Khi bị hạch hỏi thì họ lấp liếm: nào là VN sẽ thực hiện từng bước, rồi đổ thừa là vì điều kiện, phong tục, dân trí... Họ còn nói rất trơ trẽn và ngu dốt là chính vì tôn trọng nhân quyền nên mới đánh đuổi thực dân (chắc ý họ muốn nói là chỉ có thực dân mới đàn áp nhân quyền và họ là người đi giải phóng)
Họ nên hiểu rằng, theo hiến chương Liên Hiệp Quốc, đánh đuổi thực dân, thống nhất đất nước, giành chủ quyền cho quốc gia thì mới chỉ hợp lệ theo công ước quốc tế, nhưng cai trị dân với hình thức nào thì lại là chuyện khác (theo như tình hình đất nước hiện nay, không cần phải dài dòng: giữa Mỹ và Trung Quốc, Việt Nam lọt vào vòng xoáy nào? Ai là thực dân thì mọi người cũng đã rõ).
Đương nhiên, trong bản tuyên ngôn nhân quyền gồm có những điều khoản mà nhiều quốc gia cũng chưa chắc gì đã thực hiện trọn vẹn, thiết nghĩ không cần dẫn chứng ra. Ở đây tôi chỉ muốn đề cập đến quyền căn bản của mỗi con người mà hầu như tất cả các nước dân chủ tiến bộ đều đã và đang khuyến khích thực hiện; nó rất quan trọng trong việc thúc đẩy để đóng góp chung cho việc xây dựng quốc gia; cũng chính nhờ đó mà con người mới văn minh, tiến bộ thêm. Người ta còn cho quyền ưu tiên người dân được chỉ trích, tranh luận công khai với các cơ quan công quyền, không hạn chế; mục đích tìm ra mọi đường hướng tốt, thích hợp, chính xác hơn để điều hành đất nước: Đó là quyền tự do ngôn luận và tự do tư tưởng (trong đó có tín ngưỡng).
Một thân cây nếu được phát triển tự nhiên thì khu rừng mới xanh, tốt.
Trường hợp bóp chặt để quản lý kinh tế, kiểm soát từ cây kim đến sợi chỉ, không cho phát triển tự nhiên như trước đây là một điều không thể, sai lầm và đã nhìn thấy hậu quả rồi!Trường hợp quản lý tư tưởng như hiện nay là một điều cũng không thể, sai lầm rất nghiêm trọng. Hậu quả cũng đã thấy: Giáo dục tệ hại; tệ nạn xã hội khủng khiếp; tham nhũng; mỗi địa phương làm việc tùy tiện, vi phạm pháp luật trắng trợn... tất cả đều do sai lầm trong quản lý tư tưởng mà ra. Hai nhu cầu để phát triển cần thiết nhất của con người là tinh thần và vật chất thì không thể cấm. Nêú gò bó thì quốc gia không thể cất đầu lên được.
Có phải vì ù lỳ ngu dốt hay không mà mấy ông trong bộ chính trị không nhìn ra; và tự hỏi: tại sao đất nước người ta phát triển đồng bộ về mọi mặt; còn Việt Nam thì sao? Có phải chăng từ giai đoạn khởi đầu xây dựng đất nước, họ bắt dân của họ học tập đạo đức người này, noi theo tư tưởng người nọ, chấp hành nghị quyết, phấn đấu để đạt thành tích mà đất nước họ trở nên được như ngày hôm nay?
Quyền tự do ngôn luận, đương nhiên đã gọi là tự do thì không bị ràng buộc, hạn chế dầu bất cứ lý do. Đó là quyền căn bản của mỗi cá nhân, không ai được quyền xâm phạm. Nhưng trong cái tự do đó bị chế tài bằng luật: không được làm xúc phạm đến danh dự, nhân phẩm hoặc làm tổn thương tinh thần hay thể xác của người khác (gọi nôm na là đụng chạm).
Nhưng nhân phẩm và danh dự thì thuộc về cảm tính của mỗi con người, mỗi dân tộc có khác nhau. Mà quan niệm, cảm tính thì rất trừu tượng, mơ hồ, không sờ mó được, khó mà định lượng; cho nên người ta mới nhờ vào công lý, đưa vấn đề lên "bàn cân" để phân biệt đúng, sai, phải, quấy.
Tôi lấy thí dụ: cũng cùng một lời nói và nhìn từ thái độ nói mà mỗi người có cảm nhận khác nhau. Nếu ông tổng thống Mỹ bị dư luận (nặc danh) cho rằng ông có hành vi cưỡng bức tình dục, chuyện đó đương nhiên nếu không có gì ồn ào, ầm ĩ và ông im lặng (không có nghĩa là ông thừa nhận) thì không ai để ý tới. Nhưng nếu ông bị nạn nhân thưa, hoặc là công luận, đảng đối lập đòi hỏi không được bỏ qua thì lúc đó ông có bổn phận phải giải trình vì có thể gây xúc phạm đến danh dự, sự nghiệp của ông. Trong trường hợp này, im lặng là ông thừa nhận; cho nên mọi việc phải được làm cho ra lẽ. Một thí dụ tiếp theo: Nếu người ta nói rằng ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhận hối lộ lên đến 150 triệu Đô la, chuyện đó cũng không có gì ầm ĩ nếu người dân không ai hạch sách. Ông im lặng, không có nghĩa là ông thừa nhận (không chối thì thôi, làm sao mà dám nhận!). Mọi việc chìm xuồng! Nên nhớ: không có "lửa" thì làm sao mà có "khói". Còn ngược lại, ông phải có bổn phận giải trình, đối chất với những ai đặt ra nghi vấn. Ông có quyền bào chữa trước pháp luật, công bố rộng rãi: một là giải oan, gở lại danh dự cho ông; hai là truy tìm ai đã xuyên tạc gây ảnh hưởng đến danh dự của ông để có biện pháp thích nghi. Không thể khi khổng khi không đi bắt người ta để đánh đập điều tra, lấy lời khai, ép phải khai, rồi hỏi thế lực nào đã xúi giục, xuyên tạc, chống đối chính quyền, vị phạm đến điều 88 bộ luật hình sự, có hành vi đòi lật đổ chính quyền của dân, vì dân... Đó là hành xử của kẻ côn đồ, ngang ngược chứ không phải người có tư cách. Chuyện của "Cô Gái Đồ Long" đã xảy ra, là một minh chứng cũng gần tương tự. Và chuyện trả thù luật sư Cù Huy Hà Vũ là một hành động đê hèn
Một con người trong xã hội cũng thế: Nếu một người nói không đúng sự thật về một người, hoặc vì hiểu sai một vấn đề nào đó nên người ta dùng những lời lẽ rất khó nghe, đó là quyền của họ. Người bị nặng nhẹ, chì chiết vẫn im lặng, không có nghĩa là họ đã thừa nhận (nhà toán học đóng cửa "chùa" là một thí dụ). Nhưng khi bị xúc phạm đến danh dự, uy tín, sự nghiệp, hoặc có thể làm ảnh hưởng an ninh cho bản thân thì người ta có thể lên tiếng hoặc nhờ luật pháp can thiệp. Có nhiều trường hợp không cần thiết thì không ai cần để tâm; hoặc thấy rằng trước pháp luật không có phần thắng, tốn kém thì không ai thèm làm, bỏ qua, ai muốn hiểu sao thì hiểu. Không thể khi khổng khi không đi bắt trói người ta lại, khống chế hoặc thoi một thoi cho phù mỏ, hỏi: tại sao mầy dám đi nói xấu tao?! Đó là vi phạm pháp luật, vi phạm nhân quyền.
Mấy ngày qua tôi có đọc một bài viết, luận về tính nặc danh và chính danh. Theo lối so sánh trong bài thì có thể nhận ra: tác giả chỉ hành xử cảm tính trong quyền tự do ngôn luận, bị ràng buộc bởi phong tục, tập quán, nhân cách.
Có những người không đồng ý trên những trang báo mạng lề trái bị hạn chế trong sự góp ý cho những bài viết. Họ luận rằng nếu tôn trọng quyền tự do ngôn luận thì không nên hạn chế mặc dầu lời lẽ rất khó nghe. Điều này chỉ đúng một nửa của vấn đề.
Người ta có thể hình dung ra rằng: khi thành lập ra một tờ báo (mạng), có thể do một người hay một nhóm người có những ý nghĩ tương đồng cùng sinh hoạt trên một "mảnh vườn nhận thức". Trong mảnh vườn đó, họ có quyền rào hoặc không cần phải chận; trồng trọt mọi hoa màu tùy thích theo thẩm mỹ riêng; dây leo, cỏ dại họ có quyền cắt bỏ hay để phát triển tự nhiên, tùy. Một tờ báo, sinh hoạt về bất kỳ nội dung gì, người tổng biên tập luôn đều phải chịu trách nhiệm. Bút danh, nặc danh hay chính danh không còn quan trọng nữa. Một tên Quý Thanh nào đó vừa qua làm cho cộng đồng mạng ồn ào, biết đâu chừng đó là do bàn tay của người tổng biên tập, giấu mặt. Điều đó cũng chả cần phải biết, người ta chỉ nhằm vào người chủ và chịu trách nhiệm tờ báo. Hay nói trắng ra là bài viết đó là của tổng biên tập, chủ nhiệm liên đới nếu không có chú thích về nguồn gốc như các báo điện tử lề trái thường làm.
Cắt bỏ một vài đóng góp không thích hợp cho chủ trương của một tờ báo không hẳn là tước đi quyền tự do ngôn luận. Nếu cần, người muốn viết phản hồi nhưng bị chủ bút từ chối, có thể thành lập một trang báo hoặc gởi bài cậy đăng trên một trang báo khác, nói lên những chính kiến của mình. Sinh hoạt báo chí tự do, không ai có quyền cấm đoán hay đánh sập trang báo của đối phương nếu không cùng quan điểm. Đó là vi phạm luật, vi phạm quyền tự do ngôn luận, hèn hạ.
Trong một quốc gia hay một cộng đồng xã hội dân chủ, người ta có quyền nói, viết phản hồi tùy thích; có quyền thành lập nhóm, hội đoàn, báo, theo chủ trương, quan điểm riêng của nhóm mình nếu muốn. Khác so với một chế độ độc tài, chế độ của cộng sản là thế.
Nguyễn Dư

Nhân quyền của CS là quyền làm người của nhân dân nhưng phải được đảng cho phép.
Trả lờiXóaTôi rất tán thành với những gì anh DƯ đã nêu ra! Dùng công cụ trong tay (tòa án) và dưới quyên (công an) đẻ trả thù thì đúng là vô cùng hên hạ! Cái này gọi là 'Cò về tay tao thì thì tao giết tất!
Trả lờiXóaSống dưới chế độ CS mấy chục năm nay,dân quê có nhà cao cửa đẹp,mưng mới phải nhưng không vì sao:cứ chiếc đất của ông bà để lại bán lấn lần cất nhà,mua xe gắn máy,ăn uống riết rồi không còn gì cả phải đi làm mướn ở nhà trọ.Còn nhân quyền hả không dám nói đâu rất sợ chính quyền,nhưng đa số đều không phục vì sao ,cứ đi hỏi đi,chỉ cần hỏi nhân dân lao động ít học thôi thì củng đủ biết.Đến ngươi học cao hiểu rộng,nhân thân thuộc dạng trên trời như CHHV còn kêu trời không thấu nửa là dân ngu cu đen.
Trả lờiXóaNhân Quyền là quyền của đảng ! Vì , đảng cũng là người . Nhưng người có quyền lực trong tay !
Trả lờiXóaNhân quyền đơn giản là quyền làm người, triết học mác-lê nói là người do vượn tiến hóa mà thành, nghĩa là người chính là động vật cao cấp nhất, đảng coi ai cũng là con vượn thì trao nhân quyền cho dân để làm gì?
Trả lờiXóaTAO CAM HAN CHUNG MAY TAO CAM HAN CAM HAN CHUNG MAY LU CHO DE CS.CHUNG MAY CHET HET DI.LU KHON.
Trả lờiXóa“Nguyễn Dư (danlambao) - Tôi ngờ rằng mười mấy ông lãnh đạo trong bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam chưa đọc qua bản tuyên ngôn về nhân quyền.” Có bao giờ đọc đâu ! cũng có xem qua thử nhưng thấy nhức đầu khó hiểu quá nên thôi .Quẳng mẹ nó hết ! nhân quyền theo kiểu ta cho cách nào thì hưởng theo cách đó cho chắc ăn . Lủ dốt mà !
Trả lờiXóaĐể xây dựng chế độ ưu việt trên cả tuyệt vời được hứa hẹn tương lai vô định thì người dân trước hết phải tự nguyện hy sinh những quyền tự do căn bản của mình!? Ngoại trừ những ưu tiên cho thành phần đảng viên thì mọi người dân ta đều bình đẳng trước pháp luật!? (Cố gắng cười để thể hiện tinh thần lãng mạn cách mạng)
Trả lờiXóaCon người mà không có quyền tự do ngôn luận thì có còn là con người không? Vì "dân trí ta còn thấp" có lẽ tạm quên làm người để xây dựng thành công cnxh, theo nguyện vọng của 'Bác Hô'! Ai không đồng ý 'Bác' đại diện toàn diện và tuyệt đối cho dân tộc VN thì cho công an giải quyết.
Tập thể đảng viên ưu tú đã và đang phối hợp nhịp nhàng chặt trẽ (kinh nghiệm trên một đời người), vừa cầm quyền vừa là người đại diện hợp pháp duy nhất cho người dân Việt dễ thương chưa thấy một ai cho rằng: "VN không có Nhân Quyền" nên... Hiểu thế nào về nhân quyền đây?!
Trả lờiXóaTừng bước Em qua Hoa Sen nở .. ..
==================
Ai bảo Em là chắc chắn
Trong cái Thế giới Bất định bất ổn này:
Có lẽ Em còn đi công du xa bên ấy
Hay còn lảng vảng ở Paris đâu đây
Anh cảm thấy Em vẫn quanh đây
Chỉ có trí nhớ sắc sảo của Em mới phân định rõ ràng
Thực ảo ảo thực trong cõi đời đầy hỗn mang
Rơi vào trong sâu thẳm bất động
Anh lắng nghe Em diễn thuyết trước đám đông
Với anh chỉ là bàu giảng Kinh Tình yêu:
Em vẫn là nguồn cảm hứng
Trong cuộc đời bàng quang dửng dưng
Có thể nào quả tin cả tin không Em ?
Em là của riêng của anh
Em là báu vật của riêng anh
Trong một Tình yêu Vĩnh hằng có Quê hương nhiệm mầu làm chứng
Và Em đưa mắt nhìn anh bên này từ bên ấy
Nỗi đợi nỗi chờ chúng mình đã hao gầy
Hãy bay lên bay cao ngoài tầm quanh đây
Hãy bay lên một Thiên hà ngoài tầm giải Ngân hà này
Anh ước vọng đêm nay nhìn nụ cười Em lấp lánh như triệu tinh cầu
Dù anh chẳng biết Em nơi đâu !
Nghe đâu nhịp tim đồng nhịp đâu đây
Nghe đâu hơi thở nồng nàn không xa đâu đây
Em đang thiếp ngủ mơ màng
Mơ mộng mộng mị trong giấc mơ anh
Tưởng chừng như Trái tim anh ôm trọn Em vào lòng vào hồn
Anh trân trọng nâng niu từng sao từng giây từng phút bên Em
Có thể nào quả tin cả tin không Em ?
Em là của riêng của anh
Em là báu vật của riêng anh
Trong một Tình yêu Vĩnh hằng có Quê hương huyền thoại làm chứng
Một Tình yêu không nỡ không đừng
Một Tình yêu đẹp đơn giản giản đơn không diện không trưng
Từng bước Em qua Hoa Sen nở .. ..
Em xứng danh con Bà Triệu cháu Bà Trưng .. ..
Lời Anh Vang Dội Đến Thăng Long
Trả lờiXóa===============
« Thà làm quỷ Nước Nam
Còn hơn làm vương Đất Bắc »
Thà làm Tù nhân Lương tâm
Trong thời nhiễu nhương đạo tặc
Còn hơn làm tư bản đỏ bọn thế quyền
Vòi bạch tuộc đen hút sạch máu lương dân
Thà làm Tù nhân Lương tri
Còn hơn làm bọn độc tài bán nước tôi tớ Bắc triều
« Tôi : Nhà bất đồng chính kiến trên mạng »
« Tôi – Lê Chí Quang vô tội ! » (*)
Tôi từng tự xử Tôi như một Con Người
Trước vành móng ngựa chính lương tâm mình :
Chỉ một tội nhiệt tình yêu nước
Áp dụng đúng Quyền Tự Do Ngôn Luận
Thi hành đúng Quyền Công Dân
Sử dụng đúng Quyền Làm Người
Theo đúng như tinh thần Hiến Pháp Nhân Văn quy định
Không tráo trở như « ngụy hiến chương » cộng-hòa-xã-hội-chủ-nghĩa-việt-nam
Nguyễn Hữu Viện
(*) Luật sư Lê Chí Quang khẳng định trước phiên tòa « Tôi – Lê Chí Quang vô tội ! »