Con Đường Việt Nam: Cách Để Mỗi Người Giàu Có

Kính gửi: Dân Làm Báo

Tôi là Trần Văn Huỳnh. Hôm nay tôi xin được gửi tiếp đến Dân Làm Báo phần Lời tựa của quyển sách Con đường Việt Nam của Trần Huỳnh Duy Thức viết, cùng với Lê Công Định và Lê Thăng Long.

Tên đầy đủ của quyển sách này là CON ĐƯỜNG VIỆT NAM - Cách Để Mỗi Người Giàu Có. Phần lời tựa này được viết vào tháng 12/2008, ngay sau khi Thức công bố bài Khủng hoảng - Cơ hội cuối trên blog Trần Đông Chấn vào cuối tháng 11/2008 để cảnh báo về nguy cơ một cuộc khủng hoảng kinh tế trầm trọng.

Vào cuối tháng 1 năm 2010, đang viết đơn kháng án trong trại giam B34, Thức vẫn tiếp tục cảnh báo bằng lá đơn này về nguy cơ đó và khẳng định nó sẽ xảy ra mà không thể tránh được nữa. Thức đã viết rằng: “Nếu không nhanh chóng thay đổi chiến lược phát triển kinh tế trong vòng vài ba năm tới thì đất nước ta sẽ rơi vào tình trạng lệ thuộc”, và: “trả lại sự trong sáng cho tôi để tôi có thể tiếp tục những công việc mà tôi thấy cần thiết và cấp bách cho đất nước”.

Trong lá đơn này Thức còn yêu cầu hệ thống an ninh quốc gia phải hướng đến bảo vệ đối tượng chính là người dân. Và: “Bảo vệ người dân chính là bảo vệ những gì mà luật pháp trao cho họ và bảo vệ họ trước những gì vi phạm pháp luật để xâm hại đến họ”. Thức đã viết như vậy trong đơn kháng án.

Những vấn đề trên đã được phân tích rõ trong phần Lời tựa này. Phần này cũng đề cập đến nhiều vấn đề rất thiết thực đối với mỗi người dân trong tình hình đất nước hiện nay.

Do vậy mong Dân Làm Báo giúp phổ biến.

Xin cảm ơn và kính chào.

Trần Văn Huỳnh

* * *

CON ĐƯỜNG VIỆT NAM - Cách Để Mỗi Người Giàu Có

Ghi nhận

Dâng tặng Mẹ Việt Nam tất cả tri thức Mẹ đã ban cho đứa con Lạc Hồng này.

Thương tặng Má, người chưa từng dạy con một tiếng yêu nước nhưng cách Má chăm sóc cọng cỏ, ngọn cây, con gà, con chó và lòng thương người của Má dành cho những người nghèo khổ đã truyền cho con tình yêu quê hương chẳng biết tự bao giờ.

Kính tặng Ba, người đã truyền cho con lời dạy: "Phải học để trở thành người tốt".

Thân tặng gia đình yêu thương và những người đã dành tình yêu và sự ủng hộ cho tôi.


TUYÊN NGÔN LẠC HỒNG

Nam quốc Mộc tinh Chấn Lạc Hồng
Vận thiên khí hội kiến hòa nhân
Chấn đạo quốc hưng bình thiên hạ
Ngoại quốc lân bang kính phục giao

Trần Đông Chấn
Giao thừa Bính Tuất 2006

LỜI TỰA

Nếu chúng ta cùng suy tưởng về một tương lai như trên, về một thời kỳ khai sáng sẽ đưa dân tộc ta đến dân chủ, thịnh vượng, văn minh và được cả thế giới tôn trọng thì thời đại của ý tưởng đó sẽ đến. Và khi đó thì "Sẽ không có một sức mạnh gì trên quả đất này có thể ngăn nổi một ý tưởng khi thời đại của nó đã đến."(*)

Nhân hòa tạo thiên thời

Đó chính là thiên thời - là thời điểm mà lòng người hòa hợp cùng suy tưởng về một tiền đồ tốt đẹp của một đất nước Việt Nam trong đạo nghĩa, hưng thịnh và thái bình. Đó cũng là sự hội tụ thiên thời, địa lợi, nhân hòa để tạo ra sự chuyển đổi lịch sử.

Nhưng thiên thời không phải là cái mà chúng ta được ban phát từ trên trời hay từ đâu đó mang lại. Mà thời vận đó sẽ đến khi lòng người cùng hướng về nó. Do vậy người xưa thường chọn những vùng đất mà người dân ở đó đang mong muốn sự thay đổi để khởi đầu cho những biến chuyển lịch sử. Đó chính là địa lợi nhờ vào nhân hòa.

Kinh tế tạo địa lợi

Nhưng trong một môi trường toàn cầu hóa hiện nay, cùng với tác động rút ngắn thời gian và thu hẹp không gian của Internet, đã làm thay đổi rất nhiều và có phần làm nhẹ đi vai trò địa chính trị của các vùng địa lý. Hiểu rõ điều này sẽ giúp chúng ta xác định được địa lợi cho sự chuyển mình mang tính lịch sử của dân tộc chính là "vùng đất" kinh tế chứ không phải là một mảnh đất địa linh nhân kiệt nào đó.

Chính sự thay đổi chế độ kinh tế vào giữa thập niên 1980 đã cứu chế độ tránh được một sự sụp đổ và dẫn đến những thành tích không thể chối cãi, đưa hàng chục triệu người Việt Nam thoát khỏi đói nghèo. Nhưng cũng chính thành tích kinh tế đó đã làm cho người dân chấp nhận thiếu thốn rất nhiều quyền con người của mình về dân sự, chính trị, văn hóa, xã hội, và làm cho chính quyền chủ quan cho rằng mình làm đúng. Chính cái sai lỗi đó của cả người dân và chính quyền đang dẫn đến một sự thất bại kinh tế nặng nề.

Sự thất bại này hiện nay đang không được nhìn nhận đúng mà còn bị che lấp mất căn nguyên của nó vì những mục tiêu và lợi ích ngắn hạn, đánh mất hết những cơ hội cuối cùng để có thể tránh được một sự sụp đổ do khủng hoảng kinh tế tạo ra. Một cuộc khủng hoảng như vậy là không còn có thể tránh được nữa khi mà Chính phủ và Quốc hội đã lựa chọn "Kế hoạch phát triển kinh tế xã hội 2009" đang được triển khai như hiện nay bất chấp những cảnh báo và phản biện có trách nhiệm.

Khủng hoảng chuyển lòng người

Cho dù những triệu chứng bệnh nặng của nền kinh tế sẽ bị đè nén trong năm này nhưng chúng sẽ bùng phát mà không có gì có thể ngăn chặn được trong vài ba năm sau đó ở mức độ nặng nề hơn gấp bội, làm cạn kiệt các nguồn lực của quốc gia, cả trong dân lẫn nhà nước. Nhưng sẽ còn tai hại hơn nữa khi các mệnh lệnh hành chính được ban hành do sự hoảng sợ của những người ra quyết định để tiếp tục che giấu những biểu hiện thật của căn bệnh trầm trọng. Và chính cách thức này sẽ xói mòn những niềm tin cuối cùng của người dân vào chính quyền. Mà niềm tin là nguồn lực quan trọng nhất của cỗ máy kinh tế.

Hàng triệu người chúng ta sẽ phải lao đao khốn khổ. Trên một "mảnh đất" kinh tế như vậy lòng dân chắc chắn sẽ thay đổi mạnh mẽ và sâu sắc. Nhưng sự thay đổi đó sẽ tạo ra những động lực tàn phá hay xây dựng là một vấn đề cần hết sức quan tâm. Dù là chính quyền phải chịu trách nhiệm đầu tiên và trên hết cho tình trạng tệ hại như vậy, nhưng người dân chúng ta phải thấy là mình đã góp phần đáng kể tạo ra hậu quả đó vì chúng ta đã quá dễ dàng chấp nhận những sai trái của chính quyền. Vì vậy mà chúng ta lệ thuộc.

Và chính sự lệ thuộc đó là nguyên nhân gốc của căn bệnh kinh tế này, dẫn theo hàng loạt các vấn nạn chính trị và xã hội như cường quyền, tham nhũng, đạo đức xuống cấp, vô cảm, v.v... đang ngày càng trầm kha. Nếu chúng ta không nhìn nhận đúng như vậy thì mọi sự thay đổi sắp tới đều sẽ là "bình mới, rượu cũ", tệ hơn nữa có thể sẽ là những sự đập phá vì hận thù. Sẽ không thể có một quốc gia độc lập nếu những người chủ của nó - chính là người dân chúng ta - hầu hết là những kẻ lệ thuộc.

Cái đáy của khủng hoảng

Chỉ khi nào chúng ta ý thức được vai trò và trách nhiệm làm chủ của mình thì mỗi người chúng ta mới hết bị lệ thuộc kinh tế. Và cũng hãy hiểu rằng: cuộc khủng hoảng này sẽ chỉ chạm đáy khi nào người dân đã ý thức được như thế. Ngược lại hậu quả của nó sẽ ngày càng trầm trọng mà không có điểm dừng, tác hại nặng nề lên hàng chục triệu người cho tới khi chúng ta gục ngã hẳn. Nhưng chính quyền cũng sẽ không tránh được những hậu quả còn nghiêm trọng hơn nếu không hiểu rõ và thành thật dựa vào dân để vượt qua khủng hoảng.

Tuy nhiên, lựa chọn của chính phủ lâu nay là trấn an người dân bằng cách che giấu sự thật và nói nhiều về những cơ hội của viễn cảnh tốt đẹp. Nhưng cơ hội chỉ đến khi vượt qua được thách thức. Mà những thách thức của đất nước hiện nay không chỉ là của nhà nước mà quan trọng hơn là của toàn dân. Nếu người dân không được tôn trọng và chia sẻ thực trạng kinh tế và những thách thức đó của đất nước thì không có cách gì để vượt qua được chúng. Sự lựa chọn như vậy thường dẫn đến một kết cục là chính phủ sẽ thiếu trung thực về tình hình nhằm huy động nguồn lực trong dân, nhưng chỉ để đem chữa cháy. Đó sẽ là tai họa khủng khiếp.

Khủng hoảng - Cơ hội vàng

Nếu một cuộc khủng hoảng như vậy là không thể tránh khỏi thì hãy tìm thấy cơ hội từ nó. Và đó lại là một cơ hội vàng để chúng ta thay đổi căn bản nhận thức của mình một cách đúng đắn, phù hợp với quy luật khách quan. Cần hiểu rằng những sai lầm cốt tử mà chúng ta đã mắc phải chính là sự thiếu hiểu biết của người dân về những quy luật như vậy và sự áp đặt ý muốn chủ quan của chính quyền thay cho các quy luật đó của vũ trụ - tức của tự nhiên của trời đất. Khi chúng ta hiểu biết những quy luật này thì điều kỳ diệu sẽ đến, chúng ta sẽ chứng kiến một sự phát triển thần kỳ như phép màu trong sấm Trạng Trình:

Bảo giang thiên tử xuất
Bất chiến tự nhiên thành

Có người đang cố tìm xem vùng đất địa linh nhân kiệt - nơi "thiên tử" sẽ xuất hiện, nơi có một con sông được gọi là Bảo giang - ở đâu. Nhưng thiên tử thực sự ngay trước chúng ta, địa linh nhân kiệt ngay tại nơi ta ở. Thiên tử hay con trời chính là những sản phẩm của vũ trụ, là những quy luật tự nhiên của trời đất tồn tại một cách khách quan với ý muốn chủ quan của con người. Con người chỉ có thể phát hiện, hiểu rõ những quy luật đó để áp dụng nhằm có được những giải pháp tốt nhất cho ý muốn của mình chứ không thể thay đổi hoặc làm ra những quy luật như vậy theo mong muốn của con người. Do vậy, những quy luật tự nhiên khách quan còn được gọi là Vũ trụ quan hay người xưa gọi là Đạo Trời, tức là cách thức của Trời với ngụ ý là những cách thức đó vượt lên trên mong muốn chủ quan của con người.

Cách cai trị phong kiến

Nhưng vua chúa phong kiến ngày xưa vì quyền lợi hẹp hòi của mình đã lợi dụng những từ ngữ đúng đắn trên của các nhà hiền triết để huyễn hoặc dân chúng và tự thần thánh hóa mình thành những "Con Trời" mang mệnh "thiên tử" được lựa chọn một cách độc tôn và không thể thay thế để "đại diện Trời" cai trị dân chúng. Từ đó nên những lời họ ban ra được áp đặt thành "đạo Trời" bất chấp chúng đi ngược lại những quy luật khách quan của trời đất, và cưỡng bức dân chúng chấp nhận ý muốn của họ như một "tất yếu khách quan" do "thiên định". Để bảo vệ sự thống trị của mình, họ càng làm cho người dân mù quáng, mê muội và giáo điều tin vào những chủ thuyết "trời ơi" của họ nhưng lại được cổ súy bởi những kẻ ngu trung có học và tiền hô hậu ủng bởi các quan lại tham nhũng. Và họ dùng "vương pháp" để bảo vệ trước tiên và trên hết các chủ thuyết này nhằm trừng phạt bất kỳ ai, bất kỳ tiếng nói khách quan nào đe dọa sự thống trị của họ.

Nhưng bất chấp những sự trừng phạt và trả thù có hà khắc đến đâu đi nữa thì những chế độ như thế đều không tránh được những sự sụp đổ nhục nhã và thường rất đẫm máu một khi lòng dân đã thay đổi, không còn tin vào chúng nữa. Tuy nhiên lịch sử đã cho thấy rằng những cuộc thay đổi đó hầu hết là bình mới rượu cũ, thay sự thống trị này bằng một sự thống trị khác, người dân vẫn là những kẻ bị trị và lệ thuộc. Họ chỉ được thở chút không khí thoải mái hơn ở thời kỳ đầu khi các chế độ mới nắm quyền muốn lấy lòng dân chúng nhằm củng cố địa vị ban đầu của mình. Sự mị dân như vậy không kéo dài, mọi thứ mau chóng trở về đúng thực chất của nó. Sự xuất hiện những minh quân trong các chế độ như vậy là rất hiếm hoi thường là do may mắn. Dân chúng không thể làm gì khác ngoài việc ước ao và cầu nguyện cho những minh quân như thế xuất hiện để cai trị mình - một sự trông đợi thụ động để được ban phát.

Tự do và Quy luật

Lịch sử các cuộc cách mạng và thay đổi triều đại ở phương Đông hầu hết đều như thế, trừ Minh Trị Duy tân ở Nhật giữa thế kỷ 19. Đó là nguyên nhân gốc của sự chậm tiến và bị thuộc địa hóa của lục địa này so với phương Tây. Chủ nghĩa phong kiến thần quyền thống trị Châu Âu đã cản trở sự phát triển của lục địa này không khác gì ở phương Đông cho đến cuối thế kỷ 16. Nhưng các Phong trào Phục hưng và cuộc Cách mạng khoa học kỹ thuật đã biến đổi sâu sắc và thực chất xã hội và con người ở đó, đưa nó vượt lên dẫn đầu thế giới tới ngày nay. Nếu cuộc Cách mạng Khoa học kỹ thuật giúp con người hiểu rõ được các quy luật tự nhiên khách quan trong thế giới vật chất thì Phong trào Phục hưng đã giải phóng tư tưởng con người khỏi sự giáo điều và áp đặt của các chủ thuyết phong kiến, làm cho họ tự do nghiên cứu tìm tòi các quy luật đó và kiến tạo dần nên các trào lưu dân chủ như ngày nay.

Dù Giordano Bruno đã phải hy sinh trên giàn hỏa để bảo vệ sự thật "trái đất quay quanh mặt trời" hay Galileo Galilei phải cúi đầu giả nhận tội để giữ mạng sống(+) nhằm có thể tiếp tục nghiên cứu chứng minh cho khoa học, cho chân lý Nhật tâm này thì các nhà nước phong kiến thần quyền Châu Âu vẫn không thể bảo vệ nổi cái "quy luật" sai trái "mặt trời quay quanh trái đất" của họ. Cuối cùng họ vẫn phải "cúi đầu" thừa nhận lặng lẽ quy luật Vạn vật hấp dẫn mà Newton đã dựa vào đó để chứng minh trái đất quay quanh mặt trời một cách không thể bác bỏ.

Bí quyết của phép màu

Đó chính là giá trị của tự do con người và của sự hiểu biết về các quy luật tự nhiên trong trời đất mà khi có được thì loài người sẽ giàu có và phát triển thần kỳ. Đó cũng chính là nguyên nhân của phép màu Nhật Bản - trong vòng chỉ 30 năm từ cuộc Duy Tân của vua Minh Trị vào 1868 nước Nhật đã trở thành một cường quốc được cả thế giới kính nể từ một nước nghèo nàn lạc hậu. Cuộc canh tân này đặt trên một nguyên lý chủ đạo: "Độc lập dân tộc nhờ độc lập cá nhân" do nhà tư tưởng khai sáng vĩ đại Fukuzawa Yukichi đề xướng. Không có độc lập cá nhân thì sẽ không thể có độc lập dân tộc, dẫn đến quốc gia lệ thuộc rồi bị biến thành nô lệ - ông đã viết và dành cả đời mình để truyền giảng như vậy.

Việt Nam hoàn toàn có thể có được phép màu đó, thậm chí còn thần kỳ và nhanh chóng hơn do tác động rút ngắn thời gian của Internet, nếu mỗi người dân chúng ta là một con người độc lập thực sự để có thể hiểu được quy luật tự nhiên của trời đất. Nước ta đã tuyên bố độc lập và dùng thuật ngữ Cộng hòa để đặt tên nước đã hơn 63 năm, nhưng những tư tưởng và cách hành xử phong kiến như trên vẫn còn ăn sâu trong cả người dân lẫn chính quyền một cách vô tình lẫn cố ý, vô thức lẫn có ý thức. Chính sự xơ cứng trong suy nghĩ như vậy bao đời nay đã đẩy dân tộc ta thụt lùi lại rất xa trong tất cả các bước tiến hóa quan trọng của nhân loại cho đến tận ngày nay. Mỗi lần như vậy đất nước đều bị biến thành thuộc địa mà phải mất đến hàng triệu xương máu để giành lại độc lập. Nhưng cũng chỉ là sự thay đổi hình thức trên danh nghĩa, người dân chúng ta chưa bao giờ có sự thay đổi thực chất trong suy tưởng của mình để hướng đến tự do độc lập cho mình thực sự. Chính vì vậy mà hơn một ngàn năm nay dân tộc ta chưa bao giờ có được một nền độc lập đầy đủ và thực chất.

Nếu không có những trào lưu suy tưởng tích cực để làm mỗi người chúng ta vượt thoát được lối suy nghĩ và hành xử xơ cứng như trên thì đất nước ta chẳng những không thể đạt được "dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh" mà còn sẽ ngày càng bị lệ thuộc, đến mức sẽ trở thành nô lệ, thuộc địa kiểu mới. Đây không còn là nguy cơ nữa mà là thực tế đang xâm thực vào tất cả các lĩnh vực của cuộc sống đất nước, đe dọa chủ quyền quốc gia. Hơn lúc nào hết, thay vì vận động học tập và làm theo, chúng ta cần tiếp tục tinh thần "Khai dân trí, Chấn dân khí, Hậu dân sinh" của các Phong trào Đông Du và Duy Tân để tạo ra một trào lưu suy tưởng rộng rãi trong nhân dân, tự do khám phá tìm hiểu các quy luật khách quan của thế giới xung quanh ta, tự do phản biện và cả phủ định những giáo điều và sai trái. Để từ đó rút tỉa được những giá trị phù hợp từ truyền thống và tư tưởng do lịch sử dân tộc để lại nhằm phát huy thành những sức mạnh và lợi thế cho mỗi người Việt Nam trong thế giới toàn cầu hóa. Nhờ vậy mà chúng ta giàu có. Đất nước nhờ có những người dân như vậy mà phát triển tốt đẹp. Suy tưởng như vậy sẽ là một quá trình sáng tạo, trong khi làm theo sẽ chỉ làm cho sự xơ cứng tư duy thêm trầm trọng.

Sự suy tưởng sáng tạo như vậy tự nhiên sẽ hội tụ lòng dân đến cùng một ý tưởng về một thời kỳ khai sáng cho dân tộc với khát vọng cho đất nước vươn lên để mỗi người Việt Nam sẽ được giàu có, hạnh phúc và được nể trọng trên toàn thế giới. Khi đó thời đại của ý tưởng này sẽ đến mà không có gì ngăn cản nổi. Khi đó điều kỳ diệu sẽ xảy ra cho mỗi người và đất nước chúng ta. Khi đó sẽ là lúc thực hiện lời nhắn gửi thiêng liêng của tiền nhân: "Bảo giang thiên tử xuất, Bất chiến tự nhiên thành" - tức là hiểu rõ các quy luật của trời đất là cách để bảo vệ giang sơn đất nước mà không cần dùng đến vũ khí và tránh được chiến tranh.

Có nhiều quy luật mà quyển sách Con đường Việt Nam này sẽ trình bày. Nhưng đối với đa số người dân, chúng ta chỉ cần hiểu rõ và thực hành đầy đủ một điều quan trọng nhất, thiêng liêng nhất và lại là nền tảng cho tất cả các quy luật khác: Quyền con người. Những phần sau của quyển sách sẽ cho thấy vì sao đó là quy luật của trời đất và vì sao quy luật này có tầm quan trọng như vậy. Nhưng không có gì là phức tạp, chúng ta chỉ cần hiểu rằng thuộc tính nào của vạn vật do trời đất tạo ra thì không có sức mạnh nào của con người có thể thay đổi được, và chính thuộc tính đó tạo ra quy luật. Người ta có thể đắp chặn ngăn nước chảy xuống vùng thấp nhưng không cách gì để thay đổi thuộc tính của nước là luôn đổ về chỗ trũng, và như vậy nước chảy về trũng là một quy luật. Tương tự như thế, những kẻ cường quyền có thể tước đoạt tự do và quyền con người nhưng không thể nào thay đổi được thuộc tính người là luôn luôn mong muốn có đủ tự do và các quyền đó. Chắc có lẽ chỉ những ai bị đánh rơi trong rừng từ lúc nhỏ thì mới không có mong muốn đó mà thôi. Do vậy Quyền Con người cũng là một quy luật mà khi được tôn trọng và sử dụng đầy đủ thì chúng ta sẽ có được sức mạnh tựa phép màu như đại hồng thủy.

Thiên tử là chúng ta

Ở nơi nào con người tự tin thực hiện các quyền này thì ở đó "thiên tử" xuất hiện, tức là Quyền con người tồn tại thực tế trong cuộc sống ở nơi ấy. Và vùng đất ở đó chính là địa linh nhân kiệt vì sẽ có rất nhiều anh hùng hào kiệt - những người tự tin, tự do và độc lập để khám phá nhiều quy luật khác của trời đất, từ đó tạo ra sức mạnh nhằm mang lại sự giàu có và những điều tốt đẹp cho cuộc sống chúng ta, bảo vệ dân tộc ta, thịnh cường đất nước ta. Đó là cách chúng ta chủ động kiến tạo nguyên khí, lựa chọn nhân tài để phát triển quốc gia, phục vụ cho chúng ta chứ không phải thụ động trông chờ và cầu may minh quân xuất hiện và ban phát tài năng của họ.

Sự may mắn này nếu xảy ra thì cũng không bao giờ tạo nên những "minh quân" thực thụ vì những người này nếu lập nên được những công trạng to lớn nào đó thì tất nảy sinh thói tự phụ, tự cho mình có quyền đứng trên dân chúng vì đã ban cho dân chúng những lợi ích lớn lao nào đó. Tư duy và cách hành xử phong kiến như vậy tất sẽ dẫn đến những vấn nạn khác cho người dân. Đặng Tiểu Bình là một lãnh đạo xuất chúng đã đưa Trung Quốc phát triển vượt bậc giúp hàng trăm triệu người thoát đói nghèo, nhưng cũng chính ông là người phải chịu trách nhiệm về sự kiện đẫm máu Thiên An Môn 20 năm trước, đánh mất cơ hội vĩ đại có thể đưa Trung Quốc thành một nước dân chủ thịnh vượng cho hàng tỷ người.

Sức mạnh thực sự của một quốc gia nằm ở sự hiểu biết của cả dân tộc ở đó chứ không phải bởi trí tuệ riêng của bất kỳ một con người hay đảng phái nào. Trên tinh thần như vậy, quyển sách Con đường Việt Nam - Cách Để Mỗi Người Giàu Có này sẽ trình bày những nghiên cứu của nó về các quy luật kinh tế, chính trị, xã hội, nhất là sự tương tác của chúng ở một môi trường toàn cầu hóa; áp dụng các quy luật này trong bối cảnh địa chính trị và văn hóa của Việt Nam nhằm đề xướng những giải pháp chiến lược cho sự phát triển dân chủ và thịnh vượng cho người dân và đất nước chúng ta một cách nhanh chóng và bền vững.

Con đường Việt Nam (tên gọi tắt của quyển sách) cũng đưa ra những đề nghị đối với nhà nước về cách thức quản lý đất nước sao cho phù hợp với quy luật khách quan, mà quan trọng nhất là yêu cầu phải bảo vệ người dân chúng ta thực hiện đầy đủ Quyền con người của mình theo đúng Hiến pháp. Những quyền này là vốn có tự nhiên, là của chúng ta mà không một ai hay tổ chức nào có quyền cho phép hay ban phát cả. Bất kỳ nhà nước nào thất bại trong việc bảo vệ cho người dân của nó thực hiện Quyền con người của mình thì nó không còn hợp pháp nữa và không thể được gọi là nhà nước pháp quyền. Con đường Việt Nam sẽ làm rõ khẳng định này trong những phần sau của quyển sách.

Vì ra đời trong bối cảnh khủng hoảng kinh tế sẽ rất trầm trọng nên quyển sách này cũng dành một phần đáng kể để phân tích và đưa ra những khuyến nghị cho người dân và nhà nước nhanh chóng vượt qua được khủng hoảng một cách tối ưu mà sự nghiên cứu của Con đường Việt Nam thấy là tốt nhất để tránh được sự hỗn loạn.

(Viết vào tháng 12 năm 2008)

Trần Huỳnh Duy Thức
__________________

(*) Lời của Victor Huygo - đại văn hào Pháp (1802-1865)
(+) Galileo Galilei bị quản chế đến cuối đời.

Anh Trần Huỳnh Duy Thức đang trao chứng nhận cho đối tác của OCI tại buổi Lễ khai trương dịch vụ One-Connection toàn cầu tại Singapore năm 2003

43 Nhận xét

  1. Ngưỡng mộ các anhlúc 08:52 14 tháng 2, 2012

    Càng đọc những bài viết của các anh Thức, Định, Long chúng tôi càng tăng lòng ngưỡng mộ các anh. Câc anh dù đang ở trong tù nhưng vẫn cho chúng tôi niềm tin vào tương lai tươi sáng của đất nước. Sẽ có ngày chúng tôi được chào đón các anh trong vinh quang.

    Trả lờiXóa
  2. Cách để mọi người giàu có là:
    1) Đoàn kết tất cả những người bị áp bức lại (ở nước Việt nam hiện nay số này chiếm đa số)
    2)Tổ chức các đội thi hành án tử cho các quan tham
    3)Đoàn kết cô lập lũ a dua ,nịnh bợ theo đóm ăn tàn,những loại ngu trung chỉ có biết đồng tiền mà không biết nhân phẩm của mình
    4)Tẩy chay,chống lại các chủ trương của Nhà nước nhằm bóc lột dân như chủ trương "Nhà nước và nhân dân cùng làm" ,"tích cực huy động sức dân"
    5) Vạch mặt các chủ trương mỵ dân lừa bịp như "học tập và làm theo tấm gương đạo đức của chủ tịch Hồ Chí Minh" ,"đổi mới sang nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN"
    6)Chuẩn bị tổ chức nhân sự cho Nhà nước mới gồm những con người thực sự yêu nước,yêu dân qua tổng tuyển cử toàn dân.

    Trả lờiXóa
  3. Điều dễ nhận ra là Đất nước chỉ có thể phát triển khi mọi nguồn lực mà yếu tố quan trọng là con người, đều tập trung cao độ để làm tăng thêm sản phẩm cho XH
    Trong các thành phần kinh tế hiện nay dù bị chèn ép bất công nhưng kinh tế tư nhân là lực lượng chủ yếu tạo nên thành quả đó. Không có lực lượng này sẽ không có sự biến đổi thần kỳ sau sự nghiệp đổi mới. Tiếc rằng ngày nay lực lượng này không được phát huy khuyến khích mà ngày càng yếu đi. Khủng khoảng kinh tế hiện nay của VN có phần nào nguyên nhân từ sự yếu kém này
    Trong khi đó thành phần kinh tế nhà nước đang ngày càng bị lũng đoạn và dần biến thành sân sau nơi các quan chức nhà nước đục khoét biến của chung thành của riêng, vơ vét về cho mình. Cái chức năng tạo ra của cải cho XH, quay vòng vốn đầu tư sản xuất đang dần bị thủ tiêu. Thành quả làm ra lại rơi vào tay các cá nhân quan chức và chuyển vào trong các tài khoản nước ngoài, làm giầu cho các ông chủ nhà băng nước ngoài, thậm chí chính VN lại phải đi vay mượn lại để nuôi nền kinh tế trong nước vốn đã ọp ẹp
    Vậy thành phần kinh tế Nhà nước với đầy đủ mọi ưu ái về vốn và độc quyền trong kinh doanh đã không làm tròn bổn phận tạo thêm vốn, thêm của cải cho XH, lại vô tình trở thành cỗ máy sản sinh ra tham nhũng, đục khoét phá hoại chính nền kinh tế chung của cả nước. Trong khi đó thành phần kinh tế tư nhân còn lại đang tự vất vả đương đầu với đủ mọi khó khăn mà trong đó có cả khó khăn chủ quan do chính quyền tạo ra, o ép họ
    Một nền kinh tế như vậy thì VN làm sao có thể cất cánh lên được. cái chết của nó có thể thấy trước

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhìn hình cháu Thức chú không tài nào cầm được nước mắt.Thân hình nhỏ bé, đôi mắt dịu hiền và đôi bàn tay vân vê (ống hút nước ngọt thì phải) thật dễ thương....
      Chỉ vì lòng yêu nước, yêu dân tộc mà bọn việt gian đã ám hại cháu bằng 1 bản án khắc nghiêt vô lương tâm.hòng tiêu diệt những mầm móng có hại cho lợi ích nhóm của bạn gian tà cs.
      Nhân dân VN tri ân và ghi tên cháu vào Lịch sử nước nhà chống quân phản bội đất nước cs....
      Chúc cháu luôn mạnh khỏe vững niềm tin và sớm được trở về trong vòng tay của 87 triệu dân Việt...

      Xóa
  4. tất cả những tiêu đề nhỏ đều 5 chữ

    Trả lờiXóa
  5. Dân Việt yêu nướclúc 10:37 14 tháng 2, 2012

    Đứa cháu đầu lòng của thằng Nguyễn Tấn Dũng đã suýt chết đuối tại hồ bơi ở Bà Rịa - Vũng Tàu năm rồi. Đứa bé này là con của con Phượng với thằng Henry Nguyễn (con trai thằng Nguyễn Bang).

    Nếu thằng Dũng này không thả Trần Huỳnh Duy Thức thì lần sau sẽ là chết thật chứ không được người giúp việc phát hiện và cứu chữa kịp thời nữa.

    Trả lờiXóa
  6. Nghiêng mình kính phục anh hùng Trần Huỳnh Duy Thức !
    Chúng tôi sẻ tiếp nối anh .
    14 tội đồ sẻ phải đền tội .

    Trả lờiXóa
  7. Không bao giờ mong từ loài quỷ đỏ trở thành thiên thần được, chỉ có lửa từ trời đánh bạt chúng xuống hỏa ngục mà thiêu đốt hết đi thôi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tôi thấy băn khoăn một điều. Nếu kẻ nào muốn cai trị thật lâu, thì làm sao nó muốn cho kẻ bị trị giàu mạnh? Nếu một nước lớn mà bị những nước lân bang mạnh và giàu thì nó cũng...hổng thích. Vậy thì chí có những người dân không bị u mê và đại lãn thì mới khác được.

      Xóa
  8. Tôi Yêu Quê Hương Tôilúc 12:00 14 tháng 2, 2012

    Chiến lược này chưa dám đụng đến cốt lõi của vấn đề . Chiến lược này chưa dám nói đến căn nguyên của căn bệnh . Chỉ là đề nghị caćh giải quyết caí hiện tượng , chỉ là liều thuốc chưã triệu chứng . Tưụ chung cũng là đề nghị , đề nghị , vơí đảng và nhà nước sửa đổi . Đọc xong có cảm giác người viết làm cố vấn cho đảng cươṕ cộng sản làm kinh tế như tiến sĩ Nguyễn Xuân Oánh làmm cố vấn cho Võ Văn Kiệt ngày xưa thôi . Vô ićh ! Không thực tế !
    Các bạn trẻ như Huỳnh Thục Vy , Việt Khang .... dứt khoát ,can trường dám đương đầu trực diện vơí kẻ thù độc ác nhất ,hung hản nhất , khát maú và cũng xaỏ quyệt nhất trong lịch sữ Việt Nam đó là : đảng cươṕ cộng sản Việt Nam .
    Có thể Huỳnh Thục Vy hay Việt Khang ít lý luận hơn , không có học vị cao nhưng 2 bạn trẻ vưà nêu trên thật là can đảm đ́ang khâm phục .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn “Tôi Yêu Quê Hương Tôi” nói đúng lắm. Có hai khuynh hướng chống cộng.

      1. Dân Miền Nam trong ngoài chủ trương vứt bỏ 4 biểu tượng ác ôn là Hồ, cờ máu, đảng và nhà nước cộng sản. Tức là cộng sản chỉ “có thể thay thế chớ không thế thay đổi” (lời TT Nga Yelsin). Đó là lý do Khối Liên xô và Đông Âu đã làm cuộc cách mạng, vứt bỏ các biểu tượng cộng sản, kể cả lá cờ cộng sản. Họ đã sử dụng lại cờ cũ mang bản chất quốc gia dân tộc của họ. Cho nên dân Miền Nam, đặc biệt là Cộng Đồng Người Việt Tự Do/Quốc gia Hải ngoại chủ trương lật đổ chế độ độc tài, khát máu, tức là vứt bỏ 4 biểu tượng ác ôn nói trên. Thay vào đó là VN với chánh thể tự do, dân chủ, nhân quyền với tam quyền phân lập rõ ràng như VNCH ngày xưa và các nước Mỹ, Canada, Úc, Âu châu, Nhựt, Nam hàn, Đài loan v.v. Đồng thời thay thế cờ máu của Việt cộng bằng cờ vàng 3 sọc đỏ. Lý do cờ vàng có từ thời Hai bà Trưng. Đời trần Trọng Kim đã lấy cờ vàng làm quốc kỳ cho cả nước, đã được Nhật trao trả độc lập, thống nhứt mà không tốn giọt máu nào. TT Trọng Kim đã giương cao cờ vàng, kêu gọi dân Miền Nam đóng góp lúa gạo đưa ra cứu đói Miền Bắc (trận đói Ất Dậu). Sau đó dưới lá cờ vàng, TT Kim đã bắt đầu canh tân Việt Nam. Nếu không bị Hồ và bọn giặc cờ đỏ cướp chánh quyền thì VN đã giàu mạnh không thua Nhựt. Cờ vàng ba sọc đỏ là biểu thượng của da vàng máu đỏ. Ba sọc là ba miền ba anh em Nam, Trung, Bắc sống đồng quyền, bình đảng trên mãnh đất màu vàng VN, không được quyền xâm hại nhau. Ba sọc còn là ba biểu tượng của Tự do, Dân chủ và Nhân quyền, và là ba yếu tố của Tam quyền phân lập rất rõ ràng. (còn tiếp)

      Xóa
    2. (TT) Năm 1954, cờ vàng đã đón chào và cưu mang hàng triệu đồng bào bỏ cộng sản Hà nội vào Nam. Suốt 20 năm dù bị Hà nội đánh phá tàn khốc, nhưng cờ vàng vẫn mang lại cho dân Nam tự do, dân chủ, văn minh và giàu mạnh hơn hẳn Hàn quốc, Đài loan, Singapore, v.v. Ngày Miền Nam buông súng xuống “giữ Sài gòn còn nguyên vẹn giao cho cách mạng” (lỡi Võ văn Kiệt) thì cờ đỏ - sau khi phá nát Miền Bắc - vẫn tiếp nối phá nát Miền Nam bằng sự trả thù, ăn cướp bỉ ổi nhứt trong lịch sử.

      Sau 1975, dân Nam chạy ra hải ngoại đoàn kết dưới lá cờ vàng đã thành công lớn trong mọi lãnh vực, đem lại no ấm chung và đóng góp tích cực cho quốc gia cưu mang họ. Đồng thời, cờ vàng cũng gởi tiền về giúp bà con trong nước, tiếp vựt dậy kinh tế Việt Nam, dân hai miền bớt đói khổ. Đó là vài điểm căn bản về bản chất tự do, dân chủ, nhân quyền với tinh thần quốc gia, nhân bản của cờ vàng. Thế nên Hà nội không thể triệt tiêu nỗi cờ vàng, trái lại cờ vàng được chính phủ Mỹ, Úc, Canada, Âu châu công nhận và cho treo đầy ở hải ngoại. Lá cờ vàng đã mang hồn nước, hồn thiêng dân tộc, chống ngoại xâm, bảo vệ, xây dựng và phát triễn đất nước trong hoà bình trong tình tự dân tốc từ thời Bà Trưng, đến đời TT Kim và sau này là Miền Nam VNCH và ngày nay ở hải ngoại, chớ không phải là cờ riêng của Miền Nam VNCH. Nói rõ như vậy để cho thấy lá cờ linh thiêng không bao giờ chết mà sẽ có ngày thay thế cờ máu làm quốc kỳ cho cả nước VN. Thế nên tinh thần tranh đấu của Việt Khang, Huỳnh Thục Vi mang bản sắc của cờ vàng. Khác hơn cách tranh đấu của Trần Huỳnh Duy Thức và phần đông các nhà dân chủ gốc Miền Bắc. (Còn tiếp)

      Xóa
    3. 2. (kết) Duy Thức và hầu hết các nhà dân chủ Miền Bắc chỉ tranh đấu theo cách vấn kế, phê bình và XIN cộng sản thay đổi, đi ngược lại câu nói của Yelsin. Vì vậy, hơn 30 năm sau 1975, trắng đen đã rõ, nhưng VN vẫn chìm đắm trong chế độ độc tài, tham ác Việt cộng. Dân Nam không có ý chê, phê bình hay tạo hố ngăn cách chia rẻ Nam Bắc hay giữa hai khối chống cộng khác nhau. Dân Nam chỉ nêu ra sự thật (có khi chủ quan) để mong rằng các bạn Miền Bắc hãy xem lại, đã đến lúc phải đấu tranh thẳng thắn, cùng mời gọi nhau vứt bỏ 4 biểu tượng ác ôn (đã nói trên) càng sớm càng hay. Bỡi vì cộng sản KHÔNG THỂ THAY ĐỔI MÀ PHẢI BỊ THAY THẾ. Đó là lý do tại sao TT Thiệu nói một câu để đời “Đừng nghe..............................hãy nhìn cộng sản làm”. Cũng như Dương thu Hương từng phán:

      Phe chiến thắng là lũ man dại
      Phe chiến bại là người văn minh.

      Lũ man dại đã đánh giết, ăn cướp của đồng bào đồng loại và hèn hạ bán nước cho ngoại nhân thì phải bị thay thế chớ chúng ngu gì mà thay đổi theo lời vấn kế và xin xỏ của người dân. Bỡi chúng thay đổi thì làm sao lại mang bản chất mang dại được nữa. Đến nay bản chất man dại càng sâu đậm, tàn ác và tinh vi hơn. Đó là điều giới dân chủ hãy suy nghĩ kỹ.

      Xóa
    4. Xin lỗi, gõ máy sai tên Huỳnh Thục Vi , xin sửa lại cho đúng: HUỲNH THỤC VY

      Xóa
    5. Kính gửi bác Dân Nam ,
      Bác chỉ có thể là người ủng hộ lý tưởng VNCH chứ không thể là người phát huy lý tưởng VNCH.Mong bác hãy suy xét lại và đừng buồn nhé.

      Xóa
    6. Cái LÕI của VNCH bao gồm các thuộc tính :

      1./ Tứ Quyền Phân Lập
      2./ Đa Nguyên ,đa đảng
      3./ Dù thuộc bất kỳ đảng phái nào thì khi tham gia điều hành đất nước phải đặt :
      TỔ QUỐC-DANH DỰ-TRÁCH NHIỆM lên hàng đầu.Thiếu một trong 3 yếu tố này ,chưa đầy 4 năm dân sẽ kéo cổ xuống.

      Quốc kỳ vàng ,ba sọc đỏ mang tính biểu tượng phải đi sát với nội dung điều hành đất nước của VNCH.

      Bác mắc sai lầm nghiêm trọng ở thuộc tính thứ 2.

      Xóa
    7. Việt Nam Cộng Hòa là một nhà nước kiểu mẫu của những nhà nước văn minh trên Thế Giới hiện nay .
      Việt Nam Cộng Hòa không phải là một đảng phái chính trị .
      Việt Nam Cộng Hòa là tập hợp của tất cả các đảng phái ,tổ chức chính trị cùng hoạt động hợp hiến dưới một Hiến Pháp tôn trọng Tự Do ,Dân Chủ và Nhân Quyền...
      Việt Nam Cộng Hòa chỉ mới xây dựng xong NỀN TẢNG cho một Việt Nam phát triễn và bị gián đoạn.

      Xóa
    8. Bạn Người Cảm Nhận à,

      Cám ơn bạn đã đọc và góp ý. Trong bài viết ngắn gọn, tôi chỉ nêu ra hai khuynh hướng đấu tranh của hai phe tạm gọi là phe:

      1) Miền Bắc (cờ đỏ): chủ trương dân chủ hoá Việt Nam bằng cách kêu gọi, đề nghị và xin đảng cs tự thay đổi mà không cần thay thế.

      2) Miền Nam (cờ vàng): Kêu gọi làm cuộc cách mạng nhung như Liên xô/Đông Âu hoặc như cách mạng Hoa Lài là thay thế chế độ độc tài, toàn trị và không bao dung của cộng sản, để lập nên chế độ tự do, dân chủ, đa đảng, đa nguyên.

      Nhân đó tôi nói đến biểu tượng của lá cờ vàng từ thời Hai Bà Trưng, đến đời TT Trần trọng Kim và sang thể chế VNCH. Mục tiêu là chận đứng cộng sản không thể tiếp tục tuyên truyền láo lếu rằng cờ vàng là cờ “ba que, xỏ lá của nguỵ quân, nguỵ quyền Sàigòn”. Đồng thời tôi nêu rõ bản chất quốc gia và nhân bản của lá cờ vàng, khác với lá cờ đỏ sắt máu, tham tàn của cộng sản. Đó là hai mục tiêu chánh.

      Về tam quyền phân lập thì tôi nhắm đến 3 quyền căn bản : Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp của tất cả các quốc gia theo thể chế tự do, dân chủ, đa đảng, đa nguyên như Hoa kỳ, Úc, Âu châu, Nhựt, Ấn... và dĩ nhiên VNCH cũng phải nằm trong danh sách đó. Riêng đệ tứ quyền (thông tin, báo chí truyền thông) hiến pháp của các quốc gia đó cũng ghi rõ.

      Bất cứ người nào từng sống, làm việc trong Miền Nam thời VNCH hoặc phục vụ trong QLVNCH đều hiểu rõ Tổ quốc, Danh dự, Trách nhiệm cũng như biết rõ VNCH là quốc gia được các nước trên thế giới công nhận từ khi thành lập năm 1954 qua Hiệp định Geneve, chớ đâu tệ đến nỗi ngộ nhận VNCH là đảng phái chánh trị. Bạn viết có hơi lung tung làm lão già này nhức đầu, bỡi một bài ngắn gọn chỉ nhắm đến hai mục tiêu: thay đổi hay thay thế và tinh thần quốc gia/nhân bản của lá cờ vàng. Giản dị như vậy. (còn tiếp)

      Xóa
  9. Dân đen Sài Gònlúc 13:10 14 tháng 2, 2012

    "Thiên tử là chúng ta". Quá hay. Chứ có ai đâu như mấy thằng Việt Cộng cứ hễ tranh luận vấn đề gì thua người khác là lấy "tấm gương xác hồ", "đạo đức cách mạng sáng ngời của xác hồ", "quá trình chui vào rừng, vào hang" ra hù dọa người khác.

    Trả lờiXóa
  10. @Tôi yêu quê hương

    Sức mạnh cơ bắp dù có lật đổ được cộng sản đi nữa thì vẫn ko làm cho dân đen tốt đẹp hơn.

    Đối đầu, can đảm chỉ mới là dũng, nhưng cần có trí. CS ko sợ những kẻ võ biền đâu bạn à.

    Thông cảm với bạn vì rất hiểu sự uất hận của nhân dân như bạn bị CS đàn áp. Nhưng phản ứng như vậy ko giải quyết được vấn đề.

    Bài viết này rấy hay ở chỗ làm cho mọi người vừa có dũng vừa có trí. CS sẽ ko thể tồn tại đươc khi nhân dân như vậy, mà có thay đổi thì sẽ lặp lại vết xe cũ.

    Trả lờiXóa
  11. Thật đáng khâm phục Thức, Long, Định. Đây đúng là con đường của dân tộc VN thoát khỏi ách cộng sản và sẽ không phải chịu thêm những cái ách nào khác nữa.

    Hãy thả các anh ra, nếu không cộng sản các người sẽ không được nhân dân tha tội đâu.

    Trả lờiXóa
  12. Trích: Thiên tử là chúng ta

    Ở nơi nào con người tự tin thực hiện các quyền này thì ở đó "thiên tử" xuất hiện, tức là Quyền con người tồn tại thực tế trong cuộc sống ở nơi ấy..

    Chừng nào dân tộc VN không còn ngồi đợi "Thiên tử từ trên trời rơi xuống" mà tự mình biến thành "Thiên tử" thì VN sẽ tiến đến thời cơ "Bất Chiến Tự Nhiên Thành":

    ĐỘC LẬP -> TỰ DO -> HẠNH PHÚC thật sự chớ khồng còn là bánh vẻ ĐỂU nửa

    Trả lờiXóa
  13. Tôi không yêu Quê Hương như Anh,nhưng quan tâmlúc 14:34 14 tháng 2, 2012

    Trả lời
    "Tôi Yêu Quê Hương TôiFeb 13, 2012 09:00 PM"
    Ông"Tôi Yêu Quê Hương Tôi"Tôi có đôi lời với Ông về nhận xét của Ông trong có vẽ kiến thức hạn hẹp không nhìn thấy hay không muốn hiểu,chỉ mổi một điều ông trưng dẩn và so sánh giữa ông THDT và ông NXO là đã nhìn thấy sự nong cạn hiểu biết,giữa một người có đầy đủ bảng lãnh can trường và một người hèn nhát như ông NXO.
    Những lời nhắn nhũ trong quyển sách là để gửi đến Ông và các tầng lớp Nhân Dân kể cả những trí thức trùm chăn.
    "CON ĐƯỜNG VIỆT NAM - Cách Để Mỗi Người Giàu Có".
    Là Cách Để Mỗi Người có được kiến thức để hiểu biết về bản chất của cộng sản Việt Nam nói riêng và cs Thế Giới nói chung,nếu như các tầng lớp Nhân Dân đủ kiến thức để nhận biết Chủ Nghĩa Cộng Sản chỉ lừa bịp và thủ đoạn tàn ác để cũng cố ngôi vị độc tài toàn trị,và nếu tầng lớp Nhân Dân sớm vạch trần thủ đoạn bỉ ổi thì tất nhiên cs sẻ bị loại bỏ,không chỉ riêng VN mà trên toàn Thế Giới,khi người Dân có Độc Lập
    thì tất nhiên đất nước cũng Độc Lập,và Tự Do phát triển thì đó là "Cách Để Mổi Người Giàu Có"

    Trả lờiXóa
  14. ông Thức này “sâu hoắm”, sâu dến chính quyền cộng sản phải đáng sợ nên họ bắt ông.

    Nhưng không thể giam cầm nổi con người đâu thưa các “ngài” CSản. Tư tưởng của ông sẽ lớn dần nhanh chóng trong lòng mỗi người dân.

    Khi đến ngưỡng thì nhân dân chúng tôi sẽ đứng lên và sẽ cứu ông. Đó là ngày tàn của các ngày đó.

    Trả lờiXóa
  15. Trần Huỳnh Duy Thức! Một trí tuệ siêu việt!Một tài năng hiếm có của dân tộc Việt Nam! Ôi ! nếu như anh được sống ở một nước dân chủ vạn lần thua nước Việt thì có thể tranh cử tổng thống.Đất nước ấy sẽ là cường quốc nếu họ có anh.

    Trả lờiXóa
  16. Trích: Đặng Tiểu Bình là một lãnh đạo xuất chúng đã đưa Trung Quốc phát triển vượt bậc giúp hàng trăm triệu người thoát đói nghèo, nhưng cũng chính ông là người phải chịu trách nhiệm về sự kiện đẫm máu Thiên An Môn 20 năm trước, đánh mất cơ hội vĩ đại có thể đưa Trung Quốc thành một nước dân chủ thịnh vượng cho hàng tỷ người....

    Tôi hoàn toàn đồng ý với bài viết của THDT, nhưng với đoạn này thì không...phê phán ĐTB "đánh mất cơ hội vĩ đại có thể đưa Trung Quốc thành một nước dân chủ thịnh vượng cho hàng tỷ người..." là chưa hiểu y đồ tham vọng vô cùng lớn của Mao/CSTQ đó là mỡ rộng biên giới lớn hơn gấp đôi kể từ lúc Tần Thủy Hoàng sáp nhập vào Tần các lản thổ Hàn, Triệu, Ngụy, Sở, Chu, Tế, Quảng Đông, Quảng Tây.. để trở thành nước TQ rộng lớn như ngày hôm nay, đến thời Mao thì thêm 4 nước Tậy Tạng, Tân Cương, Nội Mộng, Mãn Châu...và tham vọng CSVN còn lại duy nhất là biến VN thành tỉnh của TQ là coi như tham vọng của CSTQ mới hoàn tất....ngày hôm nay khi TQ đã đóng chốt ở Tây Nguyên VN và Tập Cận Bình đến VN với sự chào mừng là cớ 6 Ngôi Sao Đỏ của TQ mà chưa hiểu CSTQ và thực trạng VN là đành phải chịu mất nước vậy đừng trách ai cả và cứ tiếp ngồi chờ Thiên Tử cứu nước trong lúc Thiên Tử CSTQ đang kiểm soát toàn bộ VN kể từ ngày 2.9.1945.

    Trả lờiXóa
  17. Đọc xong bài nầy,tôi có nhận xét rằng,nếu tôi là Việt cộng tôi cũng sẽ bắt anh và thủ tiêu ngay,lý do là Việt cộng là những tên thất học, vô tài,bất tướng ,chỉ biết làm tay sai,nô lệ để kiếm ăn ngay cả bằng những hình thức dơ bẩn, tục tiểu vqà ngu xuẩn nhất,đối với những người trí thức (không phải lủ trí ngủ),ưu thời mẫn thế như các anh,lo nghỉ cho quốc gia ,dân tộc tìm cách làm cho đất nước phú cường thì lủ Việt cộng ngu xuẩn nầy ,chỉ có nước bốc cức,nên chúng phải tiêu diệt anh,rất dễ hiểu,từ khi lảo Hồ bịp bợm gian trá,mang đất nước Việt Nam đặt dưới cái chù nghĩa cầu tiêu có tên là XHCN đến nay,đất nước chúng ta như thế nào ? Hỏi tức là đã trả lời .

    Trả lờiXóa
  18. Trời ơi bài viết quá hay ,tôi thấy mình như được khai sáng .Cám ơn DLB đã đăng những bài viết vô cùng quí báu , chúng ta hãy tìm cách đăng tải bài viết này cho dân chúng được đọc

    Trả lờiXóa
  19. Bài viết này mà được truyền tải đến tay người dân càng nhiều càng tốt vì sẽ giúp họ không còn biết sợ nũa.ngày mà đất nước thật sự ấm no hạnh phúc sẽ không xa. Việt Nam thật may mắn khi có các anh,những anh hùng của dân tộc.

    Trả lờiXóa
  20. Dân nam

    Những người mà bạn nêu tên như TTKim, NVThiệu đều là những người thất bại chính trị nặng nề. Hay như Enxin thì cũng có làm cho Nga tốt đẹp xứng với tầm vóc của dân tộc đâu.

    Cái mà bạn muốn là đập phá, lại là điều mà anh Thức, Định Long muốn tránh. Các anh này muốn VN phải như Nhật hoặc hơn thế và chỉ ra con đường để làm được như thế. Chứ không phải lẹt đẹt như Nga và Đông Âu hậu CS.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sự thất bại của ông Thiệu là một thành viên của VNCH đồng nghĩa với sự "thành công" của Cộng Sản VN và cũng đồng nghĩa với Việt Nam hôm nay vẫn là một nước nghèo đói (Theo lời ông Nguyễn Tấn Dũng),là một nước mà bọn cướp chính quyền tha hồ buôn bán nô lệ dưới hình thức xuất khẩu lao động ,tha hồ cướp bóc từ mọi ngã đường đến tận đầm lầy , là một nước đi sang xin xỏ đồng minh của Việt Nam Cộng Hòa ngày trước là Nam Triều Tiên để được may mặc gia công ,quằn lưng,cong cột sống,là một nước không sản xuất nổi một con đinh ốc hoàn chỉnh ....là một nước mà vị đại tướng phải khúm núm ngồi chầu tên quan thái thú....Là một nước Cộng Sản mà phải van nài Tư Bản dãy chết công nhận mình không phải là cộng sản ,công nhận mình có một nền kinh tế thị trường ! Quá trơ trẽn và tận cùng nhục nhã...
      Sự thất bại nặng nề của VNCH là sự thành công của CÁI BÁNH VẼ đã bốc mùi : Việt Nam hôm nay dưới sự lãnh đạo và đổi mới của Đảng cướp sắp đuổi kịp Nhật Bản đến nơi rồi.

      Thôi đi bạn ,đừng gắng chia rẽ,phân hóa nội bộ , những người không " Ưa " đảng cướp làm gì nữa.

      Xóa
  21. Đọc danlambao, tôi mới thấy mỗi Người Cảm Nhận là hiểu được vấn đề. Như Dân Nam, không biết có hiểu được câu: Cuộc canh tân này đặt trên một nguyên lý chủ đạo: "Độc lập dân tộc nhờ độc lập cá nhân".

    Chừng nào mỗi người dân hiểu được điều này, biết lấy "lợi ích cá nhân" làm gốc, hiểu rõ lợi ích nào mà họ được hưởng một cách chính đáng và nó đã bị ai tước đoạt, như thế nào thì mới có thể nói đến chuyện làm sao để giành lại những gì đã mất được.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trả lời hai bạn Dân ta và Knight,

      Bài viết của DN tôi giản dị nêu ra hai khuynh hướng đấu tranh đòi tự do, dân chủ:

      1. Hiến kế, đề nghị và XIN nhà cầm quyền cộng sản tự ý thay đổi để có tự do dân chủ hầu canh tân đất nước.

      Tôi không chống đối khuynh hướng 1, nhưng tôi quan ngại phương cách này sẽ không đem lại kết quả như ý người dân mà
      chỉ giúp cộng sản tuỳ thời gian, hoàn cảnh đổi màu như con tắc kè, tự do dân chủ chỉ có trên giấy. Thí dụ VNDCCH có 3 đảng, nhưng cả 3 cũng chỉ là một, do HCM và bọn chóp bu cộng sản lãnh đạo, chỉ huy. Sau khi mọi quyền hành lọt vào tay Hồ và đám lãnh đạo cộng sản thì hai đảng Dân chủ và Xã hội bị giải tán, chỉ còn một đảng cộng sản duy nhứt. Tương tự như Hồ cho thành lập MTGPMN, nhưng sau 1975 khi Hà nội nắm được toàn quyền thì cái MT đó bị bóp chết ngay. Bỡi chế độ cộng sản chủ trương độc tài, toàn trị và không bao dung. Không bao dung thì làm sao chấp nhận/tôn trọng đối lập để có đa đảng, đa nguyên đảng đối. Nếu có đảng đối lập thật sự, có đa đảng, đa nguyên thì đcs sẽ chết (bỏ điều 4 HP là tự sát – NM Triết). Cộng sản, nhứt là cộng Việt rất thâm độc, tinh ma và tham tàn thì ngu sao mà buông quyền và tự sát!

      Ngoài ra, chủ nghĩa cộng sản chủ trương phân chia giai cấp rõ ràng từ trên xuống: Bác (lãnh tụ), Đảng (tất cả đảng viên), Nhân dân (vợ con, cha mẹ, thân tộc của đảng viên và thành phần ăn theo
      Đảng), quần chúng (là đại khối người dân - kể cả các bạn Thức, Định, Long,... - không thuộc ba giai cấp trên. Cả ba giai cấp trên phải viết hoa, bỡi họ có quyền và lợi. Giai cấp quần chúng không được viết hoa, bỡi đây là giai cấp không có quyền lợi mà chỉ có bổn phận phục tùng, hy sinh và phục cho 3 giai cấp trên. Nếu lèng èng bất tuân hoặc phản đối thì sẽ bị trù dập, tù đày hoặc bị giết ngay. (Còn tiêp)

      Xóa
    2. (TT) Hãy giở lại các bài học lịch sử từ 1930 đến nay để hiểu sự thật qua vài thí dụ điển hình: Phong trào Việt Minh, Chánh phủ Liên Hiệp, cướp chánh quyền 1945, HĐ Geneve (chia hai, nhà ai nấy ở), Cải cách ruộng đất (giết cả ân nhân là bà Nguyễn thị Năm), giết luôn Nồng thị Xuân và Thị Vàng để bịt miệng, Tết Mậu thân (3 ngày hưu chiến), Hiệp định Paris (chánh phủ ba thành phần, hoà hợp, hoà giải), 30 tháng Tư 1975 (hoà hợp hoà giải), Học tập cải tạo (10 ngày), giải phóng giùm Miền Nam (cướp sạch sẽ),... Sau 1975, “kiều bào” đem tiền và tài năng về giúp nước (cướp sạch, chay thụt mạng ra hải ngoại lánh thân). Còn hàng triệu thí dụ khác, viết 100 cuốn sách vẫn chưa ghi đủ tội ác của Hồ và cộng đảng.

      2. Kêu gọi nhau đứng lên làm cuộc cách mạng thay thế chính quyền độc tài, toàn trị cộng sản bằng thể chế chánh trị mới lấy tự do, dân chủ, đa đảng đa nguyên với tam quyền phân lập rõ ràng làm gốc, như Hoa kỳ, Úc, Canada, Nam Hàn, Nhựt, Đài loan,... và dỉ nhiên như VNCH ngày xưa. (còn tiếp)

      Xóa
    3. (TT và hết) Khuynh hướng này giải quyết nhanh và tận gốc. Nhưng nếu cho rằng đây là cách Dân Nam muốn đập phá thì hãy chịu khó tìm hiểu hoặc học hỏi hai cuộc cách mạng gần nhứt: cách mạng nhung Liên xô/Đông Âu và cách mạng Hoa Lài Trung Đông/Bắc Phi.

      Sau cùng, nếu chê cuộc cách mạng Nga và Đông Âu là đồ dỏm, chẳng tiến nhanh như chương trình của bạn Thức, Định, Long,... chỉ một bước nhảy vọt là bằng Nhựt ngay, thì lão già này xin chúc các bạn đó và chúc cho nhóm dân chủ “dâng sớ” được may mắn. Dân Nam chờ đợi sự thành tựu. Mới đây 36 “trí thức” hải ngoại đã quì gối, dâng sớ mà có lẽ đảng bận lo đánh đập linh mục và giáo dân để cướp đất nhà thờ T. Hà và lo cướp ao cá, đánh đập gia đình anh Vươn ở Tiên lãng, nên chưa thấy nhà nước trả lời cho 36 vị thần hải ngoại.

      Dân Nam không chống bất cứ ai tranh đấu đòi dân chủ tự do, trái lại còn ủng hộ và tích cực tiếp tay. Nhưng bài học lịch sử từ 1930 đến nay thì phải nhớ. Do vậy, mời các bạn chịu khó kéo màn hình lên một chút có một số links mà DN gởi cho bạn Người Cảm Nhận. Trong đó, có ba bài viết của cựu đại tá cs Phạm đình Trọng (bạn của Cù Huy Hà Vũ) và 4 phần phản hồi của Dân Nam, cũng như cô

      Xóa
    4. Kính gửi bác Knife,
      Người cảm nhận đơn thuần chỉ là một người Việt Nam,là "lau sậy yếu ớt"-Pascal...Có thể là bạn cũng có thể là đối đầu với bác Knife. :)

      Xóa
    5. Cảm ơn bác Dân Nam đã nhắc lại lịch sử một cách có hệ thống và logic.
      Thật ra có thể thay thế một chế độ cộng sản bằng một chế độ độc tài cùng với việc hình thành một xã hội dân sự...Nhưng những gì đang diễn ra tại Nga lại khiến cho chúng ta vô cùng tuyệt vọng !
      Vì sao các chế độ độc tài tại Trung đông dễ bị thay thế hơn chế độ độc tài tại Nga hiện nay? Hỏi tức là trả lời.
      Không ai có thể quyết định được số phận của những người Cộng sản ma` chỉ có họ tự quyết định số phận của họ.Dù mọi người có oán hận chiến tranh thì chiến tranh vẫn là người bạn trung thành ,là bóng với hình ,tuy một là hai tuy hai là một với cộng sản ,là người bạn đời duy nhất tiễn cộng sản về nơi an nghỉ cuối cùng ,về lại nơi họ đã chui ra : biển MÁU.

      Xóa
    6. Cái mà Thế giới quan tâm có lẽ là phải làm sao để hạn chế đến mức tối đa có thể việc cộng sản xiềng xích người dân để cùng đẩy vào biển MÁU chung với họ.

      Xóa
    7. Thế giới muốn được như vậy thì không có cách nào khác là kêu gọi:
      1./ Thanh niên tuyệt đối đừng gia nhập đảng cộng sản.
      2./ Thanh niên hãy âm thầm rời khỏi đảng cộng sản.

      Xóa
    8. Thế giới đang thay đổi cực kỳ nhanh chóng.Năm 2010 không ai nghĩ rằng năm 2011 vừa qua các bọn độc tài từ Bắc Phi ,sang Trung Đông...kéo dài tới Miến Điện lại có một kết cục bi thảm đến thế.Năm nay quá trình này sẽ tiếp tục như một thực tế khách quan và như một quy luật của nhân quả .

      Một quá trình có hệ thống ,chỉ là trước hoặc sau.

      Xóa
    9. Trong 82 năm qua với sự dẫn dắt của HCM đảng csvn đã đưa dân tộc VIỆT NAM vào con đường đen tối.Đây có lẽ cũng lÀ hậu quả của LUẬT NHÂN QUẢ vì dân tộc chúng ta cũng đã gây ra quá nhiều tọi với dân tộc CHĂM.DÂN GIAN THƯỜNG NÓI QUA CƠN BỈ CỰC ĐẾN HỒI THÁI LAI.
      BÊN MỶ có nhà tiên tri TRẦN DẦN tiên đoán như thần;VIỆT NAM ta có TRẦN HUỲNH DUY THỨC ĐƯỢC ông TRỜI SAI XUỐNG để chỉ đường mở lối cho dân tộc VIỆT NAM.NĂM BƯỚC CỦA CON ĐƯỜNG VIỆT NAM.HẢY ĐÓN CHÀO VẬN HỘI MỚI CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM.

      Xóa
  22. Nhận thức sai sẽ dẫn đến hành động sai, hành động sai thì dẫn đến những hậu quả khôn lường. Cứ tưởng Trần Huỳnh Duy Thức và nhóm của mình uyên thâm và trí tuệ như thế nào chứ, cứ tưởng “Con đường Việt Nam” mà Trần Huỳnh Duy Thức viết sâu sắc và đúng đắn lắm chứ hoá ra lại chỉ là những cách nhìn thiển cận, chẳng có chút trí tuệ nào. Vậy mà ông bố của Thức cứ ca ngợi làm như con trai của mình là tài cao, trí lớn, học thức hơn người để tôn vinh lên bậc tiên sinh, đúng là “con hát bố khen hay”. Thật là đáng buồn cười! đáng cười!.
    Trên đời này có mỗi mình Thức mới phát biểu “Nhân hoà tạo thiên thời” bởi Thức Không hiểu thế nào là Thiên Thời – Địa lợi – Nhân hoà cả. Nhân hoà chỉ là một yếu tố cần thôi nhưng chưa đủ, nhân hoà cũng chẳng thể tạo ra được thời cơ, được cơ hội nào cả nếu như nhận thức không đúng, không có cơ sở. Thiên thời cũng là một yếu tố cần nhưng chưa đủ và thiên thời cũng không phải do nhân hoà sinh ra mà thực chất là cái tồn tại như một tất yếu, nó chính là quy luật của sự vận động và phát triển, nó đòi hỏi người con người phải nhận thức được nó để hành động theo nó. Điều đó có nghĩa là người ta phải nhận thức được quy luật, nếu một người nhận thức được thì chưa đủ mà phải nhiều người, tất cả mọi người phải nhận thức được nó và hành động theo nó. Địa lợi được hiểu chính là nguồn lực, là khả năng để biến nhận thức thành hiện thực. Đó là cách hiểu nôm na và đơn giản nhất mà người ta vẫn hiểu. Thiên thời – địa lợi – Nhân hoà là ba mặt khác nhau hội tụ để biến ước mơ thành hiện thực. Sự mơ hồ về thực tiễn và cách hiểu sai lầm của Thức như vậy thì làm sao mà có thể chỉ ra được “cách để mỗi người giầu có” được. Thức và nhóm của Thức cần phải hiểu rằng Khủng hoảng không làm chuyển lòng người mà khủng hoảng thì chỉ làm người ta tăng thêm ý trí và nghị lực, sức mạnh và niềm tin để vượt qua. Cái đáy của khủng hoảngkhông phải là sự bi đát hoá con người mà chính là sự trỗi dậy mạnh mẽ và vươn đế một tương lai mới.
    Một mặt Trần Huỳnh Duy Thức hô hào khẩu hiệu “Tự do – dân chủ”, mặt khác Thức lại nghĩ rằng mình là vua, là thiên tử, lấy chế độ phong kiến ra để phân tích mà chẳng thể hiểu được là bản chất, quy luật, sự sình thành phát triển và diệt vong của chế độ phong kiến cũng như sự ra đời của nền cộng hoà và thể chế XHCN đối lập. Đúng là ngu ngốc hết chỗ nói!/

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn