biết gì về tự do cả. Tự do là tình trạng khi một cá nhân có thể có khả năng hành động theo đúng với ý chí nguyện vọng của chính mình, có nghĩa là tự do không là một quy chuẩn nào cả, mà là định nghĩa của mỗi con người. Bạn bảo nước Mỹ đi chia sẽ tự do cho bất cứ ai khi họ cần đến, đúng là mục đích thì mang tính tích cực nhưng bạn thử đánh giá về cách thực hiện của họ xem.
XóaHọ áp đặt nhận thức về tự do của mình vào mục đích của họ rồi họ lấy đi tự do của người khác.
Nếu thế thì bạn cho là thế giới bất cứ ai theo Mỹ đều là tự do, nếu cả trái đất này chỉ có 1 chính phủ Hoa Kì thì là tự do rồi sao? Ví dụ như một số quốc gia ở Châu Á họ có những tập tục lâu đời là kính trên nhường dưới, con cái phải luôn kính nể cha mẹ, tất cả mọi thứ đều phải thông qua ý kiến ông bà cha mẹ. Họ sống với lối suy nghĩ đó cả ngàn đời và những nước phương Tây, Mỹ thì khác, giờ họ lại muốn áp đặt cái lý tưởng tự do của họ vào nước đó thì mới đúng sao?
Ca cẩm nước Mỹ, binh lính Mỹ, nhưng hồi chiến tranh ở VN, công dân Mỹ thật sự mấy ai muốn đi lính tại VN. Ở chiến trường được mấy ngày thì mong đến ngày nghỉ được trở về nước, tự nói họ là những chiến sĩ của tự do, mà thực chất họ đang bị ép đi tòng quân. 80% số quân lính thì có sử dụng chất kích thích, cần sa vì chẳng biết số phận đến đâu, chiến đấu vì cái gì.
FREEDOM IS NOT FREE
Trả lờiXóaMỗi người Mỹ, ngoài nước Mỹ họ đều có một tổ quốc để yêu thương, nhưng đã gạt nước mắt ra đi với ngàn lời nguyền độc địa: bọn phản loạn, bọn đỉ điếm.... gồm tất cả những lới xấu xa nhất ....
Trả lờiXóaNhưng họ vẫn rộng tay chia bớt khẩu phần lương thực, thuốc men ...của mình cho chính những người chữi rũa ho, cho những người sa cơ lỡ vận
Người Mỹ là một người yêu nước Mỹ cực kỳ, vì nước ấy cổ xuý cho cái căn bản nhất của con người là Nhân quyền
Những nước từng chửi rũa họ, từng chống lại họ.. còn xa lắm mới có thể so sánh với nước Mỹ về mọi mặt
Qúy vị nói rất đúng!nếu thế giới này không có nước Mĩ thì sẽ ra sao?nước MĨ là 1 đất nước đặc biệt gồm rất nhiều dân tộc ở nới đó,những con người luôn hướng về sự tự do ,bình đẳng,bác ái...
Trả lờiXóaChúng ta không thể nào chối bỏ được việc nước Mĩ là một siêu cường trên mọi mặt và họ có trách nhiệm đem lại sự bình ổn cho thế giới!
Những kẻ nói xấu và chửi rủa nước Mĩ là những kẻ không có trái tim và cái đầu.
Mỗi Dân tộc có tập quán lối sống riêng mà người ta thường gọi là Bản sắc Dân tộc,ta ko thễ nhập nhằn giữa Bản sắc và Tự do.Lấy ví dụ Tự do ở đây:-"Giấc mơ MỸ QUỐC".Nước MỸ có một môi trường bình đẳng cho mọi người chọn lựa mục đích với sự cố gắng và cơ hội cho tất cả tài năng đễ đạt được thành công.Bạn được Tự do suy nghĩ và hành động cho lợi ích chung theo luật pháp mà mọi người đồng thuận,...
Trả lờiXóaMỹ cho rằng Mỹ là thiên đường tự do, rồi đặt "camera" dòm ngó khắp nơi. Dòm ngó xong, nơi nào đang có nội bộ hơi xào xáo (hay chính họ dùng các "camera" của mình để làm cho xào xáo) thì họ nhân danh của sự tự do nhào vô nước người ta can thiệp chuyện nội bộ. Ngày nay, cũng có thể người dân ở Mỹ đang có sự tự do như các bạn nói nhưng những nơi Mỹ đã và đang “đi qua” thì lại mất tự do. Cũng đúng thôi, tượng nữ thần tự do chỉ có ở Mỹ thôi mà.
Trả lờiXóaMột đất nước chỉ được tự do khi không có sự “điều khiển” của một đất nước khác.
Giọng điệu của Gái 1 con đích thị là cs nòi rồi,chắc nhận nhiều bổng lộc,quyền lực để có điều kiện tham nhũng bằng cách hút máu dân nên yêu chế độ nầy lắm.Đúng là ngu dốt sinh ra lừa lọc,ma mãnh,dối trá,gian ác, thủ đoạn,đê hèn,phản phúc.Tội ác của cộng sản chẳng có bút mực nào tả hết,chúng không sợ bất cứ thứ gì trừ SỰ THẬT,còn đất nước HOA KỲ luôn yêu chuộng tự do, bình đẳng,bác ái.Tất cả những gì tốt đẹp mà họ có được đều được xây dựng trên tinh thần thượng tôn pháp luật.Lãnh đạo và nhân dân HOA KỲ phấn đấu làm cho đất nước thịnh vượng về nhiều mặt,ngoài ra họ còn hào phóng cưu mang cho những con người hoạn nạn vì phải trốn chạy cộng sản.Lịch sử cho thấy HOA KỲ không xâm chiếm nước nào,làm đồng minh với MỸ đều giàu mạnh cả .Thực tế họ quá thương người dân VIỆT NAM nên bỏ lệnh cấm vận mà ta mới có được cuộc sống như ngày hôm nay.Hoan hô đất nước và nhân dân HOA KỲ, ngàn lần cảm ơn các bạn.
Trả lờiXóaCứ hễ ai nói trái ý thì cho là cộng sản. Nếu tất cả cộng sản đều ma mãnh, lọc lừa thì thời gian qua chả có thằng cha cộng sản nào bị lôi vào tù tội tham nhũng cả bạn ạ! "Lịch sử cho thấy Hoa Kỳ không xâm chiếm nước nào"=> thế thì bạn nên học lại sử đi. LỊCH SỬ của không chỉ nước VN mà brn thân sử Mỹ, và sử của nhiều nước khác đều có lưu lại các cuộc xâm lược của Mỹ bạn ạ. Không chỉ trong sử sách mà còn trong trí nhớ của mỗi con người vào cái thời ấy. Ah, mà bạn nói cũng đúng nhỉ, Hoa Kỳ không xâm chiếm nước nào cả, bởi vì thua tơi tả, CÓ CHIẾM ĐƯỢC NƯỚC NÀO ĐÂU. Hoa Kỳ đã cố gắng nhưng thiếu may mắn. :))
XóaNgàn vạn lần cảm ơn và hoan hô HOA KỲ,nếu không có các bạn thì biển đảo VIỆT NAM đã rơi vào tay trung quốc cả rồi, bởi sự lãnh đao "tài tình" của đảng cs,hèn với giặc,ác với dân.
Trả lờiXóa