Lương tăng nhưng đời sống không tăng doanh nghiệp giải thể & phá sản càng tăng!

Lan Hương (TamNhin.Net) - Tình trạng “lương tăng nhưng đời sống người lao động lại vẫn khó khăn bởi giá cả leo thang " Vấn đề này được đông đảo nhân dân quan tâm và thu hút nhiều ý kiến của các đại biểu Quốc hội. Vấn nạn lương chạy theo giá hay giá theo lương vẫn luôn tồn tại từ nhiều năm nay và hiện tại đây cũng là một gánh nặng để tạo đà cho các doanh nghiệp giải thể & phá sản. 

Theo Điều 56, Bộ Luật lao động thì mức lương tối thiểu đã tính đến sựbiến động của chỉ số giá cả sinh hoạt. Tuy nhiên, do việc điều chỉnh mứclương tối thiểu “khi chỉ số giá sinh hoạt tăng lên” chỉ có thể dựa trênchỉ số giá sinh hoạt của năm trước và chỉ số giá sinh hoạt dự báo chonăm sau của Chính phủ và được Quốc hội phê duyệt nên nó không phản ánhhết được thực tiễn lạm phát ở các thời điểm khác nhau.Vì thực chất với mức lương tối thiểu như vừa được công bố có thể tăng gấp hơn 2 lần có nghĩa là hơn 200% nhưng thực tế thì giá đã tăng nhiêu hơn như thế từ lâu rồi do vậy việc điều chỉnh mức lương tối thiểu vừa rồi gần như vô nghĩa với người lao động còn với khối Doanh nghiệp (chủ doanh nghiệp) thì lại khó khăn hơn vì quỹ lương tối thiểu sẽ phải tăng rất nhiều trong khi tình hình tài chính doanh nghiệp lại khó khăn. Cụ thể Doanh nghiệp đang trong tình trạng khó khăn chồng chất khó khăn. 

Tình hình kinh tế hiện nay "giảm phát " hay lạm phát vượt chỉ tiêu
Mặt khác vấn đề thống kê báo cáo thường không trúng và đúng với thực tế cụ thể trong 5 năm trở lại đây, có đến 4 năm lạm phát thực tế caohơn nhiều so với lạm phát mà Quốc hội phê duyệt, cụ thể: Năm 2011: Quốchội phê duyệt lạm phát là 7%, trên thực tế năm 2011 lạm phát tăng18,58%; Năm 2010, Quốc hội phê duyệt lạm phát không quá 7%, thực tế lạmphát năm 2010 là 11,75%; Năm 2009, Quốc hội phê duyệt lạm phát dưới 7%,thực tế lạm phát là 6,52%; Năm 2008, Quốc hội phê duyệt lạm phát dưới8,5 - 9% (gắn với chỉ tiêu tăng trưởng 8,5-9%), thực tế lạm phát củanăm này là 19,89%; Năm 2007, Quốc hội phê duyệt lạm phát là dưới 8,5%thực tế lạm phát năm 2007 là 12,6%.

Như vậy có thể khẳng định việc điều chỉnh lương tối thiểucủa Chính phủ mặc dù đã tính đến yếu tố lạm phát của năm trước và dựbáo cho năm sau, nhưng vẫn chưa phản ánh hết được lạm phát thực tế củanền kinh tế. Và hiện nay, khi lạm phát thực tế tăng cao hơn so với chỉtiêu lạm phát mà Quốc hội phê duyệt trước đó thì cũng chưa có một chínhsách bổ sung nào để kịp thời điều chỉnh lương tối thiểu sát với thựctiễn biến đổi của lạm phát.

Nếu từ kết quả khảo sát tiền lương và mức sống tối thiểu của người lao động khuvực doanh nghiệp của Viện Công nhân công đoàn (Tổng Liên đoàn Lao độngViệt Nam) cho thấy: Có 35,6% số người lao động được hỏi cho biết thunhập không đủ chi tiêu; 44,7% phải chắt chiu, dành dụm và thật tiết kiệmmới đủ trang trải cuộc sống; 17,9% khẳng định tạm đủ trang trải cuộcsống gia đình; chỉ 1,8% cho biết đủ trang trải cuộc sống và có phần tíchluỹ. 

Cũng theo nghiên cứu của Viện Công nhân công đoàn: Mức sống tối thiểu ởkhu vực (KV) 1- các thành phố lớn - là hơn 3 triệu đồng, nhưng lươngtối thiểu mới đạt 2 triệu. Ở KV2, mức mức sống tối thiểu là 2,8 triệuđồng nhưng mức lương tối thiểu chỉ đạt hơn 1,7 triệu đồng. Còn KV3, mứcmức sống tối thiểu là 2,6 triệu đồng, lương tối thiểu là 1,6 triệu đồng.Tại KV4, mức mức sống tối thiểu là 2,4 triệu đồng nhưng lương tối thiểuchỉ đạt 1,4 triệu đồng. 

Thực tế so sánh mức tăng thu nhập bình quân của người lao động so vớimức tăng lạm phát cũng thấy rõ được vì sao lại có tình trạng lương tăngkhông bù đủ lạm phát. Theo thống kê: Năm 2011, thu nhập bình quân củangười lao động là 4,17 triệu đồng/người/tháng, tăng 14,64% so với năm2010, trong khi đó lạm phát năm 2011 là 18,58%; Năm 2010, thu nhập bìnhquân của người lao động năm 2010 là 3,51 triệu đồng/người/tháng, tăng12,36% so với năm 2009, lạm phát là 11,75%; Năm 2008, thu nhập bình quâncủa người lao động là 2,541 triệu đồng/người/tháng, tăng 16% so với năm2007, lạm phát là 19,89%.

Từ số liệu thống kê trên đây cho thấy, thu nhập thực tế của người laođộng giảm đi so với thu nhập danh nghĩa của họ do mức tăng của lươngtương đương với mức tăng của lạm phát (như năm 2010). Đặc biệt, xuấthiện tình trạng lương tăng không bù đủ lạm phát do mức tăng lạm phát lớnhơn mức tăng thu nhập bình quân của người lao động, điển hình như cácnăm 2008 và năm 2011.

Hiện nay, để chia sẻ với người lao động trong thời kỳ lạm phát, một sốdoanh nghiệp đã tiến hành điều chỉnh lương không định kỳ và nhiều hơnmột lần trong một năm. Tuy nhiên, tăng lương để ứng phó với lạm phátkhông phải là giải pháp tốt nhất, mà để ứng phó với lạm phát thì phải cóphụ cấp bù lạm phát để làm cơ sở điều chỉnh."Kiểu một thời bù giá vào lương" hay tính thêm Phụ cấp bù lạm phát 

Các biện pháp đã thực hiện bao gồm tăngthêm phụ cấp lương dưới hình thức: Thanh toán một lần, thay đổi cơ cấutiền lương, trợ cấp cho nhân viên có lương thấp và thực hiện việc xemxét đánh giá tiền lương hai lần trong một năm. Tại Công ty CP Tập đoànThái Bình Dương, từ năm 2011, Tập đoàn đã bù lạm phát bằng 10% thu nhậptừ lương cho người lao động. Việc bù lạm phát này đã giúp lao động yêntâm công tác, đóng góp công sức và trí tuệ cho sự phát triển bền vữngcủa doanh nghiệp.

Hiện nay vấn đề các doanh nghiệp đang gặp phải là tình hình tài chính quá khó khăn, sản xuất,kinh doanh thì đình trệ thu nhập kém nhưng mức lương tối thiểu của nhân viên lại tăng mà vẫn không đủ bù với giá như vậy đời sống của nhân viên cũng khó khăn vì vậy để giải quyết các vấn đề trên có lẽ biện pháp duy nhất để tháo gỡ khó khăn này cho doanh nghiệp là tiết kiệm chi phí sản xuất và tăng thu nhập nhưng hai chiều hướng này đang gặp phải một rào cản lớn là chi phí trả lãi vay của Doanh nghiệp rất lớn và hàng hóa, sản phẩm thì ế tồn kho do vậy rất khó thực hiện giải pháp này? Có lẽ chỉ còn mỗi giải pháp nếu không thực hiện được việc đảm bảo thu nhập và đời sống cho người lao động thì chọn giải pháp giải thể hoặc phá sản là thành công, một bi kịch kiểu tăng lương thời lạm phát.

Lan Hương TH

5 Nhận xét

  1. Phải in tiền gấp thôi, in nhiều vào, và lạm phát sẽ chóng mặt.
    Xuất khẩu suy giảm, thì đồng tiền trở nên yếu.
    VN có xuất khẩu nhiều thì cũng chẳng bù nổi khoản lỗ do ngân hàng cầm vàng và ngoại tệ của dân để bán ra nước ngoài những năm 2008-2009, khi giá vàng sau đó tăng đột ngột, thì việc bán vàng của dân, tưởng sẽ là cách giao dịch hiệu quả, vàng bỗng tăng, mua vàng trả dân thì thành ra ngân hàng lỗ. Vậy xuất khẩu có mạnh hay yếu thì tiền Việt vẫn cứ yếu.
    Dân ngày một nghèo.
    Để giảm lạm phát thì phải bù giá điện, xăng dầu, để thể hiện nhà nước vẫn mạnh, chưa rách nát. Và bù lỗ, cũng như xiết khoản vay, khống chế vay nợ, tăng lãi suất cho vay...làm lạm phát thấp, nhưng dân thêm nghèo. Doanh nghiệp ế, vì dân nghèo thì hàng hóa không lưu thông.
    Hiện nay thức ăn rất rẻ mạt, nông dân chẳng khấm khá gì. Các ngành sản xuất tăng giá bán trong nước thì cũng chẳng có lãi lớn như những năm trước, vì lãi đuổi không kịp lạm phát, mà giá đội tới trời thì không khả thi....
    Thôi thì nay có tăng lương thì dân vẫn đói nghèo, khốn khổ lắm thay.
    Nhà nước đang rách dần, toạc dần.
    Tái cơ cấu là cách thu vét, tận thu các khoản tiền còn lại của các quan chức. Cách tận thu để trả vào những chỗ đang bị hổng do vay nợ nước ngoài, và bình ổn cho kinh tế quốc nội. Tái cơ cấu cũng hay, là cách lấy tiền của kẻ tham nhũng để bù vào chỗ còn thiếu, còn yếu của nền kinh tế quốc nội.
    Nhưng tái cấu trúc cũng là cách khiến quan chức nắm giữ được tài sản lớn của nhà nước, của dân cách hợp lý. Vì ngộ nhỡ đảng có vấn đề trong vài năm tới thì khối tài sản này sẽ an toàn, vì chẳng có thể chế mới nào dám đụng vào.
    Đây là ván bài cuối. Nếu tái cơ cấu bằng cách thu tiền từ cán bộ tham nhũng đủ để cứu vãn nền kinh tế quốc gia thì quốc gia và đảng chưa sụp ngay được. Nhưng nếu tận thu từ kẻ giàu (quan chức) mà không đủ cứu kinh tế nước Việt thì ván bài chóng đến hồi lật ngửa. Thể chế đa nguyên đa đảng, dân chủ, sẽ hình thành, tuy nhiên tài sản quốc gia khi đó vẫn nằm trong tay nhóm quan chức đã tái cơ cấu thành công. Và cơ hội trở thành người nắm quyền trước sau gì vẫn nằm trong tay họ...
    Tuy nhiên, khi ván bài này được bắt đầu thì dù tiền tận thu của kẻ giàu nếu đủ, thì cũng chỉ giữ đảng trong thời gian ngắn. bởi khi tiền của các quan vào các công ty, tập đoàn tư nhân, thì các mối làm ăn với quốc tế, với lợi nhuận nhiều, sẽ tạo cho họ có quyền lực lớn về kinh tế, dẫn đến quyền lực về chính trị. Lúc đó thì thần thế chẳng bằng có tiền. Mà luật vẫn muốn tăng ưu thế cho kẻ có thần thế, thì chỉ làm kẻ có tiền cáu tiết. Chắc chắn trước sau gì cũng tới hồi đa nguyên, nhưng trong tay một vài ekip giàu sụ làm chủ.
    Ngày đó đến càng mau càng tốt.
    Thấy trước hoạt cảnh đó, nên các anh chóp bu đã sớm lên kế hoạch tái cơ cấu.
    Các anh đang mong tái cơ cấu đạt chỉ tiêu bằng tiền thu lại từ những quan tham, đó là hy vọng như thế. Nhưng chỉ sợ tiền vẫn nằm ở nước ngoài, vẫn nằm ùn đống trong bất động sản, trong xe sang, trong các tiện nghi sa hoa và không lấy ra đủ, thì gia đoạn tới này: Tái cơ cấu sẽ thất bại. Sẽ tạo ra ván Ù Cuối Cùng của dân chúng, khi một vài chóp bu lấy cớ vì dân, và sách động dân, và quân đội mà tiến hành chuyển đổi thiết chế, thể chế theo ý muốn của họ. Tuy họ lợi dụng dân và quân, nhưng như thế cũng là thắng lợi cho dân rồi.
    Hy vọng họ tái cơ cấu chẳng đủ bù lỗ cho ván Ù mau diễn ra.
    Chỉ đáng ngại TQ cho mấy chóp bu tiền mà tái cơ cấu đủ, sau đó họ hoàn lại tiền cho TQ bằng các dự án đen tối thì dân Việt, nước Việt mãi làm nô dân cho TQ.
    Biết làm thế nào bây giờ nhỉ????

    Trả lờiXóa
  2. Phải in tiền gấp thôi, in nhiều vào, và lạm phát sẽ chóng mặt.
    Xuất khẩu suy giảm, thì đồng tiền trở nên yếu.
    VN có xuất khẩu nhiều thì cũng chẳng bù nổi khoản lỗ do ngân hàng cầm vàng và ngoại tệ của dân để bán ra nước ngoài những năm 2008-2009, khi giá vàng sau đó tăng đột ngột, thì việc bán vàng của dân, tưởng sẽ là cách giao dịch hiệu quả, vàng bỗng tăng, mua vàng trả dân thì thành ra ngân hàng lỗ. Vậy xuất khẩu có mạnh hay yếu thì tiền Việt vẫn cứ yếu.
    Dân ngày một nghèo.
    Để giảm lạm phát thì phải bù giá điện, xăng dầu, để thể hiện nhà nước vẫn mạnh, chưa rách nát. Và bù lỗ, cũng như xiết khoản vay, khống chế vay nợ, tăng lãi suất cho vay...làm lạm phát thấp, nhưng dân thêm nghèo. Doanh nghiệp ế, vì dân nghèo thì hàng hóa không lưu thông.
    Hiện nay thức ăn rất rẻ mạt, nông dân chẳng khấm khá gì. Các ngành sản xuất tăng giá bán trong nước thì cũng chẳng có lãi lớn như những năm trước, vì lãi đuổi không kịp lạm phát, mà giá đội tới trời thì không khả thi....
    Thôi thì nay có tăng lương thì dân vẫn đói nghèo, khốn khổ lắm thay.
    Nhà nước đang rách dần, toạc dần.
    Tái cơ cấu là cách thu vét, tận thu các khoản tiền còn lại của các quan chức. Cách tận thu để trả vào những chỗ đang bị hổng do vay nợ nước ngoài, và bình ổn cho kinh tế quốc nội. Tái cơ cấu cũng hay, là cách lấy tiền của kẻ tham nhũng để bù vào chỗ còn thiếu, còn yếu của nền kinh tế quốc nội.
    Nhưng tái cấu trúc cũng là cách khiến quan chức nắm giữ được tài sản lớn của nhà nước, của dân cách hợp lý. Vì ngộ nhỡ đảng có vấn đề trong vài năm tới thì khối tài sản này sẽ an toàn, vì chẳng có thể chế mới nào dám đụng vào.
    Đây là ván bài cuối. Nếu tái cơ cấu bằng cách thu tiền từ cán bộ tham nhũng đủ để cứu vãn nền kinh tế quốc gia thì quốc gia và đảng chưa sụp ngay được. Nhưng nếu tận thu từ kẻ giàu (quan chức) mà không đủ cứu kinh tế nước Việt thì ván bài chóng đến hồi lật ngửa. Thể chế đa nguyên đa đảng, dân chủ, sẽ hình thành, tuy nhiên tài sản quốc gia khi đó vẫn nằm trong tay nhóm quan chức đã tái cơ cấu thành công. Và cơ hội trở thành người nắm quyền trước sau gì vẫn nằm trong tay họ...
    Tuy nhiên, khi ván bài này được bắt đầu thì dù tiền tận thu của kẻ giàu nếu đủ, thì cũng chỉ giữ đảng trong thời gian ngắn. bởi khi tiền của các quan vào các công ty, tập đoàn tư nhân, thì các mối làm ăn với quốc tế, với lợi nhuận nhiều, sẽ tạo cho họ có quyền lực lớn về kinh tế, dẫn đến quyền lực về chính trị. Lúc đó thì thần thế chẳng bằng có tiền. Mà luật vẫn muốn tăng ưu thế cho kẻ có thần thế, thì chỉ làm kẻ có tiền cáu tiết. Chắc chắn trước sau gì cũng tới hồi đa nguyên, nhưng trong tay một vài ekip giàu sụ làm chủ.
    Ngày đó đến càng mau càng tốt.
    Thấy trước hoạt cảnh đó, nên các anh chóp bu đã sớm lên kế hoạch tái cơ cấu.
    Các anh đang mong tái cơ cấu đạt chỉ tiêu bằng tiền thu lại từ những quan tham, đó là hy vọng như thế. Nhưng chỉ sợ tiền vẫn nằm ở nước ngoài, vẫn nằm ùn đống trong bất động sản, trong xe sang, trong các tiện nghi sa hoa và không lấy ra đủ, thì gia đoạn tới này: Tái cơ cấu sẽ thất bại. Sẽ tạo ra ván Ù Cuối Cùng của dân chúng, khi một vài chóp bu lấy cớ vì dân, và sách động dân, và quân đội mà tiến hành chuyển đổi thiết chế, thể chế theo ý muốn của họ. Tuy họ lợi dụng dân và quân, nhưng như thế cũng là thắng lợi cho dân rồi.
    Hy vọng họ tái cơ cấu chẳng đủ bù lỗ cho ván Ù mau diễn ra.
    Chỉ đáng ngại TQ cho mấy chóp bu tiền mà tái cơ cấu đủ, sau đó họ hoàn lại tiền cho TQ bằng các dự án đen tối thì dân Việt, nước Việt mãi làm nô dân cho TQ.
    Biết làm thế nào bây giờ nhỉ????

    Trả lờiXóa
  3. VN muốn bù lỗ thì phải kinh tế hướng ra biển đảo. TQ cố ý chặn VN, cũng là cách để TQ thành cường quốc số 1 thế giới. Nay VN không thể đủ lực làm ăn, TQ có 3000 tỷ đô, sẽ cho quan chức VN vay, để làm ăn và bán nước. Nếu VN không nhận tiền bán biển thì TQ đánh chứ chẳng tha. TQ vẫn cứ là số 1, VN vẫn cứ là gia nô. Đau khổ, khổ đau thật. Hãy dân chủ, tiến lên. Không phải lụy tiền, lụy uy thế thằng tàu nào cả. VN có đủ sức mạnh tiến lên khi có đủ dân chủ, công bằng. VN ơi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. “Lúc đó thì thần thế chẳng bằng có tiền. Mà luật vẫn muốn tăng ưu thế cho kẻ có thần thế, thì chỉ làm kẻ có tiền cáu tiết. Chắc chắn trước sau gì cũng tới hồi đa nguyên, nhưng trong tay một vài ekip giàu sụ làm chủ.
      Ngày đó đến càng mau càng tốt”
      Bác NTD viết vậy là muốn đa số người dân chịu sự cai trị của những kẻ có tiền và sẽ làm tất cả để có thêm nhiều tiền hơn nữa à? Vậy thì GDP bình quân đầu người chắc chắn sẽ tăng. Nhưng trong cái GDP này thì tiền của người giàu là chủ yếu. Người nghèo có được mấy đồng đâu. Gặp ông chủ tốt thì còn đỡ chứ gặp ổng chủ mê tiền thì thôi rồi. Vậy thì có hơn gì hiện nay đâu. Bản chất chủ nghĩa tư bản cũng là quyền lực nằm trong tay một thiểu số có tiền. Thế thì dân chủ ở chỗ nào? Kẻ có tiền tất nhiên là được nhiều “dân chủ và công bằng” hơn kẻ không có tiền rồi.
      “Không phải lụy tiền, lụy uy thế thằng tàu nào cả. VN có đủ sức mạnh tiến lên khi có đủ dân chủ, công bằng.” Sự thật là VN sẽ có đủ sức mạnh tiến lên khi chấp nhận cho Mỹ và các nước khác đưa quân đội vào đóng tại VN. Chỉ có như vậy may ra VN mới có đủ sức mà chiến đấu với TQ. Mà để chuyện đó xảy ra thì có phải VN đã tự nguyện dâng mình cho phương Tây rồi không?

      Xóa
    2. Kiểm soát tư tưởng, hạn chế ngôn luận; điều hướng người dân theo những mục tiêu, mục đích cứng nhắc... Đều là thiếu tôn trọng nhân vị của con người. Khiến con người bị coi như cỗ máy, như công cụ,...
      Khi quản trị xã hội còn làm như vậy thì còn phát sinh những hậu quả đau lòng cho người dân.
      Dân chủ là tôn trọng con người, tôn trọng cái riêng, sáng tạo, và đôi khi là cả sai lầm của con người, nhưng xử lý cái sai vì toàn dân; còn thiếu dân chủ thì bài trừ cái riêng, sáng tạo nếu nó ngược với đường hướng nhà quản trị đưa ra; và xử lý cái sai không vì toàn dân, mà vì bản thân nhà quản trị và đường hướng nhà quản trị đặt ra bị xâm hại.
      Thiếu dân chủ thì dân đau khổ, nước không tiến lên được.

      Xóa
Mới hơn Cũ hơn