Trấn áp người dân chỉ chứng tỏ là chính quyền đang rất yếu và sợ dân


Thụy My (RFI) - Theo ông Lê Hiếu Đằng, thì việc trấn áp chỉ chứng tỏ rằng chính quyền đang rất yếu và rất sợ dân, ông đề nghị chính phủ cần đối thoại công khai, minh bạch trước dân. Lòng dân không an sẽ gây mất ổn định xã hội, hơn nữa Việt Nam đang cần tranh thủ sự ủng hộ của quốc tế trước sự chèn ép của Trung Quốc tại Biển Đông.

Sự kiện chính quyền huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên huy động một lực lượng công an hùng hậu để cưỡng chế đất đai của nông dân cho dự án Ecopark hôm 24/04/2012 cho đến nay vẫn còn gây chấn động dư luận.

RFI đã trao đổi với luật gia Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh.

RFI: Kính chào ông Lê Hiếu Đằng. Thưa ông, theo dõi những sự kiện ở Văn Giang vừa qua, ông có nhận xét như thế nào ?

Ông Lê Hiếu Đằng: Sau vụ Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, Hải Phòng rồi thì bản thân tôi cũng như nhiều người khác nghĩ là chính phủ sẽ từ đó rút ra bài học kinh nghiệm để có cách xử sự khôn khéo hơn và hợp lòng dân hơn, đối với những vụ giải tỏa đền bù đang diễn ra trên các miền đất nước Việt Nam.

Ngay ở một số tỉnh miền nam thì giải tỏa đền bù cũng là một vấn đề rất bức xúc của nông dân. Mà tôi cho nguyên nhân chính là việc Hiến pháp quy định quyền sở hữu đất đai là sở hữu toàn dân, sở hữu nhà nước là không hợp lý. Vì vậy cần phải công nhận quyền sở hữu ruộng đất của người dân, nhất là trong sửa đổi Hiến pháp thời gian tới. Bởi vì đây là lỗ hổng pháp lý hết sức lớn, để các cấp chính quyền có thể tùy tiện giải tỏa lấy đất của dân.

Nhưng chúng tôi không ngờ sau vụ Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, Hải Phòng lại xảy ra vụ Văn Giang ở Hưng Yên, trên quy mô hết sức lớn. Bởi vì chính phủ đã huy động một lực lượng mà báo chí gọi là «lề phải» của nhà nước cũng phải thừa nhận là cả một ngàn quân, kể cả công an của Bộ Công an phối hợp với tỉnh, huyện để mà gần như là đi dẹp loạn. Và chúng tôi cũng xem các video clip thì khói bay mù mịt, tiếng nổ rồi tiếng khóc của người dân, rồi hình ảnh đạn khói để giải tán người dân…

Có thể nói cái hình ảnh này gây một chấn động rất lớn. Bởi vì các vị lãnh đạo chúng ta thường nói đây là nhà nước của dân, do dân, vì dân, nhưng mà lại đi dùng những biện pháp trấn áp, đàn áp mạnh tay những người dân tay không.

Tôi đặt trường hợp nếu đó là vợ con, gia đình của các vị lãnh đạo đó đã từng đổ máu, đổ mồ hôi để có miếng đất đó, ngày nay bị người ta đến cướp, hoặc là dưới danh nghĩa giải tỏa đền bù bằng một cái giá rẻ mạt, thì các vị đó sẽ hành xử như thế nào?

Ví dụ ở chỗ Văn Giang thì dự án Ecopark là dự án kinh tế du lịch hết sức lớn, nhưng đền bù theo báo chí nói giá chính thức là 135.000 đồng/m2 đất. Và nếu người dân nào đi sớm thì chủ đầu tư thưởng thêm 35.000 đồng nữa. Có nghĩa là tất cả cộng hai khoản lại là 170.000 đồng/m2. Nhưng khi làm xong khu này thì bán ra với giá rất là cao, chênh lệch giá rất lớn.

Lẽ ra nhà nước với tư cách nhà nước của dân, do dân thì chỉ làm trung gian thôi. Bởi đây là dự án kinh tế, do đó thuận mua vừa bán. Phải để cho chủ đầu tư thương lượng trực tiếp với người dân, trên cơ sở tính đúng tính đủ và có lãi, thì phải chấp nhận một cái giá theo giá thị trường và hợp lý, người dân chấp nhận được. Bởi vì khi mà giải tỏa đền bù, ngoài giá trị đất đai ra, thì cái thiệt hại vô hình là nơi sinh hoạt, làm ăn, rồi vấn đề học hành của con cái… rất lớn, nhưng mà đền bù với cái giá rẻ mạt như vậy thì làm sao người dân không phẫn nộ.

RFI: Thưa ông, như vậy ông cho là chính quyền nên đứng ngoài, chứ không nên huy động lực lượng an ninh để cưỡng chế người dân phải giao đất cho nhà đầu tư ?

Lẽ ra đứng trước phản ứng của người dân thì chính phủ phải cho người xuống tìm hiểu xem nguyện vọng của dân như thế nào, và quyết định của Thủ tướng như vậy đã hợp lý chưa, để có thể thay đổi. Chứ không phải lại đi xua hàng ngàn quân như vậy để đàn áp người dân. Tôi cho rằng đây là biện pháp hết sức tàn nhẫn và vô nhân đạo. Và nó nói lên rằng không phải chính quyền của dân do dân, mà ngược lại đây là chính quyền đi đàn áp dân. Để làm gì ? Vì sao lại làm những việc như vậy ?

Một trong những nguyên nhân mà ai cũng có thể nói được : phía sau hành động này là áp lực của các tập đoàn lợi ích. Chứ nhà nước mà vô tư, khách quan, thì không thể hành động như vậy được. Chỉ có là vì lợi ích của cá nhân nào đó, hoặc của một nhóm nào đó, thấy đây là một dự án đem lại món lời hết sức béo bở, nên bất chấp dư luận để cương quyết thu hồi cho được. Đó là một vấn đề khuất tất, rất là mờ ám mà người dân có quyền đặt câu hỏi. Đây là câu hỏi mà chính quyền trung ương phải trả lời cho dân rõ.

Mấy ngày nay chúng tôi ở Thành phố Hồ Chí Minh, khi gặp bạn bè, tiếp xúc với người dân thì ai cũng phẫn nộ về việc đó… Ngoài ra ở một xã ngoại ô Hà Nội, cả ngàn người dân đến bao vây trụ sở ủy ban nhân dân xã, đòi cán bộ xã phải trả lại đất vì đã thu hồi đất với giá rẻ mạt, và tham nhũng. Cũng như ở Bình Định, dân người ta đã chặn quốc lộ 1, đề nghị phải bảo vệ rừng phòng hộ, làm tắc nghẽn giao thông trong mấy tiếng đồng hồ liền.

Có thể nói là hàng loạt phản ứng của người dân trước những việc làm sai trái, hoàn toàn ngược lại với lợi ích của người dân, của chính quyền như vậy, thì chúng ta có quyền đặt câu hỏi vì sao. Tôi đề nghị chính phủ cần phải có đối thoại công khai minh bạch trước dân về vấn đề này.

Thậm chí đối với một số nhân sĩ trí thức đã có ý kiến, hay là các nhà báo đã đặt vấn đề, thì có dám đối thoại giải thích hay không? Hay là giữ một thái độ im lặng. Một sự im lặng mà trước đây Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh nói rằng rất là đáng sợ. Cứ im lặng, làm càn bừa bất chấp dư luận, trong khi dư luận sôi sục lên án những việc đó.

Thì tôi cho đó là cái nguy cơ bất ổn định chính trị, chứ không ở đâu hết. Cũng không phải là diễn biến hòa bình hay kẻ thù, kẻ xấu nào. Mà có hai nguy cơ lớn là kẻ thù phương Bắc, tức là bọn bành trướng Bắc Kinh. Và nguy cơ nội xâm tức là bọn tham nhũng, cái bọn vì lợi ích của tập đoàn, lợi ích nhóm mà làm những hành động hết sức có hại cho dân, làm dân bất bình. Đó là những nguy cơ bùng nổ bất ổn định chính trị.

Mà tôi thấy là sau vụ Đoàn Văn Vươn thì hàng loạt nông dân kéo về Hà Nội phản đối, tập trung tại 46 Tràng Thi là trụ sở của Ủy ban trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Thì đảng và nhà nước Việt Nam phải suy nghĩ chứ. Và phải chấm dứt ngay những hành động đàn áp dân như vậy.

RFI: Thưa ông, có lẽ tâm lý bất bình trong dân chúng không chỉ ở những vụ cưỡng chế đất mà còn ở những hình thức thiếu dân chủ khác ?

Ngoài ra tôi thấy là trên một mặt trận khác, ngoài việc đối với nông dân như vậy, thì đối với nhân sĩ trí thức, nhà nước cũng có những việc làm hết sức độc đoán. Ví dụ như đã chỉ thị cho tờ Sài Gòn Tiếp Thị - dường như không có văn bản, chỉ nói miệng thôi – là bỏ mục nói về triết học của anh Bùi Văn Nam Sơn vào số thứ Tư hàng tuần. Hay là trong chương trình Hội sách thành phố có giao lưu giữa một số tác giả với người đọc thì cũng phải bỏ. Hoặc cấm đoán chỗ cà phê của anh Dương Thụ, quán AMY của anh Cao Lập, không cho những sinh hoạt văn hóa văn nghệ trong đó.

Những việc làm đó chứng tỏ điều gì? Không phải chứng tỏ là chính quyền mạnh, mà là chính quyền hiện nay đang rất yếu và sợ dân. Sợ từ nông dân, công nhân cho đến nhân sĩ trí thức và văn nghệ sĩ. Như vậy chính quyền đó là chính quyền gì?

Với xu thế tiến bộ hiện nay, ví dụ ở Miến Điện hiện nay thay đổi rất đáng mừng, tại sao Việt Nam không thấy đó là một bài học? Báo chí Việt Nam tôi thấy buồn cười là nêu trường hợp Miến Điện rất là phấn khởi, nhưng không thấy rằng đất nước Việt Nam thì một cái cảnh hoàn toàn ngược lại với Miến Điện. Đó là đi ngược lại trào lưu tiến bộ của xã hội, đi ngược lại những cam kết khi Việt Nam gia nhập WTO hay những định chế quốc tế khác. Đứng về mặt đối nội hay đối ngoại đều là không có lợi, vừa mất lòng dân ở trong nước, vừa mất sự ủng hộ của quốc tế.

Hiện nay chúng ta cần có sự ủng hộ của quốc tế trong việc đấu tranh với Trung Quốc về vấn đề Biển Đông. Vì vậy cần phải hòa mình vào trong dòng chảy hiện nay về tiến bộ xã hội, về môi trường, và nhất là về những quyền tự do dân chủ của người dân, chứ không thể nào đi ngược lại xu thế này.

Và nói theo kiểu một người lãnh đạo là bạn khuyên ta không được Âu hóa. Bạn nào? Nó ngược đãi ngư dân mình hàng ngày hàng giờ. Với lời nói như vậy thì chúng ta thấy không còn tự trọng dân tộc nữa, với cách hành xử như vậy thì chính quyền sẽ ngày càng mất lòng dân. Và đó là nguy cơ mất ổn định chính trị chứ không phải ở đâu cả. Tự bản thân các vị gây khó cho các vị, gây nên nguy cơ mất lòng dân ngày càng nghiêm trọng.

RFI: Có lẽ lòng dân cũng không yên trước những bất công xã hội?

Gần đây dư luận cũng rất bất bình trước hiện tượng con cái một số vị lãnh đạo, tài năng thì chưa thấy thi thố gì, nhưng do là con các vị lãnh đạo cao cấp trong chính phủ, trong đảng nên được cất nhắc lên những vị trí cao trong chính quyền. Ví dụ từ một phó giám đốc của một trường, chưa kinh qua công tác chính quyền một ngày nào, nhưng bây giờ lên làm Thứ trưởng. Hay có vị có cô con gái bây giờ thâu tóm mọi ngân hàng vào tay mình. Có vị con gái mình mới có 24 tuổi thôi mà cho làm chủ tịch hội đồng quản trị một đơn vị kinh tế lớn. Đó là những điều mà các vị lãnh đạo cần phải thận trọng.

Ở Việt Nam định chế chính trị không tạo công bằng cho tất cả những thanh niên, những người có tài, những nhân tài của đẩt nước có thể có những cương vị trong bộ máy chính quyền, mà thường thường dựa vào lý lịch, vào «con ông cháu cha». Một đề nghị mà ngay từ thời Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã có đưa ra là vấn đề thi các chức danh, cho đến nay vẫn chưa làm.

Con đường tiến thân của thanh niên ở Việt Nam hiện nay là gì? Hoặc là anh về phường. Có một số thanh niên thi rớt đại học, về phường công tác rồi được kết nạp đảng, lên làm bí thư phường rồi lên quận, lên thành phố. Hiện nay các lãnh đạo của thành phố đại khái là đi theo con đường này. Hoặc là con đường – như bên Trung Quốc thường nói – là «thái tử phái», tức là con ông cháu cha.

Như vậy là không công bằng. Những thanh niên có tài, nếu không vào đảng, không phải là con ông cháu cha, thì tương lai của họ như thế nào?

Chính vì vậy mà chính quyền chúng ta sẽ dần dần đưa những kẻ cơ hội vào trong chính quyền. Và như vậy, đâu có phục vụ lý tưởng vì lợi ích của người dân. Và nói như chủ tịch Hồ Chí Minh, đâu phải là công bộc dân? Mà khi họ vào chính quyền, là với ý đồ bằng cương vị đó sẽ làm giàu. Do đó mà ngay Quốc hội, trong những phiên họp trước cũng cảnh báo vấn đề mua quan bán tước rất dữ.

Hiện tượng đưa con cái mình vào những vị trí rất cao mà không trên cơ sở năng lực gì cả, cũng là một cái nguy cơ rất lớn: Mất nước! Như chúng ta thấy ở Trung Quốc, vụ Bạc Hy Lai - con của Bạc Nhất Ba – cũng đang làm chấn động xã hội Trung Quốc. Ở Việt Nam, nếu cứ không tạo điều kiện công bằng cho tất cả mọi người có thể tiến thân, thì có thể xảy ra những vụ Bạc Hy Lai ở Việt Nam.

Cộng với các bất bình trong dân qua những vụ biểu tình của nông dân, đình công của công nhân, bất bình của nhân sĩ trí thức trước sự ngăn cấm sinh hoạt, phát biểu một cách có trách nhiệm trên những diễn đàn công khai, trên các phương tiện công khai… Tất cả những bất bình đó sẽ gây mất ổn định chính trị lớn.

Ngay cả báo chí hiện nay, ví dụ đối với vụ Văn Giang một số tờ báo có nêu, nhưng bây giờ duy nhất chỉ có báo Người Cao Tuổi nhận định rằng đó là việc làm trái luật. Còn các báo khác ngay cả đưa tin một cách khách quan cũng không dám. Ví dụ báo Sài Gòn Tiếp Thị đưa tin là huy động một ngàn công an thì cũng bị gỡ xuống rồi.

Tất cả những cái đó đi ngược lại quyền dân chủ tự do của người dân. Nói như chủ tịch Hồ Chí Minh, nếu một đất nước độc lập nhưng dân không có cơm ăn áo mặc, không có dân chủ tự do, thì cái độc lập đó cũng chẳng nghĩa lý gì.

RFI : Có vẻ tình hình này là bế tắc, khi chính quyền dùng lực lượng mạnh như vậy để cưỡng chế mà báo chí không lên tiếng nữa, Mặt trận Tổ quốc, Quốc hội cũng không…

Tôi nghĩ không phải bế tắc đâu, mà việc làm đó sẽ tạo nguy cơ làm cho người dân càng bất bình hơn nữa. Ví dụ trong vụ Văn Giang thì một số địa phương khác cũng đổ về ủng hộ, hay ở Hà Nội, nông dân Hà Nội ngày càng tập trung đông hơn nữa. Cái hình ảnh làm tôi rất cảm động là bà Hiền Đức, một người già cả như vậy đến ủng hộ nông dân ở Văn Giang, và bà phát biểu những câu rất cảm động.

Thì tôi nghĩ trong các tầng lớp khác của Việt Nam dần dần rồi cũng có những việc làm ủng hộ. Riêng tôi, ở Thành phố Hồ Chí Minh thì anh em cũng bàn bạc với nhau, làm sao mình cũng phải có động thái gì. Bởi vì nói thật, bản thân tôi thấy rất là xấu hổ, rất là nhục nhã, nếu mình không làm gì để ủng hộ người dân đang phải đấu tranh trong một tương quan lực lượng như vậy, không có một tấc sắt, không một phương tiện gì trong tay, trước lực lượng đàn áp rất đông đảo.

Trước đây số anh em sinh viên học sinh chúng tôi chống Mỹ rất là rõ ràng. Nhưng nay cái đau của chúng tôi là sau khi đã đấu tranh vì độc lập cho đất nước, thì chúng tôi nghĩ rằng sẽ xây dựng một chế độ xã hội tổt đẹp hơn. Nhưng không ngờ ngày nay lại xảy ra những sự kiện rất là đau lòng.

Trước đây chúng tôi biểu tình chống Trung Quốc, nhưng chắc chắn rồi cũng sẽ có một thái độ nào đối với những việc đàn áp người dân trong nước. Tôi nghĩ đó là trách nhiệm của những người hiện nay đang có những suy nghĩ, đang đặt lợi ích dân tộc, lợi ích đất nước lên trên, phải bảo vệ cho được quyền và lợi ích chính đáng của người dân mà luật pháp đã công nhận.

Chúng tôi rất là đau xót và cũng rất ân hận là, cho đến giờ vẫn chưa làm được gì trước tình hình hiện nay.

RFI : Xin rất cảm ơn luật gia Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh.


Thụy My


http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20120504-tran-ap-nguoi-dan-chi-chung-to-la-chinh-quyen-dang-rat-yeu-va-so-dan

28 Nhận xét

  1. Anh nói đúng.
    Tôi mến mộ anh, anh Lê Hiếu Đằng.

    Trả lờiXóa
  2. Họ sợ là phải.
    Qua thu thập thông tin từ các trang mạng xã hội, lề đường, quán nhậu, … Cộng sản Việt Nam biết rằng sẽ có rất nhiều người đến xem phiên tòa xét xử 3 Blogger.

    Mức sống ngày càng nghèo khổ, sự chèn ép, cướp bóc trắng trợn của đảng viên cộng sản khiến nhiều gia đình chao đảo, uất hận, trào hờn và mong muốn một cuộc đổi đời.

    Sau Tiên Lãng, Văn Giang, người ta hiểu ra bản chất thật của chế độ hậu duệ Hồ Chí Minh. Sự ủng hộ dành cho những Blogger dấn thân vì công lý và người nghèo là lẽ đương nhiên.

    Họ sợ nhiều người đến. Họ sợ những tiếng kêu thét gào đòi công lý.

    Họ sợ, vì thế họ trì hoãn phiên tòa “xét xử” 3 Blogger.

    Trả lờiXóa
  3. PHAI BAO LUC MOI THANG BON AC ON TAY SAIlúc 04:21 5 tháng 5, 2012

    Toàn dân nhiệt liệt tham gia Lực Lựơng Võ Trang Chống tàu xâm lược và bọn tay sai cướp đất bán cho Tàu.
    Xin xem video clip dưới đây


    http://www.youtube.com/watch?v=xv27Piat_QE&feature=related

    Trả lờiXóa
  4. Giết, giết nữa, bàn tay không ngơi nghĩ
    Cho ruộng xương trắng máu thành sông
    Cho Đảng giàu to , dân dốt lệ thành giòng
    Thờ Mao chủ Tich , hiến non sông về Bắc thuộc...

    Trả lờiXóa
  5. Cảnh báo đến DLB
    Tôi dùng Karspersky 2012 lâu nay chẳng có vấn đề gì.
    Vào trang DLB comment thì thỉnh thoảng chuột nhảy lung tung.
    Tôi nghe phong phanh DLB có nội gián vì bạn bè tôi than phiền khá nhiều do tôi giới thiệu.
    Danh chính ngôn thuận thì không làm đầy tớ cho ai.
    DLB xem lại.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Người Nam-Địnhlúc 05:28 5 tháng 5, 2012

      Trươc đây tôi dùng Internet Explorer cũng bị như vậy.Chuyển qua Fire fox thì được.

      Bạn thử coi.Nếu vẫn chưa được thì dùng Google Chrome.

      Xóa
  6. Anh Hiến nói cũng có lý. Trang web DLB chống chính phủ mà đến giờ vẩn tồn tại được là có IT giỏi hay lá còn vì lẽ gì khác.

    Trả lờiXóa
  7. Lâu lắm rồi nay mới thấy , được đọc những suy nghĩ của Ô. Lê Hiếu Đằng .
    Ông Đằng đã trằn trọc , lo lắng cho Lý tưởng mà Ô. đã theo đuổi khi chống Mỹ .
    Mong rằng Ô. sẽ góp phần giúp cho đất nước ngày càng tốt đẹp hơn .

    Trả lờiXóa
  8. Các bạn làm tôi nghĩ đến phong trào " Nhân văn Giai Phẩm" , kiểu "trăm hoa đua nở", rồi sau đó "sớm nở tối tàn"

    Chúng nó mở cửa để mọi người ùa vào tha hồ la hét, sau đó chu`ng đóng cửa lại, và mở hơi ngạt tràn vào. Đó là
    tuyệt chiêu của CSVN

    Trả lờiXóa
  9. Người Nam-Địnhlúc 05:54 5 tháng 5, 2012

    Tôi thán phục Ông Lê Hiếu Đằng.

    Ít nhất là cho tới giờ nầy,Ông vẫn mãi là một Người Công Chính,sống với lương tâm trong sáng của mình.

    Mong Ông,nếu làm được gì cứu nước thì xin giúp. Dân sẽ nhớ ơn.

    Trả lờiXóa
  10. Ông Đằng thật ra cũng đã "sai lầm" khi "trẻ người non dạ" tham gia vào việc trợ giúp cộng sản Bắc Việt thôn tính miền nam, cho dù là không chủ đích, nhưng hậu quã của những việc làm của thanh niên miền nam là tạo điều kiện cho cộng sản bắc Việt dở trò mị dân. Nay ông không còn tại chức, nên mới dám thẳng thắn phát biệu. Như vậy cũng thiếu cái dũng của người trượng phu, quân tử

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. bạn anh vẫn còn đâylúc 11:21 5 tháng 5, 2012

      Quái lạ,tại sao mấy dịp này mà không thấy bóng dáng anh Huỳnh Tấn Mẫm của "những ngày xưa thân ái" xuất hiện ??? Vừa rồi tại thương cảng xứ Tourane,có soái hạm Huê Kỳ xin ghé vào tá túc mấy ngày.Tại khu vực thương cảng miệt Bến Nghé cũng xuất hiện tàu chiến của mấy anh Chệt...Sao anh Mẫm và các đồng liêu ngày xưa không ra mặt nghênh tiếp,tỏ bày tâm sự ???!!!
      -Anh ở đâu?...ơ hờ hờ...Anh ở đâu???...

      Xóa
  11. CS là tội ác chống nhân loạilúc 06:57 5 tháng 5, 2012

    Điều quan trong bây giờ không phải ông Đằng phải làm gì để cứu dân cứu nước, mà ông ta phải làm gì để cứu ông ta.

    Cuộc chiến VN là một cuộc chiến xâm lăng của CS đối với MNVN/VNCH, một nước hoàn toàn có độc lập chù quyền riêng và đã được thế giới và LHQ công nhận. Đã có hằng triệu đồng bào sinh linh vô tội bị thảm sát. Có rất nhiều thảm cảnh thương tâm: vượt biên, tù cải tạo, kinh tế mới, cải tạo công thương, ... Tạo ra một xã hội hoàn toàn bị băng hoại như hiện nay. Độc tài toàn trị. Mọi quyền căn bản của người dân bị tước đoạt.

    Cuộc chiến có thể nói là một trong những tội ác diệt chủng của CS đối với đất nước VN nói chung cũng như đồng bào MN nói riêng. Cần phải đem những người có trách nhiệm ra tòa án quốc tế để lấy lại sự công bằng, công đạo cho tất cả đồng bào xấu số của chúng ta.

    Ông Đằng dù vô tình hay cố ý đã tham gia hoặc tiếp tay cho tội ác diệt chủng này của CS.

    Để chuộc lại lỗi lầm năm xưa, theo thiển ý của tôi, ông ta cần phải làm những chuyện sau đây trước tiên:

    Từ bỏ tà đảng CSVN, tà thuyết CNCS ngoại lai mà trở về với dân tộc với đồng bào VN.
    Công khai thừa nhận lỗi lầm của mình đ/v đồng bào MN và xin họ tha thứ. Xin những nạn nhân tha thứ.
    Ăn năn sám hối những năm tháng còn lại.

    Có như vậy kiếp nạn của dân tộc VN nói chung cũng như của người thân ông nói riêng mới có thể được xóa đi hoặc vơi đi. Gieo nhân nào sẽ gặp quả ấy. Cha mẹ hiền lành, để đức cho con.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Người Nam-Địnhlúc 07:16 5 tháng 5, 2012

      Theo tôi nghĩ,chuyện "từ bỏ đảng.....", hay "....công nhận lỗi lầm..." v.v.....,không phải là chuyện quan trọng.

      Chúng ta phải dẹp bỏ tự ái qua một bên.

      Cái quan trọng là đem lại chế độ Tự Do Dân Chủ cho đất nước.Cái cần làm ngay.

      Có Dân Chủ Đa Đảng như Miến Điện rồi,ta làm gì cũng được.

      Xóa
    2. CS là tội ác chống nhân loạilúc 07:44 5 tháng 5, 2012

      @Người Nam-Định

      Ý kiến của tôi hoàn toàn dựa trên tinh thần xây dựng.

      Một người chưa được giải thoát, chắc chắn sẽ không làm được gì, không đóng góp được gì trong công cuộc đấu tranh chung. Hơn nữa không ai dám tin ông.

      Bạn coi thêm những (3) ý kiến của tôi về việc hai anh em ông Huỳnh Nhật Hải và Huỳnh Nhật Tấn bỏ đảng CS ở bài "Làm cách mạng không phải để dựng nên một nhà nước độc tài ". Đường chuyền http://danlambaovn.blogspot.com/2012/04/lam-cach-mang-khong-phai-e-dung-nen-mot.html

      Xóa
    3. Người Nam-Địnhlúc 08:32 5 tháng 5, 2012

      Thưa Bạn,
      Tôi biết Bạn đang xây dựng.Tôi cũng đóng góp:

      1/-Trong lịch-sử nhân loại,tất cả các đảng CS mà sụp đỗ,đều do người CS làm với nhau.Chưa từng có bao giờ người ngoài làm cho đảng CS bị tiêu diệt.

      2/-Hơn nữa,bạo quyền VN ngày nay không còn là CS nữa mà là một chế độ độc tài.Phải ở trong đó mới làm được việc.

      Nhiều người cứ khuyên "bỏ đảng".Tôi thì khuyên "đừng".Ở ngoài đã có 90 triệu dân. Phải ở trong đó. Bạn tin tôi đi.

      Xóa
    4. CS là tội ác chống nhân loạilúc 10:22 5 tháng 5, 2012

      Bạn nói: "1/-Trong lịch-sử nhân loại,tất cả các đảng CS mà sụp đỗ,đều do người CS làm với nhau.Chưa từng có bao giờ người ngoài làm cho đảng CS bị tiêu diệt."

      Ở đời không có cái gì không thể. Cho dù nó có khó đến đâu. CS không phải là ông trời. Mỗi nước có một hoàn cảnh, có một đặc thù riêng biệt. Không thể áp dụng giống nhau cho tất cả các nước. Bạn có nghỉ tại sao các nước CS ở Đông Âu bị sụp đổ, mà ở VN thì không?

      Muốn thành công phải tin tưởng vào chính mình vào sức mạnh tổng hợp của toàn dân, của dân tộc mình. Đừng bao giờ ỷ lại ai. Tính ỷ lại không tốt. Đặc biệt ỷ lại vào tà đảng CSVN. Thật vô lý bạn trao sự đấu tranh của bạn/dân tộc bạn vào trong tay kẻ thù. Hoặc là bạn trong nhờ vào lòng thương xót của họ. Hảy tập làm chủ vận mạng của mình, của dân tộc mình. Khi thời cơ tới, chúng ta mới có thể chụp được.

      Cụ LHĐ cũng nói "Phúc chu thuỷ tín dân do thuỷ – thuyền bị lật mới biết sức dân như nước. Cứ cái đà này thì ngày ấy chẳng còn xa". Ý của cụ cũng là dựa vào sức mạnh của toàn dân. Đường chuyền của bài này là http://danlambaovn.blogspot.com/2012/05/phan-cach-mang-ro-rang.html

      Trong bài này tôi cũng có một ý kiến phàn hồi về làm sao chúng ta có thể tạo được một mặt trận đối kháng với CS.

      Ý tôi là, muốn thành công:

      Chứng minh CS là tà ác là bất chính. Nhiều đảng viên bỏ đảng. Nhiều CA/BĐ trở về với đồng bào/dân tộc.
      Sức phản kháng của chúng ta ngày càng lan rộng và mạnh mẽ.

      Bạn nói: "2/-Hơn nữa,bạo quyền VN ngày nay không còn là CS nữa mà là một chế độ độc tài.Phải ở trong đó mới làm được việc."

      Tôi chỉ nói ngắn ở đây là:

      Tà quyền CSVN hiện nay là CS thứ thiệt 100%:

      Tên tà đảng ĐCSVN.
      CS = Tư tưởng HCM = Định hướng XHCN = Mác-Anghen = Mác-Lênin = Maoism
      Mác-Anghen vẫn được học.
      Những lời tuyên bố chắc nịch về con đường tiến lên XHCN mới đây của TBT ở VN cũng như ở Cuba.

      Đừng mắc lừa chúng.

      Xóa
  12. Hãy ũng hộ cuộc đấu tranh bằng cách khi ra ngoài đường mặc áo trắng vào thứ 2 , áo vàng vào thứ năm đi các bạn ơi! Đó là dấu hiệu nhận biết những người yêu nước Việt Nam, yêu công bằng và tự do. Khi chúng ta gặp nhau, chỉ cần gật đầu chào nhau là đã tăng thêm sức mạnh tinh thần, thắp sáng thêm ngọn lửa đấu tranh trong lòng mỗi chúng ta.

    Trả lờiXóa
  13. Chúng tôi rất là đau xót và cũng rất ân hận là, cho đến giờ vẫn chưa làm được gì trước tình hình hiện nay.
    THEO TÔI THÌ ANH lê hiếu dằng phải viết thế này đúng thì đúng.
    kính thưa đồng bào miền nam nói riêng và cả nước nói chung,tôi rất đau xót trước tình cảnh của nhân dân và đất nước,rất ân hận những sai lầm trước đây
    đã bị cộng sản bắc việt dụ khi,cho đến lúc này tôi vẫn chưa làm được gì trước tình hình hiên nay của dân tộc và đất nước,VÌ TÔI ĐÃ LỚN TUỔI DO ĐÓ RẤT SỢ CHẾT,lời thật hay mất lòng,nhưng tôi tin rằng dân làm báo không xóa commemt này./.

    Trả lờiXóa
  14. Bà Nguyễn thị Bình đâu rồi, khi chiến tranh thì không sợ sống chết, lúc hòa bình cần đấu tranh bất bạo động thì lại làm ngơ, buồn khi Tướng Nguyễn thị Định không còn. Ông Phan Văn Khải đâu rồi, ông nghĩ con cháu 10 đời và hơn thế nữa của con cháu gia đình ông sau này sẽ ra sao. Hay ông chỉ lo đời ông và con ông là đủ. Xin lỗi khi ông bà chết đi thì KHÔNG BẢO VỆ ĐƯỢC GIA ĐÌNH MÌNH ĐÂU. Các bậc lão thành cách mạng của cả 3 miền đất nước đâu rồi, sợ chết hay sợ đói mà không lên tiếng. Hồi trẻ không tiếc mạng sống của mình và gia đình để giành độc lập dân tộc, nhưng khi cần bảo vệ tự do thì đã già nên sợ đủ thứ chăng!? Trẻ không sợ chết sợ đói, già thì lại sợ.lạ quá.

    Đức Đạt Lai Lạt Ma từng nói, điều làm Ngài ngạc nhiên nhất ở nhân loại, là con người. Khi con người còn trẻ trung, khỏe mạnh, họ thường dồn hết thì giờ và sức khỏe để kiếm tiền. Đến khi già yếu, bệnh hoạn, họ lại gom góp hết của cải tiền bạc để mong có sức khỏe! Con người thường quá lo lắng tương lai mà quên mất hiện tại, cho nên họ luôn vật vờ giữa mộng và thực. Họ sống như không bao giờ bệnh, không bao giờ chết, cho tới khi thấp thoáng thấy cái chết mới biết là mình chưa từng sống!
    Mahatma Gandhi: " Ngay cả những kẻ cai trị hùng mạnh nhất cũng không thể nào cai trị nếu không có sự hợp tác của những người bị trị."

    Trả lờiXóa
  15. "Theo ông Lê Hiếu Đằng, thì việc trấn áp chỉ chứng tỏ rằng chính quyền đang rất yếu và rất sợ dân" Cái bác nầy lại nói theo tinh thần AQ của Lỗ Tấn rồi. Ngày xưa, lúc em đi học nhỏ con, ốm yếu, ngồi gần thằng mập to gấp đôi, con ông chủ lò muối; bị nó cốc đầu đá đít miết. Một hôm, giận quá lấy hết can đảm chặn đường nó rồi nói: Bộ mày sợ tau lắm sao mà ăn hiếp tao hoài vậy? Nói đứng ngây người nhìn tui như nhìn quái vật, rồi phá cười rũ rượi, túm lấy tóc tui, lấy bàn tay nải chuối to đùng của nó nện ba bốn cái cái cật lực vào miệng tui. Tui vùng ra được thì môi răng lẫn lộn cả. Từ ấy tui thề với lòng mình là không có dũng cảm lẫn lộn vậy nữa. Sau đó, nó vào trường huênh hoang tuyên bố "vì nó sợ tui dùng răng cắn nó lên nó gỡ bớt vài cái răng trong miệng tui ra để nó được an toàn"; kể từ dạo ấy tui né mặt nó miết đến tận bi giờ, giờ nghe bác Đằng nói vậy mới biết mình sai, chắc có lẽ nó sợ tui thật!? Cám ơn bác Đằng đã chỉ bảo, ngày mai tui sẽ quyết sang nhà hiên ngang cười vào mũi vợ chồng nó. TB. giờ vợ chồng nó bỏ nghề bán muối tổ truyền sang bác thịt, nếu nó sợ em thật thì em sẽ về mua trầu cau sang kính biếu bác, còn ngược lại em cũng giúp vợ chồng nhà nó tăng thu nhập; bác có ra chợ mua thịt nhớ chú ý giùm em, thịt nào mỡ ít nhiều xương, da mỏng là em đó, mua giùm hết, đừng ăn (tụi nghiệp em), gom bỏ hũ chôn giùm em đội ơn bác!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bó tay nhưng chính xác đến từng mi li mét! Không thể tự sướng kiểu này được! Phù mỏ mà vẫn cứ la toáng lên " Mi sợ tau"! Thà la lên "Tau đ. sợ mi" nghe còn ..... anh dũng hơn! Chính quyền này ko sợ dân, ko sợ ai hết mà chỉ sợ .... mất tiền, quyền lợi của nó và gia đình nó thôi. Bất cứ mối đe doạ nào nó thấy thực sự làm túi nó ..... teo lại là nó sẽ dập liền! Lý tưởng thì nó đã dẹp qua một bên lâu rồi, bây giờ mà nói lý tưởng cộng sản với nó thì chẳng khác nào đem ông cố nội nó ra mà chửi! Thấu ruột thấu gan nó là nó sẳn sàng ăn nằm với tàu, đẻ ra một lủ con hoang, chứ ko còn lý gì tới anh em ruột thịt của nó. Xin trích một đoạn của nhà văn Dương Thu Hương: (http://www.aihuubienhoa.com/D_1-2_2-74_4-1736_15-2/)

      "Tuy nhiên, Mỵ Châu xưa là một người đàn bà xinh đẹp nhưng ngu dốt, kẻ luỵ tình nông nổi nên tội bán nước của cô ta còn được người đời khoan dung. Tại đền thờ Cổ Loa có hai tượng đá, tượng đá ngoài sân là biểu tượng Mỵ Châu nằm gục mặt xuống đất mà bất cứ ai đi qua cũng phải đạp một cái lên lưng và nhổ một bãi nước bọt để trừng phạt “con Mỵ Châu bán nước”. Còn tượng đá trong đền, tựa như một người đàn bà cụt cổ phủ vải đỏ thì lại được hương khói do lòng đồng cảm với “Mỵ Châu khờ dại và lụy tình”.

      Dân Việt vốn không cuồng tín, họ phân biệt rõ ràng mọi sự, bên kia chữ lý còn đọng chữ tình.

      Nhưng nàng Mỵ Châu ngây thơ, khờ dại đã chết từ mấy ngàn năm trước, còn chính quyền Mỵ Châu bây giờ không một chút khờ dại mà cũng chẳng luỵ tình ai, nó chỉ lụy cái túi tiền của chính nó. Mọi tính toán của nó chỉ nhằm tu tạo, xây đắp quyền lợi bản thân, cũng như con thú chỉ có một đam mê duy nhất là liếm cho mượt bộ lông của chính nó mà thôi.

      Mỵ Châu ngày nay là một con đĩ già trơ trẽn, trần truồng nằm dạng háng sẵn cho phương Bắc.

      Người dân Việt phải chém cụt đầu con đĩ ấy, trước khi nó kịp trao hết nỏ thần vào tay giặc nếu chúng ta không muốn lặp lại sốphận bi thảm của An Dương Vương.

      Dân tộc Việt không thể làm được điều ấy, nếu quân đội không đứng lên cùng với họ.

      Quân đội, những người lính của nhân dân, các anh còn ngủ đến bao giờ?

      Xóa
  16. Bài của ông Le Hiếu Đằng viết rất chí lý, rất thấu tình đạt lý.Bây giờ các ông lãnh đạo trung ương không lo gì cho dân cả, chỉ lo vun vén cho các nhân gia đình nhà mình. Thượng bất chính nên hạ tắc loạn, khổ cho những người dân nghèo 1 nắng 2 sương.
    Vụ Văn giang bộ CA điều 1500 quân xuống hỗ trợ. Nếu huyện nào giải toả mà bộ cũng điều quân như thế thì chắc bộ CA không còn quân để giữ Hà Nội. Nhưng đây là ngoại lệ vì dự án này có lợi ích của con gái ông 3 Dũng. Thảo nào mà báo chí trong nước im re mặc cho súng AK nổ vang, lựu đạn khói ngập đồng, tiếng kếu khóc của người dân bị cảnh sát đánh cũng không động lòng được của các báo lề phải. Chế độ này không vì dân nữa nến nó sẽ phải bị đào thải mà thôi. Tôi rất tin điều đó

    Trả lờiXóa
  17. Nói một càch chính xác đảng CSVN là : ĐỘC ĐOÁN ,chứ` không ĐỘC TÀI. Vì họ không có tài cán gì. Ngoài các ông
    học văn dốt võ dát (nhát). Một vài người trí thức từ trường làng. Nên từ cuộc chiến "thần thánh" mang tên giải phóng dân tộc là những cuộc chiến liều mạng, thí quân.

    Chiến thằng Điện biên Phủ là kết quả của xương máu quân dân, chứ không phải của tài thao lược xuất quỷ nhập thần gì cả. Nếu một vị tướng tài giỏi thật sự, sẽ giảm được nhiều tổn thất cho nhân dân ngay từ đầu trận chiến, chứ không phải sau khi "nướng" vô số quân sĩ vào những trận chiến biển người. Người cầm quân không nhìn thấy, hay không buồn nhìn thấy mưu mô của Trung cộng là làm cho quân Bắc Việt suy yếu sau cuộc chiến. Bởi vì một Việt Nam quá mạnh, quá hãnh tiến sau cuộc chiến, là một nguy cơ cho giặc Tàu trong tương lai. Công tâm mà nói, dù sao quân Bắc Việt cũng đã chiến thắng sau tổn thất nặng nề. Và ngày nay, thành quả của bao xương máu chiến sĩ ngã xuống là đây
    "Đảng đã cho ta" một mùa Xuân..." như lời một bài hát tôi nghe ra rả mỗi ngày trên loa phóng thanh sau 1975

    Xương máu chiến sĩ đổ xuống, cho một vài người được tung hô. Cho ngày nay, một bức tượng đồng nham nhở dựng lên. NGay cả thế, chúng cũng xà xẻo vật tư, tham ô ngay cả trên công trình tưởng niệm chiến sĩ.

    Trả lờiXóa
  18. Đoá Hoa Vô Thườnglúc 16:48 5 tháng 5, 2012

    Nên sửa lại một chút cái tựa đề: Trấn áp người dân, chính quyền hiện nguyên hình là con mãnh thú bị thương và đang giãy chết. Kết thúc bài viết sẽ là một câu mở: Một con mãnh thú tỏ ra hung hăng độc ác tàn bạo nhất, không phải vào lúc chúng đang săn mồi, mà là lúc chúng đang bị thương và giãy chết. Người dân sẽ khiếp sợ đóng kín cửa, không dám xuống đường. Nhưng cũng nhờ thế mà người dân sẽ bắt đầu nhận ra được ai là Thạch Sanh và ai là Lý Thông; ai là kẻ đang tâm làm tay sai bán nước cho giặc Tàu nham hiểm, chúng cố tìm kế sách đào tẩu an toàn; và những ai là Anh Thư – Anh Hùng đang trên đường đi giành lại Mùa Xuân cho Dân Tộc Việt.

    Trả lờiXóa
  19. Mình tin là chúng đang giãy dụa,tìm cách kéo dài thời gian sống sót.Nhưng với cái cách đàn áp nhân dân,chúng sẽ đem lại cho chúng nhiều tội lỗi hơn và khi đến nghiệp phải trả.Chúng sẽ phải chịu tội nặng thêm.

    Trả lờiXóa
  20. Các bạn ơi, đừng tranh luận nữa, còn nhiều chuyện cấp thiết phải làm. Việc anh Đằng sau này để lịch sử phán xét, nhưng ít ra anh là một trong số hiếm hoi nói lên sự thật.

    Trả lờiXóa
  21. Không có trấn áp thì không có chế độ CS . Có trấn áp mới lùa được người dân vào con đường của Đảng đã vạch sẵn .

    Nhất là lúc này Đảng đang theo con đường của Trung Quốc giới thiệu món ăn xà bần pha trộn CS và Tư bản khó tiêu , được gọi Kinh tế Thị trường định hướng XHCN mơ hô hoang tưởng , chỉ là Nguỵ biện để tránh né cụm từ độc tài Tư bản .

    Tất cả những Đảng viên CS VN hiện nay đều thấy rõ điều này , nhưng vì quyền lợi bản thân nên không dám nói ra , không dám thừa nhận .

    Tự do và dân chủ không bao giờ ĐCSVN có thể thực hiện được , dầu cho có thay đổi , có bỏ đi điều 4 của hiến pháp hiện nay . Một chế độ độc Tài Tư bản do ĐCSVN Cai trị , bao gồm các thành phần Tư bản đỏ đã mọc gốc rễ , mà nói đến chuyện chỉnh đốn hay sửa sai cũng chỉ là việc làm cho có lệ , mỵ dân .

    Độc Tài thì sẽ bị tiêu diệt bởi nhân dân . ĐCSVN không thể tránh khỏi quy luật này .

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn