Tháng Năm và Lãnh tụ

Tự do là khi ta bắt đầu quên tên lãnh tụ

Tháng Năm là tháng ra đời lãnh tụ của các lãnh tụ. Đó là Karl Marx, ngưòi có những học trò quá xuất sắc ngoài sự mong đợi của thầy như Stalin và Pol Pot. Trong phần II của Tuyên ngôn Cộng sản do Marx và Engels viết có đưa ra 10 biện pháp những người cộng sản nên áp dụng sau khi cách mạng thành công. Tôi xin nêu ra biện pháp số 9: “Kết hợp nông nghiệp với công nghiệp sản xuất; xoá bỏ dần sự phân biệt giữa thành thị và nông thôn, bằng sự phân phối bình đẳng hơn dân số trên khắp nước.”

Thế là Pol Pot ra lệnh toàn bộ dân số rời về miền quê. Lệnh này áp dụng không phân biệt tình cảnh của người dân- trẻ em, người già, người tàn tật, người bệnh ở nhà hay trong bệnh viện – tất cả mọi người đều phải đi. Hàng triệu người tản cư ra khỏi nhà và phải đi bộ suốt mấy ngày trời. Có rất nhiều người nằm trên giường bệnh viện được người nhà đẩy đi. Những ai đi không nổi đều bị giết. Thiếu thực phẩm và nước uống, vệ sinh, y tế và dịch bệnh xảy ra. Ước tính khoảng độ 100,000 người chết trong một cơn dịch tả xảy ra ở vùng tây nam Phnom – Penh 15 ngày sau cuộc tản cư vĩ đại. Pol Pot đi xa hơn nữa: làm lại từ đầu bằng Năm Zero. Nền văn minh đã bị hô biến! 

Còn Stalin nhận được báo cáo trong năm 1944 của trùm công an chìm là công việc lưu đày 180.014 người dân Tatar ở Crimea ra khỏi vùng đất tổ tiên của họ đã diễn ra “êm thắm”. Chỉ hai chữ không thôi cũng đã nói lên bản chất dã man và tàn bạo của “thiên đường”. 

Hôm nay đọc lại Tuyên ngôn Cộng sản, tôi thấy Marx chỉ nói về giai cấp tư sản và giai cấp vô sản mà không thấy nhắc đến con người cá nhân cụ thể. Qua ngòi bút của ông, con người chỉ còn lại là tập thể quần chúng và tập thể kẻ thù. Tôi nhớ lại lời nói của viên sĩ quan công an Xô Viết trong bộ phim Bác sĩ Zhivago rằng “cuộc đời riêng của cá nhân đã chết trong nước Nga mới.” 

Trong một bài viết gần đây nhan đề “Trí thức và xã hội”, giáo sư Thomas Sowell của Đại học Standford nhận xét rằng các tư tưởng của Marx đã làm đảo điên bao quốc gia, gây ra bao chiến tranh, bao đau thương chết chóc cho hàng triệu người thuộc bao thế hệ khác nhau. Dù ông không muốn, tư tưởng của ông được các lãnh tụ cộng sản áp dụng và qua đó đã giết 150 triệu người trong thế kỷ 20. 

Đối với các nước cộng sản lãnh tụ không bao giờ chết. Chẳng hạn Kim Nhật Thành quá cố của Bắc Hàn vẫn là là chủ tịch nước vĩnh viễn. Lê nin, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh là những lãnh tụ “bất tử” nằm mãi trong lăng. 

Tháng Năm năm nay ở Việt Nam Đảng Cộng sản mừng 120 năm ngày sinh lãnh tụ. Bao ngôn từ và giấy mực đã được dùng đến để tụng ca lãnh tụ. Nhưng nói gì thì nói, Hồ chí Minh vẫn là người chịu trách nhiệm cao nhất vì đã du nhập chủ nghĩa cộng sản vào nước ta và từ đó gây ra bao cái chết và bao tang thương bể dâu cho hàng triệu cá nhân người Việt Nam qua cuộc nội chiến nồi da xáo thịt, phá vỡ đi bao giá trị đạo lý và văn hoá lâu đời của xã hội. 

Tổng thống Kennedy có nói đại ý là một xã hội không có tự do và dân chủ khi còn một cá nhân bị đối xử bất công. Tự do và hạnh phúc chỉ là những từ hoa mỹ trên những tờ đơn của người dân gõ cửa các nơi công quyền để xin xỏ, van lơn, cầu khẩn. Có tự do và dân chủ không khi một Hà Sĩ Phu bị cấm dùng điện thoại hơn 11 năm trời? Có độc lập, tự do, hạnh phúc không khi công an mới đây lại hành xử quá thô bạo với một Lê Thị Công Nhân như đối xử với thú vật? Có tự do hạnh phúc không khi một Tạ Phong Tần, một blogger Anh Ba Saigon bị công an xông vào nhà để giải lên làm việc với công an? Có tự do hạnh phúc không, khi vì công an và chế độ, một Lê Trần Luật lao đao đi tìm chỗ trọ và việc làm? Và một Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long và Trần Huỳnh Duy thức đang “bận đi tù” trong tháng Năm rất nóng ở Việt Nam này? Họ chỉ thể hiện ôn hoà quyền tự do tư tưởng của mình nhưng phải trả những cái giá quá đắt cho quyền tự do ấy ở một nơi mà trên mọi tờ đơn đều có dòng chữ “Độc lập – Tự Do – Hạnh Phúc”. 

Ông Hồ đã chết nhưng đối với lịch sử ông vẫn có tội như số phận chung của bao lãnh tụ công sản khác trải dài từ Marx, Lê nin, Stalin, Trosky đến Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Pol Pot, anh em nhà lãnh tụ Castro, và hai cha con Kim lãnh tụ ở Bắc Hàn. 

Lãnh tụ vô sản của các nước, hãy đoàn kết lại để bước vào toà án muôn đời của lịch sử!

Nhưng lãnh tụ, xét cho cùng, không thể nào tự mình tạo ra tầm vóc “thần thánh” được nếu không có sự reo hò cuồng nhiệt của tập thể quần chúng mang danh văn nghệ, nhà báo, và trí thức khấu đầu tụng ca không ngưng nghỉ ở sân chầu bên dưới. Tố Hữu trong bài thơ Nhà Lê Nin khen lãnh tụ như sau: “Với Lê-nin, làm lại loài người /Với Lê-nin, làm thế kỷ hai mươi.” 

Ca tụng như vậy, không ai giành nổi chức vô địch về nịnh hót của nhà thơ cung đình này, nhưng những lời thơ bọc đường như vậy sẽ làm ô nhiễm những tâm hồn non nớt thơ ngây, và qua thời gian, tạo ra đội quân mới chỉ làm có hai việc là tuân phục lãnh tụ và ca tụng lãnh tụ. 

Hay nhà thơ Chế Lan Viên ca tụng lãnh tụ Hồ Chí Minh trong bài thơ “Người đi tìm hình của nước.” “Bác” đi tìm đường cứu nước, và trong cái đêm đầu tiên trên biển, “Bác” trải qua tâm trạng: “Đêm xa nước đầu tiên, ai nỡ ngủ?/ Sóng vỗ dưới thân tàu đâu phải sóng quê hương!” Và Chế Lan Viên thấy thương” Bác” vì theo nhà thơ, chúng ta không thể nào: “Hiểu sao hết những tấm lòng lãnh tụ/Tìm đường đi cho dân tộc theo đi.” Rồi từ “Luận cương của Lê Nin”, “Bác” tìm ra hình ảnh của nước Việt tương lai. Toàn bộ bài thơ là sự tưởng tượng hoa mỹ của nhà thơ họ Chế về lãnh tụ ngoại trừ một câu duy nhất có vẻ hơi thật: “Hình của Đảng lồng trong hình của Nước.” Nhưng sau khi nương theo cao trào yêu nước của nhân dân để lên nắm chính quyền, Đảng Cộng sản của ông Hồ đã đảo ngược rất nhanh câu thơ trên thành: Hình của nước lồng trong hình của Đảng

Từ đấy, Đảng lồng lên hết tất cả, từ mùa xuân như trong khẩu hiệu “Mừng Đảng Mừng Xuân”, đến quốc gia, dân tộc, lịch sử, văn hoá, đạo lý – mọi thứ. Đảng là quyền lực tối cao, Đảng là người thẩm định duy nhất toàn bộ mọi giá trị. Đảng là tất cả. 

Từ đấy lãnh tụ và Đảng ám cả dân tộc!

Đảng triệt tiêu lòng yêu nước tiềm tàng, chặn lối về quá khứ, bít lối đi đến tương lai qua khẩu hiệu: “Yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội.” 

Hơn nữa, trong Tuyên ngôn Cộng sản, Marx viết “Những người vô sản không có tổ quốc.” Vì vậy đối với tầng lớp lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam, chuyện nhượng biển, nhượng đất hôm nay chẳng có gì quan trọng. 

Lenin khi nhìn các đoàn quân Nga Sa Hoàng tan rã vào đầu năm 1917 đã nghĩ ra cụm từ “cuộc bỏ phiếu bằng chân.” Đảng và lãnh tụ đi đến đâu, người dân bỏ phiếu bằng chân đến đấy. Cuộc di cư tập thể vĩ đại cả triệu người trên các con tàu há mồm từ Bắc vào Nam là sự thực tập bi hùng cho hàng triệu những cuộc di cư cá nhân riêng rẽ trên biển sau này sau năm 1975. Người dân liều mình vượt biên trên những con thuyền mỏng manh bất chấp sóng to, hải tặc, và tương lai mờ mịt để đi tìm hình của cá nhân mình trên những bờ biển xa lạ. Và khi những con tàu bập bềnh như chiếc lá này đến được vùng biển nơi “Sóng vỗ dưới thân tàu đâu phải sóng quê hương!”, họ mừng rỡ hân hoan đến trào nước mắt. Đi là để được trở lại làm người. Người Việt Nam vượt biển, băng rừng, người dân Đông Đức đào hầm, trèo tường, người Bắc Hàn lội qua sông, còn người Cuba thì liều chết, bất chấp cá mập, vượt biển trên những thuyền làm bằng xốp và các lốp xe cũ. Tất cả họ đều thực hiện những cuộc bỏ phiếu sinh tử bằng chân để thoát lô cốt và chủ nghĩa cộng sản. 

Tháng Năm là tháng hướng về yêu thương khi ta tưởng đến ngày sinh của đức Phật. Tôi không phải là phật tử, nhưng tôi dường như thấy hình ảnh thấp thoáng của đức Phật qua khuôn mặt hiền hoà, qua nụ cười muôn thuở của đức Đạt Lai Lạt Ma, người đơn độc đương đầu với “đế quốc Ác” Trung Quốc. Đây là câu chuyện tôi đọc trong tháng Năm về ông. 

Trận động đất xảy ra vào ngày 14 tháng Tư tại thị xã Ngọc Thụ, tỉnh Thanh Hải, Tây Tạng, đã làm thiệt mạng hơn 2000 người. Trung Quốc không cho phép đức Đạt Lai Lạt Ma về thăm các nạn nhân đồng bào của ông. Tuy nhiên mỗi lần nhìn thấy máy bay trên đầu, những nạn nhân người Tây Tạng lại hồi hộp vì họ hy vọng biết đâu đức Dalai Lama ở trên máy bay ấy. Nhiều người, sau khi động đất đã qua, đã cố đào bới tìm ảnh của đức Đạt Lai Lạt Ma chôn vùi trong những đống gạch vụn đổ nát. 

Tôi đọc tin này mà thấy lòng bồi hồi xúc động trước niềm yêu thương của người dân Tây Tạng dành cho đức Đạt Lai Lạt Ma, người đã dành gần hết cuộc đời để đi khắp nơi kêu gọi thế giới lưu tâm đến tình cảnh Tây Tạng dưới ách cai trị của Trung Quốc. Còn người Tây Tạng trong nước liều mình cất giấu ảnh Đạt Lai Lạt Ma và mong ước sao có ngày nhìn lại vị lãnh đạo mà họ một đời tôn thờ. 

Có lãnh tụ cộng sản nào được nhân dân mình yêu mến thật lòng đến như vậy?

Nhà thơ người Nga lưu vong Brodsky bất mãn với lãnh tụ ngay khi còn nhỏ, như ông nhớ lại: “Tôi bắt đầu khinh bỉ lãnh tụ, ngay khi tôi còn học lớp một, không hẳn vì triết học hay thực tiễn chính trị của lãnh tụ… mà vì ảnh của Người ở khắp mọi nơi.” 

Năm 15 tuổi ông bỏ học, làm đủ mọi nghề tay chân để kiếm sống và làm thơ, rồi năm 23 tuổi ông “bận đi tù” 5 năm ở trại lao động với tội danh “thi sĩ ăn bám xã hội”. Năm 31 tuổi, ông nhận hai giấy mời di dân đến Israel. Tháng Năm năm sau (1972), Bộ Nội vụ Liên Xô mời ông lên hỏi tại sao ông không chịu nhận lời ra nước ngoài. Ông nói ông không muốn rời quê hương. Trong vòng 10 ngày, công an xông vào nhà ông, tịch thu giấy tờ, giải ông ra phi trường và ép ông lên máy bay đến Vienna, Áo. Đêm đầu tiên ở nước ngoài, trong một phòng khách sạn, ông ngồi cặm cụi suốt đêm ráp lại chiếc máy đánh chữ cũ công an đã tháo rời ra từng mảnh để lục soát ở phi trường. Ông không bao giờ về lại Nga ngay cả khi đoạt giải Nobel văn chương năm 1987. 

Ngày ông mất, lúc ấy tôi mới qua Mỹ được 4 năm. Lòng ban ngày vẫn còn bỡ ngỡ ở xứ lạ, hồn ban đêm vẫn còn tưởng đến quê cũ, tôi đọc bài viết trên báo Mỹ về ông mà lòng dậy lên niềm cảm khích xen lẫn bồi hồi khi đọc một lời thơ của ông trích trong báo: “Tự do là khi ta bắt đầu quên tên lãnh tụ.” 

Xin cảm ơn ông đã nói lên một câu rất thấm thía đối với những ai đã sống qua những chế độ cộng sản. Xin lặp lại câu nói của ông để thay lời kết.

Tự do là khi ta bắt đầu quên tên lãnh tụ.


21 Nhận xét

  1. Một câu nói rất hay :Tự do là khi ta bắt đầu quên tên lảnh tụ",Ở Viêt Nam không nhửng phải quên tên HCM mà phải không treo hình ,không nhớ tới lời nói ru ngủ của HCM.Có nhớ là nhớ tới tội ác của Ô ta làm cho đất nước nhân dân Việt Nam phải lầm than khổ sở,gia đình mọi nhà ly tán,biết bao nhiêu người dân không còn trên cỏi đời nầy nửa .

    Trả lờiXóa
  2. Yêu nước, không yêu Cộng sảnlúc 05:54 6 tháng 5, 2012

    Có lẽ, tôi cũng sẽ cố gắng tìm đường ra đi và sẽ không bao giờ quay trở về với chế độ này nữa ! Đảng không phải là cuộc sống của tôi. Vĩnh biệt !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nếu cột đèn có chân thì nó cũng đi huống hồ gì bạn. Các bạn thử xem bao nhiêu "công tử, công chúa" của bọn Ba Đình có visa các nước tư bản...sơ sơ thì tôi thấy em Phượng có thể đi Mỹ rồi đấy.

      Xóa
  3. bài hát cuối tháng Tư
    đàn bò vào thành phố

    Nguyên tác : Trịnh Công Sơn
    dịch : square1

    Đàn bò vào thành phố
    Ngắm nhìn những người dân
    Đàn bò vào thành phố
    ngỡ ngàng như ngủ mê
    Đàn người nhìn dòng xe
    ngước nhìn những nhà cao
    Đàn bò bỗng thấy buồn, đã biết buồn
    Rồi từ nay hết mơ Thiên Đường

    Đàn bò vào thành phố
    ngỡ mình đã người hơn
    Đàn bò vào nhà nước
    ngỡ mình đã đỉnh cao
    Đàn bò mặc quần tây
    lên đàn đọc diễn văn
    Và người bỗng thấy buồn, bỗng thấy buồn
    Người chợt nghe xót xa đất mình

    Điệp khúc:
    Sao Văn Giang vẫn lầm than
    Sài gòn giờ mất tên
    Mẹ già hết chờ mong
    cá Biển Đông
    Mẹ già sẽ nhịn ăn

    Buông lời ru cho muôn năm
    Buông Trường sa cho hư không
    Cho hư không buông bàn tay
    Con đi hoang
    Con đi hoang một đời
    Con đi hoang phận này

    Đàn bò vào thành phố
    ngỡ mình đã người hơn
    đàn người vào thành phố
    bán hồn cho đồng đô
    đàn bò tìm chợ đông
    Nhưng người đã bỏ đi
    Và bò bỗng thấy buồn, đã thấm buồn
    Bò lặng nghe đá lên trong mình

    hát theo nhạc bài Du Mục của TCS
    http://nghenhac.info/Nhac-Viet-Nam/Nhac-trinh/32626/Du-muc-Trinh-Cong-Son.html

    Trả lờiXóa
  4. CS tô vẽ, sùng bái,tô son trét phấn tạo ra lãnh tụ giả để lừa dân, đó là điều đáng phỉ nhổ, tất cả những lãnh tụ được sùng bái tô vẽ lên từ các nước CS là cặn bả, đều là rác rưởi của loài người.
    Chúng ta cần phân biệt những lãnh tụ đúng nghĩa :
    - những lãnh tụ tinh thần như các Đức giáo hoàng, Đức Lạt Ma...
    - Những lãnh tụ cách mạng chân chính như Lãnh tụ đối lập Miến Điện Aung San Suu Kyi V...V
    CSVN đã thành công trong việc nhập nhằng chơi chữ, làm cho người VN ngày nay dị ứng với những từ : Tự do- Nhân quyền- Dân quyền- cách mạng- giải phóng- Nhân dân...LÃNH TỤ...: vì chúng ta quá tởm những từ ngữ ấy được vận dụng theo mưu đồ của chúng.
    Lãnh tụ chân chính, đúng nghĩa thì có gì đâu mà phải chối bỏ
    Phải xác định lãnh tụ theo nghĩa nhân bản thì họ cũng là người, họ có tài có đức họ lãnh đạo chúng ta, cùng chúng ta giành lấy những mục tiêu cao cả.
    Chúng ta tôn trọng họ (nhưng không sùng bái)
    Chúng ta đã phá ''cái gọi là lãnh tụ'' ,tôn sùng hơn thánh, mặc búng ra sửa mà biết tất tần tật....chỉ có liêm sỹ là không biết Kim ung Am và bè lũ
    Loại gọi là lãnh tụ ma quỷ như tập đoàn Le nin, Mao, HCM....
    Loại đó mà lãnh tụ gì! lọai đó là bọn lừa đảo vô nhân.

    Nếu VN bây giờ có một lãnh tụ chân chính: như Đức Lạt ma, hay Aung San Suu Ky.... thì quá tốt cho dân tộc, phải không???

    Tôn trọng lãng tụ nếu họ xứng đáng nếu họ đứng về phía dân tộc,
    Cương quyết đập tan hình tượng lãnh tụ CS ma quỷ là thức tỉnh dân tộc phân biệt phải trái.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Theo cá nhân tôi nghĩ thì ý nghĩa từ lãnh tụ là một từ để chỉ một người đại diện cho cả dân tộc, mang những bản sắc văn hóa dân tộc đó, hướng cả một dân tộc "người đầu tàu", có những giá trị về đạo đức, tài trí, chính nghĩa, gần gũi, mang đậm tính chất của dân tộc. Người lãnh tụ không nhất thiết là phải như thần thánh, phải được sùng bái như các nhân vật tâm linh mà được mọi người kính nể, noi theo. Đúng là khi ấy họ sẽ "được đánh bóng tên tuổi", nhưng nói riêng về Hồ Chí Minh thì mình thấy ông cũng là danh nhân văn hóa thế giới, những clip và hình ảnh về ông chỉ toàn với trang phục giản đơn, rất giống người nông dân.

      Cũng có nhiều thông tin về HCM trái chiều trên mạng về những mặt xấu của ông, nhưng theo mình nghĩ thì làm người ai cũng có hai mặt cả, những mặt tốt xứng đáng được noi theo thì cũng nên được mọi người lấy làm hình tượng để phấn đấu cho riêng mình. Như những tổng thống của các nước khác, tuy không có từ lãnh tụ cho họ nhưng cũng có đời tổng thống mà người ta vô cùng kính nể và được nhớ mãi đến ngày nay, được dựng hình tượng vì họ có những cuộc cải cách làm cho người dân muôn đời nhớ đến. Minh không gọi là sùng bái HCM nhưng cũng có những tính cách của ông như tiết kiệm, ham học cũng đáng để noi theo.

      Xóa
  5. Thật là "bất công" nếu chỉ nhăc đến các nô tài thổi ống đu đủ băng thơ như Tố Hữu hay Chế lan Viên...Trong âm nhạc VN cần ghi công con cụ Phạm Quỳnh ( đã bị Việt Minh giết năm 1945 )... là nhạc sĩ Pham Tuyên đã được : " ...Đảng đã cho tôi ( P.T..) sáng mắt sáng lòng ...và sung sứơng thấy ...Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng ...(30.4.75).

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Yêu nước, không yêu Cộng sảnlúc 14:54 6 tháng 5, 2012

      Với những kẻ bồi bút vô liêm sỉ như thế, Đảng mới quan trọng (thực ra là bản thân họ với cơm, áo, gạo, tiền mới là quan trọng) chứ còn cha, mẹ, vợ hay con, gia đình, dòng tộc, hay gì gì khác không quan trọng. Trái tim tươi roi rói của ông Tố Hữu còn bị ông ấy phân thành 3, phần bé nhất dành cho vợ mà cũng đã là "nhiều" rồi !!!

      Xóa
  6. Bất cứ trong thời đại nào , bất cứ trong chế độ nào , suy tôn lãnh tụ sẽ dẫn đến độc tài .

    Muốn có tự do dân chủ , việc trước tiên là phải xoá tan hình thức suy tôn lãnh tụ .

    VN muốn có tự do và dân chủ cần phải dẹp bỏ lăng tẩm Ba Đình .

    Trả lờiXóa
  7. Người Yêu Nướclúc 13:42 6 tháng 5, 2012

    Ngày 19 tháng 5 tới đây sẽ không ai treo cờ và treo ảnh, mà chỉ có treo quần và treo áo thôi !
    Yêu Tổ Quốc đồng nghĩa với lên án chế độ Cộng sản.

    Trả lờiXóa
  8. “Tổng thống Kennedy có nói đại ý là một xã hội không có tự do và dân chủ khi còn một cá nhân bị đối xử bất công” => vậy ông Kennedy đã tự nhận là Mỹ không có tự do, dân chủ khi vô số người da màu trên đất Mỹ bị phân biệt đối xử
    Một Hà Sĩ Phu bị cấm dùng điện thoại có mất tự do, dân chủ bằng dân Mỹ không khi CIA có thể nghe lén được tất cả các cuộc gọi của người dân? Còn chuyện công an hành xử thô bạo và xông vào nhà để giải lên công an làm việc thì trên khắp thế giới này có hàng hà xa số. Vấn đề là họ đã làm gì để bị như thế. Nếu công an sai thì đúng là đáng lên án rồi. Không biết ở VN sao, chứ ở Mỹ thì công an nó còn chĩa súng vô đầu nữa kia kìa. Chỉ có những chuyện như thế mà cho rằng mất dân chủ, tự do, hạnh phúc thì hơi quá rồi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. giọng lưỡi HVB/CAMlúc 22:03 6 tháng 5, 2012

      trả lời cho bạn HVB Mưa:
      Đừng so sánh VN với Mỹ. Ở VN dân VN có đc quyền ra đường chửi Đảng? chửi lãnh tụ k? hay chỉ mới biểu tình thể hiện lòng yêu nước đã bị bịt miệng, đạp mặt, tống vào nhà đá rùi? trong khi ở Mỹ thì ai chửi chính quyền, chửi Tổng thống ở đâu, lúc nào k đc? thậm chí phim ảnh, báo chí còn xiên xỏ, biếm họa đầy rẫy.
      Còn chuyện "CIA có thể nghe lén đc tất cả các cuộc gọi của người dân" thì xin thưa với bạn là ở VN, các nhà mạng như Mobiphone, Vinaphone, Viettel chẳng thèm nghe lén đâu, kiểm duyệt hết nội dung điện đàm đó bạn ạ. Còn Facebook vì sao mà thường bị cấm, để dân VN cứ thường xuyên phải update các cách vượt tường lửa? Vì FB chính là cái cổng giao tiếp thông tin của dân VN với thế giới.
      Chuyện CA xông vào nhà giải lên CA làm việc bạn thấy ở nước nào trên TG vậy ạ? ở TQ chăng? hay Cuba? hay Bắc Hàn? ở Mỹ mà cảnh sát vào xét nhà phải gõ cửa và đợi chủ nhà ra mở đó bạn ợ, còn muốn bắt người thì phải có trát tòa đấy ợ. CA Mỹ nó chỉ chĩa súng vô đầu những thằng tội phạm nguy hiểm, cần bắt khẩn cấp, chứ nó k chĩa súng vào đầu dân oan, người biểu tình.

      Vậy thì có thể so sánh đc k? hãy mở to mắt ếch ra quan sát trước và hãy chịu khó ra khỏi cái đáy giếng của nước CHXHCN VN để kết luận thế giới ngoài kia như thế nào, nhé!

      Xóa
    2. Nói rất đúng, bạn CAM này tương đối có học, biết nhã nhặn lịch sự. Đáng tiếc công sức của bạn như muối bỏ bể thôi. Xưa đến giờ triều đại phong kiến quân chủ nào cũng bắt thần dân tung hô vạn tuế nhưng có triều nào tồn tại được thiên tuế đâu? Dân có tuần nước có vận, khí số của Giáo phái tiên ông Bắc bó đã tận, bánh xe lịch sử không cưỡng lại được đâu bạn ơi! Bạn tận tâm với công việc nhưng bạn có niềm tin ở việc bạn làm có chính nghĩa, có thành công được không? đừng cố công dùng hòn đá nhỏ, chặn bánh xe tăng lịch sử bạn ơi!

      Xóa
    3. @Giọng lưỡi HBV/CAM: Tôi thấy ở VN báo chí phim ảnh cũng phản ánh thực tại xã hội như nạn than nhũng, con ông cháu cha,…; các bài báo chửi khéo lãnh đạo, biếm họa về các chính sách trật lất cũng xuất hiện đầy trên các báo chính thống đấy thôi. Báo mạng thì còn nhiều hơn đấy chứ. Có thấy cấm đoán gì đâu.
      “FB chính là cái cổng giao tiếp thông tin của dân VN với thế giới” Nếu đơn giản vậy thì chỉ cần cấm FB ở VN là xong, dân VN bị cách ly với thế giới còn lại. Mà lãnh đạo chặn cứ chặn, dân tình vẫn vô ầm ầm đó thôi. FB mà không bị chặn, phải tìm đường vô thì có mà giới trẻ ôm máy tính FB cả ngày.
      Công an Mỹ nó không chĩa súng vô đầu dân da trắng thì có vẻ đúng chứ với dân da đen thì phải coi lại à.
      @Hèn nhân: Bạn nói đúng, bánh xe lịch sử là không cưỡng lại được. Xã hội sẽ luôn vận động và thay đổi. Chủ nghĩa tư bản hiện tại rồi cũng sẽ bị thay thế bởi một chủ nghĩa nào đó khác để phù hợp với sự phát triển của xã hội như cái cách mà chủ nghĩa tư bản đã thay đổi chế độ phong kiến vậy. Mà tôi thấy chế độ xã hội ở VN vẫn đang thay đổi đấy chứ.

      Xóa
    4. @giọng lưỡi HVB/CAM: bạn nói người khác là "ếch ngồi đá giếng" vậy bạn là con j khi "ếch" nói những điều rất đơn giản mà bạn không thể hiểu hết? Mà nghĩ cũng ngộ, sao lại không thể so sánh VN với Mỹ khi các bạn cứ cho ở VN không tự do, dân chủ hơn các nước tư bản trong đó có Mỹ trong khi ở những nơi đó có hơn j đâu nhỉ? Bạn cho rằng ở VN không được châm biếm trên phim ảnh vậy thì do bạn ít coi phim VN rùi. Và tui nghĩ bạn cũng ít coi phim Mỹ nên không biết có khối phim Mỹ tự thể hiện rõ ở nơi đó cũng là một nơi người dân đang cần tự do dân chủ hơn các nước khác.
      Ah, mà nè, từ "kiểm duyệt" mà sử dụng trong trường hợp "kiểm duyệt điện đàm" này không phù hợp chút nào, bạn nhé!
      @Hèn nhân: tui đồng ý với bạn là không thể dùng một hòn đá nhỏ để chặn bánh xe lịch sử. Tôi cũng không cố gắng chặn bánh xe lịch sử như bạn nói. Chúng ta cũng không nên gắng sức dùng một hòn đá nhỏ để chọi vỡ lịch sử hào hùng của cả 1 dân tộc.

      Xóa
  9. Theo lịch sử, tôi thấy thường thì những kẻ mạng trọng tội sẽ bị tứ mã phanh thây hoặc treo xác ngay giữa cổng chợ để mọi người nguyền rủa. Thật tội lỗi!

    Trả lờiXóa
  10. Cám ơn các luật sư, cám ơn các cơ quan ngôn luận quốc tế đã lên tiếng bảo vệ cho công lý hòa bình đối với nhân dân chúng tôi, đã nói đúng tâm trạng của hàng chục triệu người dân Việt chúng tôi. Chúng tôi đang sống trong tù túng như loài vật giữa thế giới văn minh loài người. Sao mà hiện nay dân chúng tôi khổ quá, oan ức nhiều quá, tôi muốn lên tiếng đấu tranh cho lẽ phải. Nhưng suy cho cùng thì ý kiến mấy ý cò mà làm gì, toàn bọn quan tham đầu đất nó ko hiểu đâu, ko khéo nó trù dập hãm hại cho thì khốn. Ở đơn vị quân đội của tôi Trường sĩ quan Thông Tin Nha Trang có một giảng viên gửi Email kiến nghị góp ý xây dựng lên hiệu trưởng về việc bắt quân nhân sinh hoạt công đoàn là trái với quy định của pháp luật. Thế mà lãnh đạo chỉ huy chúng nó kết bè trù dập bằng việc lợi dụng cấp ủy kỷ luật cảnh cáo Đảng và chính quyền rồi tìm cách đuổi việc thầy ấy một cách oan trái vô cùng thâm độc.Chúng còn đùn đẩy, cản trở không cho khiếu nại quyết định oan sai đó. Thật là một lũ chó độc tài, áp đặt- kẻ thù của intenet.

    Trả lờiXóa
  11. Bài viết hay, xác đáng, tôi tâm đắc cái câu: “Tự do là khi ta bắt đầu quên tên lãnh tụ.”, nhưng có lẽ còn thiếu, tác giả còn chưa hiểu hết về Cộng sản mà nhất lại là "cộng sản Việt Nam"! đó là bản chất vốn dĩ "nói đằng đông" nhưng "làm nẻo tây", nhân dân trong nước từ lâu đã "khốn đốn" với cái lật lọng trâng tráo của đảng cộng sản lắm rùi!
    Họ chỉ "ca ngợi" hay "tôn sùng" HCM để đạt "mục đích" của họ chứ thật ra thì trong con người Đảng từ lâu đã không còn hình bóng HCM nữa rùi!
    "Không có gì quý hơn độc lập tự do" - câu nói của HCM khi xưa đã được đảng CSVN ngày nay phát triển lên tầm cao mới, cái tầm cao mà ở đó chỉ dành riêng cho Đảng, chả thế mà dân mình mang theo hình HCM trong những lần biểu tình vẫn bị đàn áp, chẳng thế mà anh Vươn treo hình HCM cùng cờ đỏ sao vàng trên túp lều cũng vẫn bị Đảng phá tan tành! Còn nữa, ngày nay trong đại đa số gia đình người dân và cả cán bộ làm chó gì còn treo hình ông HCM! trớ trêu thay trong sách giáo khoa của lớp trẻ bây giờ thì hình HCM lúc thì giống ông đạp xích lô, lúc thì giống ông này ông kia.v.v. thành thử các cháu chỉ còn biết là ông già có râu thui!!! hình như họ cùng một duộc, sóng trước đổ đâu thì sóng sau đổ đấy! mới hôm qua còn làm lãnh đạo thì người thưa người hỏi(!) hôm nay không làm lãnh đạo nữa thì nó nhìn thấy mình từ đằng xa là nó lại quay đi để khỏi phải thưa với gửi(!!!). Đấy! cộng sản là thế đấy! họ dễ quên và họ cũng dễ phản bội nhau, giữa họ với nhau cũng làm chó gì có tình với cảm, làm chó gì có thủy với chả chung!!! "Vô đức và bất tài", không phải nói nhiều, chắc mọi người cũng hiểu "vai trò lãnh đạo của họ" giờ đây chỉ là "cái vỏ" xáo rỗng! Chẳng còn ai tin, mà dân chỉ còn một nỗi "Bị phải nghe" thui!!!

    Trả lờiXóa
  12. Thời gian- như con giun đào xới.
    mảnh đất này chôn chặt những đau thương
    Sóng trôi, nhưng lòng người ở lại
    Một mai kia,ta nhìn được mặt người

    Trả lờiXóa
  13. nguyễn thu thâulúc 07:43 7 tháng 5, 2012

    Tự do là khi có thể nghĩ điều mình muốn;

    Brodsky, Joseph (Iosip Aleksandrovich Brodsky) 1940-1996.
    Nhà thơ Mỹ, được giải thơ Mỹ 1991-1992. Ông sinh ngày 24 tháng 5 năm 1940 tại Leningrad, Nga.
    Những bài thơ bi ai và trữ tình của ông suy tư về sự sống, chết và ý nghĩa của cuộc đời. Các thi phẩm được tuyển chọn gồm A part of Speech(1980), History of the Twentieth Century(1986), và To Urania(1988).
    Brodsky được giải Nobel văn chương 1987. Ông mất ngày 28 tháng 1 năm 1996 tại New York, Mỹ.

    Và, khi công lý được thực thi mà không sợ bị gán cho từ ngữ "trả thù".

    Trả lờiXóa
  14. “Tôi đọc tin này mà thấy lòng bồi hồi xúc động trước niềm yêu thương của người dân Tây Tạng dành cho đức Đạt Lai Lạt Ma, người đã dành gần hết cuộc đời để đi khắp nơi kêu gọi thế giới lưu tâm đến tình cảnh Tây Tạng dưới ách cai trị của Trung Quốc. Còn người Tây Tạng trong nước liều mình cất giấu ảnh Đạt Lai Lạt Ma và mong ước sao có ngày nhìn lại vị lãnh đạo mà họ một đời tôn thờ.” Tôi thấy chuyện này hơi giống với chuyện về Bác Hồ. Người dân Việt Nam ngày xưa cũng từng cất giấu ảnh Bác mà. Nhiều nhà dân ở Việt Nam hiện nay vẫn còn thờ ảnh Bác. Và dù muốn hay không thì thế giới vẫn phải thừa nhận là nhờ có Bác mà dân tộc Việt Nam thoát khỏi sự cai trị của Pháp. Và sự thành công của Việt Nam đã tạo động lực cho các nước thuộc địa khác đứng lên giành độc lập. Tất nhiên, một số ít người vẫn thích Pháp cai trị hơn bởi họ có lợi, làm tay sai của một ông lớn như Pháp tất nhiên là sẽ sung sướng hơn làm người thường rồi. Sau Pháp là Mĩ. Và theo tôi thấy thì một số người trong số những người thích được cai trị đó bây giờ lại quay ra lên án Đảng CSVN bán nước cho Trung Quốc. Đúng là sống lâu mới thấy lắm trò vui.

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn