Hòa giải hòa hợp dân tộc nhân sự kiện Hùng Cửu Long (phần IV và hết) - Dân Làm Báo

Hòa giải hòa hợp dân tộc nhân sự kiện Hùng Cửu Long (phần IV và hết)

David Thiên Ngọc (Danlambao) - Liệu con đường HGHHDT có khả thi với những sư kiện như sau:

Tôi xin lược dẫn một số sự kiện, dữ liệu tiêu biểu nếu đảng CSVN lý giải một cách thành tâm, nhìn nhận sự thật thì tôi tin rằng con đường “HGHHDT” sẽ có cơ hội khả thi.

Thời gian gần đây rộ lên từ hải ngoại đến quốc nội cụm từ “Hòa giải-Hòa hợp Dân Tộc”. Tôi nghe câu này mà ngẫm nghĩ lại trong thời gian dài gần thế kỷ qua nơi vũ đài chính trị VN mà chẳng biết nói sao đành mượn lời của cụ Nguyễn Tiên Điền “Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”. Không đau lòng sao được? Khi nhân dân VN như một cô “gái quê” chân ướt chân ráo lạc bước lên chốn thị thành đô hội dưới ánh sáng muôn màu và bầy chồn cáo, cuối cùng “em đã bị sa chân”. Với bản chất hiền hòa và chơn chất làm sao mà có sự đề phòng, chuẩn bị để đối phó với kẻ lưu manh, điếm ngôn xảo ngữ nói một đàng rồi làm một nẻo? để chứng minh cho điều đó tôi xin sơ lược qua từng bước.

Kể từ những năm 40s của thế kỷ trước, Hồ Tập Chương đã chiêu dụ các thân hào chí sĩ, các tên tuổi lớn yêu nước VN cùng nhau đứng chung dưới mái nhà “Chính phủ liên hiệp” để chung tay chống đế quốc Pháp cứu sơn hà, thử hỏi ai mà không ủng hộ? Nhưng thật ra đây chỉ là một ngôi nhà ma của loài quỷ dữ ngụy tạo để điểm mặt từng người và dễ dàng tiêu diệt, hầu loại trừ đối thủ sau này có thể cản trở con đường "cách cái mạng" của nhân dân mà bán nước. Tất nhiên xong việc, ngôi nhà ma đó sẽ trở thành nghĩa trang mai táng các nhà chí sĩ chân chất yêu nước VN.

Sau khi Hồ Tập Chương và đồng đảng đứng lên “cướp” chính quyền từ tay nhân dân do học giả, Thủ Tướng Trần trọng Kim đứng đầu, đảng CSVN đã xây dựng lên một nhà tù lớn trên toàn cõi Miền Bắc VN mà ngụy danh là nước VNDCCH và ra tay tàn sát nông dân (CCRĐ) kể cả những người yêu nước và từng cưu mang cả bộ sậu chóp bu CSVN. Tàn sát giam cầm, khổ sai văn nghệ sĩ (Nhân văn Giai phẩm) vì bản chất CS rất sợ trí thức với lý do gì ai cũng hiểu mà tôi không phải phân tích, dẫn chứng ra nhiều.

Cũng trong những năm 40s khi Thế chiến thứ 2 kết thúc thì phong trào độc lập của các nước thuộc địa trên toàn thế giới nở rộ như nấm mọc sau mưa và được xem là “xu thế của thời đại”. Hầu hết từ Phi sang Á không một nước nào phải bỏ ra một giọt máu để giành độc lập, tự do. Thế mà tập đoàn Hồ Tập Chương đã ngu muội nghe theo lời xúi dục của CS Nga-Tàu đem máu xương nhân dân chôn vùi nơi thung lũng Điện Biên và ngửa mặt xưng là chiến thắng “kinh thiên động địa-rúng động năm châu” với tâm thức thằng Bờm ngửa mặt nhận nắm xôi từ tay phú ông Mao-Stalin.

Tiếp diễn bản chất của một kẻ dối lừa, Hiệp định Genève được ký kết để chấm dứt sự hiện diện của quân đội Pháp ở Đông Dương. Qua hiệp định này lập trường của nước VNDCCH mà đại diện là Phạm Văn Đồng đã nêu lên và đưa vào nội dung hiệp định 8 điểm trong đó điểm thứ 3 như sau: "Tổ chức tổng tuyển cử tự do trong 3 nước nhằm thành lập chính phủ duy nhất cho mỗi nước".

Thế nhưng sau khi hiệp định được ký kết, đúng ra toàn bộ lực lượng CSVN phải rút hoàn toàn về Bắc bên kia vĩ tuyến 17 để chuẩn bị tổng tuyển cử, vậy mà CSVN chỉ rút một phần trên hình thức để che mắt quốc tế. Bộ phận nòng cốt được bí mật cài ở lại Miền Nam để làm cơ sở, hậu thuẫn cho cuộc chiến sau này cưỡng chiếm miền Nam như đã định sẵn. Rõ ràng hiệp định ký một nơi mà thi hành một nẻo. Lừa đảo nhân dân Miền Nam lúc đó rằng cán bộ chỉ đi tập kết ra Bắc thời gian 3 năm để chờ tổng tuyển cử. Thế rồi chồng vợ, cha con, người thân tan đàn xẻ nghé đằng đẳng 21 năm trời mà vết thương đó đến mãi hôm nay vết sẹo vẫn chưa mờ.

Để làm tay sai cho Nga-Tàu, CSVN đã đốt dãi Trường Sơn, đẩy gần 5 triệu quân dân, nam nữ thanh niên VN nướng vào chảo lửa để mang chủ nghĩa CS nhuộm đỏ Đông Nam Á. Nếu không phản bội hiệp định Genève, cài đảng viên CS ở lại Miền Nam chuẩn bị mưu đồ và thực hiện tổng tuyển cử thì làm gì có cuộc chiến tranh tương tàn nồi da xáo thịt, để sau ngày 30/4/1975 huênh hoang rằng đảng đem lại hòa bình, thống nhất cho dân tộc?!

Dựng ngọn cờ đánh Mỹ ư? Đuổi Mỹ ư? Vậy tại sao sau khi hiệp định Paris ký kết vẫn tiếp tục bắn giết anh em? Đốt phá làng mạc gọi là khúc ruột Miền Nam khi không còn một người Mỹ nào trên đất nước Miền Nam Việt Nam? rồi cũng xảo trá cam kết thực hiện “hòa hợp, hòa giải dân tộc” như trong hiệp định Paris điều 11 khoản IV:

Ngay sau lệnh ngừng bắn, hai phía miền Nam Việt Nam:

- Thực hiện hòa giải, hòa hợp dân tộc, xóa bỏ hận thù, nghiêm cấm mọi hành động thù địch, kỳ thị nhằm vào các cá nhân hay tổ chức đã từng cộng tác với bên này hoặc bên kia.

- Bảo đảm tự do dân chủ cho nhân dân: tự do cá nhân, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp, tự do lập hội, tự do hoạt động chính trị, tự do tín ngưỡng, tự do đi lại, tự do di trú, tự do làm việc, quyền tư hữu, quyền tự do kinh doanh.

Hòa giải, hòa hợp dân tộc xóa bỏ hận thù ư? Gần triệu người quân cán chính VNCH xương bỏ núi đồi, máu rơi rừng sâu sông suối… xương cốt đa phần đến ngày nay vợ con cũng chưa được thấy tìm… cả triệu người dân MNVN đàn bà, trẻ nít phải bỏ nước ra đi một số lớn đã chìm thây trong lòng biển làm mồi cho cá, phụ nữ là nạn nhân cho hải tặc làm nhục trước mặt chồng con rồi xác thân cũng trôi theo dòng nước. Ai mà không có một quê hương, một nơi chôn nhau cắt rốn? Ai mà không có một cõi đi về, nơi đó là Quê Hương mà “Quê hương là chùm khế ngọt… quê hương là cầu tre nhỏ… là đêm trăn tỏ... Quê hương nếu ai không nhớ! Sẽ không lớn nổi thành người...” (Đỗ trung Quân, câu cuối cùng bị BBT báo Khăn quàng đỏ-cô Việt Nga- ép thêm vào trước khi cho đăng chứ câu cuối bài thơ không phải của nhà thơ ĐTQ). Như vậy mỗi người VN phải đứt ruột đành bỏ Tổ Quốc để chịu kiếp “ly hương” thì cái động lực và nguồn cơn không hề nhỏ, với trang viết này không đủ để tỏ bày. Viết đến đây trái tim người viết xem chừng như se thắt lại, nỗi lòng chùng xuống…vì rằng trong hàng triệu người dân MNVN tan tác đau thương ngày ấy có chính bản thân mình. Tôi xin ký gởi nỗi lòng không nói được nên lời, nỗi đau không dứt… bằng mấy dòng thơ sau là chính hoàn cảnh thực của người viết:

Tìm em đêm 30

Anh đốt lửa tìm em đêm hôm ấy.
Đêm ba mươi sương khói mịt mù…
Cả đất trời không một lời ru.
Thay bằng tiếng thét gào trong lửa đạn.

Đêm ba mươi tỏ mờ... nước mây chạng vạng.
Dìu dắt, bế bồng lánh nạn cộng nô.
Em đi về mô? Chị đi về mô?
Mà nét mặt cơ hồ… chồng con thất lạc!

Tôi chạy hướng này, còn em băng hướng khác.
Vạn gia đình tan tác cảnh chia ly.
Ôm nỗi sầu bi…
Đất nước còn gì trước rừng gươm-đao-lê-mác! 

Sau đêm đó! Khắp vùng vang tiếng nhạc.
“Bác cùng chúng cháu hành quân”
Hòa với “mùa xuân đại thắng”.
Để vạn người đầu trắng khăn tang.

Ta mãi tìm em… lê la khắp nẻo đàng.
Lúc bưng biền, khi ra cửa biển.
Tìm em ta biết tìm đâu?
Hỡi đôi mắt nâu buồn… xa xôi diệu vợi!

Em về đâu? Về đâu chờ ta với!!!
Giặc kéo về tràn ngập cả quê hương.
Chiều hạ vàng… nơi đất khách tha phương.
Được tin ngày đó… đêm 30 quốc hận.

Giặc bắt em rồi thi nhau mấy bận...

Hiếp em!
Xác thân gầy vùi nơi đáy vực đầm sâu…
Trời bão dông mây xám phủ một màu.
Tôi chết lặng giữa đêm trường lạnh giá.

Đêm nay! Cuối xuân đầu hạ.
Nén hương lòng cho tất cả dân tôi.
Đốt lửa lên đi cho rực sáng núi đồi…
Cho đồng nội, phố phường thiêu xác giặc.

Cũng trong điều 11 khoản IV HĐ Paris những cái tự do mà nhân dân MNVN phải có cũng đều bị CSVN tước đoạt. Các tù nhân lương tâm VN đang đứng sau hàng song sắt của nhà tù CS là gì? Có phải những người có dũng khí, can đảm đứng lên đòi lại những quyền tự do mà trong điều 11 khoản IV HĐ Paris đã ghi rõ?

Như vậy hầu hết người dân VN bỏ nước ra đi sau ngày Quốc hận 30/4/1975 dứt khoát đều mang trong lòng một nỗi hận, nỗi đau không dứt… Thế thì ngược thời gian một chút, tôi xin hỏi ông Trương Tấn Sang ngày 25/7/2013 trong buổi diện kiến Tổng Thống Obama ai đã cho phép ông thay mặt người VN ở Mỹ - Những thuyền nhân liều chết bỏ nước ra đi tránh họa cộng sản của các ông- để nói lời “Cảm ơn nước Mỹ đã tạo điều kiện cho người Mỹ gốc Việt được thành công trên cả hai lĩnh vực kinh tế và chính trị.”??? Lúc này nhìn qua lớp kính màn hình ai cũng thấy bản mặt của Trương Tấn Sang dày như một lớp vữa của một bức tường ô nhục, rêu phong mục nát sắp đổ nhào.

Trở về với vấn đề hòa giải- hòa hợp dân tộc. Suốt từ đầu bài viết cho đến đây tôi đã tạm nêu ra một số ít trong vạn ngàn trường hợp có liên quan và những điểm trong chính sách mà CSVN có đề cập đến trong lĩnh vực hòa hợp-hòa giải dân tộc. Ở điểm này tôi xét thấy vấn đề hòa hợp-hòa giải dân tộc nó có hai tình huống. Thứ nhất là về mặt địa chính trị nếu CSVN ở thế cân bằng hay thượng phong thì chiêu bài hòa hợp-hòa giải dân tộc chỉ là các điều khoản trên bàn hội nghị, bàn giấy mà thôi. Nghĩa là cứ hứa suông, ký suông để đạt được mục đích, tham vọng và sau cùng thì cái hòa hợp- hòa giải đó sẽ đi vào quên lãng… chưa nói là rơi vào sọt rác… và nước cờ sắp sẵn cứ tiến lên từng bước như sau hai hiệp định Genève và Paris mà ta đã rõ, kể cả gần đây để được vào WTO, UBNQLHQ và gần đây nhất là TPP thì CSVN cũng cam kết, hứa hẹn thực thi các điều khoản được các tổ chức thế giới đặt ra. Nhưng khi đã đạt được mục đích thì những lời hứa hẹn, cam kết kia cũng bay theo gió mà mai một với thời gian... rồi mọi sự tệ hại, xấu xa bị thế giới chỉ trích, cười chê vẫn đâu vào đấy như cũ.

Với sự gian xảo cộng thêm lì lợm và vô sỉ thì CSVN không ngại một điều gì miễn sao đạt được ý đồ cho dù là sự nghiệp đó được xây dựng trên nền tảng vô đạo.

Thứ 2 nếu CSVN ở trong thế hạ phong và bị bao vây, cô lập. Thì chiêu bài hòa hợp- hòa giải dân tộc là kế hoãn binh, sống chung, hòa mình để phục hồi sức lực và tìm kẽ hở, điểm yếu của đối phương mà chờ ngày phục hận và tiêu diệt như chúng đã làm với chiêu bài chính phủ liên hiệp năm 1946.

Ngọn Đông Phong cùng với lửa lòng dân tộc - Dòng thác cách mạng thứ 4 (sức mạnh của lòng dân) - đã thổi lên và ngùn ngụt cháy khắp mọi miền đất nước. Bắt đầu những đóm lửa hồng là những năm đầu của TK 21. Thế là năm 2004 nghị quyết 36 của bộ chính trị T.Ư đảng CSVN đã bày ra với khúc ruột ngàn dặm.

Trong những năm cuối của thể kỷ trước và xa hơn nữa CSVN cũng đã bí mật lập ra những chi bộ đảng hoạt động lén lút ở hải ngoại từ Mỹ-Canada-Úc và Châu Âu. Với mạng lưới này chúng len lỏi xâm nhập vào cộng đồng người Việt hải ngoại và các tổ chức chính trị đối kháng lại với chế độ độc tài CSVN. Chưa thấy đủ, CSVN cũng trong NQ36 đó đã đưa tên Nguyễn Thanh Sơn thứ trưởng bộ Ngoại Giao CSVN làm chủ nhiệm UB về người VN ở nước ngoài với nhiệm vụ “kiều vận”. Đến những năm gần đây nền KTVN bắt đầu thoi thóp chết lâm sàng với gần 400 ngàn/700 ngàn doanh nghiệp đã phá sản và khai tử, còn lại cũng đang lao dốc và gần chạm đáy. Những cú đấm thép của 3 Ếch Mit tơ Bin đã gãy càng sứt gọng. Lớp thì chìm vào đáy biển như Vinashin, Vinalines, Vinaconex… lớp thì chờ ngày hạ huyệt như Than khoáng sản, Tổng Cty Sông Đà… số còn lại thì giở trò bịp bợm tăng giá sản phẩm từng ngày móc túi nhân dân để bù vào khoảng chúng đã bòn rút mà xảo ngôn là “bù vào khoảng lỗ”… như EVN, VNPetro… hòng kéo dài sự sống. Và giờ đây thì Phúc niểng và bè lũ bày ra moi vàng từ trong dân với chiêu bài cứu nền KT đang trên cơn hấp hối…với mục đích là “hốt hụi chót rồi dong ra nước ngoài trị bệnh” mà cái bịnh ung thư dạ dày vì ăn tạp thì có thánh cũng không cứu nổi. Thế thì con số mỗi năm gần 20 tỉ USD kiều hối đổ về là cả “một chùm khế ngọt” nếu CSVN quên đi thì hơn 4 triệu đảng viên “sẽ không lớn nổi thành người…” như đã nói phần trên là chí lý.

Nhưng sự đời thật trớ trêu. Tạo hóa đã sinh ra loài Công, loài Phụng với bộ lông muôn hồng ngàn tía, lại múa giỏi hát hay. Ngược lại loài kênh kênh đã xấu xí hằng ngày chỉ biết bu vào xác thối mà rút tỉa, giựt giành! CS là loài “Bất tri lý” như trong những bài viết trước đây tôi đã nói. Đã bất tri lý thì không phân biệt được phải trái đúng sai, đen trắng… là loại đần độn. Tên Nguyễn thanh Sơn mà người Việt hải ngoại còn gọi là “Sơn heo” nhìn bản mặt là biết xuất xứ và chính là dòng họ con cháu nhà TRƯ. Trong lúc nhiệm vụ mà đảng của hắn ta giao cho hắn là kiều vận. Thế nhưng tôi nhớ không lầm là vào những ngày cuối của tháng 7/2013 khi ông Trương tấn Sang qua chui lòn cửa sau Nhà Trắng vào chầu TT Obama. Để phản đối tập đoàn CSVN bán nước, một số đông người Việt hải ngoại đã biểu tình khi Trương tấn Sang diện kiến TT Obama. Trước sự kiện trên tên Nguyễn thanh Sơn nói với phố Bolsa TV rằng: “có những người chỉ vì đồng tiền, có những người chỉ vì nhu cầu cuộc sống, có những người chỉ vì có một chút thu nhập thêm mà tham gia những hoạt động…" và còn nhiều phát biểu khác gây phẫn nộ trong cộng đồng người Việt hải ngoại.

Như vậy công tác “kiều vận” của tên Sơn mà đảng CSVN đã giao cho hắn đã bị phá sản không làm nên chuyện mà còn gây phản tác dụng nữa. Đáng lẽ ra thì cái đảng thổ tả, quái thai này phải lôi đầu hắn về nước mà trị cái tội “Ngu mà láo”. Nhưng chúng ta cũng nên nghĩ lại. Hãy nghe tên Nguyễn sinh Hùng cựu chủ tịch Quốc hội, một trong tứ trụ tiền triều CSVN phát biểu vào ngày 12/6/2010 trước phiên chất vấn của các ĐB Quốc hội rằng “Hôm nay thấy sai một chút chỗ này, xử lý cách chức đi, kỷ luật đi. Ngày mai thấy sai chỗ kia cách chức đi, kỷ luật đi. Lấy ai làm việc nữa các đồng chí?” các bạn nghĩ sao? Hết biết. Cái đất nước này là của riêng của đảng CSVN?.

Vậy để đem lại độc lập tự do, dân chủ và nhân quyền cho đất nước, dân tộc VN bằng con đường hòa hợp-hòa giải có khả thi? Biết rõ điều này nên trên lộ trình tìm kiếm con đường hòa giải-hòa hợp để kéo dài sự tồn tại của chế độ. Nguyễn thanh Sơn luôn né tránh phạm trù “hòa giải” mà chỉ đề cập đến “hòa hợp” mà thôi.

Lược qua từ trên ta đã thấy rõ giữa hai con người Quốc-Cộng có hòa giải được những món nợ trong quá khứ? Mà nhất là những món nợ đó nó kết dính ăn sâu như tế bào ung thư đã di căn vào lục phủ ngũ tạng. Những vết thương đó nó không phai mờ mà nó thẩm thấu qua các thế hệ sau đời F2-F3…con cháu của chúng ta ở cả trong và ngoài nước. Ta hãy nhìn cảnh những năm trước, cháu nội của người tù xuyên thế kỷ Nguyễn hữu Cầu (lúc ông còn trong ngục thất) trên những bước đường xuôi ngược, nước mắt trải suốt quãng đường đi đến trại giam để thăm nuôi và suốt thời gian qua là nuôi bệnh cho ông trong những ngày trên dương thế, không biết ngắn dài, do hậu quả của tù đày tra khảo. Làm sao trong những giấc ngủ của vợ và 3 người con gái của nhà giáo yêu nước Đinh đăng Định được bình yên? Làm sao trong những bữa ăn của những người vợ trẻ, con thơ của anh Ngô thanh Kiều Phú Yên, Nguyễn công Nhựt Bến Cát-Bình Dương, cô Trịnh kim Tiến con gái của nạn nhân Trịnh xuân Tùng- Hà Nội và giờ đây là mẹ già cùng 2 cháu trẻ thơ, con của Blogger Mẹ Nấm-Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cùng nhiều nạn nhân khác không chan bằng nước mắt? Làm sao trong những cơn mưa dầm hay dông bão, gió mùa đông bắc sắp lùa qua, hàng vạn dân oan đầu bờ cuối bãi với cảnh màn trời, mà không tê buốt cõi lòng? Cách đây 77 năm (1939) cố nhạc sĩ Nguyễn văn Thương cũng đã chia sẻ trong cảnh gió lạnh đêm đông chỉ với tâm trạng của người lữ khách qua đường “…có ai thấu tình cô lữ đêm đông không nhà…?”. Trong những đêm đông không nhà có cụ già dân oan đã chết nơi công viên giữa lòng Thủ Đô ngàn năm văn vật không một chiếc chiếu quàng thây.

Thế thì làm sao mà “giải”? không giải được thì lẽ nào mà “hợp”??? Ví như trong một gia đình anh em bằng mặt chứ không bằng lòng, liệu cuộc sống có được bình yên và lâu dài? Nếu có bị gò ép trong tư thế chẳng đặng đừng thì cũng chỉ tính bằng ngày một với ngày hai.

Nếu muốn đi đến ngôi nhà dân chủ qua cửa ngõ “hòa hợp-hòa giải” thì ít ra thành phần đôi bên phải thật sự thành tâm. Đàng này hòa hợp-hòa giải mà một bên chỉ là kế hoãn binh để tìm phép màu hay tạo thêm mưu kế hòng hóa giải mà trong lòng luôn chất chứa súng đạn, bom mìn và một rừng âm mưu sâu độc thì đó là miệng lưỡi của những tên chính trị lưu manh hay đúng hơn là “điếm chính trị” với lời hoa mỹ giáo điều như của tên cựu thủ tướng csVN, y tá rừng rằng“niềm tin chiến lược” và “thành tâm chính trị” được chấp bút bởi những tên bồi bút, đĩ bút lấp ló sau lưng mách nước như cảnh “nhắc tuồng” trên những sân khấu rẻ tiền với những diễn viên vừa dốt lại vừa ngu mà bản chất thì lưu manh gian dối.

Con đường ngắn nhất để đi đến tự do, dân chủ, nhân quyền cho VN mà không đổ nhiều máu xương là đảng CSVN tự biết sức mình, nhận biết được sứ mạng lịch sử không còn nữa, từ bỏ mánh lừa “HGHHDT” hòng kéo dài sự sống và mau trao trả lại quyền lực cho nhân dân để còn hưởng được chút hồng ân trước khi cáo chung chế độ. Với đức bao dung sẵn có, dân tộc VN sẽ không cấm kỵ một khi những người cộng sản sau khi thành tâm sám hối vẫn còn muốn tham gia chính trường…trên một sân chơi công bằng, minh bạch, tích cực và văn minh!

Nếu CSVN vẫn không từ bỏ thói gian manh, lọc lừa xảo trá…thì tôi xin nói một điều rằng và cũng là lời kết cho con đường HGHHDT VN.

- Bạn đã có bao giờ sống chung với lũ chưa? Ngày nào bạn chưa thoát hẳn lên bờ thì ngày đó bạn còn có thể bị lũ nhấn chìm bất cứ lúc nào chưa biết!

Và rằng - Cộng sản như loài virus... chúng chỉ ẩn náu ở một nơi nào đó trong cơ thể chúng ta khi chúng yếu. Đợi khi cơ thể chúng ta suy kém hay có vấn đề là chúng chui ra hoành hành và vật ngã chúng ta ngay.

27.11.2016



Bình Luận

Articles in English

Thời Sự

Video

 
https://danlambaovn.blogspot.com/search?max-results=50
Copyright © 2014 Dân Làm Báo