Nhà Báo Hồ Bất Khuất - Trong những ngày qua, rất nhiều người gọi điện cho tôi hỏi về vụ cưỡng chế ở Văn Giang, về hai nhà báo của Đài Tiếng nói Việt Nam bị đánh. Tôi trả lời ậm ừ vì chưa nắm được vấn đề. Rồi tôi bỏ thời gian, công sức để tìm hiểu và gần như muốn hét lên. Nhưng thôi, chuyện to tiếng hãy để sau. Bây giờ chỉ xin nói lên tâm tư, suy nghĩ của mình – một người làm báo có thâm niên.
Các nhà báo bị đánh
Mặt của Nhà báo Hán Phi Long sau khi bị đánh
Vừa giận, vừa thương các nhà báo bị đánh
Tôi xin giới thiệu đầy đủ và rõ ràng luôn: Tôi họ tên là Hồ Bất Khuất, sinh ngày 08/8/1958 tại Quỳnh Lưu, Nghệ An. Tôi bắt đầu tham gia làng báo vào tháng 1 năm 1983 tại Tạp chí Cộng Sản sau khi tốt nghiệp đại học ở Liên Xô. Sau hơn 10 năm làm báo, tôi trở lại nước Nga và bảo vệ luận án Tiến sỹ tại Khoa Báo chí Đại học Tổng hợp Moskva mang tên Lomonosov vào tháng 5/1995. Về nước, tôi vừa viết báo, vừa tham gia giảng dạy. Tôi không bao giờ nghĩ mình là thầy, còn những người học đại học báo chí tại chức và sau đại học là học trò. Tôi luôn xem đó là những đồng nghiệp. Nhưng dù sao tôi cũng đã từng đứng nói, còn họ ngồi nghe. Bây giờ họ là những người có vai trò rất lớn ở nhiều cơ quan báo chí. Tôi rất mong là họ đứng về phía những nhà báo bị đánh.
Những năm qua, thông tin về nhà báo bị hành hung khá nhiều. Tôi tự nhủ: “Báo chí là nghề nguy hiểm, đã theo nghề thì phải chấp nhận thôi”. Nhưng nay việc hai nhà báo của Đài tiếng nói Việt Nam bị đuổi đánh dã man, tôi không im lặng được nữa.
Tôi đã xem đi, xem lại clip một lũ người mặc sắc phục và thường phục có đeo băng đỏ ở tay đuổi đánh hai người đàn ông đội mũ bảo hiểm. Hai người đó chỉ chạy và chịu trận, hoàn toàn không có bất cứ hành vi chống đối nào. Tôi vô cùng căm tức những kể dùng gậy gộc, chân tay đánh hai người đàn ông đó. Tôi vô cùng thương cảm họ, mặc dù lúc đó tôi không biết họ là ai.
Nay biết hai người bị đánh đó là Hán Phi Long và Nguyễn Ngọc Năm – hai nhà báo của Đài Tiếng nói Việt Nam.
Khi biết điều này, tôi đã để rơi nước mắt. Nước mắt rơi không chỉ là sự thương cảm, mà còn là sự uất hận. Trước hết, tôi thương các anh. Vì nước, vì dân đi làm nghề đàng hoàng thế mà lại bị người nhà nước đánh đuổi. Sau đó là tôi hận các anh. Bị đánh đau thế, nhục nhã thế sao hàng chục ngày sau mới lên tiếng?!
Theo như báo chí viết, các anh bị đánh, bị giật máy ảnh, bị thu Thẻ Nh à báo, Thẻ Đảng viên, bị còng tay... Nhưng chiều 24/4 các anh đã về cơ quan ở Hà Nội rồi. Lúc này ai cấm các anh lên tiếng?
Mong những người quen biết của tôi không bịt miệng các anh!
Tôi có quen biết ông Nguyễn Đăng Tiến – Đương kim Tổng Giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam và ông Vũ Văn Hiền (quê ở Hưng Yên) – Cựu Tổng Giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam , hiện là Phó Ban Lý luận trung ương gì đó, có con tên Tuấn, hình như nay là Phó Tổng giám đốc Đài tiếng nói Việt Nam. Những người này có ngăn cản các anh lên tiếng không?
Tôi biết, một số người vì chức tước, vì bổng lộc, vì kém cỏi nên đã im lặng. Không những thế, họ còn bắt những người dưới quyền mình im lặng theo. Trong trường hợp này, tôi hy vọng những người quen của tôi không làm như vậy.
Các anh đã chịu đau, đã im lặng nhưng giờ đã lên tiếng. Các anh bị đau về thể chất, còn chúng tôi – những đồng nghiệp của các anh chịu đau về tinh thần. Chúng ta không nên chịu đau đớn mãi. Việc này phải làm cho ra nhẽ.
Trước hết tôi muốn nói đến cái clip đánh người và ý kiến của ông Chánh văn phòng UBND tỉnh Hưng Yên, Bùi Huy Thanh.
Tôi muốn nói với ông Thanh thế này: Nhìn vào clip đánh người, tôi không nghĩ những người đánh đó là những người đi thi hành công vụ. Tôi không nghĩ đó là những người công an được đào tạo, mà đó chỉ là một mớ côn đồ. Họ hàng mấy chục người, có vũ khí trong tay chạy theo đánh hai người không hề chống đối. Vì vậy dù hai người bị đánh là nhà báo hay dân thường thì những kẻ đánh họ cũng chỉ là những người được giáo dục rất ít. Nếu họ là những người đã được đào tạo qua trường lớp, tôi đề nghị thanh tra những cơ sở giáo dục mà họ đã từng học. Dân không nộp thuế để đào tạo ra những người công an như vậy!
Mà lập luận của ông Chánh văn phòng Thanh cũng rất buồn cười: “... hiện phía cơ quan chức năng chưa thể đưa ra kết luận về vụ việc vì chỉ mới nhận được tường trình một phía, từ các nhà báo”. Thử hỏi những kẻ gây hại cho người khác có bao giờ đến báo với cơ quan chức năng trước khi người bị hại kêu cứu chưa? Thậm chí khi bị bắt, bị tra hỏi, chúng còn chối quanh nữa là!
Xin được hỏi những người có chức, có quyền?
Trở lại chuyện các nhà báo bị đánh. Trên thế giới, người ta công nhận nhà báo là nghề nguy hiểm. Họ bị chết ở nơi chiến sự, họ (những nhà báo tham gia phe phái) bị phe đối lập lăng mạ, họ bị những người dân cho là phản ánh không trung thực tẩy chay, xua đuổi. Nhưng đấy là những nhà báo ở nước ngoài.
Còn ở Việt Nam hiện nay không có chiến sự, không có phe đối lập, dân không xua đuổi, tẩy chay... Tại sao nhà báo vẫn bị đánh nhỉ?
Tìm hiểu sâu thêm thì được thấy, nhà báo chủ yếu bị công an và những kẻ bất hảo được chính quyền thuê đánh (“Liên minh” chính quyền – đầu gấu là vô cùng nguy hiểm). Bị công an và đầu gấu đánh thì rõ ràng bản thân nhà báo rất khó chống đỡ. Nhà báo Việt Nam chỉ mong được chính quyền và nhân dân bảo vệ thôi.
Nhưng trước khi được chính quyền và nhân dân bảo vệ, cánh nhà báo chúng ta phải tự bảo vệ mình. Trước hết, chúng ta phải dùng uy lực của những người người có chức, có quyền đã và đang là nhà báo. Trong bộ máy của Đảng và Nhà nước hiện nay, có rất nhiều nhà báo. Điển hình là ông Nguyễn Phú Trọng – Tổng Bí thư ĐCS Việt Nam . Ông Trọng trước đây làm ở Tạp chí Cộng Sản, từ phóng viên thường lên chức Tổng biên tập. Ông Đinh Thế Huynh, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tuyên giáo trung ương, trước đây làm ở Báo Nhân Dân, cũng từ phóng viên tới chức Tổng biên tập; Ông Huynh còn đã từng làm Chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam. Nếu hai ông này mà lên tiếng bảo vệ nhà báo, Giám đốc công an tỉnh Hưng Yên hay Bí thư Tỉnh ủy cũng không thể xem thường.
Nhưng cho đến giờ phút này, hai ông Trọng và ông Huynh chẳng hé răng nói một lời. Các ông không nói nên chẳng biết thái độ của các ông ấy ra sao. Đến ông Nguyễn Đăng Tiến – Tổng Giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam cũng im lặng nốt.
Vì sao các ông không lên tiếng? Các ông cho rằng đây là vụ việc nhỏ nhặt không đáng để các ông ấy quan tâm? Nếu các ông ấy không từng là nhà báo, cũng không nên nghĩ như vậy. Người của chính quyền đánh dân thường cũng là chuyện to rồi. Đây lại là người của chính quyền địa phương đánh nhà báo của Đài Đảng trung ương. Chuyện nghiêm trọng quá đi chứ lị! Đừng quên rằng, những vụ việc ở Trung Đông vừa qua (dân biểu tình làm chính quyền ở nhiều nước sụp đổ) bắt đầu bằng việc một người bán hàng rong ở Yemen tự thiêu vì bị cảnh sát ức hiếp!
Có lẽ các ông ấy đang cân nhắc cần bảo vệ ai trong vụ việc này. Bảo vệ các nhà báo hay bảo vệ những người nhân danh chính quyền? Đây chưa phải là việc quá nan giải nhưng vẫn là lựa chọn khó khăn với những người đã từng là nhà báo, nay có quyền cao, chức trọng.
Còn những người đang là nhà báo, cụ thể là những người lãnh đạo cao nhất ở Đài Tiếng nói Việt Nam, những người làm ở Hội Nh à báo Việt Nam – họ có trách nhiệm trực tiếp phải bảo vệ cán bộ của mình, hội viên của mình. Nhưng rõ ràng họ đang im lặng, hoặc tỏ ra ngập ngừng, nghe ngóng. Họ đang chờ xem những người như ông Trọng, ông Huynh có thái độ thế nào. Tôi thấy cách nói của đại diện Hội Nhà báo nhạt lắm! Cái “chết” của nhà báo chúng ta là ở chỗ đó - những người có trách nhiệm trực tiếp bảo vệ mình lại sợ những người có chức quyền cao hơn.
Do vậy, chúng ta – Những người trực tiếp cầm bút và cầm ống kính, máy ảnh phải tự bảo vệ mình thôi. Chúng ta bảo vệ mình theo cách của mình: Nói lên sự thật và chấp nhận thiệt thòi, hy sinh. Chỉ có điều: Chúng ta không chịu hèn, chịu nhục.

Nhà báo này chắc có bà con với ông Hồ Cương Quyết, không hiểu sao họ lại chịu nhục như vậy? hay là họ chưa đủ giàu để có thể chấp nhận bị thôi việc như nhà báo KIM HẠNH năm 1991? Nhà báo KH dám đăng thư tình của bác hồ bị chộp được ở Hồng Kông Thế để vạch trần chuyện Ông Hồ có Vợ...thế là .... mà có sao đâu , sự thật vẫn là sự thật, xin các vị cứ dũng cảm lên, dám bỏ tất cả, hãy vì dân vì nước tương lai của cả giống nòi...sá gì danh vọng cá nhân.
Trả lờiXóaCần bán gấp lô hàng máy hút hầm cầu hiệu XHCN,các máy dều chạy tốt,hút thật lực,bất biết lỏng,đặc,hút chất thải các loại,trơ tráo bền bỉ,có remote hoạc
Trả lờiXóatự phát...liên hệ bac71 bộ phủ
Đọc xong các bài báo nói về 2 cán bộ báo chí bị quánh hội đông, bổng nhiên Óc Heo tôi thấy có điều gì đó nó không bình thường. Theo lẽ thường thì từ thuở khai sáng đảng cộng sản đến giờ chưa bao giờ Óc Heo tôi thấy cảnh quân ta quánh quân bạn một cách dã man tàn độc như dzậy. Trừ phi quân ta và quân bạn ở 2 cánh khác nhau thì không kể. Thí dụ như kỳ rồi Dân Làm Báo cũng có đăng bài đại khái nói là Anh Ba, Anh Tư choảng nhau làm Đinh la, Yến tử. Không rỏ, kỳ chơi đòn thù 2 ký giả nặng ký của VOV này có phải là cú huých cùi chỏ của Chú Ba với Chú Bốn và 2 ký giả của Nhà Nước XHCN ta là 2 con chốt thí trong màn khổ nhục kế không? Hay đó chỉ là lối suy nghĩ, "Óc heo vốn là óc heo?"
Trả lờiXóaTham nhũng --> Tham Lam --> Cướp của --> Mâu thuẫn
XóaĐó là tiến trình tự nhiên, cá nhân con người cũng mâu thuẫn, huống gì cái Đảng chia 5 sẻ 7 như vậy lại không có mâu thuẫn.
Phen này giải quyết rõ ràng một cái đi, cho dân nó nhờ
Cứ kiểu mấy ông làm chính trị với nhau, mà đem người dân ra làm tốt thí thì thật là không quang minh chính đại chút nào
Bộ mặt "dính chưởng" xưng vù của nhà báo PHI LONG chính là bộ mặt của báo chí VN hôm nay!
Trả lờiXóaTừ nay các nhà báo VN không còn phải khổ "hơn chó" nữa mà được sướng "như chó" rồi. Xin có lời chúc mừng!
đảng cộng sản vạn tuế,vạn tuế van tuế...sẽ có ngày thôi,người việt hiền thì rất hiền,giận dữ rất dữ có quả báo đấy,...14 ông vua không là gì???
Trả lờiXóaNghĩ lại mà thương cho thân phân dân đen , hai ông nhà báo Quốc Doanh nầy bị đánh thì ít ra cũng có người lên tiếng bênh vực , cũng ngay ngày hôm đó có nhiều dân đen bị đánh , điển hình có một bà cụ bị đánh bể đầu sao chẳng thấy ai lên tiêng dùm vậy ?
Trả lờiXóakiếp dân đen đúng là khốn nạn thiệt mà !
V/v 2 nhà báo của cơ quan ngôn luận Trung Ương bị CA và côn đồ địa phương kết hợp đánh hội đồng 1 cách dã man ,cho đến hôm nay bài viết này của Ông Hồ Bất Khuất ,theo tôi, là bài đắt giá nhứt ,chất lượng nhứt, trình độ nhứt .
Trả lờiXóaÔng viết rất gọn gàng ,mạch lạc ,đặt vấn đề tới nơi ( đối với 2 đồng nghiệp nạn nhân ,đối với 2 Ông cựu nhà báo nặng ký Nguyễn Phú Trọng ,Đinh Thế Huynh quyền uy nghiêng đất),làm cho người đọc chúng tôi vơi đi phần nào u uất trong sự việc quá nghiêm trọng này .
Viết thêm nữa đi ,các bậc đàn anh ,niên trưởng trong ngành báo chí do Đảng và Nhà Nước này đào tạo ,xây dựng .Lên tiếng giùm đi ,những nhà báo của Thế Giới Tự Do .Sự kiện này quá nghiêm trọng trên đất nước đau khổ này !
Nhà báo bị chà đạp nhân phẫm và tư cách nghề nghiệp đến vậy thì làm sao người dân lành chúng tôi còn sống nỗi ???
Nhà báo "lề phải" ,lề Đảng mà còn bị đánh chí tử giữa thanh thiên bạch nhật như vậy ,thì trách sao giữa 4 bức tường phòng tạm giam của CA ,người dân chúng tôi cứ không ngừng bỏ mạng sống quí giá của cha mẹ sinh ra mình .
Cám ơn tác giả Hồ Bất Khuất ,một nhà báo đích thực .
Báo congan.com : anninhthudo.vn : phapluat@xahoi.com :......các phóng viên đang ở đâu...cơm áo gạo tiền bẻ cong ngòi bút được sao.
Trả lờiXóa" Nếu họ là những người đã được đào tạo qua trường lớp, tôi đề nghị thanh tra những cơ sở giáo dục mà họ đã từng học. Dân không nộp thuế để đào tạo ra những người công an như vậy! " Câu này đụng chạm nghe. Thằng đánh tội nhẹ. Thằng chỉ huy ra lệnh tội nặng hơn.
Trả lờiXóaMà ông báo Hồ này nhắc tới TBT Nguyễn Phú Trọng làm chi? Tên này là môn đồ trung thành của quỷ đỏ rồi. Chắc ông báo Hồ cũng biết mới đây Trọng qua Cuba chỉ dạy cho Fidel Castro giữ vững đường lối Chủ Nghĩa XH Mác-Lê? Mà ông báo Hồ cũng biết rõ Chủ Nghĩa XH đã sụp đổ ở Liên Xô 1991? Mãi đến tháng 5/1995 ông quay lại Liên Xô để bảo vệ luận án tiến sĩ. Như vậy lúc đó ông quá biết rõ CNXH là cái thứ gì rồi?
Mong gì ở Trọng? Không chừng chính hắn phát ngôn bừa bãi ở Cuba là đầu mối cho sự gia tăng đàn áp bừa bãi như thời 1954 miền Bắc. Và cuối cùng sửa sai thì lại tiếp tục chìm sâu vào tội ác.
Đừng bao giờ đòi công lý nhân quyền ở chế độ CS nếu không muốn nghe những lời láo lếu.
Nghe tin vỉa hè BBC thì những thằng đánh 2 nhà báo là những thằng Tù ngụy trang, chúng được hứa giảm án khi làm tốt vụ việc Văn Giang!
Trả lờiXóaCảm ơn nhà báo Hồ Bất Khuất. Có thêm những người như Ông ủng hộ, con đường đi đến tự do dân chủ cho dân tộc sẽ ngắn lại, rất ngưởng mộ khí tiết của Ông!!
Trả lờiXóaDo vậy, chúng ta – Những người trực tiếp cầm bút và cầm ống kính, máy ảnh phải tự bảo vệ mình thôi. Chúng ta bảo vệ mình theo cách của mình: Nói lên sự thật và chấp nhận thiệt thòi, hy sinh. Chỉ có điều: Chúng ta không chịu hèn, chịu nhục.(Trích)
Trả lờiXóaPhải tự bảo vệ mình thôi đi các anh chị em nhà báo lề phải ơi. Hảy đứng về phía nhân dân, hảy nói và viết lên sự thật để phơi bầy sự gian trá quỷ quyệt cũa cái nhà nước CHXHCNVN này. Các anh sẻ bị thiệt thòi và hy sinh và quyết chí không sống nhục nữa, từ nay nhân dân sẻ nhớ ơn các anh.
Các anh đừng nói và viết theo mớ lý thuyết phản đạo đức mà các anh đã được học trong khoa báo chí là chỉ được nói và viết những gì có lợi cho đảng cũa các anh trong khi biết bao nhiêu oan ức cũa nhân dân đang ngày đêm trông chờ tiếng nói, lời văn bênh vực lẻ phải cho nhân dân. Chúng tôi kỳ vọng vào bài viết và lời kêu gọi nầy. Có thế Việt Nam chúng ta mới hy vọng có một ngày tươi sáng, nhân dân có cơ may còn tương lai cho thế hệ con cháu cũa chúng ta, trong đó có con cháu cũa các anh nữa. Các anh chị hảy mạnh dạn lên, thoát khỏi sự sợ sệt. Tương lai Việt Nam cho con cháu chúng ta nằm trong tay các anh chị đó.
Bao năm theo Đảng,viết bao nhiêu bài ca nghợi chủ nghĩa xã hội tươi đẹp,bác hồ kính yêu nay ra nông nỗi này.Thật đáng đời cho một tên bồi bút mặc dù đây chỉ là một tai nạn nghề nghiệp mà thôi.Đảng cộng sản Việt gian vì có nhiều kẻ thù quá nên đánh nhầm sang đồng chí.Dù sao thì đánh nhầm còn hơn bỏ xót-đây cũng là phương châm hành động của Việt gian Cộng sản từ khi mới ra đời.
Trả lờiXóa"Tôi đã xem đi, xem lại clip một lũ người mặc sắc phục và thường phục có đeo băng đỏ ở tay đuổi đánh hai người đàn ông đội mũ bảo hiểm. Hai người đó chỉ chạy và chịu trận, hoàn toàn không có bất cứ hành vi chống đối nào."
Trả lờiXóaCái là QUẢ BÁO của cái "tuyên truyền định hướng" hại những người DÂN lành vô tội.
Thưa thầy ạ.
Chưa bị đánh đến lượt rồi sẽ bị đánh
Trả lờiXóaNhà báo lề dân thì bị bắt bỏ tù.Nhà báo lề đảng thì bị rượt đánh tối mày,tối mặt,mà không dám kêu la.
Trả lờiXóaPhải cố đấm để được ăn xôi chứ
XóaỞ nước Mỹ "tư bản giãy hoài không chết", với đoạn videoclip này là đủ để vài sếp từ chức và vài chục cớm đi tù....
Trả lờiXóaNghe nói hai nhà báo này bị "Thế Lực Thù địch" thuê làm khổ nhục kế để bôi nhọ chế độ.
Trả lờiXóaHai ông Đinh Thế Huynh và Nguyễn Phú Trọng làm nhà báo đâu phải "yêu nghề" nhà báo như chú Hồ Bất Khuất nêu lên, chỉ vì kiếm cơm manh áo thôi
Trả lờiXóaVậy thử hỏi, những người vào Đảng có phải yêu Đảng không ? hay là vào để kiếm chút "cháo" ? Một bài viết rất hay và chọi đúng tim đen của 2 ông trên kia, nói chung xuất sắc
Việt Nam có 1 ông vua đã khổ rồi, mà bây giờ có 14 ông trong một cái mảnh đất nhỏ nhoi vậy thì đâu khác gì "Đông Chu Liệt Quốc"...
TRÂU CHÓ CHÒ HỎ CÔNG PHU
Trả lờiXóa*
Hoàng khuyển choảng bạch cẩu
Cầy vằn kêu đả ẩu
Chó má mà cũng đấu
Sao không giấu dân đen
*
Dân oan bị mất đất
Công an được đánh tất
Bất kể các cụ già
Sức nâng trứng hứng hoa
*
Từ khi mất quốc gia
Bọn thổ phỉ vào nhà
Cõng lũ rắn MAO HOA
Cắn đàn bà trẻ nhỏ
*
Đại gia tư bản đỏ
Lo ló chiếc đuôi HỒ
Phản chủ nghĩa tam vô
Vồ đất đai ruộng lúa
*
Mười bốn con bọ chúa
Bủa quanh một vương sâu
Ba triệu lâu la cầu
Còn lâu mới dân chủ
*
Lộn làng bầy quái thú
Ác hơn lũ sói lang
Máu mủ của họ hàng
Cũng trên răng dưới củ
*
Túi tham nào cho đủ
Ông thủ tướng cầm chầu
Ngăn lâu la ruồi trâu
Cấm bâu theo pín ngựa
*
Công an “nhăn răng”chơi căng phóng viên nhà nước
*
TÂM THANH
Thanh niên trẻ đi làm báo tuyên truyền theo định hướng (lời nhà báo Năm) của đảng là phí tuổi xuân.
Trả lờiXóaCả đời làm báo, tuyên truyền cho đảng là phí cuộc đời!
Thương thay những người "cống hiến" nhầm!
Tôi khâm phục tấm lòng nhà báo Hồ Bất Khuất.
Trả lờiXóaNGUYỄN PHÚ TRỌNG trả lời nhà báo HỒ BẤT KHUẤT.
Trả lờiXóa“Lực lượng CAND là lực lượng nòng cốt để giữ vững an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội, là thanh kiếm và lá chắn để bảo vệ chế độ, bảo vệ thành quả cách mạng, bảo vệ nhân dân.”
Đánh cái mặt sưng vù thế kia mà nói "không sao, chỉ hơi mệt tinh thần". Đến nước này mà cũng còn ráng giữ nồi cơm.
Trả lờiXóa