Hoài niệm 30 – 4 : Tìm mãi yêu thương (P1)



“Xin kính dâng bài viết này cho Mẹ và

Quê Hương Việt Nam thân yêu”. (Nguyễn Thượng Long)

…Khi những cánh cổng sắt nặng nề của dinh Độc Lập bị các chiến xa và xe tăng Quân Giải Phóng húc đổ vào trưa 30 – 4 – 1975, thì trong một căn phòng nhỏ ở đường Yết Kiêu Hà Nội, có một người đàn ông gương mặt u uẩn, tóc trắng xoá xoã vai đang trầm ngâm bên chén rượu và cây đàn piano, ngay lúc đó, trong tay ông cây đàn đã rung lên những hợp âm làm xao xuyến lòng người :

"Từ nay người biết yêu người,
Từ nay người biết thương người ”.

Người đàn ông đó là nghệ sĩ đa tài Văn Cao và những ca từ, hợp âm trên cũng là tiết tấu chính, cảm hứng chủ đạo cho ca khúc tràn đầy tính nhân bản “Mùa Xuân Đầu Tiên”, cũng là ca khúc cuối cùng trong sự nghiệp sáng tác văn – thơ – nhạc – hoạ đầy trắc trở của ông.
***

Tôi nghĩ rằng đã là người Việt Nam, dù là người chiến thắng hay là kẻ chiến bại, dù ở đâu trên mặt đất này thì ai ai vào ngày tháng đó cũng thở phào và không ít thì nhiều đều có chung cảm hứng yêu thương nhau như vậy. Nhưng những gì đã diễn ra sau mốc lịch sử đó lại không hoàn toàn như vậy, đến nỗi hơn mười năm sau (1987), ngày ông Nguyễn Văn Linh tuyên bố cởi trói cho văn nghệ sĩ, nhà văn NHT một lần phải thốt lên: “Vinh quang nào mà chẳng xây trên những nỗi điếm nhục!”. Tôi không biết tâm trạng của anh NHT lúc đó như thế nào mà lại phải thốt lên lời dữ dội như vậy.


30 tháng 4-1975, xe tăng Bắc Việt chuẩn bị tiến vào Dinh Ðộc Lập.
Thế hệ chúng tôi và anh NHT sinh ra và lớn lên cùng với sự ra đời của nhà nước “Việt Nam Dân chủ Cộng hoà – Độc lập Tự do Hạnh phúc”. Tuổi ấu thơ chúng tôi trôi đi cùng với những cuồng nộ của một thế thái nhân tình rất xa lạ với những phẩm chất truyền thống của một dân tộc bản chất là hiền hoà. Kí ức đầu đời của thế hệ chúng tôi chưa thể nhạt nhoà về những gì đã đến sau những phát triển quái gở của chủ thuyết “Đấu tranh giai cấp”, về con đường chuyên chính vô sản, về bạo lực cách mạng mà những người cộng sản đã du nhập vào đất nước chúng tôi. Vẫn còn nguyên đó những câu hỏi đầy ám ảnh :

· Tại sao lại phải “Đào tận gốc, trốc tận rễ” đám Trí – Phú – Địa – Hào… rồi bây giờ lại gọi đó mới chính là nguyên khí của đất nước!

· Tại sao sau CCRĐ, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã phải thay mặt Đảng thanh minh trước quốc dân đồng bào rằng: Một Đảng biết nhận ra khuyết điểm của mình, Đảng đó còn có thể tiến bộ, rồi ông lặng lẽ rút khăn tay lau nước mắt. (!?).

· Tại sao lại phải cải tạo thực ra là đánh sập công thương nghiệp tư bản tư doanh tới 2 lần (Miền Bắc sau năm 1954 – Miền Nam sau 30/4/1975). Sau 1986 đến nay lại phải làm lại gần như từ đầu.

· Tại sao lại phải mở ra các “Pháp trường trắng” trong vụ đàn áp nhân văn giai phẩm và xét lại chống Đảng. Pháp trường trắng là: “Nơi không có đầu rơi, không có máu chảy, nhưng có người chết” – (Nguyễn Tuân). Thời gian và năm tháng đã trôi qua đã đủ để minh oan cho những con người tài hoa, dũng cảm và trung thực đó. Đến nay trên thực tế không ít người trong họ đã được vinh danh trở lại thì hỡi ôi người còn, người mất, người đang sống nhưng phải sống đời sống thực vật, cỏ cây, người tha hương biệt xứ mãi mãi ôm theo những kí ức đầy ám ảnh nặng nề, tại sao lại phải làm như thế?

Hôm nay, lại một ngày kỷ niệm 30/4 nữa đến với đất nước chúng ta, dân tộc chúng ta. Cái ngày lịch sử mà cựu Thủ tướng, cựu Uỷ viên Bộ chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam Võ Văn Kiệt đã từng ngậm ngùi mà nói: “Có triệu người vui! Cũng có triệu người buồn!”. Không biết có phải vì đây là tiếng nói của một lãnh tụ cao cấp mà có tình trạng người vui thì gọi ngày 30 – 4 là ngày “Quốc Khánh”, còn người buồn thì gọi ngày này là ngày “Quốc Hận!”, xin được phép hỏi:

Tại sao sau ngày 30/4/1975 ngày con Lạc ở miền Bắc chiến thắng cháu Hồng ở miền Nam, người chiến thắng không thực lòng hoà hợp, hoà giải mà lại tạo ra những thương tổn không đáng có trong lòng những kẻ bại trận. Những ngày tháng tù đầy, cải tạo và phân biệt đối xử với quân nhân, viên chức chính quyền cũ và vợ con gia đình họ đến nay vẫn là những kí ức đầy hãi hùng. Vì những hãi hùng này mà ngày đó hàng triệu người con đất Việt phải liều thân bỏ xứ ra đi, mong kiếm tìm một vận hội mới. Người chiến thắng không chỉ làm ngơ mà còn không hiếm những kẻ trục lợi dựa trên cuộc tháo chạy kinh hoàng diễn ra trong nhiều năm đã làm biết bao gia đình tan nát, bao nhiêu người phải chết trong tuyệt vọng, phải khuynh gia bại sản, phải nhơ nhuốc vì hải tặc, phải hoài thân trong bụng cá, phải bỏ xác trên đảo hoang. Người sống sót không mấy ai tránh khỏi những sang chấn tinh thần không dễ bình phục.


Thuyền nhân
Sau nhiều năm tha hương biệt xứ, nay người thành đạt, người không thành đạt, nhưng mỗi khi nhớ về quê hương, xứ xở bên cạnh những bồi hồi là nỗi ngậm ngùi: “Tổ Quốc! Một dĩ vãng cần phải quên đi”.

Đến nay đã có nhiều nhân vật nổi tiếng của chế độ VNCH… quyết định tìm về cố quốc với nhiều lý do, nhưng thực ra chỉ để được gửi nắm xương tàn, đã phải nhắm mắt bước qua những thị phi của người trong nước, phải bịt tai trước những la ó, của nhiều tha nhân cùng cảnh ngộ. Đặc biệt trong đoàn người ra đi năm đó, đến nay vẫn có quá nhiều người dường như vẫn chưa ra khỏi những ám ảnh của hận thù, thậm chí nhiều người vẫn thề không đội trời chung, không đứng cùng đất với cộng sản, đó chính là nguyên nhân làm nổ ra những cuộc biểu tình phản đối các vị nguyên thủ hôm nay của Việt Nam khi họ xuất ngoại, đặc biệt khi họ công cán qua những nơi có đông người đồng bào của mình ở & thực tế đã cho hay, cũng chẳng có gì là vui vẻ dành cho các nguyên thủ cũ, các nhân vật nổi tiếng của VNCH khi họ trở về Việt Nam. Sự dè bỉu đến với họ không chỉ đến từ những người Quốc Gia đang ở hải ngoại, mà còn đến từ chính những người dân trong nước. Nhiều người trong nước đã có một thái độ hợp lý đối với họ, nhưng đâu có phải người trong nước nào cũng vui vẻ với họ. Cho đến lúc này, không chỉ ở những hãng thông tấn vỉa hè, tôi chứng kiến quá nhiều người Việt Nam ở trong nước vẫn còn vô tư ngộ nhận rằng năm 1972 chính ông Nguyễn Cao Kỳ đã chỉ huy chiến dịch giải cứu tù binh Mỹ bị giam giữ ở quê hương Sơn Tây của ông ! Hãy nghe mấy ông Nhạc Sĩ Nhân Dân, đỏ ngực là huân chương, huy chương là giải thưởng nhà nước...lườm nguýt, chê bai, dè bỉu những gì về ông Phạm Duy ngay trên những trang báo lề phải.


Nhạc Sĩ Phạm Duy với Sổ Hộ Khẩu và Chứng Minh Thư nhân dân.
Sau hơn 36 năm, với những gì mà chúng ta quan sát được cho thấy, ngày 30/4 đâu có hoàn toàn chỉ là biểu tượng của sự toàn bích. Bên cạnh những giá trị tự thân, ngày đó cũng làm xuất hiện những chia rẽ mới rất đáng tiếc đối với nhiều thế hệ người Việt Nam ở trong cũng như ngoài nước như điều mà ông Võ Văn Kiệt đã nói: “Triệu người vui – Triệu người buồn”.

Tôi tin rằng đến nay nếu phải nhắc lại cuộc chiến tranh đó, nghĩ lại những gì đã xẩy ra trong ngày 30 / 4 / 1975, người Mỹ chỉ coi đó là một kỷ niệm buồn cùng với những toan tính thành công và cả không thành công của họ. Điều gọi là“ Hội chứng Việt Nam vẫn còn là bóng ma ám ảnh nước Mỹ” chỉ là sản phẩm của tưởng tượng.

Chưa người Việt Nam nào đã quên Tuyên Bố Thượng Hải ngày 28 /2 /1972. Đó là cuộc mặc cả trên lưng người Việt Nam ở cả 2 miền của Hoa Thịnh Đốn và Trung Nam Hải, là cú “Đi Đêm” đầy tai tiếng giữa Nixon và Mao. Đặc biệt là sau khi Hội Nghị Ba Lê được các bên ký kết, Mỹ chính thức bước ra khỏi cuộc chiến, bỏ rơi Việt Nam Cộng Hoà, Mỹ không chỉ có lỗi với đồng minh chiến lược của mình, Mỹ có lỗi với cả dân tộc Việt Nam khi dửng dưng, ngoảnh mặt đi để Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng Sa phần lãnh thổ thiêng liêng của Việt Nam (1974) và từ đó cho tới ngày 30 / 4 / 1975 trong tiếng gầm thét của cỗ máy chiến tranh trong tay người Việt Nam, chỉ có người Việt Nam chúng tôi ở 2 bên là ngã xuống trong cuộc lao vào nhau, chém giết nhau, thanh toán nhau chí mạng chứ đâu có người Mỹ.
Để khai thông được con đường vào Hoa Lục, ngay từ ngày đó, người Mỹ đã tạo ra một tư thế Địa Lý Chính Trị rất bất lợi cho dân tộc chúng tôi khi chúng tôi phải tồn tại bên cạnh “Anh chàng khổng lồ” đầy tham vọng Trung Quốc đã tay trong tay với Hoa Kỳ lúc mà Liên Xô đồng minh chiến lược của Việt Nam đã quá già yếu.

Hình ảnh một Đặng Tiểu Bình, 10 h sáng 29/1/1979 tại thảm cỏ trước Nhà Trắng, xúng xính trong bộ đồ của một cao bồi miền viễn tây nước Mỹ và những gì mà ông ấy đã nói ở đó về “Mèo Trắng – Mèo Đen”, về kế hoạch sẽ dậy cho bọn tiểu bá côn đồ Việt Nam một bài học đã là quá đủ để nói: Người Mỹ đâu có trắng tay sau cuộc chiến ở Việt Nam. Nếu sau ngày 30 / 4 / 1975 người Mỹ không dang tay đón nhận làn sóng Thuyền Nhân Việt Nam bỏ xứ ra đi…thì hình ảnh Hiệp Sĩ Nhân Quyền Hoa Kỳ chắc chắn sẽ hoen ố, sẽ chẳng ra gì trong con mắt của người Việt Nam.

Về một phương diện khác, tôi nghĩ: nếu người chiến thắng vẫn cứ giữ mãi nỗi hoan hỉ ngày 30 / 4 là ngày đánh dấu sự kiện “Đánh cho Mỹ cút – Đánh cho nguỵ nhào”, chúng ta cũng sẽ rất khó giải thích những chuyển động chính trị trong xã hội Việt Nam những ngày gần đây.

Về mối quan hệ hôm nay giữa Mỹ và Việt Nam, bên cạnh xu thế nồng ấm thì lại mới có một sự cố thật khó hiểu. Chỉ vì đến thăm Linh Mục Nguyễn Văn Lý mà ngài tùy viên chính trị sứ quán Hoa Kỳ bị mấy ông an ninh Huế cho “Lên bờ xuống ruộng” mà sau đó Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cũng chỉ khiêm nhường bầy tỏ “Sự quan ngại...”, dường như người Mỹ thời Obama không mặn mà với quyền con người cơ bản thì phải! Người Mỹ đang toan tính gì? Ban lãnh đạo Việt Nam đã gửi đi thông điệp gì từ vụ ra tay này? Không biết dân tộc chúng tôi sẽ đi về đâu trong tư thế Địa Lý - Chính Trị mới với sự xưng hùng xưng bá ngày càng công khai của Trung Quốc, sự lùi bước đã đến giới hạn cuối cùng của ban lãnh đạo Việt Nam trước Thiên Triều, sự ngày càng xa rời những mục tiêu dân chủ của nước Nga đồng minh cũ của Việt Nam, sự suy yếu trông thấy của siêu cường Nhật Bản, sự vùng lên của Bắc Phi và Trung Đông, cùng với sự hiện diện ngày càng sâu của sức mạnh Hoa Kỳ trên Biển Đông và Đông Nam Á. Đây là câu hỏi bỏ ngỏ xin dành cho tất cả mọi người Việt Nam còn quan tâm tới thời cuộc.

Chúng ta vẫn thường tự tôn về truyền thống văn hiến hơn 4000 năm dựng nước và giữ nước, trong khi đó nước Mỹ chỉ mới lập quốc hơn 230 năm, nhưng sau chiến tranh Nam – Bắc Mỹ (1862 – 1865), giữa bên chiến thắng và bên chiến bại … họ đã có cách hành xử hòan toàn khác chúng ta là : Lấy sự hoà hợp thay cho oán thù.

Sau ngày 30/4/1975, không làm như người Mỹ, chúng ta cũng chẳng làm như tổ tiên chúng ta đã làm trong những tình huống tương tự. Những gì đã diễn ra sau thời điểm đó được hiểu như một cuộc tính sổ không cần thiết giữa kẻ thắng và kẻ bại trận. Nhiều người thuộc thế hệ tôi đã từng đặt ra một hoán vị giả định :

Sau hiệp nghị Giơnevơ 1954, phía Bắc vĩ tuyến 17 sẽ là những người dân miền Nam họ sẽ sống với Đảng cộng sản. Đảng sẽ dúi vào tay họ khẩu AK47 được sản xuất từ Liên Xô. Nam vĩ tuyến 17 sẽ là những người dân của miền Bắc. Họ sẽ sống với những người quốc gia. Trong tay họ là những khẩu AR15 được sản xuất ở Hoa Kỳ hay ở Tenavip. Điều gì sẽ xảy ra đây? Lịch sử sẽ phải viết khác đi chăng? Tôi nghĩ rằng không thể. Người miền Nam mà sống ở miền Bắc cũng sẽ biết thế nào là đấu tố trong cải cách ruộng đất, thế nào là :

“Mang bục công an đặt giữa trái tim người,
Bắt tình cảm ngược xuôi theo luật đi đường nhà nước”
(Lê Đạt)

sẽ phải thắt lưng buộc bụng, phải làm viêc bằng 2 để xây dựng chủ nghĩa xã hội, vẫn phải dốc sức để “Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Nguỵ nhào” như lời kêu gọi của ông Hồ Chí Minh. Người miền Bắc sống ở miền Nam cũng làm sao mà tránh khỏi những ngày quân trường Thủ Đức, có học hành chút ít như trang lứa chúng tôi tránh sao khỏi những ngày võ bị Đà Lạt! Rồi tất cả cũng phải dốc sức để “Bắc Tiến”, để “Lấp sông Bến Hải!”, dốc sức để “Kéo dài biên giới Hoa Kỳ đến vĩ tuyến 17” như lời kêu gọi của ông Ngô Đình Diệm, phải tiếp thụ những huấn thị: “Đừng nghe những gì cộng sản nói – Hãy nhìn xem những gì cộng sản làm” của ông Nguyễn Văn Thiệu, phải cầm phấn viết tên mình lên những trái bom sẽ ném xuống đầu người dân Miền Bắc như những gì mà ông Nguyễn Cao Kỳ đã từng phải làm lần ông ra sân bay Đà Nẵng.Và nếu như lịch sử lại có một kết cục ngược lại, ngày 30 /4 / 1975 lại kết thúc chiến tranh ở Hà Nội! thì liệu người dân Miền Bắc có thoát được những cuộc tập trung cải tạo để tẩy não như ngày nào ông Diệm “Tố Cộng”, lê máy chém đi lấy đầu cộng sản theo Luật 10/ 59! Vậy là bi kịch vẫn đến với dân tộc chúng ta như một thứ tiền định.

Thế thì không chỉ người dân mà những kẻ buộc phải cầm súng ở cả hai bên xét cho cùng đều là những quân cờ vô tội trên bàn cờ xung đột ý thức hệ do những triết thuyết ngoại lai chi phối. Hoàn toàn đúng như những gì mà nhà thơ Nguyễn Duy đã viết trong bài thơ “Tổ quốc nhìn từ xa”:

“Xét cho cùng với mọi cuộc chiến tranh
Một bên thắng còn nhân dân đều bại!”

Nếu các “Đấng chăn dân” ở cả hai bên cùng nghĩ được như thế, thảm kịch đã không xảy ra. Kho tàng tiếng Việt đã không phải xuất hiện những cụm từ quá biểu cảm “Thuyền nhân” (Boat People để chỉ những người bỏ quê hương ra đi bằng thuyền). Sau này là cụm từ “Dân oan” ( Chỉ những người dân gặp phải oan ức trong đời sống Việt Nam đương đại). Vào những tháng năm ly loạn đó, không một ai nghĩ rằng lại đến lúc những kẻ: “Macô, đĩ điếm, lười lao động đáng nguyền rủa” lại được Đảng ta “Trìu mến” gọi là “Khúc ruột ngàn dặm!”… Không mấy ai nghĩ được lại có lúc nhiều tỉ USD hàng năm đã lăn ngược những con đường đầm đìa nước mắt của những thuyền nhân bỏ xứ lăn tìm trở về tiếp máu cho đất nước đang ngày càng tụt hậu với khu vực và quốc tế, đang loay hoay kiếm tìm “Chiếc Lá Diêu Bông” xã hội chủ nghĩa!. Điều này là một bất ngờ là một trớ trêu của lịch sử dân tộc. Nhưng lần này có thể nói đó là một trớ trêu có hậu.


Nguyên Phó Tổng Thống VNCH Nguyễn Cao Kỳ và Chủ Tịch CHXHCN Việt Nam Nguyễn Minh Triết đang tay trong tay.
Hôm nay, Đảng đã hạ mình nhận anh, nhận em với những người bỏ xứ. Ngay từ Xuân Mậu Tý, ông Nguyễn Minh Triết - Chủ Tịch nước, ông Phạm Thế Duyệt nguyên UVBCTĐCSVN, nguyên Chủ Tịch MTTQVN, ông Nguyễn Cao Kỳ - Nguyên Phó Tổng Thống, Nguyên Thủ Tướng VNCH, ông Đỗ Mậu – Nguyên Tổng Thanh Tra quân lực VNCH, ông Phạm Duy – Nguyên cán bộ văn hoá kháng chiến của chiến khu Việt Bắc, một trong ba nhạc sĩ nổi tiếng nhất trong lịch sử âm nhạc Việt Nam đương đại ( Phạm Duy – Văn Cao – Trịnh Công Sơn) đã hoà hợp dân tộc ở mức tay trong tay mà ánh mắt nhìn nhau chưa hết bẽ bàng!

Vào thời điểm tôi đang viết những dòng chữ này, các Fan hâm mộ các ca sĩ hải ngoại của cư dân nơi tôi ở đang vô cùng háo hức đón chờ thế hệ hậu duệ của những tài danh Chế Linh (Chế Phong), người hùng Biệt Động Quân Duy Khánh với quý tử Chế Phi cùng với những siêu sao cỡ Thanh Tuyền, Tuấn Vũ, Elvis Phương, Trường Vũ, MC Nguyễn Cao Kỳ Duyên… đã “Nối vòng tay lớn” điều mà cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã ao ước ngay từ buổi trưa 30/ 4 của 36 năm về trước! Sao lại phải muộn màng đến như vậy! Đây thực sự là hoà hợp hay chỉ là một thứ chính trị thớ lợ!?...Hay đây là một dẫn chứng sinh động cho điều mà ông Võ Văn Kiệt đã từng nói: “Có hàng trăm con đường yêu nước khác nhau. Tổ Quốc Việt Nam không của riêng một ai, một Đảng, một phe phái, hay một tôn giáo nào”. Những cuộc “Nối vòng tay lớn” tương tự đã, đang và có thể sẽ còn diễn ra dồn dập hơn nữa, liệu quá trình đó có làm lu mờ đi vừng hào quang của chiến thắng 30/4/1975?

Câu trả lời đã quá rõ: Chúng ta đã “Dắt tay nhau đi dưới những tấm biển chỉ đường của… (không) trí tuệ” ( Hà Sĩ Phu) và cái giá của cuộc tương tàn để có một xã hội như thế này…thật là thê thảm & vô nghĩa. Tôi nghĩ, nếu được làm lại thì những người Việt Nam yêu nước, thương nòi, có văn hoá, có nhân cách, có lòng tự trọng… sẽ hành xử khác những gì mà những người chiến thắng đã làm sau ngày 30 – 4 – 1975.

Thử hỏi trong lịch sử dân tộc, có giai đoạn nào, có thời kỳ nào và vì ai mà nội lực dân tộc bị huỷ hoại, suy yếu vì chia rẽ, vì ngờ vực lẫn nhau lại dai dẳng, bi thương, sâu sắc & nghiêm trọng đến như vậy! Tương lai của dân tộc rồi sẽ ra sao? Ai là người có lỗi trước tiền nhân ? Ai sẽ phải chịu trách nhiệm trước lịch sử đây?

Thế mới biết: Con đường để Việt Nam đi đến dân chủ là không hề đơn giản như tên gọi của các loài hoa. Ngày mà người Việt Nam ở trong nước cũng như ngoài nước có được một tiếng nói chung, một lộ trình chung, một đề án chung để Tổ Quốc Việt Nam hiện diện trong thế giới nhốn nháo này ở tư thế ngửng cao đầu, xứng tầm với những gì mà dân tộc lẽ ra phải được khẳng định từ lâu rồi, những gì mà Văn Cao ao ước:

“Từ nay người biết yêu người,
Từ nay người biết thương người”.

có lẽ vẫn còn xa vời lắm và lại như một định mệnh, với “BỮA TIỆC DÂN CHỦ” của nhân loại, chúng ta sẽ vẫn chỉ “MÃI MÃI LÀ NGƯỜI ĐẾN SAU”.

Lời cuối : Khi giao tiếp với cuộc đời, tôi đã phải nhân danh rất nhiều tư cách. Khi tôi chống tiêu cực trong giáo dục, khi tôi bênh vực những người là dân oan, khi tôi cầm lá phiếu đi bầu, khi tôi tự ứng cử Quốc Hội 12, khi tôi “Sống, làm việc theo Hiến Pháp và Pháp Luật”, khi tôi thực thi những gì trong các Tuyên Ngôn – Công Ước quốc tế mà chính phủ Việt Nam đã cam kết thực hiện, khi tôi thực thi quyền tự do ngôn luận , tự do báo chí, quyền được phản biện và bảo lưu chính kiến của mình…đấy là tôi sống với tư cách một “Con Người Chính Trị”, “Con Người Công Dân”. Khi tôi phải gồng mình lên trước những nghịch cảnh đến từ thiên nhiên , đến từ chính đồng loại của mình theo kiểu “Con giun xéo lắm cũng quằn”, hoặc khi tôi đi theo tiếng hú gọi từ “Nơi Hoang Dã” …ấy là tôi đã sống trong tư cách của “Con Người Bản Năng – Con Người Sinh Học” và dù phải hiện diện trong trong tư cách nào thì tất cả phải chung một mẫu số CHÂN – THIỆN – MỸ. Để viết bài này, tôi đơn giản chỉ nhân danh là “Con Người Chính Trị”, “Con Người Công Dân” khi bầy tỏ những hoài niệm của tôi về ngày 30 / 4 / 1975, mốc thời gian đã đi vào lịch sử của dân tộc với biết bao hệ luỵ chi phối tới đời sống tinh thần của toàn thể cộng đồng.

Có thể lắm, khi đọc bài viết này, sẽ có người lên án tôi, bóc mẽ tôi chỉ vì tôi không suy nghĩ như họ. Xin mời! Tôi chủ trương không đối lời, không tranh biện. Tôi “không…” không phải là tôi không dám…tất cả cũng chỉ vì tôi là một tín đồ của ĐA NGUYÊN, là tín đồ của đa nguyên, tôi chấp nhận mọi ý kiến đối lập.

Nhân đây tôi có lời minh định về việc có một số trang báo khi khai thác bài “Cách Mạng đâu có đơn giản chỉ là hiệu ứng của đám đông” của tôi, đã có sự biên tập không chính xác so với văn bản gốc. Cụ thể, tôi viết : “Với tư cách là một con người chính trị…”, đã được biên tập lại thành: “ Với tư cách là một người hoạt động chính trị…”. Việc xuất hiện động từ “Hoạt Động” trong cụm từ “một người hoạt động chính trị” đã gây ra những ngộ nhận không đúng về tôi.

Những sai lạc này là đáng tiếc, rất cần được nhìn nhận và rút kinh nghiệm./

(Hết phần I)

Hà Đông những ngày đầu tháng 4 năm 2011.

Nhà Báo : NGUYỄN THƯỢNG LONG
Email: nguyenthuonglong571@gmail.com

Đón đọc: Phần 2
“Thành Tâm & Hệ Luỵ”

20 Nhận xét


  1. Để Tưởng Niệm Vị Lão Tướng Quân QĐNDVN BẮC QUÂN


    Cành Hoa Nguyệt Quế
    ===============



    Kỷ niệm 30 ngày từ trần của Nhà Dân Chủ và Lão Tướng TRẦN ĐỘ .. ..



    Anh về yên nghỉ gần ba Mẹ (1)

    Ngọc thể hóa thân hàng dương che

    Hơn nằm Mai Dịch (2) hồn ân hận

    Một lần sống thác đâu ngựa xe

    Trường chinh Anh nguyện theo vận nước

    Chung thủy một lòng Anh lắng nghe

    Ngàn sao vĩnh cửu trời lấp lánh

    Hồn thiêng Sông Núi Nguyệt Quế che .. ..



    (1) : ba Mẹ : Ba người Mẹ của Anh Trần Độ:

    1. Mẹ : Mẹ Quê Hương Thái Bình -- Việt Nam
    2. Mẹ : Mẹ ruột sinh ra
    3. Mẹ : Mẹ nuôi thời hoạt động Cách Mạng

    (2) Mai Dịch: nghĩa trang gần Hà Nội dành cho các cụ «cận thị» thiếu viễn kiến và tình yêu đồng bào nằm trong guồng máy Đảng bảo thủ, thủ cựu và độc đoán

    Để Tưởng Niệm Vị Tướng Quân VNCH NAM QUÂN



    =============================
    Để Tưởng Niệm Tướng Ngô Quang Trưởng
    =============================



    Hổ tướng thanh liêm không trùng vận

    Tro bụi trên đỉnh đèo Hải Vân

    Cuộc lưu vong sau tương tàn cuộc chiến ...

    Mái nhà Xưa về nắm bụi trần

    Trường Sơn & Biển Đông: miền Miên viễn

    Vạn Hạnh thăng hoa hòa Lương dân

    Chiến trường xưa từ từ khép lại:

    Ngàn cánh chim Câu - Xuân Canh tân .. ..





    Nguyễn Hữu Viện

    Paris - 02/02/2007

    Trả lờiXóa
  2. Từ ngày “Nối vòng tay lớn ” Đồng bào Miền Nam VN được giải phóng không còn nhà cửa tài sản , hàng trăm ngàn người được cải tạo không biết ngày về và một số bị thủ tiêu ; hàng triệu người (đa số người Bắc 54) “không dám”nối vòng tay lớn , liều chết (trốn chạy) bỏ nước ra đi khoảng hơn nửa triệu người bỏ xác dưới biển trên rừng ; rồi sau khi được xả cấm vận VC sử dụng bài bản tuyên vận với mỹ từ “Bộ phận không thể tách rời như Nguyễn cao Kỳ , Phạm Duy … ; VC tiếp tục sáng tác ca Khúc ruột ngàn dậm ; Việt kiều yêu nước … và ( hàng ngàn VKYN bưng bô bằng mồm ) hàng năm mang về hàng tỷ Dollar . ( 30/4/1975 – 30/4/2011) Đã 36 năm , có cần “hoài niệm tìm mãi thương yêu” với những kẻ còn ôm (đảng cs trong sọt rác quốc tế) còn mình không ?
    tnt

    Trả lờiXóa
  3. Có nhiều người đang vui và trúng đậm đó .
    Không ăn thua . Lạm phát càng cao thì dân đen khổ nhưng 14 tay cướp ngày càng ăn dày.
    Như vua Thanh Đà nẵng : bán dự án đất ( người mua chung tiền để có giá rẽ ) , có tiền lại làm đường ,cầu( bên trúng thầu chung 20 /100 ) .Vậy là vua Thanh ăn 2 cú.
    Đà nẵng có bán # 200 dự án đất thu về 3 tỷ đô. Thanh kiếm # 300 triệu đô. Làm lại hạ tằng từ 3 tỷ đô . Vua Thanh bỏ túi lần 2 10 /1000 là 300 triệu đô nữa.
    Vậy là Thanh bỏ túi 600 triệu đô. Thanh trả lương cho các ủy viên bộ chính trị # 200 triệu đô. Dự án Nam long tại Đà nẵng cúng cho vua Thanh 1 triệu đô tiền mặt tại nhà. Cái giỏi của vua Thanh là cho bộ chính trị ăn và sai khiến họ
    Vẫn lời to . Đúng là vua Thanh giõi gần bằng tướng Dũng y tá.

    Trả lờiXóa
  4. Vào ngày 1 tháng 11 năm 2008, một tác phẩm nghiên cứu bằng tiếng Hoa mang tên “HỒ CHÍ MINH SANH BÌNH KHẢO” (Khảo cứu về cuộc đời Hồ Chí Minh) do tác giả Giáo sư Hồ Tuấn Hùng (Ðài Loan) được Nhà xuất bản Bạch Tượng Văn Hóa ấn hành tại Ðài Loan (mã số ISBN: 9789866820779). (ISBN: International Standard Book Number).
    Sách Hồ Chí Minh sanh bình khảo
    Tác phẩm được sự quan tâm đặc biệt của bạn đọc bởi những nét đặc trưng như sau:
    Tác giả Hồ Tuấn Hùng, sinh năm 1949 là người gốc sắc tộc Khách Gia ở Ðài Loan, tốt nghiệp khoa Lịch sử của Trường Ðại Học Quốc Lập Ðài Loan, có kinh nghiệm giáo chức 30 năm......
    Một số nét như sau NAQ là người rất âu hóa, comle cà vát diện đúng mốt. HCM chỉ biết nâu sồng, các môi tình của NAQ và HCM hoàn toàn khác nhau. NAQ đã chết vì lao phổi tại nhà tù Hương Cảng năm 1933. HCM xuất hiện năm 1935. Họ Hồ Đại Loan từ lâu luôn biết HCM chính là Hồ Tập Chương.
    Kèm theo mấy điều mà các bạn nêu trên thì tôi càng khẳng định HCM là Hồ Tập Chương chúng tôi.
    T/m: GS SỬ HỌC - Hồ Tuấn Hùng

    Trả lờiXóa
  5. “Ông NAQ đã ở Pháp rất lâu rồi mà còn phải nhắc bài như diễn kịch khi phải nói tiếng Pháp vào năm 1954,do HCM không phải là NAQ rồi, đúng như GS sử học người Đài loan đã xuất bản cuốn sách dày vào năm 2008 về sự thật NAQ và HCM là 2 người hoàn toàn khác nhau. Dân tộc VN ta trúng kế đổi vua của Tầu Cộng rồi. Từ khi có HCM đảng ta khi nào cũng hoạt động theo bài Tầu cộng ,đ/c Mao, Xít ta làm gì đấy là CNXH, mọi đối tượng cạnh tranh chức vua đều bị thanh trừng không thương tiếc, bà Thanh chị NAQ ra thăm sau 40-50 năm xa cách mà ăn trưa xong không kịp hàn huyên gì ngủ trưa dây đã trên xe CP về đến quê nhà NA vì ở lại sợ lộ thân phận …..mọi người muốn rõ tự đọc thêm. Khen thay Tầu Cộng thật thâm độc.”
    Ta đau đầu không chịu được khi nghe bình luận không sai của mọi người. Ta xin khai ta không phải là NAQ mà là Hồ Tập Chương trong họ của GS sử học họ Chương- Đài Loan của ta. Vì đân Tầu ta nghề đổi Vua có truyền thống hàng ngàn năm nay, có chuyêm môn cực cao, cực an toàn có thể duy trì liên tục làm vua đến vai ba đời. NAQ đã chết vì bệnh lao phổi ở nhà ngục Hông Công năm 1933. Ta thành thật xin lỗi thần dân VN, ta đã khai rôi xin để cho ta nằm cho yên ! Cảm ơn !
    Hồ Tập Chương

    Trả lờiXóa
  6. Thế là dân làng Sen tôi yên tâm rồi. Không ai có thể đỗ lỗi cho NAQ làng tôi được nữa. NAQ làng tôi có gia đình bố làm phó bảng luôn một lòng yêu nước, đâu phải phường giá áo túi cơm , mẹ là con của gia đình đồ nho đức độ của xứ Nghệ.
    NAQ làng tôi là một nhà yêu nước thương nòi, có đi nhầm đường cứu nước nhưng không thể tâm địa độc ác được. NAQ L/Tôi tôi sao nỡ triệt diệt anh em VN cùng hoạt động được, sao nỡ để giặc Tàu Cộng mở rộng vùng phiên thuộc bằng đi trên xương thịt hàng triệu sinh mệnh con Lạc Cháu Hồng được. Còn để cả dân tộc chém giết thù hận lẫn nhau hơn cả một đời người vẫn chưa hết thù hận, đau khổ cùng cực. Lại còn thêm thảm họa mất dân tộc làm sao NAQ còn gặp lại mẹ cha được. Có phải như ông HCM kia chỉ có đòi gặp cụ Mác, cụ Lê thôi, vì bố NAQ L/Tôi tôi đâu phải bố HCM đâu mà về với tổ tiên dân Việt. May thời đại thông tin Internet mới giải oan cho NAQ làng Sen tôi.
    Làng Sen tôi phải nhờ bà Bích Hằng tìm bác NAQ làng Sen ở Hồng Công Ở xứ người vể với tiên tổ. Cảm ơn CQVN sẽ xét nghiệm ADN của HCM ở trong lăng để rộng đường dư luận !!!
    Dân Làng Sen

    Trả lờiXóa
  7. Thử hỏi trong lịch sử dân tộc, có giai đoạn nào, có thời kỳ nào và vì ai mà nội lực dân tộc bị huỷ hoại, suy yếu vì chia rẽ, vì ngờ vực lẫn nhau lại dai dẳng, bi thương, sâu sắc & nghiêm trọng đến như vậy! Tương lai của dân tộc rồi sẽ ra sao? Ai là người có lỗi trước tiền nhân ? Ai sẽ phải chịu trách nhiệm trước lịch sử đây?dọc bài viết thấy có gì đó rất thâm thuý và sâu sắc thật là người VN yêu nước có tâm có tầm đấy...

    Trả lờiXóa
  8. Hoa Lài ơi, đến Việt Nam mau đi !

    Trả lờiXóa
  9. TRANG NAY QUA HAY XIN DA TA VA CAM ON NGUOI VIET:NTL !!!!
    VA CAM ON NHUNG PHAN HOI!!! RAT TRUNG Y CUA MINH,KHONG CON GI DE MA NOI NUA !!!!MINH DA BI U ME HON 40 NAM ROI...CHUYEN DI BEN LE PHAI CUA DANG???
    GIO DAY MINH SE DI LE TRAI...CA CON CHAU MINH NUA !!!! MOT LAN NUA XIN DA TA VA NHIENG MINH KINH CHAO!!!!

    Trả lờiXóa
  10. NS Văn Cao cũng như biết bao người miền Bắc lẫn miền Nam tưởng rằng sau 30/4 sẽ chỉ là thống nhất, “sum họp một nhà”, “Từ đây người biết quê người – Từ đây người biết yêu người”…
    Thế nhưng khi chiến thắng, trong hoà bình, những người xưng danh cộng sản, “vì dân” … mới dần dần bộc lộ bản chất phản khoa học, tàn bạo với cả đồng bào ruột thịt. Do đó, họ ngày càng phải mị dân nhiều hơn để che đậy, thổi phồng các loại chiến thắng để mà mắt nhân dân.

    Dượng của Hồng Lan – là CS nằm vùng – năm 198x đã phải kêu lên với ba Hồng Lan: “Em tưởng các cán bộ miền Bắc ở gần Bác Hồ thì phải tốt lắm, CS hơn cả bọn em trong này. Chứ đâu có ngờ tụi nó hư, nó phá còn hơn nguỵ !”

    Hồng Lan nhờ 30/4/1975 mới được biết đến một Nha Trang tuyệt vời.
    Nhưng thật tiếc là có 30/4/1975 nên Nha Trang mới bị lọt vào tay những người quản lý kinh tế XHCN, để rồi Nha Trang có tên trong danh sách đen của thế giới về phát triển du lịch năm 2010 ! Nhiều người Nha Trang biết các dự án du lịch kém hiệu quả như công viên Phù Đổng, Thuỷ cung Trí Nguyên hay cổ phần hoá giá rẻ mạt các khách sạn Hữu Nghị, Thắng Lợi đều nhằm mục đích chuẩn bị cho các lãnh đạo ngành du lịch Khánh Hoà có phần trước khi về hưu.

    Nhìn VN, rồi nhìn Hàn Quốc, Hồng Lan ước gì nhân dân VN đừng bị lôi vào cuộc chiến mở rộng và chống mở rộng chủ nghĩa CS. Sẽ không có ngày 30/4/1975, sẽ không có thêm những thảm cảnh cho dân VN đến nay (và không biết đến bao giờ mới hết).

    Trả lờiXóa
  11. Cháu đọc bài viêt này của bác mà thây thât ngâm ngui,

    CÓ quá nhiêu điêu trong lịch sư mà thê hê chúng cháu sẽ không đươc biêt và hiêu thêm khi chỉ học trên sách vơr (mà tư câp 1 đên câp 3 chỉ cùng 1 nôị dung - và ngơị ca 30/4 như ngày chiên thăng De Quôc)

    Bác nói đúng, dân tôc ta đã bị măc kẹt trong cuôc tranh gianh cua HAI Y THUC HE, và của nhưng nươc lơn muon tranh gianh tam anh huong,

    Cháu chơ bài viêt tiêp theo cua bac

    Trả lờiXóa
  12. cái đau của một dân tộclúc 01:28 24 tháng 4, 2011

    Nổi buồn nhược tiểu chỉ được thấu hiểu khi bản chất người đó là yêu nước thương dân?Những kẻ chỉ biết ta có miễn trừ,đặc quyền , đặc lợi thì họ hiểu theo cách mà CA ngày nay đang hiểu dối với Quốc-Dân!!! đau ơi là đau

    Trả lờiXóa
  13. Tác giả viết:
    "Và nếu như lịch sử lại có một kết cục ngược lại, ngày 30 /4 / 1975 lại kết thúc chiến tranh ở Hà Nội! thì liệu người dân Miền Bắc có thoát được những cuộc tập trung cải tạo để tẩy não như ngày nào ông Diệm “Tố Cộng”, lê máy chém đi lấy đầu cộng sản theo Luật 10/ 59! Vậy là bi kịch vẫn đến với dân tộc chúng ta như một thứ tiền định".

    Tôi không đồng ý! Nếu 1975 xảy ra điều ngược lại: VNCH thắng CS Hà Nội.

    Miền nam là thể chế dân chủ, không thể xảy ra những điều như VC miền bắc đã làm với với dân miền nam. Tây Đức và Đông Đức thống nhất, Tây Đức không hề đối xử tệ với Đông Đức vì họ là dân chủ. chính quyền không thể muốn làm gì thì làm, còn có ý kiến của người dân.

    Trả lờiXóa
  14. Dong y voi Nac danh , Lanh dao Tay Duc da khong lam nhu Tac gia bai nay viet . Ho mo rong vong tay , don chao nhung nguoi anh em ruot thit Dong Duc ,chia se tien thue ( tax ) cua dan Tay Duc de tiep te thuc pham thuoc men , nuoi duong va day nghe ( training ) cho ho ( vi luc do dan Dong Duc ngheo nan va ngu dot the tham !!!) . Toi biet ro dieu nay vi chong toi la nguoi Tay Duc va chung toi dang song tai nuoc Duc .

    Trả lờiXóa
  15. cang yeu thuong bao nhieu lai cang cam thu bay nhieu bon cs giet nguoi cuop cua tu 65 nam nay , chac chan co ngay chung phai den no mau

    Trả lờiXóa
  16. Tôi không đồng quan điểm với tác giả bài viết sự kiên sau:đúng là có sắc luật 10/59 nhưng không phải như việt cộng rêu rao chế độ miền nam kéo lê máy chém xử những người khủng bố,bạo động CS
    Chưa thấy chứng cứ bất kỳ về một người dân nào bị xử chém theo điều 10/59
    Sẽ là một điều ác không có lương tâm khi tôi cho rằng giá mà chế độ VNCH cứng rắn hơn nữa,độc tài hơn nữa giống như CS hiện nay hành xử với người dân,sẽ bao vây triệt con đường sống như cách họ hành xử với người bất đồng chánh kiến như LS Lê trần Luật,Tạ phong Tần,Điếu cầy...dùng áp lực không cho họ thuê nhà ở,áp lực với các công ty không được nhận họ làm việc vv....chắc gì cộng sản có đất sống,VNCH còn quá nhân bản với những tay khủng bố cộng sản,Tối hôm qua (23/04/11)có lẽ vào lúc 22h tôi mở TV thấy chương trình ca tụng những thành tích của biệt động SG trong đó có những lúc phỏng vấn những người cho là trong cuộc một nữ việt cộng nêu những hoạt động và thành tích sau đã mấy lần ngụy trang để những giỏ xách trong đó có chứa lựu đạn hay mìn ở những quán cơm,hoặc những chỗ có đông các binh sĩ miền nam,tất nhiên cũng có rất nhiều người dân vô tội bị mìn của nữ việt cộng này cho tan xác ,thấy phản cảm hơn nữa nhân vật này gọi những nhân vật ở miền Nam là thằng Thiệu thằng Hương,...bao nhiêu năm khị đất nước phân chia,thù hận ngất trời tôi chưa từng thấy người nào phát biểu nơi công cộng bằng những lời khiếm nhã như:thằng Minh(hồ),thằng Giáp,thằng Đồng.....

    Nhưng một điều đáng để ý nhất là đoạn nữ việt cộng kể lại câu chuyện khi chị ta đi từ Củ Chi lên Saigon bị lực lượng tuần tra phát hiện ra trong giỏ mướp đắng(ổ qua)và trái mít của thị có lựu đạt và chất nổ,bị bắt.theo lời chị ta khi bị bắt chị ta chỉ khai chị ta không có nhà cửa mồ côi,ai thuê làm gì thì làm lấy tiền công,sau một tháng không khai thác được gì buộc bọn "NGỤY" phải thả chị ta ra
    Xem TV tới khúc này thật sự tôi đã rất bực mình và tắt TV không thể xem tiếp và lẩm bẩm:Mẹ chúng bay(VNCH)ngu chúng bay ngu quá,vì nhân đạo mà để tà đạo thắng minh đạo,giá mà biết đi với ma phải mặc áo giấy,chứ như trong trường hợp này CS nó "đòm" ngay hoặc chết rũ trong tù đừng mơ ngày về,Giá mà những người cầm quyền ngày ấy "ác"hơn chút xíu thì làm gì ngày hôm nay có nòi cộng sản để đàn áp nhân dân
    Và một điều đau xót trong tháng 4 này ngày nào bọn chúng cũng ra rả trên TV và báo chí nhắc lại chiến thắng của bọn chúng,chúng đã khoét những mũi dao độc ác vào vết thương cũ của hàng triệu người VN,đã mất người thân cha mất con ,vợ mất chồng,anh mất em....mồ mả bị đập phá,tài sản bị cướp bóc,người thân mất xác trên rừng,mất xác nơi biển cả,Một tháng 4 kinh hoàng,một tháng 4 u ám,một tháng 4 đau xót,một tháng 4 muốn chôn chặt nhưng nó như một lời nguyền,quỷ ám lại quay về hằng năm

    Có lẽ chỉ bằng cách bịt mắt bịt tai,không nghe không thấy,thì có lẽ mới không bị ám ảnh bởi tháng 4 đáng nguyền rủa này

    Trả lờiXóa
  17. Thế hệ giới trẻ sinh năm 90 như tụi em hầu hết không hiểu rõ lắm những gì đã diễn ra vào những năm tháng đau thương đó . Vì bị nhồi sọ về chủ nghĩa xã hội nhiều quá. Nhưng có một điều tụi em có thể cảm nhận được là chính quyền VNCH là chính quyền dân chủ, vì họ để cho người dân tự do biểu tình công khai bằng chứng là nhà sư Thích Quảng Đức đã tự thiêu trước hàng ngàn người, rất nhiều bài báo được đưa tin cho đến tận bây giờ.Mỗi lần đi ngang văn phòng quốc hội ngay ngã ba Hồ văn huê và Hoàng Văn Thụ quận Phú Nhuận, TP.HCM, thấy rất nhiều cụ già giơ biểu ngữ , la hét đòi đất , đòi công lý . Không biết chuyện gì, dừng lại một chút là công an đuổi như đuổi tà . Thật là xót xa, mà không thấy một tờ báo giấy chính nghĩa nào đăng tin và tìm hiểu, như Tuổi trẻ hay Thanh niên, Người lao động. Mà những tờ báo đó tạo ra rất nhiều mục về tình thương { như mục ước mơ của THÚY !? } Tình người ở đâu khi để những người già từ quê lặn lội lên thành phố giang nắng giang mưa như vậy.Có ai giúp họ không!? Rồi những người lớn có ngượng miệng ,hay cắn rứt lương tâm khi họ viết thật đẹp về tình thương, tình yêu. Đôi khi tụi em cảm giác không hiểu xã hội này như thế nào nữa.Trắng không ra trắng , đen không ra đen.Mong những ai đã trải gua những năm tháng đất nước ly loạn đó kể ra thật nhiều cho chúng em biết.Cảm ơn chú NGUYỄN THƯỢNG LONG thật nhiều bài viết rất ý nghĩa và có loghic.

    Trả lờiXóa
  18. VNCH có lê máy chém đi khắp miền nam để tìm và chặt đầu CS đi nữa thì cũng đúng thôi, kẻ thù mà. Mấy ông cs chẳng vào đất nước của người ta trà trộn khắp miền nam để quăng "na", gài mìn búa xua còn gì. Ngày nay, mấy cha độc tài "ngon lành" như Saddam Hussein còn bị treo cổ mà.

    Trả lờiXóa
  19. Dau nam nay , ve nha an Tet VN , toi thich nam nha nghe Radio va xem TV , de biet tin tuc nuoc minh .Cac chuong trinh Radio o Saigon that moi me va hap dan, toi hoc duoc nhieu dieu o day , tam tinh cua nhung nguoi co don ,noi buc xuc cua nguoi tai xe xe tai .....va tinh cam cua toi dang len theo loi ke chuyen thanh that va truc tiep cua ho . Xem TV , toi that qua met moi voi nhieu Cau khau hieu khong muon xem va khong muon nghe : cai gi nguoi dan lam tot deu kem theo cau NHO ON DANG , riet roi toi tham nghi , chac moi lan di toilet , cung NHO ON DANG ?
    Ho da nam duoc chinh quyen , ho tu tung tu tac , khong ai dam lam gi khi nhin thay qua nhieu dong phuc Canh sat Cong an va Nha tu dang mo rong cua . Toi quay ve chinh minh , tu tim cach giai thoat cho noi buc boi , bat man cua minh bang cach NGUYEN RUA : toan the Dang vien chop bu , co quyen sinh sat dan trong tay , bi " hoa vo don chi" , tai nan xay den don dap cho chinh ho, het cai nay den cai khac , dau oc dien dao va bi tan tat suot doi , them ma khong an duoc , muon di ma chan bi dau nhuc , ho phai tra gia cho noi dau kho cua nguoi dan hien lanh ,da bi luong gat trang tron , nhung ho se khong bao gio chet , vi chet la thoat nan . Chi co tai nan va dau don than xac , ho moi chiu tra lai dan chung nhung gi da lay .

    Trả lờiXóa
  20. Tháng tư say,tháng tư cay.
    Người lính già VNCH say,cố quên nổi buồn Quốc hận.
    Người Dân Niềm Nam cay,nước mắt tự chảy dài mất nước.
    Mưa đầu mùa tháng tư,cái khô cằn dịu mát.
    Mầm xanh nhú,như sức Dân trổi dậy.
    Hạt Tự do Dân chủ,tách hai mảnh có hai lá xanh.
    Cái nắng tháng tư soi rõ bao tăm tối.
    Lòng yêu thương Dân sẽ dẫn lối nước non này.(Dân tộc).

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn