Tiếng gọi Non Sông - Dân Làm Báo

Bài Mới

baimoi

Tiếng gọi Non Sông

< A >

Dậy đi anh, sao còn ngủ mãi,
Tiếng trống sang canh đã điểm rồi.
Đầu làng cuối xóm người thao thức,
Lẽ nào yên giấc một mỉnh anh?
Dậy đi anh, chàng trai nước Việt,
Nơi biên cương trống dục kèn vang.
Người đi đã quyết vì non nước,
Có đâu chồng tôi ước sống hèn?

Dậy đi anh, hỡi người vì nước,
Ta lên đường theo tiếng non sông.
Ngoài kia dẫu là giông bão lớn,
Ta đứng hiên ngang giữ mệnh trời.
Dậy đi anh, chàng trai nước Việt,
Ta lên đường, đi viết sử xanh.
Mở tương lai, bình nam dẹp bắc,
Triệt rợ Hồ, sâu bọ hại dân.

Dậy đi anh, hỡi người còn sống,
Đừng khoa trương áo mão, cân đai.
Hãy một lần chen vai sánh bước,
Dẹp bạo tàn cứu nạn muôn dân.
Anh nghe không kèn vang tiếng gọi,
Bao lớp trai đã sớm lên đường,
Ngườì đi chép lại giòng kinh sử.
Kẻ về giữ lấy hồn núi sông.

Dậy đi anh, hành trang đã sẵn,
Em gói lại chung bước bên anh.
Này đây tình nhà, lòng con trẻ,
Ta kết vào hai chữ ngày mai.
Em reo vui khi trời vừa sáng,
Dẫn con ra đến tận đầu làng.
Cùng người người chung tay ca hát.
Mặc cho anh tấm áo chiến bào.
Người chinh nhân, anh hào vì nước.
Tung vó ngựa cất bước thang mây.
Chàng hãy nhớ, đừng sầu ngấn lệ,
Hòa tan theo tiếng trẻ ngây thơ.
Nhưng ghi lấy tình nhà nợ nước.
Đặt trên vai theo bước quân hành.

Đi đi anh, chàng trai nước Việt,
Dấu lệ này ghi phút chia ly.
Đó chính là tình yêu, nghiệp nước,
Em reo vui ngày đón anh về.
Dân mừng rỡ ghi vào trang sử,
Đường Cộng Hòa ta bước thênh thang.
Đạp dưới chân khỉ rừng man rợ,
Để cho đời tươi nở muôn hoa.
Người và người bên nhau ca hát,
Đón anh về trong nắng hoan ca.
Đường Tự Do dân hòa khúc hát,
Đuốc Độc Lập soi sáng tương lai.
Việt Nam ơi, quê hương bừng sáng,
Trẻ hân hoan chân bước đến trường.
Từ ấy nhà nhà vui mở hội,
Tay đan tay theo dấu chiến bào.
Tạ ơn người vì dân vì nước.
Em an lòng, nhịp bước bên anh,
Cùng toàn dân, hòa chung câu hát,
Gởi cho đời muôn vạn tiếng ca.
Để mai sau truyền cho con cháu,
Giải gấm Vàng gói trọn tình quê.

Anh hỡi anh, người trai nuớc Việt
Hãy hiên ngang, đứng dậy mà đi.
Này cung kiếm, ngàn xưa để lại,
Đây chiến bào, cơ nghiệp ông cha.
Anh nhận lấy, hai vai gánh vác,
Cho vạn đời, mãi mãi reo vang.
Cho sử sách thêm ngàn trang mới,
Ở đó là Độc Lập, Tự Do,
Ở đó là ấm no hạnh phúc…
Dậy đi anh, đứng dậy đi anh.
Đường lịch sử nghìn xưa còn đó,
Chương mở đầu ghi dấu Ngô Vương.
Vót thêm cọc nhọn nuôi chí lớn.
Triệt quân thù báo đáp giang sơn.
Kìa Bạch Đằng sáng ngời trang sử,
Mở tương lai với ánh cờ Vàng.
Rồi Nhị Trưng ghi thêm chiến tích.
Vạn đời sau còn khắc tấm gương…
Nay anh là chàng trai nước Việt,
Có lẽ nào vui chén thâu đêm?

Anh hỡi anh, chàng trai nước Việt
Hãy đứng dậy, đứng dậy mà đi.
Kìa Hưng Đạo đã ra biên ải,
Trần Bình Trọng ánh thép uy linh.
Trọn một đời hy sinh vì nước,
Sống hiên ngang dưới ánh mặt trời,
Không ươn hèn làm vương đất Bắc.
Chí vạn đời sống thác với dân.
Ngày Lê Lợi trên lưng chiến mã,
Có giặc nào không nát, không tan,
Kìa Thoát Hoan ngậm hờn ống cống,
Vào Ngọc Hồi, Nghi Đống tan thây.
Nhịp vó ngựa Quang Trung lướt gío,
Tiếng pháo tràn vang dội Đống Đa.
Đường Thăng Long quê ta rộng mở,
Chiêng trống mừng reo mãi thiên thu…

** *

Anh hỡi, dân sinh là sức sống,
Bước chân này buộc với tương lai.
Đường lịch sử đi cùng sông núi,
Giống Lạc Hồng sống thác hiên ngang.
Nghìn đời qua đuốc thần vẫn sáng,
Vạn thế sau còn dấu vinh quang.
Dậy đi anh, trai hùng nước Việt,
Đi lên đi, ánh đuốc nhà Nam.

11- 2021

Bảo Giang

© Copyright 2019 Dân Làm Báo, All rights reserved

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.