Thương về những người lính năm xưa

Nguyên Thạch (Danlambao) - Lại sắp đến Tháng Tư Đen, tháng của tang thương và uất hận, tháng của khổ đau, của nước mắt dạt dào. Tháng của chia lìa, ly tán, hư hao, bẻ súng gãy gánh trong niềm đau bức tử. Hôm nay, những ngày của cuối tháng Ba, nhân đọc bài Người tù chung thân Nguyễn Hữu Cầu, cựu đại úy địa phương quân thuộc quân lực VNCH, người đã bị trả thù trong ngục tù cộng sản hơn 34 năm, chợt nhớ đến và thương về những người lính năm xưa...

Những người tù lương tâm, những người tù thế hệ, Trương Văn Sương, Nguyễn Tuấn Nam, Trương Văn Sương, Nguyễn Văn Trại, Đỗ Văn Thái... 

Những gương hùng bất tử Ngụy Văn Thà, Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Lê Nguyên Vỹ, Trần Văn Hai, Phạm Văn Phú, Hồ Ngọc Cẩn... và nhiều hơn nữa, nhiều lắm. 

Các anh là những đứa con yêu của Tổ Quốc, của Tự Do và Nhân Bản. 

Cho dẫu hôm nay các anh còn sống trong sự tàn tạ như một phế nhân hay đã chết trong niềm đau tức tưởi căm hờn thì các anh vẫn luôn là những chàng trai kiêu hùng của nước Việt. 

Những đứa em thuộc thế hệ đi sau, nguyện noi bước đàn anh để tiếp tục trên con đường chiến đấu cho một Việt Nam Độc lập Dân Chủ Tự Do Nhân Bản và Hưng Thịnh hầu an ủi cho vong hồn các anh nơi chín suối cũng như ân cần chia sẻ cho những người lính bất hạnh còn lại trong hoang phế nhọc nhằn. 

Sau đây là những vần thơ chân thành của một đứa em, mong tặng các anh thay những lời ru cho những chiến sĩ vị quốc vong thân nhân mùa tháng Tư đau thương oan nghiệt. 

Nguyện cầu hương hồn hiển linh của các anh phò hộ cho những lớp đàn em, chân cứng đá mềm trên con đường đấu tranh cứu quốc khỏi tai ách cộng sản hung tàn toàn trị và lạc hậu. 


Tiễn anh người lính năm xưa 

Anh nằm đó 
Trong căn gác nhỏ 
Chết cô đơn, nơi xó góc nhà 
Hồn ra đi hơn một tuần qua 
Xác cô lạnh, người ta nào biết! 

Anh nằm đó 
Người trai gốc Việt 
Lìa thế gian, tha thiết gì không? 
Chẳng có ai chia sẻ nỗi lòng 
Trong phút cuối thong dong miên viễn. 

Phút anh đi 
Ai người đưa tiễn? 
Ai vẫy tay biền biệt ngàn thu? 
Nhớ ngày xưa chiến trận diệt thù 
Cờ phủ ấm, lời ru đồng đội. 

Ghé thăm anh, nén nhang tạ lỗi 
Quá khứ ơi, dậy nỗi ngậm ngùi 
Chiến trường xưa cho dẫu ngược xuôi 
Trận xung kích buồn vui bầu bạn 

Chốn lưu vong... 
Buồn theo năm tháng 
Nỗi nhớ nhung, khuất dạng Quê Hương 
Đời nơi đây, xa vắng người thương 
Bởi bận bịu... con đường sự nghiệp. 

Chiến chinh tàn, nhưng anh vẫn tiếp 
Cuộc đấu tranh, chấp nhận nghiệp nghèo 
Mong vần thơ nhiệt huyết anh gieo 
Cho thế hệ tiếp theo lĩnh hội... 

Giờ tiễn anh, tôi nguyền tiếp nối 
Sẽ thay anh tạ tội nước non 
Anh yên tâm, mai quê mẹ khải hoàn 
Ta không thẹn là con đất Việt. 

Bài thơ gởi anh thay nén hương thương tiếc. 


Thương dòng kỷ niệm

Bóng trăng chênh chếch xuyên màn lá 
Dưới mộ huyệt sâu đất bạc màu 
Tôi ghé thăm anh ôn kỷ niệm 
Đôi dòng tâm sự suốt canh thâu. 

Lúc tiễn nhau đi tôi trẻ lắm 
Ngã bóng thời gian tuổi cũng già 
Xưa dắt nhau tìm chim sáo nhỏ 
Lính trận về thăm những món quà 

Bóng xế dần trôi theo kỷ niệm 
Nghiêng ngã quê hương rũ bóng dừa 
Cạn ly tôi uống dòng nước mắt 
Thuyền vẫn bạt ngàn bão đong đưa. 

Anh yên nghỉ nhé lòng đất mẹ 
Phò hộ cho tôi cuộc hành trình 
Góp sức chí hùng trai thời loạn 
Không thẹn với anh chữ nhục vinh 

Dưới gốc cội già bên nắm mộ 
Ru hời kỷ niệm gởi mây xanh 
Dáng ai ẩn hiện hồn dũng sĩ 
Ngàn thu yên ngủ giấc mộng lành. 


Miền đất bạc

Mùa thu cũ nhớ ngày xa lặng lẽ 
Tôi viết bài thơ lời tưởng niệm tặng anh 
Ngày ra đi không tiếng trống, không nhạc quân hành 
Thảm cỏ úa, vài chiếc lá xanh làm phúng điếu. 

Anh ra đi... không mang theo giấc mơ huyền diệu 
Vỏn vẹn chỉ chiếc áo tù và manh chiếu phủ thân 
Hai chiến hữu đồng tù, còng lưng thương tiếc ân cần 
Cũng kiệt sức trơ dần theo đói khát. 

Mé rừng hoang, nơi anh nằm, miền đất bạc 
Sỏi đá khô cằn, tan tác thê lương 
Bạn tù khiêng anh, qụy ngã bên đường. 
Anh không nặng nhưng hai thân gầy xương khiêng sao nổi!

Sức kiệt đất cằn bốn tay gầy xới vội 
Huyệt không sâu 
U uẩn một lối về 
Ngày anh đi, không con cháu, không hôn thê 
Âm thầm cô lẻ nẻo đường quê từ biệt. 

Nước mắt hai bạn tù đã đuối mòn cạn kiệt 
Gió vi vu thương tiếc thoảng mênh mang 
Anh ra đi hồn lẻ nhập suối ngàn 
Đâu còn nữa... thênh thang đường Tổ Quốc. 

Chiều Việt Bắc, dòng đời trôi tất bật 
Khối nhân gian vẫn vờ vật với đời
Giã biệt anh 
Người chiến hữu ơi 
Theo sau linh cữu chỉ đất trời gió lộng... 

Chuyến viễn du ngàn thu nhưng trong tôi anh vẫn sống. 


Quê Hương và kỷ niệm 

Tôi với anh chung thôn xóm nhỏ 
Nơi Quê hương có tên gọi Việt Nam 
Anh lớn trước, chống quân thù giặc đỏ 
Tôi sinh sau, còn đủng ghế trường làng. 

Đêm đêm về bom vẳng âm vang 
Miền xa thẳm, anh dặm ngàn chiến tuyến 
Hòa tiếng bom... tôi gởi lời cầu nguyện 
Chiến trường xa mong trận chiến an lành 

Núi thẳm rừng sâu thương quá lớp đàn anh 
Hỏa châu chiếu, mắt long lanh lính trận. 

Miền Nam của chúng ta, đầy yêu thương, không thù hận 
Giặc Bắc tràn về, giặc xâm lấn quê hương 
Giặc đến đây, nhuộm máu khắp nẻo đường 
Gieo rắc thù hận đau thương tang tóc! 

Trai thời loạn... giã biệt áo thư sinh, rời trường học 
Những em thơ chiều khóc nhớ anh mình 
Sáu tuổi đầu đời, đã sớm nhận hung tin 
Người anh ấy đã hy sinh trong chiến trận 

Sáu tuổi đời, đã khắc ghi niềm căm hận 
Tuổi thơ ơi, sao sớm đón nhận đau thương!
Thế là từ đây... 
Đường làng bước đến trường 
Vốn hoang vắng, lại càng thêm trống vắng 

Chiều tan học, nhìn ra mộ anh, tôi lẳng lặng 
Nước mắt rơi trong tiềm thức ngậm ngùi 
Chiến tranh bạo tàn đã cướp lấy anh tôi 
Còn đâu nữa những ngày vui chim sáo nhỏ. 

Tháng Tư đến đất trời lộng gió 
Mùa tang thương cây cỏ cũng tàn theo... 

Mẹ anh, mẹ tôi, tất cả đều nghèo 
Thương bác quá, ngày dài trông theo bóng nhạn 
Sức già mỏi mòn úa theo ngày tháng 
Lá vàng đi tìm dạng bóng lá xanh. 

Tháng Tư ơi, tôi đã thấu ngọn ngành 
Người ở lại tuổi xanh nhưng đầu trắng bạc 

Ôi quê hương!
Đau dân tôi... một đàn cừu ngơ ngác... 


Chiếc áo vàng


Chiếc áo vàng hôm xưa em mặc 
Ba đóa hồng hương thắm huyền nhung 
Màu áo quê hương, màu nhân bản kiêu hùng 
Ngời chí khí dũng trung đoàn vệ quốc. 

Mùa bảy lăm hóa đời tất bật 
Bão giao mùa 
Em khoát áo màu đen 
Thờ thẫn trong đêm. 
Thành phố không đèn 
Cây cột điện cũng chưa quen mùi cách mạng! 

Dòng cam go... dần trôi theo năm tháng 
Khúc tương phùng hút dạng nẻo người đi 
Em liễu tơ ngất lịm buổi phân kỳ 
Nợ chưa dứt 
Lần đi 
Lần vĩnh biệt. 

Cứ mỗi dạo tháng Tư về là lòng em thương tiếc 
Con gái của chúng mình, giờ cũng biết được chuyện xa xưa 
Nó lớn lên, tuy không bom đạn cày xéo đường phố hàng dừa 
Nhưng tội nó 
Kiếp đong đưa 
Vòng khổ lụy. 

Tuổi thơ ngây nhưng bản án vô hình đã trùm nó vào vòng lao lý 
Là đứa con của tên "ngụy" ác ôn 
Nó lớn lên trong tủi hận tâm hồn 
Đường tiến bước, vùi chôn theo lý lịch. 

Nơi trại tù 
Cha nó vẫn bị xem là địch 
Đảng trả thù... trong chiến dịch phục thù xưa 
Chiều Việt bắc lã chã thấm giọt mưa 
Đủ thắm lạnh cho thân gầy vừa gục xuống. 

Nó và em 
Hai mảnh đời nơi nương ruộng 
Cơn đói về cuồng cuộn rét buốt thân 
Nước độc rừng ma 
Tuổi mười sáu yếu dần 
Nó lên phố bán thân làm đĩ! 

Trong thầm kín, nó không bao giờ quên mình là con thằng ngụy! 
Đời giang hồ 
Nó bị Si-đa 
Những lúc hận đời là những khi nó thương nhớ về Cha 
Càng cương quyết hiến thây ma này cho cán bộ. 

Tuổi mười bẩy, hoa phượng đường nở rộ 
Quan chức giàu, không ngố cũng phải ham 
Nó khắc tên những thằng tham quan sau những chuyến "đi làm" 
Vào cây xương rồng đỏ... hồng cam vết máu. 

Hôm tiễn con đi 
Trong quan tài buồn, em mặc cho nó chiếc vàng màu áo 
Của người vệ quốc quân dũng cảm hôm nào 
Mong về gặp anh 
Vầng sáng một vì sao 
Và từ đó... những lần mộng chiêm bao em cười nụ. 

Nghiêng ngả Quê Hương... mưa sa cờ rũ. 
Em mơ về... ngày cũ thuở thương yêu 
Tháng Tám mùa thu đời ngã muôn chiều... 
Em nuối tiếc 
Thương yêu mùa nhân bản 

Quê hương tuyệt vọng... kể từ ngày có đảng. 


Free counters!
 
Dân Làm Báo © 2011 | Designed by RumahDijual|Uncharted 3 and MW3 Forum