Dân chủ luôn luôn chiến thắng

Nguyễn Hưng Quốc - Trong bài “Tại sao cần dân chủ?”, tôi có nêu lên một luận điểm của Robert A. Dahl: các quốc gia có nền dân chủ cao không gây chiến với nhau. Tất cả các cuộc chiến tranh trong thế kỷ 20, đặc biệt từ năm 1945 về sau, đều là chiến tranh giữa các nước độc tài hoặc giữa các nước độc tài và các nước dân chủ.

Một điều cần được nhấn mạnh thêm là: trong các cuộc chiến tranh giữa phe độc tài và phe dân chủ, phe dân chủ bao giờ cũng thắng.

Viết câu trên, tôi nhớ ngay đến một người bạn vong niên trong giới cầm bút. Năm 2001, sau vụ khủng bố tấn công Mỹ và lúc Mỹ đang đánh Afghanistan và rục rích chuẩn bị đánh Iraq, ông rất quan tâm theo dõi tình hình chính trị thế giới. Trong sự quan tấm ấy, ông không giấu được cảm giác lo lắng. Ông thường tâm sự với tôi: bọn độc tài khi định tấn công ai thì âm thầm chuẩn bị, không ai hay biết gì cả. Còn Mỹ? Ngược lại. Trước khi đánh nhau thì mang ra Quốc Hội bàn. Bàn ở Quốc Hội chưa đủ, mang cả ra Liên Hiệp Quốc cãi. Phe bênh phe chống cứ inh ỏi cả lên. Báo chí loan tin. Truyền thanh truyền hình cũng cập nhật mọi toan tính từng ngày từng giờ. Cả việc chuyển quân cũng không giấu giếm. Máy bay chưa cất cánh, người ta đã biết nó sẽ đi đâu và chở bao nhiêu bom. Rồi trong lúc đánh nhau, phe đối lập và một số dân chúng cứ xuống đường la hét đòi ngưng chiến tức khắc. Vậy thì làm sao mà thắng chứ?

Có lần, chuyện trò qua điện thoại, ông bức xúc: “Lần này Mỹ thua to rồi anh ơi. Đánh nhau như vậy, không thua làm sao được? Từ xưa đến nay, có thứ binh pháp nào lạ lùng như thế đâu chứ? Chiến tranh gì mà cứ đòi công khai, minh bạch, không những đối thủ biết mà cả thế giới đều biết. Làm gì, toan tính gì, người ta cũng biết tỏng hết. Thua là cái chắc!”

Thật ra, vì quá bức xúc và quá lo lắng, người bạn vong niên của tôi quên mất những bài học rành rành trong lịch sử: nếu trong các cuộc chiến tranh riêng lẻ giữa hai nước, có khi một quốc gia có trình độ dân chủ cao hơn chưa chắc đã thắng quốc gia độc tài hoặc chỉ dân chủ một phần, ở phạm vi thế giới, trong các cuộc chiến tranh lớn giữa phe dân chủ và phe độc tài, ngược lại, hầu như phe dân chủ bao giờ cũng chiến thắng.

Bằng chứng có thể thấy trong ba cuộc chiến tranh toàn cầu trong thế kỷ 20 vừa qua.

Thứ nhất, trong đệ nhất thế chiến (1914-18), phe Đồng Minh, vốn có trình độ dân chủ cao hơn, đã thắng liên minh Đức – Áo và Hung.

Thứ hai, trong đệ nhị thế chiến (1939-45), phe Đồng Minh, một lần nữa, thắng phe phát xít, bao gồm ba nước: Đức, Ý và Nhật.

Cuối cùng, trong cuộc Chiến tranh lạnh, kéo dài từ 1945 đến đầu thập niên 1990, phe độc tài đã thất bại và tự sụp đổ.

Như vậy, ở phạm vi thế giới, tính ưu việt của phe dân chủ trong lãnh vực quân sự là điều rất rõ ràng. Họ luôn luôn thắng. Hoàn toàn không có ngoại lệ.

Vấn đề là: Tại sao các quốc gia dân chủ thường tiến hành chiến tranh một cách hiệu quả hơn các quốc gia phi-dân chủ?

Có nhiều cách trả lời khác nhau.

Nhiều người giải thích: lý do chính là các quốc gia dân chủ thường giàu có hơn, dành nhiều ngân sách cho an ninh hơn, hơn nữa, thường được dân chúng ủng hộ nhiệt tình hơn, do đó, mạnh mẽ hơn. Điều này hẳn nhiên là đúng. Đứng về phương diện kinh tế, nói chung khối dân chủ thịnh vượng và phát triển hơn hẳn khối độc tài. Nhưng đó chỉ là một phần. Phần khác được một số học giả nêu lên: chính quyền các quốc gia dân chủ thường đối diện với các cuộc bầu cử thường kỳ, ở đó, họ có thể mất hết quyền bính nếu không chiến thắng, bởi vậy, họ thường cân nhắc cẩn thận hơn trước khi khai chiến. Nói một cách tóm tắt: họ hiếu hòa hơn. Chiến tranh, với họ, chỉ là giải pháp cuối cùng. (Nhưng đây cũng lại là thế yếu của các quốc gia dân chủ trong các cuộc chiến tranh riêng lẻ: quần chúng không chịu đựng nổi các cuộc chiến tranh kéo dài, do đó, trong không hiếm trường hợp, chính phủ đành phải chịu thua quần chúng trước khi bỏ cuộc trước địch thủ.)

Ajin Choi, thuộc Đại Học Yonsei, Hàn Quốc, trong bài “Democratic Synergy and Victory in War, 1816-1992” đăng trên International Studies Quarterly số 48, năm 2004 (tr. 663-682), bổ sung thêm một lý do khác: nhờ sự minh bạch trong chính sách, các quốc gia dân chủ thường hợp tác với các đồng minh một cách dễ dàng và hiệu quả, do đó, càng tăng cường thêm sức mạnh trong chiến tranh.

Gian Vittorio Caprara, trong bài “Will Democracy Win?” đăng trên tạp chíJournal of Social Issues số 64 năm 2008 (tr. 639-659), tuy không giới hạn trong đề tài chiến tranh, nhấn mạnh một ưu điểm làm nên sức mạnh của các chế độ dân chủ: Chỉ dưới các chế độ dân chủ, dân chúng mới có thể thực sự tham gia vào sinh hoạt chính trị, không phải chỉ dưới hình thức bầu cử, mà còn qua hình thức thảo luận công khai và bình đẳng. Hai hình thức này, thật ra, có quan hệ khắng khít với nhau: bầu cử có tự do và bình đẳng thực sự, dân chúng mới tin vào chính quyền và vào ý niệm tự do và bình đẳng nói chung, từ đó, mới thiết tha bảo vệ cả chính quyền lẫn những ý niệm cao cả như tự do và bình đẳng.

Nói cách khác, chỉ có dân chủ mới tập hợp được sức mạnh tập thể, không những của dân chúng trong một nước mà còn của cả thế giới nữa.

Nói cách khác nữa, ngược lại, ở những nước thiếu dân chủ, chính quyền không những không tập hợp được sức mạnh của quần chúng mà cũng không thể kết tập được một liên minh đáng tin cậy nào với quốc tế. Họ trở thành những kẻ bơ vơ.

Thời này, khi làn sóng dân chủ đang bùng lên khắp nơi, các nước độc tài càng trở nên thiểu số. Là thiểu số, họ lại càng bơ vơ hơn nữa.

Như Việt Nam, chẳng hạn.

Nguồn : Blog Nguyễn Hưng Quốc - VOA

8 Nhận xét

  1. Giáo sư Sầm Hưng Quốc, Đồng Giáo sư Nguyễn Trường Quốc này nói thì ai nghe. Thôi thì đi bú tý cho sướng.

    Trả lờiXóa
  2. Cong nhan bac Tien sy Truong ban Viet hoc tai Uc nay noi linh tinh that. Ly luan kieu cu Tun the nay thi Cong san cu viec ke cao goi ngu, can dech gi phai lo xa cach mang hoa Nhai.

    May ma con co nhung nguoi nhu ong Cu Huy Ha Vu, Le Quoc Quan, hay nhung nguoi cua khoi 8406...chu khong thi nguoi ta lai tuong phe dan chu toan nguoi noi ngong het.

    Trả lờiXóa
  3. Đúng ! tụi "rân chủ" chúng mày lúc nào chả hô hào chiến thắng ,chiến thắng kiểu " A Q " ,đưa thằng nào ra là bị tom thằng ấy , mấy thằng ứng cử Quốc Hội cũng bị dân ném sọt rác ,còn mấy thằng "rân chủ" xó bếp tức tối kêu gào ,rồi tự an ủi mình "rân chủ luôn luôn chiến thắng ".
    đúng là trò hề của bọn dân chủ cuội

    Trả lờiXóa
  4. Này ông Nặc danh kia, nói linh tinh không biết ngượng à. Ông thấy người ta tự phê bình cũng a dua nhảy vào hôi nước bọt. Nếu ông thấy dân chủ cuội thì ai mượn ông thò mặt vào bình luận. Nên biết riêng việc người ta để ông post bài là vì người ta lịch sự, mong muốn đóng góp cho dân chủ, nên không cấm ông nói điều ông nghĩ. Đã không cám ơn thì thôi lại còn ăn cháo đá bát.

    Ông chỉ giỏi chê bai vơ đũa cả nắm. thế nào gọi là tụi rân chủ chúng mày ? Tôi đố ông đi vào các diễn đàn khác mà bô lô chửi bậy. Trong đầu của ông hoàn toàn đếch có tí kiến thức nào, lấy kết quả giải thích nguyên nhân, lấy hình thức giải thích nội dung, đúng là loại ếch ngồi đáy giếng. Cái loại bị nhồi óc như ông cứ ngồi khư khư trong góc nhà nhìn dân bị công an hành hạ, nhìn tài nguyên rừng biển chui vào tay Tàu khựa, nhìn mạng người bị rẻ rúng, công nhân bị công ty nước ngoài áp bức mà không cảm thấy gì mới thật sự là loại xó bếp tức tối kêu gào đấy.

    Đúng là trò hề của mấy thằng bị nhồi sọ.

    Trả lờiXóa
  5. Gửi:Nặc danh says:
    22:41 Ngày 27 tháng 4 năm 2011 .

    - Nghe mày sủa mấy câu thấy mày có bộ óc chó má hoang dại quá thôi hãy chui vào cái thiên đường CS với mấy tờ báo đui mù ghẻ lở của chúng mày mà post khen nhau.
    Còn muốn vào lề trái này thì bắt đầu học cách của cụ tổ mày là VÕ CĂN KIỆT nhá.

    Trả lờiXóa
  6. Thôi tớ đề nghị bác chủ blog hãy sửa lại tựa đề là "Dân chửi luôn luôn chiến thắng". Vì đơn giản là trong khi các bác luôn mở mồm ra là "tôn trọng sự khác biệt", nhưng mà cứ có ai nói sai ý các bác là lập tức dí người đó vào dạng "công an mạng, mật vụ ngầm, tổng cục 2, nhồi sọ, tẩy não, bác học đểu, tiến sĩ cừu" với những ngôn từ lôi từ dưới cống lên.

    Đừng có tự xưng mình là dân chủ, nó chỉ bôi thêm gio, trát thêm trấu vào cái cụm từ đã bị bôi trát từ mấy chục năm nay mà thôi.

    P/s: Những bạn nào chửi bài này có thể tự liệt mình vào dạng "dân chửi" rồi đấy xD

    Trả lờiXóa
  7. hoan ho cac dong chi hay chung tay gop suc bat het bon ran chu dom lua het chung no vao trai tap trung nhu kieu nazi german ay toi thay rang vn di theo kieu nazi la hay nhat

    Trả lờiXóa
  8. cac nha ran chu chem gio hay vai dung la lam cach mang bang dan chui thi khong co lanh tu nao bang cac anh khung chong cong viet nam ngay xua bo me toan bi bon korea voi uncle sam no rape nen moi sinh ra cai loai nua nguoi nua ngom nay

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn