TS Nguyễn Sĩ Dũng - Quốc hội (QH) nước ta không bỏ phiếu bất tín nhiệm đối với bất kỳ một quan chức nào cả. QH nước ta chỉ bỏ phiếu tín nhiệm đối với các quan chức mà thôi. Lý do là Hiến pháp và các đạo luật có liên quan chỉ quy định về việc QH bỏ phiếu tín nhiệm, mà không hề nói gì tới việc bỏ phiếu bất tín nhiệm.
Vấn đề đặt ra là: nếu sau khi bỏ phiếu tín nhiệm, một quan chức lại không có được đa số thì sao? Thì rõ là quan chức đó đã bị bất tín nhiệm! Vậy thì gọi là bỏ tín nhiệm hay gọi là bỏ phiếu bất tín nhiệm gì gì đi chăng nữa, rủi ro của việc bị bất tín nhiệm cũng sẽ như nhau.
Trên thế giới, các thuật ngữ bỏ phiếu tín nhiệm hay bỏ phiếu bất tín nhiệm chỉ được dùng để phân biệt một cuộc bỏ phiếu như vậy ở nghị viện là do ai đề xuất: do chính phủ đề xuất thì gọi là bỏ phiếu tín nhiệm; do nghị viện đề xuất thì gọi là bỏ phiếu bất tín nhiệm (nghị viện đã bày tỏ sự tín nhiệm của mình bằng việc phê chuẩn chính phủ. Còn tín nhiệm, thì đặt vấn đề bỏ phiếu tín nhiệm nữa để làm chi?).
| Các đại biểu tại kỳ họp thứ ba Quốc hội khóa XIII |
Thực ra, chế tài bất tín nhiệm của nghị viện không chỉ là công cụ để áp đặt chế độ trách nhiệm chính trị đối với chính phủ và các thành viên chính phủ, mà còn là cơ chế để kiểm soát quyền lực hành pháp. Tuy nhiên, nếu nghị viện có quyền bỏ phiếu bất tín nhiệm để hạ bệ chính phủ, thì thủ tướng chính phủ cũng có quyền giải tán nghị viện. Đây là phép cân bằng quyền lực bắt buộc phải có. Bằng không, nguyên tắc các quyền lực kiểm soát lẫn nhau sẽ bị phá vỡ. Và sự lạm quyền (cho dù là của quyền lực lập pháp) là rất khó tránh khỏi.
Ở nước ta, Thủ tướng còn lâu mới có quyền giải tán QH. Tuy nhiên, QH thì vẫn cứ có quyền bỏ phiếu tín nhiệm đối với Thủ tướng và các thành viên khác của Chính phủ. Đã thế, đề án đổi mới, nâng cao hiệu quả, chất lượng hoạt động của QH còn trình ra phương án bỏ phiếu tín nhiệm định kỳ hằng năm, vượt qua mọi rào cản về thủ tục. Với phương án này, sự bất cân xứng về quyền lực giữa lập pháp và hành pháp ở nước ta sẽ tăng lên gấp bội. Mà như vậy thì bảo đảm việc các cơ quan quyền lực nhà nước kiểm soát lẫn nhau theo tinh thần nghị quyết của Đảng sẽ rất khó khăn.
Có người sẽ phản biện: “Chỉ lo bò trắng răng. QH đã bao giờ bỏ phiếu tín nhiệm ai đâu!”. Đúng là như vậy, nhưng nguyên nhân của việc QH chưa bỏ phiếu tín nhiệm ai nằm ở chỗ khác, chứ không phải ở việc QH chưa được chia đủ quyền. Nếu các vị dân biểu ở nước ta được tạo điều kiện nhiều hơn, đặc biệt là được bảo đảm một vị thế độc lập; nếu các quy phạm của luật nghị viện được áp dụng một cách đầy đủ chắc chắn chuyện bỏ phiếu là điều hoàn toàn khả thi.
Bỏ phiếu tín nhiệm là một công cụ giám sát hữu hiệu. Nhưng cũng như thuốc đặc trị, chúng ta phải biết sử dụng đúng liều lượng. Lạm dụng việc bỏ phiếu tín nhiệm có thể dẫn đến tình trạng chính phủ luôn luôn bị mất ổn định không đủ điều kiện để hoạch định và triển khai các chính sách; các vị bộ trưởng chỉ tập trung mọi nỗ lực của mình để đối phó với QH, hơn là tập trung giải quyết các vấn đề mà cuộc sống của đất nước đặt ra.
TS Nguyễn Sĩ Dũng (Thanh Niên)

Mấu chốt của vấn đề là Quốc hội nước VN phải là cơ quan quyền lực cao nhất thực sự, không chịu sự "lãnh đạo" của ĐCSVN hay bất kì đảng phái chính trị nào. Chừng nào ĐCSVN còn ngồi xổm trên đầu các ông nghị, chừng đó mọi người còn phải "bàn tới, bàn lui" về các vấn đề tương tự hoài.
Trả lờiXóaỞ một đất nước như VN chỉ có một đảng cầm quyền vô thời hạn,cầm tay chỉ việc,kiểm soát mọi thứ,chính phủ cũng do đảng nhàu nặn ra.Tổ Quốc bị đặt dưới quyền lợi của đảng,Nhân Dân là công cụ phục vụ cho mục tiêu có lợi cho đảng,mà đảng chỉ là một nhóm người có lợi ích riêng sống trên xương máu của Người Dân bị trị.Có bày vẽ gì thì ko ngoài ý đồ mị Dân,và xã hội là cái sân khấu lớn cho bọn họ mặc sức diễn tuồng.
Trả lờiXóaChế độ phong kiến vua là ông hoàng đè lên các quan, đè lên dân, quan lớn lại đè lên quan nhỏ rồi đè cả dân, quan nhỏ lại đè lên dân. Phân tích cho đúng thì chế độ đó là quan nịnh vua ,cúi luồn vua, quan nhỏ nịnh và cúi luồn quan lớn và cuối cùng người dân luôn bị vua, quan lớn, quan nhỏ hà hiếp . Đó là xã hội vua có quyền tuyệt đối các quan và dân chỉ là các thần dân . Chế độ đó là một chế độ độc tài bất nhân . Nhưng nói thế nó vẩn văn minh tốt đẹp gấp vạn lần chế độ cộng sản đảng trị độc tài tuyết đối, vì chế độ đảng trị công an trị CS đó tước hết mọi quyền của người dân từ quyền tư hữu cho đến tư tưởng cũng như tư do tôn giáo .
Trả lờiXóaNó là chế độ ngu dốt nhất ,tàn ác nhất trong lịch sử nhân loại ,hơn cả phát xít .
Mong mọi người thấy rõ !
TS Nguyễn Sĩ Dũng nói kiểu ba phải.Bài viết không có giá trị thực tế gì.
Trả lờiXóaTại sao phải cố giải bài toán mà đề sai hoàn toàn,cố ngụy biện cho những điều nghịch lý.
Trả lờiXóaTS Dũng phát biểu vòng vo,trong khi ông thừa biết vướng mắc do đâu ?Với học vị TS thà đừng nói gì thì hay hơn !
Thằng ku này ở không, quỡn quá nên nói chuyện tào lao cho vui ấy mà. Đọc mà chả hiểu nó khen hay chê quốc hội VN. Vậy mà báo TN cũng đăng, đúng là chuyện ruồi bu...!
Trả lờiXóaTrích từ : NẾU KHÔNG LÀ CỪU THÌ PHẢI CHỌN của V. Quốc Uy
Trả lờiXóa---------------------------------------------------------------------------------------
---------------------------------------------------------------------------------------
Trong “bàn cờ Thế sự Việt nam thời…Thổ tả” chỉ có hai bên [*], dù muốn hay không người Trí thức đã có danh phận cũng phải là một quân cờ, đứng “lề” nào do anh tự chọn! Mà buộc phải chọn, không thể là con cừu lơ ngơ hay siêu nhân đứng giữa.
Nếu không là cừu thì phải chọn một trong hai “lề”, phải hay trái, chính hay tà?
Không thể đứng trên cao buông lời “Trung dung, khách quan, công bằng, hợp lý” như vẫn được dạy trong sách vở, vì đó là phẩm chất dành cho Trọng tài.
Thưa các vị Trí thức, lịch sử không khiến anh làm Trọng tài, và không bên nào cho phép anh làm Trọng tài cả, xin đừng ảo tưởng làm chi !.
----------------------------------------------------------------------------------------
----------------------------------------------------------------------------------------
[*] Có nhiều người thoạt nhìn tưởng như đứng giữa nhưng nhìn kỹ sẽ thấy thực chất họ cũng thuộc về bên này hay bên kia. Sự đứng giữa chỉ là phương pháp hay vỏ bọc.
Tay Ts Dũng này không biết học ở đâu ra mà hắn giải thích khái niệm bỏ phiếu tín nhiệm khác với bỏ phiếu bất tín nhiệm ngu thế. Xin ngài Ts đỏ về đọc lại từ điển tiếng Việt hoăcj vào Wiki xem khái niệm bỏ phiếu tín nhiệm là thế nào nhé. Đúng là con két của đảng
Trả lờiXóaTrong một Quốc hội mà đại đa số là đảng viên của một đảng nối tiếng là “có kỷ luật thép” (như ĐCSVN) thì việc “bỏ phiếu bất tín nhiệm” hay “bỏ phiếu tín nhiệm” cũng chỉ là một thứ hình thức mua vui, chẳng có tác dụng gì đáng kể. Nó cũng tựa như bỏ phiếu trong một cơ quan vào cuối năm để đánh giá thi đua. Kết quả bỏ phiếu sẽ được đưa về cho Ủy ban Thường vụ Quốc hội xem xét (Ủy ban này đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng đoàn), sau đó lại được trình cho Bộ chính trị để xem xét lần nữa. Việc cách chức hay thay đổi người trong Chính phủ cuối cùng cũng do Bộ chính trị quyết định; cao lắm là đưa ra Ban chấp hành Trung ương để “thông qua”.
Trả lờiXóaNhư vậy, bỏ phiếu tín nhiệm hay bỏ phiếu bất tín nhiệm chẳng có ý nghĩa gì ngoài cái chuyện để lòe người dân hay lòe thế giới rằng “ở đây chúng tôi cũng có dân chủ”.
Cho nên các ông Tiến sĩ học ở Đức về cứ tha hồ mà bàn về mặt lý luận. Hiến pháp của ta không chấp nhận “tam quyền phân lập”, lại “bảo đảm sự lãnh đạo của Đảng”, làm gì có chuyện giống hay không giống với thế giới phương Tây? Sàng qua sàng lại cũng là Đảng cử, dân bầu” hoặc “Bộ chính trị cử, Quốc hội bầu” mà thôi. Trước sau gì Đảng cũng “thắng”, làm gì có “tình trạng chính phủ luôn luôn bị mất ổn định” như ông Nguyễn Sỹ Dũng đã nói! Chính phủ có mất ổn định thì vẫn là “Đảng lãnh đạo” chứ có ai khác vào lãnh đạo mà ông phải lo!
Mới đọc cái tựa bài cũng đã biết tay Tiến sỹ này là loại TS... giấy. Bởi, QH của VN là cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất. QH có quyền bầu ra Thủ tướng trong số thành viên QH. Thủ tướng là người đứng đầu cơ quan hành pháp. Do đó, QH có quyền bãi nhiệm thủ tướng khi thủ tướng vi phạm hiến pháp và pháp luật. Đúng thật là:
Trả lờiXóaCũng cờ cũng biển, cũng cân đai
Cũng gọi Tờ Sờ chẳng kém ai...
Quốc hội hiện nay không có thực quyền. Quyền lực cao nhất hiện nay là Bộ Chính Trị, do TW Đảng bầu chọn theo phe phái. Cần thay đổi cơ cấu quyền lực hiện nay bằng cách:
Trả lờiXóa- dân bầu có chọn lựa các ủy viên TW Đảng ở nhịp độ 1 ủy viên / 150 ngàn dân.
- đổi tên TW Đảng thành Nghị Viện, cơ quan lập pháp cao nhất nước. Quốc hội làm cảnh hiện nay tự giải tán khi hết nhiệm kỳ và các phần tử ưu tú sẽ được ra ứng cử Nghị Viện.
- các nghị viên sẽ bầu chọn chính phủ và các thẩm phán tối cao cho ngành tư pháp. Như thế hình thành tam quyền phân lập theo chế độ đại nghị Anh Nhật.
- ĐCSVN tiếp tục lãnh đạo dân tộc VN bằng cách là đảng duy nhất đề cử các ứng viên Nghị Viện. Về lâu về dài chắc chắn sẽ phân hóa thành lưỡng đảng. Hiên nay chỉ cần đổi tên, ví dụ lấy tên cũ Đảng Lao Động Việt Nam.