Tháng Tư, nhớ khỉ - Dân Làm Báo

Tháng Tư, nhớ khỉ

Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - “Tháng Tư, nhớ khỉ”! Đọc lại cái tựa vừa mổ xong, người viết bài này thấy e có bề “phản cảm” đối với những kẻ “có tật (khỉ) giật mình”. Đó là điều tác giả không muốn chút nào, vì thuở nhỏ đã được học “đừng nhìn giày của người chân bị tật.”

Để tránh “mất đoàn kết”, và đồng thời “làm tốt” nghị quyết 36 kiểu tránh phân biệt đối xử với “bên thắng cuộc”, hạ thấp tầm vinh quang của Ngày “Đại Thắng” 4V-Day, tức là Ngày Vào-Vơ-Vét-Về Toàn Thắng, tác giả đã có ý định đổi “Tháng Tư, nhớ Khỉ” thành “Tháng Tư, nhớ Mân-ky. Nhưng thấy nghe “hơi bị” kỳ kỳ, và sợ bạn đọc hiểu lầm Monkey là tên người nước ngoài nào đó, vả lại dù có khi tên là người nhưng vẫn khỉ; thành thử, “nhớ Khỉ” hay nhớ “Mân-ky” thì cũng đều là nhớ anh em nhà đười ươi cả.

Thôi thì có bị hiểu lầm cũng đành chịu, tháng Tư về, nhớ đến Khỉ thì cứ “ thành thật khai báo” là nhớ Khỉ. 

Mà khỉ thật.

Tác giả là một công dân của quốc gia Việt Nam Cộng Hòa trước cuối tháng Tư 1975, mà không biết mình “bị Mỹ Ngụy kìm kẹp dã man, bóc lột tàn tệ”. Phải đợi cho đến khi Cắt Mạng vào Giải lên xe Mô-lô-tô-va Phóng vào rừng cho học tập cải tạo mới giác ngộ ra chân lý, tỏ tường trắng đen, đâu là thật thà đâu là giả tạo.

Thật thà, giả tạo, được quản giáo dạy dỗ, phân biệt kỹ càng. Chẳng hạn như cơm trắng thịt cá người dân Miền Nam “bị” ăn trước “Giải Phóng” tuy là cá thịt cơm trắng thật, có ngon có bổ đấy, nhưng chỉ là cái ngon cái bổ “phồn vinh giả tạo”; còn sau Ngày Đại Thắng 4V-Day, tuy có phải ăn củ sắn củ mì với nước muối, tuy có bị khó nuốt, đắng, mặn, không được bổ mấy (3 ký lá củ sắn mới bằng 1 ký thịt bò*), nói chung là đau khổ, nhưng đó là cái đau khổ thật (không phải đau khổ giả tạo).

Trong mấy năm trời “học tập cải tạo”, có thời kỳ người viết được “biên chế” vào đội trồng rau; kêu là “đội” cho nó oai thôi chứ chỉ có 3 người. Nhắc đến đây, tác giả xin ngừng lại giây phút để tưởng nhớ tới hai đồng đội... rau đã ra đi về bên kia thế giới, và mãi nhớ ơn hai ông B.N và CVN chẳng những đã san sẻ của thăm nuôi ít ỏi cho thằng em - vì ngày xưa “độc thân vui tính”, sau khi bị dính “phỏng hai hòn”, đành thành “con bà phước” - mà còn gánh nước gíup những khi nó bước đi không nổi với đôi chân phù thủng và cái bụng rỗng không.

Cái bụng bị rổng không vì sáng sáng, trước khi đi lao động là vinh quang, “sinh viên” đại hộc máu được “anh nuôi” phát cho nửa chén cơm độn với khi bắp đá, khi sắn khoai, và một khúc củ mì lúc ăn được lúc ăn không được vì đắng ngắt hay thúi ỉnh, với một muỗng nước muối. Đó là tiêu chuẩn cho buổi sáng và buổi trưa. Với cái khẩu phần “hành tráng” tức là hành người một cách “hùng tráng” như vậy, “thực khách” chỉ biết “xử lý” bằng cách cho vào bụng một lần, hoặc ăn sáng nhịn trưa, hoặc dành trưa nhịn sáng cho khỏi mất công quẹt miệng hai lần.

Có lần nhịn sáng để trưa, vì lần đầu không biết, “nhà lão thành cải tạo” treo cất “lương thực hằng ngày” đựng trong cái lon Gô (Sữa bột Guigoz, trẻ em "Ngụy" bị kìm kẹp uống) trên cành cây cho khỏi kiến bu ruồi đậu (nói vậy cho oai, chứ những đồ ấy, ruồi kiến chúng cũng chẳng thèm bu đậu làm gì cho uổng công); đến giờ ăn, lại lấy thì lon Gô biến mất. Nghe tiếng khẹc khẹc thì thấy bầy khỉ đang dành nhau cái lon Gô cơm tù. Đúng là khỉ cướp cơm ai không cướp, lại đi cướp cơm tù, mà nào phải cơm cho ra cơm.

Nhưng nghĩ cho cùng, trách chi bọn khỉ. Hồi nào tới giờ chúng sống trên rừng, giờ mới thấy được cái lon Gô, với cơm độn khoai mì của người: 

Hơn 40 năm trước, “đảng ta”, phỏng được hai hòn Miền Nam, gặp “tàn dư" của " Mỹ Ngụy”, nhưng rất lạ đối với bộ đội cụ Hồ, cũng hồ hởi phấn khởi, có khi còn hơn khỉ rừng, nên ngày nay Cắt Mạng mới có Ngày đại thắng 4V-Day sắp đến ngày kỷ niệm lần thứ 41.

18.04.2016



Bình Luận

Articles in English

Thời Sự

Video

 
https://danlambaovn.blogspot.com/search?max-results=50
Copyright © 2014 Dân Làm Báo