Biết đến bao giờ? - Dân Làm Báo

Biết đến bao giờ?

Mẹ Việt Nam ơi
Cơn đau nghẹn lời
Người Việt Nam ơi
Đất mẹ tả tơi
Một dải non sông
Đâu khí Diên Hồng?
Chống giặc ngoại xâm
Thoát nô ngàn năm.

Từ ngày bảy lăm
Đời ta giam cầm
Nay bọn cuồng ngông
Phản bội tổ tông
Nay lũ cuồng ngông
Phản lại cha ông.

Này Việt Nam ơi
Quê Hương ngàn đời
Này Biển Đông ơi
Dòng mặn lệ rơi
Mẹ buồn trăm năm
Con lê bước thầm
Nẻo đường xa xăm
Theo dòng hận căm.

Hãy góp bàn tay
Cho đất nước này
Hãy cứu dân ta
Thoát cơn đọa đày.

Biết đến bao giờ
Dân ta dựng cờ?
Biết đến bao giờ
Thôi cúi mặt... làm ngơ? .

*

Từ Ngày 75

Từ ngày bảy lăm
Đời ta giam cầm
Từ ngày bảy lăm
Ngập dòng hận căm...

Bão tố về đây
Trên Quê Hương này
Cuồng lũ đến đây
Gây bao đọa đày.

Từ ngày bảy lăm
Đêm hoang bước thầm
Từ ngày bảy lăm
Hạnh phúc xa xăm.

Ôi tháng ngày buồn
Ngấn lệ sầu tuôn
Dòng trôi xa mãi
Con nước lạc nguồn.

Ôi Quê Hương này
Ngập tràn đắng cay
Giặc kéo đến đây
Tang thương đọa đày...

Việt Nam
Về đâu?
Chìm trong vũng sầu
Về đâu?
Về đâu?
Ngập tràn lo âu.

Về đâu?
Về đâu?
Dân ta nô Tầu!
Hận thù thâm sâu
Rêu phong...một mầu...

*

Ai lau hộ tôi dòng nước mắt

Tôi sinh ra trong lòng dân tộc
Dải hình cong, một mảnh đất khô cằn
Đất ngàn năm, khó khăn nối tiếp vạn khó khăn
Nước tôi đó, vẫn nhọc nhằn khốn khó!.

Trong họan nạn... đảng đến đây, biến Quê Hương thành đỏ
Áp đặt chủ nghĩa Mác-Lê bởi những con chó ngông cuồng
Đất ngàn năm thêm tơi tã, bởi mây đen trùm phủ màn buông
Ai có biết, những chiều buồn tôi khóc.

Tôi lớn lên tuy gian nan khó nhọc...
Miền Nam nhân bản... nên tôi vẫn được học, được hành
Được ươm mơ với hy vọng ngàn xanh
Một nước Việt tung hoành trong bốn bể.

Đảng về đây, hôm nay biến dân tôi thành nô lệ
Làm ngựa trâu phục vụ bọn đồ tể lộng hành
Họ siết cổ dân tôi, bày những buổi tiệc máu tanh
Than ôi, vận mệnh quốc gia bị cầm nắm bởi những kẻ học hành chưa hết lớp.

Lâu đài xa hoa... rượu bia choáng ngợp
Mặc dân tôi, khối tầng lớp nghèo hèn
Việt Nam ơi, sao chìm ngập mãi dưới mặt trời đen?
Dân ta hỡi, sao đành quen đời trâu ngựa?.

Tôi đứng giữa đất trời, khối tâm tư cùng nỗi niềm chan chứa
Lệ lầm than... còn đâu nữa tự hào!
Nắm rún chôn nhao, tôi cào đất, đất dậy nỗi đau
Mẹ Việt Nam hỡi
Con đường nào thoát nạn?.

Bạn bè của tôi ơi. chẳng lẽ cúi đầu theo năm tháng?
Sao không vùng lên để tiêu diệt tặc Hán cùng kẻ bán non sông?
Sao không góp tay dựng Hội Diên Hồng?
Giặc đã hiện, ta chờ trông gì nữa?

Sao không nắm tay dựng lại miền đất hứa?.


Nguyên Thạch


Bình Luận

Articles in English

Thời Sự

Video

 
https://danlambaovn.blogspot.com/search?max-results=50
Copyright © 2014 Dân Làm Báo