La Qua - Quảng Nam (bạn đọc Danlambao) - Tôi, chúng tôi xấu hổ quá chừng khi từ lâu nay đã "mãn nguyện" khi nhìn đám con, cháu của mình "thành đạt" nơi chốn phồn hoa này; "mãn nguyện" khi đóng góp chút tiền, chút gạo, vài ba cái áo quần cũ, vài ba thùng mì ăn liên... gửi về quê mỗi lần thiên tai lụt lội...
Kính anh Huỳnh Ngọc Tuấn,
Đọc những dòng anh viết ở trên, trong tôi lẫn lộn những cảm xúc vừa XẤU HỔ CHÍNH MÌNH vừa mừng vui...!.
Anh ở Tam Kỳ và nhà tôi cũng không xa nhà anh là mấy.
Thế mà, vì sinh kế gia đình tôi bôn ba khắp chốn, cho mãi đến nay, khi tập tò sign-on, sigh-off tôi mới biết quê mình cũng đã từng có những người con kiên cường đấu tranh cho công bằng, lẽ phải..., không khuất phục trước cường quyền. Vì lẽ đó, cái sự "mới biết" này làm cho tôi XẤU HỔ!!!.
Còn cái "vui" lại liên quan đến cháu Huỳnh Thục Vy.
Anh biết không, cái nhóm đồng hương "Quảng nÔm" đã U60 ở nơi tha hương này, lúc không còn sức... cầu thực nữa mới xúm nhau lại thay vì liên hoan mỳ Quảng hay cờ tướng thì biểu bày nhau vào mạng và cũng từ sự gợi ý của đám con cháu, chúng tôi mới tiếp cận được cái blog của con bé bloger Huỳnh Thục Vy, một con dân Quảng nÔm chính hiệu và, từ bấy đến nay, chuyện cháu Vy và những bài viết của cháu là câu chuyện thời sự mỗi lần chúng tôi gặp nhau.Vui vì biết anh là cha của cháu Vy.
Và, anh Tuấn ơi!, sáng nay khi đọc những dòng viết của anh, những ly cà phê chúng tôi đang uống bỗng trở nên đắng ngắt; những giọt nước mắt đã ứa ra trên những đôi mắt đã kéo mây, lăn dài trên những khuôn mặt hằn đầy những nếp nhăn!!!.
Có ai ngờ rằng cái cô blogger Thục Vy với những bài viết làm "nổi da gà" người đọc là cô bé đã mồ côi mẹ, cha đi tù từ khi lên bảy, hai nách hai em dại nơi miền quê nghèo đói!!!.
Tôi, chúng tôi xấu hổ quá chừng khi từ lâu nay đã "mãn nguyện" khi nhìn đám con, cháu của mình "thành đạt" nơi chốn phồn hoa này; "mãn nguyện" khi đóng góp chút tiền, chút gạo, vài ba cái áo quần cũ, vài ba thùng mì ăn liên... gửi về quê mỗi lần thiên tai lụt lội.
Tôi, chúng tôi xấu hổ quá chừng và cảm thấy nhỏ bé trước ANH, thậm chí nhỏ bé trước con bé Thục Vy mới hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi đời kia!!!.
...
Không thể nào viết thêm được gì nữa, quá nhiều cảm xúc trộn lẫn làm ngón tay tê cứng!!!.
Kính chúc gia đình anh luôn gặp nhiều may mắn!.
Kính chúc ANH và cháu VY dồi dào sức khỏe, tràn đầy NGHỊ LỰC và TRÍ HUỆ; luôn vững vàng và kiên định.
Thân Kính,
Chào V...
La Qua-Quảng Nam
http://danlambaovn.blogspot.com
https://danlambao1.wordpress.com
Mỗi nhà mỗi cảnh mà ông! Ông đừng khóc nữa.
Trả lờiXóaCoi như ông gặp may khi bỏ quê. Đến 60 ông mới "sực nhớ" đến quê vì một blogger nhỏ tuổi. Tôi tính nói ông ơi, ông đừng khóc nữa; mà hãy xấu hổ, nhưng ông cũng nói ông đã xấu hổ luôn rồi, tôi đành bó tay.
Chúc ông khỏe mạnh để hàng ngày " sign-on, sigh-off "
Đọc bài này mới biết hoàn cảnh của Thục Vy khó khăn như thế. Một mình nuôi hai em, mẹ mất, bố phải vào chốn lao tù. chúng ta phải vào Tam Kỳ thăm gia đình nhà văn và cô Thục Vy. Ai biết cách liên lạc, hoặc địa chỉ, xin mách bảo. Xin cảm ơn.
Trả lờiXóaCám ơn La Qua-Quảng Nam đã nói thay tâm trạng của tôi.
Trả lờiXóaTôi cũng có cảm xúc giống như La Qua-Quảng Nam, cho dù tôi mới U40 chớ chưa phải U60.
Thật sự mà nói, tôi rất xúc động khi đọc bài viết của anh Huỳnh Ngọc Tuấn, tôi cũng thật sự cảm phục với những bài viết sắc sảo, thẳng thắng của Huỳnh Thục Vy, một cô bé được sự cưu mang đùm bọc của những người bà con thân thích khi Mẹ mất, Cha bị tù đày. Đúng là hổ phụ sinh hổ tử.
Xin chúc anh Tuấn cùng các cháu luôn khỏe mạnh, tiếp tục dấn thân trên con đường mà cả anh và Thục Vy đã chọn cho đến ngày đến đích cuối cùng, bất chấp mọi hăm dọa, sách nhiễu.
Rồi sẽ đến ngày mai tươi sáng.
Kính!
Cháu chúc sức khỏe chú Tuấn và gia đình, đặc biệt là Thục Vy
Trả lờiXóaThưa Thục Vy.
Hiện tại ngày nào anh cũng lặng ngụp bên bức tường lửa này thì anh biết họ cũng đến "thăm" anh như em thôi, vì hòn đảo xa xôi này nhỏ mà Anh bá đỏ - Chị cạc-bin thì nhiều nhiều lắm. Nhà văn Anh Đức ơi...
Chúc em niềm tin và sức mạnh
Xin lỗi, vì mới vượt được tường lửa nên viết sai là Hòn đát. Xin bà con quê tôi tha thứ
Trả lờiXóatin thang nay thi do thoc giong ra ma an. dang can tien an nhau day ma
Trả lờiXóaBác LAQUA ơi, bác và các bác khác rơm rớm nước mắt thì bọn cháu lặng người và cay nơi sống mũi! Bác có về quê hoặc liên lạc với bà con ở quê thì cố tìm hiểu thêm thông tin về gia đình bác Tuấn (địa chỉ, số dt hoặc email) rồi post lên cho chúng cháu biết với nhé.
Trả lờiXóaBác Tuấn và chị Thục Vy, chúng cháu thương bác và nể phục chị Vy lắm lắm. Nếu bác và chị có reply bài viết của bác LAQUA thì nhớ cho thông tin liên lạc nha, hè này tụi cháu về quê sẽ tìm đến thăm bác và chị.
Kính chúc gia đình bác mạnh khỏe và AN TOÀN.
Con đường anh đi có thể hết hơi, nhưng con anh tiếp sức!
Trả lờiXóa