Phan Châu Thành (Danlambao) - Chưa bao giờ tôi nghĩ mình là kẻ lưu vong. Tôi đang sống trên đất nước mình, nơi ông cha tôi đã sống. Thế mà nhìn kỹ lại, tôi thấy mình đúng là kẻ đang lưu vong trên chính quê hương yêu dấu của mình. Tại sao vậy?
Bởi vì, gần suốt cuộc đời trưởng thành tôi sống mà không muốn tham gia vào guồng máy chính trị xã hội hiện hữu. Bởi vì tôi hoàn toàn không đồng ý với cái thể chế cộng sản này, hoàn toàn không đồng ý với những gì họ đã và đang làm trên đất nước tôi, với dân tộc tôi. Tôi đã phải sống ở trong nó, nhưng tôi không thể thay đổi nó từ bên trong, mà nó có thể thay đổi tôi, sẽ nghiền nát tôi. Nó bắt tôi tham gia công cuộc tàn bạo phá hoại đất nước con người, dân tộc Việt của nó mà tôi không đồng ý.
Để khỏi bị thay đổi hay bị nghiền nát, tôi đã phải thoát ra khỏi nó. Và tôi đã và đang cố sống “ngoài cuộc” và “ngoài xã hội” đó (không biết có khái niệm đó hay có thể gọi như thế được không?) suốt hơn mấy chục năm qua với tư cách một người trưởng thành.
Thế nào là “cuộc sống ngoài cuộc”, “ngaoì xã hội” của tôi: là tôi từ chối vào đảng hay tham gia mọi hoạt động chính trị của chính quyền từ thời sinh viên, tôi từ chối và chưa bao giờ đi bầu cử, tôi không làm việc cho cơ quan nhà nước, tôi dậy các con không vào đội vào đoàn vào đảng CS dù chúng có bị phân biệt đối xử và bị áp lực từ nhà trường, bị không được thi đại học… Có thể nói: tôi tự lưu vong cuộc sống tinh thần mình của mình và gia đình vì tôi cho rằng đó là cách tốt nhất để chúng tôi có cuộc sống tinh thần trong sạch và tự do trong xã hội CS đang thoái hoá hiện nay trên đất nước này.
Tôi chợt nhận ra, nếu nghĩ thế, cha tôi cũng là kẻ suốt đời đã lưu vong, và con gái tôi hôm nay cũng đang lưu vong phiêu bạt xứ người…
Vậy chúng tôi là ai?
Cuộc lưu vong của cha tôi
Ông bà nội tôi là nông dân miền Tây Nam bộ nghèo và đông con nên cha tôi đã phải theo chị Hai mình phiêu bạt lên Sài gòn kiếm sống từ bé. Cha tôi giúp chị bằng nghề đánh giày, đến 14 tuổi thì được vào làm thợ học việc ở Bason… Trong thời gian đó ông nội tôi bị chết trong tù do đã tham gia cuộc Khởi nghĩa Nam kỳ năm 1940. Cha kể, ông nội bị bắt cùng với một cán bộ CS cấp trên và người này sau đó đã khai chính ông nội mới là cán bộ cấp trên… (điều này sau này bà nội tôi cũng nói vậy, tôi không kiểm chứng được).
Mười bảy tuổi cha trốn cô Hai tôi lên chiến khu Đồng tháp, gia nhập Tiểu đoàn 307, làm lính quân giới. Năm 1954 cha tôi tập kết ra Bắc làm công nhân cơ khí tại các nhà máy nhiệt điện ở miền Bắc, gặp và cưới mẹ chúng tôi, sau 75 đưa cả nhà tôi vào Nam…
Ông ngoại tôi là giám đốc một nhà máy lớn, một cán bộ cách mạng tiền khởi nghĩa ở miền Bắc, mến anh cán bộ miền Nam tập kết tài hoa, hiền lành mà cô đơn, nên gả con gái cho.
21 năm cha tôi sống trên đất Bắc, bây giờ tôi mới hiểu đó là cuộc sống bị lưu vong của ông. Suốt mười năm trước khi ra nước ngoài học (tử 7 đến 17 tuổi) tôi đã được sống rất gần cha, đã được chứng kiến nhiều thăng trầm của cha mà tôi khi đó chưa hiểu. Cha là người thợ cơ khí tài hoa hiếm có, có bàn tay vàng, “có thể sửa chữa mọi hư hỏng của máy móc”, cha luôn phải có mặt sau những trận bom xuống các nhà máy điện để phục hồi chúng vì cha tôi là một trong số ít người giỏi nhất…và cha tôi đã làm việc không quản ngày đêm. 21 năm đó sức lực tài năng của cha tôi đã bị vắt kiệt để lại cho ông bệnh tim bệnh lao nặng, nhưng người ta không trọng dụng cha tôi. Cha tôi bị coi là cán bộ “bất mãn” vì ông cực ghét tham nhũng, ông căm thù giả dối, ông khinh bỉ bọn cán bộ hủ hoá đạo đức giả, ông sống rất thẳng không biết thủ đoạn là gì…
Dù còn bé, tôi đã thấy cha mình đơn độc, thỉnh thoảng có mấy người bạn tâm giao thì họ cũng bị cô độc giống cha tôi. Tôi đã từng thấy cha mình nửa đêm tỉnh dậy và khóc một mình nhiều lần chỉ có tôi nghe và giả vờ đang ngủ... Tôi đã từng nghe cha cùng các bạn chửi cán bộ là “tụi nó độc ác, vô lương tâm, mất tính người…”. Tôi đã cười khi thấy cha vô cùng sợ cái rét miền Bắc mà không biết 21 năm đó cha còn có 21 mùa đông CS khác trong lòng dài và rét buốt hơn nhiều. Lớn lên, tôi không còn nghe cha tôi hát bài “Tiểu đoàn 307” nữa, mà cha tôi chỉ hát duy nhất bài “Con kênh xanh xanh”…
Sau 1975, trở lại Sài gòn với “tư thế người chiến thắng” mà tôi thấy cha mình luôn buồn rười rượi. Cha bỏ bao công sức đi bảo lãnh, đi cứu những người bạn bè, bà con “ở phía bên kia” khỏi sự trả thù tàn ác của các “đồng chí” của cha – những kẻ cha nguyền rủa. Cha tôi sớm ra đi sau một cơn đau tim gây nên bởi cuộc đấu tranh chống tham nhũng của ông chống những người đồng chí của mình. Hơn chục năm “sống trong chiến thắng” với cha tôi tiếp tục là chiến bại trong lòng. Cha tôi đã từ bỏ lý tưởng cộng sản ít lâu trước khi mất, cha tôi đã rất đau khổ vì đã góp phần làm đất nước mình đau khổ. Vậy là cha tôi suốt đời lưu vong, trên đât Bắc rồi lại trên chính đất Sài gòn nơi bà nội và cô Hai đã nuôi cha lớn…
Cuộc sống lưu vong trên chính quê hương mình của tôi
17 tuổi, tôi được chế độ cộng sản cho đi du học Đông Âu vì lý lịch tốt (cha ông cộng sản) và thành tích học tập tốt. Nhưng ở Đông Âu tôi đã nhanh chóng nhận ra bộ mặt thật thiếu tính người của các chế độ cộng sản, như cha tôi đã nhận ra trong 21 năm ông cùng các bạn tâm giao bị lưu vong trên miền Bắc.
Tôi từ chối vào đảng từ thời sinh viên đó. Sau hơn 10 năm du học nghiêm túc với vài bằng cấp đại học và sau đại học, tôi được nhận vào làm nhân viên đại sứ quán VN tại Đông Âu, nhưng tôi lại chọn trở về vì muốn được cống hiến cho đất nước đã cho tôi đi học (dù sao tôi cũng là “sản phẩm tốt” của mái trường XHCN!). Nhưng sau 10 năm tận tụy “cống hiến”, tôi nhận ra mình càng cố gắng làm việc nhiều và càng làm tốt bao nhiêu thì mình càng vô tình càng làm hại nước hại dân nhiều hơn. Ở cơ quan, người ta muốn tôi vào đảng, người ta muốn tôi vào “dây lợi ích” thì người ta sẽ cho tôi làm giám đốc, tổng giám đốc (vì tôi có đủ mọi điều kiện) và tôi “sẽ có mọi thứ”, mà tôi chỉ muốn là một giám đốc kỹ thuật đứng ngoài đảng… vì những thất vọng về đảng CS của cha tôi đã được tôi tự kiểm chứng là đúng.
“Một giám đốc kỹ thuật kiên quyết không vào đảng” như tôi trở thành cái gai của chế độ, dù tôi có làm việc tốt đến thế nào họ - cả một bộ máy tổ chức - cũng luôn cố tình hãm hại tôi. Cuối cùng, tôi thấy cách cống hiến cho dân nước tốt nhất và an toàn của một công dân là đừng tham gia vào bộ máy hại nước hại dân. Và đó là điều tôi đã lựa chọn: an toàn cho mình và vợ con, tôi bỏ nhà nước.
10 năm đầu làm cho nhà nước, tôi cô đơn và chỉ có công việc làm niềm vui. Gần 20 năm sau ra ngoài làm ăn và kiên quyết không dính vào bọn nhà nước với các dây tham nhũng của chúng, tôi càng tiếp tục cô đơn hơn và tất nhiên rất khó làm giàu. Nhưng tôi được tự do tinh thần và tư tuỏng, được giữ lương tâm trong sạch, tấm lòng thanh thản…Chúng tôi đã mất gần 20 năm để (hai kẻ trí thức) tay trắng làm lại tất cả trên thị trường tư nhân “tự do nửa với” này: nuôi hai con, lập và tập làm doanh nghiệp, giữ mình, dạy con, kinh doanh và sống theo ý mình cho là đúng là tốt…
Cảm giác xã hội chung của tôi những năm qua vẫn là cô đơn, sống bên ngoài xã hội, nhưng chúng tôi tự do và thanh thản và tất nhiên là rất hạnh phúc trong gia đình!
Cô đơn bởi vì tôi thậm chí không có bạn tâm giao mà chia sẻ như cha tôi. Với tôi đó là sự nguy hiểm. Tôi chỉ thấy bớt cô đơn khi mình lên mạng và tìm được nhiều người bạn ảo tâm đầu ý hợp. Tôi cũng buồn vui theo cuộc sống trên mạng của mình. Nhưng tôi tin ở trong nước, những người đang sống và “tự lưu vong chính trị” như tôi rất nhiều. Có khi họ là hàng xóm của tôi mà tôi không biết.
Thế đấy, ngoài đời thật, đúng là tôi có cuộc sống tự lưu vong chính trị hoàn toàn trên chính quê hương mình. Tôi cảm thấy mình đang đợi những người bạn tâm giao. Chúng tôi đã tự đến với nhau, trên mạng. Một ngày tới, chúng tôi sẽ gặp nhau trên quê hương.
Cuộc lưu vong giáo dục của con tôi
Cũng 17 tuổi, con gái tôi khoác balô du học Mỹ theo học bổng cháu tự thi được, không có sự hỗ trợ nào của cha mẹ. Trước đó cháu không hề nghĩ học xong sẽ ở lại. Thế mà, sau khi học MBA về nước cháu nhận ra quê hương thân yêu không phải môi trường sống phù hợp cho mình. Cháu không muốn tham gia vào bất cứ việc gì của chế độ CS này. Cháu chọn nước Mỹ để đi làm, để sống, để tiến thân. Rồi cháu lập gia đình và gia nhập quốc tịch bển. Thế là cháu sẽ lưu vong hoàn toàn?
Tôi không biết, có lẽ không hẳn thế. Dù sao, con gái tôi cũng đã được tự do lựa chọn nơi sống và cách sống của mình. Nhưng vô tình đó lại là một cuộc sống lưu vong, bắt đầu từ “lưu vong giáo dục” để không phải sống lưu vong trên chính quê hương mình như ông cha cháu. Nhưng tôi rất tin một ngày không xa cháu sẽ trở về lập nghiệp trên quê hương mình mà sẽ không phải sống “lưu vong” như tôi đang sống nữa.
Có một điều thú vị bất ngờ của cuộc sống, đó là người mà cháu chọn gắn kết cuộc đời lại là con trai một gia đình công chức VNCH cao cấp đã phải bỏ đất nước ra đi sau 1975 vì “chiến thắng” của ông nội ông ngoại cháu và các đồng chí của ông, giống như con gái TT Dũng lấy chồng Việt kiều vậy. Chỉ có điều chàng rể Việt kiều của tôi không giúp cha vợ và vợ xây dựng chế độ cộng sản để vơ vét mà thôi…
Và thử rút ra kết luận
Như thế, ba thế hệ chúng tôi đều đã phải hoặc tự chọn cuộc sống lưu vong theo cách nào đó.
21 năm lưu vong của cha tôi và các đồng chí mình là lưu vong CS, lưu vong “đỏ”, đã góp phần làm nên cuộc tan rã và ly tán của dân tộc trên một đất nước “thống nhất’. Cha tôi đã lưu vong vì nhìn nhận ra cái sai trái của con đường CS mình lỡ đã theo.
Cuộc sống tự lưu vong chính trị của tôi mấy chục năm qua là hậu quả trực tiếp từ thế hệ ông cha tôi: chúng tôi đã bị mất hướng đi và niềm tin, không tìm thấy chỗ đứng của mình trên chính quê hương mình và chấp nhận tự lưu vong “trắng” để không sai lầm tiếp như cha ông. Tôi nghĩ có rất nhiều người thế hệ tôi không chịu hợp tác với chế độ cộng sản như tôi và chấp nhận cưộc đời lưu vong trắng, dù cha anh chúng tôi đã ở bên nào cuộc chiến trước đó.
Cuộc lưu vong thế hệ thứ ba của con gái tôi với con con trai “những cựu kẻ thù” của cha tôi là để hàn gắn sai lầm và hậu quả của cuộc lưu vong “đỏ” thứ nhất. Đó có thể gọi là cuộc lưu vong màu xanh, lưu vong của hy vọng, sau “lưu vong giáo dục”. Rằng một ngày gần đây dân tộc ta sẽ lại hoà hợp lại để mọi con em mọi thế hệ Việt không còn phải sống lưu vong trên đất nước mình hay nơi xa xứ nữa.
Đó sẽ là cuộc hoà hợp dân tộc trong nền Dân chủ tự do, không cộng sản, tôi tin thế.
Sài gòn, ngày 14/2/2012.
Phan Châu Thành
Tags:
Featured

không phải một mình bạn lưu vong trên chính đất nước mình đâu,tôi chia xẽ với bạn,và chính tôi cũng là một kẽ lưu vong trên đất nước mình,và tôi biết chắc có rất nhiều thân phận lưu vong trên đất nước này lắm,cám ơn bạn đã nói thay lời dùm những kẻ lưu vong,nhưng thân phận chúng ta còn thoải mái hơn những anh hùng lưu vong trên đất nước bị đày ải trong lao tù vì không chấp nhận đời lưu vong.Kiếp lưu vong của những người Việt lưu vong trên đất nước mình sẽ mãi bị dày vò hay sao!
Trả lờiXóaChào Phan Châu Thành.Đọc bài viết của bạn đến hai lần rồi.Tôi cảm thông hoàn cảnh ra đời và lớn lên của bạn.Chúng ta mỗi người đều có hoàn cảnh khác nhau ,tuy nhiên,sớm nhận ra chân lý và sống đúng nghĩa "con người";thật không dễ.Cha của bạn,một người công chính,thì làm sao sống chung được với cộng sản.Nhưng tôi cũng rất khâm phục ông vì những gì ông đã làm(...).Theo tôi, bạn mới là kết quả vĩ đại nhất của ông.Bạn để lại trong tôi suy nghĩ :Dòng máu Việt Nam bất khuất nhưng hiền hòa,khổ đau nhưng can đảm...
Trả lờiXóaBạn ơi!Bạn không cô đơn đâu!Chúng tôi cần bạn,chúng tôi yêu quý bạn.
chắc anh Phan Châu Thành biết tại sao có những cuộc di cư lớn của những người Việt Nam? Hầu hết dân Bắc kỳ 54 chúng tôi là dân lưu vong đó anh.
Trả lờiXóaBởi:
XóaViệt Nam Cộng Hòa và Cộng sản VN:
Ai Tự Do Nhân Đạo? Ai Khát Máu Bạo Tàn?
ĐÂU LÀ SỰ THẬT?
Khi học xong, đọc hay nghe những dòng chữ như thế, thì chúng tôi nghĩ, chắc hẳn chế độ ở miền Nam dù với Diệm hay Thiệu thì cũng tàn ác kinh khủng lắm, thế nhưng tại sao lại suốt từ 1954 cho thời điểm ngày “Giải phóng” 30/4/1975 - 20 năm trời, không hề có hiện tượng người dân miền Nam từ bỏ, trốn khỏi miền Nam để xuống tầu đi vượt biên?
http://banmeonline.org/news-2218/4/Tin-quo%CC%81c-no%CC%A3i/Dang-Xuan-Khanh--Ai-Tu%CC%A3-Do-Nhan-Da%CC%A3o-Ai-Kha%CC%81t-Ma%CC%81u-Ba%CC%A3o-Ta%CC%80n.html
Cs giải phóng Miền Bắc 1954 - miền bắc bỏ mồ mả ,bỏ nhà cửa ruộng đất chạy lấy thân
Trả lờiXóaCS giải phóng Miền Năm 1975 - Miền nam còn bỏ gia đình , bỏ người chồng người cha đang trong tù cải tạo- bỏ người con gái trong cái ngục Vùng Kinh Tế mới
===> tư cách là giải phóng con người phải bỏ chạy ( Chạy Sản )
tôi cũng la kẻ lưu vong ngay trên quê hương yêu dấu cua minh
Trả lờiXóatừ dao ấy...1954
xin dược chào thương cảm đến mọi người đang sống trong nỗi niềm tâm trạng là kẻ lưu vong
mong một ngảy đất nước thay đổi . chúng ta sẹ nắm tay nhau , nhìn nhau rất rõ..
Anh PCT vòn có cơ hội để đi ra nước ngoài chứ như tôi đây đi đại học rồi bị băt đi lính ( QĐNDVN ). Càng về cuối đời càng thấy chế độ này thối nát đến không thể chấp nhận được . Mong chế độ nay sớm sụp đổ . ngày đó những người lính như chúng tôi sẽ bỏ ra cả tuần để ăn mừng cơ đấy
Trả lờiXóaNếu bạn Phan Châu Thành nghĩ mình đã chọn lựa đúng thì cũng chớ nên “băn khoăn” với từ ngữ nặng nề, lưu vong hay không lưu vong, và lưu vong ở đâu…
Trả lờiXóaHiện có rất nhiều người trong nước đã chọn cách sống “ngoài cuộc”, nói chính xác là không tham gia vào guồng máy chế độ. Họ biết đang phải sống ở một giai đoạn khó khăn, với nhiều ưu tư trăn trở cùng niềm tin ở tương lai.
Với người trong nước đó là một cách sống riêng để không tự hủy mình, rất cần thiết và đáng trân trọng.
Không sai:"Nhưng tôi tin ở trong nước, những người đang sống và “tự lưu vong chính trị” như tôi rất nhiều".
Trả lờiXóaChẳng hạn như tui, cũng vì chẳng thể chấp nhận và chịu nổi guồng máy đỏ của chế độ CSVN nên tuy có chút kiến thức mọn nhưng rồi tự thấy vui khi ra ngoài chạy xe ôm, bán cafe cóc kiếm sống qua ngày mà lòng thấy thanh thản vì không chấp nhận guồng máy cai trị này.
Cháu cũng lưu vong bac Thành ơi, vi o quê mien trung dau co viec de lam dau, phai vao Sai Gon kiem song qua ngay bac ah
Trả lờiXóaTui cũng lưu vong. Cả trong công việc, trong tinh thần.
Trả lờiXóaCác bác viết ra thế không thấy mình hèn hạ sao, cái thiêng liêng nhất của con người là tổ quốc mà các bác để cướp mất thế còn gì là người.
Trả lờiXóaXin lỗi vì đã quá lời, cũng chỉ vì các bác là trí thức mà tệ thế thì làm sao người dân đen có cơ hội ngửng đầu với thiên hạ.
Dựa vào pháp luật thì các bác mang tội đồng loã, vì thấy biết tội phạm mà không tố giác.
Thôi chắc em không dám nói thêm nhiều làm mấy bác thêm khổ tâm, chỉ cầu mong sao trong cuộc đấu tranh đòi tự do dân chủ cho đất nước, các bác sẽ không là người đứng ngoài cuộc.
Chào bạn ck ! Tôi đã đọc bài góp ý của bạn trong bài viết của bác Ha Sĩ Phu , viết về bác Lê Hiền Đức , tôi viết vài dòng trả lời cho bạn nhưng rồi xóa vì nghĩ không cần thiết. Nhưng đọc thêm bài góp ý này tôi muốn góp vài ý với bạn.
XóaNếu bác LHD và bác HSP công khai lên án HCM là tội đồ dân tộc thì chắc chắn bị hại ngay, vậy thì bạn có thể giúp dân oan làm đơn khiếu kiện được chăng?HCM đã có quá nhiều người lên án rồi, thêm 1 lời lên án nữa có cần thiết lắm không?
Ở bài này bạn cho mọi người hèn hạ vì để cs cướp mất nước, vậy bạn là người nước nào mà tránh khỏi cái hèn hạ đó hay vậy?!!!
Bạn có thể là người không hèn hạ vậy thì TẠI SAO KHÔNG GHI TÊN THẬT CỦA MÌNH.Trong khi tác giả các bài viết DÁM GHI TÊN THẬT.
Bạn cầu mong mọi người sẽ không là người đứng ngoài cuộc. Vậy bạn đang ĐỨNG TRONG CUỘC PHẢI KHÔNG ? Phục bạn sát đất rồi.
Bác Lục Bình chấp nhất làm gì. Đâu phải ai cũng có khả năng viết lách như bác HSP. Nhất là người miền Nam tính tình bộc trực không khéo léo như người miền Bắc. Khi đọc những còm Bác nên để ý đến cái tâm của người Viết thế là đủ rồi. Nếu để ý đến cách viết của họ thì đôi khi cũng oan cho họ. Như cháu đây ở xa quê hương đã lâu ngày, mỗi khi viết tiếng Việt rất khó khăn. Tìm không ra từ để diễn tả nên khi viết nó lũng cũng và không ý tứ. Cháu góp ý để Bác thông cảm.
XóaCám ơn bác Lục Bình chỉ giáo nha, thật lòng đó. Vì cả lũ trong đó có cả mình đều nhục, nhưng cái nhục đó nếu được hiểu sâu hơn thì nó là bản tố cáo chế độ độc tài cộng sản, em với bác đang trong cuộc rồi, bác nói em nói thì đâu có ngoài cuộc, bác Phan châu Thành đáng mến, ai cũng vỗ tay thì riêng em vỗ mông cho nó thêm đau thôi ấy mà.
XóaCòn tên thật hay không em khuyên bác, nó không quan trọng đâu vì tất cả chúng đang ở trong không gian ảo, em có cho tên thật thì bác cũng chẳng nên tin.
ban ck ơi! ai mà dám chỉ giáo, nói như bác Nguoi qua duong thì tôi và ck cũng cùng một giuộc (tiếng miền Trung là cùng 1 nhóm)mà thôi, chỉ có điều tôi không hiểu ý cách viết khích tướng của bạn mà thôi.
XóaCảm ơn bác Nguoi qua duong
Trong cuộc chiến ảo, khích tướng chỉ là chiêu thường tình vì bọn CA mạng chúng nó còn xảo quyệt hơn nhiều, nếu bác là người ngay vẫn phải đề phòng. Biết người biết ta, đỡ phải hy sinh, bớt tốn đạn. Chúc các bác vui vẻ.
XóaTôi nghĩ bản thân anh PCT hiện tại chỉ là lưu vong cấp độ 1 (nhưng CHƯA ĐẦY ĐỦ) thôi: anh có "lý lịch" tốt, được đi LX học và có cơ hội thăng tiến trong guồng máy cộng sản nhưng may mắn là anh đã nhận ra được sự xấu xa của chế độ cộng sản. Anh tránh xa các hoạt động chính trị-xã hội của chế độ: ko làm cho nhà nước, ko đi bầu cử, cấm con cái tham gia đoàn hội tncs,... những việc làm này rất tốt nhưng chưa đủ; vì anh có thành lập doanh nghiệp tư nhân riêng tức là có đăng ký kinh doanh với chế độ cs, đóng thuế nhiều (THỎA HIỆP) cho bọn chúng để bọn chúng dùng tiền đó nuôi lũ công an để bảo vệ sự tồn tại của chế độ. Tôi nghĩ anh chống cộng sản chưa triệt để, không biết có phải vì vô tình hay sao mà anh lại thỏa hiệp với cs.
Trả lờiXóaTôi định nghĩa lại các cấp độ sống lưu vong (ngay tại quê hương VN), bà con tham khảo chơi:
Lưu vong cấp độ 1: có ý thức chính trị rõ ràng là ko chấp nhận sự cai trị của cộng sản, ko tham gia vào guồng máy chính trị-xã hội của cộng sản ở mức độ tương đối (như anh PCT ở trên), có làm CMND, có nhà (hoặc ko), có một hoặc nhiều bằng cấp từ cấp độ tiểu học cho đến tiến sĩ do nền giáo dục cộng sản cấp, tham gia hoạt động kinh tế tư nhân với vai trò là người làm công ăn lương, thu nhập chỉ đủ sống và tích lũy chút đỉnh vì ko muốn bon chen gian dối như những kẻ khác đang sống thỏa hiệp với chế độ. Những người này nói chung vô tình (hoặc bất đắc dĩ) có đóng thuế nuôi chế độ cộng sản dàn áp dân lành.
Lưu vong cấp độ 2: có ý thức chính trị rõ ràng là ko chấp nhận sự cai trị của cộng sản, ko tham gia vào guồng máy chính trị-xã hội của cộng sản ở mức độ tương đối (như anh PCT ở trên), ở nhà thuê (hoặc có thể có nhà), có làm CMND do cs cấp, học ít (cao nhất là tốt nghiệp THPT), kiếm sống bằng các công việc tay chân, buôn bán nhỏ ở thành thị hay làm nông qui mô nhỏ ở nông thôn. Những người này nói chung ít hoặc ko đóng thuế nuôi chế độ cộng sản.
Lưu vong cấp độ 3: là những người sống bên bề xã hội cộng sản,có ý thức chính trị rõ ràng là ko chấp nhận sự cai trị của cộng sản,
ko làm CMND do cs cấp, ko nhà, sống lang thang ko nơi cố định (vì ko có CMND nên khó thuê phòng được), làm các công việc chân tay để kiếm sống.
Ps: ở đây tôi chỉ đề cập những người ghét cộng sản sống âm thầm lặng lẽ trong xã hội cộng sản, ko đề cập đến người đấu tranh công khai, đang ở tù hoặc bị sách nhiễu cũng như bè lũ cơ hội sống thỏa hiệp với cộng sản để làm giàu.
Tôi là con của lính VNCH. Sau 1975, Cha tôi bị đi học tập cải tạo, còn tôi thì không có con đường để ngóc đầu lên nôi. Cho nên tôi không những là người sống lưu vong ngay trên quê hương mình mà tôi còn có cảm giác là quê hương tôi đã phản bội lại tôi, đã giết tôi chết lần mòn trong đau khổ.
XóaChúng ta có cần phải phân biệt nạn nhân của chê độ bạo tàn CSVN? Tôi nghĩ bạn đang rơi vào sai lầm của đàng cướp Mafia CSVN là "phân biệt giai cấp"?
XóaTại sao chúng ta không đoàn kết tìm cách giành lại căn nhà của minh để tự chúng ta làm chủ vận mệnh của chính chúng ta?
Phân biệt giai cấp là sao ? Tôi chỉ phân loại mức độ sống lưu vong của từng cá nhân trong xã hội cộng sản, dựa trên mức độ cách ly của họ với chế độ cộng sản, ai cách ly càng cao thì sẽ có lợi cho phe tranh đấu tự do , có gì sai chăng ???
XóaChỉ là một bài comment đóng góp ý kiến cho công cuộc lật đổ cộng sản giành lại tự do VN, tôi ko có ý chia rẻ đâu, NGOẠI TRỪ NHỮNG KẺ CƠ HỘI KHI ĐỌC SẼ THẤY NHỘT NHỘT XẤU HỔ ^^
kính.
Thêm nữa, sự phân biệt giữa lưu vong cấp độ 1 (LVCD1) và cấp độ 2 là ở vấn đề "mức độ đóng góp cho chế độ cộng sản".
Trả lờiXóa+ LVCD1 đi làm các công việc có trình độ đại học trở lên có thu nhập khá kha nên bất đắc dĩ phải đóng thuế nuôi chế độ, đồng thời họ cũng góp phần làm cho GDP nền kinh tế của cộng sản phát triển, thành quả này được cộng sản mang đi rêu rao với quốc tế đề xin tiền. CS lợi dụng đc nhiều ở tầng lớp này.
+ LVCD2: làm các công việc chân tay, thu nhập thấp, ít hoăc ko đóng thuế cho cs, hoạt động kinh tế chủ yếu là kinh tế ngầm nên ko có thống kê vào tăng trưởng GDP. CS ko lợi dụng đc nhiều ở tầng lớp này.
Nhìn chung LVCD2 có vai trò to lớn trong công cuộc giành lại tự do cho nhân dân VN, đó là họ làm kiềm hãm sự phát triển của nền kinh tế csvn, do đó cs ko có cơ hội rêu rao thành tựu để xin tiền quốc tế nữa.
như là mưa rơi chảy trên sông như bước chân đi như từng hơi thở
Trả lờiXóata đến điạ cầu làm nơi ở
nơi biển chạy lên nuí đứng đơị chờ
nơi tình nở nuôi đồng bào trăm họ
những bước ban đầu đã giưả hợp tan
Cũng trời đất đấy cũng hít thở
Trả lờiXóacũng ăn ở lại là lưu vong
có khác chi kẻ hờn vong quốc
đau như người sống kiếp tha hương .
Tôi đọc bài của anh và tự nghĩ sao mà trên đất nước của chúng ta còn quá nhiều trớ trêu, bất hạnh. Tôi cũng tin rằng ngay hàng xóm nhà tôi biết đâu cũng có người đang nghĩ như mình nhưng họ còn ngại, còn sợ vì còn vợ con người ta nữa. Tôi khác với anh là tôi tìm được rất nhiều người để sẻ chia tâm sự để mình không bị lưu vong trên chính quê mình
Trả lờiXóađúng quá mời các bạn vào youtube,xem phim tài liệu câu chuyện xo viet để xem cái nôi cộng sản,các chỉ cần đánh(câu chuyện xô viết)rồi suy ngẫm,
Trả lờiXóathe Soviet story
XóaAi trong chúng ta người Việt Nam đang sống trên chính quê hương đất nước mình mà thấy rỏ sự bạo tàn của cọng sản, đều đang sống lưu vong trên chính quê hương của mình. Họ tự sắp xếp đời sống cho mình và gia đình mà không cần biết đến bọn bạo quyền cọng sản. Có những người dân không hề biết tên tuổi những lảnh đạn đất nước là ai. Có những người họ không bao giờ muốn dính lếu đến công việc của tà quyền cọng sản để tâm hồn được thanh thản.
Trả lờiXóaCảm ơn anh Châu Thành rất nhiều. Đọc những dòng chữ tâm sự của anh tôi tự cảm thấy ấm lòng, rằng không phải chỉ có mình lưu vong trên đất nước, quê hương mình, chắc còn nhiều, nhiều người nữa như anh và tôi. Hoàn cảnh của anh cùng gần giống như tôi, ngay từ năm thứ nhất đại học, tôi phải sớm bỏ bút cầm súng đi "giải phóng quê hương " , bởi tôi cũng là con nhà nòi cộng sản từ miền nam tập kết ra bắc. Sau giải phóng 1975, phải thêm 5 năm nữa tôi mới trở lại mái trường xưa( thành chú học). Vậy là sau gần 10 năm trong quân ngũ tôi bắt đầu tiếp xúc và lăn lộn trong cuộc sống Dân sự. Từ đó đến nay, ở cái tuổi lục tuần, đã bao đêm tôi trằn trọc, cô độc ngay trong gia đình mình. Ở nơi làm việc, liên hoan, đại hội .. tôi vẫn cảm thấy mình cô độc, khó hòa mình thực sự vào cái không khí vui mừng không thật ấy. Nói rộng ra là cô độc, lẻ loi ngay trong lòng xã hội, chế độ chính trị giả dối, bất nhân, bất nghĩa, độc ác và nham hiểm , vô đạo đức còn hơn chế độ quân chủ vua chúa ngày xưa .
Trả lờiXóaTôi cũng đang tự lưu vong mình trên chính đất nước mình như anh
Trả lờiXóaTôi cũng đang lưu vong trên chính quê hương mình vì cái tội không phải là đảng viên do không chịu gia nhập bày đàn của chúng vì vậy tôi không bao giờ được khen thưởng trong cơ quan cả mặc dù làm tốt công việc đến đâu thì bầy đàn chúng nó cũng tìm ra một lý do nào đó để loại tôi ra và nhét một thằng cộng sản vào,thằng bạn tôi bất bình tôi cười bảo nó kẻ sĩ như mình làm việc là lương tâm,là tình yêu nghề nghiệp chứ đâu phải làm việc để cho một lũ bày đàn nó khen làm mất giá trị của mình quá vì khen thưởng trong cơ quan nhà nước bây giờ nó giống kiểu con khỉ nó kéo đuôi mình ra trước xong ngồi khen đuôi mình đẹp ấy mà ,nghe xong nó cười bảo tôi rằng mày đúng là thằng đang lưu vong trên chính quê hương mình thật vì ở cơ qan này xung quanh mày chỉ mỗi mày là người còn lại toàn là lũ khỉ đỏ đít cả.
Trả lờiXóaAnh PCT có thành lập doanh nghiệp tư nhân để kinh doanh, nghĩa là anh phải đóng thuế khá nhiều cho chế độ rồi. Thuế này chúng dùng trả tiền nuôi đám công an để quản lý xã hội, một phần chúng tham nhũng chia nhau xài. Tôi nghĩ anh chỉ cô lập bản thân và gia đình khỏi mớ dây leo nhơ nhớp của chế độ này ở mức độ tinh thần nào đó thôi, còn mối quan hệ tiền-quyền anh có khá liên quan mật thiết với chế độ, dù anh không làm việc cho chế độ. Ko biết anh vô tình hay bất đắc dĩ phải làm như vậy ?
Trả lờiXóaMuốn lật đổ chế độ cộng sản ở VN, tôi nghĩ người VN chỉ cần làm 1 điều duy nhất: KHÔNG / BỚT THAM LAM. Các bác muốn giàu có thì tôi nghĩ các bác cứ đi xứ sở khác mà làm giàu, nếu không công cuộc đấu tranh giành tự do ở VN sẽ rất khó khăn, chúng tôi muốn hại/đánh sập kinh tế CSVN để CS không có cơ hội rêu rao thành quả để xin tiền quốc tế nữa; đằng này các bác lại mớm sữa nuôi quỷ dữ. Các bác giàu có, còn đa số dân đen VN nghèo khổ không có phúc lợi-an sinh xã hội, các bác có sống vui vẻ gi không ? Nếu không đi xứ sở khác được, tôi nghĩ chúng ta chỉ nên làm đủ ăn thôi, không nên làm ăn lớn để có lợi cho Việt+. Muốn lật đổ V+, phải đánh vào miếng ăn của chúng: Kinh Tế.
Một đảng CSVN độc tài đảng trị, với hơn ba triệu đảng viên, còn lại là những người dân đa phần là nghèo và đói khổ!!!
XóaCả một đất nước trong đó người dân sống đời buồn bã vất vả, sống như những kẻ thừa đối với nhà nước bạo quyền, người dân bị đối xử tho bạo, ruồng bỏ!!
Tôi thấy thèm cái thời TT Ngô Đình diệm coi dân như người ruột thịt, đùm bọc người bắc di cư, thương dân miền nam hết lòng!
Thời đó không còn người lãnh đạo tốt không còn!
Số dân VN chưa đến hồi được hưởng hạnh phúc!
Muốn có hạnh phúc chúng ta cũng phải mất nhiều công sức để đánh bại chế độ CSVN;
Một tin mừng cho cuộc vận động cho Việt Khang. TT Obama cần 25000 chữ ký, mà còn hai tuần nữa mới hết hạn gửi chữ ký CĐNV hải ngoại đã gửi được 60000 chữ ký!
TT Obama sẽ gặp 100 người đại biểu VN đến tòa Bạch Ốc để tố cáo bạo quyền VC và xin can thiệp cho nhạc sỹ yêu nước VK và các nhà đấu tranh dân chủ đang bị giam trong tù. Hy vọng sẽ có kết quả tốt đẹp!
Cố lên bà con ơi! Ngày vui sắp đến chăng?