Vì sao "hòa thượng Thích Học Toán" Ngô Bảo Châu đóng cửa "chùa" ?

Hai Xe Ôm - Sự kiện Hòa thượng Thích Học Toán Ngô Bảo Châu đóng cửa chùa làm cho ta liên tưởng tới những vần thơ của ông Hồ Chí Minh: Đau đớn chi bằng mất tự do / Đến buồn đi ỉa cũng không cho…

Việc Blogger Ngô Bảo Châu với nick name “ Thích Học Toán “ tuyên bố chuyển đổi Blog của cá nhân mình từ chế độ “nhật ký điện tử mở”- mọi người có thể truy cập, sang chế độ “nhật ký điện tử đóng”- chỉ một mình chủ nhân mới có thể đọc…nhanh chóng trở thành một sự kiện thông tin trong thế giới mạng, cả Đài BBC cũng đã vào cuộc, tham gia đưa tin như một sự kiện thông tin ?

Việc tuyên bố giã từ sân chơi là một việc bình thường đối với dân chơi blog, không thích mở thì đóng; Có thời gian thì viết blog, bận không còn thời gian hoặc do bản thân cảm thấy không còn chuyện gì cảm thấy hứng thú để viết, chia sẻ… bài cũ cứ treo trên hàng tháng thì rồi “ của chùa”: tiếng là mở nhưng khác chi đóng; khách vãng lai cũng thưa thớt dần…

Khi không thích giao lưu nữa, vì những ai đã xác định viết blog theo chế độ mở đều có một “ tôn chỉ, mục đích”: muốn được giao lưu và chia sẻ những suy nghĩ thuần chất cá nhân của mình với cư dân mạng…

Ngay từ đầu, nhà toán học Ngô Bảo Châu đã tự xác định “tôn chỉ mục đích”: xây dựng blog của mình thành một ngôi Chùa chuyên tu luyện về việc học toán; Chủ nhân-vị hòa thượng trụ trì của ngôi chùa  này đã tự đặt pháp danh cho mình “ Thích Học Toán”…Có thể nói “ Ngôi chùa “ này nhanh chóng được dân chơi blog xếp hạng vì: tính độc đáo của nó, tính chất không giống ai, một mình một cõi của Thích Học Toán-Ngô Bảo Châu…

Một blog muốn thành công là tự mình xác định được cho mình “ cái cõi” thật sự riêng tư: có như thế mới có sức sống, mới không giống ai; có như vậy người khác mới tìm đến; danh nghĩa là viết ra những cảm nhận cá nhân, suy nghĩ riêng tư nhưng lại được mọi người nườm nượp ra vào chia sẻ là cả một vấn đề tưởng đơn giản mà hóa ra phức tạp, tưởng dễ mà khó…

Một blog thành công là blog chứng tỏ được sức sống quật cường của nét tư chất con người-xã hội của chủ nhân? Còn như, nếu như con người-xã hội của anh èo uột thì rồi sớm muộn ngôi chùa của anh cũng sẽ hiu hắt dần, có mở cũng chẳng ai tìm đến…

Rất nhiều blog đã nhanh chóng rơi vào nhàm, nhạt vì người đọc thấy cái thế giới riêng tư của chủ nhân của nó không có gì đáng đọc…Hiện nay, đã xuất hiện một số blog có tiếng, hàng ngày có tời hàng ngàn, thậm chí hàng vạn khách ra vào, hàng trăm khách để lại comment; số này hiện không đông…

Hiện nay số blog cá nhân đã tự làm chủ được số phận của mình, được giới blog suy tôn, xếp hạng không nhiều là do bởi họ đã giải được bài toán: riêng tư đấy thế nhưng lại chạm tới suy nghĩ, trăn trở của nhiều người…Vì thế nên người ta mới tìm cách vào đọc…Thậm chí một số blog đã bí hack sờ nắn, tấn công hoặc cản phá…Điều này cho thất giới blog Việt cũng đang trưởng thành, đang vươn vai đứng dậy, đang chứng tỏ sưc sống của nó trong cái hoàn cảnh các phương tiện truyền thông chính thống đang bị o ép, phong tỏa, xoa đầu…

Trở lại sự kiện “ Thích Học Toán “ đóng cửa chùa với một lời chia tay đượm chất cửa thiền:

Thông báo 'chia tay'

Tạm biệt

Chùa Thích Học Toán tạm đóng cửa từ ngày hôm qua. Bần đạo cáo lỗi với bạn bè vì hành động đột ngột này.

Nhờ vào cái sân chùa này, bần đạo đã có chỗ để chia sẻ những suy nghĩ của mình với bạn bè, và đổi lại bần đạo cũng đã học được rất nhiều từ các bạn.

Mỗi ngày đi qua, cái nhu cầu làm mới lại mình bằng sự tĩnh lặng trở nên cần thiết hơn.

Vậy bây giờ là thời điểm để dừng lại và suy nghĩ. Không thể dừng lại mà không nói một lời chia tay.

Hẹn có ngày tái ngộ,

Thích Học Toán

Về sự kiện này, BBC đưa tin:”Giáo sư toán học có tiếng của Việt Nam, ông Ngô Bảo Châu, mới đây lên tiếng bình luận về phiên tòa xử Tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ và chỉ trích giới chức tòa về "sự cẩu thả và sự sợ hãi làm phương pháp bảo vệ chế độ."

Bài viết có tựa 'Về sự sợ hãi' được tranh luận nhiều trên mạng và tại diễn đàn của BBC tiếng Việt.

Hồi tháng Tám năm 2010, GS Châu cũng gây sự chú ý trên mạng khi bình luận về thực trạng tự do ngôn luận bị chi phối bởi hiện tượng "lề trái, lề phải".

Khi đó ông Châu viết "bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc của con người tự do.''

Vậy điều gì khiến cho Hòa thượng Thích Học Toán đóng cửa chùa?

Phải chăng do bởi những bản “kinh kệ” được vị Hòa thượng này “ tụng niệm “ trong không gian của ngôi chùa này đã lan tỏa quá xa và quá mạnh ra ngoài đời; nó đã chạm tới ai đó, chạm tới một giới chức nào đó trong xã hội? Do đó, như Định luật Bảo toàn năng lượng của Lômônôxôp đã từng phát minh:” Năng lượng không mất đi và không tựu nhiên xuất hiện mà nó chỉ có thể chuyển từ dạng nay qua dạng khác?”

Khi ta tác động vào một vật thế nào đó một lực, tất yếu vật thể đó cũng sẽ sinh ra một lực đối ứng giây chuyền chứ không dừng lại; thậm chí nó sẽ có phản lực tức thì, sỗ sang theo lối ăn miếng trả miếng...

Những tuyên bố, những can dự của Hòa thượng Thích Học Toán Ngô Bảo Châu như ký vào bản kiến nghị dừng dự án khai thác bauxite Tây Nguyên; Rồi bình luận về số phận của trí thức muốn không thể chịu kiếp con cừu thì không được sống theo lề; rồi thì thì ý kiến mới nhất về vụ xử Cù Huy Hà Vũ với nhữn lời nói sắc nhọn, có sức lan tỏa, có khả năng gây bùng nổ trong dư luận:

Có cố tình làm mất thể diện quốc gia, chắc cũng khó mà làm hơn mấy ông bà này. Nghĩ mãi tôi cũng chỉ tìm ra hai cách lý giải. Khả năng thứ nhất là họ muốn làm nhanh cho xong việc. Trong trường hơp này, họ rất xứng đáng được truy cứu trách nhiệm. Khả năng thứ hai là ông quan tòa sợ phải đối mặt với những lý lẽ của ông Vũ. Trong trương hợp này, rất nên tạo điều kiện cho ông ta chuyển sang công tác khác, phù hợp hơn…
Không thể lấy sự cẩu thả và sự sợ hãi làm phương pháp bảo vệ chế độ…”

Với những lỡi lẽ đó thật sự gây sốc dư luận và chắc đã làm đắng nghẹn, cay cú cho ai đó…Và hệ quả của nó phải chăng dẫn tới việc Hòa thượng Thích Học Toán đành tuyên bố đóng của chùa, giã từ sân chơi ?

Thực ra, hiện nay có không ít những blog có những bài viết dữ dằn nhưng người ta cho qua, bởi vì phạm vi ảnh hưởng, uy tín xã hội, sự lan tỏa ra thế giới không bằng Ngô Bảo Châu…Còn đối với Ngô Bảo Châu…

Qua sự kiện Hòa thượng Thích Học Toán-Ngô Bảo Châu tuyên bố đóng cửa chùa cho thấy:” xôi chùa “ cũng còn có vị của nó đấy, nó không giống như bình luận của blog Quê Choa…
Sự kiện Hòa thượng Thích Học Toán Ngô Bảo Châu đóng cửa chùa làm cho ta liên tưởng tới câu thơ của Nguyễn Du:” Áo xiêm ràng buộc lấy nhau…”; Một con người như Ngô Bảo Châu mà còn phải vậy, “ Thế thời thế thế thời phải thế “ ?

Sự kiện Hòa thượng Thích Học Toán Ngô Bảo Châu đóng cửa chùa làm cho ta liên tưởng tới Nguyễn Công Trứ:

Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo…

Sự kiện Hòa thượng Thích Học Toán Ngô Bảo Châu đóng cửa chùa làm cho ta liên tưởng tới những vần thơ của ông Hồ Chí Minh:

Đau đớn chi bằng mất tự do
Đến buồn đi ỉa cũng không cho…

( Ngục trung nhật ký… )

 

H.X.Ô

http://vn.360plus.yahoo.com/phamvietdaonv/article?mid=7706

12 Nhận xét

  1. Nguòi nào tuôn ra câu thóa mạ giáo sư Ngô Bảo Châu trên đây, bắt buộc phải là kẻ Nặc Danh, bởi vì hắn không phải là người, nên không thể có tên được !
    Hay đó là cụ ông, cụ bà nào trong cái Bê Xê Tê đang điên lên, vì thấy đảng của mình đã bị ông Giáo sư làm cho phải lộ nguyên hình thành đảng...cướp !
    Hữu Danh

    Trả lờiXóa
  2. 出恭: Xuất cung: Đi cầu, đi nhà xí
    沒有自由真痛苦- 出恭也被人制裁: Một hữu tự do chân thống khổ - Xuất cung dã bị nhân chế tài.

    Cung, là cung kính. Xuất, là mất đi. Xuất cung, là việc mất đi sự cung kính.

    Thế mà ông Hồ sai Đỗ văn Hỉ dịch là : Đến buồn đi ỉa cũng không cho. Tư cách hành văn của tác giả thật thì rõ là văn vẻ thanh cao, còn người dịch lại thì quá thô tục khó ngửi.

    Trả lờiXóa
  3. http://vn.answers.yahoo.com/question/index?qid=20110121062049AAS3l9T

    Tác giả thực của Ngục Trung Nhật Ký.

    Trả lờiXóa
  4. 出恭: Xuất cung. Đi cầu, đi nhà xí
    沒有自由真痛苦 出恭也被人制裁

    Một hữu tự do chân thống khổ, Xuất cung dã bị nhân chế tài.

    Cung, là cung kính. Xuất, là mất đi. Xuất cung, là việc mất đi sự cung kính.

    Thế mà ông Hồ sai Đỗ văn Hỉ dịch là : đến buồn đi ỉa cũng không cho. Tư cách hành văn của tác giả thật thì rõ là văn vẻ thanh cao, còn người dịch lại thì quá thô tục khó ngửi.

    Trả lờiXóa
  5. Cung, là cung kính. Xuất, là mất đi. Xuất cung, là việc mất đi sự cung kính.

    Thế mà ông Hồ sai Đỗ văn Hỉ dịch là : đi ỉa. Tư cách hành văn của tác giả thật rõ là văn vẻ thanh cao, còn người dịch lại thì quá thô tục khó ngửi.

    Trả lờiXóa
  6. Ai dám bảo "Ngục Trung Nhật Ký" của ông Hồ?
    http://www.danchimviet.info/archives/28248

    Cái thằng có cái Nick "PAUL.TUAN" nó viết phản biện như sau: [i]Nhật ký trong tù (nguyên văn chữ Hán: 獄中日記 - Hán-Việt: Ngục trung nhật ký) là một tập thơ của Hồ Chí Minh, viết từ ngày 29 tháng 8 năm 1942 đến ngày 10 tháng 9 năm 1943[1], trong thời gian ông bị chính quyền Tưởng Giới Thạch bắt giam và giải đi khắp các nhà giam ở Quảng Tây, Trung Quốc.

    Nguyên gốc tập thơ chỉ là một quyển sổ tay nhỏ, bìa xanh đã bạc màu, có ghi bốn chữ "Ngục trung nhật ký" (tức Nhật ký trong tù) kèm theo bốn câu thơ và một hình vẽ hai nắm tay bị xích; bên trong gồm hơn 100 bài thơ chữ Hán và một số ghi chép. Tập thơ được nhiều người đánh giá là một thể hiện khác của con người Hồ Chí Minh qua cách nhìn là một nhà thơ.

    Tác phẩm Nhật ký trong tù đã được xuất bản nhiều lần, được dịch và giới thiệu ở nhiều nước trên thế giới, nhiều lần được thể hiện bằng thư pháp tiếng Việt, Hán, Triều Tiên, Nhật...[/i]

    Không biết nó giải thích thế nào về sự khác biệt giữa năm thực hiện tác phẩm "Ngục Trung Nhật Ký" trên bìa cuốn gốc (28.09.1932 đến 10.09.1933) và cái thời gian ông Hồ ở tù (29.08.1942 đến 10.09.1943) nhỉ!?

    Trả lờiXóa
  7. Nói Không Đượclúc 07:29 13 tháng 4, 2011

    Vì sao Ngô GS đóng cửa chùa?
    Nghĩ mãi tôi cũng chỉ tìm ra hai cách lý giải. Khả năng thứ nhất là GS muốn làm cho xong việc, khỏi ai bàn tán. Trong trường hơp này, GS rất xứng đáng được truy cứu trách nhiệm bài mình viết. Khả năng thứ hai là GS sợ phải đối mặt với những lý lẽ của các blogger. Trong trương hợp này, rất nên tạo điều kiện cho GS chuyển sang viết về đề tài khác, phù hợp hơn. Không thể lấy sự cẩu thả và sự sợ hãi làm phương pháp bảo vệ một công trình toán học.

    Trả lờiXóa
  8. Hehe . NBC mở blog và xưng là Hòa Thượng tức đang chửi xéo tôn giáo đấy ah . Thiện tai thiện tai , người xưng tới bậc Hòa Thượng phải cố tránh sân,si,hỉ,nộ,ái,ố . Tôi nghiệt thay thằng C này miệng Nam mô mà bụng còn nhiều sân si nhà cửa, chức tước, danh vọng

    Trả lờiXóa
  9. Cái nhà mà nguyễn tấn dũng tăng ngô bảo châu là tiền mồ hôi nước mắt và cả máu của Người Dân Việt Nam đấy !

    Trả lờiXóa
  10. Tội lỗi,tội lỗi có khi Cộng Sản đe "Ông mà nói lung tung là thân phụ ở vn không yên đâu".Bọn CS xưa nay chuyên hành nghề bịt miệng thiên hạ,bôi nhọ người khác thì việc này có khó gì.Nếu mà thực vậy thì tội Ông NBC này quá bị áp nghĩ oan.Mà tui nghĩ có khi CS cho đàn em lên các diễn đàn để bôi nhọ làm mất uy tín ông này lém.Hehe :D

    Trả lờiXóa
  11. có nhiều lý do dễ phàm phu ngô bảo châu, kẽ ngạo mạn tự phong hòa thượng,ăn gan trời mượn chữ thích dễ lấy pháp danh thích toán học,di dến quyết dịnh dóng cửa (chùa).
    nếu nói tôi thích toán học là một việc tốt,hay nói tôi thích ăn xôi,tôi thích gái.v.v... là việc dối dãi bình thường của người thế gian không có gì dễ bàn,
    nhưng dem toán học ra dể tự phong hòa thượng, tự xưng pháp danh họ thích như trưỡng tử của nhà phật là một việc làm ngạo mạn , là một sư xem thường chư tôn dức tăng phật giáo,
    dó chưa phải là phần chính dễ ngô bảo châu tuyên bố dóng cửa (chùa).
    cái phần chính dễ ngô bảo châu di dến quyết dinh di vào tỉnh lặng của (nhà thiền) là
    a/ vì dây là câu nói thứ 2 mà ngô bảo châu bị báo chí và dộc giả phản ứng mạnh.
    b/ vì dễ làm vừa lòng cái biệt thự mà ngô bảo châu dược nhà nước cộng sản ưu ai cấp cho dễ dụ khị.
    c/ và phần quan trọng là cái viện toán học chưa có viện trưỡng,người dang dược dảng và nhà nước cộng sản nhìn dến là ngô bảo châu dễ mua chuộc.
    - ngô bảo châu quyết dịnh dóng cửa (chùa) di vào tỉnh lặng là dễ sám hối tội ngạo mạn và khinh thường chư tôn dức cao tăng chân chánh nhà phật.
    - dễ tránh phát ngôn bất lợi cho ngô bảo châu trước phản ứng của báo chí và dọc giả sau này.
    -phần quan trọng là tránh nói những nội dụng có thễ không vừa ý cường quyền cộng sản,gây bất lợi cho ngô bảo châu về lâu dài.
    dây là một quyết dịnh tốt dể ngô bảo châu an vui trong (thiền dịnh dễ sớm phát sính trí vô sư),sau này khi nói, khi viết sẽ biết trước cái quả tốt hay xấu, dễ biết phân biệt trước khi hành dộng ./.thangkhosaigon.

    Trả lờiXóa
  12. he2,đúng là lời nói của những kẽ bán nước.chúng mày thì biết quái gì về đất nước,làm được quái gì cho đất nước.

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn