Độc lập và dân chủ

Nguyễn Hưng Quốc (VOA) - Ngày trước, dưới ách đô hộ của thực dân Pháp, lúc mới ra đời, đảng Cộng sản Việt Nam đã giương cao cùng lúc hai ngọn cờ: độc lập và dân chủ. Họ thành lập Mặt trận dân chủ Đông Dương để đoàn kết toàn dân chống giặc và giành độc lập cho đất nước. Cuối cùng, tháng 9 năm 1945, họ đã đạt được cả hai mục tiêu: giành độc lập và giành chính quyền.

Thế nhưng, từ đó về sau, chỉ tập trung vào việc củng cố quyền lực của đảng, họ từ bỏ hẳn lý tưởng dân chủ. Về lý thuyết, họ chủ trương độc đảng và chuyên chính vô sản. Trên thực hành, họ càng ngày càng siết chặt bộ máy kiểm soát và trấn áp để không ai có thể chống lại họ, thậm chí, không nghe lời họ. Có một thời gian rất dài, cả mấy chục năm, từ 1955 ở miền Bắc, và từ năm 1975 trong cả nước, cho mãi đến vài năm sau thời đổi mới, họ sử dụng ba biện pháp chính để kềm kẹp dân chúng: sổ hộ khẩu, sổ lương thực và công an khu vực. Mọi người đều bị kiểm soát. Lúc nào cũng bị kiểm soát. Kiểm soát từ chỗ ở đến cái ăn cái uống và mọi sinh hoạt, từ xã hội đến tín ngưỡng, văn hóa và chính trị. Không nơi đâu là không có mắt công an theo dõi.

Để biện chính cho sự độc tài thô bạo ấy, họ nhân danh hai điều: một, viễn tượng xã hội chủ nghĩa; hai, độc lập dân tộc và/hoặc thống nhất đất nước. Để hoàn tất hai lý tưởng lớn lao và cao cả ấy, mọi người chấp nhận hy sinh quyền tự do và dân chủ của mình. Người ta hy vọng đó chỉ là những hy sinh ngắn hạn. Một lúc nào đó, đất nước đã thống nhất và/hoặc độc lập, nền tảng của chủ nghĩa xã hội đã được xây dựng, mọi người không những ăn no mặc ấm mà còn được tự do và hạnh phúc.

Nhưng khi chiến tranh kết thúc, dân chủ vẫn tiếp tục bị hy sinh. Người ta lại nêu lý do: thời hậu chiến, đất nước còn nhiều khó khăn và nguy hiểm. Ở biên giới phía Tây, Khmer đỏ hăm he đánh phá Việt Nam. Ở biên giới phía Bắc, Trung Quốc đòi dạy Việt Nam một bài học. Ở khắp nơi, ai cũng nhìn Việt Nam bằng cặp mắt nghi ngờ và thù địch. Ước nguyện dân chủ, một lần nữa, lại bị đè bẹp.

Sau này, khi phong trào đổi mới đã đâm hoa kết trái, kinh tế Việt Nam phát triển khá nhanh, đời sống mọi người dễ chịu hơn nhiều, quan hệ với thế giới cũng tốt đẹp hơn hẳn. Tuy nhiên, chính quyền cũng vẫn từ chối dân chủ. Lần này, họ nêu lý do chính: Việt Nam cần ổn định để phát triển. Họ biến dân chủ thành một con ngáo ộp chỉ gây hỗn loạn, rồi chiến tranh, và cuối cùng, dẫn đến một nền độc tài mới còn tàn bạo hơn nữa! Lần này, không mấy ai tin vào luận điệu trì hoãn dân chủ ấy, nhưng chính quyền vẫn mặc kệ. Họ vẫn khăng khăng tuyên bố: Việt Nam không cần đa nguyên đa đảng, nghĩa là, nói cách khác, Việt Nam không cần dân chủ! Hỏi: Tại sao? Họ đáp: tại nhân dân muốn thế! Nếu ai hỏi tiếp: Làm sao biết nhân dân muốn thế? Họ sẽ làm thinh và tìm cách bắt bớ.

Bây giờ, đất nước lại đối diện với một tình hình mới: nguy cơ xâm lấn của Trung Quốc. Có lẽ đảng Cộng sản và chính quyền lại vẫn giở chiêu bài cũ ra để tiếp tục từ chối dân chủ: Việt Nam cần thống nhất để mạnh mẽ chống lại những đe dọa từ bên ngoài. Tuy nhiên, lần này, họ lại sẽ đối diện với những nghịch lý và những thử thách mới lớn lao và khó khăn hơn gấp bội. Bởi, khái niệm dân chủ hiện nay, trong thời điểm này, có một nội dung hoàn toàn khác: Không phải là đa nguyên hay đa đảng nữa; không phải xóa bỏ điều 4 trong Hiến pháp hay lật đổ chính quyền hay vị thế lãnh đạo của đảng Cộng sản nữa. Phong trào dân chủ hiện nay, trong thời điểm này, có một nội dung rất giới hạn: dân chúng được quyền bày tỏ lòng yêu nước của mình; được quyền bày tỏ sự công phẫn trước đe dọa từ bên ngoài; được quyền yêu sách chính phủ phải có chính sách sáng suốt, đúng đắn và tự trọng trước những thái độ xâm lấn ngang ngược và trắng trợn của Trung Quốc.

Không có một luận điệu nào có thể đứng vững được nếu muốn chống lại các yêu sách chính đáng ấy.

Thứ nhất, chống lại các yêu sách ấy, chẳng hạn, chống lại các cuộc biểu tình yêu nước của dân chúng hay bắt bớ những người xuống đường chống lại Trung Quốc như những điều họ đã làm trước đây, họ sẽ hiện ra, dưới mắt dân chúng, như những kẻ hoặc phản quốc, hoặc nhẹ nhàng hơn, hèn hạ trước nguy cơ ngoại xâm. Tất cả các huyền thoại gắn liền với quá khứ gian khổ của họ trong mấy cuộc chiến tranh vừa qua chắn chắn sẽ bị sụp đổ. Tính chính đáng trong quyền cai trị của họ sẽ bị sụp đổ theo.

Thứ hai, như là hệ quả của điều trên, khi từ chối sự tham gia bày tỏ thái độ hoặc ý kiến của dân chúng, họ sẽ dần dần bị cô lập ngay trên đất nước mà họ cai trị.

Thứ ba, bị cô lập như thế, họ không thể huy động sức mạnh của nhân dân như một chiến lược cần thiết, nếu không nói là thiết yếu, để chống lại sự uy hiếp của một nước lớn và mạnh như Trung Quốc. Xin lưu ý: cho đến nay, khi bàn đến kế hoạch chống Trung Quốc, hầu hết những người lãnh đạo Việt Nam chỉ đề cập đến những chuyện như pháp lý hay hậu thuẫn quốc tế mà rất hiếm khi đề cập đến nhân dân. Người ta cố tình né tránh hai chữ “nhân dân”. Ngay các cuộc biểu tình chống Trung Quốc của nhân dân cũng bị giới truyền thông chính thống trong nước sửa lại thành những cuộc “tụ tập” vớ vẩn! Trong một đoản văn có nhan đề "Mình sợ" đăng trên blog Quê Choa mới đây, Thanh Chung cảnh báo một nguy cơ "mất nhân dân trước khi mất nước".

Thứ tư, khi bị cô lập như thế, họ sẽ không đủ sức mạnh để đương đầu, thậm chí, đối thoại với Trung Quốc. Họ không thể ngồi vào bàn đàm phán như những kẻ cô đơn, bị cô lập ngay từ trong nước được. Họ phải chứng tỏ họ được sự hậu thuẫn tích cực và vô điều kiện của tuyệt đại đa số nhân dân Việt Nam. Chính khối đa số hùng hậu ấy sẽ tạo nên sức nặng cho điều họ muốn thương thảo.

Có thể nói, trong tình hình hiện nay, chính quyền Việt Nam sẽ rất khó giữ được chủ quyền và độc lập nếu không chấp nhận dân chủ, ít nhất ở mức độ khiêm tốn nhất của khái niệm dân chủ: quyền bày tỏ quan điểm và quyền tham dự vào việc nước của nhân dân.

Không ai có thể chấp nhận chuyện tiếp tục nhắm mắt và bịt miệng lại để “phải tin” vào đảng và chính quyền như trước nữa.

7 Nhận xét

  1. Phát triển ở China dưới lãnh đạo độc đoán của đcs đã mang lại sự giàu có không công bằng giữa người dân có thể và không thể tiếp cận quyền lực nhà nước hay có được cơ hội kết nối với thế lực này. Ai có khả năng chung chi, hối lộ càng nhiều thì cơ hội càng nhiều, tài sản càng nhiều. Môi trường dân chủ yếu kém còn khiến cho luật pháp bị vô hiệu khi "thủ tục đầu tiên" thống lãnh. Hàng loạt quan chức, công dân tham nhũng phi pháp dễ dàng sổng lưới pháp luật bằng cách trốn sang Âu, Mỹ cùng với tài sản ăn cắp mà CP bao che hoặc bất lực. Đạo đức công dân thiếu vắng trầm trọng là điều sỉ nhục cho đất nước gần tỉ rưỡi dân.

    Câu hỏi đặt ra là nền kinh tế gần tỉ rưỡi dân TQ chỉ mới vừa làm hơn được cái mà 200 triệu dân Nhật đã làm suốt mấy thập niên qua. Nước Nhật từ lâu không còn người nghèo đói nhưng TQ thì còn hơn nửa tỉ dân. Thu nhập bình quân đầu người của TQ đang còn ở hạng kém mặc dù TQ đã có hơn 60 năm xây dựng trong khi nước Nhật chỉ cần 20 năm. Nếu gần 1 tỉ rưỡi dân có được môi trường dân chủ và LP như Nhật thì đâu phải tới hôm nay China mới làm được cái Nhật đã làm được từ thập niên 60 và đâu phải chỉ chừng đó. Phân hóa giữa giàu nghèo quá lớn cho thấy China phát triển mà không hề biết tận dụng được kinh nghiệm và bài học của các nước đi trước đã sẵn có.

    Bản quyền/bằng sáng chế thiếu môi trường luật pháp minh bạch nên không bảo vệ được tác quyền trí tuệ và cũng không khuyến khích công dân phát minh, sáng chế tối đa như trong môi trường dân chủ minh bạch. Hàng nhái giả tràn lan.

    Mầm mống bất phục, bất công, bất ổn lan tràn khắp nơi từ trong ra ngoài vì chính sách độc tài lãnh đạo, ngăn chận khác chính kiến đè bẹp nhân quyền. Một kiểu bầu bán lãnh đạo phi dân chủ không coi trọng dân quyền, tự do, bình đẳng. Một mô hình phát triển không có gì đáng cho ta nể phục. China có là anh nhà giàu nứt đố đổ vách thì vẫn cần phải học từ đầu thế nào là công bằng, bình đẳng, bác ái - những chuẩn mực xây dựng một xã hội văn minh. China còn đứng trước nguy cơ bong bóng kinh tế bất ổn vì những bất cập nội tại mà môi trường thiếu dân chủ và luât pháp minh bạch chính nó tạo ra cho người dân trong nước và láng giềng.

    Trả lờiXóa
  2. Lý thuyết cộng sản, súng đẻ ra chính quyền, khi có chính quyền họ dùng biện pháp toàn trị mà thực chất là công an trị. Dân chủ theo kiểu đảng cử dân mới được bầu.Kiểu cai trị ấy phù hợp với thời kỳ dân thiếu thông tin, chỉ nghe có một chiều (một lổ tai), bây giờ nghe được đa chiều ( hai lổ tai). Độc tài rất sợ sự thật, rất sợ truyền thông không do họ kiểm soát đưa tin. Nhờ bùng nổ kỹ thuật thông tin nên sự thật và công lý phải thắng những từ ngữ mị dân, bằng chứng là liên Xô, Đông âu, gần đây là Ai cập...vv.

    Trả lờiXóa
  3. Ngày 21/4/1975 Tổng thống VNCH Nguyễn văn Thiệu từ chức, nhường chỗ cho Trần văn Hương với mong muốn ĐÀM PHÁN với Hanoi, hòng cứu nguy cho chế độ VNCH. Nhưng bất thành... 9 ngày sau chế độ VNCH sụp đổ..
    Năm 1979 CHXHCNVN coi Trung Quốc là kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm.
    Năm 1990-1991 Liên xô và hệ thống XHCN đông âu tan vỡ. ĐCSVN đứng trước nguy cơ mất quyền lãnh đạo...
    Có lẽ bài học lịch sử của Tổng thống Thiệu, đã làm cho mấy vị lãnh đạo cao cấp của ĐCS nhận ra phải làm gi??
    Thế là đã ĐÀM PHÁN với Trung Quốc hơn 20 năm qua. Với tinh thần thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không TỰ SÁT.
    "Có thể nói, trong tình hình hiện nay, chính quyền Việt Nam sẽ rất khó giữ được chủ quyền và độc lập nếu không chấp nhận dân chủ, ít nhất ở mức độ khiêm tốn nhất của khái niệm dân chủ: quyền bày tỏ quan điểm và quyền tham dự vào việc nước của nhân dân"(trích Nguyễn hưng Quốc)
    Chủ tịch nước Nguyễn minh Triết nói đa đảng là tự sát
    Tổng bí thơ nói VN chưa có nhu cầu đa đảng
    Nghĩa là tinh thần thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không TỰ SÁT vẫn còn nguyên giá trị.
    Toàn thể nhân dân VN hãy yên tâm, bình tĩnh.. Hãy chờ đấy... Sẽ có giải pháp ngoại giao, có luật pháp quốc tế.. Cứ để chúng tôi (lãnh đạo cao cấp ĐCSVN) lo. Chúng tôi chưa muốn TỰ SÁT

    Trả lờiXóa
  4. Trí tuệ của mấy thằng đang lãnh đạo đất nước chắc gì hơn trí tuệ mấy em sinh viên mới tốt nghiệp ĐH, huống gì là trí tuệ toàn dân, mà bọn chúng cứ mãi luận điệu "đã có đảng và chính phủ lo". Đúng là bọn thối tha. Với lũ khốn đó thì chỉ có xỉ vả, chửi mắng chúng chứ ko thể nào dùng từ ngữ lịch sự được

    Trả lờiXóa
  5. "đừng nghe những gì V.C. nói"

    Trả lờiXóa
  6. những ngụy biện của chính quyền cộng sản, để cướp đi những quyền sống cơ bản của con người giờ không lừa phỉnh được ai,nên cs gia tăng đàn áp,để bảo vệ đảng,bảo vệ chính quyền độc tài

    Trả lờiXóa
  7. Cách Mạng và những Chiến Sĩ Anh Hùng của Bác:



    Từ Ngày Các Bác Vô Đây


    (Cảm tác sau khi đọc lá thơ đầy nước mắt của một cô gái đang sống dật dờ tại thị xã Cần Thơ.)


    Lúc mà các bác chưa có vô đây
    Cháu chưa có mặt trên đất nước này
    Má cháu còn đi đến trường mỗi sáng
    Đúng tuổi trăng tròn, đôi má hây hây.

    Kể từ sau ngày các bác vô đây
    Ông Ngoại bỗng nhiên bị bắt, tù đày
    Bà Ngoại nhớ chồng rưng rưng mỗi tối
    Má cháu ưu sầu đánh mất thơ ngây.

    Hai năm sau ngày các bác vô đây
    Một sáng mùa Đông sương trắng giăng đầy
    Các bác đến nhà, lưng đeo súng đạn
    Bắt Má đi làm thủy lợi miền Tây.
               
    Một tháng đi làm thủy lợi miền Tây
    Má về ốm o, thân xác hao gầy
    Má ôm Ngoại khóc, thì thầm kể lể:
    - Cán bộ hiếp con, có lúc cả bầy!

    Rồi cháu ra đời không Ba, có Má
    Ngoại vừa nằm xuống nên Má trắng tay
    Bán buôn tảo tần Má nuôi cháu lớn
    Dù không biết rằng Ba cháu là ai!

    Mười tám năm sau ngày bác vô đây
    Tài sản, cửa nhà không cánh mà bay
    Má cháu qua đời sau cơn bạo bệnh
    Còn gì bán nữa? – Ngoài thân cháu đây?

    Gần hai mươi năm sau ngày bác vô
    Cháu mười sáu tuổi thân xác héo khô
    Vậy mà phải bán, lấy tiền mua gạo
    Tính ra sáng chiều – chỉ khoảng một tô!

    (Nguyễn Thành Bửu)




    Ever Since You Came

    Before you guys arrived in here
    I was not even born yet
    Mom walked to school each morning
    Rosy cheeks, a sweet sixteen 

    After you came, suddenly one day
    Grandpa was persecuted and imprisoned
    Every night Grandma shed mournful tears
    Mom felt sullen -- her innocence was lost

    Two years passed from the day you came
    On a wintry morning which shrouded in mist
    Armed with guns, you came knocking at our door
    And whisked Mom away to a labor camp

    After one month, Mom returned home
    Nothing but skin and bones
    Embracing Grandma, she wept:
    - They raped me, Ma, gang-raped and all!

    And so I was born, a fatherless child
    Grandma passed away, leaving Mom penniless
    Mom scraped a living to support me
    Dad was all the while anybody's guess!

    Eighteen years after you came
    We went totally broke
    Mom died of a terminal illness
    Now then, what's left but my own body to trade?

    Almost twenty years after you came
    At sixteen, my body withered -- hardly a dish
    I toiled from dawn to dusk
    In return just for a loaf of bread!

    (Translated by Anne)

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn