Tôi chưa được đi biểu tình

Nguyễn Hoàng Vi - Sài Gòn trải qua 2 đợt biểu tình chống Trung Quốc: đợt 1 là vào năm 2007-2008, đợt 2 là vào những ngày hè năm 2011. Cả hai lần ấy tôi đều bị ngăn chặn và không thể nào tham gia cùng mọi người.

Năm 2007, những ngày SG biểu tình, bên an ninh mời tôi cafe suốt những ngày đó. Ngày ấy, phải lo toan với cuộc sống cho gia đình, nên tôi cũng không dành nhiều thời gian quan tâm đến chuyện biểu tình chống Trung Quốc. Thêm vào đó, tôi nghĩ nguyên nhân dẫn đến việc Trung Quốc xâm lấn lãnh hải Việt Nam hoàn toàn không đơn giản. Tôi đã từng nghĩ rằng nếu tôi và vô số người dân có xuống đường phản đối Trung Quốc thì liệu Trung Quốc có ngừng xâm chiếm Việt Nam không khi mà chính những người lãnh đạo đất nước nắm trong tay binh quyền đã tuyệt nhiên im lặng trước những hành động đó. Tôi hồ nghi đã có sự thỏa hiệp nào đó.

Những ngày cafe với các anh an ninh, tôi cũng tuyệt nhiên không hỏi gì về các cuộc biểu tình đó, nhưng anh an ninh lại hỏi tôi:

- Em có biết đang có biểu tình chống Trung Quốc ở SG không?

- Em biết chứ.

- Sao em không đi?

- Em đâu có ngu mà đi để cho anh bắt. Với lại, chẳng phải em đang ngồi đây cafe với anh sao?

Nét mặt anh an ninh chợt thoáng buồn và nói:

- Nếu anh không là an ninh, nếu anh là sinh viên thì chắc anh cũng đã tham gia biểu tình rồi.

Tôi hỏi lại:

- Vậy sao anh không đi biểu tình đi?

Anh chỉ im lặng và nhìn xa xăm.
....

Rồi sau đó tôi được biết rất nhiều anh chị em tham gia biểu tình chống Trung Quốc năm ấy luôn bị an ninh sách nhiễu và đàn áp. Tôi tin là trên đất nước này những quyền tự do căn bản của con người: tự do ngôn luận, tự do báo chí... bị chà đạp và những người đấu tranh, kêu gọi cho những quyền tự do ấy đều bị đàn áp, tù đày nhưng thời điểm đó tôi không tin rằng việc biểu tình "chống Trung Quốc" mà cũng bị đàn áp, tù đày. 

Tôi đã có may mắn được quen biết với những anh em đã xuống đường chống Trung Quốc năm 2007. Mặc dù bị chính quyền đàn áp nhưng họ vẫn luôn tự hào vì những điều họ đã làm. Tôi lại hồ nghi "Có chăng họ làm quá? Chứ chỉ chống Trung Quốc thôi thì làm gì mà bị đàn áp ghê gớm? Mà nếu có bị đàn áp sao họ lại vẫn luôn tự hào và lạc quan?"

Rồi khi có lời kêu gọi biểu tình chống Trung Quốc năm 2011, tôi háo hức muốn tham gia và rủ rê rất nhiều người thân, bạn bè cùng tham gia.

Sáng ngày 5/6/2011, một đứa em chơi chung nhóm bạn chạy xe sang nhà chở tôi đi biểu tình. Vừa ra khỏi nhà đã bị cả một lực lượng an ninh hơn cả chục người bao vây, chặn xe và chặn người không cho đi. Thằng em thì bị kiểm tra giấy tờ xe và bị bắt về Công an phường, còn tôi thì không ra khỏi nhà được. Cảm giác rất là ức chế. Nhưng khi bạn bè tôi ra đến địa điểm và biểu tình xảy ra, họ gọi điện thoại hỏi tôi đã đi chưa, đang ở đâu. Tôi nói, tôi không thể ra khỏi nhà được, thế nên nhờ họ để điện thoại cho tôi nghe không khí biểu tình như thế nào. Mặc dù có phần ức chế vì không được trực tiếp tham gia và nhìn thấy tận mắt nhưng qua điện thoại nghe được khí thế của đoàn người biểu tình, tôi cảm thấy vui. Vui vì rõ ràng chính quyền, an ninh có thể ngăn chặn được một người, vài người hay cả chục, thậm chí cả trăm người xuống đường thể hiện lòng yêu nước. nhưng họ không thể ngăn được cả ngàn người, thậm chí cả chục triệu người dân yêu nước được chăng? 

Ngày 12/06/2011, biết là sẽ bị an ninh ngăn chặn một lần nữa, tôi dẫn theo con trai âm thầm ra ngoài thuê khách sạn trước đó để tiện việc đi biểu tình. Nhưng cuối cùng cũng bị an ninh ngăn chặn và bắt cả hai mẹ con về Công an phường Phạm Ngũ Lão, Q1 và câu lưu ở đó cả ngày. Biểu tình vẫn xảy ra. Một lần nữa, tim tôi như muốn vỡ òa vì vui mừng.

Những chủ nhật sau đó, có khi ngay cả ngày thường, an ninh vẫn luôn túc trực canh giữ, theo dõi, kiếm chuyện gây sự và đe dọa gia đình tôi. Rồi hàng loạt sự việc xấu xảy ra cho tôi: tai nạn giao thông, 2 chị em tôi bị nghỉ việc không một lý do, giựt dây cho bọn côn đồ, xã hội đen hành hung gia đình tôi,... và gần đây nhất là cấm tôi xuất cảnh nhằm triệt tiêu mọi đường sinh sống của gia đình tôi.

Chỉ là vì tôi muốn tham gia biểu tình chống Trung Quốc thôi mà.

Tại sao Chính quyền lại lấy bạo quyền mà đàn áp đáp trả lòng yêu nước của người dân chẳng khác nào một sự trả thù? 

Đã có sự thỏa hiệp nào chăng?

Một năm nhìn lại, đã có quá nhiều biến cố không may xảy ra nhưng tôi vẫn không có gì phải hối tiếc về những việc đã làm.

Có chăng nhờ đó mà tôi nhìn thấy rõ bộ mặt khôn nhà dại chợ, hèn với giặc, ác với dân của nhà cầm quyền hơn mà thôi.

Với tôi, những hồ nghi bấy lâu về sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước bây giờ thì đã quá tỏ tường rồi!

6 Nhận xét

  1. vô danh đại hiệplúc 20:37 5 tháng 6, 2012

    lần đầu tiên trong lịch sử việt nam có một bọn cầm quyền khốn nạn, ngay cả Lê Chiêu Thống mượn quân thanh, quân xiêm chứ cũng chưa tới mức bán nước hư bọn này.
    một ngày gần đây khi toàn dân nổi dậy, bọn nằm vùng, bọn an ninh, bọn tổng cục 2 phải giết hết, bất kể già trẻ trai gái....bọn này không còn là con người nữa vì vậy không cần phải đối xử chúng như con người.

    Trả lờiXóa
  2. Người biểu tìnhlúc 22:04 5 tháng 6, 2012

    Nói thực ra biểu tình ở Việt Nam chỉ mang tính phá rối thôi, trong đó nhưng thành phần như Bà Hằng... là không thể chấp nhận. Nếu ai cũng đồng tình thì không có sức mạnh nào ngăn cản nổi, nhưng bản chất của những lần BT gần đây là làm mất trật tự XH. Những ngày đầu bà Hằng đi biểu tình thì ăn nói rất tục tĩu, sau này mọi người tung hô được thể bà ta tỏ ra điềm đạm trí thức một cách trơ trẽn.
    Mong mọi người đừng có tung hô cái biểu tình tào lao. Có giỏi thì đăng ký nghĩa vụ quân sự, ra chiến trường tha hồ mà chém giết. Trong này tung hô là chi?? chỉ những thằng hèn mới làm như vậy.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thiên Đường Lừalúc 23:06 5 tháng 6, 2012

      Đăng ký nghĩa vụ để cướp đất và bắn vào dân à. Dân Việt đã bị lừa bởi chính thằng Minh râu và bây giờ vẫn phải gánh chịu mọi hậu quả vì bị lừa và nhẹ dạ tin theo cái đảng cướp này. Nước mất, nhà tan, dân tình khốn khổ. Đi làm người hầu kẻ ở cho nước ngoài mà vẩn thấy may mắn hơn những người còn sống trong nước. Gái thì trần truồng để láy mấy thằng điên, thằng khùng ở đài loan hay hàn quốc. Thật là nhục nhã. Chúng ta sinh ra là con người chứ không phải con vật. Hãy đứng lên để được làm người dân Việt ơi. Chị Bùi Hằng là một người Mẹ Việt Nam Anh Hùng.

      Xóa
    2. Nói tục là biểu hiện bình thường của đời sống xã hội nó đã tồn tại rất lâu ở dâu có áp bức bất công lớn hơn thì nói tuc càng nhiều.
      Đó là phản kháng tự nhiên của con người !
      Chỉ có những người có may mắn về mọi mặt của đời sống mới ít nói tục hoặc không nói mà thôi!
      Đừng đòi hỏi ở người khác sự hoàn hảo trong khi mình cũng chẳng bao giờ được như vậy đó là lừa mình dối người!
      Tính đố kị ghen ghét đã làm bạn mất cả lý trí và tình cảm những con người như bạn thời cải cách ruộng đất, công thương bị lợi dụng rất nhiều. Sau này về già họ cô quạnh hàng xóm và những người quen biết khinh ghét con cháu coi thường... vì thói ngậm máu phun người của chính họ! Từ một kẻ không biết làm một việc gì được lợi dụng làm những việc tàn độc nhất!

      Xóa
  3. "chỉ những thằng hèn mới làm như vậy."

    Trích câu trên của nick người biểu tình (còm thì chỉ biết có copy&paste!).

    Này bạn người biểu tình, bạn hãy chửi thật to như thế vào 14 cái đầu heo trong bộ chính trị của đảng cộng sản VN HÈN HẠ của bạn í.

    Trả lờiXóa
  4. Hôm qua vào DLB, đọc được nhiều bài quá hay, nhưng lại thấy cờ máu sao vàng nhiều quá tự nhiên sợ đến phát sốt. Tối nằm mơ thấy mình còn trẻ và đang sống ở Saigon. Đang cùng với các bạn sinh viên chuẩn bị mấy cây cờ đỏ để đi biểu tình. Lúc đó bà nội mình đang ngồi têm trầu, buồn rầu nói:
    -"Bây đem cây cờ của Tàu tỉnh Phúc Kiến để đi biểu tình chống Tàu, thật bà không hiểu bây muốn gì."
    Bạn tôi trả lời:
    -"Thưa bà, chúng con chỉ cần 1 vật "che mưa che gió"
    Bà lắt đầu:
    -"Công An bây giờ đâu thèm làm mưa làm gió, chúng nó làm sấm làm sét. Liệu cây cờ nầy che nổi không?"
    Một tiếng sấm chợt nổ vang rền hòa với hàng vạn tiếng hô "Bác Mao, Bác Hồ muôn năm"
    Tôi giật mình tỉnh giấc, mồ hôi ướt đẳm áo quần.

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn